1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thần Cupid Học Yêu - Julius Lester ( 12 chương )

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây (Sưu Tầm)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      CHƯƠNG 10 - CUPID GẶP APOLLO

      Trong tất cả các cung điện đỉnh Olympus, nơi ở của thần Apollo là rộng lớn nhất. Hẳn phải thế rồi, bởi thần phục trách quá nhiều lĩnh vực. Cung điện của thần nằm ngay ở vị trí trung tâm của đỉnh Olympus. Nó có tòa nhà trung tâm hình tròn với những lói lan tỏa ra tới các khu khác, giống như những sợi tơ nhện. Tổ hợp kiến trúc này được xây bằng những phiến tương lai mù mịt dài và tăm tối, trong khi tòa nhà trung tâm được tạo ra từ những mảnh hy vọng màu đỏ nhạt.

      Cupid cố gắng tránh xa khu trung tâm của đỉnh Olympus, chỉ vì chàng sợ phải đối mặt với thần Apollo, mà còn vì muốn tránh thần Jupiter, vị thần tối cao, hễ cứ thấy Cupid là lại cầu chàng phải bắn mũi tên vàng vào trái tim của từng người đẹp mà thần thèm muốn. Mà Cupid nghĩ là mình có thể làm ra nhiều mũi tên vàng đến thế.

      Trong khi bước lên các bậc thềm dẫn tới cung điện của thần Apollo, thần Tình mỉm cười trước tiếng hòa chói tai của những thanh phát ra từ bên trong cung điện- tiếng phụ nữ hát, tiếng đàn và tiếng ngâm thơ lớn. Cupid nhớ lại mẩu tin trong tờ tuần san mới nhất của đỉnh Olympus ráng chín Nàng thơ đến dự cuộc hội thảo bán nhiên của họ. Ở đó họ trao đổi cùng nhau và báo cáo với thần Apollo về những cảm hứng mà họ tạo ra cho con người trong sáu tháng qua. Đến cuối tuần lễ hội nghệ thuật để họ trình diễn cho tất cả cư dân của đỉnh Olympus và những vị khách mời.

      Cupid thích các Nàng thơ. Giống như chàng, họ cũng có cánh, và mỗi năm, chàng và họ lại có hoặc hai ngày tạm ngưng những bổn thận đáng tôn kính của các vị thần và cùng bay lượn để cùng tận hưởng vui vẻ hoàn toàn. Thần còn thích họ bởi họ còn đem đến những bài ca, vần thơ và điệu vũ được những người tình - bị trúng trong những mũi tên có đầu bọc vàng của thần - sử dụng

      Khi Cupid bước vào cung điện của thần Apollo, chàng thấy ngay cầu thang lớn dẫn lên tầng hai. Hai bên là những hành lang dẫn đến các cánh khác của cung điện.

      Từ hành lang đầu tiên bên trái, chàng nhận ra giọng Calliope (1), nàng hát theo tiếng sao du dương của Euterpe(2) . Sau đó, chú ý của chàng chuyển sang hành lang thứu ba bên phải, nới ai đó hát giai điệu giống như bài ca trong lễ truy điệu, còn hai người khác ngâm thơ.

      Những giọng ấy quá quen thuộc với Cupid, nhưng phải mất mộc lúc chàng mới nhận ra giọng của Melpometre(3) hát cùng giọng của Terpsichore(4) và Erato ngâm thơ.

      Cupid ngh thấy gì từ hành lang gần nhất bên cánh trái, chàng quyết định đến xem liệu thần Apollo có ở trong những căn phòng đó . Khi Cupid mở cánh cửa tận cùng của dãy hành lang, chàng thấy mình đứng trong căn phòng lớn, giấy tờ bày đầy sàn phòng, ngập tới tận đầu gối. Clio, Nàng thơ của lịch sử, ngồi trước cái bàn giấy ở giữa phòng, ngoáy bút viết cách điên cuồng. Mỗi khi hoàn thành xong 1 trang, nàng liền thảy nó xuống sàn nhà và tiếp tục viết trang kế tiếp.

      Cupid lặng lẽ rời và trở lại hành lang cho tới khi chàng để ý thấy cách cửa khép hờ. Chàng kín đáo liếc vào bên trong. Thalia, Nàng thơ của hài kịch, ngồi cửa sổ, cười thầm Polymnia, Nàng thơ của kịch câm, ngồi giữa căn phòng. Thần Tình quan sát, ngẩn người khi Polymnia đặt lòng bàn tay lên trung như thể nàng chạm vào bức tường. Chàng chẳng thể nhớ được trông thấy Polymnia hành động cứ như bị mắc kẹt giữa bốn bức tường của căn phòng bao nhiêu lần rồi. Cho dù thấy nàng làm thế vô số lần, thần Tình vẫn sao hiểu được làm thế nào mà nàng có thể khiến mình nhìn thấy bức tường trong khi nó hề tồn tạ. Chàng lắc đầu quay trở lại hành lang chính và xuôi theo hành lang dẫn thẳng sang cánh bên kia.

      Chàng mở cánh cửa của căn phòng đầu tiên và ngó vào trong. Những bức tường của căn phòng này dán dầy danh sách các căn bệnh và tên của các loại thảo mộc có thể chữa trị những bệnh đó hoặc làm thuyên giảm khó chịu của các triệu chứng. những chiếc bàn dài trong phòng cũng chất đống các loại thảo mộc, thực vật và rễ cây. Ở mỗi bàn đều có những người đàn ông và phụ nữ trẻ ngồi dể cho các loại thảo mộc đó vào chai lọ.

      Trần Cupiod rời và tiếp tục đến bên những cánh cửa của các căn phòng khác, nhưng tấtt cả chúng đều bị khóa. Đấy có thể là nơi thần Apollo giữ những căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm chết người và bệnh dịch hạch, mà định kỳ thần lại thả nó xuống những kẻ phầm trần khi thần cảm thấy chán chúng. (Bệnh dịch do cha này nè, ai làm gì làm @@)

      Cupid quay trở lại lối chính, quyết định lên tầng . Ở đây cũng vậy, chàng thấy mình dang ở khu vực hình tròn rộng lớn với các hành lang tỏa ra từ đó. Ở căn phòng đầu tiên trong hành lang bên phải, chàng thấy Urania, Nàng thơ của thiên văn học. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua mọt tấm màn che mà nhờ có nó những người phàm trần trông thấy được đỉnh Olympus, nhưng các vị thần vẫn có thể nhìn xuống thế gian. Dưới trần gian là buổi tối và Cupid thấy Urania tay chỉ vào thứ gì đó còn tay kia viết.

      "Nàng làm gì thế?" Thần Tình hỏi.

      "Tôi đặt tên cho từng ngôi sao bầu trời đêm của người tràn gian."

      "Đó là công việc lớn lao đấy! Nó chẳng bao giờ kết thúc."

      "Vậy ngài nghĩ tôi có bao nhiêu thời gian chứ?"

      "Đúng vậy. Ta muốn làm phiền nàng, nhưng nàng có biết thần Apollo ở đâu ?"

      "Khi trông thấy ngài bước lên những bậc thềm, ngài ấy chợt bồn chồn lo lắng. Tôi chưa từng thấy ngài ấy bị bối rối, kích động đến thế. Ngày ấy lo rằng ngài đến để bắn mũi tên khác vào trái tim của ngài ấy."
      Cupid cười. "Ồ, thế à?"

      " đấy! Ngài ấy ở trong phòng của mình phía bên kia sảnh."

      "Cám ơn. Ta có thể hỏi nàng câu ?"

      "Được ạ."

      "Tại sao nàng lại kể với ta chuyện này?"

      "Ồ, để trả đũa ngài ấy vì bắt tôi làm Nàng thơ của thiên văn học. Ngài có biết là việc nghĩ ra tên cho từng ngôi sao khó khăn đến mức nào ?"

      "Ta hiểu. Tại sao những ngôi sao lại cần có tên chứ?"

      Urania tỏ vẻ kinh ngạc. "Khi chúng muốn chuyện với nhau, ngài nghĩ là chúng mệt mỏi với việc mỗi lần chúng "Chào bạn!", có đến mười tỷ ngôi sao khác gào len: "Ai cơ? Tôi á?" à?"

      "Tại sao nàng để những ngôi sao tự đặt tên cho chúng?"

      Urania suy nghĩ trong giây lát. "Tôi chưng từng nghĩ đến điều đó.Đó là ý tưởng hay đấy. Ngài biết được công việc này khó khắn đến mức nào đâu. Chỉ mới tuần trước thôi tôi bị nhầm lẫn lung tung, thể nhớ là liệu tôi đặt tên cho ngôi này hay chưa chưa nữa. Tôi nghĩ có ngôi sao chưa có tên và ngôi sao khác có đén hai cái tên -Theodorokus Alleppo. Tôi ghét mỗi khi tôi bị nhầm lẫn thế. Cám ơn vì ý tưởng này. Tôi hỏi các ngôi sao xem chúng nghĩ gì về điều đó.

      thêm lời nào nữa, Urania bay ra ngoài cửa sổ, xuyên qua bức màn che để vào bầu trời đêm.

      Cupid khi ngang qua hành lang và gõ lên cánh cửa mà Urania chỉ.

      có tiếng trả lời nào. Chàng lại gõ lần nữa. Vận ai trả lời. Cupid thử đẩy cánh cửa. Nó mở ra. Chàng lặng lẽ bước vào trong, đóng cửa lại.

      Thần Tình lại thấy mình ở trong căn phòng khác. Bốn bức tường là các giả phủ đầy những cuộn giấy da. Ở chính giữa phòng là cái bàn dài. Nó cũng bị phủ kín bởi những cuộn giấy da. Cupid nhặt cuộn có độ dày khác thường lên và trải nó ra. Bên trong là mẩu giấy nhắn tin của Erato: Apollo vĩ đại. Toi tạo cảm hứng cho người đàn ông mù tên là Homer để viết nên tác phẩm này. Tôi nghĩ là ngài thích nó.

      Cupid đặt mẩu giấy nhắn qua bên để đọc cái tít của nó: Odyssey(5)

      Cupid phải là người hay đọc sách đặc biệt khi nó là cuộn giấy da dài, và đây là cuộn giấy dài nhaatsmaf chàng từng thấy nữa chứ.

      Thần Tình đặt nó trở lại bàn và cuộn giấy tự cuốn mình lại như cũ. Chàng mở cuộn giấy khác, nó được Clio gửi đến.

      "Thần Apollo vĩ đại. Đây là bản mô tả cuộc chiến tranh Peloponnese do Thucydides (6) thực .

      Tôi nghĩ mình tạo cảm hứng để oogn ta ghi chép về cuộc chiến tranh này cách khách quan, nhưng tôi e rằng bản mô tả này còn phiến diện. Việc tạo cảm hứng để con người viết về lịch sử cần tới mọi sức mạnh mà tôi cá, và thẳng thắn mà , tôi biết liệu nó có đáng . Tôi muốn nghỉ ngơi thời gian.. Tôi mong được trở lại thời đại của những người Ai Cập. Những người viết bằng cách vẽ tranh dối bởi vì việc đó tốn rất nhiều công sức. Liệu tôi xin phép trong mẩu giấy nhắn như thế này có ổn ? Hay ngài muốn tôi điền vào mẫu đơn xin nghỉ?"

      Cupid đặt cuộn giấy da xuống. Chàng cần phải tiếp tục với việc mà chàng định làm khi đến đây. Ngay lúc đó, chàng nghe tháy có người cố nén tiếng ho. thanh ấy phát ra từ con phòng ở phía cuối dãy phòng của thần Apollo.

      Căn phòng này cũng chất đầy những cuộn giấy da, nhưng Cupid chỉ liếc nhanh qua chúng. Tuy nhiên, thần lại để ý cuộn giấy có lời ghi chú đính kèm: "Dành cho J.S. Bach(7). Cung si thứ. dược mở ra cho tới năm 1749". Thần Tình chẳng hiểu điều đó có nghĩa là gì.

      "Apollo? Ta biết ngài ở đây"

      khoảng im lặng kéo dài, và ròi thần Apollo ngượng ngùng ra từ cái tủ đựng đồ.

      "Ta biết tại sao ngươi lại đến đây và ta cũng muốn biết. Hãy tránh xa ta ra", thần Apollo thẳng thừng.

      " sao đâu, ta đến vì có việc"

      "Ngươi có thể có việc gì chứ? Sau những gì người làm với ta. Ta thể tưởng tượng chúng ta có thể làm việc với nhau."

      "Gượm . Đừng đổ lỗi cho ta. Nếu ngài chế giễu ta, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Mẫu thân của ta cảnh báo ngài rồi mà"

      Nếu có điểm chung mà các vị thần chia sẻ với loài người chúng ta, đó là việc họ ghét phải nhận lỗi. Thần Apollo ngẫm nghĩ giây lát, cố gắng tìm cách để khogn bị mất mặt trước Cupid. Vị thần quyền năng cân nhắc vấn đề từ trước ra sau, từ xuống dưới, và đủ các mặt, khi xong thần Apollo nhận thấy mọi vẫn y như thế.

      Cuối cùng, thần đằng hắng, và bằng giọng êm vừa đủ nghe, thần : "Thế ta đành miễn cưỡng thừa nhận rằng, lời ngươi cũng có phần đúng. Ta cho rằng, vì việc khoe khoang chiến công tiêu diệ Python của mình, có lẽ ta cần được dạy cho bài học.

      Cupid cười tươi."Ta đánh giá cao những lời ngài . Tất cả những gì ta quan tâm là hãy để quá khứ ngủ yên, đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Ta đến để chuyện với ngài về vài điều sắp tới đây."
      Thần Apollo hiểu Cupid chuyện gì. "Hãy xem và kể cho ta nghe điều gì mang ngươi tới đây."

      Cupid kể cho thần Apollo nghe câu chuyện về Psyche và việc cha nàng dự kiến đến cầu xin thần Apollo để thần cho biết tương lai của nàng. "Khi đức vua đến, ta mong ngài hãy với ông ấy là nàng kết hôn với ta"

      Thần Apollo : "Ngươi biết là ta thể làm gì ngoài việc về những gì ta thấy"

      Cupid làm điệu bộ như định tháo cây cung ra khỏi vai.

      Apollo nhanh chóng thêm: "Tuy nhiên, tất cả vấn đề ở đây chỉ là cách ta lý giải ra sao về điều ta nhìn thấy trong tương lai của kẻ đó mà thôi".

      "Cám ơn ngài, Apollo. Nếu ngài cần gì ở ta, xin đừng do dự liên lạc ngay với ta."

      Thần Apollo nheo mắt. " ta nghe nào. Mẫu thân của cậu cảm thấy ra sao về mê đắm của cậu với người phàm trần?"

      Cupid đỏ mặt. "Ta.. ta chưa có cơ hội để kể cho bà nghe."

      "Cậu gì cơ?" Thần Apollo cười lớn. "Ta tin được. Cậu sợ mẹ mình."

      "Ngài kể chứ?" Cupid thầm.

      "Nếu cậu hứa là bao giờ tấn công ta bằng những mũi tên của cậu nữa."

      Cupid lắc đầu và nở nụ cười tinh quái. "Ta thỏa thuận như thế đâu. Nếu ngài lời nào với nữ thần Venus, trong những mũi tên của ta cắm vào trái tim ngài cho đến tận cùng kiếp sống vĩnh cửu này đấy."

      Thần Apollo gật đầu ngay tắp lự. "Được được. Ta bất cứ điều gì với Venus và ta xem xem ta có thể làm gì với chuyện của Psyche"

      "Cám ơn ngài, Apollo. Ta lòng đấy."

      ------------------------------------------------------------------

      1_Nàng thơ của sử thi, cho là người truyền cảm hứng cho Homer, nhà thơ nổi tiếng thời Hy Lạp cổ đại (sống vào khoảng năm 850 trước Công Nguyên dể ông sáng tác hai tác phẩm bất hủ là Iliad và Odyssey.

      Trong thần thoài Hy Lạp, cùng với tám Nàng thơ còn lại, nàng là con của thần Zeus và Mnemosyne. Nàng là Nàng thơ khôn ngoan và quyết đoán nhất trong chín Nàng thơ

      2_Nàng thơ của nhạc

      3_ Nhàng thơ của bi kịch

      4_Nàng thơ của khiêu vũ

      5_Bản trường ca kể về cuộc hành trình trở về quê hương đầy gian kéo dài mườim ấy năm của chàng Odysseus sau chiến thắng đánh bại thành Troy, đây là phần kể tiếp sau bản trường ca Iliad kể về cuốc chiến tranh Troy kéo mười mấy năm.

      6_Thucydides (460-395 trước Công nguyên): Sứ giả Hy Lạp, tác giả của cuốn Lịch chiến tranh Peloponnese kể lại cuộc chiế nở thế kỷ V trước Công nguyên giữa Sparta và Athens cho tới năm 411 trước Công nguyên

      7_Johann Sebastian Bach (1685-1750): nhà soạn nhạc jBaroque người Đức, nghệ sĩ chơi organ và clavecin nổi tiếng. Ông được xem như trong những nhà soạn nhạc có ảnh hưởng lớn đến toàn bộ nền nhạc sau này
      Gấu'svulinh thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      CHƯƠNG 11 - SỐ PHẬN CỦA PSYCHE

      Khi đức vua bước vào phòng của Psyche vào buoir sáng hôm sau, ngài thấy con dứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống đám đông háo hức chờ đợi xuất của nàng. Đức vua có thể thấy nỗi e sợ câm nín đầy căng thẳng toát ra từ người nàng.

      "Ta làm được gì cho con chứ?" Đức vua khẽ hỏi

      Psyche quay người lại

      Đức vua thấy những giọt lệ tuôn rơi từ đôi mắt nàng. "Ta đặt những mong muốn và nhu cầu của người khác lên những mong muốn và nhu cầu của con ta"

      "Cha là vị vua mà", Psyche khẽ đáp. "Những mon muốn của thần dân cần phải được ưu tiên trước nhất, cả mong muốn của cha và thậm chí cả hoàng thất nữa."

      Đức vua gật đầu. "Những liệu ta có cần phải hy sinh cả niềm hạnh phúc của con út của ta ?"

      Psyche nở nụ cười yếu ớt. "Con út của phụ vương hy vọng là ".

      "Đức vua cũng vậy. Ta sắp đến đền thờ của thần Apollo. Con sẵn sàng tuaant heo phán quyết của thần chưa?"

      "Làm sao con biets được khi con chưa được nghe phán quyết ạ?"

      "Điều thần phán truyền, con phải tuân theo"

      "Và nếu con từ chối?"

      "Thần giáng trừng phạt xuống đầu tất cả chúng ta."

      "Con bao giờ có được lựa chọn ư? Có phải cuộc đời của con luôn bị chi phối bởi những gì mà cha hay thần linh cho là tốt nhất?"

      Đức vua chưa bao giờ thấy vẻ giận dữ tren gương mặt con hay nghe thấy chống đối trong giọng của nàng. Ngài băn khoăn biết liệu ngài có thực hiểu đứa con này của mình . xấu hổ, ngài nhận ra là mình chưa từng ngồi trò chuyện với con về những gì nàng muốn có cho cuộc đời nàng. Nàng là công chúa, con của đức vua và hoàng hậu. Nàng sinh ra để gách vác những bổn phận của nàng. Nhưng nếu nàng muốn như thế sao? Chuyện gì xảy ra?

      biết phải gì, đức vua thầm : "Cha phải rồi. Cha quay về sau khi mặt trời lặn để cho con biết lời phán truyền của thần linh. Cha hy vọng những lời của thần xoa dịu trái tim con và làm con vui"

      "Con cũng hy vọng như vậy, thưa cha. Con cũng hy vọng như vậy."

      Psyche tin rằng dso là ngày dài nhất trong cuộc đời nàng. Mặt trời dường như mất cả tuần lẽ mới leo lên được đỉnh trời, rồi ở đó thêm tuần lẽ nữa trước khi bắt đầu trượt xuống chiếc giường của màn đêm.

      Cuối cùng, đêm tối cũng tới. Psyche nghe thấy, hay nàng nghĩ thế, tiếng vó ngựa của đức vua và những cận thần trở về. Nàng bồn chồn chờ đợi cha đến hé lộ cho nàng biết về số phận của nàng theo những lời thần Apollo phán truyền. Nhưng tối hôm đó đức vua đến.

      Từ đỉnh Olympus, Cupid thấy nhà vua trở về, đầu gục xuống trước ngực như thể người phải chịu đựng nỗi thống khổ. Có điều gì đó nhầm lẫn rồi sao! "Nhân danh nữ thần Juno, Apollo gì với nhà vua vậy?" Cupid tự hỏi thành tiếng. Hiển nhiên đó phải là điều Cupid cầu vị thần này rồi.

      Cupid nhanh chóng bay xuống cung điện và tới mái phòng của Psyche. Chàng sốt sắng chờ đợi đức vua đến để kể cho Psyche nghe điều thần Apollo nó. Nhưng hàng giờ trôi qua vẫn chẳng có lấy dấu hiệu nào của nhà vua cả.

      Băn khoăn biết có gì nhầm lẫn, Cupid bay quanh cung điện cho tới khi chàng trông thấy đức vua và hoàng hậu ngồi bên nhau trước lò sưởi lớn trong đại sảnh. Họ nhìn đăm đắm vào ngọn lửa le lói như thể có ai đó mới chết vậy.

      Chẳng lẽ Apollo phán truyền về cái chết của Psyche? Nếu ngài ta làm thế, Cupid khiến Apollo phải ngâm thơ tình trước những cái móng nhân của chính mình và thính giả là tất cả những vị nam thần và nữ thần.

      ngày nữa trôi qua, đức vua vẫn đến chỗ Psyche. Và ngày nữa qua mà vua cha vẫn đến thăm, Psyche biết rằng thần Apollo phán truyền những điều khiến nàng lo sợ nhất, rằng nàng thuộc về tất cả những kẻ thèm muốn sắc đẹp của nàng. Nàng miễn xá cho cha nàng khỏi nỗi đau đớn phải kể lại cho nàng nghe những điều mà ông biết dẫn dắt nàng tới chỗ từ bỏ cuộc sống của chính nàng.

      Nàng mở cánh cửa dẫn ra bao lơn và thẳng đến bên thanh lan can. Từ phía mái nhà, Cupid quan sát, chàng hoảng sợ khi thấy nàng ngồi lên lan can rồi co chân lên. Nàng săp sửa tự vẫn! Thần Tình giang cánh, chuẩn bị bay xuống để đỡ lấy nàng, nhưng ngay lúc ấy cửa phòng nàng bật mở.

      "Psyche!" đức vua gọi lớn. "Psyche!"

      Nàng quay lai. "Cha à?"

      "Psyche, hãy vào trong này. Chuyện đó phải như con lo sợ đâu."

      " phải ư?"

      " phải. Nào. Hãy vào trong ."

      Psyche đứng xuống và trở vào trong phòng. Bên ngoài, Cupid thở phào. Thế rồi chàng lẵng lẽ đáp xuống bao lơn nấp sau cánh cửa lắng nghe.

      "Thần Apollo gì ạ?" Psyche háo hức hỏi "Thần rằng cha phải mang con đến ngọn núi cao nhất, nơi chồng của con..." Nhà vua ngập ngừng.

      "Chồng của con ư? Xin cha. Hãy tiếp tục ạ. Chồng của con thế nào ạ."

      "Chồng của con" nhà vua tiếp tục bằng giọng như vỡ òa. " con quái vật và độc ác và dữ tợn mang con để làm vợ ".

      Người cha và con im lặng lúc lâu. Thế rồi Psyche bật khóc.

      "Cha xin lỗi, cha đến ngay để kể cho con nghe", đức vua . "Nhưng cha bị suy sụp và thể ra được."

      Nhà vua ôm lấy con và cả hai cùng khóc.

      Bên ngoài Cupid giận sôi người. " con quái vật độc ác và dữ tợn đó là điều ngài nghĩ về ta sao, Apollo? Ta cho ngài thấy con quái vật độc ác và dữ tợn là như thế nào!" nhưng rồi thần Tình dừng lại khi chàng nhận ra Apollo chỉ đặt ra ít rối rắm trong cái điều mà Cupid cầu thần phải thôi. Cách Apollo miêu tả chàng thế nào quan trọng. Miễn là Psyche sắp là của chàng và chỉ thuộc về mình chàng mà thôi!

      Ngay lập tức, Cupid cất cánh bay khỏi cung điện, chàng còn rất nhiều việc phải làm.
      Gấu'svulinh thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      CHƯƠNG 12 - NGÀY CƯỚI CỦA PSYCHE

      Khi Mặt Trời thức dậy vào buổi sáng hôm sau, chàng lập tức biết điều gì đó ổn. Mặt Đất cát tiếng hát chào đón chàng trở lại vùng đất nơi Psyche sống, điều mà Mặt Đất vẫn làm kể từ ngày Psyche được sinh ra. Sáng hôm ấy, khi Mặt Trời vừa nhô lên ở đường chân trời phía đông, Mặt Trời ca hát mà lại khóc lóc.

      " Mặt Trời ! Mặt Trời!" Mặt Đất gọi to khi tia sáng dầu tiên của Mặt Trời bắt đầu đẩy màn đêm về nơi giam giữ của nó ở phía bên kia thế giới. "Đừng cho cái ngày kinh hoàn g này mượn ánh sáng của ! Psyche của chúng ta, Psyche quý của chúng ta, sắp bị đưa để trở thành dâu của con quái vật độc ác và dữ tợn rồi, chúng ta bao giờ được gặp lại nàng nữa"

      Mặt Trời ngừng mọc. Làm sao chàng có thể sống khi được ngắm nhìn Psyche mỗi ngày kia chứ? như mọi người chỉ được ngắm Psyche có vài phút vào buổi chiều mỗi tháng, ngày nào Mặt Trời cũng được ngắm nhìn nàng từ lúc nàng thức dậy. Chỉ có hình ảnh xinh đẹp của nàng vào mỗi buổi sớm mai mới có thể truyền thêm cho Mặt Trời sức mạnh để chàng leo lên đỉnh trời. Mọi người hiểu rằng Mặt Trời phai làm việc đó vất vả như thế nào mới lên được đỉnh trời trong khi khoogn có thang để trời, hay day thừng để bám vào. Có những ngày Mặt Trời kiệt sức và mệt mỏi sau chặng đường tới phía tây của thế giới đến nỗi chàng ngủ mà băn khoăn liệu chàng có thể trở lại vào sáng hôm sau . Có nhiều lúc chàng làm được điều đó nếu có cái mong muốn được nhìn thấy Psyche.

      Mặt Trời biết chàng chẳng thể làm gì để cứu Psyche, nhưng điều đó có nghĩa la chàng phải đứng nhìn. Nhưng làm sao chàng lại có thể đứng nhìn được chứ? Chàng nhìn thấy mọi diễn ra Mặt Đất. Chàng cần thứ gì đó ngăn giữa chàng và Mặt Đất, thứ đủ lớn và đủ dày để chàng thể nhìn xuyên qua nó.

      Câu trởi lời đến ngay lập tức. Chàng cần giúp đỡ của Aeolus, người trần gian có thể điều khiển bốn ngọn gió. Mặt Trời chiếu thẳng tia sáng có cường độ rất mạnh vào hang đá nơi Aeolus sống cùng vợ , nàng Cyane, và bốn ngọn gió.

      "Xin chào, bạn của ta", Mặt Trời cất tiếng khi Aeolus bước ra ngoài. "Ta biết liệu bạn nghe tin tức này chưa, nhưng hôm nay là ngày đáng buồn đấy. Psyche sắp kết hôn với con quái vật độc ác, và ta dám chứng kiến kiện đau lòng như thế đâu.

      "Điều đó quả là bất hạnh", Aeolus tỏ lòng thương xót. "Sắc đẹp của nàng đem lại niềm hạnh phúc cho biết bao người. Chẳng lẽ chungst a khogn làm được gì sao?"

      "Cho nang ư, . Cho chúng ta có thể. Ở nơi bạn sống, bạn phải nhìn thấy cảnh tượng nàng rời khỏi vương quốc. Ta cần giúp đỡ của bạn để ta cũng được miễn xá khỏi cảnh tượng ấy"

      "Ta làm bất cứ điều gì có thể", Aeolus tỏ lòng sẵn sàng.

      "Ta rất biến ơn. Ta dang băn khoăn liệu bốn ngọn gió có thể gom tất cả mây lại và thỏi chúng về phía Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại hay ? Bằng cách nào đó ta được mình đằng sau những dám mây và phải nhìn thấy những gì xảy đến với Psyche nữa."

      Aeolus do dự. "Ta khong biết nữa. Ta phải chuyện với những ngọn gió, bởi vì chúng mới là người phải làm việc đó. Bạn đòi hỏi quá nhiều đấy."

      "Ta hiểu mà."

      "Mà Favonius (1), ,Gió Tây dã có trận cãi vã lớn với Auilo(2), Gió Bắc, và bỏ rồi.

      Aeolus trở vào trong hang và kể cho Aquilo, Auster (3) (Gió Nam), và Eurus(4) (Gió Đông) nghe điều Mặt Trời muốn nhờ họ. Những ngọn gió buồn bã trước cái tin về số phận của nàng Psyche. Nàng từng khiêu vũ và chơi đùa cùng họ trong vườn thượng uyển. Mội người trong số họ đều thổi qua mái tóc nang, luôn dưới cánh tay nàng, và được tưởng thưởng bằng nụ cười ngọt ngào của nàng, vì nụ cười ấy mà mooixlaanf bất cứ ngọn gió nào nghĩ đến việc thổi bão qua vương quốc nơi Psyche sống, chúng liền đổi hướng đến vương quốc khác. Những ngọn gió thể làm bất cứ điều gì khiến nụ cười của nàng biến thành nỗi đau sầu muộn. Hiểu được những gì Mặt Trời cảm thấy, những ngọn gió nhanh chóng bắt tay vào việc.

      Từ tổ ấm mới ở bở tây của thế giới, Favonius thấy những người em của mình dang thổi các dám mây. Khi họ kể cho Gió Tây nghe chuyện gì xảy ra và việc họ làm, Gió Tây bền thổi mây từ bán cầu tây về phía Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại.

      Chẳng mấy chốc, bầu trời của Vươn Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại đẩy những đám mây đen dày và nặng đến mức Mặt Trăng nghĩ rằng nàng ngủ quên, nàng bèn trở mình dậy khỏi giường. Nhưng rồi nàng nhận ra Sao Hôm vẫn còn khẽ ngá, mà nàng Sao Hôm luôn dậy trước Mặt Trăng.

      "Tại sao trời lại tối quá vậy?" Mặt Trăng hỏi lớn.

      "Đó là do Mặt Trời làm đấy", Sao Bắc Cực trả lời, chàng là ngôi sao bao giờ ngủ. "Bốn ngọn gió phủ kín ấy bằng tất cả những đám mây bầu trời, và ấy nấp phía sau chúng, oang oang tuyên bố là ấy bao giờ chiếu sáng nữa. Tôi tin là ấy bị suy sụp tinh thần."

      "Đáng đời chàng ta!" Mặt Trăng lầm bầm và lại chui xuống tấm chăm. Nàng và Mặt Trời từng có thời gian dài tìm hiểu nhau, như thể họ sắp sửa kết hôn vậy. Nhưng rồi Mặt Trời thấy Psyche lần đầu tiên. Kể từ đó, chàng còn để mắt đến bất kỳ ai nữa. Nhưng thực , Mặt Trăng cũng chẳng bao giờ hiểu được làm cách nào nào mà nàng và Mặt Trời có thể chung sống với nhau khi mà nàng luôn ở ngoài khi chàng say giấc, còn chàng háo hức chuẩn bị lên đường nàng lại chuẩn bị ngủ. Điều đó chẳng giống vói cuộc hôn nhân chút nào cả.

      Ở Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại , tin đồn Psyche sắp phải ketes hôn với con quái vật bắt đầu lan truyền! Việc biết rằng Psyche sắp sửa keetse hôn đủ khuấy đảo rồi, nhưng biết rằng chồng nàng là con quái vật ư? Điều này quá sức chịu đựng của mọi người. Mỗi người có bức tranh tưởng tượng riêng trong đầu về hình ảnh của con quái vật. Với vài người, nó là mọt con rồng mà mỗi hơi thở của nó đều phả ra khói và lửa. Với những người khác, cồng của Psyche là gã khổng lồ có mắt trán. Còn những người khác nữa lại hình dung ra lão già nhăn nheo với cái mũi to và những mụn cơm có kích cỡ như quả trứng khủng long ở khắp mặt.

      Nhưng cho dù con quái vật đó trông như thế nào, tất cả bọn họ đều đồng ý rằng nàng Psyche sắp bước vào cuộc đời khốn khổ, bất hạnh, và người khác khóc than nức nở. Nỗi đau thương của họ lớn đến mức những bông hoa cũng héo tàn , mặc dù là mùa xuân nhưng cây cối đều rụng lá. Chim chóc chịu hát ca; cá ngừng bơi; sư tử và cừu non dựa vào vai nhau mà khóc.

      mình ở trong phòng, Psyche có thể nghe thất tất cả những nỗi tiếc thương được trút ra ở ngoài kia và nàng khôn nén nổi xúc động. Chúng ta chỉ khóc thương khi mất những gì ta quý. Có phải nàng mắc sai lầm chăng? Có phải người ta quý nàng, hay họ chẳng bao giờ còn được ngắm nhìn sắc đẹp của nàng lần nữa? Có lẽ là cả hai điều đó, mỗi thứ ít.

      Nàng vẫn luôn cảm thấy mình xứng đáng với chú ý nồng nhiệt ấy, bởi vì nàng chưa làm gì để xứng đáng với nó cả. Sắc đẹp là món quà nàng được ban tặng từ kkhi còn nằm trong bụng mẹ. Có lẽ điều đó thành vấn đề. Như cha mẹ nàng : Sắc đẹp của nàng là niềm khoái lạc vô cùng lớn lao đối với tinh thần và trái tim mềm yếu của họ mà điều gì khác làm được. Sắc đẹp được trao cho nàng nắm giữ như thể nó là đứa trẻ mà nàng phải chăm sóc vậy. Những giọt lệ trào ra từ khóe mắt nàng khi nàng hiểu được: nàng thất bại trong việc đón nhận món quà của sắc đẹp.

      Và nàng khóc.

      Trong khi đó, Cupid bay đến nhà Favonius, ngọn gió lịch lãm nhất. Phải mất cả buổi sáng và đầu buổi chiều, thần Tình mới bay tới được rừng cây cao nằm đường chân trời phía tây, chỗ ở tại của Favonius chuẩn bị chợp mắt những ngọn cây cao.

      "Xin chào, Favonius"

      Mắt Favonius mở lớn khi nhận ra thần Cupid. "Xin chào ngài. Vì lẽ gì mà tôi vinh hạnh được vị thần cao quý như ngài viếng thăm thế này?"

      "Ta có việc muốn nhờ bạn"

      " phải ngài cũng vậy chứ", Favonius đáp.

      bạn là gì thế?"

      "Tôi định chợp mắt lát bởi tôi quá mệt vì phải giúp Mặt Trời. Chàng ta làm tôi và những người em của tôi bận rộn suốt buổi sáng hôm nay."

      "Các làm gì thế?"

      "Thổi những đám mây khắp thế gian về Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại"

      "À! Hóa ra là thế. Khi ta đến hang động của Aeolus để tìm ta, ta thắc mắc vì sao những người em của lại nằm cả sàn nhà mà thở hổn hển. Mặt Trời muốn nhiều mây như thế để làm gì vậy?"

      "Chúng che phủ tầm nhìn của Mặt Trời để chàng ta phải trông thấy cảnh Psyche kết hôn với con quái vật."

      Cupid cười thầm. "Có chuyện đó sao? Thế , ta hy vọng bạn mệt đến mức thực được cầu của ta."

      "Ngài muốn tôi làm gì?"

      Sau khi Cupid kể cho Favonius nghe, chàng Gió Tây cười tươi. "Đó vinh hạnh! vinh hạnh thực !"

      "Cảm ơn bạn", Cupid đáp. "Giờ ta phải và chuẩn bị đây"

      Psyche hầu như để ý đến những người hầu tắm và chà xát dầu ô liu lên thân thể nàng để nàng tỏa ra mùi hương thơm ngát giống như cả cánh đồng hoa trước người chồng của nàng. Những người hầu chải mái tóc dài của nàng cho tới khi nó ánh lên như sắc đêm sâu thẳm. Cuối cùng, họ mặc cho nàng bộ váy dài màu trắng. Sau đó họ rời , nước mắt tuôn rơi, cố nén lại những tiếng nức nở.

      "Những giọt nước mắt của ngươi quá muộn màng", Psyche khẽ . "Lẽ ra các ngươi nên khóc khi mọi người gọi ta là nữ thần Venus mới. Các ngươi nên khóc khi họ rời bỏ đền thờ nữ thần để đến ngưỡng vọng ta. Hôn lễ của ta với con quái vật là hình phạt mà nữ thần giáng xuống ta đấy. Nhưng nếu đây là số mệnh của ta, ta cố gắng tuân theo nó cách can đảm nhất"

      đỉnh Olympus, Venus càng lúc càng giận dữ. Nữ thần nóng lòng chờ đợi Cupid trở về để báo rằng nữ thần còn phải bận tâm tới Psyche nữa. Nhưng nàng vẫn chẳng thấy cậu con trai đâu cả, ai biết nó ở đâu. Venus nhớ lại nụ cười của Cupid khi nó trở về từ nơi nữ thần sai nó tới hòng biến cuộc sống của Psyche thành nỗi kinh hoàng. Làm sao nàng có thể chậm hiểu đến thế khi nhận ra nụ cười đó có ý nghĩa gì? Nhưng . thể tưởng tượng nổi là con trai nàng lại phản bội lại nàng và phải lòng kẻ phàm trần mà nàng căm ghét hơn hết thảy. Tuy nhiên, nếu con trai nàng làm vậy, chỉ bởi vì Psyche mê hoặc nó mà thôi.

      Nếu như nữ thần có thể nhìn xuống mặt đất, có lẽ nàng biết được Psyche ở đâu và làm gì. Nhưng những đám mây phía Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại dày đến phát ốm và khiến cho nữ thần trông thấy gì. Như thể chuyện này chưa đủ tồi tệ, ai đó còn khóc lóc suốt cả ngày. Chưa từng có ai khóc ở đỉnh Olypus cả, nhưng thanh này thể nhầm lẫn được.

      Tất cả mọi thứ kết hợp với nhau khiến tâm trạng Venus tồi tệ chưa từng có. Phải có người hứng chịu nỗi bức bối này của nàng, và vì nữ thần thể tìm thấy Psyche nên ít nhất nàng tìm xem kẻ khóc lóc này là ai.

      Venus lần theo tiếng khóc tới phía sau của đỉnh Olypus. Nàng thấy Mặt Trời ngồi ở đó, hai chân co lên, đầu gục xuống. Chàng khóc lóc não nề, nước mắt chàng cả vào ánh sáng của mình. Nếu chàng còn tiếp tục khóc nữa, chàng dập tắt cả ánh sáng của mình mất, thế các vị thần cũng như loài người chẳng còn lại gì ngoài ánh tráng, ánh sao và ánh đêm.

      "Mặt Trời? Ngươi làm sao thế?" Venus hỏi, chẳng mấy lịch

      "Psyche sắp rời bỏ chúng tôi để cưới con quái vật."

      nụ cười rạng ngời lên khuôn mặt Venus. " vậy à?" Nữ thần hỏi, chẳng hề che dấu niềm vui sướng trong giọng .

      "Tôi nghĩ mình còn có thể tỏa sáng được nữa", Mặt Trời tiếp tục.

      Venus đá vào lưng Mặt Trời. "Tốt nhất là ngươi nên tiếp tục hành trình của mình . Và chấm dứt cái trò khóc lóc này ngay! Nếu ngươi cẩn thận, ngươi làm tắt ngúm ánh sáng của mình đấy, và sau đó chúng ta vướng vào cả đống lộn xộn mất. làm việc của ngươi !"

      cách miễn cưỡng, Mặt Trời gắng gỏi leo lên đỉnh trời.

      Venus hài lòng khi biết được hôm nay là ngày cưới Psyche, nhưng nữ thần muốn đích thân nhìn thấy buổi lễ. Nàng phải làm gì đó với tất cả những đám mây ngăn trở tầm nhìn của nàng xuống mặt đất.

      Nữ thần gọi cho Aeolus. Vài tiếng sau Aeolus mới đến được cung điện của nữ thần Tình . Quần áo của ông ta xộc xệch, tóc được chải và đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi.

      "Chuyện gì thế này, Aeolus? Trông ngươi nhếch nhác!"

      "Tôi có rắc rối với mấy đứa con. Con trai Aquilo của tôi, Gió Bắc, hóa ra là đứa xấu xa"

      "Nó làm gì hả?"

      "Nó đợi cho tới khi thời tiết trở lạnh, tuyết và băng giá phủ đầy mặt đất. Thế rồi nó thổi mạnh hết sức. Tôi bảo nó bao nhiêu lần rằng người ta cần ngọn gió mát dịu khi thời tiết nóng nực, chứ phải khi trời rét. Nó rằng nó thích nhìn thấy mọi người run cầm cập. Và thằng út nhà tôi, Favonius, bỏ . Đến sống với mấy cái cây. Nó mệt mỏi với việc sống trong cái hang với tất cả chúng tôi rồi. Và nếu chuyện đó vẫn chưa đủ tồi tệ sáng sớm nay, Mặt Trời đánh thức tôi và bảo tôi nhờ bọn trẻ mang tất cả mây trời đến Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại. Tôi cố bảo chàng ta là có ít mây sắp sửa tạo mưa cho mùa màng của nông dân ở đầu kia của thế giới, những người rất cần mưa. Nhưng chàng ta bảo là chàng ta quan tâm tới điều đó. Và bây giờ, đúng lúc tôi và vợ rốt cuộc cũng được yên lành và ngủ, người hầu của nữ thần tới nữ thần muốn gặp tôi gấp. Vậy , tôi đây rồi. Nữ thần muốn gì? Và tốt hơn là việc đó nên quá đáng quá, bởi vì Cyane thích giấc ngủ ngon của nàng bị ngắt quãng đâu"

      "Ta muốn ngươi mang những đám mây "

      "Gì cơ! Tôi thể làm điều đó được.Nhất là sau khi Mặt Trời nhờ tôi mang chúng đến đây."

      " trong những đứa con của ngươi thể thổi chúng để ta có thể nhìn xem chuyện gì xảy ra dưới kia hay sao?"

      Aeolus lắc đầu. "Tôi rất tiếc. Bọn trẻ mệt đứt hơi rồi. Người trần thế may mắn nếu bọn trẻ kịp lấy lại hơi sức để thổi mùa hè từ phương Nam lên"

      Venus cau mày. Nữ thần thích bất kỳ ai từ chối làm điều nàng muốn.

      Aeolus nhìn nàng. "Nữ thần có thể nhăn nhó mặt mày thế nào cũng được, nhưng tôi vẫn với người . Nếu tôi trở xuống dưới kia và đánh thức bọn con trai của tôi dậy rồi bảo chúng là nữ thần Tình muốn các đám mây được thổi bay , tôi e rằng chúng lập tức bỏ tôi mà mất. Và lúc này tôi thể giải quyết chuyện đó. Nhưng tôi có thể với người rằng...."

      "Trời ạ!" Venus nhếch mép, ngắt lời Aeolus. "Cút về! Ngươi vô dụng!"

      Aeolus mở miệng định nốt câu, nhưng Venus lại ngắt lời ông ta lần nữa. "Ta , cút về! Ta muốn nghe bất cứ lời xin lỗi vô lý nào nữa!"

      Aeolus nhún vai. Ông nghĩ nữ thần hẳn muốn nghe rằng Favonius sắp đóng vai trò quan trọng trong hôn lễ của Cupid với Psyche, điều mà Favonius rất tự hào, nó đến tận hang động để kể cho Aeolus nghe. Nhưng nếu Venus muốn nghe những gì ông , ông ngậm miệng. Aeolus gọi cơn gió ham vui và được nó đưa trở về hang động.

      __________________________

      1/Trong thần thoại Hy Lạp có tên gọi là Zephyrus- vị thần gió mang tới ánh sáng mùa xuân và những ngọn gió mát đầu hè.

      2/Có tên là Boreas trong thần thoại Hy Lạp, mang tới khí gió lạnh mùa đông

      3/Có tên là Notus trong thần thoại Hy Lạp, mang tới những cơn bão cuối hè và thu

      4/Có tên là Eurus trong thần thoại Hy Lạp, ngọn gió này trực tiếp liên quan tới khí hậu bốn mùa của Hy Lạp

      Hết.
      Gấu'svulinh thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :