1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thất Dạ Sủng Cơ - Vô Ý Bảo Bảo

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      <img class="aligncenter size-full wp-image-33191" alt="HA_100531hsg0055" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/09/ha_100531hsg0055.gif" height="40" width="57" />

      Ngoại truyện này là viết riêng cho fan các nam phụ cho nên các bạn nào là fan của Vân thi suy nghĩ kĩ trước khi đọc nha!!!!


      Ngoại  Truyện viết riêng cho fan của các nam phụ

      Tiếng kêu rên đau đớn của Nhược Khả Phi vang lên từ bên trong phòng, làm bốn nam nhân đứng ngoài cửa như đứng đống lửa, Diêm Diễm phải cố hết sức mới ôm Hiên Viên Vân lại được, còn Vô Hồn cố sống cố chết ôm lấy lão ca của mình cho ta phá cửa phòng xông vào bên trong.
      Hiên Viên Vân gầm thét:
      mấy giờ rồi, nàng vẫn còn đau như vậy, đám ngự y chết tiệt này.”
      Ảm Đạm cũng vùng khỏi tay của Vô Hồn:
      “Đám thần y chết tiệt kia làm những gì mà cho thuốc để nàng giảm đau.”
      Diêm Diễm lạnh lùng liếc Ảm Đạm:
      “Nàng ấy sinh con chứ phải bị thương”
      Đến khi hai người sắp kiềm chế nổi hai người đàn ông lồng lộn như hai con thú hoang kia trong phòng có tiếng trẻ con khóc ầm ĩ, bà mụ vội vã chạy ra ngoài tay bưng chậu máu loãng. Vô Hồn chặn bà ta lại hỏi:
      “Sao rồi?”
      Bà ta nghiêng người nhìn về phía Vân
      “Chúc mừng Vương gia, phu nhân sinh được .”
      Cả bốn người định vọt vào phòng, nhưng bà mụ ngăn lại:
      “Các vị nên vào, chỗ nữ nhân sinh đẻ, nam nhân nên vào.
      Nhưng lời của bà ta chưa dứt bốn nam nhân như làn khói đứng trước giường.
      Nhược Khả Phi sắc mặt xanh mét, đầu mướt mồ hôi, trong phòng là cả đám thái y, thần y đứng nhốn nháo, còn có thị nữ thu dọn và lau mặt giúp nàng.
      Hiên Viên Vân thâm tình nắm lấy tay của nàng, âu yếm, nàng mở mắt, mỉm cười yếu ớt:
      “Con đâu, Vân?”
      thị nữ vội vã bế đến trước mặt nàng, nàng nhìn con, đứa bé mở đôi mắt to trong suốt nhìn nàng, rồi... Nhoẻn miệng cười.
      Nàng nhìn con, nắm lấy bàn tay mềm mại của nó rồi đưa lên miệng, nàng thầm thề với lòng, đứa con này, dù có chết nàng cũng cho nó cuộc sống hạnh phúc, để nó có được tình thương hơn bất cứ đứa trẻ nào đời này. Điều mà nàng và Vân có.
      Diêm Diễm lẳng lặng nhìn nàng, với , chỉ cần được ở lại bên nàng nhìn nàng hạnh phúc. còn cầu gì hơn được nữa....
      Vô Hồn cùng lặng lẽ nhìn nàng, mặt biểu lộ chút cảm xúc, cứ ngỡ rằng giữa hai người họ là vô duyên, nhưng định mệnh trớ trêu cho năm người bọn họ cùng đoàn tụ mái nhà. Khụ! ra cũng thể là đoàn tụ, Hiên Viên Vân và Ảm Đạm ngừng công kích lẫn nhan, chỉ khi Phi nhi lên tiếng trấn áp hai người mới im lại.
      Ảm Đạm đứng bên cạnh cũng thua kém, nắm lấy bàn tay Nhược Khả Phi. Đưa lên môi hôn, thâm tình nhìn nàng, :
      “Nàng sao rồi, Phi nhi? Mệt lắm , có đói bụng ?”
      Rồi quay sang Vân hầm hét:
      “Cũng tại tên chết tiệt nhà ngươi....”
      Hiên Viên Vân sửng cồ trợn trừng mắt, quát lại:
      “Ngươi gì?”
      Mắt thấy chiến tranh giữa hai người lại sắp sửa nổ ra, Diêm Diễm và Vô Hồn sẵn sàng đứng sang bên để xem cuộc vui, Nhược Khả Phi ho tiếng, lập tức hai con gà chọi sửng cồ với nhau lập tức im bặt, lăng xăng bên giường.
      Ngoài xa, ánh nắng nơi cuối chân trời vừa ló dạng báo hiệu ngày mới sắp bắt đầu.
      khoảng năm trước đây, cả năm người bọn họ hoàn toàn ai có thể ngờ đươc đến kết quả như thế này, bọn họ chung sống hòa bình dưới mái nhà, ngày Ảm Đạm rơi xuống dưới vách núi đen, cứ ngỡ là chết, nhưng ra vẫn còn sống, nhưng nỗi đau nơi trái tim, muốn chết , để khỏi nhìn thấy người mình hờ hững với mình mà cười vui bên cạnh người của nàng.
      Tình của là ích kỉ, là độc chiếm, nhưng có cách nào chấp nhận thất bại, bởi vì thể thương, thể tiếp nhận ai, nhưng khi đón nhận người nào đó vào trái tim của mình rồi có cách nào để cho người đó rời khỏi được.
      thà chết trong tay người dấu chứ thể nhìn thấy nàng dùng đôi mắt khinh bỉ lẳng lặng rời .
      Còn Nhược Khả Phi, nàng cũng là người, cũng là con người bằng xương bằng thịt cũng có máu, có xương, có những rung động. Nàng biết tất cả những tình cảm của ba người bọn họ dành cho nàng. Vô Hồn nóng nảy, Diêm Diễm thầm lặng và cả tình độc chiếm của Ảm Đạm
      Nhưng nàng biết, tình cả đời này nàng dành cho Vân, ai có thể thay thế được.
      Bảy ngày sau khi hai người đường trở về căn nhà gỗ đó, bỗng dưng đám người, theo như Vân đoán có lẽ là đám tàn dư của Liên Xích Quốc, vì mối hận mất nước nên tập hợp lại chờ cơ hội này để tiêu diệt Vân.
      Mãnh hổ nan địch quần hồ, đám người đó như có dự tính sẵn càng lúc đến càng đông, Vân liều chết đấu với bọn họ, chết cũng buông tay mình ra.
      Vân bị trúng tên do tên hắc y nhân bắn lén, mắt thấy những nhát đao kia sắp chém vào người mình. Vân xoay người, che lấy mình. ! Nàng thể để cho Vân hy sinh vì mình lần nữa, hy sinh cho nàng quá nhiều, dùng hết tất cả hơi sức, Nhược Khả Phi xoay người, nhận lấy vết dao trí mạng kia.
      Đùng lúc này, ba bóng người xuất , chính là Ảm Đạm với vẻ mặt tái nhợt, và Vô Hồn cùng Diêm Diễm xuất , ba người họ, hợp lực đánh cho bọn chúng tan tác.
      Lúc này Nhược Khả Phi mình đầy máu, ôm lấy Vân.
      Cả bốn nam kia gần như phát điên, nhìn người con mình thương ngừng tuôn ra máu tươi, hấp hối trước mặt mình.
      Trước khi ngất xỉu, biết mình sắp lìa khỏi thế gian này, bởi vì quá mức mệt mỏi, nàng mơ hồ lẩm bẩm:
      “Ta nợ các người, nếu có kiếp sau, và kiếp sau nữa, ta tình nguyện trả lại món nợ ân tình này cho mỗi người. Nếu có thể, ta rất mong được như những ngày cùng tìm ngũ hành tunh túy.”
      Đúng vậy, những ngày đó, cả sáu người bọn họ cùng chung con đường, cùng ăn, cùng chung tay chiến dấu, đoạn thời gian đó ấm áp và vui vẻ nhất trong cuộc đời của mình, lần đầu tiên mình cảm thấy đó là gia đình. Cảm giác gia đình mà từ trước đến giờ mình chưa từng biết, và cũng có chút khao khát.
      xong nàng nhắm mắt lại. Bốn người nam nhân gào thét thất thanh, Vân ôn chặt lấy Nhược Khả Phi lẩm bẩm:
      “Sao nàng lại ngốc như vậy?”
      Ảm Đạm bình tĩnh hơn, vẹt Vân ra bên, dùng hết nội lực truyền vào người nàng, duy trì chút hơi tàn còn sót lại.
      Lúc này Diêm Diễm cùng Vô Hồn mang đến chiếc xe ngựa gấp rút với Vân và Ảm Đạm ngừng rótt nội lực vào người nàng:
      “Mau lên xe, chúng ta phải tìm mẹ của Nhược Khả Phi để cầu bà ta cứu lấy nàng.”
      Hai người nam nhân như vừa chợt tỉnh cơn mê, lập tức bế Nhược Khả Phi lên, Diêm Diễm thúc roi ngựa phi như bay đường về hướng Bách Hoa cốc.
      đường , Ảm Đạm ngừng chuyển vận nội lực cho nàng, nàng nằm trong lòng Vân, lúc này Vân bị thương cũng khá nặng, chỉ đành trơ mắt nhìn người mình thương nhận lấy ân tình của tên kia.
      rất căm ghét người đàn ông này, căm ghét thương Phi nhi đến như thế, căm ghét chịu chết phần tâm đó, căm ghét tại sao khi ngã xuống vách núi đen đó mà chết , đồng thời cũng căm ghét luôn bản thân mình tại sao lại có chút thoáng mềm lòng rằng.....
      Lắc đầu mạnh như để xua tan ý nghĩ nên có vừa bất chợt dâng lên trong lòng mình.
      Đến trước cửa Bách Hoa Cốc, vẫn là Cố Tích Vân ra đón bọn họ, mặt nàng ta lúc này xuất niềm thỏa mãn chưa từng có. Cốc chủ trở về, thần tượng trong lòng bao năm qua của nàng trở lại.
      Nhìn thấy thiếu chủ mặt mày xanh mét chỉ còn lại chút hơi thở được bốn người nam nhân dung mạo tựa thiên tiên đưa vào cốc, Cố Tích vân hốt hoảng, chạy ra tiếp đón khi nghe thuộc hạ vào báo lại
      Lúc này người truyền nội lực giữ chút hơi thở thoi thóp của nàng là Diêm Diễm cùng Vô Hồn, nội công hai người này dù có cao nhưng cũng thể sánh bằng Vân và Ảm Đạm. Nhưng hai người kia ăn ngủ cả tháng nay, miên ngớt chăm sóc nàng. Lúc này gần như đứng nổi nữa, bốn người luân phiên nhau vận chuyển nội lực cho nàng.
      Đưa nàng vào bên trong, đặt nàng nằm lên giường, Hiên Viên Vân lo lắng hỏi:
      “Cốc chủ ở đâu? Chỉ ta gặp bà ấy.”
      Lúc này thuộc hạ vào báo cáo, nhưng Trình Thiên Miễu chỉ bình thản đáp câu:
      cứu.”
      Lúc này Vô Hồn còn bình tĩnh nữa, xông đến trước phòng của bà ta gầm thét:
      “Bà có phải là người ? Con bà, bà để mặc nàng trúng độc, nay nàng bị thương sắp chết bà lại cứu, lương tâm bà để đâu?”
      Bà ta từ trong bức màn che hừ lạnh tiếng:
      “Lương tâm là cái gì? Muốn ta cứu nó, được thôi, phải đáp ứng ta ba điều kiện.”
      Ảm Đạm bình thản :
      “Bà cứ .”
      Giọng thánh thót như trẻ con từ bên trong màn trúc lạnh lẽo truyền ra:
      “Trái tim của nó bị thương rất nặng. Nó chỉ còn chút hơi tàn, trong bốn các ngươi dùng tim của mình thay cho nó. Phải là trái tim chung tình, nó chân , mới có thể thay tim cho nó”
      Ảm Đạm bình thản đáp:
      “Đước, cứ lấy tim của ta.”
      Bà ta hừ lạnh tiếng.
      “Ngươi được, trái tim của ngươi bị thương, sống được bao lâu, hợp để thay tim cho nó.”
      Hiên Viên Vân bước đến:
      “Vậy cứ lấy tim ta.”
      Người bên trong màn chưa kịp lên tiếng Diêm Diễm bước lên phía trước:
      “Để ta cho, nàng đỡ kiếm cho ngươi chính là muốn ngươi chết, ta chẳng mong gì khi được nhìn thấy nàng mỉm cười hạnh phúc bên ngươi.”

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      <img class="aligncenter size-full wp-image-33231" alt="HA_100531hsg0046" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/02/ha_100531hsg0046.gif" height="61" width="111" />

      Ngoại truyện này là viết riêng cho các nam phụ cho nên các bạn nào là fan của Vân thi suy nghĩ kĩ trước khi đọc nha!!!!!


      Ngoại Truyện viết riêng cho fan của các nam phụ

      Hiên Viên Vân nhìn người nam nhân này, ta là người luôn lặng lẽ đứng phía sau mình, khi nàng bị bắt cóc, cũng chính nhờ có đứng ở phía sau thầm bảo vệ cho mình, chỉ vì lời hứa với nàng, là ở bên cạnh mình hai năm.
      Người đàn ông này, tình của ta đối với nàng ào ạt như Ảm Đạm, nồng nàn như của Vô Hồn, mà lặng lẽ thầm, như mạch nước ngầm cứ chảy mãi, chảy mãi buông.
      định ngăn cản, nhưng Vô Hồn cũng bước đến.
      “Trước kia ta có kí kết khế huyết với nàng, để ta.”
      Nhưng tiếng người bên trong phòng vang lên lạnh lẽo,
      “Chỉ có đó là ngươi.”
      Từ bên trong sa màn bàn tay trắng nõn như tay trẻ con chỉ vào Vô Hồn. ưỡn ngực tiến ra phía trước:
      “Tim của Lão tử ta đây rất tốt, máu ta cũng dùng được, ngươi cứ việc lấy xài, nhưng Lão tử cảnh cáo ngươi, cứu được nàng, cả tổ chức sát thủ của ta đến san bằng cái cốc hôi hám này của ngươi.”
      Ảm Đạm bước đến cốc vào đầu Vô Hồn, lúc này Vô Hồn vô cùng nghiêm túc nhìn tahwngr vào mắt lão ca của mình, :
      “Ca hãy để đệ làm theo ý nguyện của đệ lần này , lão ca.”
      Ánh mắt vô cùng nghiêm túc gương mặt nghiệt đó, lần đầu tiên làm cho Ảm Đạm thoáng nao núng, bên là em trai, bên là người con thương, chưa kịp suy nghĩ cẩ thận tiếng cười thánh thót như chuông bạc vang lên, bà ta chỉ ra sau Bích Thủy Hồ, tiếp:
      “Ở trong động phía sau núi, ta cần hai loại hoa, loại để cầm máu, loại để hồi sinh, ba người các ngươi cứ vào đó lấy, nhưng ta trước có còn mạng trở ra hay là do vận may của các ngươi.”
      Ảm Đạm lên tiếng hỏi:
      “Ý bà , là Hoa Bách Nhật Hồng cùng Thiên Tơ Thảo?”
      Giọng trẻ con vang lên, nhưng lần này là tán thưởng thấy :
      “Đúng vậy, ngờ tên tiểu tử như ngươi lại có thể biết đến hai loại kì dược này, uổng công là người mà con ta để mắt.”
      Giọng bà ta vừa châm biếm, cũng vừa có chút thán phục.
      Lúc này Ảm Đạm thầm nghĩ cứ lấy hai loại thảo dược đó ra trước rồi mới tính tiếp.
      Ảm Đạm nhìn hai người họ :
      “Hai loại đó nằm ở gần nhau, chung quanh có rất nhiều mãng xà phun chất độc chết người canh giữ, ta phụ trách đánh lạc hướng, hai người nhìn vào bên trong hốc, có hai đóa hoa tím hồng, hái nhanh xuống rồi thoát ra ngoài để mặc ta.”
      Ba người liếc mắt nhìn nhau, rồi hẹn cùng gật đầu, xông vào khu rừng đầy mù sương sau cái hồ trong suốt kia.
      Ba người bế khí, thẳng vào bên trong.
      Quả bên trong đầy loại kì hoa dị thảo, Ảm Đạm xông lên phía trước, từ trong tay bắn ra hai loại ám khí độc môn, làm năm con mãng xà kia giật mình, chúng nó rít lên tiếng rít kì lạ, rồi phun ra những chất lỏng nhầy nhụa, khinh công của Ảm Đạm thuộc vào hành thượng thừa, dễ dàng như chim én, lượn bay tránh thoát, lúc này Diêm Diễm cùng Vân lợi dụng thời cơ, nhanh như chớp xông vào động.
      Quả bên trong động có hai đóa hoa tím hồng dang khoe sắc, hai người vươn tay định hái, bất chợt đóa hoa màu xanh ở cạnh bên nhú ra những cái răng sắc nhọn táp về phía bọn họ, Diêm Diễm lanh tay lẹ mắt, nhanh chóng kéo tay Vân phi thân bay lên, đồng loạt những đóa hoa trong động ngừng nhô ra những cái răng sắc ngọn tấn công bọn họ.
      Những nhánh dây leo dưới chân đột nhiên như cũng có sức sống ngừng tấn công, phun ra những tua dài như rắn quấn lấy bọn họ.
      Hiên Viên Vân cùng Diêm Diễm vung kiếm lên, cắt đứt hết những sơi dây leo cùng những đóa hoa ăn thịt người kia.
      Vất vả cả buổi mới tiêu diệt được đám hoa cỏ đáng sợ kia hai người vươn tay định hái bất chợt hai đóa hoa như có chân đột ngột bay lên trung. Diêm Diễm và Hiên Viên Vân phi thân lên cao chụp lấy, lúc này Diêm Diễm và Vân mới nhìn thấy, hai đóa hoa kia mọc người con đại mãng xà to tướng.
      Cả hai tránh thoát những chất lỏng độc địa do con đại mãng xà kia phun ra, mỗi chất lỏng đó dính đến đâu đá chảy ra, những thực vật hoa cỏ chung quanh đều héo rụi, ngay cả thanh bảo kiếm của Hiên Viên Vân cũng bị dính chất lỏng đó mà rũ xuống như cành lá héo rũ.
      Riêng Huyền Thiết Kiếm của Diêm Diễm do làm bằng chất liệu đặc biệt hề suy suyển, Hiên Viên Vân hét lớn:
      “Rút.”
      Tiếng hét của chấn động cả đáy cốc u, đằng xa kia, Ảm Đạm cũng dính đầy mình loại chất lỏng đó
      Vat áo bị cháy xém hết nữa, bàn tay cũng bị dính lập tức dùng dao xẻo phần thịt bị dính chất nhầy độc địa đó, tránh nó lan sang phần thịt khác.
      Hiên Viên Vân xoay người bay ra, Diêm Diễm bay theo ở phía sau, bất chợt dây leo vung lên quấn lấy chân , tay còn kiếm để chặt đứt nhành dây đó, chỉ vung chưởng tung về phía sau, nhưng loại dây leo này có đàn hồi đặt biệt ngoài các loại bảo kiếm, có gì làm cho nó có thể suy suyển. Lúc này Diêm Diễm bay tới, vung kiếm chặt đứt nó, con mãng xà kia đuổi kịp phun ngụm chất lỏng sền sệt vào người Diêm Diễm kịp né, chỉ có thể tránh sang bên, nhận lấy ngum nước miêng đó dán dính vào lớp da lưng mình.
      Chợt nghe Ảm Đạm hét lớn,
      “Xẻo phần thịt bị dính chất lỏng đó, nó ăn mòn đến lúc phủ ngũ tạng.”
      Hiên Viên Vân vội vã xoay người dùng kiếm cắt đứt phần da thịt leng Diêm Diễm bị dính loại chất nhấy đó. rên tiếng. Cả ba phi người bay ra khỏi cửa đọng dáng vẻ chật vật chịu nổi.
      Đứng trước cửa động là Cố Tích Vân, vội vã mang hai đóa hoa mà ba người bọn họ vất vả lắm mới lấy được vào cho cốc chủ.
      thấy Vô Hồn, Ảm Đạm đưa mắt hỏi Cố Tích Vân, Cố Tích Vân :
      “Cốc chủ đưa ta vào trong thay tim cho Thiếu chủ rồi.”
      Hai bàn tay Ảm Đạm nắm chặt lại, nhưng hứa với Vô Hồn, chỉ đành nghiến răng căm hận nhìn vào trong kia.
      hiểu biết tánh tình em trai mình, nếu cho nó đạt được nguyện vọng này, nó có chết cũng nhắm mắt.
      nghiến răng, tự bảo với mình rằng, nên xông vào trong, vì nếu xông vào cả hai người đều phải chết.
      Thời gian cứ trôi, cứ trôi, cứ mỗi giây phút trông quá cứ như cả đời người, ba nam nhân đứng bên ngoài nhìn vào bên tỏng hề chợp mắt.
      biết qua bao lâu, rốt cuộc ba người bọn họ thấy Cố Tích Vân ra vẻ mặt mỏi mệt, ba người chạy đến đồng loạt hỏi:
      “Sao rồi?”
      Nàng ta đưa mắt nhìn vào bên trong, lúc này ba người chạy vọt vào trong, thấy nữ nhân dáng dấp thanh tú che mặt bằng sa mỏng, nhìn khuôn mặt bên dưới lớp sa màn đó, nhưng giọng trẻ con thanh thúy vang lên:
      cứu được, còn có tỉnh hay tùy thuộc vào nó.”
      Ảm Đạm hỏi bà ta:
      “Vô Hồn đâu?”
      Bà ta đưa mắt nhìn sang phòng bên cạnh, lưu luyến đưa mắt nhìn người con mình lần nữa, sải những bước dài sang phòng bên. Vô Hồn nằm đó, bình thản. gương mặt nghiệt còn vương nụ cười thõa mãn, ta bước lại gần, đau xót nhìn đứa em trai ruột của mình, lặng lẽ vuốt tóc nó, rơi lệ, bất chợt người kia nháy mắt, rồi mở mắt, nhìn thấy lão ca của mình rơi lệ lập tức cợt nhã :
      “Lão ca, chưa bao giờ ta thấy ngươi khóc.”
      Bất chợt như nhớ ra chuyện gì, ngồi bật dậy, run giọng hỏi:
      “Chẳng lẽ, nàng.... Nàng xảy ra chuyện gì?”
      Ảm Đạm trợn trừng mắt nhìn thằng em ngồi giường, hỏi:
      “Ngươi....”
      “Ta sao, chỉ lấy máu thay cho nàng, nàng mất quá nhiều máu.”
      xong chộp tay lão ca của mình: “:nàng sao rồi.”
      Do mất máu quá nhiều, thêm cử động vừa rồi quá manhkm đầu óc Vô Hồn đầu váng mắt hoa, tối sầm, Ảm Đạm bình thản đỡ em trai mình nằm xuống. Sau đó :
      “Nàng vẫn còn hôn mê, chưa tỉnh.”
      Lúc này Vô Hồn mới yên lòng nhắm mắt lại. Tốt, như thế quá tốt, nàng còn sống, cái tốt là vẫn còn sống để nhìn hai người bọ họ quấn quýt bên nhau.





    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Phần ngoại truyện về các nam phụ tạm dừng nên ta post tiếp PN về Ảm Đạm, nếu có thêm về ngoại truyện ta post tiếp phục vụ các nàng nha!!!

      Phiên Ngoại Ảm Đạm
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta:QH

      Từ đó về sau, ta phái người chặt chẽ chú ý nàng, đem mọi cử động của nàng hoàn toàn báo cáo cho ta. Nghe được càng nhiều, càng kinh hãi. Nữ nhân này, rốt cuộc là loại người gì?
      Mà ta dần dần cảm giác được, tiểu tử Vô Hồn đó tâm dường như cũng đặt người nữ nhân kia. Gần như khó khăn gì cũng làm khó được nàng. Thẳng đến nàng bị người của hoàng thượng mang , bắt cóc đem vào hoàng cung nhốt ta mới cảm thấy ra nàng cũng là nữ nhân bình thường thôi.
      Bỗng nhiên, rất muốn trông thấy nàng. Ta đồng ý cùng Nhị Đương gia và xú tiểu tử cứu nàng, nhưng là nàng bị người khác cứu . Ha ha, hòa thượng bên người hoàng thượng lại có thể mang nàng . Nàng có mị lực như vậy, lại có thể làm cho hòa thượng động tâm?
      Ta tò mò hơn. Ta càng muốn thấy nàng. Khi Nhị Đương gia mang nàng về lúc ta nhìn mắt nàng, giật mình. Bởi vì khắc này, ta kinh ngạc phát , ánh mắt nàng lúc này và trước kia bao giờ giống nhau nữa. Trước kia nàng trong mắt có gì cả, tại trong mắt nàng có vướng bận, có chờ đợi. Ta nghĩ đến nàng như cũ hoàn mỹ, nhưng ta ràng thấy được, trong nháy mắt tay nàng hơi run run.
      ra, nàng cũng sợ hãi, nàng cũng bất lực. Ha ha, có ý tứ. Phi thường có ý tứ. Rất muốn phá hủy vướng bận của nàng, phá hủy chờ đợi của nàng. Chán ghét !!!!Ta chỉ thích gặp nàng luôn bộ dạng cái gì cũng để vào mắt, ta thích nàng duy chỉ có đối tiểu hoàng đế kia bộ dạng vướng bận.
      Khi đó, chính mình cũng biết, vì sao tự mình nghĩ như vậy. Sau lại ta mới hiểu . Nhưng là, quá muộn. Thấy nàng ở tửu lâu cần tốn nhiều sức giết chết Hách Tam Nguyên, mà là lòng Hách Tam Nguyên quá đạo hạm vậy.
      Có lẽ sớm đợi giờ khắc này. Mà nàng, lại hiểu biết nắm chắc ràng như thế. Lòng ta cảm thấy phức tạp. , có nghĩa gì? Ta tin vào tình , ta cũng cần . Ta rốt cục vẫn phải cho nàng cùng nam nhân nàng gặp mặt.
      Khi ta nhìn đến hai người bọn họ ở trước mặt rất nhiều người làm như có việc gì ôm hôn nhau ta cảm thấy dị thường khó chịu. Bọn họ vì sao có thể như thế tín nhiệm đối phương, như thế say đắm đối phương? Có ai có thể cho ta đáp án?
      Nàng trúng Ly Tâm độc, ta sớm biết . Diêm Vương nàng, ta biết, Vô Hồn nàng, ta cũng vậy biết. Cho nên, ta thay đổi chủ ý. Cùng bọn họ tìm giải dược, nhìn nàng cùng gắn bó nhau, tâm ta cười lạnh. Nhìn Vô Hồn trong mắt ngẫu nhiên là đơn, lòng lại trầm xuống. Ở cầu treo lấy lửa chi tinh túy, ta sinh ra ảo giác. Nàng cười hướng ta đưa tay ra, ta đẩy tay nàng.
      Nhưng là, nàng lại lần nữa đưa tay ra, như trước cười sáng lạn. lần lại lần cự tuyệt sau nàng như trước vươn tay. Lòng thực phiền chán, ta rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Tại sao phải xuất ảo giác như vậy? ! Tất cả giải dược rốt cục tìm được. Nàng ăn vào đột nhiên té xỉu, bởi vì tất cả thuốc tổng hợp lại cùng chỗ nhất định làm cho người ta mê man mấy ngày. Cái gì người Lượng Kiếm sơn trang, ha ha, bất quá đều là ta an bài thôi.
      Thực thuận lợi đem Hiên Viên Vân đẩy xuống vách núi đen, còn có tiểu Diêm Vương muốn ngăn cản ta. Bọn họ thế nào lại là đối thủ của ta, vĩnh viễn cũng ! ! !
      Nhưng là thần kỳ, tiểu tử Vô Hồn này cự tuyệt sắp xếp của ta. Còn bảo ta nên ép hận ta. Ha ha, tiểu tử ngốc này, ta biết vĩnh viễn hận ta, chính là nhảm. quan hệ, ta chờ nghĩ thông suốt, tiểu tử ngốc này. Vu thuật thi triển vô cùng khó khăn, nhưng là vẫn thành công. Nàng đối với ta cười, ôm ta, hô tên người đàn ông khác.
      Ta chưa bao giờ quen trừ bỏ nghĩ đến Vô Hồn cố gắng như thế tới gần nàng, lại quen có người bỗng nhiên sau lưng ta ôm chặt ta. Nhưng là, khi thân thể mềm mại kia dán lên, ta chỉ là cứng nhắc lúc đầu, cũng rất nhanh cảm thấy quen thuộc. Xoay người nhìn lúm đồng tiền nàng như hoa mặt chẳng biết tại sao, lòng ta cảm thấy bình yên và ngọt ngào. Nàng lẳng lặng rúc vào trong lòng ta, càng làm cho ta kinh ngạc phát trong lòng của ta cảm thấy ấm áp.
      Tâm, dường như chậm rãi hòa tan. Mỗi lần trở lại nhà gỗ, muốn quen có nàng đợi ta, được nàng ôm. Khi nàng tinh tế hôn vào mặt của ta ta giật mình. Nàng chôn lại cổ của ta, ta phối hợp cúi đầu, càng hôn càng muốn bỏ ra. ấm áp, mềm mại, rất ngọt. Ta kinh ngạc phát , hô hấp của ta tăng thêm, biến đổi dồn dập. Mà cơ thể của ta cũng nóng lên.
      Ta đây là bị sao vậy? Cho tới bây giờ ta đều cảm thấy, người chỉ phân hai loại, hữu dụng cùng vô dụng. có phân biệt nam nhân cùng nữ nhân. Nhưng là, giờ phút này, ta biết, mình là nam nhân, mà trước mắt nàng là nữ nhân. Ta nghĩ muốn nàng. Nhưng là, được, nàng mang thai. Là đứa của nam nhân kia. Ngay từ đầu ta nghĩ xoá sạch đứa bé kia, nhưng nhìn đến nàng ánh mắt mê hoặc cùng mờ mịt, đột nhiên cảm giác được nàng đáng . Cảm thấy ra cũng có tình có thể cho nàng bối rối để nàng biết làm sao. Cho nên ta quyết định để lại đứa bé trong bụng của nàng. Dần dần, ta giống như muốn quen trong lòng có thiên hạ mềm mại, thói quen mỗi ngày nhìn nàng cười. Càng quen mỗi đêm ôm lấy nàng vào giấc ngủ.
      Ta giống như buông được nàng ra. Cảm giác cùng nàng ở chỗ, chính là cảm giác gia đình sao? ra, nhà là cảm giác như vậy a. Giống như, thực làm cho người ta cảm thấy thư thái, ấm áp. Vô Hồn trở lại. Lần đầu tiên vẫn kháng cự đóng giả thành vị trí người trong lòng của nàng.
      Lần thứ hai cũng là ta cự tuyệt . Bởi vì, ta hiểu được, mình luyến tiếc buông tay. Ta kinh ngạc nhìn thiên hạ gục xuống bàn ngủ. nhàng vuốt ve tóc của nàng, mặt của nàng, môi của nàng. Ta nghĩ, giống như Nhị Đương gia , tâm ta, bị nàng chiếm lấy.
      Người này, chính là nàng. Đuổi , ta cũng vậy nghĩ muốn đuổi . Ta đột nhiên sợ. Trong lòng ta sợ, sợ nàng đột nhiên tỉnh lại, biết ta phải . Hận ta, rời ta . Ta nghĩ muốn nàng vĩnh viễn cũng tỉnh. Nhưng là, ta cũng vậy biết, tất cả đều có nhân quả. Cái gì đến đến.
      Ngày ấy đem hoa tươi màu đen quay trở lại, ta nhận thấy trong phòng mùi máu tươi tuy ràng lắm. Lòng ngừng lạnh xuống, bởi vì ta thấy trong mắt nàng chợt lóe lên nghi hoặc. Cái gì đến đến. Mấy ngày nay, ta nghĩ ta hạnh phúc. Ta biết là gì, cũng biết cảm giác hạnh phúc là gì. Ta cố ý cho tiểu tử Vô Hồn ta dẫn nàng Tĩnh Sơn, ta biết, Hiên Viên Vân cho dù biết là cạm bẫy cũng tới. nhất định . Bởi vì, đổi lại là ta, ta cũng vậy nhất định ! ! !
      "Chỉ là, lần này phải cạm bẫy. Là ta đánh cược. Tĩnh Sơn, hài tử kia cho nàng xem con sâu làm bàng mây tre lá, ta biết đó là cái gì, nhưng ta làm như phát vẫn mua cho nàng. Cái dược thảo kia làm thanh tỉnh thần trí,công dụng là như vậy. Ta cõng nàng từng bước lên phía trước, khóe miệng ta nhếch lên là nụ cười chân .
      Nàng biết sao?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Phiên Ngoại Ảm Đạm
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta:QH

      Ban đêm, ở trong chùa phân phòng mà ngủ. Ta biết Hiên Viên Vân chắc chắn đến tìm nàng, ta cũng biết nàng tỉnh táo lại.
      Lúc Hiên Viên Vân rời sau đó lâu, ta liền theo cửa sổ xoay người vào. Ta cao hứng, cao hứng. Nàng biết tất cả, lại vẫn đem giường nhường ra bên để cho ta lên. Ta ôm nàng chặt, ta biết đây là lần cuối cùng ta ôm nàng như vậy. Trong lòng cao hứng, lại chua sót . Nghe tiếng hít thở trầm ổn của nàng, ta ghé vào bên tai của nàng trầm thấp lẩm bẩm:
      "Ta nàng, Phi nhi, ta —— Ảm Đạm nàng, rất nàng."
      Nàng nghe được, nàng cũng cảm nhận được . Ta nàng, ta bỏ xuống được . Buổi sáng tỉnh lại, ta cảm nhận được trong phòng nàng có mùi máu tươi. Ta biết, nàng đem vu thuật hoàn toàn phá giải.
      Nhưng, ta vẫn vờ như biết. Bởi vì, chỉ có như vậy, ta mới có thể có nhiều cơ hội ôm nàng, nhiều cơ hội nắm tay nàng. Nhiều thời gian cùng nàng ở cùng chỗ. Cùng nhau , cùng nhau ăn cơm, ta cũng biết trong thức ăn đó là bị người động tay động chân.
      Có nhiều thứ tích tụ trong người ta, nhưng đối với ta còn quan trọng nữa. Cuối cùng tới nơi ngắm mặt trời mọc, chính là ngọn núi kia, ta dựng lều trại. Nàng ngồi xổm sau lều trại nhóm lửa trước, ta nhìn ràng. Nàng đem thảo trùng xé nát, đem thảo dược bên trong vò nát bôi môi mình, sau đó đem thảo dược ném vào trong lửa.
      Trận này đánh cược, ta thua sao?
      Nàng nóng bỏng hôn ta, ta càng nóng đáp lại nàng. Nàng vĩnh viễn cũng biết tâm ta tại . Ta lặng yên ở trong lều ôm nàng, cảm thụ được ấm áp cùng mềm mại của nàng.
      muốn, cứ vẫn ôm nàng như vậy, đến vĩnh viễn. Ta biết, ta thua. Thua hoàn toàn. Nhưng kì lạ là tâm ta lại dị thường bình tĩnh. Quả nhiên, lúc mặt trời mọc, bọn họ đến đây. Ta cười uy hiếp cùng nàng cùng nhau nhảy xuống. Nhưng, ta biết, chính mình luyến tiếc.
      Ta chết vạn lần, ta cũng luyến tiếc để nàng chết lần. Cho nên, đương nhiên, ta biết nàng vẫn cất giấu chủy thủ dùng nó cắm vào ngực ta. Ta đau, ta tuyệt đau. Ta chỉ lẳng lặng nhìn nàng, nhàng nở nụ cười. Ta muốn vươn tay sờ mặt nàng, nhưng nàng quay đầu . Đau thương tràn ngập tâm ta. Ta hoàn toàn thua, ha ha. Nàng cuối cùng quay đầu , ta tìm tới mặt của nàng.
      "Ta nàng."
      Ta nhàng, đây là dùng chính thân phận của ta . Giờ phút này ta đây phải thế thân của ai, phải!
      Ta chính là ta! ! ! Ta là Ảm Đạm! ! !
      Trong mắt nàng lên tia kinh ngạc. Nàng giật mình? Cảm thấy người như ta có khả năng nàng hay cảm thấy ta hoàn toàn có tình ?
      Ta cũng cho là mình , cho là mình người khác. Nhưng, đó là chỉ là ta nghĩ. lại như vậy .
      Phi nhi, Phi nhi của ta!!!!
      Ta rồi, nàng muốn cái gì ta đều cho nàng. Cho dù, mạng của ta. Ta đưa tay ra cầm tay nàng mềm mại, giúp nàng đem toàn bộ chủy thủ cắm vào ngực ta. Giờ phút này, trái tim dường như có chút đau.
      Ha ha, ra, ta cũng vậy có cảm giác đau lòng. Tạm biệt nàng, gặp lại sau, Phi nhi của ta. Ta thua, thua hoàn toàn. Ta mỉm cười nhìn kinh ngạc trong mắt nàng. Đúng vậy, ta thua. Nhưng
      , ta thực đê tiện muốn nàng phải nhớ đến ta.
      Đây chính là ta!
      Ta bỏ tay ra, nhìn ra phía sau nhảy xuống. mặt vẫn mỉm cười như cũ, sáng quắc nhìn nàng. Ta tùy hứng tàn khốc như vậy thỏa mãn nguyện vọng của nàng, trong lòng nàng liền vĩnh viễn luôn có bóng dáng của ta. Ha ha, chính là như vậy.
      Đột nhiên, nàng lại có thể đưa tay ra với ta! Là muốn bắt lấy ta!
      Ha ha, ta cười điên cuồng. Đủ, bấy nhiêu đó đủ!
      Trong lòng nàng quả nhiên có ta. Mặt nàng dần dần biến mất khỏi tầm mắt ta, chung quanh tất cả đều là tiếng gió lãnh. Nhưng, tâm ta ấm áp . Ta vĩnh viễn nhớ câu trả lời kia của nàng.
      Kiếp sau, kiếp sau nguyện ý cùng ta ở cùng chỗ sao? Kiếp sau? Người có kiếp sau sao? Nếu có sao? Ngươi cùng ta ở cùng chỗ sao? Vấn đề này a, ha ha, suy nghĩ sau , nếu kiếp sau ngươi là người nam nhân thứ nhất cho ta xem thuận mắt, ta liền chọn ngươi.
      Vấn đề này là ta nhân lúc nàng thanh tỉnh nhất, tự mình nghiêm túc hỏi. Ta vĩnh viễn nhớ đáp án này. Ngạo mạn chậm rơi xuống, kỳ độ cao ấy ta chết. Còn có vị trí tim ta phải ở bên trái, mà là ở bên phải. Ta nghĩ ta đê tiện.
      Nhưng, thế sao? Cả đời này, xem ra ta tranh giành với Hiên Viên Vân.
      Hừ! Buồn cười, chỉ là gặp được nàng sớm hơn ta. Như vậy kiếp sau, mình nhất định gặp được nàng trước. Cho nên, ta rới xuống vực, cũng chết, mà là tìm người quen. là người điên, nhưng là kẻ điên mơ hồ. Dường như đoán được Thiên Cơ, biết được rất nhiều chuyện. tại toàn thân ta đều là vết thương,rất đau đớn, mỗi ngày đều phải ngâm mình trong thuốc để giảm bớt đau đớn. Ta lẳng lặng ngồi trước cửa của ba ngày ba đêm, chỉ vì cầu việc. Để cho kiếp sau của ta gặp được nàng sớm hơn bất luận kẻ nào. Ngày thứ tư, cửa rốt cục mở, tóc tai bù xù ra, vẻ mặt oán hận.
      "Kiếp sau cho ngươi toại nguyện."
      “Kiếp sau của ngươi, con mẹ nó, chỉ có thể sống đến bốn mươi, ngươi cũng muốn làm như vậy? Tâm nguyện của ngươi chỉ thực được bốn mươi năm !"
      phẫn nộ gầm thét, nhưng ta lại nở nụ cười. "Bốn mươi năm đủ rồi."
      "Con mẹ nó, ngươi mới là người điên! Lão Tử điên nhưng ngươi còn điên hơn!"
      điên cuồng mắng, nhưng cũng đáp ứng cầu của ta. Ta nở nụ cười, nhắm mắt lại nở nụ cười. Kiếp sau, nàng là của ta. Nghịch thiên cải mệnh trả giá cao ta biết, nhưng ta cần. Ta nàng, ta cao thượng như tiểu tử thúi Vô Hồn kia. Cho nên, ta muốn dùng phương thức của mình giành lấy hạnh phúc của mình. Cho dù, thế gian tất cả mọi người mắng ta vô sỉ, mắng ta đê tiện, mắng ta điên cuồng.
      Ta quan tâm. Ta chỉ để ý nàng. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
      Hoàn PN về Ảm Đạm
      Lời tác giả:
      A, Ảm Đạm phiên ngoại viết như vậy, chính mình xem đều có chút chua xót. thực đê tiện, nhưng là, ta lại thể chán ghét được.
      Nước mắt lại tuôn rơi ~~~ Cuối cùng ta cũng nên để cho mọi người chút hi vọng!!!!!

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Phiên ngoại Vô Hồn

      Có đôi khi, ta nghĩ, thế giới này tất cả mọi đều được định sẵn.
      Cha cùng nương lúc ta còn rất thấy tăm hơi, ta chưa từng hỏi qua lão ca, ta biết, hỏi cũng có câu trả lời. Mà bây giờ sống với lão ca. Lão ca tính tình lạnh lùng, nhưng với ta lại luôn nóng nảy, ta cũng hiểu là vì sao.
      Ta thích Ước thúc, ta cũng thích quan tâm chuyện khác. Cho nên ta luôn thích mình.
      Lão ca có tổ chức sát thủ, nhưng ta có hứng thú tham gia, ta ghét phải nghe lời người khác. Có lần, ta giết người, nhưng khi người kia nhìn thấy mặt ta lại có thể cười đến ghê tởm, miệng còn chết ở trong tay ta là hạnh phúc của . Ta thèm vào! Con mẹ nó, ta suy nghĩ, ta đây phải là bị đùa giỡn đấy chứ? Cho nên thẳng tay giết chết người nọ, sau đó liền giam mình trong phòng nhìn gương đồng, cẩn thận mà nghiêm túc mặt mình vẽ đầy sẹo. Sau khi trở về, lão ca nhìn chằm chằm vào vết sẹo, tức giận khiến ta run run, ta vội vàng giải thích là ta vẽ, nửa tin nửa ngờ. Ta thành đem ngọn nguồn ra.
      Quả nhiên, cười đến thiếu chút nữa lăn lộn mặt đất! Vô liêm sỉ!
      Ta tức giận, ta nhớ thù này.
      Cho nên, có ngày ta trộm Túy sinh mộng tử mà lão ca thích nhất. Ngay lúc ta nóc nhà uống say lướt khướt, giống như quỷ xuất ở trước mặt ta. Kế tiếp, mắt ta tối sầm, cái gì cũng biết. Tốt nhất, ta chỉ cầu nguyện, đừng đem ta bán làm bao. Khi ta tỉnh lại, ta phẫn nộ phát ,mình bị trúng huyết tế. Lão ca chết tiệt, lần này ngươi muốn làm gì đây? Phẫn nộ xem xét mọi nơi, thấy bóng dán đâu. là, mỗi lần làm xong loại tình này, biến và trốn mất.
      "Mẹ nó, ai làm !" Ta tức giận rống lên. Ai làm, cùng ta nhất thể, muốn cho ta làm bảo tiêu? Nghĩ khá lắm! Mỗi ngày ở người ta lục vài lỗ thủng, ta làm cho ta thống khổ! làm chi kẻ kia cũng thế,làm phải hối hận đưa ra quyết định như vậy! Khi ta rống giận hỏi ai cùng ta nhất thể thanh ôn nhu truyền đến.
      "Là ta. Về sau, ngươi chính là nam nhân của ta ." Ta sửng sốt, nhìn nữ nhân trước mắt ,nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Cùng ta nhất thể chính là nàng! !
      Cả người cho ta mất cảm giác, lửa giận của ta lại có thể giảm xuống chút. Lời của nàng có ý tứ gì, ta sau này là nam nhân của nàng. Mẹ nó, ta là phải lại bị đùa giỡn nữa chứ? Ta ở trong lòng nghiêm túc nghĩ. Kế tiếp cảm giác trong lòng lại rất phức tạp. Cùng ta nhất thể? Nữ nhân của ta? Ta muốn bảo hộ? Ta hỏi nàng có phải muốn ta bảo vệ, nàng trả lời mình có bảo tiêu, chính là Diêm Vương. Ta có chút cảm giác bị thất bại, còn có chút cảm giác bị chơi xỏ. Ta chỉ mắng câu bệnh thần kinh rồi bỏ chạy, bởi vì ta biết phải đối mặt với nữ nhân này như thế nào
      Buổi tối, ta kinh ngạc. Vốn dĩ ta nhận lệnh, giết nữ nhân, giết tiểu thiếp của Cửu vương gia. là đơn giản. Đối với giết người, có tiền, ta quan tâm, dù đối phương là nam nhân hay là nữ nhân hoặc là bất nam bất nữ, thái giám ta cũng giết. Kết quả càng tới gần Vương Phủ, lửa nóng trong lòng càng mãnh liệt, cảm giác hạ thân khô nóng khiến ta có chút nghi hoặc.
      Cảm giác này ~~ hình như là. . . . . . Ở nóc nhà Vương Phủ , ta hiểu được chuyện gì xảy ra .
      "Mẹ nó. . . . . ." Ta cúi đầu mắng, người đàn bà kia cùng người khác cá nước thân mật! ! ! Cho nên ta có thể cảm nhận được. Tiện nhân! Lòng ta tức giận ngập trời. phải là nữ nhân của ta sao? tại lại có thể cùng nam nhân khác làm chuyện này! Càng khiến ta nghĩ đến chuyện huyết tế, ta cảm nhận đối phương đau, lại ngay cả khoái cảm của đối phương cũng cảm nhận được!
      "Nàng là tiểu thiếp của Cửu vương gia." Thanh của Diêm Vương vang lên sau lưng ta. Trong lòng ta mơ hồ biết đáp án, nhưng ta vẫn rất tức giận. Cho nên, ta quay sang Diêm Vương đánh chưởng, tiểu tử này lại hề đành trả, chỉ là chống đỡ. Đáng đời, ta đánh hộc máu. thể tìm nàng chỉ có thể tìm tiểu tử này đánh. Trong lòng ta tức giận, bỏ chạy, tại, muốn xử lý cố chủ của ta.
      Lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy. Giết nàng tương đương tự sát. Ta xử lí cố chủ xong, lại trở về Vương Phủ. thấy tiểu tử Diêm Vương ăn điểm tâm, bộ dạng say mê làm ta gì. Ta ngửi ngửi, mùi vị tệ. Nhưng là ta nhìn thấy bộ dạng tiểu tử Diêm Vương khẩn trương, ta có chút nghi hoặc.
      Điểm tâm có gì đặc biệt sao? Rất nhanh, ta phát manh mối, tiểu tử này, nữ nhân kia dường như chỉ là cố chủ đơn giản như vậy. Lúc này rốt cục đến lượt ta đùa giỡn ngươi. Mở miệng một tiếng nữ nhân của ta, ha ha, tức chết . Chính là, ta ngờ, rơi vào bẫy đó chỉ có , còn có ta. Ta từ nơi bí mật gần đó lặng yên nhìn nàng thành thạo giúp tiểu vương gia xử lý xong mọi chuyện khó khăn. Chính là, từ đó về sau buổi tối ta tới gần Vương Phủ .
      Ta chán ghét cảm giác vui vẻ này. Người đàn bà kia cùng nam nhân khác trải qua cảm giác hoan lạc, ta thực chán ghét. Khi đó, ta biết tâm mình nổi lên biến hóa vì nàng. Bây giờ suy nghĩ chút, ta thấy là ngu. Nếu ta phát ra sớm có phải hay tình kia cũng diễn biến thành cái dạng như vậy!!!
      Ta mắng Diêm Vương là trai lơ, ta xem có vẻ tức giận, cảm thấy rất vui. Lần đầu tiên, vì thức ăn mà tức giận. Nhưng là, tức giận sao? Ta ở bên ngoài ngồi xổm dưới đại thụ nhìn bọn họ ăn lẩu, thơm.
      Cho nên ta cũng chạy xuống vô giúp vui. Hương vị đúng là sai, đây là nữ nhân đó làm? Chết tiệt Diêm Vương lại có thể mắng lại ta là trai lơ, ta chỉ ăn có bửa cơm, vì như vậy mà ta, tức chết ta mà. Nhưng là ta lại biết nên phản bác như thế nào.
      Phía sau nàng lại nở nụ cười, ta nhìn nàng cười lại có thể nhất thời ngây ngốc, trong nháy mắt đầu óc trở nên trống rổng. Ở khắc này lòng ta bỗng nhiên rối loạn. Ta lo sợ, ta cũng biết mình sợ cái gì. Cho nên, ta lập tức rời nơi đó, muốn chạy trốn khỏi nơi khiến tâm ta loạn. Nhưng là, trong lòng có chút cam, bởi vì ta muốn nhìn...nàng cười chân như thế!!!!
      Vì thế, ta bắt đầu mưu tính, tìm cách tiếp tục ở bên cạnh nàng. như Diêm Vương, ta có thể quang minh chính đại, ta là vì an toàn của mình mới ở lại bên cạnh nàng. Diêm Vương cớ lời nào để , chính mình cũng hiểu được đây là lí do tốt nhất.
      Nhưng là, lần đó, ta chợt phát , lí do này có chút thể thực được. Ở Lí Huyền, nàng bị hai kẻ ngu xuẩn bắt . Ta tức chết, bảo vệ Vương Phủ là vô dụng, để cho bị đánh thuốc mê,bọn chúng bảo vệ được nàng. Cho nên ta hung hăng đập bọn , nếu phải nể mặt mũi nàng, ta đem bọn họ giết sạch.
      Người là ta cứu, ta ôm thân thể nàng mềm mại, Diêm Vương đứng trước mặt ta, ta luyến tiếc buông tay, luyến tiếc đem nàng giao ra. khắc này, ta biết. Lòng ta rơi vào tay giặc. Nhưng là, ta muốn thừa nhận. Ta , ta là vì mạng của ta mới như vậy. Ta nhìn thấy Diêm Vương nghe xong lời của ta biểu tình hoài nghi cùng gượng ép, nhưng lại ra rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :