1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thất Dạ Sủng Cơ - Vô Ý Bảo Bảo

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 99.

      Edit: Quảng Hằng

      Miếng vải đen rớt ra, trong mắt mọi người lộ ra kinh diễm, phát ra tiếng kinh hô. Bên trong nam tử ôn nhu tới cực điểm, nếu phải cổ của có yết hầu gương mặt dáng vẻ tuấn mỹ như nữ hân đó tuyệt đối làm cho người khác hiểu lầm giới tính. Nam tử có chút phát run, sợ hãi nhìn đám nữ nhân dưới đài phát ra kinh hô.

      "Khởi điểm trăm lượng."

      Nữ nhân tráng kiện lớn tiếng quát , dứt lời, phía dưới có người ngừng lên tiếng.

      . Đối với nam tử như vậy Nhược Khả Phi đương nhiên là có bất kỳ hứng thú, mà vẻ mặt Bạch Hạnh cũng thất vọng. Cuối cùng, ôn nhu nam tử bị nữ tử xinh đẹp quý khí lấy mười lăm00 lượng mua . Nữ tử tráng kiện đá đá cửa lồng, cười hài hước:

      "Ngươi có phúc, nương mua ngươi là thủ phủ của bổn huyện, nàng là người hào phóng nhất ở đây đó. Ngươi cẩn thận hầu hạ, muốn cái gì có cái đó." Tiếp theo có người tới mang nam tử ôn nhu .

      "Món thứ hai.”

      Nữ tử tráng kiện tháo ra miếng vải đen cái lồng sắt thượng thứ hai, nhìn thấy Nhược Khả Phi há to miệng, Bạch Hạnh trừng lớn mắt. Còn lại đám nữ tử lại phát ra thanh kỳ quái. Đều nuốt nước miếng ở tập thể. Trong lồng tre là nam tử cường tráng cơ bắp đầy người. Bình thường, nhưng dáng người lại rắn chắc. Cuối cùng được ra giá là ba ngàn lượng. Trong lòng Nhược Khả Phi rùng mình, ra, nam nhân mạnh mẽ cường tráng như vậy càng được nữ nhân nơi này hoan nghênh. Cái lồng sắt cuối cùng được vạch lên. Xem ra cũng vượt qua mười ba tuổi, bên trong ràng là đôi tiểu nam hài như ngọc , hai đứa bé bị trói chặt, miệng cũng bị bịt kín đưa đôi mắt đầy oán hận nhìn tất cả mọi người trước mắt.

      "Đây đôi song bào thai, khởi điểm trăm lượng." Nữ tử tráng kiện đắc ý hô, xinh đẹp như vậy thiên hạ rất ít gặp , huống chi lại là song bào thai! Đây chính là mất ít khí lực có được.

      "Thực ghê tởm, vẫn còn là đứa a." Bạch Hạnh giọng thầm, những nữ nhân này cũng là biến thái . thích trẻ con thích đúng là nhiều.

      "Nghe thử thanh nhé, đem miếng vải của mấy đứa bé xuống." Có thanh bén nhọn bỗng nhiên hô lên. Nữ nhân vạm vỡ sắc mặt biến hóa, khó xử : "Hai tên tiểu tử này chuyện sạch , hay là nên."

      "Chúng ta làm sao mà biết có phải câm điếc hay ? Mau cho chúng ta nghe thử thanh ." Thanh bén nhọn tiếp tục , đưa tới càng nhiều nữ nhân phụ họa. Nữ tử vạm vỡ khó xử mở cửa lồng ra, lột miếng giẻ nhét miệng hai đứa bé xuỗng

      Hai hài đồng lập tức mắng to: "Ngươi, ả đầu heo này, ngươi có biết chúng ta là ai ? Chúng ta là hoàng tử nước Bắc Lăng! Các ngươi chờ khai chiến !"

      Phía dưới, các nữ nhân đều bất mãn ồn ào , đều náo loạn , khó trách chịu lột miếng giẻ ra, ra là hai tên điên! Ai lại xuất ra số tiền lớn để mua hai đứa bé điên đó chứ? Nữ nhân tráng kiện vội vàng đem miệng hai đứa bé bịt lại]. Nhìn mọi người dần dần tan ra rời , trong lòng đại hận. Quay đầu nhìn hai nam hài cũng nhìn mình lom lom, vung vẫy chiếc roi trong tay

      "Đợi chút!" thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng ngăn trở hành vi của nàng ta. Nữ nhân vạm vỡ , lại nhìn thấy Nhược Khả Phi lạnh lùng nhìn mình. Nhìn kĩ… hai nữ tử trước mắt ăn mặc bất phàm, lập tức nở nụ cười lấy lòng :

      "Hai vị khách nhân coi trọng sao?"

      "Bao nhiêu tiền?" Mắt Nhược Khả Phi tia gợn sóng, lạnh lùng hỏi. Bạch Hạnh kinh ngạc nhìn Nhược Khả Phi, lại nhìn thấy vẻ nghiêm túc mặt nàng, giống như đùa.

      phải chứ, muốn mua nam nhân trở về? Nếu bị Hiên Viên Vân biết là chính mình giựt giây Khả Phi tới nơi này, còn đem mình đánh chết sao?

      "Ha ha, khách quan ngươi cũng biết, mặt hàng cực phẩm như vậy dễ dàng được đến, mất lớn sức lực của chúng tôi." Nữ nhân vạm vở ha ha cười gượng. "Hai kẻ điên mà thôi, ngươi muốn bao nhiêu tiền?" Nhược Khả Phi lạnh lùng cắt đứt lời của nữ tử tráng kiện..., khóe mắt lại nghiêng về hai người mà mình bảo là kẻ điên, thấy trong mắt hai hài tử kia bắn ra ánh sáng phẫn hận

      "A, cái này sao, khách quan tốt xấu gì cũng cho tiền vốn ." Nữ nhân vạm vỡ cưới lấy lòng, biết mình gặp được phải người hiền lành

      "Hai trăm lượng ." Nhược Khả Phi thản nhiên .

      "Thành giao!" .Nữ tử vạm vỡ mặt cười tươi rói, vốn là muốn lừa dối đem đôi bào thai này bán giá tốt, ngờ lại bị người nhìn ra. Bây giờ có thể bán được hai trăm lượng tồi

      "Khách quan ngài thỉnh." Nữ nhân vạm vỡ mở ra lồng sắt, nhưng buông sợi dây người hai người ra. Thô bạo đem hai người kéo ra, đẩy ngã mặt đất.

      Nhược Khả Phi nhìn thấy lửa giận cùng quật cường, trong mắt hai người, nở nụ cười, vươn tay đem hai người đở lên. Bạch Hạnh lăng lăng nhìn cảnh này], trong lòng hoài nghi chẳng lẽ Khả Phi ưa thích nam tử? Vừa nghĩ đến chuyện này, lại sợ run cả người, làm sao có thể! Mình đoán mò thứ gì thế? Nhược Khả Phi đỡ lấy hai người, hai người giãy dụa, Nhược Khả Phi nhàng ở bên tai của bọn dùng thanh chỉ bọn họ có thể nghe được : "Nếu muốn bị những nữ nhân kia chà đạp chí tử ở giường, ngoan ngoãn theo ta ." Hai người ngẩn người, trước mắt là loại người nào? Vì sao có cổ ma lực làm cho người ta thể nghe theo? Bạch Hạnh giật mình, ngồi xổm xuống cùng Nhược Khả Phi cởi bỏ dây thừng chân hai người. Nữ nhân tráng kiện lên tiếng:

      "Chạy ta mặc kệ nha."

      Nhược Khả Phi mắt điếc tai ngơ, tiếp tục cởi dây thừng tay nam hài, thám mấy miếng giẻ miệng bọn họ xuống, cùng Bạch Hạnh dẫn theo bọn họ rời khỏi. Nữ nhân tráng kiện nhìn hai nam hài vốn dĩ hề an phận lại có thể ngoan ngoãn nghe lời, vô cùng kinh ngạc

      . "Các ngươi, gọi là gì?" Nhược Khả Phi nắm tay nam hài thản nhiên hỏi,

      " Hoàng tử nước Bắc Lăng vì sao khinh địch, lại bị người ta bắt đến như vậy?" Vừa dứt lời, bao gồm cả Bạch Hạnh, ba người cứng đờ. Nắm tay Nhược Khả Phi, nam hài ngẩng đầu lên, há miệng thở dốc, thế này mới ngập ngừng :

      "Ngươi, tin tưởng lời chúng ta? cảm thấy chúng ta là kẻ điên ?"

      Nhược Khả Phi nhàng nở nụ cười, mình làm sao có thể giải thích với hai đứa bé này đây? người bọn họ có loại khí chất cao quý khó có thể che dấu? Hay là nên mình cũng chỉ là tin tưởng lời của bọn nó mà thôi?

      "Tên của ta là Hoàng Phủ Tử Hiên, là đệ đệ của ta Hoàng Phủ Tử Mặc." Nắm tay Nhược Khả Phi, nam hài cắn cắn môi, thế này mới : "Là chúng ta ra ngoài du ngoạn mình, bị bắt ở biên quan ." Nhược Khả Phi nhìn hai đứa bé như ngọc cùng sóng vai với mình, mặt có chút tiều tụy, y phục người cũng có chút rách nát rồi, vẫn như cũ thể che dấu được tuyệt đại tao nhã của hai người. Nho tuổi là như thế, sau khi lớn lên lại càng phải .

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 99.

      Edit: Quảng Hằng

      "Cám ơn ngươi cứu chúng ta." Hoàng Phủ Tử Mặc cúi đầu. Hai người sớm hối hận vạn phần. Nhược Khả Phi cũng nở nụ cười đầy ý, mình cho tới bây giờ vốn có hảo tâmnhư vậy. Cứu người? Đó đâu phải là tác phong của mình, hai người này, mình nhìn ra được hai người dối, đúng là hoàng tử chân chính của nước Bắc Lăng. Mà Hỏa tinh túy dường như ở bên trong nước Bắc Lăng.

      Mà hỏa tinh túy, nghe Ảm Đạm từng đề cập qua, dường như là ở địa phương bí mật của hoàng gia. Có binh lính canh gác hùng hậu, nếu có phương pháp đơn giản, cần nghĩ biện pháp để đến đó.

      "Đói bụng ? Ăn cơm trước, sau đó lại quay về khách điếm tắm rửa nhé?" Nhược Khả Phi mỉm cười, nhìn hai người vừa nghe đến tắm rửa là biểu tình đầy đề phòng nhịn được cất giọng mỉa mai : "Ta đối tiểu hài tử có hứng thú ."

      "Ta phải tiểu hài tử rồi!" Hai thanh trăm miệng lời phản bác.

      "Gặp qua người ta uống rượu say ?" Nhược Khả Phi ác liệt đả kích hai hài tử. Dứt lời, chính mình cũng biết là nguyên nhân gì. Từ cây đại thụ Xsich Huyết đó đến giờ, mình còn dáng vẻ quan tâm đến bất cứ việc gì như trước kia nữa đến . Bạch Hạnh che miệng cười trộm , cho tới nay nàng ta chỉ nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt thờ ơ của Nhược Khả Phi, chưa từng gặp qua gương mặt có chút xúc động nào của nàng. tại, lại có thể khi dễ hai hài tử. là ngoài ý muốn. Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Tử Mặc mặt đỏ lên, muốn phản bác, nhưng biết nên cái gì.

      "Được rồi, được rồi, ăn cơm trước, các ngươi muốn ăn cái gì?" Bạch Hạnh nhìn bộ dạng ảo não của hai hài tử, bước ra giảng hòa.

      "Các ngươi muốn cho chúng ta ăn thứ gì?" Hoàng Phủ Tử Hiên hề động, cũng rất chân thành hỏi vấn đề. Nhược Khả Phi nhìn ánh mắt kiên nghị của đứa trước mắt, bỗng nhiên vươn tay mạnh mẽ nhéo ở mặt xinh đẹp của nó, duới tình huống như thế phản ánh, càng cho thấy xuất thân của hai người. Phản ứng bình tĩnh xứng với tuổi tác như thế mình nhìn thuận mắt, bởi vì giống như nhìn thấy quá khứ chính mình.

      "Ngươi, ngươi làm gì a?" Hoàng Phủ Tử Hiên ngây dại, nhìn trong mắt nữ tử xinh đẹp trước mắt dường như có chút tức giận, nàng tức giận cái gì? Hoàng Phủ Tử Mặc cũng ngây ngẩn cả người, hành vi của Nhược Khả Phi.

      " có gì, muốn nhéo nhéo thôi. Ăn cơm trước." Nhược Khả Phi lạnh lùng đáp trả, thu tay cũng thèm nhắc lại. Vì sao, khi mình nhìn thấy bản sao của mình trước kia lại tức giận như vậy? Mình tức giận những gì? Chẳng lẽ mình kỳ thực chán ghét quá khứ của mình sao? Hoàng Phủ Tử Hiên xoa xoa gương mặt ê buốt của mình, tuy rằng cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo Nhược Khả Phi. Mang theo hai hài tử dùng qua cơm, lại mua quần áo mới về tới khách điếm.

      Phân phó tiểu nhị dọn phòng cùng chuẩn bị nước ấm trong mắt tiểu nhị là ràng hâm mộ. Như Bạch Hạnh suy nghĩ, khi Hiên Viên Vân biết được Nhược Khả Phi mua hai nam tử trở về, phát điên trận. Vọt tới trong phòng hai người đó, nhìn kỹ lúc này mới yên lòng lại. Hai đứa bé mà thôi, mình lại lo lắng cái gì? Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc nhìn nam tử tuyệt mỹ đột nhiên tiến vào lại đột nhiên ra ngoài, hiểu nổi nhìn nhau, thầm suy đoán đây là người nào.

      . "Nàng bọn họ là hoàng tử nước Bắc Lăng?" Hiên Viên Vân cùng Nhược Khả Phi hai người trong phòng, Hiên Viên Vân vuốt cằm của mình hỏi. Ảm đạm, Vô Hồn cùng Diêm Diễm cũng trưng cầu nhìn Nhược Khả Phi.

      "Phải" Nhược Khả Phi nghiêm túc gật gật đầu. "Vậy rất tốt làm." Khóe miệng Ảm Đạm nở nụ cười, "Trực tiếp dùng hai người trao đổi hỏa tinh túy. Vật kia ở trong cấm địa hoàng gia của nước Bắc Lăng."

      "Nếu đối phương chịu sao?" Bạch Hạnh chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, ra tiếng hỏi.

      "Vậy vào trộm ." Ảm Đạm đương nhiên, "Bất quá, vật kia đối với bọn họ mà hoàn toàn là quan trọng. Quan trọng nhất là chỗ là cấm địa kia, cho phép ai vào, bảo bọn họ trao đổi , giao đổi còn có biện pháp khác." Những ngày tiếp theo, thương thế của mấy nam nhân cũng tốt hơn được 7 đến tám phần. Vào buổi tối hôm vừa cứu hai huynh đệ Hoàng Phủ về . Nhược Khả Phi liền với ghai người họ rằng đưa bọn họ về nước, nhưng muốn vật của phụ hoàng bọn họ về phần là vật gì cũng luôn cho hai người, hai người họ bình thản. Đưa mình về nước, mình cũng nên trả chút thù lao.

      .Mấy ngày sau, mọi người lên đường. Bởi vì thêm hơn hai người, cho dù xe ngựa to có thể cất chứa tám người, nhưng mọi người nhất trí quyết định hai chiếc xe ngựa. Ảm đạm khiêu khích muốn cùng Hiên Viên Vân ở đường tiếp tục hạ cờ năm quân. Vì thế Vô Hồn cùng Nhược Khả Phi còn có hai huynh đệ Hoàng Phủ ngồi chiếc xe ngựa, mà Ảm Đảm lôi kéo Hiên Viên Vân cùng Diêm Diễm Bạch Hạnh ngồi trênmột chiếc xe ngựa khác. Yên tĩnh trong xe ngựa, tay của Nhược Khả Phi chống đỡ cằm của mình lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, mà Vô Hồn lẳng lặng bên cạnh nhìn Nhược Khả Phi. Có rất nhiều lời muốn cùng nàng, nhưng biết nên như thế nào. Nàng biết huyết tế giải trừ có tam trạng như thế nào? Đột nhiên, mình rất muốn biết ý nghĩ của nàng. " nhìn cái gì?" đến bên miệng lại trở thành chủ đề hềquan trọng, Vô Hồn run rẩy ở trong lòng, đối với bản thân hoàn toàn biết ăn . Mình muốn hoỉ phải là chuyện này!

      "Cũng có cái gì, chỉ là nghĩ nếu ta cũng sinh ở Thánh Viễn quốc ra sao Nhược Khả Phi nhàng cười ra tiếng.

      " đoàn nam sủng." Hoàng Phủ Tử Hiên bỗng nhiên chen vào .

      Nhược Khả Phi xoay người qua nhìn Hoàng Phủ Tử Hiên, thản nhiên nở nụ cười: "Đó là ý tưởng của ngươi, chứ phải là của ta."

      Hoàng Phủ Tử Hiên trừng mắt nhìn: "Cũng đúng, ta phải ngươi, biết suy nghĩ của ngươi."

      Vô Hồn hừ lạnh tiếng, có hảo ý quét mắt liếc qua Hoàng Phủ Tử Hiên cái, Hoàng Phủ Tử Hiên tuy rằng nam nhân ở trước mắt vì sao đối với mình như vậy, nhưng vẫn thức thời ngậm miệng lại, thèm nhắc lại.

      Nhược Khả Phi lại nhìn về phía ngoài cửa sổ, trong xe ngựa vừa trầm lặng yên tĩnh hẳn xuống. Vô Hồn nắm chặc nắm tay, rốt cục thốt ra câu: "Cái kia, huyết tế được giải, ngươi biết ?" Nhược Khả Phi kinh ngạc quay đầu, thế này mới nhớ tới, lúc ở đỉnh cao nhất của đại thụ Xích Huyết, Vô Hồn bị thương vô cùng nghiêm trọng, mà mình có... chịu ảnh hưởng chút nào. như vậy, được giải?

      "Ngay lúc ngươi ăn vào thủy tinh túy được giải, lão ca Ngũ hành tinh túy đều có công dụng đặc thù.” Vô Hồn chậm rãi ra nguyên do. Nhược Khả Phi nhìn mặt Vô Hồn, bỗng nhiên lộ ra tươi cười: "Vậy là tốt rồi."

      Đôi mắt ai đó bỗng nhiên phóng đại. Nàng vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi! Cùng mình nhất thể nàng thực chán ghét cảm giác như vậy sao? ra nàng hoàn toàn đem cái này cho rằng là trói buộc sao? Tim gần như đau đến sắp nứt ra rồi. Cùng nàng còn có bất kỳ quan hệ gì rồi, mình rốt cuộc thể chạm đến nàng .

      "Nếu giải dược chưa tìm đủ. . . . . ." Nhược Khả Phi ôn nhu cười, "Mấy ngày nay, vất vả ngươi. Cám ơn."

      Thanh nhàng ôn nhu đó giống như lông chim phẩy qua tim Vô Hồn, giống như tình cảnh khi hai người gặp mặt lần đầu tiên. Vô Hồn sửng sốt, nhìn chằm chằm Nhược Khả Phi mỉm cười. ra câu kia là tốt rồi của nàng là có ý này! ! !

      ", khổ cực." Vô Hồn bỗng nhiên vụng về đáp trả, biểu tình mặt cũng tự nhiên. Vui sướng, lớn vui sướng che mất Vô Hồn. Vừa rồi còn đau đến mức thể thở nổi, nhưng bây giờ cao hứng đến muốn cười to, tất cả lo lắng cùng thương tâm trong nháy mắt chỉ vài câu này của Nhược Khả Phi tan còn mảnh.

      "Kỳ , các ngươi có thể cần theo đến đây, " Sắc mặt Nhược Khả Phi có chút phức tạp, đơn giản là nhớ lại chuyện đỉnh đại thụ Xích Huyết. tại huyết tế được giải trừ Ảm Đạm cùng Vô Hồn tuyệt đối có lý do gì tiếp tục vì mình mà lâm vào nguy hiểm nữa.

      "Chúng ta, chỉ là muốn theo đến mà thôi." Vô Hồn nhìn Nhược Khả Phi, gằn từng tiếng ràng , " có gì là thể, chỉ là muốn mà thôi." Đúng vậy, có bất cứ lý do nào, chỉ là tự mình muốn mà thôi. Nhược Khả Phi nhìn ánh mắt sáng quắc của Vô Hồn, giật mình, tiếp theo lộ ra nụ cười hiểu ý, thèm nhắc lại. Vô Hồn cũng nhìn Nhược Khả Phi mỉm cười .

      "Ngươi thích nàng!" Bỗng nhiên, thanh của Hoàng Phủ Tử Hiên đột ngột vang lên. "Đại ca sai, ngươi thực thích nàng." Hoàng Phủ Tử Mặc tiếp tục nhắc lại lần nữa. Hai người khẩu khí hề sai biệt, đều là nghiêm túc trần thuật , mà phải là ngữ khí nghi vấn. Ngắn ngủn hai câu nói giống như sét đánh ngang tai, chấn động ở tại hai người trong lòng, hai người giật mình, đồng thời nhìn đối phương. Trong xe ngựa nháy mắt mảnh tĩnh mịch.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 100

      Edit: Quảng Hằng

      Trong xe ngựa mảnh tĩnh mịch, Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc lẳng lặng nhìn hai người. Vô Hồn mạnh mẽ quay sang, hung tợn nhìn Hoàng Phủ Tử Hiên :

      "Ngươi biết cái gì! Tiểu hài tử biết cái gì!"

      "Thích chính là thích, ngươi có phải nam nhân hay ? !" Hoàng Phủ Tử Hiên chuyện lại khách khí, "Nếu ta là ngươi, thích nàng ta đứng ra tranh đoạt."

      "Đúng vậy, chết cũng buông tay." Hoàng Phủ Tử Mặc kiên định hơn .

      Dứt lời, hai người đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Vô Hồn. Nhìn thấy Vô Hồn run rẩy trận, quả muốn bão nổi.

      "Xú tiểu tử là đáng đánh đòn!" Vô Hồn lời gì vươn tay gõ mạnh vào trán của hai người. Trán hai người lập tức sưng hai cục u to tướng, dung mắt thường là có thể nhìn thấy rang.

      "Đau quá a." Hai người ôm đầu rên rỉ, phẫn nộ nhìn Vô Hồn, miệng Hoàng Phủ Tử Hiên lại buông tha

      "Ngươi chính là thích nàng, còn dám thừa nhận, có phải là nam nhân hay a?"

      "Đúng đúng! Càng che dấu lại càng chột dạ!" Hoàng Phủ Tử Mặc cũng ôm đầu của mình phụ họa , "Ngươi cũng phải là nam tử hán!"

      Vô Hồn tức giận, nổi trận lôi đình, vươn tay tay nhéo ở mặt hai người , khóe mắt cũng nghiêng mắt nhìn phản ứng của Nhược Khả Phi. Trong lòng lại có chút bối rối, nếu là nàng biết mình tâm ý, nàng có thể bao giờ để ý tới mình nữa hay ? Lại nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của Nhược Khả Phi, ngơ ngác nhìn mình hề động. Sao lại thế này? Nàng tại sao là phản ứng này? Mờ mịt?

      "Vô Hồn. . . . . ." Bỗng nhiên , Nhược Khả Phi chậm rãi mở miệng, nhìn Vô Hồn hề động. Vô Hồn nuốt ngụm nước bọt, đột nhiên rất nhanh chóng vươn tay điểm huyệt đạo của Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc, nhìn hai người bất tỉnh nhân thế này mới yên tâm quay đầu nhìn Nhược Khả Phi, cúi đầu ngập ngừng :

      "Cái gì?"

      "Ngươi, thích ta?" Nhược Khả Phi mở to hai mắt nhìn Vô Hồn, chậm rãi hỏi.

      Vô Hồn há to miệng, cằm đều sắp trật khớp. Làm sao cũng hề nghĩ đến người trước mắt hỏi trực tiếp như vậy, may mắn điểm huyệt đạo của hai tiểu hài tử phá hoại kia, nhưng là, mình làm sao trả lời? A a a a a! ! ! Vô Hồn ở trong lòng kêu thảm thiết thiên biến vạn biến, mình nên như thế nào? Nhược Khả Phi nhìn sắc mặt đột biến Vô Hồn, lại khó hiểu nhìn của . Vô Hồn trán toát ra mồ hôi lạnh, mình rốt cuộc nên trả lời như thế nào, phủ định phải? Nhưng là trong đầu lại vang lên tiếng vọng vừa rồi của hai thối tiểu quỷ..., Ngươi có phải nam nhân hay a, ngươi có phải nam nhân hay a! Thanh càng lúc càng lớn, dường như muốn đầu óc của mình nổ tung. Khẳng định đúng, mình thích nàng sao? Vậy sau này làm sao bây giờ? Có phải, khi nàng nhìn thấy mình, bao giờ để ý tới mình nữa?

      Theo tính cách của nàng, làm như vậy. "Thích, đương nhiên thích." Vô Hồn bỗng nhiên liền thốt ra tiếng, tiếp theo đột nhiên cắn rớt đầu lưỡi của mình. Mình tại sao lại ra như vậy? Xong rồi, nàng bao giờ để ý tới mình nữa. Mình nên làm sao bây giờ? Nhược Khả Phi ngơ ngác nhìn Vô Hồn, còn chưa kịp cái gì, Vô Hồn gãi gãi đầu, gượng cười: "Ta đều thích, cũng thích cảm giác ở cùng ngươi, , thích mọi người cùng chỗ." Trong lòng mồ hôi tuôn như thác đổ a.

      Vì sao mình lại như vậy?

      "Ta, dường như cũng rất thích cảm giác ở cùng chỗ cùng các ngươi." Nhược Khả Phi rũ mắt xuống khẽ nở nụ cười, lại chậm rãi ôn nhu cảm giác chân thực nhất trong lòng mình. Chưa từng có quá cảm giác như thế. Cảm thấy cho dù cần tìm thuốc giải, cùng những người này tiếp tục ngao du như thế dường như thực tồi.

      Vô Hồn giật mình, lập tức cười sáng lạn, gật đầu mạnh : "Ừm, thích là tốt rồi, " Nụ cười cười chút có thả lỏng, có thản nhiên. Mình thích nàng, thực thích nàng. Nhưng mình chỉ cần được ở bên cạnh nàng, nhìn nàng mỉm cười, dường như cũng đủ rồi. Đây là cảm giác loại gì thế? Khóe mắt liếc về phía hai tiểu quỷ mê man kia, trong lòng đau khổ, đây là tiểu hài tử gì a, lại có thể nhạy cảm như vậy. Liếc thấy ra bản thân thích nàng, là mình rất ràng hay là bọn quá sâu sắc?

      " Trước kia ngươi tới Thánh Viễn quốc sao?" Nhược Khả Phi tò mò hỏi Vô Hồn.

      "Còn khuya ." Vô Hồn bĩu môi, nước nữ tôn như thế, ai thèm đến?

      "Ha ha, nếu là ngươi , nhất định có rất nhiều nữ tử chạy đuổi theo ngươi." Nhược Khả Phi mím môi cười . Dáng vóc xinh đẹp nghiệt như thế Vô Hồn nhất định là loại hình nữ tử Thánh Viễn quốc thích nhất. Chỉ là lúc đó đội mặt nạ da người, những người đó thể nào biết được diện mục của . Vô Hồn mấp máy môi, gì. Mà xe ngựa phía trước, Hiên Viên Vân cùng Ảm Đạm chiến đấu hăng hái kịch liệt, thiên hôn địa ám. Bạch Hạnh ở bên cạnh xem có chút hăng hái, chỉ có Diêm Diễm là nhai thức ăn mà Nhược Khả Phi khi dạo ở đường mua cho , ăn cảm thấy vô cùng mỹ mãn. Bỗng nhiên, xe ngựa xóc nảy cái, quân cờ đều thay đổi vị trí.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 100

      Edit: Quảng Hằng

      "làm lại nào, làm lại nào. . . . . ." Ảm Đạm cười hắc hắc bày lại quân cờ.

      "Ngươi nằm mơ , tiếp tục vừa rồi ." Hiên Viên Vân nhìn nam tử trơ trẽn trước mắt , biết mình thắng, nhưng bây giờ xấu xa muốn bày lại từ đầu.

      "Quân cờ thay đổi vị trí, chỉ có đánh lại mà." Ảm Đạm rất đúng đúng lý hợp tình.

      "Ngươi nằm mơ ! Ta đều nhớ vị trí, sắp lại ván vừa rồi." Hiên Viên Vân gì, sửa lại quân cờ giống như thế trận lúc trước, kiên nhẫn nhìn Ảm Đạm có chút giật mình, "Nhanh chút, đến lượt ngươi." Ảm đạm sờ lên cằm giả vờ suy nghĩ: "Đợi , ta xem xem có phải vị trí vừa rồi hay , để cho ta ngẫm lại bước tiếp theo nên như thế nào." Khóe mắt cũng dịch phát liếc về phía ngoài cửa sổ, cũng biết hai người chiếc xe ngựa như thế nào. Mọi người sau khi vào nước Bắc Lăng, trực tiếp chạy tới kinh thành nước Bắc Lăng, sau khi đến kinh thành mới biết được, hai người mà Nhược Khả Phi cứu đúng là hai vị hoàng tử đương kim hoàng đế thương nhất, lại là người được chọn vào vị trí Thái Tử. Hoàng đế triệu kiến mọi người chút lời khách sáo, sau đó biết được mục đích của mọi người, chỉ hơi trầm tư chút liền vẫy tay đáp ứng

      Đồng ý cho mọi người tiến vào cấm địa lấy vật mà bọn họ cần, cố ý cảnh cáo mọi người ở trong cấm địa có chút tượng tầm thường phải đặc biệt coi chừng. Về phần rốt cuộc là cái gì tầm thường, nhưng hoàng đế cũng ra.

      Được nhiệt tình chiêu đãi của hoàng đế, mọi người nghĩ ngơi hồi phụcxong xuôi. Sau đó liền đến cấm địa hoàng gia ở phía cửa thành Tây, do Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc mang theo thuốc giải trước mọi người, đến trước cánh cửa bằng đá khổng lồ đứng vững ở giữa trung, ngoài cửa quả nhiên là được bảo vệ nghiêm ngặt

      Mà chung quanh tường cao thượng cắm đầy đao nhọn bén ngót, phòng ngừa người tiến vào.

      " vào bên trong, thẳng, nhìn thấy chiếc cầu treo dài bị sương mù bao phủ, sau đó là Hỏa diễm động rộng rãi . Các ngươi tự cẩn thận."

      Vẻ mặt Hoàng Phủ Tử Hiên thận trọng, sớm nghe bên trong rất kỳ quái, nhưng mình cùng đệ đệ cũng chỉ là chuồn êm đến cầu treo bị phát , khẩn cấp bị bắt mang về.

      "Còn sống trở về a." Hoàng Phủ Tử Mặc chút để ý , "Nghe có người chuồn êm vào cũng hề ra."

      "Ngừng." Vô Hồn khinh thường cắt ngang, hai tên tiểu quỷ này là làm cho người ta chán ghét. Sải chân dẫn đầu đến phía trước, mọi người theo phía sau.

      "Cám ơn." Nhược Khả Phi cười , mọi người theo phía sau vào trong cánh cửa đó. Theo con đường lớn bên trong vào trong , nén hương thời gian, quả nhiên thấy chiếc cầu treo chơ vơ vách núi đen. Cầu treo toàn bộ được làm từ sắt, ngay cả thành cầu cũng được làm từ sợi xích, phía có lớp sương mù bao phủ dày đặc, thể nhìn thấy người đối diện, cũng thể nào biết được cầu treo rốt cuộc dài bao nhiêu. " thôi." Ảm đạm thản nhiên , bước lên cầu treo trước, vừa giẫm lên nghe thanh ‘kẽo kẹt’ người biến mất ở trong sương mù dày đặc. Mọi người cũng theo thứ tự bước lên cầu treo. Nhược Khả Phi theo cuối cùng, cũng tới. Giẫm phải những thanh sắt, phát ra thanh kẽo kẹt quỷ dị, Nhược Khả Phi cúi đầu nhìn dưới chân, mảnh trắng, sương mù quá dày, thể nhìn thấy được gì. là kỳ quái, hoàn cảnh ở chung quanh này là vì mà lại có sương mù dày đặc như thế này? Nhược Khả Phi lại ngẩng đầu lên , lại kinh ngạc phát Bạch Hạnh vốn dĩ ở trước mặt mình thấy, thay thế là mảnh hư trắng xoá phía trước. Người đâu? Nhược Khả Phi mở to mắt, muốn bước nhanh hơn để đuổi theo, lại bỗng nhiên cảm thấy thích hợp. Cúi đầu vừa thấy, có cầu treo. Dưới chân của mình có gì cả! Lại nháy mắt, chung quanh lại là căn phòng tối trước kia mình quen thuộc nhất! đôi mắt hổ sáng quắc nhìn mình.

      "Giết ả." Lại nhớ tới cái trong phòng hắc ám kia, người danh nghĩa là phụ thân của mình, lời lạnh lùng lại vang lên bên tai. Ngón tay chỉ vào người bị cột vào ghế, là mẫu thân của mình!

      "!" Mười hai tuổi, Nhược Khả Phi quả quyết cự tuyệt. "Giết ả, ngươi mới là người thừa kế chân chính của Nhược gia." thanh của phụ thân lạnh như băng tràn đầy dữ tợn.

      "! ! Tuyệt đối ! Ta hoàn toàn là muốn làm cái gì người thừa kế, ta chỉ muốn mẫu thân!" Nhược Khả Phi liều mạng lắc đầu.

      "Hừ! Phế vật!" bàn tay mạnh mẽ đấm thẳng vào bụng của Nhược Khả Phi, đánh đến khi Nhược Khả Phi kêu rên ngã mặt đất, hộc ra máu tươi.

      ", thể!" Nhược Khả Phi quỳ rạp mặt đất, vô lực vươn tay, muốn bắt lấy phụ thân về hướng của mẫu thân. Làm sao có thể, bà thương ông ta như vậy, lại bị chính tay ông ta giết chết sao? Phòng tối tăm ảm đạm, có thanh của giọt nước, trừ thanh máu của mình giọt mặt đất ra, còn có thanh ràng của tiếng nước mưa. Mẫu thân, mẫu thân khóc sao? Là người rơi lệ sao? Nhược Khả Phi thống khổ vươn tay, hướng trong hư gắt gao nắm bắt, nhưng hoàn toàn nắm bắt được gì.

      ". . . . . . ! ! !" Thanh của Nhược Khả Phi tuyệt vọng hô lên, nước mắt mãnh liệt tuôn xuống. Làm sao có thể! Tại sao phải như vậy! Nhìn nam nhân cao lớn kia giống như tử thần từ từ đến gần người bị trói ghế. Tuyệt vọng, vô tận tuyệt vọng xông vào trong lòng Nhược Khả Phi. Cho tới nay, mình cố gắng như vậy, vì bảo vệ phần mềm mại cuối cùng trong lòng mình này, tại, ngay cả nàng cũng sắp mất sao? mảnh hắc ám, nhìn thấy gì cả. Đột nhiên, Nhược Khả Phi bừng tỉnh. đúng, mới vừa rồi mình cảm nhận được là cái gì? Mình bây giờ ở đâu? Vân! Mình và Vân cùng chỗ , tìm hỏa tinh túy! Sau khi lên tòa cầu treo y lại liền biến thành như vậy. Nhược Khả Phi mạnh mẽ nhéo ở tay của mình, đau đớn kịch liệt truyền đến. Hắc ám trước mắt toàn bộ tan , trước mắt lại là cảnh tượng mảnh trắng xoá. Lại nhớ tới cầu treo. như vậy, vừa rồi tất cả đều là ảo giác của mình? Thiếu chút nữa mình liền tỉnh lại nữa. Vậy những người khác sao? Nhược Khả Phi lên phía trước, chạm đến lưng Bạch Hạnh cứng ngắc.

      “Hạnh nhi! Hạnh nhi!" Nhược Khả Phi nhanh chóng hô hoán lên, mà Bạch Hạnh chút sứt mẻ, hiển nhiên cũng gặp phải tình cảnh giống như Nhược Khả Phi

      "Hạnh nhi!" Nhược Khả Phi bất chấp mọi chuyện , đưa tay dùng sức bấm cái mạnh , phát ra tiếng xuýt xoa, xoay người qua.

      "Khả Phi?" Thanh nghi hoặc của Bạch Hạnh truyền đến, "Ta tại sao lại ở chỗ này? Vừa rồi dường như ta nhớ đến lúc chúng ta mới gặp nhau lần đầu tiên." Nhược Khả Phi nhăn mày lại, vì sao Bạch Hạnh lại sinh ra ảo giác như vậy? Mà mình lại nghĩ đến lại là hắc ám thống khổ Vậy những người khác sao? Nhược Khả Phi lướt qua Bạch Hạnh, lôi kéo tay nàng rất nhanh lên phía trước.

      Lớp sương mù này , có vấn đề! Làm cho người ta sinh ra ảo giác, hoặc là thống khổ nhất, bi thương nhất , hoặc là cao hứng nhất, muốn hướng tới nhất . Làm cho người nào có thể tỉnh lại sao?

      Thẳng đường tới, phía trước chậm rãi vang lên tiếng bước chân. Dường như mọi người cũng đều tỉnh lại, mọi người tiếng động, đều yên lặng tiêu sái qua cầu treo. Qua cầu treo thế này mới thấy ràng sắc mặt của mọi người khác nhau, lẫn nhau đều hiểu được dường như người còn lại cũng gặp phải tình huống tương tự cùng mình, nhưng ai mở miệng ra mình rốt cuộc nhìn thấy gì.

      " thôi." Thanh trầm thấp của Hiên Viên Vân vang lên, ở phía trước. Mọi người sắc mặt khác nhau theo phía sau, rốt cuộc mọi người ở cầu nhìn thấy gì, cũng chỉ có trong lòng của mọi người mới ràng . Cửa Hỏa diễm động là sóng nhiệt ngập trời, Bạch Hạnh cầm quạt quạt, tò mò nhìn bên trong, mọi người nối đuôi nhau mà vào, từng trận sóng nhiệt thiêu đốt bức bối.

      Trong động đá vôi, quái thạch đá lởm chởm, đại bộ phận tảng đá là màu đỏ sậm, để cho người ngạc nhiên là rất nhiều nấm cháy hồng trải dài khắp các ngóc ngách

      Đường kéo dài dứt, nóng bức làm cho người ta phiền muộn.

      "Là cái kia?" Bỗng nhiên Hiên Viên Vân chỉ vào vật phát sang ở phía trước lên tiếng hỏi.

      Ảm đạm híp mắt cẩn thận nhìn chút, điểm sáng lập lòe ở phía trước.

      : "Đúng rồi ." Hình dáng của ngọn lửa sáng lấp lánh cùng thủy tinh túy và mộc tinh túy lúc trước sai biệt lắm, chỉ là màu sắc giống với mà thôi. "Lấy chạy nhanh ra ngoài . Nóng đến chết rồi." Vô Hồn lôi kéo ngực áo, lộ ra xương quai xanhkhêu gợi.

      Trong lòng vô cùng phiền muộn, ở cầu cảnh tượng mà mình nhìn thấy rốt cuộc là cái gì? Là chuyện mình khát vọng nhất trong lòng sao? đúng là kỳ quái. Hiên Viên Vân về điểm sang đỏ rực rỡ đó trong lòng lại nghĩ đến chuyện mà mình nhìn thấy chiếc cầu treo.

      Cây cầu đó thực rất cổ quái. nhàng gở xuống hỏa tinh túy đỏ rực rỡ đó, nhanh chóng đưa cho Nhược Khả Phi phía sau. Đợi Nhược Khả Phi ăn vào, mọi người lúc này mới yên lòng lại, ra khỏi động. Nhưng mọi người bước tiếp lập tức, đều dừng ở tại chỗ. " Chiếc cầu treo. này. . . . ." Hiên Viên Vân sâu kín mở miệng,"Có cổ quái."

      "Là sương mù có cổ quái." Ảm Đạm nhận lấy , trong giọng lại có chút còn sợ hãi, đến bên thành cầu lại có chút mâu thuẫn, "Thổ tinh túy ở cái đảo gần Nam đảo. Thuận tiện tìm viên trân châu kia luôn.”

      "Vậy mau chóng lên đường ." Vô Hồn cau mày. "Ừm, nhanh lên ." Khóe miệng Ảm Đạm lên ý cười, tập hợp đủ ba loại tinh túy. Rất nhanh. . . . . . Đợi khi tất cả tinh túy cùng viên trân châu đó đều tập hợp đủ, cũng chỉ còn lại có Thủy lộ tiên hoa . Đợi đến khi đó. . . . . . Trong mắt Ảm đạm càng phát ra thâm thúy .

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      101

      Edit: Quảng Hằng

      " Mục tiêu kế tiếp, Nam đảo." Ảm đạm vuốt cằm của mình mỉm cười , ánh mắt lại bỗng nhiên rơi xuống tảng đá bên cạnh cầu treo

      "Di?" Ảm Đạm nghi hoặc mở to đôi mắt, phía dường như có chữ viết?

      "Làm sao vậy?" Tất cả mọi người khó hiểu nhìn Ảm Đạm.

      Ảm đạm trả lời, đến gần tảng đá kia. tảng đá khắc lại chữ. "Trình Thiên Miểu đến đây du ngoạn." Ảm Đạm nhìn những chữ xiêu vẹo này, cố hết sức đọc ra. Dứt lời, sắc mặt mọi người thay đổi, Trình Thiên Miểu! Lại là bà ấy! Tại sao đến đâu cũng đều có tung tích của bà ta. Mọi người kinh ngạc, đều cùng nhau lên, cẩn thận nhìn hang chữ đó

      "Bất quá, chữ này đúng là xấu." Vô Hồn đè cái mũi, nghiêm túc ra cảm nhận của mình. Hiên Viên Vân lại chú ý tới những chữ đó dường như phải dùng loại binh khí gì đó khắc lên. Diêm Diễm vươn tay vỗ tro bụi bám tảng đá chữ viết càng thêm ràng . Chữ là khắc sâu vào trong viên đá. Nhược Khả Phi đem năm ngón tay của mình ấn lên lỗ hổng của nét chữ tảng đá thử, vừa vặn ăn khớp. Mọi người lại kinh hãi, kia ràng cho thấy dung ngón tay viết vào tảng đá! Nhược Khả Phi nhàng nhíu mày. Trình Thiên Miểu, rốt cuộc là người như thế nào?

      Khi mình mỗi đến chỗ có tinh túy Ngũ Hành, nhất định gặp tung tích của bà ta. Là ngẫu nhiên hay là cố ý? tại xem ra, vế sau tỷ lệ khá lớn . Trình Thiên Miểu, người đáng sợ.

      "A, đáng ghét qua cầu kia a." Ảm Đạm kéo kéo khóe miệng của mình, tràn đầy tình nguyện.

      " biết a, ở đó dường như ta nhìn thấy giấc mơ rất đẹp nha Bạch Hạnh xen mồm giải thích được .

      Khi mình lên đó, mình lại có thể thấy được tình cảnh mình cùng Nhược Khả Phi lần đầu tiên gặp mặt, còn có lần thứ hai cùng nàng gặp mặt cùng mình bàn luận những chuyện mới mẻ rất vui vẻ Làm cho mình nhớ lại thiệt nhiều thiệt nhiều, làm sao có thể chán ghét chứ?

      Những người khác sắc mặt tốt lắm, đều chuyện. Nhược Khả Phi như có suy nghĩ gì, bỗng nhiên giọng hỏi: "Hạnh nhi, từ trước đến giờ ngươi có gặp chuyện gì thực chán ghét, thực u ám ?"

      " có a." Bạch Hạnh ngay cả nghĩ cũng cần nghĩ liền trực tiếp thốt ra . Đừng chuyện mình khi còn ở chỗ mấy mama ở thanh lâu tốt vô cùng, những khách nhân người nào đối với phải cẩn thận dụ dỗ . Mình cũng phải là có bạc chuộc thân, chỉ là muốn mà thôi, làm sao có quá khứ u ám gì chứ. "Cái cầu đó, để cho ta nhớ lại chuyện lâu trước đây, chuyện ta thực chán ghét." Nhược Khả Phi thản nhiên , "Mà Hạnh nhi nghĩ đến đều là chuyện cao hứng. cách khác, năng lượng sương mù cầu đó làm cho người ta nghĩ đến hai cái cực đoan."

      Mọi người giật mình, đều đồng loạt hữu đăm chiêu. Còn có chút, Nhược Khả Phi ra, bất kể là nghĩ đến thống khổ hay là khoái hoạt, sương mù kia còn có tác dụng kích thích nhịp tim cho người bất tri bất giác đắm chìm ở bên trong thể tự kềm chế. Đương nhiên, đây cũng là nhằm vào người có ý chí bạc nhược, cho nên vẫn thể tỉnh lại cũng chỉ có Bạch Hạnh.

      " làm cho người ta thoải mái." Ảm Đạm bĩu môi, bỗng nhiên dùng hai ngón tay bịt mũi của mình, ồm ồm ,

      "Ta hít sương mù vào là được rồi, nhanh chóng bay qua phải được rồi sao."

      " Ngươi cõng Hạnh nhi lưng!" Nhược Khả Phi chút nghĩ ngợi trực tiếp hạ mệnh lệnh, cho Ảm Đạm cơ hội kháng nghị, "Võ công của ngươi cao nhất."

      Ảm Đạm cũng lười , liến đứng ở trước mặt Bạch Hạnh. Bạch Hạnh vừa gác lên lưng của , Ảm Đạm liền nhảy lên chạy như điên về hướng cầu treo, vội vàng xông ào vào trong sương mù dày đặc. Tất cả mọi người có chút tò mò, làm cho thất thố như vậy, rốt cuộc ở trong sương mù nhìn thấy gì vậy?

      " thôi, Phi nhi." Hiên Viên Vân đứng ở trước mặt Nhược Khả Phi, đưa hai tay ra. Nhược Khả Phi bỗng nhiên cười rộ lên, gác lên lưng của , duỗi ra ngón tay ngăn chận mũi của , mà chính mình chính là ngưng thở. Hiên Viên Vân cũng bất đắc dĩ cười rộ lên, vội vã đứng dậy cũng xông ào vào trong sương mù dày đặc.

      Diêm Diễm cùng Vô Hồn đối mắt nhìn, Vô Hồn cười quái dị : "Diêm Vương, nếu ngươi cõng ta, ta bịt mũi của ngươi."

      "Muốn chết!" Diêm Diễm lạnh lùng thốt ra hai chữ, nín thở chui vào trong sương mù dày đặc.

      Trong mắt Vô Hồn thoáng lên tia chua , sao mình lại nhìn thấy, nhưng càng thấy chính là trong mắt phản chiếu lại chính mình, lại có thể cũng là có thoáng chua sót. Vô Hồn nhún vai, cắt thanh: "Đầu gỗ biết đùa."

      Dứt lời, cũng ngừng thở chui vào trong sương mù dày đặc. Mình ở trong sương mù dày đặc nhìn thấy là chuyện mà mình mong muốn nhất, nhưng mình lại vô cùng hiểu rằng, đây phải là , mặc dù là mình muốn , nhưng cũng thuộc về với mình. Lúc này đây, bởi vì ngừng lại hô hấp, mọi người rất nhanh chóng thuận lợi xuyên qua chiếc cầu treo

      Ảm Đạm đem Bạch Hạnh để xuống, quay đầu mọi người nhìn phía sau, đám chui ra từ sương mù dày đặc. Mọi người ra khỏi cấm địa, Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc còn chờ ở bên ngoài, nhìn mọi người trở về có ngạc nhiên cũng có cao hứng.

      Khi Nhược Khả Phi cho hai người kia biết trong sương mù có kỳ quái, hai người dường như có chút hiểu được vì sao cho ai bước vào nơi này.

      "Tốt lắm, chúng ta cũng phải rồi, cám ơn các ngươi." Nhược Khả Phi cười hướng hai vị hoàng tử cáo biệt.

      " ở lại thêm thời gian sao? Chúng ta có thể khoản đãi các ngươi chu đáo mà." Hoàng Phủ Tử Hiên dường như có chút đành lòng.

      " được, chúng ta còn có chuyện quan trọng phải làm." Hiên Viên Vân tiến lên phen ôm chầm bả vai Nhược Khả Phi, khẩu khí có chút tốt. Có chút chán ghét ánh mắt hai tiểu quỷ này nhìn Phi nhi của mình.



      "Chuyện rất quan trọng sao?" Hoàng Phủ Tử Mặc nhìn Hiên Viên Vân, nhìn đôi mắt trong suốt của Nhược Khả Phi hỏi.

      "Ừm, rất quan trọng, phải đến Nam đảo." Nhược Khả Phi có chút buồn cười hành vi của Hiên Viên Vân, tại sao ngay cả tiểu hài tử cũng sinh ghen tị. Trước kia ghen tức với Bạch Hạnh , tại lại có thái độ đối với hai tiểu hài tử này cũng vậy

      " khi như vậy, chúng ta cũng lưu các ngươi. Bất quá, có thể lại vì các ngươi làm chuyện. chuẩn bị chiến thuyền lớn cho các ngươi đến nam đảo."

      Hoàng Phủ Tử Hiên trầm ngâm lát nghiêm túc .

      "Như thế, cám ơn nhiều." Nhược Khả Phi vẫn khách khí như cũ. " Chúng ta nên cám ơn ngươi." mặt Hoàng Phủ Tử Hiên lên nụ cười cảm kích.

      Trong hoàn cảnh khi đó, chỉ có trước mắt tin tưởng mình cùng đệ đệ là hoàng tử. Bất kể như thế nào, kết quả cuối cùng là nàng cứu mình cùng đệ đệ.

      "Chúng ta sai người ở cảng tiếp các ngươi, phụ hoàng chắc chắn cho chúng ta xuất cung nữa đâu." Hoàng Phủ Tử Mặc tiếc nuối và bất đắc dĩ nhún vai. Mình cũng muốn lại tùy tiện xuất cung rồi, lần này bị người ta bắt thiếu chút nữa thành nô tài làm ấm giường đủ cảm thấy thẹn .

      "Nghỉ ngơi vài ngày hẳng ." Hoàng Phủ Tử Hiên đề nghị , "Bên kia ta sai người đem mọi thứ, đều chuẩn bị cho các ngươi đầy đủ hết." " được, chúng ta muốn tìm là giải dược của nương tử ta, phải mau chóng." Lý do của Hiên Viên Vân là đường hoàng lại đương nhiên. Hoàng Phủ Tử Hiên trợn trắng mắt, thèm nhắc lại.

      "Vậy, lúc này nghỉ ngơi đêm, sáng mai xuất phát được ? Nghỉ ngơi ở biệt viện của chúng ta." Hoàng Phủ Tử Mặc lên tiếng đề nghị. "Này cần, chúng ta quen, ở khách điếm là được rồi." Hiên Viên Vân nhàn nhạt cự tuyệt. Hoàng Phủ Tử Mặc cũng trợn trắng mắt, thèm nhắc lại. Mọi người cáo biệt cùng hai vị hoàng tử,

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :