1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thất Dạ Sủng Cơ - Vô Ý Bảo Bảo

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit Tiểu Túc
      Beta: Quảng Hằng
      Chương 41: động thủ? Động cái gì thủ?


      Hôm nay, thời tiết sáng sủa, còn có gió nhè thổi qua.

      "Chủ tử, hôm nay nữ nhân kia ra ngoài mua đồ." Diêm Diễm đứng ở phía sau Nhược Khả Phi, báo cho nàng chuyện mình hỏi thăm được. Tuy rằng Nhược Khả Phi cho hỏi thăm hoa khôi Bạch Hạnh kia là vì cái gì, nhưng Diêm Diễm tuyệt đối hỏi ra miệng.

      "Như vậy a." Nhược Khả Phi ha ha cười, nhưng có quay đầu, ánh mắt dừng ở quần áo mà Tiểu Vũ giúp nàng chọn. Quần áo màu trắng, ân, chính nàng thực thích. Nữ nhân bình thường ko mặc quần áo trắng tuyết như vậy, thế đây là chỉ công tử sao?

      "Chủ tử, mặc thứ này vào, lại lấy cây quạt, công tử phong lưu tiêu sái ." Tiểu Vũ phối hợp quần áo. Diêm Diễm tự động ra cửa, theo sát phía sau.

      "Ừm, tốt, bọn ngươi ra ngoài muốn ăn cái gì đây, hôm nay bắt đầu ra ngoài." Nhược Khả Phi cho Tiểu Vũ giúp nàng mặc quần áo, lại lấy qua cây quạt.

      "Nhưng mà, giọng thích hợp, vừa nghe thấy biết nữ nhân." Nhược Khả Phi có chút bất mãn.

      "Có cách sửa giọng a." Tiểu Vũ phía sau xuất ra cái quát bằng sắt, mà cái kim chúc phiến này hai đầu đều là những đường thẳng giao nhau cách tinh vi. ."Đem này cột vào dưới yết hầu, thanh trầm thấp chút."

      "Nga?" Nhược Khả Phi hưng trí nhìn thứ trong tay Tiểu Vũ, thế giới này sao có người cư nhiên biết cái này?"Khó trách ngươi chọn cho ta áo cao cổ." Nhược Khả Phi cười cho Tiểu Vũ giúp nàng mang khóa biến thanh.

      Nữ nhân kiêu ngạo kia thực làm cho nàng tò mò muốn diện kiến, quan trọng nhất là giá trị của nữ nhân kia có thể cân nhắc sử dụng. Rất nhiều vương tôn quý tộc xem nàng như ngôi sao sáng bầu trời ướcmơ hái được.

      Tiểu Vũ cũng thay nam trang, ba người theo cửa sau vương phủ ra ngoài.

      Chậm rãi dạo hướng ngã tư đường phồn hoa. Bên đường nhà bán lược, Nhược Khả Phi ghé mắt xen qua. Chỉ vì bên trong có nữ tử xem lược, tóc tản mạn khắp nơi, eo nhắn xinh đẹp, làn da phấn như tuyết, thanh cao thoát tục, ngũ quan linh lung tuyệt đẹp, mặt giống như hoa đào, mắt châu tròn ngọc sáng.

      Đó là Bạch Hạnh? Nhược Khả Phi có chút tò mò, mỹ nữ như vậy ra liền dẫn theo nha hoàn. Theo lý thuyết xuất tại đây, tùy tùng của nàng phải nên theo xum xoe quấn quýt sao?

      "Chủ tử, ai dám theo nàng. Nàng sớm qua, nếu có người cố tình gây quấn quít lấy nàng, nàng liền vĩnh nhìn đến người như vậy, mặc kệ là dạng người nào." Tiểu Vũ giống như nhìn ra nghi hoặc của Nhược Khả Phi, thấp giọng giải thích.

      Nhược Khả Phi gì, chính là hơi cười, cầm trong tay cây quạt xép nhạ lại, nhấc chân vào.

      Mỹ nữ tay ngọc nắm cây lược gỗ, mặt điêu khắc hai con bướm bay lượn ở bụi hoa, thủ công tinh xảo. nự tử bên cạnh ăn vận như nha hoàn cầm chiếc lước bằng ngọc lải nhải:

      Bên cạnh nha hoàn cho rằng nữ tử : "Tiểu thư, cái này tốt hơn, người xem này trong suốt, trắng noãn, thích hợp ngài dùng ~~~" mỹ nữ lại vi khẽ cau mày, hiển nhiên là do dự.

      Lão bản lại mình có bao nhiêu lược tốt, giá có bao nhiêu công, chỉ mỉm cười nhìn mỹ nữ chọn lựa, ràng là khách quen.

      Nhìn thấy ba người vào cửa, Bạch Hạnh cũng ngẩng đầu nhìn liếc mắt cái, chỉ do dự nhìn lược trong tay mình.

      "Cây lược bằng gỗ hoàng dương, có khả năng thanh nóng giải độc, chống ngứa da. Đáng tiếc thích hợp cho người đau đầu dùng." Nhược Khả Phi cũng liếc Bạch Hạnh, chỉ là thản nhiên nhìn lão bản .

      Bạch Hạnh ngẩng đầu, trong mắt lại lên tia ngạc nhiên.

      "Nga? Xin hỏi vị công tử này, lược nào thích hợp cho người bị đau đầu sử dụng đây?" Lão bản nhìn trước mắt ba vị nhân bất phàm, nghi hoặc hỏi.

      "Thích hợp dùng nhất là dùng lược đưuọc chế tạo bằng sưng trâu hay sừng dê, trị liệu đau đầu, giảm bớt mệt nhọc, lưu thông máu." Nhược Khả Phi tùy ý đáp , thuận tay cầm lấy mặt lược nhìn lướt qua.

      Nha hoàn Bạch Hạnh thầm giật mình, vị công tử trước mắt này tuổi còn trẻ làm sao có thể nhìn ra tiểu thư có chứng đau đầu đây? Nàng cũng qua cho bất kì kẻ nào, liền ngay cả mẹ cũng biết.

      Lão bản ngạc nhiên nhìn Nhược Khả Phi: "Lược còn có công dụng? Kia xin hỏi công tử, vậy cây lược gỗ đào này thế nào?"

      "Cây lược gỗ đào bình thường bảo vệ sức khoẻ rất công hiệu, trừ tà, bảo bình an." Nhược Khả Phi hạ bút thành văn.

      "Vậy cây lược gỗ ngọc đàn ?" Lão bản chỉ loạt lược vào bên cạnh khiêm tốn hỏi.

      "Cây lược gỗ Ngọc đàn, nâng cao tinh thần tỉnh táo, hương thơm thiên nhiên, đổi màu dưới ánh sáng." Nhược Khả Phi tùy ý trả lời , "Cho ta lấy cây lược gỗ đào ."

      "Công tử mời chờ." Chưởng quầy khuôn mặt tươi cười, kiến thức tốt. Mấu chốt nhất kiến thức đó có thể dùng cho chính bán hàng.

      "Hừ." Bạch Hạnh hừ lạnh, thanh rất , vẫn làm cho Nhược Khả Phi nghe được.

      Bạch Hạnh đưa tay lấy lược ném xuống quầy, xoay người ra cửa quán. Chút kiến thức khiến cho nàng rất chú ý. Tuy rằng trong lòng có chút tò mò người nọ như thế nào biết được nàng có chút đau đầu, nhưng cao ngạo, nàng lại làm sao có thể mở miệng hỏi nam tử xa lạ.

      Chưởng quầy vui tươi hớn hở đem lược cấp Nhược Khả Phi, Khả Phi quăng ra đĩnh bạc, Tiểu Vũ tiếp nhận lược.

      "." Nhược Khả Phi mở ra cây quạt, ra cửa, ra dáng công tử

      Chưởng quầy ở sau cao giọng hô : "Khách quan thong thả, khách quan lại đến."

      "Theo sau." Nhược Khả Phi cúi đầu .

      Diêm Diễm tự nhiên hiểu được Nhược Khả Phi là có ý tứ gì, cũng cúi đầu : " phía trái rồi quẹo vào ."

      Ba người nhanh chậm lên. Quẹo trái là ngã tư đường có chút hoang vắng. Đột nhiên thấp thoáng phía trước có số bóng người, cầm đầu là thân mặc hoa phục, ngừng phía trước nhìn xung quanh, lo lắng đôi tay cứ mãi xoa vào nhau.

      " được chưa? Ta có thể ra ngoài cứu mỹ nhân ?" gần chút nghe tên cầm đầu kia là nam tử mặc hoa phục diện mạo đáng khinh ở bên kiên nhẫn hỏi gia đinh, ngữ khí vô cùng lo lắng, lại hưng phấn. Người bên cạnh giọng an ủi: "Thiếu gia, chờ chút, cũng sắp rồi."

      Chỉ hai câu này , Nhược Khả Phi lập tức hiểu được, phía trước chỉ sợ là có màn diễn lưu manh phi lễ mỹ nữ, mà nam tử mặc hoa phục trước mắt đúng là muốn chuẩn bị làm hùng cứu mỹ nhân.

      Phương pháp này có thể thành công. Nhưng chỉ là có thể.

      "Diêm Diễm." Nhược Khả Phi thản nhiên gọi tiếng.

      "Chủ tử." Diêm Diễm lập tức trả lời.

      "Ta muốn nhìn bọn họ đứng." Nhược Khả Phi nhăn mi lại. Làm hùng cũng nên là tên đáng khinh trước mặt này làm. Vừa dứt lời, gió thu cuốn hết lá vàng, phía trước mọi người bị Diêm Diễm điểm huyệt , nhất tề ngã xuống có thanh .

      Nhược Khả Phi nhấc chân tiến bước mặt đất làm như chưa từng đến đây. Quả nhiên, phía trước truyền đến thanh phẫn nộ quát tháo.

      Bạch Hạnh mắt lạnh nhìn bộ dáng vài du côn trước mắt nhân bất động thanh sắc, Hạ Hà (nha hoàn của Bạch Hạnh) nổi giận quát. Chánh chủ sợ là nên ra . Xiếc này bọn họ chán nhưng nàng chán. Luôn tìm người đến đùa giỡn nàng, sau đó ở thời khắc mấu chốt trở ra cứu. Thực nghĩ nàng là ngu ngốc sao?

      Phía sau truyền đến tiếng bước chân làm cho Bạch Hạnh quay đầu. Nhìn đến công tử mặc áo trắng tuyết kia, Bạch Hạnh sửng sốt! Là , ra là tìm đến đám du côn này! Cảm giác chán ghét tràn ngập. Xem ra, nam nhân đều là cái thứ tốt lành gì. Hừ! tại chỉ sợ nên ra tay cứu chính .

      Nhóm du côn thu tiền dám động tới Bạch Hạnh, nhưng có nghĩa là ngay cả nha hoàn bên người nàng cũng thể động. Nhóm du côn nhìn Hạ Hà làm nàng càng thêm do dự . Bạch Hạnh cắn môi, nhìn Nhược Khả Phi. Động tác của Nhược Khả Phi làm cho mắt nàng choáng váng. Nhược Khả Phi quạt cây quạt hưng trí nhìn về bên này hề động.

      " đám lưu manh các ngươi, buông, buông!" Hạ Hà tiếng thét chói tai truyền đến, chọc Bạch Hạnh trong lòng có chút kích động, căm tức nhìn Nhược Khả Phi : "Ngươi còn chưa động thủ?"

      "Động thủ? Động thủ cái gì?" Nhược Khả Phi kinh ngạc, nhìn Bạch Hạnh mặt đầy vẻ tức giận. Quả nhiên là cực phẩm mỹ nữ, ngay cả tức giận bộ dáng đều kiều mỵ mê người như vậy.

      "Nếu ý của nương là người nên xuất cứu người lúc này, hãy nhìn về phía sau , nằm rạp ở mặt đất. "

      Tiểu Vũ có chút vui sướng khi người gặp họa, dù sao nữ nhân kia trước đây đem nổi bật của nàng cướp sạch .

      Bạch Hạnh thấy thế mới thay đổi sắc mặt, ra phải người này gọi tới. Vậy tại?

      Nhìn du côn càng quá đáng ở người Hạ Hà sờ lung tung, Hạ Hà thanh nổi giận quát dần dần biến thành khóc nức nở, Bạch Hạnh gắt gao cắn môi, nhưng là cao ngạo, nàng lại thủy chung thể chủ động mở miệng cầu cứu. Nhưng Hạ Hà giống như người thân duy nhất của nàng.

      "Người vừa là ngươi phái, vậy ngươi ở đây làm gì?" Bạch Hạnh tức giận nhìn nam tử áo trắng trước mắt, ra tay cứu giúp lại ở đây xem náo nhiệt.

      "Chờ ngươi cầu ta cứu ngươi a." Nhược Khả Phi nhợt nhạt nở nụ cười, là vân đạm phong khinh, nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp phi phàm của Bạch Hạnh .

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit Tiểu Túc
      Beta: Quảng Hằng

      Chương 42:

      "Chờ ngươi cầu ta cứu ngươi a." Nhược Khả Phi nhợt nhạt nở nụ cười, là vân đạm phong khinh, nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp phi phàm của Bạch Hạnh .

      Du côn chuyên tâm đùa giỡn Hạ Hà có nghe đến đối thoại bọn họ, chỉ là có chút kỳ quái cứu người mỹ nhân này như thế nào còn xuất .

      Tiểu Vũ còn lại là xem kịch vui nhìn nữ tử trước mắt, cao ngạo như thế, xem nàng mở miệng như thế nào.

      ngờ, Bạch Hạnh quay đầu nhìn Nhược Khả Phi, còn : "Cầu ngươi cứu ta."

      Nhược Khả Phi cười to, để ý Tiểu Vũ sửng sốt, cười : "Ta thích nữ nhân thông minh." Bạch Hạnh ngẩn ra, lập tức lại khôi phục sắc mặc bình thường.

      "Diêm Diễm." Nhược Khả Phi đem cây quạt khép lại nơi tay.

      "Chủ tử." Diêm Diễm thấp giọng đáp.

      "Đem tay những người đó sờ qua nương kia đều chặt bỏ. Thân thể đụng tới nương kia, ngươi liền đem thịt thiết xuống dưới, ?" Nhược Khả Phi nhìn du côn sắc mặt thay đổi, nở nụ cười. Hạ Hà cũng ngây dại, lần đầu tiên nghe được có người đem người khảm tay cắt thịt.

      " ràng ." Diêm Diễm trả lời.

      "Ta thuận miệng hỏi câu, nghĩ tới ngươi đúng là xem ràng như vậy." Nhược Khả Phi cười nhìn Diêm Diễm phi thân tiến lên, hài cốt, máu tươi, cũng ở tại người Hạ Hà. Hạ Hà tiếng thét chói tai thiếu chút nữa đâm xuyên qua màng tai mọi người. Nhóm du côn toàn bộ hôn mê bất tỉnh. Nhược Khả Phi nhìn sắc mặt có chút tái nhợt của Bạch Hạnh, trong lòng thầm tán thưởng. Nữ nhân này đúng hợp khẩu vị của nàng. Thời điểm nên lui liền lui, nhìn thấy trường hợp đầy máu như thế cũng có phát ra thanh gì. Có can đảm!

      "Ta cứu nương ngươi, nương có nên hồi báo hay ?" Nhược Khả Phi xuyên qua Bạch Hạnh nhìn Hạ Hà người đầy máu, còn kêu, kêu đúng là phiền. Diêm Diễm nhìn Khả Phi liếc mắt ý kiên nhẫn, đưa tay điểm á huyệt của Hà Hạ chút .

      A, toàn bộ thế giới thanh tịnh.

      Hạ Hà giương miệng, trừng lớn mắt. Ngậm rồi lại mở ra, có thanh . Lại đem ánh mắt trừng to .

      "Công tử nghĩ muốn báo đáp cái gì đây?" Bạch Hạnh lạnh lùng nhìn Nhược Khả Phi, trong lòng tràn đầy khinh thường, xem , nam nhân đều có tính tình này, tại lộ ra chân tướng.

      "Nghe nương pha trà rất ngon, có thể tự tay pha chén trà cho ta đây." Nhược Khả Phi lắc lư cây quạt.

      Bạch Hạnh ngẩn ra, lập tức gật gật đầu: "Vậy công tử xin theo ta." Trong lòng vẫn có chút đau khổ, cũng chỉ là cầu này sao? có cái khác? Chính nàng có ý thức được, ở sâu trong nội tâm của nàng cư nhiên chút hy vọng Nhược Khả Phi đưa ra cái cầu khác.

      Mọi người theo cửa sau Quan Nghệ lâu vào sân. Bạch Hạnh mình ở tại lầu các, đem mọi người thẳng vào đường hoàn toàn có bóng người. Xem ra Quan Nghệ lâu này, mụ mụ đối Bạch Hạnh phải đãi ngộ bình thường a.

      "Ba vị công tử thỉnh chờ." Bạch Hạnh lôi kéo Hạ Hà kinh hồn chưa định vào phòng khách riêng, muốn giúp Hạ Hà tẩy sạch máu tươi người, và thay quần áo.

      "Chủ tử, hay là ngài muốn giả mạo nam nhân làm cho nàng phương tâm ám hứa?" Tiểu Vũ ở bên tai Nhược Khả Phi giọng hỏi.

      Nhược Khả Phi cười mà đáp, lấy cây quạt nhàng gõ đầu Tiểu Vũ. Tiểu Vũ sờ sờ đầu mình, nhà chủ tử mình là có ý tứ gì.

      đến nửa nén hương thời gian, Bạch Hạnh ra, cùng hHaj Hà mang theo bộ dụng cụ pha trà. Bạch Hạnh bảo Hạ Hà đem lư hương châm rồi mới bắt đầu pha trà. Nữ tử này cư nhiên biết dâng hương tĩnh khí, đôi mắt Nhược Khả Phi nhìn nữ tử trước mắt đánh giá cao vài phần.

      Mọi người thấy động tác pha trà của Bạch Hạnh u nhã, có chút xuất thần. Nữ tử xinh đẹp như thế thời điểm chuyên tác làm việc người tản ra mị lực đúng là thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Đột nhiên, Tiểu Vũ cảm thấy bại bởi nàng cảm giác oan .

      "Mời dùng trà." Bạch Hạnh cầm trà trong tay khách khí đưa cho Nhược Khả Phi. Nhược Khả Phi tiếp nhận trà hướng Bạch Hạnh gật đầu thế này mới là trà cực phẩm nổi tiếng.

      Bạch Hạnh nhìn nam tử trước mắt đầu tiên là ngửi hương trà, khóe miệng Bạch Hạnh lên tia vừa lòng dễ phát . Xem ra, nam tử trước mắt cũng là người biết thưởng trà chân chính.

      "Trà ngon." Nhược Khả Phi nở nụ cười, "

      Thử vật thanh cao thế mạc tri,

      thế nhân ẩm tửu đa tự khi.

      Sầu khán tất trác úng gian dạ,

      tiếu khán đào tiềm li hạ .

      Thôi hậu xuyết chi ý bất dĩ,

      cuồng ca nhất khúc kinh nhân nhĩ.

      Thục tri trà đạo toàn nhĩ chân,

      duy hữu đan khâu đắc như thử."



      Bạch Hạnh giật mình, trầm mặt, lớn tiếng hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai?!"

      "Chỉ là người qua đường." Nhược Khả Phi lạnh nhạt trả lời. Đúng vậy, kỳ đối với thế giới này, chính nàng bất quá là chỉ là cái người qua đường.

      "Người qua đường?" Bạch Hạnh sửng sốt, bỗng nhiên kinh ngạc, đây là nàng gặp được nam tử áo trắng thần bí này, lần thứ mấy phải sững sờ.

      "Đúng, chính là người qua đường." Nhược Khả Phi lặp lại khẳng định .

      "Tốt. người qua đường." Bạch Hạnh ánh mắt có chút thẫn thờ, "Hết thảy đều là nhất thời."

      "Bạch nương có tâm nguyện gì vậy?" Nhược Khả Phi hỏi câu hỏi đâu vào đâu.

      "Nguyện vọng của ta à, ha ha, chỉ là hy vọng chính mình có thể có hai cánh đại bàng , tự do bay lượn ở trời. " Bạch Hạnh cũng biết chính nàng hôm nay là làm sao vậy, thế nhưng đối nam tử mới gặp mặt lần đầu tiên về vấn đè này. Bay lượn, bay lượn tự do.Những người kia tuy vẫn nâng niu tán tụng chính bản thân nàng, nhưng thực nàng chỉ là vật phẩm, vật phẩm tay người khác. Nếu có người phụ thuộc, cục diện trở nên như thế này, bản thân như cơn gió thoảng qua. Có ai biết phía sau nàng là những chuyện u đáng sợ đến như thế nào đâu?

      "Nếu, ta cho ngươi hai cánh đại bàng?" Nhược Khả Phi theo ánh mắt Bạch Hạnh nhìn về phía ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ cây mấy con chim vui đùa hót ríu rít.

      Bạch Hạnh hốt quay đầu sáng quắc nhìn nam tử mỉm cười trước mắt, vừa rồi cái gì? Nếu cho nàng đôi cánh? !

      "Tại hạ còn có chuyện quan trọng trong người, cáo từ trước." Nhược Khả Phi để ý ánh mắt kinh ngạc kia của Bạch Hạnh, uống xong chén tràà, khách khí xoay người rời , hai người theo ở phía sau cũng xuống lầu.

      Bạch Hạnh há miệng, muốn gì, đến bên miệng cũng là: "Có thể gặp lại công tử ?"

      "Hữu duyên gặp lại." Ngoài cửa thanh nhàng bay tới, lại kích thích tiếng lòng Bạch Hạnh.

      Lúc ba người trở lại vương phủ, vừa rảo bước tiến vào cửa sau, lại phát người đứng ở kia vào cạnh cửa dựa nhắm mắt lại vẫn nhúc nhích. Nhược Khả Phi ngẩn ra, trước mắt là trừ bỏ Hiên Viên Vân còn có ai?

      "Vương gia, ngươi làm sao có thể đứng đây?" Nhược Khả Phi kinh ngạc nhìn Hiên Viên Vân.

      "Chờ nàng a." Hiên Viên Vân khẩu khí đáng thương vô cùng xong, ngẩng đầu đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thấy nam trang của Nhược Khả Phi sợ ngây người.

      "Làm sao vậy?" Nhược Khả Phi khó hiểu nhìn Hiên Viên Vân ngây người.

      Hiên Viên Vân phục hồi tinh thần lại, tiếng, phân trần lôi kéo Nhược Khả Phi liền hướng trong phủ đến. Đem Tiểu Vũ cùng Diêm Diễm đá hai người rất xa ở phía sau.

      Nhược Khả Phi bị lôi kéo chạy kịp thở, Hiên Viên Vân lôi kéo Nhược Khả Phi vào phòng, phịch tiếng đóng cửa lại, phen đem Nhược Khả Phi ôm ở trong lòng.

      "Làm sao vậy?" Nhược Khả Phi trầm thấp hỏi.

      " Giọng nàng sao lại thế này?" Hiên Viên Vân thế này mới chú ý tới thanh của Nhược Khả Phi .

      "Nga, quên bỏ khóa biến thanh." Nhược Khả Phi nâng tay đem khóa biến thanh lấy xuống.

      "Nàng hôm nay đâu? Vì sao mặc thành như vậy?" Hiên Viên Vân giống như tiểu dã thú, ngụm liền cắn cổ Nhược Khả Phi, nhàng cắn. Vừa rồi mắt đầu tiên nhìn đến nam trang của Nhược Khả Phi, Hiên Viên Vân là hoàn toàn chấn động, nam trang của tiểu Phi nhi rất mê người.

      " giúp ngươi tìm lỗ tai." Nhược Khả Phi cười , trốn tránh môi Hiên Viên Vân. Biết cổ nàng sợ ngứa còn khẽ cắn như vậy.

      "Lỗ tai?" Hiên Viên Vân nghi hoặc, " Lỗ tai ta rất tốt." Hiên Viên Vân sờ lỗ tai chính mình.

      Nhược Khả Phi nhìn bộ dáng khó hiểu của Hiên Viên Vân, cười càng vui vẻ .

      " phải cái này." Nhược Khả Phi kéo kéo lỗ tai Hiên Viên Vân .

      "Thế là cái gì?" Hiên Viên Vân để Nhược Khả Phi nâng lỗ tai mình tiếp tục hỏi.

      thanh của hai người càng ngày càng , dần dần biến thành cúi đầu nỉ non...
      yui_9x thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Tiểu Túc

      Beta: Quảng Hằng

      Chương 43: ý chỉ của Hoàng Hậu.

      Từ những ngày này, sau khi gặp được Bạch Hạnh, Nhược Khả Phi ròi khỏi cửa. Cả ngày ở trong vương phủ uống nước ô mai ướp lạnh, ở dưới cây cối u, Tiểu Vũ quạt cho Nhược Khả Phi nằm ở ghế ngủ. Xem biểu của Tiểu Vũ rất kỳ quái, nhưng lại tiện mở miệng hỏi. Chủ tử tại có ý gì? gặp Bạch Hạnh kia khẳng định là có mục đích, vì sao tại lại hành động bước tiếp theo?

      Chẳng lẽ, chẳng lẽ là "lạt mềm buộc chặt"? Nghĩ đến điều này, Tiểu Vũ giật mình. Nhưng liên tục vài ngày, Nhược Khả Phi vẫn có động tĩnh, Tiểu Vũ có chút sốt ruột thay nàng. Là "lạt mềm buộc chặt" nhưng quá thời gian dài a. Diêm Diễm có đôi khi cũng thấy bóng dáng, cũng biết làm cái gì?.

      "Canh này thực chán." Nhược Khả Phi bưng lên bát uống nước ô mai ướp lạnh , nổi lên mày, "Khối băng cũng ít."

      "Nhưng, chủ tử, canh này thực để giải khát a. Vương gia phân phó qua thể thêm nhiều băng, đối với thân thể ngài tốt." Tiểu Vũ phe phẩy cây quạt mỉm cười. Vương gia là quan tâm chủ tử đến từng chi tiết a.

      "Chủ tử, cái thìa đây." Tiểu Vũ đem thìa đặt ở bên bàn đưa cho Nhược Khả Phi. Có phu nhân nhà ai, tiểu thư nào giống chủ tử nhà mình trực tiếp uống bát a.

      Nhược Khả Phi tiếp nhận thìa, múc nước ô mai chậm rãi đưa vào miệng. Tiểu Vũ nhìn động tác u nhã kia của Nhược Khả Phi, có chút ngây người, chủ tử trước kia chính là nha hoàn sao?

      Cái thìa tới bên môi, Nhược Khả Phi lại đột nhiên uống đem thìa thả lại trong bát, đem nước ô mai đặt ở bên."Hôm nay khí là nóng, Tiểu Vũ, dùng sức quạt a." Nhược Khả Phi ngửa đầu nằm nhìn bóng cây loang lổ phía .

      Thìa kia, có độc. Cái hương vị kia, nàng thể sai, mặt có độc tên: mộc vị hương (mộc hương: loại cây , lá hình răng cưa,sắc trắng rất thơm)( tớ chỉ tra đc đến thế còn có độc hay ko tớ biết). là cần cất nhắc, đây là lần thứ mấy nàng gặp được ám sát vậy? Tiến độ mộc khi gặp máu bịt kín cổ họng, ngạt thở mà chết nghĩ tới loại thực vật kia ở chỗ này cũng có.

      "Chủ tử, uống ?" Tiểu Vũ nhìn nước ô mai đặt ở bên khó hiểu.

      "Bỏ , có băng." Nhược Khả Phi đứng dậy hướng trong phòng tới. Tiểu Vũ nghi hoặc bưng bát lên, kỳ quái, ràng vẫn còn rất nhiều băng a. Lại vẫn là y theo lời Nhược Khả Phi đem trong canh bát lập tức đổ , đuổi theo.

      Mới vừa đến trước phòng, lại gặp quản gia. Quản gia cung kính tiến lên thi lễ.

      "Phu nhân."

      "Quản gia, có chuyện gì?" Nhược Khả Phi hiểu được, vị này quản gia chưa bao giờ chủ động tìm nàng, tại tìm đến nàng sợ là có việc.

      "Hoàng Hậu phái người mang đến đạo ý chỉ, cho ngài tiến cung." Quản gia cúi đầu nhìn thấy biểu tình gì, khẩu khí cũng là cung kính.

      "Tiến cung?" Nhược Khả Phi ngẩng đầu nhìn phía sau quản gia, có ai a.

      "Thỉnh phu nhân mau thay quần áo, Công Công ở đại sảnh chờ." Quản gia vẫn như cũ ngẩng đầu.

      " biết, ta lập tức đổi." Nhược Khả Phi rảo bước tiến lên phòng, Tiểu Vũ từ phía sau theo. Đóng cửa lại sau, Tiểu Vũ tràn đầy lo lắng nhìn Nhược Khả Phi.

      "Chủ tử, Hoàng Hậu vì sao dưng đột nhiên muốn triệu ngài tiến cung a. Người tên Đỗ Vũ kia là thân thích của Hoàng Hậu, có thể đối ngài bất lợi hay ?" Tiểu Vũ giúp Nhược Khả Phi đổi quần áo, lo lắng .

      " chẳng phải biết sao." Nhược Khả Phi cười, thản nhiên .

      "Chủ tử..." Tiểu Vũ nhăn mi, cắn môi, muốn lại thôi. Hoàng cung là cái nơi "ăn tươi nuốt sống" , tuy rằng chủ tử rất mạnh mẽ, nhưng, nhưng ở nơi đó cũng luôn bị quản chế giống người khác. Hơn nữa, tùy ý tìm cái lấy cớ đem người xử tử, là việc trong hậu cung, nữ nhân kia vẫn thường làm.

      "Ha ha, có việc gì." Nhược Khả Phi nở nụ cười, vừa phát thìa của nàng có độc, Hoàng Hậu liền lập tức sai người đến mời nàng tiến cung. đúng là khéo. Nàng nhớ này Hoàng Hậu phải mẫu thân thân sinh của Hiên Viên Vân, mà mẫu thân thân sinh của Hiên Viên Vân qua đời nên Vân được Hoàng Hậu chăm sóc.

      "Chủ tử, Vương gia hôm nay cũng ở trong cung, Vương gia phân phó quá, nếu gặp tình huống nguy cấp, ngài có thể dùng cái kia..." Tiểu Vũ nhớ tới Hiên Viên Vân có đưa cho Nhược Khả Phi vật gì đó.

      " nương ngốc, trong cung làm sao có thể gặp nguy hiểm được, lại làm sao có thể dùng cái loại này?" Nhược Khả Phi tự nhiên biết Tiểu Vũ là cái gì.

      Sắc mặt của Tiểu Vũ càng thêm lo lắng. Lần này Hoàng Hậu triệu kiến ràng tốt, nhưng nàng lại hề biện pháp, Vương gia cũng ở trong cung thể biết được. Dùng ngón chân cũng có thể nghĩ đến Hoàng Hậu triệu chủ tử tiến cung nhất định là lừa Vương gia, cũng cho Vương gia ở trong cung cùng chủ tử gặp lại. Nên làm như thế nào cho phải?

      Nhược Khả Phi để ý quần áo, sờ sờ đầu Tiểu Vũ, vẫn như cũ cười vân đạm phong thanh: "Ta thực mau trở lại . Đừng lo lắng."

      "Chủ tử..." Tiểu Vũ cảm giác được tay ấm áp kia rời khỏi đầu của nàng, mặt còn lưu chút ôn nhu, có chút nghẹn ngào. Trước kia chính nàng còn sống cũng biết rốt cuộc là vì cái gì. ai xem nàng là người, nàng bất quá chỉ như vật phẩm xinh đẹp mà thôi. Hơn nữa vẫn lo lắng, Thất vương gia tìm được mỹ nữ chân đẹp hơn so với nàng, khi đó, nàng liền sống bằng chết. Mà sau khi gặp được chủ tử, tâm của nàng dần dần sống lại, biết hỉ nộ ái ố. (vui-giận--ghét)

      Nhược Khả Phi mở cửa ra, quản gia vẫn như cũ ở bên ngoài cúi đầu cung kính chờ .

      " thôi, quản gia." Nhược Khả Phi theo quản gia đến đại sảnh, để lại vẻ mặt lo lắng của Tiểu Vũ.

      Này, Diêm Diễm chạy đâu vậy, chủ tử gặp chuyện may như trong lời phải làm sao bây giờ?

      Trong đại sảnh Công Công vừa thấy Nhược Khả Phi tiến vào,ánh mắt đánh giá, kỳ quái : "Cùng chúng ta thôi, cũng đừng nên để Hoàng Hậu nương nương sốt ruột chờ."

      "Vâng, Công Công." Nhược Khả Phi mỉm cười gật đầu, theo phía sau Công Công.

      "Hừ." Công Công hừ lạnh tiếng, lại làm cho Nhược Khả Phi thiếu chút nữa nổi da gà. thanh lạc lạc này cũng quá ghê tởm.

      Hai người trước sau ra xe ngựa ngoài phủ. Nhược Khả Phi nhìn Công Công trước mặt, mặt đổi sắc lên xe ngựa trước, trong lòng hiểu được, vị Công Công này là người tâm phúc bên cạnh Hoàng Hậu. Mà nàng, bất quá chỉ là tiểu thiếp, đương nhiên là dùng ánh mắt thấp kém rồi.

      Xe ngựa chậm rãi hướng hoàng cung. Bên trong xe ngựa, yên tĩnh đáng sợ. Công Công nhắm mắt lại, vẻ mặt kiên nhẫn.

      "Vị Công Công này nên xưng hô thế nào?" Nhược Khả Phi nhàng hỏi.

      " cần hỏi nhiều." Công Công ngay cả ánh mắt cũng mở, lạnh lùng .

      "Tiểu nhân chút lòng thành, để tỏ tấm lòng thành, hy vong Công Công vui lòng nhận cho." Nhược Khả Phi từ trong tay áo lấy ra vật, đưa lên trước mắt Công Công.

      "Chúng ta ..." Công Công nghĩ phải là đĩnh bạc hoặc vàng sao?, có cái gì đáng ngạc nhiên đâu. Công Công vừa mới phía trước vài giây chuẩn bị cự tuyệt, đột nhiên cảm thấy trước mắt có chút đắn đo, mở mắt ra nhìn vật trong tay Nhược Khả Phi. Vừa thấy, há to miệng.

      Trong tay Nhược Khả Phi là quả trứng gà lớn, là Dạ minh châu! ở hoàng cung này đều rất ít gặp, nàng cư nhiên sao lại có?

      "Đây là thiếp lúc ở Hứa thành lần ngẫu nhiên có được, mong Công Công ghét bỏ." Nhược Khả Phi nhìn trong mắt Công Công bắn ra ánh mắt tham lam chậm rãi .

      " chê, chê, phu nhân là khách khí a. Ta họ: Nghê, gọi: Tiểu Nghê Tử là được." Nghê Công Công ngừng nhận lấy, dùng sức xoa xoa. Ánh mắt mở cực đại, trời ạ, là Dạ minh châu!

      " dám, trong cung rất nhiều quy củ thiếp thân hiểu, Nghê Công Công có thể giảng giải qua hai điều cho tiểu thiếp nghe ?." Nhược Khả Phi nhìn Nghê Công Công trước mắt, nhìn khẩu khí của những thứ tài vật bình thường sao có thể lay động được . Lần này triệu nàng vào cung mục đích thực ràng .

      Tưởng muốn tùy tiện tìm cái cớ xử nàng sao?

      Trong lòng thở dài, tâm của nữ nhân a!, đúng là ác độc.:) vậy chính nàng phải cũng là nữ nhân sao?( lời của tác giả).)

      "Phu nhân, cần phải nghe cho kĩ, quy củ trong cung là..." Nghê Công Công thu được lễ trọng, đương nhiên chối từ, vất vả bắt đầu giảng giải những điều xảy đến trong cung cho Nhược Khả Phi.

      Nghe xong hết thảy, Nhược Khả Phi nhướn mày. Lúc này đây, Hoàng Hậu hạ quyết tâm muốn loại bỏ nàng. Ở Hứa thành gặp chuyện lần đó, còn có việc hôm nay thìa bị hạ độc dược. là khéo a, vừa hạ độc liền phái người đến thỉnh nàng vào cung, muốn nhìn chính nàng có trúng độc mình bỏ hay . Hôm nay, có thể cứu được nàng chỉ có người.

      "Nghê Công Công, có thể giúp thiếp thân làm chuyện ko?." Nhược Khả Phi cười khanh khách nhìn Nghê Công Công.

      "Này, chỉ cần là ta đủ khả năng ta nhất định hỗ trợ." Nghê Công Công vuốt Dạ minh châu trong lòng mình đáp lại.

      "Kia là, làm phiền Công Công đem việc thiếp thân tiến cung báo cho..." Nhược Khả Phi trong lòng có chút bất đắc dĩ. Cơ thê suy nhược này thể tự bảo vệ chính mình.

      Chỉ có thể dựa vào ... (Tiểu Túc: ai vào đây nữa?- chồng chị chứ ai)

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Tiểu Túc

      Beta: Quảng Hằng

      Chương 44: tiến cung

      Nghê Công Công mang theo Nhược Khả Phi bước vào cửa cung cao cao kia.

      Cúi đầu theo sau Nghê Công Công, nhìn khóe mắt kia ngừng hướng về bức tường hồng cao lớn phía sau, cùng những phiến đá màu xám bên , Nhược Khả Phi thở dài, vì sao có nhiều người như con thiêu thân lao đầu vào lửa như vậy, muốn phi tiến vào bên trong bức tường cao ngất này đến vậy, chẳng lẽ, các nàng biết cái này bất quá chỉ là cái nhà giam với vẻ ngoài hoa lệ mà thôi sao?

      Tranh đấu hoặc là chết già.

      "Nhớ , cần ngó loạn." Nghê Công Công phân phó , "Chúng ta thông báo cho Vương gia ."

      "Đa tạ Công Công." Nhược Khả Phi cúi đầu, giọng trả lời.

      Nơi này, giết người cần lý do, cũng thấy máu.

      Là nơi chiến trường có khói thuốc súng của nữ nhân.

      Xuyên qua ban công đình các, đột nhiên, Nghê Công Công dừng lại. cao giọng : "Nô tài tham kiến Trang Phi nương nương."

      "A, này phải Nghê Công Công sao?, Sao lại ở nơi này?" Từ xa Trang Phi nhìn thái giám trước mắt mang theo nữ nhân cúi đầu chạy đến, tới đây muốn nhìn chút. cùng cái tiện nữ nhân kia có quan hệ gì nàng đều phải chú ý.

      "Bẩm nương nương, nô tài đây là mang thiếp thất của Cửu Vương gia gặp Hoàng Hậu nương nương." Nghê Công Công cao giọng trả lời.

      "Tiện thiếp tham kiến Trang Phi nương nương." Nhược Khả Phi cúi đầu qua lễ.

      Trang Phi sửng sốt, nghĩ tới nữ tử trước mắt đó là Thất dạ sủng cơ nghe đồn kia. Cửu Vương gia thậm chí vì nàng mà như lửa thêm dầu ! Cùng chỉ thề chung thủy chỉ riêng mình nàng ! Nghĩ đến điều này, Trang Phi trong lòng như bị mèo cào, chậm rãi tiêu sái gần Nhược Khả Phi.

      "Ngẩng đầu lên bản cung nhìn cái." Trang Phi mắt lạnh nhìn nữ tử trước mắt, nàng muốn nhìn thử nữ nhân này là cái dạng gì, cư nhiên lại làm cho Cửu Vương gia sủng ái như vậy.

      Nhược Khả Phi chậm rãi ngẩng đầu nhìn vị quý phi trước mắt, thân quần áo rực rỡ diễm lệ chói chang, đầu đầy những trâm cài đẹp đẽ quý giá, hé ra khuôn mặt kiều diễm lại có chút tái nhợt, môi kia mỏng manh chỉ hơi hơi trề ở bên, trong mắt mang mảnh sắc lạnh, chính là đánh giá chính nàng. Đẹp là đẹp, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy có chút bình thường.

      Khi Nhược Khả Phi đánh giá Trang Phi đồng thời, Trang Phi cũng đánh giá Nhược Khả Phi. Tiểu nữ tử trước mắt có đôi mắt tinh lượng, con ngươi trong suốt trong vắt, giống như sao, sắc mặt trắng mịn trơn nhẵn, cái mũi khéo léo tiếp theo là đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át. Chỉ cần quá vài năm,nhất định là đại mỹ nhân khuynh thành.

      Đột nhiên, Trang Phi lộ ra cái cười kỳ quái, rất nhanh lui ra phía sau hai bước quát: "Người tới, vả miệng!"

      Phía sau Trang Phi, cung nữ tựa hồ làm chuyện quá đỗi thuần thục, lập tức liền xông lên, nắm cằm Nhược Khả Phi ba ba chính là hai cái tát mạnh, thanh lớn, lực đạo cũng là tương đương. Nghê Công Công nhìn mặt Nhược Khả Phi lập tức lên đầu ngón tay ấn có chút nóng, này trước mặt cứ như vậy tùy ý đánh người, phải để cho hoàng hậu nhìn sao ? Cái tát này biểu mọi người ở trong cung đều biết trò trong đó, cung nữ này, người đó sớm được rèn luyện kĩ lưỡng. Thanh càng lớn kỳ đánh đau, thanh lớn là hạ thủ ngoan độc.

      Nhược Khả Phi tựa như nhìn thấy kim tinh (sao trời), cằm đau đớn cùng đau đớn mặt làm cho nàng có chút bất đắc dĩ. Tuy rằng biết lần này tiến cung là lành ít dữ nhiều, nhưng là nghĩ tới nhanh như vậy. Nữ nhân là mẫu thân thân sinh của Ngũ Vương gia hả? Thiếu kiên nhẫn như vậy, liền bởi vì nàng là thiếp của Cửu Vương gia liền ra tay tùy tiện sao, khó trách vẫn chỉ là quý phi. phải lại, mặt này đúng là đau a.

      "Trang Phi nương nương, nô tài..." Nghê Công Công vừa mới ra thanh bị Trang Phi nhàng cắt ngang.

      "Nghê Công Công, nữ nhân này có phải xuất thân từ nha hoàn hay ?" Trang Phi cười lạnh, khóe miệng tràn đầy đắc ý.

      "Này, đúng ạ." Nghê Công Công ý Trang Phi ra sao, gật đầu hồi đáp.

      "Nếu là nha hoàn, nô tài phải có cái dạng nô tài. Tự xưng cái gì tiện thiếp!" Trang Phi bộ dáng vú lấp miệng em làm cho Nghê Công Công rất là căm tức, tuy rằng Hoàng Hậu kêu nữ tử này tiến cung mục đích cũng là tốt, nhưng tại Trang Phi sở vi sở tác (tự do) chính là để ý đến mặt mũi của Hoàng Hậu!

      "Dạ, nô tỳ biết sai rồi, đa tạ nương nương dạy bảo." Nhược Khả Phi cúi đầu chậm rãi .

      "Hừ." Trang Phi hừ lạnh tiếng, nâng cằm lên dẫn mọi người nghênh ngang mà .

      "Phu nhân ngươi sao chứ?" Nghê Công Công nhìn mặt Nhược Khả Phi kia sưng đỏ hơi hơi thở dài.

      " có việc gì." Nhược Khả Phi thản nhiên cười lắc đầu, "Làm phiền Công Công đem việc thiếp thân tiến cung mau chóng chuyển đạt Cửu Vương gia."

      "Được." Nghê Công Công nhớ tới Dạ minh châu trong lòng, gật gật đầu. Tuy rằng biết Hoàng Hậu có ý đợi nữ tử trước mắt gây bất lợi, nhưng là thu phần lễ lớn như vậy. Phái người cho Vương gia rồi sau đó bỏ lại hậu quả cũng có ai biết được.

      đến cuối hành lang, Nghê Công Công tùy tay đưa tới tiểu thái giám, bám vào bên tai 1 hồi , tiểu thái giám lĩnh mệnh rất nhanh rời .

      " thôi." Nghê Công Công thẳng đứng dậy, mang theo Nhược Khả Phi tiếp tục đến phía trước. Rốt cục đến tẩm cung của Hoàng Hậu: Vĩnh Khánh Cung. Nghê Công Công dẫn Nhược Khả Phi vào cung.

      "Bẩm báo Hoàng Hậu nương nương, người đưa đến." Thanh nịnh nọt của Nghê Công Công vang lên. Nhược Khả Phi vẫn như cũ cúi đầu, theo Nghê Công Công thỉnh an : "Nô tỳ tham kiến Hoàng Hậu nương nương."

      "Ngẩng đầu lên." Hoàng Hậu cũng là cùng Trang Phi giống nhau tâm tư, muốn nhìn chút trước mắt nữ tử rốt cuộc dài cái dạng gì.

      Nhược Khả Phi chậm rãi ngẩng đầu, Hoàng Hậu nhìn đến mặt Nhược Khả Phi sưng đỏ cả kinh.

      "Đây là chuyện gì?" Hoàng Hậu nhướng mày.

      Nhược Khả Phi nhìn nữ nhân trước mắt phong thái ung dung ,đẹp đẽ quý giá, trong lòng thầm sợ hãi. Mỹ nhân là như thế, khí chất như vậy, quả nhiên, đây mới là khí thế Hoàng Hậu nên có.

      "Bẩm nương nương, là, là bị người đánh." Nghê Công Công thu trọng lễ, tự nhiên chuyện liền chịu khó hơn.

      "Người nào gây thương tích? Chẳng lẽ biết nàng là người của Cửu nhi sao?" Hoàng Hậu nhăn mi lại, nếu là vào cung bị người đánh, coi mặt mũi bà là cái gì? Nữ tử trước mắt là chính bà kêu tiến cung, dưng đánh tức là coi bà là gì!

      "Là Trang Phi nương nương sai người..." Nghê Công Công ngữ điệu ủy khuất mà oan uổng, đắn đo thập phần.

      "Là nàng!" Hoàng Hậu mạnh mẽ chưởng vỗ vào ghế khắc hoa của mình, trong lòng thầm mắng tiện nhân này, lại cùng bà đối nghịch. Nếu phải nhà mẹ đẻ nàng có người nắm có binh quyền, Hoàng Thượng sao lại phóng túng cho nàng như thế ?

      Nhược Khả Phi lại cúi đầu, nữa. Giờ phút này, trầm mặc đó là đối ứng tốt nhất.

      "Ngươi, gọi là Nhược Khả Phi phải ?" Hoàng Hậu cười hòa ái, đứng dậy tiến lên kéo tay Nhược Khả Phi lại, "Bản cung kêu ngươi là Khả Phi được chứ." đợi Nhược Khả Phi , Hoàng Hậu quay đầu nhìn cung nữ phía sau : "Tiểu thúy, nhanh lấy dược đến, xem này khuôn mặt nhắn này. là chọc người khác đau lòng. Đến đây, mau ngồi xuống. Bản cung nhất định làm chủ cho ngươi."

      "Tạ nương nương." Nhược Khả Phi cúi đầu nhợt nhạt lời cảm tạ. Ngữ khí nhưng có gợn sóng quá lớn. Nữ nhân này mới là thông minh nhất. Hỉ nộ ái ố đều che dấu, khống chế tốt lắm. Người như thế thường thường giết nguời, người bị giết còn có thể cho rằng nàng là người tốt, đối với nàng cảm động đến rơi nước mắt.

      Tiểu Thúy đem dược lên, Hoàng Hậu lập tức phân phó Tiểu Thúy bôi thuốc cho Nhược Khả Phi. Thuốc mỡ hiệu quả ràng, xoa lên mặt Nhược Khả Phi lập thấy nhè mát lạnh.

      ", đem hảo trà ngày ấy trình lên." Hoàng Hậu cười thân thiết.

      Nhược Khả Phi trong lòng trầm xuống, khẩn cấp như vậy sao?

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Tiểu Túc

      Beta: Quảng Hằng

      Chương 45:

      ", đem trà ngon ngày hôm đó mang lên." Hoàng Hậu cười thân thiết.

      Nhược Khả Phi trong lòng trầm xuống, khẩn cấp như vậy sao? ...

      " Dạ." Lập tức có cung nữ ôn nhu cung kính đáp ứng.

      "Khả Phi a." Hoàng Hậu cười từ ái.

      "Vâng, nương nương." Nhược Khả Phi cúi mặt xuống.

      « « Hoàng thường vừa ban lệnh xuống, làm gương sáng, xa nữ sắc, cứng rắn giữ nguyên tắc, cần thiết mở tiệc. Hoàng thượng vãn là tự mình chấp chính dân như con. Cửu nhi ở phương diện này còn khiếm khuyết, ngươi cần phải dốc tâm khuyên nhủ. » Hoàng Hậu mặt mỉm cười ấm áp, con ngươi lại trầm. Ngụ ý này Nhược Khả Phi làm sao có thể .



      Tưởng là phố phường nghe đồn Hiên Viên Vân sủng nàng bảy đêm, cho nên Hoàng Hậu thực vô cùng bất mãn. Xa nữ sắc, ha ha. Nhược Khả Phi trong lòng đạm cười. Mới nếm trải việc đời , nên nam nhân bao nhiêu cũng cảm thấy đủ. Như thế nào là xa? Mà Hoàng Thượng, càng cần phải . Sớm biết ngày ấy nàng đưa vũ nữ cho Thất vương gia, vị vũ nữ cầm đầu kia được phong làm tài tử. Hoàng Thượng rất thích. là nghĩ ra nếu Hoàng Hậu biết tại nữ tử được sủng ái là nàng đưa đến có hành động gì.

      "Nương nương mời dùng trà." Cung nữ đem pha trà ngon bưng lên, lại nhìn Nhược Khả Phi sửng sốt. Đơn giản là nàng biết nên xưng hô Nhược Khả Phi thế nào. Hoàng Hậu chưa bao giờ triệu kiến qua thiếp thất hoàng tộc.

      Hoàng Hậu bất động thanh sắc đem trà đưa cho Nhược Khả Phi: "Đến đây, Khả Phi, đây chính là..." Nhược Khả Phi tay tiếp trà, Hoàng Hậu lời còn chưa dứt, lại nghe bên ngoài trận la hét ầm ĩ.

      "Cửu Vương gia, thể a..."

      "Mẫu hậu, nô tài này lá gan đúng là càng lúc càng lớn a, dám cùng bổn vương như thế." Ngoài điện truyền đến thanh nổi giận của Hiên Viên Vân. Giờ phút này, thanh này nghe vào lỗ tai Nhược Khả Phi ấm tai. đến đây, còn nhanh như vậy.

      Hoàng Hậu chỉ là hơi nhíu mi, lập tức lại giãn mở ra. Cửu nhi làm sao có thể liền tiến đến nhanh như vậy?

      "Ha ha, xem ra Cửu nhi đúng là thể rời khỏi ngươi a." Hoàng Hậu ngữ điệu thản nhiên làm cho người ta cân nhắc ra lòng của nàng.

      Nhược Khả Phi cúi đầu, gì. chén trà trong tay tản ra cỗ hương vị thực đậm trừ hương trà còn mùi hương. Hương vị này, trong lòng Nhược Khả Phi ko khỏi cười khổ, nghĩ tới trong vòng ngày liền thấy được hai lần.

      "Tham kiến mẫu hậu." Hiên Viên Vân cả người tản ra hơi thở lạnh như băng, liền nhanh chóng xông vào.

      "Cửu nhi, quên bản cung qua cái gì sao? Người muốn làm nên đại ..." Hoàng Hậu giận, vẫn như trước là bộ dáng từ ái dị thường, đáng tiếc Hiên Viên Vân thực có nể tình.

      "Mẫu hậu dạy bảo tất cả con đều ghi nhớ trong tâm. Mẫu hậu dạy con phải biết lễ nghi. Mới vừa rồi con bên ngoài, Công Công thông truyền, lại dám can đảm đối với con vô lễ, đối với nô tài như vậy, mẫu hậu cho rằng con nên bỏ qua sao?" Hiên Viên Vân khẩu khí kiêu ngạo siểm nịnh, cáu giận, đắn đo vừa vặn.

      Hoàng Hậu nhìn Hiên Viên Vân trước mắt, mặt chút thay đổi, trong lòng trận đắn đo, từ khi nào , đứa bắt đầu dùng ánh mắt xa lạ như vậy nhìn bà?

      Hiên Viên Vân thế này mới dùng khóe mắt dừng bên Nhược Khả Phi ngồi, mà Nhược Khả Phi có phản ứng gì, chính là cúi đầu, làm cho người ta nhìn tới tia biểu tình của nàng.

      " Con việc xong xuôi, cố ý tới thăm mẫu hậu, thuận tiện muốn mang Khả Phi ." Giờ phút này Hiên Viên Vân cử chỉ cách năng thích đáng, mặt dị thường kính cẩn.

      "Ha ha, cũng được, thôi, ngày khác lại tới thăm." Hoàng Hậu ngữ điệu tia bất mãn, trước mắt, bà là bao dung mà từ ái.

      "Tạ mẫu hậu." Hiên Viên Vân mắt lạnh nhìn Nhược Khả Phi, "Còn mau đứng lên hành lễ với mẫu hậu?!" Trong giọng có chút nghiêm khắc.

      Nhìn thái độ Hiên Viên Vân kia giống giả tạo, Hoàng Hậu mâu trung lên tia thản nhiên vui sướng. Đứa trong lòng vẫn còn có bà.

      "Nô tỳ cáo lui." Nhược Khả Phi thủy chung cúi đầu, thanh thấp mà ràng.

      " xuống ." Hoàng Hậu mỉm cười huy huy.

      Hai người trước sau chậm rãi rời khỏi tẩm cung.

      Hoàng Hậu nhìn thân ảnh hai người biến mất ở cửa, mâu sắc thêm thâm trầm.

      Hai người đường ở trong cung gì.

      vào nơi bốn bề vắng lặng hẻo lánh lúc đầu, Hiên Viên Vân đột xoay người, hung hăng ôm lấy Nhược Khả Phi.

      Nhược Khả Phi giật mình, đơn giản là nàng cảm giác được thân mình Hiên Viên Vân run nhè .

      Ánh mắt bị kiềm hãm, Nhược Khả Phi nở nụ cười, lập tức hiểu được.

      "Đứa ngốc, tiểu tử ngốc, ta này phải có việc gì sao?" Nhược Khả Phi nhàng vỗ lưng Hiên Viên Vân.

      Hiên Viên Vân lại bỗng nhiên mạnh mẽ đem Nhược Khả Phi lôi ra, muốn cái gì, nhìn mặt Khả Phi sưng đỏ. Khoảnh khắc, sát ý bạo ngược ở trong mắt Hiên Viên Vân nổi lên.

      tay mềm ôn nhu xoa mặt Nhược Khả Phi : "Đau ?"

      " đau, Hoàng Hậu cho ta dược ." Nhược Khả Phi nhàng lắc đầu, mỉm cười.

      "Ai đánh ?" Hiên Viên Vân thanh giống băng lại giống kiếm sắc nhọn.

      Lạnh mà lợi hại.

      " có việc gì, lúc bôi thuốc xong tốt hơn nhiều." Nhược Khả Phi thân thủ xoa bàn tay to của Hiên Viên Vân vuốt mặt mình.

      "Ta hỏi nàng, ai đánh ?" Hiên Viên Vân thanh vẫn như cũ rất lạnh, tay động tác lại càng thêm ôn nhu.

      " có việc gì , đứa ngốc, chúng ta về nhà." Nhược Khả Phi cầm tay Hiên Viên Vân, đem tay cầm xuống dưới.

      "Ai đánh ?" Hiên Viên Vân trong mắt ửng đỏ, sát ý kia làm cho Nhược Khả Phi bất đắc dĩ. Đứa này hỏi câu này mãi sao.

      "Là cung nữ bên người Trang Phi." Nhược Khả Phi bất đắc dĩ trả lời, nâng tay lên vuốt ve mày nhíu chặt của Hiên Viên Vân, muốn bỏ qua, lại như thế nào cũng vô pháp làm được.

      "Hừ." Hiên Viên Vân hừ lạnh tiếng, rằng, lôi kéo Nhược Khả Phi xoay người bước nhanh rời . Động vào nữ nhân của , rất đủ can đảm.

      Nhược Khả Phi bị kéo gấp, lảo đảo, Hiên Viên Vân cũng quản. Cơn giận dữ trong càng chạy càng nhanh.

      Nhược Khả Phi bất đắc dĩ cười khổ, hôm nay, nàng bị lấy cái mạng cũng rất sai . Đứa này tức cái gì?

      Hai người trở về vương phủ, Tiểu Vũ nhìn thấy Nhược Khả Phi trở về, cao hứng cực kỳ. Nhưng nhìn đến mặt Nhược Khả Phi bị thương lại lắp bắp kinh hãi, tìm dược. Mà Hiên Viên Vân thở phì phì tiếng, đem Nhược Khả Phi quăng ở trong phòng chính bỏ chạy dâu.

      Có việc, phải làm!

      Đêm này, Trang Phi dùng cơm xong ở ngự hoa viên dạo bước, sau liền hồi tẩm cung nghỉ ngơi.

      Cung nữ cẩn thận giúp đỡ nàng vào tẩm cung. Vào bên trong, nhìn giường còn chưa chuẩn bị tốt, Trang Phi nhăn mi lại. Tiểu Chân này đâu vậy? Bình thường lúc này đều sớm chuẩn bị giường. Trong phòng tựa hồ có mùi máu tươi, Trang Phi nhíu mi, cười thầm nàng ta chính là ham chơi.

      "A! ! ! ————" tiếng kêu sắc nhọn thảm thiết vang lên.

      Trang Phi hờn giận nhíu mày, kêu la cái gì?

      "Nương nương, nương nương!" Cung nữ năng lộn xộn, trong thanh là kinh thiên sợ hãi. Ngón tay sợ run hướng gương đồng chỉ được.

      Trang Phi theo phương hướng cung nữ chỉ nhìn lại, nhất thời hoa dung thất sắc, mạnh mẽ che miệng mình lại, đem tiếng thét chói tai ngăn chặn. Nha hoàn bên người nàng : Hoàn nhi giờ phút này người đầy là máu ngã ngồi trong góc tường, hai bên má thịt thấy, lộ ra bạch cốt dày đặc, máu tại đó ngừng chảy xuôi. Mà hai tay của nàng cũng thấy, chỉ còn hai khuỷu tay làm cho người ta nhìn thấy ghê người. mặt vặn vẹo cùng ánh mắt trừng lớn hướng thế nhân kể ra nàng chết nhắm mắt. (túc : đọc đoạn này thấy ớn quá!! mọi người thế nào?)

      (QH : Tỷ sợ ma.... aaaaaaaaaaaaaaaa)

      Lại nhìn gương đồng trước mặt, cái bàn tinh xảo, chỉnh tề hai tay cùng đống thịt. Trang Phi áp lực nội tâm sợ hãi cùng ghê tởm, chậm rãi gượng gạo tiến lên, lại phát kia hai tay bị cắt thành khối sau lại hợp hồi nguyên dạng. Máu chảy đầm đìa mãnh liệt đánh sâu vào thị giác cùng thần kinh Trang Phi cùng cung nữ bên người.

      "Nôn ~~~" Trang Phi hoảng sợ nôn mửa. Gần như thể nhìn sang bên cạnh nổi nữa .

      Hôm nay nha hoàn này mới rút hai cái tát mặt tiện nhân kia, tại mang bộ dạng này. cần nghĩ Trang Phi cũng hiểu được sao lại thế này.

      Người kia, , quả thực phải là người! ...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :