1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thất Dạ Sủng Cơ - Vô Ý Bảo Bảo

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      86.

      Edit: Quảng Hằng

      Nhược Khả Phi nhìn vẻ mặt tự tin Hiên Viên Phong, nở nụ cười:

      "."

      "Vì sao?" Hiên Viên Phong chút cũng kinh ngạc, vẫn cười như cũ hỏi.

      " có lý do gì." Ánh mắt Nhược Khả Phi chút nhượng bộ, "Nếu quả muốn lý do, phải là ta rất chán ghét ngươi." Hiên Viên Phong nửa ngày gì, chỉ có nhìn Nhược Khả Phi như vậy, lâu sau mới buông tay của mình xuống, xoay người qua: "Ngươi, ngày hối hận vì những điều ngươi ."

      " ." Nhược Khả Phi ôn nhu , vĩnh viễn cũng . Hiên Viên Phong cười khẽ tiếng, tràn đầy khinh thường cùng nhạo báng, dần dần xa.

      Nhược Khả Phi lẳng lặng yên đứng, nghĩ đến câu kia của Hiên Viên Phong. "Ngươi, đúng ?" "Người như ngươi vậy, sao có thể có tình ? Cũng giống như ta, ngươi có tình , cũng cần tình ." Nhược Khả Phi nhìn bóng đêm lộ ra nụ cười châm biếm, xoay người qua.

      ? ? Chẳng lẽ phải do người khác hay sao? Những chuyện này, chỉ có mình mới biết, phải sao?

      Ngày thứ hai, xuất ở trước mặt Nhược Khả Phi là phải là hoàng thượng, mà là thân vận trang phục màu trắng Mộc Cách. Ánh mắt trong suốt như cũ, ngón tay thon dài như ngọc nhặt Phật châu như cũ. Nhược Khả Phi ngồi ở ghế đá, nhìn Mộc Cách chậm rãi đến gần mình. Người trước mắt này có mỹ cảm gần như trong suốt. Dường như tồn tại, lại dường như là tồn tại lớn nhất Làm cho người ta tự giác đem ánh mắt đặt ở người của muốn rời .

      "Đại sư, tìm ta có việc?" Nhược Khả Phi cảm giác người trước mắt mang đến cho mình, lần đầu tiên gặp mặt, ta đối với mình chỉ là đập sâu vào mắt, còn có tâm linh. Giống như từng quen biết ta lâu, nhưng quả mình chưa từng gặp qua cảm giác quen thuộc mà xa lạ như của ta, rất kỳ quái nhưng cũng thần kì.

      "Ngươi, quả nhiên là nghiệt." Đôi môi mỏng manh của Mộc Cách nhàng thốt ra câu, giọng nghe hay lắm

      "Ha ha, trước kia đại sư cũng qua." Nhược Khả Phi có chút buồn cười nhìn người xinh đẹp trước mắt.

      "Đại sư đến đây, phải chỉ muốn với ta những chuyện như thế này chứ?" rất đẹp, người xinh đẹp như thế, sao lại xuất gia? Cắt đứt chuyện của hồng trần? Hơn nữa lại lạnh lùng như thế.

      "Cửu Vương gia khởi binh tạo phản." Thanh của Mộc Cách rất , rất trống rỗng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhược Khả Phi.

      Nhược Khả Phi lại trợn to đôi mắt, đờ đẫn người trước mắt, dường như dám tin những gì ông ta .

      "Vì ngươi."Mộc Cách khép hờ đôi mắt, sau đó nhàng thốt lên, đúng là nghiệt. Khi mình lần đầu tiên nhìn thấy này nương này, liền hiểu được , nàng là nghiệt, từ trong đến ngoài đều như thế.

      Vì ngươi, vì ngươi, vì ngươi! Những từ này ngừng vang lên trong đầu của Nhược Khả Phi, ngừng đánh sâu vào thần kinh của nàng. Đánh từng nhát nặng nề vào trái tim của nàng.

      Nhanh như vậy! Chẳng lẽ biết nhẫn nại sao? tại mình có việc gì, tại sao lại gấp đến như vậy? Tại sao lại ngốc đến như vậy? Nàng cũng biết, sau khi phát nàng mất tích, phẫn nộ đến mức nào, nhưng, nhưng, nàng vạn lần cũng ngờ, lại xúc động đến mức hạ mệnh lệnh như thế.

      " nghiệt." Mộc Cách giương mắt nhìn Nhược Khả Phi thất thần.

      Nhược Khả Phi bị kéo khỏi suy nghĩ, cười khổ, "Đại sư, người nhiều lần ."

      "Thoát ly khổ hải." Ánh mắt của Mộc Cách toát lên thần sắc kỳ quái, bình tĩnh nhìn Nhược Khả Phi.

      “Người xuất gia cũng sát sinh?” Nhược Khả Phi nhìn lầm, trong mắt Mộc Cách chính là sát khí. Cái loại sát khí gần như có này, phải chứ, hòa thượng cũng muốn giết người sao? Còn giết đúng lý hợp tình như vậy. Thoát ly khổ hải?

      "Đây là tái sinh, phải sát sinh" Mộc Cách nghiêm túc, đôi mắt trong suốt kia vướng chút gì.

      Lời này đích thực làm cho người ta dở khóc dở cười. Sát sinh về sau quả là tái sinh . Kỳ phải đều là chuyện sao. Nhược Khả Phi hiểu được hòa thượng trước mắt tuyệt đối phải đùa, là muốn giết mình, mà tại Ngọc Lưu Ly lại có ở đây!

      "Cái gì gọi là khổ hải, cái gì gọi là tái sinh? Nhược Khả Phi nhìn vẻ mặt người trước mắt bình tĩnh. là hòa thượng sao? Hoặc là, hòa thượng lấy từ bi làm trọng sao? ? tại điều mà nàng duy nhất có thể làm chính là kéo dài, chờ Ngọc Lưu Ly trở về, thể chết được, ít nhất thể vẫn chưa nhìn thấy Vân mà chết như thế.

      "Thế gian luôn đau khổ và phiền não." Mộc Cách hề động, nhìn Nhược Khả Phi thản nhiên , "Ngươi nên cắt đứt hồng trần."

      Nhược Khả Phi cũng cử động, lạnh lùng trả lời, "Cái gì gọi là khổ hải, sa vào hồng trần, há có thể siêu thoát khỏi hồng trần. vào bể khổ, làm sao biết khổ sở trong đó, người ngoài tất cả mọi thứ đều là đau khổ, , sao biết trong đó khổ lại có ngọt ngào."

      Mộc Cách sửng sốt.

      "Đại sư, người có dám chắc chắn rằng, nếu ta chết, có tranh chấp nữa hay ? có chiến tranh hay ." Nhược Khả Phi chậm rãi gằn từng tiếng kéo dài .

      Mộc Cách suy nghĩ nghiêm túc, trầm ngâm : " thể"

      "Đại sư nếu muốn tránh cuộc chiến tranh này, nên giúp ta đào tẩu, mà phải tới nơi này để giết ta. Nếu ta có ở đây, hành động của Cửu Vương gia như thế nào, đại sư ?” Nhược Khả Phi biết trước mắt người rốt cuộc là ai, trong lòng cũng hiểu được chút, đơn giản, chỉ ... chỉ là hòa thượng đơn giản như vậy.

      Mộc Cách nhìn Nhược Khả Phi hề cử động, cũng chuyện, có lẽ suy nghĩ những lời của Nhược Khả Phi.

      Cố chấp đến điên cuồng! Nhược Khả Phi định nghĩa người trước mắt như thế.

      "Có thể." Mộc Cách bỗng nhiên lên tiếng, đợi Nhược Khả Phi có phản ứng, xoay người lập tức rời , bỏ lại bóng dáng gầy lại cao ngất.

      Nhược Khả Phi chậm rãi ngồi xuống, ngực có chút hơi hơi đổ mồ hôi. Người này, hoàn toàn giống với bất cứ ai mà mình từng gặp qua, vừa rồi nếu có câu có nửa phần đúng, chỉ sợ chết, loại hơi thở giết người cách sạch như thế này, mình lần đầu tiên mới gặp được. có mùi máu tanh. Chỉ có cảm giác thanh tịnh nhưng đẹp đẽ.Chỉ sợ người thường chết ở trong tay còn có cảm thấy được là giải thoát? biết nên hình dung như thế nào. Tóm lại, người này đơn giản.

      Giết người, có thể đường hoàng như thế, sạch như thế. . .

      "Chủ tử?" Ngọc Lưu Ly biết khi nào xuất bên người Nhược Khả Phi, "Người làm sao vậy, sắc mặt tốt lắm." Trong mắt Ngọc Lưu Ly lên tia lo lắng đổi, cảm thấy sắc mặt của Nhược Khả Phi có chút tái nhợt.

      " có việc gì" Nhược Khả Phi cúi đầu, lẳng lặng tựa vào ghế.

      Vân, bây giờ ngươi làm cái gì?

      "Chủ tử. Cửu Vương gia muốn khởi binh." Ngọc Lưu Ly ghé vào bên tai Nhược Khả Phi nhàng .

      "Ta biết." Nhược Khả Phi cúi đầu, trong thanh có chút cảm xúc nên lời.

      Ngọc Lưu Ly phức tạp nhìn Nhược Khả Phi, trong lòng là cảm xúc hiểu nên lời, nếu, nếu mình đem nàng bắt đến đây, tình có phải phát triển trở thành như bây giờ hay ? tại, nên làm sao cho phải? Hoàng Thượng vì chuyện này mà thả nàng sao? Thả nàng quay về bên cạnh Cửu Vương gia.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Quảng Hằng

      Ban đêm, Nhược Khả Phi trốn ở giường, nhìn chằm chằm vào trần phòng.

      Vân, tiểu Vân.

      Lần đầu tiên gặp được , vẫn là bộ dáng ngây ngốc, đứa bé ngây ngô cái gì cũng đều hiểu. Thậm chí, ngay cả chuyện phòng the cũng ngơ ngác biết gì. Nghĩ đến chuyện này, mặt Nhược Khả Phi bất chợt lộ ra nụ cười ôn nhu.

      Khi nhìn thấy Phong đến, cái loại vẻ mặt bi thương khi nghĩ mình bị cướp , đôi mắt trong suốt ngân ngấn nước, làm cho người ta thương tiếc. Đó là lần đầu tiên ra tay đánh mình, cũng là lần cuối cùng.

      Lần đó săn bắn gặp chuyện, là lần đầu tiên mình từ lúc chào đời tới nay được người chủ động bảo hộ. Khi đó, mình đối với chuyện sống chết hề vướng bận nhiều lắm. Sống hay chết, cũng chỉ là con đường, có cảm giác gì dư thừa. Được cứu nội tâm cũng là hơi chút có chút xúc động mà thôi.

      Trong quán trà ở Hứa Thành, vô cùng hung ác mệnh lệnh cho các Ảnh vệ chặt tay những người dám chạm vào mình.

      luôn ở bên tai giọng thầm, chết cũng buông tay mình ra, nắm tay nhau đến chết.Hôn lên trán mình cái rồi mới , iúc mình xuống ngựa, luôn nhàng

      Trước khi rời khỏi nhà, luôn luôn cẩn thận đỡ lấy. Phía sau vĩnh viễn luôn có vòng tay ấm áp của đáng tin cậy đỡ lấy mình.

      ra, đó là thói quen khắc sâu vào tận đáy lòng mình.

      Luôn dùng ánh mắt sáng lấp lánh nhìn mình, gương mặt luôn khát khao được thương.

      Luôn luôn ỷ lại, dựa dẫm vào cách lạ thường, lại chuyển thành say đắm tự bao giờ?

      Nương tử, tướng công.

      Gian nhà gỗ kia, giá y đỏ thẩm, còn có ngọn nến đỏ cao cao kia.

      Đầu óc bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn mông lung, Nhược Khả Phi trở mình . Lại cảm thấy tư thế có chút thoải mái, đột nhiên hiểu được , ra bởi vì bên cạnh , có ôm ấp của , nên dĩ nhiên là quen như thế.

      Đêm dài, Nhược Khả Phi chậm rãi ngủ. Trong mộng, tựa hồ lại nhìn thấy căn nhà gỗ kia, còn có Hiên Viên Vân mặc hỉ phục đỏ thẫm thâm tình nhìn mình cười. Trước nhà, có cái thùng gỗ nằm bên cạnh cái giếng .

      Nếu, có căn nhà như thế, chỉ có mình và Vân ở đó, là tốt.

      Đột nhiên tỉnh lại, Nhược Khả Phi phát mặt của mình lành lạnh.

      Chậm rãi ngồi dậy, vuốt mặt mình, khóc, ra mình vừa khóc sao? Dường như sau khi vào thế giới này, mình khóc rất nhiều lần a. Lần này vì sao lại khóc?

      Nhược Khả Phi thở ra hơi dài, nhưng lau nước mắt mặt.

      Lòng đau như dao cắt.

      Đau đến mức sắp thể thở nổi.

      Mình Vân, thương .

      Mới đầu chỉ là đứa bé, nay trưởng thành thành người nam nhân thực thụ.

      Mình vào lúc nào?

      Ngay từ đầu, chỉ là chút tâm huyết dâng trào, muốn cho tất cả những gì tốt nhất, muốn mang đến cho vị trí cao nhất, đến bây giờ sao, mình ! sâu. Vậy mà đến bây giờ mới phát ! Buồn cười a! MÌnh cũng người sao? Nếu để cho phụ thân ở trước kia biết được, biết ông ta tức chết, hay cười chết?

      Ngôi vị hoàng đế này, Vân muốn sao? mình muốn sao?

      Màn đêm yên tĩnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, Nhược Khả Phi mình ngồi ở giường nhìn chăn ngẩn người.

      Bỗng nhiên, cảm thấy được những thứ trước kia mình làm vô ích, thất buồn cười như thế. tại, mình chĩ muốn gặp , ở bên cạnh , cùng sống những ngày tháng bên nhau.

      Tựa như ngày đó, trong căn nhà đó.

      Tướng công, tướng công của ta.

      Nhược Khả Phi bỗng nhiên xuống giường, mang giầy vào.

      "Chủ tử, người làm sao vậy?" Ngọc Lưu Ly lặng yên tiếng động xuất ở trước mặt Nhược Khả Phi.

      " có gì" Nhược Khả Phi phát ra tiếng thở dài nhàng, ngồi trở lại giường.

      "Chủ tử, nhớ Vương gia sao?" Ngọc Lưu Ly ngồi xổm xuống giúp Nhược Khả Phi cởi hài ra, sâu kín hỏi.

      "Đúng vậy" Nhược Khả Phi che dấu, nhàng trả lời câu hỏi của Ngọc Lưu Ly.

      "Vương gia nhất định cũng nhớ chủ tử" Ngọc Lưu Ly giúp đỡ Nhược Khả Phi nằm xuống.

      "Ừm" Khóe miệng Nhược Khả Phi lộ ra nụ cười thỏa mãn. Đúng vậy, nhất định rất nhớ mình.

      "Chủ tử, trước tiên ngủ ." Thanh của Ngọc Lưu Ly ôn nhu.

      "Ngươi cũng nghỉ ngơi ." Nhược Khả Phi xoay người, chậm rãi nhắm mắt lại.

      Ngọc Lưu Ly nhìn thấy bóng dáng đơn của Nhược Khả Phi đó, há miệng muốn , nhưng sao cũng thốt được thành lời, mình có thể cái gì đây, còn có thể an ủi nàng như thế nào đây? Cái gì cũng có thể.

      Sáng sớm, luồng mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ, tiếng chim kêu ríu rít liên tiếp bên tai.

      Nhược Khả Phi nằm ở giường hề động đậy, muốn rời giường, vẫn ngủ rất thơm, chỉ là lại sợ nằm mộng. Những giấc mộng mà mình muốn nhìn thấy, nhưng nếu thức dậy, lại sợ đối diện với thực mình muốn đối mặt.

      "Chủ tử, thức dậy dùng cơm ." Ngọc Lưu Ly đứng ở bên cạnh nhìn Nhược Khả Phi nhàng .

      "Ừm" Nhược Khả Phi thản nhiên trả lời.

      Buổi sáng, Nhược Khả Phi nhìn thấy trong vườn tràn đầy xuân sắc, nhưng trong đầu vẫn nghĩ đến chuyện của Hiên Viên Vân.

      "Chủ tử ~ ~" Ngọc Lưu Ly ở phía sau Nhược Khả Phi giọng gọi .

      Nhược Khả Phi quay đầu lại.

      "Chủ tử." Ngọc Lưu Ly tăng thêm thanh , Nhược Khả Phi quay đầu, mờ mịt nhìn Ngọc Lưu Ly.

      "Có việc gì?" Nhược Khả Phi nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của Ngọc Lưu Ly thản nhiên hỏi.

      "Chủ tử, người trở lại bên cạnh Vương gia ." Ngọc Lưu Ly như là dung dũng khí rất lớn, rất nhanh, "Nô tỳ giúp ngài trở lại bên cạnh Vương gia, chỉ có trở về, Vương gia mới tạo phản, ~~~

      "Trở về?" Nhược Khả Phi thào lặp lại những lời này"Giúp ta trở về?"

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Quảng Hằng

      "Đúng vậy, chủ nhân, ta giúp ngài trở về, quay về bên cạnh Vương gia " Ngọc Lưu Ly rất nhanh." cần hoài nghi, lúc nô tỳ mất trí nhớ, lúc bị ngài tra tấn hận ngài, muốn tranh thủ được tín nhiệm của ngài, nên mới xuống tay với ngài, nhưng, sau đó lại phát phải, nô tỳ còn oán hận, chỉ có kính nể."

      Nhược Khả Phi có chút kinh ngạc nhìn Tiểu Vũ, đúng vậy, mình chưa từng tin nàng ấy, chỉ là chẳng qua, phút này những lời này, ánh mắt của nàng lại trong suốt như vậy, tia giả vờ.

      "Chẳng qua, sau khi nô tỳ khôi phục trí nhớ, nhớ tới mệnh lệnh của Hoàng Thượng cho nên, đương nhiên liên hệ cùng Hoàng Thượng." Ngọc Lưu Ly cắn chặt môi tiếp tục "Hoàng Thượng ra lệnh cho nô tỳ mang ngài đến, muốn gặp ngài, bỏ qua tất cả an bài trước kia."

      "Ừm, ta biết." Nhược Khả Phi có biểu gì.

      "Chủ nhân, nô tỳ, nô tỳcó thể trợ giúp ngài đào tẩu." Ngọc Lưu Ly nắm chặt nắm tay, cúi đầu .

      "Khó mà làm được, còn có trò chơi vẫn chưa hoàn thành." thanh trầm thấp nhàng bay tới cắt ngang cuộc chuyện của hai người.

      Sắc mặt Ngọc Lưu Ly tái nhợt, trắng như tuyết. Là Hoàng Thượng!

      "Tham kiến Hoàng Thượng." Nhược Khả Phi cúi người hành lễ, Ngọc Lưu Ly cứng ngắc tại chỗ hề cử động.

      "Dẫn ." Hoàng Thượng nhàng phất tay, lập tức xuất đám người mặc trang phục thị vệ, dẫn Ngọc Lưu Ly xuống, Ngọc Lưu Ly tiếng cũng thốt lên, cũng cầu xin tha thứ. Chỉ quay đầu, ánh mắt phức tạp thấy Nhược Khả Phi, bị người mang .

      "Hoàng Thượng ~" Nhược Khả Phi nhàng mở miệng, nhìn thấy Mộc Cách đột nhiên xuất ở phía sau Hoàng Thượng đích, hai người kia luôn lại tùy ý ở hoàng cung như vậy, thích có người trực tiếp theo bọn họ, những người đó đều nấp từ nơi bí mật gần đó, cũng là loại thói quen kỳ quái sao?

      "Đừng vọng tưởng cầu tình, bởi vì chính bản thân ngươi cũng khó bảo toàn nha." Hoàng Thượng cười đến mị hoặc, tự mình ngồi xuống đối diện với Nhược Khả Phi , "Ngồi ."

      Nhược Khả Phi ngồi xuống, nhìn nam nhân trước mắt, năm tháng dường như lưu lại vết tích nhiều lắm dung mạo của người này. gương mặt khí phách kiên nghị vẫn như lúc trước, phong thái đế vương cũng càng sâu , chỉ cần cử động như giơ tay nhấc chân đều lộ ra trầm ổn tự tin cùng khí thế mạnh mẽ, còn có cuồng vọng ai bì nổi.

      "Hoàng Thượng, có việc?" Nhược Khả Phi lạnh lùng nhìn nam nhân trước mắt, còn có Mộc Cách mặt chút thay đổi ở phía sau . Hòa thượng này rốt cuộc có thân phận gì? Tại sao vẫn luôn bên cạnh Hoàng Thượng, thậm chí có thể ở phía hậu cung tự do lại, rất tầm thường .

      "Cửu nhi vì ngươi nên có ý định muốn khởi binh tạo phản." Hoàng Thượng nheo mắt lại, cười đến là mị nhãn cong cong, "Bởi vì trẫm đồng ý đem ngươi trả lại cho ."

      Nhược Khả Phi hơi hơi hé miệng ra, lại biết nên cái gì.

      " viết hơn hai mươi phong thư a, còn tất cả đều là kị mã tám trăm dặm đưa tới, thỉnh cầu trẫm đem ngươi trả lại cho ."Hoàng Thượng buồn rầu sờ sờ cằm mình, "Chẳng qua, trẫm như thế.”

      Kẻ điên, đây là kẻ điên! Vân là người điên , lại có thể chỉ vì muốn cứu mình mà khởi binh tạo phản. Nhưng người trước mắt lại là kẻ điên hoàn toàn. Biết Vân là vì cái gì tạo phản, cũng chịu đem mình đưa trở về.

      " Phong cùng với Cửu nhi khai chiến , ai nha, đúng là thú vị." Hoàng Thượng gật gật đầu, nhìn Nhược Khả Phi , "Hẳn là , muốn đánh cược với trẫm chút hay ."

      Nhược Khả Phi lẳng lặng nhìn người trước mắt, cũng câu gì.

      "Nếu thái tử tiến cung trước, như vậy ngươi có thể sống sót." Hoàng Thượng híp mắt, "Thái tử cũng thực thích ngươi a, đem ngươi chuyển sang cho , quả thực rất hay.”

      Nhược Khả Phi lạnh lùng cụp mắt xuống, đó gọi là sở thích, chỉ là dự đóan, so sánh điểm thú vị của hai trò chơi mà thôi.

      Hoàng Thượng thấy Nhược Khả Phi gì, cũng giận, tiếp tục tự với bản thân

      "Nếu cuối cùng người tiến cung là Cửu nhi, như vậy, ngươi chết. Được ?"

      Nhược Khả Phi mở to ánh mắt, thể tin nhìn người trước mắt.

      Vân bại trận, đem mình còn sống tặng cho thái tử. Muốn tra tấn mình và Vân như thế sao?

      Vân thắng, mình chết, như vậy tất cả những cố gắng của Vân đều uổng phí hết sao?

      Đủ thâm hiểm, đủ độc! Đủ điên cuồng!

      "Như vậy nhé, thôi. Có địa phương càng thoải mái cho ngươi chuẩn bị tốt ." Hoàng Thượng đứng dậy cười tủm tỉm nhìn Nhược Khả Phi.

      Nhược Khả Phi chậm rãi đứng dậy, lẳng lặng theo phía sau Hoàng Thượng, Nhược Khả Phi chỉ cúi đầu, cái gì cũng có nhìn. Cũng biết bao lâu. Bước chân của người phía trước ngừng lại, tiếp theo là thanh kẽo kẹt nặng nề, tựa hồ khởi động cơ quan nào đó.

      Tiếp tục về phía trước, trước mắt tối sầm xuống, là gian mật thất sao? lát sau, trước mắt sáng lên, tựa hồ có người đem đèm đốt sáng lên.

      "Đến đây, ngươi đến đây nhìn xem." Hoàng Thượng cười tủm tỉm hướng Nhược Khả Phi phất phất tay, Nhược Khả Phi theo lời qua đó.

      Theo nơi mà Hoàng Thượng chỉ lại lắp bắp kinh hãi, nơi đó có cái động, có thể ràng xuyên thấu qua long ỷ nhìn thấy tình huống đại điện thượng, đây là gian mật thất phía sau long ỷ!

      "Đến đây, lại đến xem này." Hoàng Thượng cười đến hòa ái dễ gần, xoay người ở trong , đến bên chiếc bàn đá cầm vật gì đó.

      Nhược Khả Phi tập trung nhìn vào, đó là cây búa bằng vàng, làm rất tinh xảo.

      "Rất đẹp có phải hay ?" Hoàng Thượng đem tiểu kim chuy cây búa bằng vàng đó đến nàng trước mặt để cho Nhược Khả Phi nhìn cẩn thận.

      "Phải" Nhược Khả Phi khẽ gật đầu.

      "Ừm, ngươi cảm thấy được xinh đẹp là tốt rồi." Hoàng Thượng đem tiểu kim chuy đưa cho cất , đột nhiên ở bên cạnh xuất người ăn vận kiểu như cung nữ “Về sau nàng ta chăm sóc ngươi ."

      "Tạ ơn Hoàng Thượng." Nhược Khả Phi nhìn mọi nơi, cái này mật thất đầy đủ mọi thứ. Giường, bàn, ngăn tủ, thậm chí còn có giá sách.

      "Cái tiểu kim chuy này là cố ý làm cho ngươi nga." Hoàng Thượng xoay người, thanh trầm thấp, "Nếu người tiến vào đại điện là Cửu nhi, như thế trẫm sai người đem cái tiểu kim chuy này, đập nát xương cốt của ngươi.”

      Nhược Khả Phi tâm cả kinh, ánh mắt chuyển về chiếc tiểu kim chuy trong tay cung nữ kia. ra, đánh bạc theo như lời Hoàng Thượng chính là như vậy? Mình ở trong này, nhìn thấy ai bước vào đại điện trước, nếu Vân, như vậy, mình chết trước khi kịp tìm thấy mình. Đợi phát , chỉ sợ quá muộn. Nếu, xảy ra chuyện như vậy, Vân như thế nào? cần nghĩ cũng biết .

      "Tốt lắm, ngươi ở ngay nơi này ." mặt Hoàng Thượng lộ ra biểu tình sung sướng đến phía trước, "Trẫm đến thăm ngươi. Ngươi ở đây cũng có thể biết trước kết quả của trò chơi."

      Mộc Cách liếc mắt nhìn mặt Nhược Khả Phi chút thay đổi, cũng xoay người rời .

      Lưu lại Nhược Khả Phi chính mình lẳng lặng ngồi ở ghế.

      "Mộc Cách a." Hoàng Thượng bỗng nhiên mở miệng gọi Mộc Cách ở phía sau.

      "Có thần, Hoàng Thượng." Thanh Mộc Cách trong trẻo nhưng lạnh lùng.

      "Trẫm cho ngươi biết, đừng nghĩ thả nàng nga. Trẫm thực chờ mong người đến rối cuộc là ai đó.” Đôi mắt Hoàng Thượng phát ra tia thâm sâu.

      "Hoàng Thượng, vì sao phải như thế?" Mộc Cách nhìn nam nhân giống như ác ma ở trước mắt, nhàng mở đầu. Rất muốn biết vì sao lại thực hành động gần như cực đoan này.

      "Trẫm, mệt mỏi với chiếc ghế kia rồi." Hoàng Thượng bỏ lại câu, lập tức về phía trước.

      Chỉ là bởi vì mệt mỏi? Cho nên muốn tìm người kế vị hoàng đế như thế? Chỉ là nguyên nhân đơn giản này thôi sao, chẳng qua, nếu là Cửu Vương gia tấn công vào Hoàng cung, Hoàng Thượng có mạng để sống sao?

      Nhược Khả Phi lẳng lặng nằm ở giường, nhìn trần nhà u ám.

      Mình nằm ở trong này đợi kết quả sao. Cho dù thái tử hay Vân tiến vào đại điện, đó cũng phải là kết quả mà mình muốn thấy, nếu đào tẩu? Hoàng Thượng chỉ sợ sớm bày ra thiên la địa võng để ngừa mình đào tẩu rồi. Ở trong mắt ông ta, mình bất quá chỉ là trò tiêu khiển mà thôi.

      Nếu có Vô Hồn ở đây, có giúp mình đào tẩu hay ? Nhược Khả Phi bỗng nhiên nhớ tới Vô Hồn võ công so với Diêm Diễm võ nghệ còn muốn cao hơn? Vật mà đưa cho mình lúc trước sớm bị lục soát lấy mất rồi. Mộc Cách, đúng rồi, Mộc Cách đáp ứng giúp mình đào tẩu.

      Nhược Khả Phi cố gắng trấn tĩnh tâm hồn, bỗng nhiên kinh hoàng phát mình chưa từng nóng vội như thế này. Chưa từng có như vậy. Tâm rối loạn sao?

      Vân, mình nhất định phải nhìn thấy , phải về đến bên cạnh .

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      87.

      Edit: Quảng Hằng

      Sau khi đưa Nhược Khả Phi đến mật thất, hoàng thượng đúng là bớt thời giờ đến gặp nàng, vẫn là chơi cờ, chuyện phiếm. Có đôi khi, có đôi khi thái độ hòa ái làm cho người ta cảm thấy ông ta chỉ là lão nhân gia bình thường. Mà Mộc Cách từ đầu đến cuối chỉ lẳng lặng đứng hoặc ngồi ở bên, lạnh lùng nhìn hai người chuyện phiếm.

      "Khả Phi à, lần đầu tiên Cửu nhi gặp ngươi có cảm giác như thế nào?" Hoàng thượng vừa hạ quân cờ xuống vừa tò mò hỏi.

      "Còn có thể là cái gì, ngây ngốc a." Nhược Khả Phi mỉm cười trả lời.

      "Làm sao có thể ngốc chứ? Nhi tử của Trẫm làm sao có thể ngốc?" Hoàng thượng cau mày chặt.

      “Vậy ở trong mắt hoàng thượng Vương gia là người như thế nào?” Nhược Khả Phi nhìn quân cờ do dự trong tay hoàng thượng nở nụ cười.

      "Nó à, là ngoài ý muốn, đắc ý bất ngờ làm cho trẫm giật mình." Hoàng thượng vẫn do dự cầm quân cờ trong tay, biết nên đặt hướng nào.

      "Bất quá, hổ là nhi tử của trẫm a"

      Nhược Khả Phi cả kinh, người trước mắt lại có thể biết! Thấy Nhược Khả Phi gì, hoàng thượng ngẩng đầu

      "Tới phiên ngươi."

      "À, Được." Nhược Khả Phi thu hồn lại. Bỗng nhiên hiểu được, ra tất cả mọi chuyện đều thể trốn khỏi đôi mắt của người nam nhân này. Loại cảm giác này thực chán ghét. Giống như tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của ông ta.

      "Hoàng thượng, ngài thua." Lần này phải Mộc Cách ra , ..., mà là Nhược Khả Phi thản nhiên ra. Hoàng thượng cẩn thận nhìn bàn cờ, lâu hề động đậy. lát sau, phát ra tiếng cười to.

      "Ha ha, là trẫm thua, hổ là con dâu của trẫm a." Nhược Khả Phi nhìn người cười sang sảng trước mắt, cũng nở nụ cười. Chẳng qua trong nụ cười hề có chút độ ấm. Con dâu? Ha ha. Khắp thiên hạ này, có lẽ chỉ có mình ông ta đem con dâu ra làm trò tiêu khiển như thế. Nhưng ,mình còn là chính mình trước kia, quan tâm đến sống chết nữa, mình thể chết, tuyệt đối thể.

      "Ai nha, Mộc Cách." Hoàng thượng dường như chợt nhớ tới cái gì, "Ngươi đến đây, trẫm sớm muốn nhìn thử ngươi đánh cờ cùng nàng mà. Đến đây~ Xem các ngươi ai lợi hại hơn ai."

      " cần.” Mắt Mộc Cách lạnh lùng nhìn bàn cờ.

      "A?" Đứng dậy hướng Nhược Khả Phi cười cười, "Như thế coi như xong. thôi, Mộc Cách." Ánh mắt Nhược Khả Phi thẳng tắp rơi vào người Mộc Cách, đáp ứng muốn giúp mình. Vì sao đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh, nếu quá muộn, bản thân nàng thực tưởng tượng nổi là hậu quả như thế nào.

      Ánh mắt Mộc Cách dừng ở bàn cờ, cùng nàng đánh cờ sao? Nàng nhất định thua, bởi vì tâm của nàng phải có gì vướng bận như trước nữa rồi. Ánh mắt từ bàn cờ lại chuyển đến mặt của Nhược Khả Phi, ánh mắt Mộc Cách khẽ tối sầm lại, xoay người theo phía sau hoàng thượng rời .

      Đợi đến khi thân ảnh của hai người biến mất ở trong phòng, Nhược Khả Phi vươn tay mạnh mẽ gạt tất cả những quân cờ bàn xuống đất, mặt trầm như nước. Lần đầu tiên thất thố như thế. Nhược Khả Phi gắt gao nhắm nghiền hai mắt. Gục xuống bàn, tất cả tiếng động.

      Từ đó về sau, Nhược Khả Phi mỗi ngày tiêu khiển đó là lẳng lặng ngồi ở trước cái lỗ , nhìn các đại thần đại điện vào triều, đầu tiên là thương nghị đại , lại là ít việc . nhiều nhất chính là chuyện tranh đoạt của Cửu vương gia cùng thái tử.

      Chiến tranh, à, , có lẽ đúng ra là nội loạn. Tình thế càng phát ra ác liệt, mà hoàng thượng mỗi ngày lại nhàn nhã nghe các vị các đại thần bàn luận, thái tử cũng là nóng vội, dáng vẻ như có dự tính trước.

      Nhược Khả Phi nhìn tất cả mọi thứ trong phòng có chút buồn cười, mọi thứ vật dụng bên trong căm phòng này đều tròn trịa, có bất cứ vật bén nhọn nào cả dù chỉ chút, chén trà đều là sau khi dùng xong lập tức bị người đem cất , sợ mình tự sát? Ha ha, Nhược Khả Phi lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, mình tại sao lại tự sát chứ?

      " cười cái gì?" Thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng của Mộc Cách bỗng nhiên vang lên ở bên tai Nhược Khả Phi. " cười thế nhân đều tỉnh ta tự mình say." Nhược Khả Phi đáp trả lại câu kì lạ. Mộc Cách lẳng lặng ngồi xuống, nhìn Nhược Khả Phi, bỗng nhiên ra câu: "Ta thể thả ngươi được." Nhược Khả Phi biểu gì, chỉ thản nhiên đáp: “À.”

      "Bên trong gian mật thất này có rất nhiều đại nội thị vệ bao bọc chung quanh, nếu ngươi bước ra khỏi phòng này bước lập tức giết tha" Mộc Cách muốn từ mặt Nhược Khả Phi nhìn ra gì đó, nhưng lại thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, vẫn như cũ, chút gợn sóng sợ hãi.

      "À"

      Nhược Khả Phi vẫn như cũ, chỉ thản nhiên đáp câu, muốn để cho Vô Hồn mạo hiểm, nhưng nếu đánh cược thử lần, như vậy ngay cả tia vọng cũng có. Nếu mình chết như vậy, Vô Hồn cũng chết theo, biết có thể oán mình hay , khi đó ánh mắt mình đầu tiên khi nhìn thấy , muốn mua . thực huyết tế coi như là mua bảo hiểm, khi đó mình hoàn toàn băn khoăn ý nghĩ của người khác.

      tại, lòng mình lại có chút hối hận.

      "Ngươi, cho rằng người cuối cùng bước vào đại điện là ai?" Mộc Cách nhìn nữ nhân linh hoạt kì ảo trước mắt, rất muốn biết ý nghĩ của nàng, bởi vì, đột nhiên phát mình nhìn thấu nàng.

      "Đương nhiên là Vân của ta. " Nhược Khả Phi bỗng nhiên ôn nhu nở nụ cười, thực tự nhiên ra đáp án này.

      "Vậy xương cốt toàn thân của ngươi nát vụn mà chết." Mắt Mộc Cách lạnh xuống, nàng biết ý nghĩa đáp án mà nàng ra hay ? mình chết lại là biểu tình ôn nhu như thế .

      "Đúng vậy a, ta biết" Nhược Khả Phi gục xuống bàn nhìn người xinh đẹp trước mắt.

      "Tại sao phải làm hòa thượng? Ngươi biết , ngươi rất đẹp." Tuy rằng từ xinh đẹp chỉ dùng để để hình dung nữ nhân, nhưng, khi cái từ này hình dung người tuyệt quá đáng, tuyệt đột ngột. Mộc Cách ngoảnh mặt , nhìn bên gì. "Thôi, ngươi trả lời coi như ta có hỏi ." Nhược Khả Phi miễn cưỡng giơ tay lên. Im lặng như trước, Nhược Khả Phi lười biếng nhắm nghiền hai mắt. lâu sau, thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng lại lần nữa vang lên

      "Mới trước đây, bởi vì khuôn mặt này rước lấy đại phiền toái, những người thân của ta, vì bảo vệ ta mà chết. Khi đó, sư phó cứu ta, ta liền muốn theo sư phó xuất gia. Sư phó lại cho ta biết, ta gặp được nghiệp chướng của mình. Chạy khỏi, cũng tránh khỏi, chỉ có tự mình vượt qua sau mới có thể theo ông ấy xuất gia"

      Nhược Khả Phi mở mắt ra, lẳng lặng nghe.

      "Ta phục, ta tin. Tất cả vướng bận của ta đều cắt đứt, cho nên, ta theo sư phó xuất gia." Sắc mặt Mộc Cách có thay đổi, chỉ thản nhiên kể chuyện.

      "Đáng tiếc, ngươi vẫn chưa cắt được" Khóe miệng Nhược Khả Phi lên nụ cười thản nhiên. Mộc Cách tiếp nhận, nhưng vực sâu trong mắt lại làm cho người ta nghi hoặc. Là đồng ý lời của Nhược Khả Phi, hay là khinh thường cách của nàng?

      "Còn bao nhiêu ngày nữa, tấn công vào đại điện?" Nhược Khả Phi nhàng hỏi.

      " đến nửa tháng.” Thanh của Mộc Cách sâu kín ."Ngươi làm gì đó nếu như có thể dùng để tạo phúc cho dân. . . ."

      "Đại sư, cái gì là phúc, cái gì gọi là họa?” Nhược Khả Phi cắt đứt lời của Mộc Cách..., đợi Mộc Cách đáp lời, giọng Nhược Khả Phi mỉa mai cười cợt, "Mỗi người lý giải cũng giống nhau, cho nên mới có chúng sinh muôn màu ."

      Mộc Cách trầm mặc nửa ngày"Phúc của ngươi là cái gì?"

      "Phúc của ta à ~ ~" mặt Nhược Khả Phi lên nét ôn nhu, cười thõa mãn, ngẩng đầu nhìn Mộc Cách, "Ta cho ngươi biết" Mộc Cách sửng sốt, nhất thời cau mày, xoay người chuẩn bị rời . "Phúc của Đại sư là cái gì?" Thanh của Nhược Khả Phi nhàng vang đến.”

      "Chúng sinh trong thiên hạ được hạnh phúc" Mộc Cách thản nhiên thốt ra câu. Nhược Khả Phi lại nở nụ cười, cười đến làm càn, cười đến càng phát ra điên cuồng. Mộc Cách xoay người, nhìn chằm chằm Nhược Khả Phi.

      "Đại sư, ngươi đúng là dối trá" Nước mắt của Nhược Khả Phi sắp rơi ra, bỗng nhiên nghiêm sắc mặt, có chút chua sót "Ta cho đại sư phúc của ta nhé. Phúc của ta chính là muốn ở cùng với Vân, dù sống hay chết"

      "Dù sống hay chết.?" Mộc Cách nhàng lặp lại lời của Nhược Khả Phi.

      "Đúng vậy, dù sống hay chết. Lúc sống, ta muốn được ở bên cạnh , cho dù chết, ta cũng muốn được chôn ở bên cạnh ." Nhược Khả Phi nhăn mày lại, giống như mình kể câu chuyện gì đó, "Trước kia ta hiểu cái gì gọi là , tại, ta hiểu ."

      "Cái gì gọi là ?"

      Giọng của Mộc Cách lại có chút nghi hoặc. "

      Nhược Khả Phi đáp ngược lại cười: " Đại sư. Tự ngươi tìm hiểu tốt hơn? Bởi vì cách hiểu mỗi người giống nhau, chỉ có thể lĩnh hội ý nghĩa, thể bằng lời."

      Mộc Cách ngây người, tiếp theo trong mắt vốn có gợn sóng thế nhưng lại nổi lên chút tức giận. Dùng sức phất tay áo cà sa rộng thùng thình, rời .

      Phía sau Nhược Khả Phi cười đến thở nổi, xoay người nhìn căn phòng bóng người,Nhược Khả Phi cũng hiểu được, xung quanh căn phòng này, có rất nhiều người nấp mà mình thể nhìn thấy được, có rất nhiều ánh mắt giám thị hành động của mình. Nhược Khả Phi nhìn ngón tay, thấp lẩm bẩm

      "Còn đến, nửa tháng sao?" nhàng đem tay của mình rút vào tay áo, vươn bàn tay còn lại, mạnh mẽ dùng lực, bẻ gẫy ngón tay của mình, độc, dứt khoát, tia do dự, tay đứt ruột xót, nhất thời đau nhức toàn tâm ập tới, trán Nhược Khả Phi toát ra mồ hôi lạnh, nhưng mặt có biểu gì, tiếp tục nắm những ngón tay còn lại, nhàng răng rắc tiếng, bẻ gãy ngón, rồi lại ngón, xuống tay tàn nhẫn lại mặt chút thay đổi, thẳng đến toàn bộ ngón tay trái bị mình bẻ gẫy hết, Nhược Khả Phi lộ ra nụ cười thản nhiên, hi vọng Vô Hồn có thể cảm nhận được. Bất luận như thế nào, vào lúc này nàng cũng muốn đánh cược thử lần. Đau sao? Càng đau hơn dường như là nơi này, Nhược Khả Phi nhàng sờ lên lồng ngực của mình, ra, người kia sớm tiến vào trong lòng của mình, mà bản thân mình lại phát . tại, là nổi trận lôi đình, hay vẫn bình tĩnh ứng phó, hẳn là phần sau chiếm đa số . muốn, muốn nhìn thử xem dáng vẻ nghiêm túc của vào lúc này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Quảng Hằng

      **********

      " Đau!"

      Bàn tay của Vô Hồn cầm gì đó bất chợt run run, thiếu chút nữa rơi mặt đất. "Làm sao vậy? Ngu ngốc, ngay cả thứ này cũng lấy xong ." Ảm Đạm khinh thường ném cái bánh bao qua, chính xác đánh vào trán Vô Hồn. Vô Hồn trốn tránh cũng chuyện, chỉ nhìn chằm chằm tay trái của mình, đau! phải đau bình thường Năm ngón tay đau đến giống như bị người chặt đứt, người đàn bà kia, xảy ra chuyện!

      "Làm sao vậy?" Ảm Đạm cũng phát Vô Hồn dường như có chút đún,g nhấp hớp cháo nghi ngờ hỏi, "Vừa sáng sớm ngươi nổi điên làm gì?"

      "Tay, rất đau." Sắc mặt Vô Hồn có chút nghiêm trọng.

      "Mẹ kiếp! Ta đánh là đầu của ngươi, tay ngươi đau cái rắm." Ảm Đạm nhăn lông mày lại hét lớn, lần này mặt nạ da người làm được phi thường tinh xảo, nhíu mày , động tác đều có thể biểu ra ngoài.

      "Con mẹ nó, ta đâu có là ngươi đánh đau đâu." Vô Hồn dữ dội lên, Vô Hồn đuổi theo dồn sức đánh,

      "Dám mắng ông nội của ngươi là đầu heo! Ta là đầu heo, vậy là ngươi cái gì? Còn dám chửi mẹ của ta, mẹ ta phải là mẹ ngươi sao, ngươi muốn chết hả?" Ảm Đạm trong cơn giận dữ, xuống tay lại lưu tình chút nào. "Nữ nhân kia xảy ra chuyện, đừng giận." Vô Hồn dùng tay phải kẹp lấy công kích của Ảm Đạm, kiên nhẫn hét tiếng: “Cũng chưa chết, sốt ruột con mẹ gì?”Ảm Đạm vui cười

      "Nếu chết trễ." Khóe môi Vô Hồn run rẩy, rất muốn đem người trước mắt hành hung chút, nhưng, mình trước kia phải là đối thủ của , tại cũng phải, tương lai chỉ mong có thể là!

      "Tạm thời chết được, nàng bị hoàng thượng mang ." Ảm Đạm đánh cái ngáp, ngồi xuống, tiếp tục bưng cháo lên. "Cái gì?" Vô Hồn ngồi xuống, nhìn vẻ mặt tự nhiên tự đắc của Ảm Đạm, "Lão ca ngươi cũng biết sao?" Hỏi xong mình cũng cảm thấy có chút vô nghĩa, tay chân thủ hạ Thiên Cơ cục của lão ca trải dài khắp các nước, , phải rất nhiều quốc gia đều có, có tin tức gì đương nhiên là người biết được đầu tiên, Thiên Cơ cục chính là dựa vào buôn bán tin tức, cũng có thể cùng người trao đổi tin tức trọng yếu.

      "Thiên cơ bất khả lậu" Vẻ mặt của Ảm Đạm rất đáng đánh đòn nhàn nhã uống. Vô Hồn cầm lấy chiếc đũa nhàng vươn đến, chạm vào cái bát cháo tay của Ảm Đạm, cháo từ lỗ mà Vô Hồ vừa khoét chậm rãi rò rỉ ra.

      "Ngươi, tiểu tử thúi này! Lãng phí a!" Ảm Đạm đau lòng gầm . Lại hoàn toàn quên chuyện chính mình vừa rồi lấy bánh bao đánh người.

      "Nàng tại gặp chuyện gì? Người thế nào?" Vẻ mặt Vô Hồn nghiêm túc, vì sao bên Diêm Vương lại chút tin tức cũng có? Rốt cuộc là sao lại thế này?

      " ngàn lượng!" Ảm Đạm cầm chén để xuống, gác chân lên.

      "Việc buôn bán cũng tính đầu lão đệ của ngươi, ngươi muốn chết sao!" Vô Hồn cầm lấy chiếc đũa chuẩn bị làm khó dễ.

      "Nếu trả tiền nhanh chút, chừng hai tay của ngươi đều đau chết nha." Ảm Đạm hắc hắc gượng cười.

      "Ngươi lấy nhiều tiền như vậy làm cái gì a?" Từ trong lòng ngực móc ngân phiếu ra ném cho Ảm Đạm, biết lão ca suy nghĩ gì, trong kho bạc của , vàng, ngân phiếu có rất nhiều, để mặc cho mình lấy, nhưng vừa gặp phải chuyện như vậy liền nhất định đòi mình phải trả thù lao, cái gì đây là vấn đề nguyên tắc, cho mình tiền là tiền xài vặt đại ca cho tiểu đệ, nhưng khi hỏi thăm tin tức hoặc nhờ giúp chút ít phải trả tiền, lí luận gì kì quái như thế!

      "Lấy để xài a!" Ảm Đạm ném cho Vô Hồn cái ánh mắt ‘mi rất ngu ngốc’, thế này mới chậm rãi " Nàng ta trước mắt vẫn có gì nguy hiểm, chẳng qua, nếu chờ đến khi Cửu vương gia tạo phản cũng biết được."

      "Cái gì? ! ~~~~~~~~~" Thanh của Vô Hồn sắp đem nóc nhà sốc ngược lên. Tạo phản? Cửu vương gia muốn tạo phản? "Ngươi tên là cái rắm a!" Ảm Đạm moi moi lấy lổ tai của mình, " chừng nữ nhân kia muốn tìm ngươi, mau xem chút, nếu ngươi chết ta còn phải nhặt xác cho ngươi, còn phải mua tiền giấy."

      Sắc mặt Vô Hồn nháy mắt thay đổi, hoàng cung, là địa phương sâu lường được, có nhiều người bởi vì tiền đầu phục nơi đó, nếu muốn lẻn vào hay rời đương nhiên là chuyện rất đơn giản, nhưng nếu là muốn mang theo nàng, rất khó.

      "Muốn thuê người giúp hay ?" Ảm đạm nhìn ra Vô Hồn ngượng nghịu, cười trêu cợt.

      "Giá có thể coi như tính rẻ cho ngươi chút, hay là người vẫn chưa kịp cứu ra, bản thân bị vướng vào đó, còn nữa, cứu ra rồi trò chơi vẫn chưa chấm dứt đâu.”

      Vô Hồn rảnh bận tâm câu cuối cùng kia của Ảm Đạm là có ý gì, cứu người ra rồi phải xong chuyện sao?

      "Bao nhiêu tiền người?" Vô Hồn nhìn dáng vẻ gian trá của Ảm Đạm trước mắt.

      Ảm Đạm đố kị ở phía sau đưa lên ngón tay.

      " vạn lượng! Ngươi quá quắt rồi!" Vô Hồn tức giận oa oa kêu.

      Ảm Đạm cười lắc đầu.

      Vô Hồn nhìn tên tiểu nhân đáng khinh Ảm Đạm, thử hỏi" ngàn lượng?"

      Ảm đạm vẫn cười đến đáng khinh ,như cũ vẫn là lắc đầu.

      "Ngươi đừng quá đáng a!" Vô Hồn cắn chặt răng sắp sửa nổi cơn thịnh nộ. " lượng." Ảm Đạm cười tủm tỉm báo ra giá. Vô Hồn thiếu chút nữa té nhào mặt đất,

      "Ngươi đùa bỡn ta sao?"

      "Đúng, đúng vậy, chính là đùa giỡn ngươi." Ảm Đạm cười mị mị nhìn Vô Hồn phẫn nộ trước mắt,

      "Ai bảo ngươi đáng như vậy, chính là muốn đùa giỡn với ngươi."

      Khóe miệng Vô Hồn co rút lại mãnh liệt súc , từ đến lớn, vẫn bị lão ca trêu cợt như vậy, mà mình mỗi lần đều bị cười cợt.

      Ánh mắt của Ảm Đạm giờ phút này ràng như : Tuyệt có tiến bộ.

      " chọn , đừng chọn hết là được, chừa lại vài người ta còn muốn mở rộng sang nước Bắc Lăng bên kia, nhờ phúc của nữ nhân ngươi, bây giờqua lại bên kia phi thường tiện lợi.”

      Ảm Đạm vuốt cằm của mình cười.

      "Nàng phải nữ nhân của ta!" Vô Hồn giống như mèo bị dẫm phải đuôi, tóc gần như sắp dựng đứng cả lên, cúi đầu gầm thét.

      "Phải ? Vậy là ai ở quán lẫu của người ta cái gì, ai nha, nữ nhân của ta đối với ta rất tốt." Ảm đạm dương quái khí* (kì quái) hắng giọng nhại lại lời của Vô Hồn.

      "Ngươi muốn chết!" Vô Hồn nổi giận, chết tiệt, thậm chí ngay cả thứ này cũng nghe lén. Thiên Cơ cục cũng nên đúng mực chút chứ.

      " là, ngươi chậm bước nữa, nàng bận tâm gãy là là tay trái nha." Ảm Đạm bỗng nhiên nghiêm túc , Vô Hồn trung dừng ngay, nhảy tới cạnh cửa.

      "Trở về cho ngươi thêm tiền, ta chọn người!" xong liền thấy bóng người. Ảm Đạm nhìn cháo đổ đầy bàn đau lòng cực kỳ, " Tiểu tử chết tiệt, trở về thu thập ngươi." Ảm Đạm đứng dậy đến bên giường, nhìn trăm hoa đua nở trong viện cũng lộ ra nụ cười kỳ quái. Người đàn bà kia vẫn thể chết được, trò chơi của nàng và mình còn chưa bắt đầu đâu. Sao có thể để cho nàng chết dễ dàng như vậy chứ? Lâu như vậy tới nay, lần đầu tiên gặp phải nữ nhân thú vị. Nhờ phúc của nàng, việc làm ăn của mình càng lúc càng thuận lợi. Lẳng lặng đứng ở bên cửa sổ, trong mắt Ảm Đạm cũng lộ ra ánh mắt hưng phấn, giống như mãnh thú tìm thấy con mồi mình ưng ý.

      "Chủ Nhân, thiếu chủ tổng cộng mang bốn mươi người, tất cả đều là người có chữ Thiên lưng.”

      Ngay lúc Ảm Đạm cười đến đắc ý, có bóng người tiếng động bay tới phía sau báo câu.

      "Cái gì ——————————! ! !"

      Thanh kinh tâm động phách kia của Ảm Đạm vang vọng phía chân trời, tên tiểu tử khốn kiếp, dám mang toàn bộ người có chữ Thiên! Mà là bốn mươi người! Toàn bộ vốn liếng của mình a! hơn nửa! Bóng đen phía sau cười đến tiếng động, chỉ có thiếu chủ mới có thể chọc Chủ Nhân giận đến như vậy.

      "Còn nữa thưa Chủ Nhân, thiếu chủ đến phòng của ngài, mang lệnh bài điều khiển Thiên Cơ cục." Bóng đen có chút bất đắc dĩ, thể trách được, ai bảo chủ nhân lại đem thứ quan trọng như thế quăng bừa khắp nơi, mặc dù có ai dám lộn xộn, nhưng, có người dám a. Tiếng kêu thảm thiết kinh tâm động phách kia của Ảm Đạm lại vang vọng phía chân trời. "Xú tiểu tử! ! A a a a! ! ! ! Tức chết ta, chờ ngươi trở về, xem ta nhất định chém gãy xương của ngươi." Ảm Đạm kêu thê thảm. Bóng đen ở phía sau lặng lẽ buông tay, lời này nghe ít nhất hai mươi lần.

      Trong thư phòng Vương Phủ ở Hứa Thành, ngọn nến lay động , ra thân ảnh đơn của Hiên Viên Vân. Tờ giấy bàn, vẫn là mấy chữ lạnh lung cứng ngắc của những người đó.

      Muốn gì đó, tự mình tới lấy.

      Lạnh lùng nhìn trang giấy này, Hiên Viên Vân bỗng nhiên dữ dội lên, đem giấy hung hăng vò thành cục, sau đó biến thành bụi phấn, ‘Băng’ giáng quyền lên bàn, thanh quỷ dị phát ra từ chiếc bàn bị vỡ đôi.

      trận đau đớn xuyên tim thấu xương chạy lên não, bi thương, phẫn nộ, sợ hãi nhất nhất lên từ trong mắt Hiên Viên Vân, Phi nhi, Phi nhi của mình, nàng chính là tất cả của mình.

      Đứng dậy đến bên giường, nhìn bóng đêm yên tĩnh, thân hình Hiên Viên Vân run rẩy lên, cái trán gân xanh toát ra, đôi mắt thâm trầm xuất những sợi gân đỏ nho , khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân giờ phút này vặn vẹo, có vẻ dữ tợn vô cùng. Nắm chặt nắm tay, móng tay sớm đâm sâu vào da thịt, máu tươi theo khe hở chậm rãi chảy ra , Hiên Viên Vân lại hề để ý đến. Nếu, Phi nhi của mình có chút chút sơ xuất gì, như vậy. . . . Hiên Viên Vân nhìn bóng đêm, cười tiếng động.

      Nụ cười tươi hồn nhiên như khi mới gặp được Nhược Khả Phi. "Phi nhi, nếu nàng bỏ ta mà , ta đem toàn bộ thế giới này chôn cùng nàng." Hiên Viên Vân đưa tay về phía trong ngực của mình, móc ra cái túi tiền, mặt thêu hai chữ Phi Vân, túi tiền Nhược Khả Phi tự tay may cho !

      "Như vậy, nàng cũng tịch mịch . Ta cũng cùng nàng, khắp thiên hạ đều tuẫn táng cho chúng ta. Có phải rất đồ sộ hay ?" Hiên Viên Vân đem túi tiền nhàng để sát vào khuôn mặt, nhắm mắt lại, cười đến trong veo. Ngoài cửa, Diêm Diễm lẳng lặng đứng ở nơi đó. Động tĩnh trong phòng thể cảm giác được, lời của Hiên Viên Vân cũng phải nghe thấy. muốn cái gì? Nàng muốn cái gì? Mà mình muốn là cái gì? Muốn tự mình đáp ứng nàng, ở lại bên cạnh hai năm, nhưng, tại xem ra, ngay cả hai năm đều cần rồi, Diêm Diễm cúi đầu. Nàng tại, có tốt ? Mình bây giờ con đường nào? Là ở lại hay là tìm nàng? Đột nhiên, rất muốn, rất muốn nhìn thấy hình ảnh hai người bọn họ cùng chỗ tươi cười. Hai mắt Diêm Diễm nhắm nghiền, mờ mịt trước nay chưa từng có xuất dâng đầy trong đầu .

      "Diêm Diễm." Trong phòng bỗng nhiên truyền đến thanh trầm thấp của Hiên Viên Vân.

      "Có ta." Diêm Diễm hề động, cũng cúi đầu trả lời. "Theo giúp ta, mang nàng trở về. Thế nào?" Thanh của Hiên Viên Vân nhàng , cũng là dị thường kiên định.

      "Được."Diêm Diễm cũng nhàng trả lời.

      E hèm, ca ca Ảm Đạm chính thức len sân khấu đây!!!! Từ nay về sau lịch diễn của xuất nhiều hơn,đây là Nam phụ đình đám nhất, thực ra tên tiếng Hán Việt của ca ca là Ảm Nhiên, nhưng dạo qua rất nhiều vòng ta thấy mọi người quen với từ Ảm Đạm, và lại từ Nhiên cũng là mờ mịt, xám xịt u buồn, giống như chữ ảm đạm nên ta để thế luôn ^^. Truyện này ta rất thích, cùng với truyện Thổ Thần muốn thăng chức nên dù tỷ suất xem cao như những truyện khác, ta vẫn edit đến cuối luôn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :