1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thất Dạ Đàm - Thập Tứ Khuyết

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Đêm Thứ Bảy
      Ngàn năm
      4.

      “Nếu nương đầu thai, ta có thể giúp nương toại nguyện.” Sau khi thấy tôi bất động hồi lâu, Chung Vu bắt đầu thuyết phục.

      “Ta chẳng cần gì hết, ôi, ta chỉ muốn làm tinh… ta muốn giúp ai, ta muốn tiếp tục là tinh ích kỷ, ôi ôi…” Tôi bắt đầu khóc.

      Chung Vu dụi mắt, xoè tay ra: “Chúng ta thương lượng chút được ? Ta có thể giúp nương sau khi đầu thai vẫn giữ được dung mạo tuyệt sắc như bây giờ.”

      “Nhưng con người rất nhanh già, hơn nữa mười mấy năm đầu vẫn còn là bé măng tơ chưa lớn, , ta muốn.”

      “Mặc dù nhà này bây giờ rất nghèo nhưng họ nhanh chóng phát tài, sau đó phải lo cơm ăn áo mặc, nương sống như nàng công chúa muốn gì có đó.”

      “Ta phải soi gương Côn Luân, dùng lược Bạch Ngọc sừng rồng chải đầu, dùng nước suối đỉnh Quan , hoa đào ở Đào Nguyên, tinh hương ở Huyền Cơ các pha nước tắm, tất cả cũng đều có chứ?”

      Khoé mắt Chung Vu hơi giật, trầm ngâm lát mới : “ nương nên biết cơ hội chuyển kiếp lần này là do Trang Duy dày công sắp đặt.”

      “Vậy sao?”

      “Đạo trưởng những sắp đặt cho Chân Cơ chuyển kiếp, cũng sắp đặt cho chính mình chuyển kiếp. Họ ra đời cùng lúc ở thôn này, hơn nữa sợi chỉ hồng của ông Tơ buộc rồi.”

      Gã vừa dứt lời, tôi liền nhảy lên dứt khoát: “Ta đồng ý!”

      Chàng thiếu niên đứng bên trợn tròn mắt.

      Chung Vu cười đau khổ, quay sang cậu ta : “Thấy chưa, ta biết mà, chỉ cần sau khi chuyển kiếp, cùng Trang Duy kết lương duyên, là nương đó đồng ý ngay.”

      Vớ vẩn, tại sao tôi đồng ý? Trang Duy là người tôi si mê từ lâu! Nếu Thiên Nhất quán của chàng được canh giữ quá nghiêm và Bà La Sơn có luật lệ quy trong vòng mười dặm cho phép nhân cư ngụ tôi chạy đến đó lén ngắm trộm chàng, người đàn ông đẹp nhất thiên hạ.

      Nếu như có thể sống cùng chàng kiếp còn gì bằng.

      Tôi ôm má hoan hỉ hồi lâu mới nghĩ đến chuyện, ngẩng đầu nhìn Chung Vu, : “Đợi , người xưa nay luôn xảo quyệt nhất, lại còn ích kỷ hơn ta, chưa bao giờ bận tâm đến những chuyện vặt, sao giờ lại giúp tiểu hồ ly kia thuyết phục ta, rốt cuộc là có ý gì? Có gì đảm bảo ngươi giữ lời?”

      Chung Vu thôi cười lặng lẽ nhìn tôi.

      Tôi nhướn mày: “Sao thế? Đừng tưởng nhìn vậy là có thể doạ được ta, nếu ràng ta đầu thai!”

      “Vừa rồi trong gương tiền kiếp lẽ nào nương chưa nhìn ?”

      “Gương tiền kiếp nào? Nhìn cái gì?” Tôi hỏi cách vô thức, trong đầu đột nhiên lên cảnh vừa nhìn thấy trong gương, thiếu niên áo xanh chắp tay hành lễ, dõng dạc : “Vãn sinh Phương Chung hân hạnh diện kiến tiểu thư.”

      Thiếu niên đó ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú, mắt sáng, nụ cười tươi như hoa, đẹp tựa thiên thần.

      Chàng...

      Chàng…

      Chàng… chàng… là… Phương Chung.

      5.

      “Khi ta thi đỗ, tin đầu tiên nhận được ngờ lại là Đào tiểu thư chết.” Chung Vu nhìn tôi bình thản .

      Còn tôi hoàn toàn thể gì được.

      “Ta say suốt mười ngày, khi tỉnh quyết chí từ bỏ công danh, tầm sư học đạo.” Chung Vu mỉm cười, “ta nghe Trang Duy vì Chân Cơ quỳ liền ba ngày ba đêm dưới trời mưa tuyết trước cổng Thiên Nhất quán, lòng rất cảm động, khâm phục. Nhưng ông ta quỳ ba ngày, còn ta… ta tìm cả ngàn năm.”

      “Ta tìm nàng cả ngàn năm… Đào Cơ!”

      Tám chữ đó, như mọt chùm tia sáng xuyên thấu hồn tôi, giống như giọt nước chảy đá, giống như tiếng ca vang vọng đóng dấu vào lòng tôi, từng chữ đều khắc rất sâu.

      Chung Vu vẫn cười cười, “ta lấy tên là Chung Vu[1], cũng có ý là “cuối cùng” (ý là cuối cùng ta tìm được nàng).” Dừng lại lát tiếng dần, “còn nàng, mặc dù vẫn giữ chiếc thắt lưng ta tặng, nhưng còn nhớ ra ta. Đào Cơ, hồn phách nàng phiêu bạt ngàn năm ở nhân gian là để chờ ta nhưng đến cuối cùng lại quên ta.” Nãy giờ tôi vẫn khóc, nhưng giờ hình như khô cạn, thể chạy ra được giọt nước.

      [1] Hai chứ Hán : Chung Vu phiên là: zhong yu, đồng với từ nghĩa là cuối cùng.

      Đau đớn quá, rất muốn khóc cho vơi nhưng sao thể khóc nổi.

      Chung Vu vẫn cười.

      Nụ cười đó vốn là thứ tôi ghét nhất. Mỗi lần nhìn thấy là tôi chỉ muộn chạy lại bóp chết chủ nhân của nó, nhưng lúc này tôi chỉ muốn gào lên “Phương Chung, sao chàng có thể làm được như vậy? Sao chàng có thể giữ được im lặng bấy nhiêu lâu ra? Sao có thể vẫn cười cợt tỉnh say trước mặt thiếp?”

      Nghĩ kỹ lại, sở dĩ tôi ghét chàng là vì luôn bị chàng giày vò, nhưng những gì tôi cho là bị bắt nạt, lẽ nào nhìn từ phía khác phải là bao dung, cưng chiều của chàng với tôi?

      Chung Vu… vẫn luôn chọc cho tôi cười.

      Vì sao trước giờ toi mãi vẫn biết?

      “Thực ra, sau khi tìm được nàng, ta rất mâu thuẫn. chờ đợi đằng đẵng vô tận khiến nàng trở nên sầu muộn vô cùng, để đỡ đau khổ, giày vò, nàng tự phong kín phần ký ức của mình. Cho nên, ta biết có nên với nàng tất cả mọi chuyện, để nàng mặc dù tỉnh táo nhưng đau khổ vì mình chết? Hay là để nàng cứ tiếp tục u u mê mê như vậy? Cuối cùng ta lựa chọn cách sau…” Trong mắt Chung Vu ánh lên thần sắc quen thuộc, nó khiến tôi hình như trở về ngàn năm trước khi tôi vẫn còn là Đào Cơ, tôi từng chàng trai này.

      Đúng, tôi từng chàng, khắc cốt ghi tâm.

      Cho nên dù chết, vẫn muốn đoạn duyên với chàng, lê thân xác ma quỷ đứng dưới gốc đào đợi chàng.

      Tôi… chàng như vậy!

      “Mười mấy năm nay ta tạo ra mọi cơ hội để ở bên nàng, rụt rè thể ra, cho nên chỉ có thể biểu bằng thái độ xấu… khi nàng nàng muốn thành tiên ta rất sợ. Bởi vì nàng là hồn ma hoá thành, thể thành tiên. Còn ta lại thể điều đó với nàng, đành bằng mọi cách ngăn cản, để nàng tưởng nàng thể thành tiên là lỗi của ta.”

      Nước mắt vẫn rơi, nhưng nơi nào đó trong lòng bắt đầu ấm lên, lan toả khắp toàn thân làm cơ thể tôi run rẩy, ngừng khóc lóc cách diệu kỳ, để ngắm nhìn chàng chớp mắt.

      “Nhưng cơ hội lần này lại khác.” Giọng Chung Vu vừa đổi, trở nên kiên định: “Cuối cùng nàng có cơ hội có thể quay về kiếp luân hồi, nàng có thể phải chịu đựng nỗi khổ phiêu bạt, nàng có thể có cơ thể bằng máu thịt hoàn toàn mới, linh hồn mới mẻ hoàn chỉnh! Đây là cơ duyên tuyệt diệu, cũng là cơ hội kiếp bên nhau mà Trang Duy đổi bằng toàn bộ đạo hạnh của mình, cho nên…”

      Tôi ngắt lời chàng, giọng dịu dàng. Từ trước đến nay tôi chưa từng với chàng như vậy, bằng ấy năm tôi luôn nhạo báng, ghét bỏ, cáu kỉnh với chàng, tôi chưa từng dịu dàng như vậy mà dịu dàng này thực ra là của Đào Cơ đối với Phương Chung năm xưa.

      “Chàng, chàng muốn thiếp đầu thai sao?”

      Chung Vu trang trọng gật đầu.

      Tôi nhếch mép, cười mếu máo: “Trang Duy từ bỏ đạo hạnh để đổi lấy kiếp sống với Chân Cơ. Mà thiếp chỉ cần nắm lấy cơ hội này là có thể trở lại luân hồi. Chàng tác thành cho chàng ta cũng là tác thành cho thiếp, nhưng ai tác thành cho chàng?”

      Chung Vu giật mình.

      Tôi lao đến ôm  chầm lấy chàng, ôm chặt tựa như ôm linh hồn vừa tìm lại được, cùng với tình chưa bao giờ mất của tôi, “Chung lang… Chung lang, thời gian ngàn năm, ngay chính thiếp cũng chịu nổi lựa chọn lãng quên, nhưng chàng sao vẫn kiên gan như vậy? Đó phải là mười năm, trăm năm mà là ngàn lần giao thừa, hai ngàn độ xuân thu, ba vạn sáu ngàn năm trăm ngày đêm. Chàng… sao có thể vẫn kiên định mỉm cười xuất trước mặt thiếp, sau đó bây giờ lại muốn đưa thiếp vào chốn nhân gian?”

      Tôi cầm được nước mắt, chỉ có thể thổn thức, trong lồng ngực như có gì tan vỡ, sụp đổ.

      Nhưng cơ thể chàng mềm ấm như vậy, tay vuốt ve mái tóc dài của tôi, khẽ : “Đào Nhi ngốc nghếch!”

      “Gọi lại lần nữa !”

      “Đào Nhi ngốc nghếch!”

      “Chung lang… Chung lang…” Tôi ôm chặt chàng: “Thiếp xa chàng, xa chàng, thiếp nhớ ra tất cả, gì có thể làm thiếp xa chàng. Thiếp muốn đầu thai, muốn làm người, thiếp cứ như bây giờ cũng chẳng có gì tốt, hãy để chúng ta tiếp tục bên nhau, được ?”

      “Nhưng…” Giọng Chung Vu thoảng như gió, “Trang Duy chờ Chân Cơ…”

      “Cứ để người đó chết! Thiếp muốn can dự vào chuyện người khác. ai quan trọng hơn chàng.”

      Chung Vu nhìn tôi, nhìn mãi. Mặc dù chàng trách, nhưng tôi biết ích kỷ của mình làm chàng hài lòng, vậy là tôi bỗng tức giận hét lên: “Trang Duy và Chân Cơ chỉ có duyên mấy năm, còn thiếp với chàng duyên lỡ cả ngàn năm! Can cớ gì bắt chúng ta hy sinh tác thành cho họ? Can cớ gì? Thiếp cần, thiếp làm! Thiếp tuyệt đối đầu thai.”

      Chung Vu khe khẽ thở dài, giọng chàng rất nhưng rơi vào lòng tôi lại trở nên nặng nề.

      Chàng chậm rãi: “Bởi vì… Chân Cơ cứu nàng.”

      “Sao?”

      “Ta rồi, nàng phải hút tương tư của họ mới có thể sinh tồn, cho nên nàng hút hồn phách của Chân Cơ, có nghĩa là sở dĩ ấy mất hồn phách là do nàng. Chân Cơ thể đầu thai trở về sống cới người là bởi vì hồn phách vẫn ở trong cơ thể nàng. Đào Nhi thử nghĩ xem, lạnh lùng của nàng phải là bản tính, nhưng bây giờ nàng biết mình là ai, lẽ nào nên dùng thiện tính ngày xưa của mình để suy xét mọ ? Nếu là nàng, làm thế nào?”

      Có chất lỏng trong mắt tôi chảy ra, tôi tưởng đó là nước mắt, mãi đến khi tầm nhìn nhuốm màu đỏ mới nhận ra, đó chính là máu.

      “Chàng… chàng ép thiếp… chàng dùng thiếp ngày xưa ép thiếp bây giờ…” Tôi mở miệng, mỗi chữ đều rất chậm giống như bị dao cắt nửa, thành .

      “Như thế là công bằng… Chung lang, công bằng. Thiếp làm gì sai? Thiếp chẳng làm gì sai… Năm xưa khi đạo tặc xông vào nhà giết thiếp, đó phải là lỗi của thiếp, thiếp chết oan như vậy có ai xót thương? Bởi thiếp vương vấn chàng nên chịu đầu thai, ngày ngày đứng dưới gốc đào đợi chàng, thiếp cũng sai, chỉ vì quá chàng. Chung lang, thiếp chàng như vậy… hồn phách của ma thể lưu lại quá lâu dương thế, để tồn tại được thiêp chỉ có thể hút tương tư của họ. Thiếp chỉ hút tương tư, tình cảm của họ, làm hại đến tính mạng của họ. Thiếp tưởng đối với oan hồn, thiếp có tội… nhưng bây giờ chàng , Chân Cơ thể đầu thai là do thiếp, cho nên muốn thiếp đền bù nàng ấy… bất công, bất công…”

      Mắt Chung Vu đỏ hoe, giang tay ôm tôi, người chàng cũng run lên.

      Tôi nhìn về phía cậu thiếu niên, “ngay cả ngươi cũng thấy ta nên đầu thai, tác thành cho Chân Cơ và Trang Duy phải ?”

      Chàng thiếu niên im lặng.

      Tôi cười mếu máo, bỗng đẩy Chung Vu ra, dứt khoát: “Thiếp ! Nghe chưa, thiếp !”

      Sắc mặt Chung Vu từ trắng chuyển thành xám, môi mấp máy cơ hồ muốn nhưng lại thôi.

      khí trong nhà im lìm như chết.

      6.

      biết bao lâu.

      Đột nhiên có tiếng , “sắp đến giờ rồi sao vẫn chưa tới?” Tôi ngẩng đầu thấy bóng trắng từ cửa sổ bay vào, còn chưa định hình nhưng nhìn rất .

      Chàng thiếu niên nhìn cái bóng giật mình, “sao đạo trưởng lại đến đây? Chẳng phải đạo trưởng cũng cần đầu thai ư?”

      “Ta yên tâm, cho nên đến xem thế nào, sao lại thế? Vì sao hồn phách Chân Cơ vẫn chưa đến?” Nghe vậy tôi bỗng nhớ ra giọng này rất quen, chính là giọng Trang Duy!

      Trang Duy bay đến trước mặt tôi hình như ngắm nghía rất lâu rồi “à” tiếng. Tiếng “à” này bao hàm bao nhiêu ý nghĩa.

      Chung Vu cười đau khổ, , “đạo hữu đoán ra?”

      Trang Duy gật đầu: “Vãn bối hiểu rồi. Nếu Đào nương muốn đầu thai thôi.”

      Chàng thiếu niên vội : “Như vậy sao được, đạo trưởng hy sinh thân mình vì cơ hội này.”

      Trang Duy ngắt lời cậu ta: “Mặc dù thể nối tiền duyên người vợ chết, nhưng nếu phá hoại thiên tình ngàn năm của Đào nương và Phương huynh, ta quá tội lỗi, quá ích kỷ. Cho nên, thôi vậy…”

      Chàng thở dài hơi, quay người, bay về phía cửa sổ.

      Thấy chàng sắp bay ra ngoài, tôi bỗng gọi: “Chờ !”

      Chàng thiếu niên phấn khởi: “Tỷ tỷ đổi ý rồi?”

      Tôi để ý đến cậu ta chỉ nhìn cái bóng trắng khẽ : “Muốn tôi đầu thai cũng được nhưng có điều kiện.”

      Lúc này Chung Vu cũng kinh ngạc ngước nhìn tôi.

      “Điều kiện gì?”

      Tôi sụt sịt: “Tôi biết đạo trưởng Trang Duy có cách, ngay người vợ hồn phách phiêu tán đều có thể hối lộ ma thần hai giới để hai người nối lại tiền duyên, vậy cũng có cách vẹn toàn đôi ngả?”

      Trang Duy hiếu kỳ hỏi: “Cách gì?”

      “Tôi có thể đầu thai, điều kiện là…” Tôi chỉ tay vào Chung Vu, “chàng cũng phải cùng!”

      “Sao?” Chung Vu và cậu thiếu niên cùng lên tiếng.

      Trang Duy tỏ ra ngạc nhiên, chỉ hỏi: “ cùng là thế nào?”

      “Hồn phách tôi vẹn toàn, cho dù đầu thai cũng hoàn toàn là Chân Cơ, bên vẹn toàn, sao dứt khoát cho cả hai bên vẹn toàn? Tôi đầu thai vào nhà này, đạo trưởng cùng đưa chàng vào đầu thai nhà khác, sau khi chuyển kiếp làm người, lại nối duyên cho chúng tôi. Như vậy chẳng phải nhất cữ lưỡng tiện sao?”

      Trang Duy “à” tiếng, trầm ngâm rất lâu.

      Chung Vu cười đau khổ: “Nàng lại nghĩ ra cách đó…”

      Tôi lừ mắt với chàng: “Chàng mực bắt thiếp đến nhân gian chịu khổ, bản thân chàng cũng đừng hòng ung dung tự tại, làm người rất đáng thương, dễ sinh bệnh, dễ già, chàng cũng phải cùng thiếp chịu đựng bệnh tật và tuổi già! Khi chúng ta chung sống hết kiếp, lúc chết, hồn lại quay về tìm nhau tính toán nợ nần giữa hai ta!”

      Chung Vu cúi đầu, lát sau nhìn Trang Duy hỏi: “Thế nào?”

      “Cũng phải làm được!” Trang Duy thủng thẳng : “Nhưng, có lẽ huynh phải chịu khổ chút.”

      Chung Vu cười: “Ta ngàn năm đơn cũng vẫn chịu đựng được, còn sợ gì nỗi khổ chuyển kiếp?”

      “Vậy , huynh ghé lại gần đây!” Trang Duy bay đến bên chàng, thầm vào tai, biết gì, Chung Vu gật đầu, vẻ mặt rất trang nghiêm.

      Tôi đứng bên hơi sốt ruột, nhìn thấy chàng thiếu niên tiểu hồ vẫn đứng im chỗ, liền ngoắc tay gọi cậu ta lại: “Tiểu lại đây!” Tiểu hồ trợn mắt nhưng vẫn đến.

      Tôi với cậu ta: “Ngươi nghe nhé! Chúng ta, những kẻ hô phong hoán vũ bấy lâu, bây giờ phải đầu thai, sau khi trở thành con người, coi như hết pháp lực, rất yếu đuối. Mặc dù ngươi đáng tin lắm, nhưng bây giờ chỉ có thể trông chờ vào ngươi. Ta thấy ngươi rất có cảm tình với Chân Cơ. Sau khi ta đầu thai, ngươi phải bảo vệ ta chăm sóc ta, có thứ gì tốt nhớ đem đến hiếu kính ta, ta gặp nguy phải xông ra cứu. Nếu ta bị bệnh ngươi nhớ phải đến chỗ Vương mẫu ăn trộm tiên dược cứu ta. Nếu Trang Duy và Chung lang bắt nạt ta, ngươi nhất định phải giúp ta. Tóm lại, ngươi phải nhớ, có thể ta phải hy sinh rất lớn cho Chân Cơ của ngươi, ngươi nhất định phải báo đáp ta chu đáo!”

      Sau khi tôi thôi hồi như vậy, tiểu hồ càng trợn mắt.

      Thôi, dù sao nó vẫn là đứa trẻ ít từng trải, chưa gặp người nào năng trôi chảy như tôi, cũng nên trách cứ.

      Vẫy là, thoả thuận xong. Tôi, Chung Vu và Trang Duy đầu thai.

      Cho nên trò chơi ái tình luôn thể lâu dài, khóc khóc rồi lại cười cười.

      Cuối cùng tôi muốn câu chuyện cuối. Sau khi đầu thai trở thành Chân Cơ mặc dù trải qua bao nhiêu sóng gió, nhưng tôi vẫn vui vẻ hạnh phúc, hạnh phúc kiếp với Trang Duy, nhân tiện cũng bắt tiểu hồ (à quên tên cậu ta là Ly Hi) phục dịch suốt đời.

      Sau đó tôi và Chung Vu liên tục vào kiếp luân hồi, hết kiếp này đến kiếp khác, tìm nhau, gặp gỡ, nhau và lại chờ đợi.

      Còn Trang Duy và Chân Cơ thế nào tôi biết.

      Tóm lại, thiên niên kỷ nữa trôi qua, kiếp này tôi vẫn hoá thành , bởi vì thấy tình của mình quả thực quá vĩ đại, quá cảm động. Cho nên tôi viết nó ra, quyết định cùng chia sẻ với mọ người để mọi người cùng cảm động.

      Mặc dù kiếp này tôi vẫn chưa gặp Chung Vu, nhưng chắc chắn cuối cùng rồi gặp, chung sống với chàng.

      À quên chưa .

      Kiếp này tên của tôi là Thập Tứ Khuyết.

      -Hết-

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :