1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thật lòng yêu em - Lục Xu (39)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      LÒNG EM – LỤC XU
      [​IMG]


      Tác giả: Lục Xu

      Edit: Hamilk

      Nhân vật chính: Dương Tử Hân x Lăng Diệc Cảnh.

      Nguồn: https://hamilk.wordpress.com/
      .

      vì bạn trai qua đời mà quá kích động trở nên điên dại gặp phải người đàn ông biến thái.

      vĩnh viễn có quá khứ, người đàn ông cũng vậy.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1

      Hoàng hôn, ánh nắng chiếu qua kẽ lá phủ lên những hạt cát lấp lánh, rơi cây dây leo phía ngoài ngôi nhà. mảng dây leo dài xanh biếc đung đưa trong ánh sáng trong suốt. Cây dây leo sinh trưởng với tốc độ rất nhanh, sắp vươn đến nóc, như chẳng bao lâu nữa có thể bao trùm toàn bộ ngôi nhà hai tầng. Khi đó, cả ngôi nhà bị dây leo cuốn chặt, thực trông giống như nhà tù.

      Ngôi nhà vốn dĩ hết sức bình thường, vị trí nằm kề ngôi làng cách xa thành phố nhưng quá gần thôn xóm. Hai năm qua, người trong thôn rất tò mò về chủ nhân của ngôi nhà, người bên trong hình như chưa bao giờ bước ra ngoài. Trước kia bọn họ có nhìn thấy bà lão, hàng ngày đến thôn mua ít thực phẩm. Sau này bọn họ mới biết, bà lão ấy chỉ là người giúp việc gia đình, đảm nhận việc chăm sóc người sống bên trong. Bắt đầu được thời gian, bà lão bỏ , thay bằng trẻ đến mua đồ ăn.

      Người trong thôn chưa từng nhìn thấy người được chăm sóc trong ngôi nhà đó. Đến gần ngôi nhà có cảm giác lạnh lẽo. Vì thế, bắt đầu có lời đồn đại, đây là nơi bao dưỡng tình nhân của kẻ có tiền hoặc là người nhà của kẻ lắm tiền có vấn đề nên bị đưa đến đây. Suy nghĩ như vậy phải có cơ sở. Khoảng thời gian lại có chiếc xe hơi màu đen sang trọng chạy đến trước ngôi nhà này. ai nhìn thấy người trong xe, biết người đó dáng dấp thế nào, chỉ biết rằng cách thời gian người ấy lại tới đây.

      ông chủ thần bí, cùng chiếc xe thần bí, tất cả đều khiến ngôi nhà đơn giản tăng thêm khí bí .

      Đường xá trong thôn xây dựng. đường chất hàng đống đá vụn. Mỗi khi xe chạy qua lại lắc la lắc lư khiến người trong xe chỉ có thể giảm tốc độ. Ánh hoàng hôn dừng cửa kính, nhanh chóng phản chiếu, từ xa nhìn lại như lửa đốt chói mắt.

      Xe chạy chậm rãi rồi dừng hẳn trước cửa ngôi nhà .

      Người trong xe dừng xe nhưng chưa lập tức bước xuống. dùng ngón tay thon dài gõ lên vô lăng. Hàng mi dài cùng động tác nheo mắt uốn lượn biên độ. Đây là người đàn ông đẹp trai, ngũ quan hoàn hảo, tỏa khí thế mạnh mẽ khiến người ta dám tới gần. mặc bộ quần áo màu đen, tuy mặt trời sắp lặn nhưng người lại lộ vẻ lạnh lẽo có phần giống hồ nước ngày đông, mặt nước ngừng nhè tỏa ra làn sương trắng rét mướt.

      Người đàn ông dừng gõ lên vô lăng vài giây, rút ra gói thuốc lá, châm điếu. rít từng hơi, ánh tà dương dần dần tan biến, ánh sáng cũng chuyển thành màu đen. điếu rồi lại điếu được rút từ trong hộp, phủ kín gian chật hẹp.

      Khói thuốc lượn lờ, mùi vị đậm đặc chao đảo.

      Hút xong điếu cuối cùng mới dựa người vào tấm đệm, thở hắt hơi dài. Hình như tháng chưa tới đây. tháng ấy đều ở nước ngoài. Công ty ở nước ngoài gặp biến cố lớn, phải tự mình xử lý. Thị trường hải ngoại là giang sơn do chính gây dựng nên tuyệt đối cho phép để xảy ra cố gì.

      Biến cố? Quả nhiên, cái được gọi là “ người nhà” chỉ có người trong nhà mới có thể thu xếp được.

      sửa sang lại quần áo của mình rồi mới từ xe bước xuống. liếc mắt hướng về phía cánh cửa liền nhìn thấy người lén lút đánh giá . Cảnh tượng này khiến lông mày giương cao. Khi đến cổng chính, bảo mẫu trẻ lập tức trở nên ngoan ngoãn. Lăng Diệc đứng trước mặt ta, khuôn mặt tuấn lạnh cóng như mới lấy từ trong tủ lạnh ra. chiếc ghế cách bảo mẫu trẻ xa có để chiếc di dộng, chính là chiếc điện thoại ta đùa nghịch lúc nãy.

      Lăng Diệc Cảnh nhìn xung quanh vòng. bàn ăn còn vương vài hạt cơm, dưới mặt đất có mấy gói đồ ăn vặt.

      Sắc mặt càng lúc càng nặng nề: “ Cút”.

      “ Nhưng…”.

      “ Tôi muốn lần thứ hai”.

      Bảo mẫu trẻ còn muốn gì đó. ta tới đây hai hôm mới nhìn thấy mặt mũi của người đàn ông này. Hơn tháng nay người đàn ông đó xuất . ta lo lắng nhận được tiền công. Sợ nhất nếu ta đến người phụ nữ điên kia ra sao.

      Xử lý thế nào đây? Cũng bởi vậy mà ta mới lười biếng. Nhưng lúc này, biểu của người đàn ông như muốn ăn thịt người, bảo mẫu trẻ dám năng, cầm di động chạy như bỏ trốn.

      Lăng Diệc Cảnh ngẩng đầu nhìn tầng hai, cất bước lên cầu thang. Vì lâu rồi ai đến đây, bậc thang phủ lớp bụi mỏng.

      bước từng bước lên, cửa sổ tầng hai rất , bên ngoài được bao phủ bởi đám dây leo, trong phòng lại u ẩm ướt. Tầng hai có ba phòng, chỉ phòng có người, hai phòng khác đều trống . dừng lại trước cửa căn phòng đầu tiên, vươn tay từ từ mở cửa.

      Đẩy ra.

      Ánh sáng trong phòng mờ mịt, đứng ở cửa nhìn quét qua căn phòng lượt, lúc này mới lập tức tới bên giường.

      giường, cầm chiếc chăn che mặt chậm rãi kéo xuống, để lộ đôi mắt to trong veo xinh đẹp, bất động nhìn . Dường như, nhận ra cái nhìn của , trực tiếp kéo chăn xuống dưới. mặc chiếc áo len màu trắng. Có lẽ chiếc áo được mặc trong thời gian khá dài, bằng mắt thường có thể thấy cổ áo có vài vết bẩn. Ngoại trừ đôi mắt to trong veo như nước có bất kỳ điểm gì hấp dẫn, nhất là mái tóc rối bù thể tin nổi, biết bao lâu rồi chưa gội. như vậy, biết bao lâu rồi chưa được gội đầu, bao lâu rồi chưa được tắm rửa, bao lâu rồi chưa được lau mặt. trong mắt người khác chỉ là kẻ điên nhưng lại nghĩ như thế, việc đầu tiên sau khi về nước là lái xe ngay tới đây.

      Có lẽ Lăng Diệc Cảnh ta bị điên rồi, bây giờ mày mới là kẻ điên.

      nhìn cái gì mà nhìn”. Giọng của bỗng trở nên dữ tợn.

      giường thấy dường như nổi nóng, đôi mắt to chuyển động, sau đó nét mặt lại giống như vợ . Lăng Diệc Cảnh bỗng nhiên nở nụ cười, bản thân biết mình cười vì điều gì.

      giường cử động, kéo toàn bộ chiếc chăn người ra. Sau đó đem chiếc áo người cởi trước mặt Lăng Diệc Cảnh, tiếp theo tự mình trút bỏ nội y… sẵn sàng, như làm trước kia mỗi khi tới đây, cởi bỏ sạch quần áo của chính mình. Trần trụi nằm giường, chờ đặt dưới thân. biết điều đó nghĩa là gì. Chỉ biết, sau khi làm xong, đối với rất tốt, chẳng những hung dữ mà còn nấu đồ ăn cho ăn.

      Lăng Diệc Cảnh nhìn hành động của , tức giận mặt giống như nước sôi, ào ào bốc lên. nhảy thẳng lên giường, giơ tay phải giật phắt bộ đồ lót vừa cởi ra. Có lẽ do dùng sức khiến bị đau, đôi mắt bỗng nhiên đỏ ửng. Nhìn sắc mặt tái mét của , dám thổi cánh tay đau, ánh mắt như hạt đậu vàng, nước mắt trào ra.

      khóc cái gì? được khóc nữa”. gào thét nhìn : “ nghĩ tôi như Diệp Thư Tuấn sao? chiều chuộng dỗ dành sau khi khóc sao? nhìn xem hình dạng của mình lúc này thế nào , chỉ khiến người ta ghê tởm mà thôi. Vậy mà vẫn còn muốn chạm vào tôi? Chủ động cởi quần áo đợi được người ta đè xuống. Bây giờ nhìn vô liêm sỉ”.

      hướng về phía gào to. Tuy biết gì nhưng lại biết tức giận, vì thế càng khóc to hơn, vừa khóc vừa đưa tay lên lau nước mắt. khóc ầm ĩ, toàn bộ nước mắt nước mũi đều chảy ra.

      được khóc. Tôi bảo đừng khóc nữa cơ mà”. trừng mắt với .

      Nhưng hoàn toàn để ý đến lời , vẫn ngừng khóc, ngừng lau nước mắt nước mũi. Lăng Diệc Cảnh ôm lấy bả vai , bắt nhìn mình: “ Tôi bảo được khóc, được khóc. Tôi , tôi phải Diệp Thư Tuấn, tôi chiều chuộng dỗ dành đâu”.

      khóc nữa, đành sụt sịt mũi. Lúc này đây, sợ , dám làm trái ý , chỉ dám cúi đầu.

      Lăng Diệc Cảnh bỗng buông ra, cảm thấy kích động vừa rồi của mình khó hiểu. Đó chỉ là bị điên mà thôi, ấy cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, mày cầu ấy phải làm gì đây? ngừng nhấn mạnh phải là kẻ biết chiều chuộng như Diệp Thư Tuấn. cũng còn là Dương Tử Hân kiêu ngạo mà Diệp Thư Tuấn có thể chiều chuộng.

      người mặc gì, cũng dám lấy chăn để che thân, nhất định lúc này rất lạnh. Suy nghĩ đó xoay tròn trong đầu Lăng Diệc Cảnh. vội vàng xuống giường, tìm quần áo trong ngăn tủ. Căn phòng trống trải, ngay cả ngăn tủ cũng trống rỗng. Căn bản quần áo của chỉ có vài thứ. tìm thấy bộ quần áo tương đối dày, đem đến, để mặc vào, sau đó bế dậy.

      Nước mắt vẫn còn vương mặt nhưng cảm thấy tò mò trước những hành động của nên mở to mắt ngắm nhìn.

      Trước đây chưa từng bước ra khỏi căn phòng này, cùng lắm chỉ lại tầng cao nhất. Khi đó, người chăm sóc cho là bà Trương. Bà Trương chăm sóc rất tận tình. Khi đói bụng liền nấu đồ ăn cho . Khi khỏe liền mời bác sĩ đến khám, tắm rửa cho sau đó còn cho mặc quần áo sạch .

      Từ khi bà Trương , sau khi thay bằng bảo mẫu trẻ đến chăm sóc, ai tắm rửa cho , ai gội đầu cho , cũng có ai giúp thay quần áo. Cũng lâu lắm rồi được lên tầng cao nhất ngắm mặt trời, được xem cây cối đẹp đẽ. Bảo mẫu trẻ đối với rất hung ác.

      chưa từng rời khỏi nơi này. Bây giờ, định đưa rời khỏi đây sao? Dương Tử Hân nghi ngờ nhìn , để lộ khuôn mặt nhếch nhác nhưng ánh mắt vẫn đẹp đẽ khó tin.

      Lăng Diệc Cảnh để vào trong xe, sau đó ngồi vào vị trí người lái, vươn người sang thắt dây an toàn cho . Nhìn chiếc dây an toàn thấy tò mò liền cúi đầu nghiên cứu.

      Lăng Diệc Cảnh khởi động xe, lái ra ngoài thẳng.

      Chính cũng hiểu vì sao khi nhìn thấy lừa dối của bảo mẫu trẻ vô cùng tức giận. Bản thân hiểu nguyên nhân nhưng dám thừa nhận. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu là bảo mẫu này chắc chắn chăm sóc tốt cho , cho nên mới như vậy. Sau khi lên lầu, nhìn thấy , lại càng tức giận. hiểu, cái gì cũng biết, điều đó khiến bực bội.

      quay sang nhìn , chuyển tò mò từ chiếc dây an toàn sang phong cảnh phía ngoài cửa sổ xe. cảm thấy kỳ lạ khi nhìn cảnh vật lui nhanh về phía sau, đầu dán lên cửa kính ngắm nghía. giống như đứa trẻ, quả rất giống đứa bé khỏe mạnh kháu khỉnh, đáng .

      Tâm trạng của bởi vậy mà tốt hơn, khuôn mặt hàng ngày như quân bài rốt cục có chút ý cười.
      bornthisway011091 thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2

      Phải mang ra khỏi đây - suy nghĩ đó vẫn tồn tại trong đầu . Mấy năm qua, người chăm sóc cho là bà Trương, là mẹ của lái xe cho Lăng Tích Đồng. Trước khi bà Trương có cháu, hai mẹ con họ từng làm việc cho Lăng gia trong thời gian dài. Đứa bé bị bệnh, bà Trương xin Lăng Tích Đồng được nghỉ việc về nhà chăm sóc cháu trai. Lăng Tích Đồng đồng ý, lúc này mới đổi người đến trông nom cho Dương Tử Hân.

      Đến bây giờ Lăng Diệc Cảnh vẫn nhớ khuôn mặt đầy hận thù của Lăng Tích Đồng, sau còn lạnh lùng mở miệng: “ Tìm ai cũng được, tốt nhất là tìm người tra tấn ta cho đến chết”.

      Trước kia, Lăng Tích Đồng từng đề cập chuyện này với bà Trương, cần đối tốt với kẻ điên như vậy, chỉ cần đừng để cho chết, dù sao nữa đối với bọn họ cũng quan trọng. Bà Trương khi ấy liên tục gật đầu với Lăng Tích Đồng nhưng bà Trương là người thấu tình đạt lý, chăm sóc cho Dương Tử Hân hết sức tận tâm. Nếu chỉ trông vào lương thiện thể chăm sóc chu đáo cho Dương Tử Hân. Nguyên nhân quan trọng vẫn là vì Lăng Diệc Cảnh. Tuy nhiều nhưng bà Trương cũng nhìn ra, chỉ cần bà để ý đến Dương Tử Hân, sắc mặt Lăng Diệc liền vô cùng khó coi. Chính vì điều này nên mặc kệ lời dặn dò của Lăng Tích Đồng, bà Trương vẫn lén lút săn sóc Dương Tử Hân đâu ra đấy.

      Lăng Diệc Cảnh tay trái lái xe, tay phải luồn vào túi quần lấy thuốc. hút được lúc mới nhận ra có ánh mắt chăm chú dừng người mình. Vì vậy, quay sang, thấy nghiêng đầu dán mắt nhìn . Chuẩn xác mà nhìn điếu thuốc tay . nhìn điếu thuốc tay phải, lại nhìn : “ thích tôi hút thuốc à?”.

      tham khảo ý kiến của , gật cũng lắc, vẫn nhìn điếu thuốc trong tay . nhớ mọi thứ rất chậm. Chỉ khi ghi nhớ kỹ mới sợ quên. Trước kia làm rơi hộp thuốc trong phòng . hộp thuốc có hình hộp sọ, nghiên cứu lâu hộp thuốc ấy. Vì thế nhớ kỹ hình đầu lâu và điếu thuốc. Mà tại lại hút thuốc, cho nên nhất định là đại diện cho xấu xa.

      Lăng Diệc Cảnh cũng suy tư vài giây rồi dập tắt điếu thuốc trong tay. Thời điểm vứt bỏ mẩu thuốc, bỗng nhiên mỉm cười, tựa như nụ hoa bỗng nhiên nở rộ. chợt nghĩ đến câu thô tục, mĩ nhân vẫn là mĩ nhân, bất luận trong tình huống như thế nào đều khiến người ta phải động tâm.

      xoay đầu nhìn nữa. Nhưng động tác vứt bỏ điếu thuốc của hiển nhiên khiến tỏ vẻ hài lòng. cũng hiểu vì sao mình lại cảm thấy nhõm.

      Lăng Diệc Cảnh đưa về căn hộ ở bên ngoài. Ngôi nhà tuy lớn nhưng trang trí đơn giản thanh lịch, phù hợp với khẩu vị của . kéo Dương Tử Hân vào nhà, đến thẳng phòng tắm, vừa mở nước ấm, vừa dùng lược chải mái tóc dài rối bù của . Khi chải đầu cho , ngoan ngoãn đứng im. Khi nhấn mạnh chiếc lược, kêu nhưng nhướng mày, sau đó mở to đôi mắt ngập nước nhìn , hiểu nên tay hơn.

      Vất vả lúc mới chải xong mái tóc của trở nên mượt mà. liền cởi quần dài và quần lót của , tiếp theo mới cởi đến áo khoác ngoài. Trước đó, cởi nội y và áo len, còn bây giờ trút bỏ quần áo của xuống, cơ thể lộ ra trước mắt . Ánh mắt dừng cơ thể nhẵn bóng của Dương Tử Hân. Đây là cơ thể , có gì che lấp, hoàn toàn trước mặt nhưng trong gợi lên bất kỳ dục vọng nào. Cơ thể như được bao phủ bởi tầng ánh sáng thánh thiện. Cho dù cơ thể này từng quằn quại dưới thân , cho dù cái miệng của từng gào thét nỉ non dưới cơ thể .

      đặt dưới vòi sen, cẩn thận tắm rửa cho . Lúc này, Dương Tử Hân hết sức nhu thuận, mặc bàn tay rơi xuống người . Nhưng ánh mắt của vẫn nhìn . Đối diện với cái nhìn của Dương Tử Hân, Lăng Diệc Cảnh hơi dừng tay: “ nghĩ gì vậy?”.

      Tay chạm lên người , đối với mà nó có phải chuyện này quan trọng, cho phép bất kỳ ai đều được đặt tay lên người mình rồi tự nguyện bỏ theo người khác, để người khác chăm sóc tốt cho . Ánh mắt của bởi vậy lại tối sầm.

      vẫn nhìn , ánh mắt đơn độc, kiên định, như muốn đưa hình dáng của nhớ kỹ trong đầu.

      nhìn cái gì?”. tức giận, hỏi: “ Có phải nhìn tôi giống với bóng hình của người trong lòng ?”.

      lại giận dữ khiến ánh mắt bắt đầu nhấp nháy, thậm chí theo bản năng lui về phía sau bước .

      “ Có phải nghĩ đến Diệp Thư Tuấn?”. Tay từ từ di chuyển lên cổ , siết mạnh chiếc cổ bé : “ , sao ?”.

      Hốc mắt đỏ lên, ngay lập tức bắt đầu khóc, thanh tại đau thương biết bao.

      “ Đau…đau quá”.

      bị thần sắc của lúc này dọa cho phát sợ, khóc vì bị làm tổn thương. Lăng Diệc Cảnh buông tay ra, định lau nước mắt mặt . Bàn tay giơ lên nửa lại buông xuống. biết an ủi như thế nào, mặc dù bây giờ khóc rất đau lòng.

      Lăng Diệc Cảnh, vì sao mày lại nổi giận? Mày biết ấy cái gì cũng hiểu, biết. Vì sao mày lại tức giận với ấy, khống chế được bản thân? nhắm mắt, tiếp tục tắm cho .

      hiểu thái độ của , cũng biết bộ dạng vừa vui vẻ bỗng trở nên dữ tợn của là vì điều gì. Vì vậy mà sợ hãi nhìn .

      Ở đây có quần áo của . tắm cho xong, liền dùng chiếc áo choàng tắm bao bọc từ xuống dưới, sau đó ôm ra khỏi phòng tắm. ngồi bên giường, tóc ngừng giọt, tấm áo choàng tắm khoác người rất rộng, che kín tay chân , nhìn giống như bọc lông xù. Có lẽ do tay áo quá dài, nhịn được đùa nghịch, liên tục vung vẩy.

      Lúc Lăng Diệc Cảnh lấy máy sấy quay lại thấy chơi đùa, tới gần, cúi xuống trước mặt : “ Nếu nóng với tôi, biết chưa?”.

      vẫn nghịch ngợm, hình như nghe thấy lời . Điều này làm có phần thất vọng, lập tức vươn tay để đối diện với mình: “ Nếu thoải mái hãy cho tôi biết, hiểu ?”.

      mở to hai mắt nhìn .

      Lăng Diệc Cảnh nhàng hơi, cầm máy sấy tới trước mặt , mở ra cho xem: “ Cái này là máy sấy, bây giờ tôi sấy tóc cho . Nếu thấy đầu nóng, phải cho tôi biết ngay, hiểu chưa?”.

      đợi lúc, chuẩn bị giải thích lần nữa thấy gật gật đầu. Hành động này khiến tâm trạng của lập tức tốt hẳn lên, thậm chí kiềm chế được đưa tay nhàng xoa đầu .

      Lúc Lăng Diệc Cảnh sấy mái tóc ướt sũng của Dương Tử Hân, nhớ từng có mái tóc vô cùng đẹp. Khi bước , mái tóc dài ngừng lắc lư theo động tác của . Khi ấy, giống như tinh xinh đẹp tưởng tượng nổi. Hồi ức ngắn ngủi làm động tác tay dừng lại. cảm thấy có bàn tay kéo áo mình. nhìn qua, chỉ thấy khuôn mặt nhắn của kéo . khiến bị bỏng rồi… vội vàng tắt máy nóng, hạ thấp chế độ gió.

      bị câm điếc nhưng rất ít . Lúc đầu, khi bị biến thành thế này, dẫn khám ít bệnh viện lớn, các bác sĩ đều lắc đầu. bị kích động dẫn đến rối loạn thần kinh, rất khó có thể chữa khỏi, tỉ lệ sống tốt là rất .

      “ Làm bị nóng rồi phải ?”. muốn trò chuyện với .

      nhìn .

      “ Có phải vừa rồi bị nóng đúng ?”. dùng tay xoa da đầu .

      Khi đụng đến chỗ đó, chậm rãi gật đầu.

      “ Đừng gật đầu, cho tôi biết, có phải vừa nãy ở chỗ này được thoải mái đúng ?”.

      nhìn , tầm mắt trốn tránh. lẩn trốn, lát sau trộm nhìn liền bị phát , nét mặt lộ vẻ ngượng ngùng. Vì thế mà gật đầu lia lịa: “ Vâng, ở đó thoải mái”.

      “ Khó chịu đúng ?”.

      Lần này trả lời.

      Lăng Diệc Cảnh cẩn thận sấy khô tóc cho rồi mới tắt máy. đưa tay vuốt ve tóc mình, tóc vừa mới thổi, còn lưu lại hơi nóng của máy sấy. chạm vào hơi nóng có vẻ như rất hài lòng, nhìn mỉm cười.

      Ba năm nay, trong thế giới của , ngoài người chăm sóc cho ra chỉ còn lại mình , chỉ có thỉnh thoảng đến thăm , chuyện trò cùng , cùng làm mấy chuyện kỳ quái.

      kiềm chế được vươn tay sờ đầu : “ Sau này sống ở đây”. dùng ngón tay véo mũi : “ Có hiểu ?”.

      tại, Lăng Tích Đồng còn để tâm tới . đưa đến đây hẳn có vấn đề gì. Về phần bảo mẫu trẻ, định gọi điện bảo người xử lý, nếu dám lung tung, cho ta biết cái giá phải trả là như thế nào.

      lại bắt đầu đùa nghịch mái tóc mình, ngón tay ngừng cuộn tóc, từng vòng từng vòng cho đến khi sợi tóc duỗi ra hoàn toàn, sau đó lại tiếp tục cuộn vào.

      Lăng Diệc Cảnh tắm rửa xong, ra thấy nghịch tóc, lập tức đến gần, cầm mái tóc của tháo xuống: “ được nghịch tóc, biết ?”.

      mở to hai mắt, im lặng.

      “ Tốt lắm, ngủ thôi”.

      thở , cởi áo ngủ. Nghĩ đến ngày mai phải quay lại công ty, tâm trạng lập tức cáu kỉnh. hận thể chờ người đó chết, có lẽ cũng vì căm ghét ông ta giống bọn họ căm ghét . Cho dù chán ghét vẫn phải gặp mặt. Ai bảo là con trai của Lăng Tích Đồng, người thừa kế chân chính duy nhất của tập đoàn Nam Hưng.

      chỉ lơ đễnh vài giây ngắn ngủi, quay lại thấy cởi áo choàng, trần trụi chờ . Cơ thể rất đẹp, cho dù khác xa với định nghĩa quyến rũ của mọi người nhưng chỉ cần kết hợp với khuôn mặt ra nghiêng nước nghiêng thành, vô luận cơ thể kia dù thế nào cũng trở nên xinh đẹp đầy sức sống. Hoa hậu giảng đường Dương Tử Hân là người đẹp nhất thể chối cãi trong lịch sử trường trung học F. Thậm chí, có người còn chụp ảnh rồi tạo thành cuốn sổ ảnh đem bán, kiếm được số tiền bất chính kha khá. Năm đó, vẻ đẹp của hoàn toàn là huyền thoại.

      Lúc này, huyền thoại đó cởi quần áo đứng trước mặt , ánh mắt hấp háy dao động đẹp đẽ. có biết làm gì ? có biết mối quan hệ này là gì ? Lăng Diệc Cảnh ta lẽ nào thể chạm vào ? Mày có thể làm Liễu Hạ Huệ được sao? nuốt nước bọt dùng ngón trỏ vẫy lại. liền tới phía . Gần như trong giây đó, ngay lập tức đẩy ngã nhào lên giường.
      bornthisway011091 thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3

      Lần đầu tiên gặp là khi nào? gạt bỏ muốn nghĩ nhiều vì đơn giản chính cũng thừa nhận hình ảnh ấy rất đẹp và chỉ là trong những kẻ thừa thãi.

      Khi đó, đột nhiên có ý tưởng muốn đến trường thăm em trai, dù sao cũng tiện đường. Mối quan hệ giữa và Diệp Thư Tuấn được coi là tốt, cũng coi là tệ, đây là định nghĩa của chính . Cho dù Diệp Thư Tuấn rất tôn kính nhưng vẫn thể thay đổi việc thể thân thiết hơn với cậu em trai này, mối quan hệ người nhà cổ quái ấy đại khái giống như Lăng Tích Đồng, làm gì chăng nữa cũng cách nào có thể thân thiết với cậu ta.

      Khi đến trường, Diệp Thư Tuấn trận giao tranh bóng rổ. Nhìn dáng vẻ thư sinh của cậu ta, ngay cả sân bóng cũng có nét mặt mạnh mẽ. Mái tóc vuốt ngược, trán lấm tấm mồ hôi. Diệp Thư Tuấn hơi quỵ chân, tay ngừng lắc lư, nỗ lực ngăn cản đột phá của đối phương. Lúc bấy giờ, Diệp Thư Tuấn ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, nét mặt dù ngụy trang thế nào cũng che giấu được tinh thần phấn chấn bồng bột. Trong trí nhớ của Lăng Diệc Cảnh, vô cùng hâm mộ đơn giản của Diệp Thư Tuấn.

      Trùng hợp ngẫu nhiên, giày da mặc tây trang đứng giữa nhóm học sinh trung học, bỏ qua những cái nhìn lạ lẫm của người khác, chỉ chăm chú nhìn bóng dáng của người kia sân bóng rổ. Thỉnh thoảng các nữ sinh bên cạnh la hét gọi tên Diệp Thư Tuấn. Điều này làm Lăng Diệc Cảnh liếc mắt nhớ lại thời trung học của , làm người thừa kế được bồi dưỡng của Nam Hưng, luôn bị cầu có thành tích nổi trội, đạt vị trí thứ nhất là việc phải làm mà được khích lệ. sống trong bầu khí như vậy, có bạn bè, có chăng chỉ là luôn luôn phải cố gắng đạt hạng nhất.

      Cũng là con cháu của Lăng gia, Diệp Thư Tuấn lại có thể có được cuộc sống như người bình thường, có được tình của cha mẹ, có người cha luôn quý mến cậu ta, giống như

      Với Diệp Thư Tuấn như thế, khiến thể giống người tốt biết thương, cũng có cách để ghét bỏ. Vì vậy, tại chỉ có thế giằng co trong mối quan hệ kiểu này. quan tâm có lẽ thỏa đáng, chỉ có thể vẫn duy trì làm người có trách nhiệm, lưng đeo mọi việc của Lăng gia, sau đó làm cho Diệp Thư Tuấn có được cuộc sống bình thường, đây cũng là việc mà Lăng Diệc Cảnh có thể làm.

      nam sinh đứng ở hàng trước bỗng hô to tên của Diệp Thư Tuấn, xem ra có quan hệ khá tốt với cậu ta, trong tiếng hô còn mang theo ý cười: “ Người nhà cậu cũng đến đây này…”.

      Thính lực của Lăng Diệc Cảnh tồi, những lời này lọt vào tai nhưng có bất kỳ phản ứng nào. sân bóng, hình như Diệp Thư Tuấn cũng có phản ứng nhưng Lăng Diệc Cảnh thấy em trai mình trong khi ném bóng dừng mất vài giây, sau đó quả bóng được ném mạnh vào giỏ, vì vậy mà nhận được cổ vũ của cả sảnh đường. Sau khi ném bóng, Diệp Thư Tuấn vẫn tỏ ra bình thường, cùng đồng đội vỗ tay chúc mừng theo quy tắc quen thuộc của đội họ. Sau trận bóng, Diệp Thư Tuấn vỗ tay chúc mừng với đội bóng như thường, quy định cũ trong đội bóng của bọn họ, người lấy được bóng cuối cùng chuyền cho Diệp Thư Tuấn ghi bàn, nhưng kì tích chính là hiệu suất ghi bàn của Diệp Thư Tuấn vào lưới cực kì cao, tuy nhiên vẫn có bất ngờ, bất ngờ đó đến từ “người kia” của Diệp Thư Tuấn. Diệp Thư Tuấn vừa chuyện với đồng đội vừa thỉnh thoảng nhìn vào đám người, bộ dạng của cậu ta có gì đó đúng. Lăng Diệc hiểu, em trai tìm người, hơn nữa có khả năng là tìm , vì vậy mới có người vừa kêu: “ Người nhà của cậu”.

      Quả nhiên, khi Diệp Thư Tuấn ra khỏi sân bóng, có chạy như bay đến, lao thẳng vào lòng Diệp Thư Tuấn, trong nháy mắt đứng ngay cạnh cậu ta. Diệp Thư Tuấn vội vàng lấy tay đẩy ra, hiển nhiên muốn trước mặt mọi người có những hành động thân mật với ấy.

      Mặc dù cách xa đoạn, Lăng Diệc vẫn có thể nhìn thấy hình dáng của này, chắc chắn đó là trẻ trung, hơn nữa còn rất hoạt bát đáng . có thân hình mảnh khảnh, những sợi tóc lắc lư khe khẽ, mặc chiếc váy nữ tính gợi cảm, khi đứng bên cạnh Diệp Thư Tuấn, giống như hoàng tử và công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích.

      Bên cạnh có ai đó ngừng buôn chuyện về đôi nam nữ, chủ động theo đuổi Diệp Thư Tuấn. dường như thoải mái về những tiếng ồn ào ấy, Diệp Thư Tuấn dỗ dành vài câu, sau đó trong lúc vô tình phát Lăng Diệc Cảnh cũng đứng trong đám đông. Lăng Diệc Cảnh mặc tây trang đứng giữa đám sinh viên, vốn được rất nhiều người chú ý, Diệp Thư Tuấn nên sớm nhận ra trai mình mới đúng. Nhưng nguyên nhân vừa rồi là vì Dương Tử Hân, Diệp Thư Tuấn đẩy ra cho lại gần, cậu ta muốn trước mặt nhiều người duy trì những hành động mờ ám đối với , cũng muốn thấy Dương Tử Hân giận dỗi, vì thế mới giằng co mất vài giây.

      Sau khi thấy Lăng Diệc Cảnh, hình như Diệp Thư Tuấn hơi bất ngờ, sau khi sửng sốt lúc mới tiến về phía Lăng Diệc Cảnh.

      “ Diệp Thư Tuấn”. Dương Tử Hân thấy Diệp Thư Tuấn để ý tới mình mà thẳng, mày cau lại thành hình vòng cung. Dương Tử Hân đứng chỗ giậm chân, nhìn Diệp Thư Tuấn đứng cạnh người đàn ông mặc âu phục, lúc này mới chạy tới.

      , sao lại tới đây?”. Diệp Thư Tuấn lấy tay lau mồ hôi trán, Lăng Diệc Cảnh đến khiến cậu vừa tò mò vừa ngạc nhiên. Mặc dù gương mặt của người này luôn được tự nhiên, thường có cảm xúc. Nhưng cậu ta đối với trai lại rất sùng bái, bất kể học thứ gì, Lăng Diệc Cảnh đều xếp thứ nhất, hơn nữa còn có thể thờ ơ, trong mắt người khác là kiêu ngạo, sâu trong mắt Diệp Thư Tuấn lại là tự hào.

      ngang qua, tiện thể đến thăm cậu”. Lăng Diệc Cảnh cũng nhìn em trai: “ Dạo này học hành thế nào?”.

      “ Tình hình vẫn như cũ…”. Diệp Thư Tuấn định thành tích học tập của mình dù thế nào vẫn kém hơn nhưng thấy Lăng Diệc Cảnh nhìn về phía sau, da đầu Diệp Thư Tuấn hơi run lên, sau đó cảm thấy cánh tay mình bị ai đó nắm lấy.

      Dương Tử Hân nắm tay Diệp Thư Tuấn, mỉm cười nhìn Lăng Diệc Cảnh: “ Đây là ai ạ?”.

      Lăng Diệc Cảnh cũng dùng ánh mắt quan sát để thăm dò Diệp Thư Tuấn nhưng khi bắt gặp gương mặt xinh xắn động lòng người của Dương Tử Hân, bị quyết đoán đầy sức sống của bao phủ. Cho dù nhiều năm sau, Lăng Diệc Cảnh vẫn nhớ gương mặt tươi cười ấy, là hình dáng đẹp nhất từng gặp, mà ngoại trừ bộ dáng đẹp đẽ này ra, căn bản còn có khuôn mặt nhắn, hơn nữa lúc này đây, đứng cạnh Diệp Thư Tuấn.

      Diệp Thư Tuấn bối rối định gỡ tay ra nhưng cho. Các trẻ ở độ tuổi này đều vui chơi với tâm tư thoải mái độc đáo nhưng Lăng Diệc Cảnh coi như thấy.

      Đó cũng là lần đầu tiên Lăng Diệc Cảnh nhìn thấy Dương Tử Hân, khi đó mang ra phân chia trong thế giới của Diệp Thư Tuấn, thế giới đó cách rất xa.

      lúc sau, Diệp Thư Tuấn thay quần áo, Dương Tử Hân đứng cạnh cùng đợi Diệp Thư Tuấn. Bởi vì hai người chưa thân quen, mà lại phải là người nhiều, vì thế cả hai cùng im lặng. Nhưng hình như muốn làm thân với , sau khi biết trai của Diệp Thư Tuấn.

      “ Vì sao họ Lăng còn ấy lại họ Diệp? Hai người có em ? À, em biết rồi, hai người là em họ hoặc là em con con bác?” mở to hai mắt nhìn , đôi mắt rất đẹp.

      Lăng Diệc Cảnh luôn chán ghét phụ nữ nhiều, hơn nữa, chán ghét ai đó hỏi mối quan hệ thực giữa và Diệp Thư Tuấn. Nhưng với câu hỏi vô ý của , lại hề chán ghét.

      “ Chúng tôi là em cùng cha cùng mẹ. Tôi lấy họ mẹ, còn cậu ấy lấy họ cha”. Bằng câu ràng tất cả mối quan hệ, đồng thời cũng giải thích vì sao hai người lại cùng họ.

      “ Ồ. Cha mẹ nhất định là rất tình cảm”.

      chỉ tùy tiện tìm đề tài ngẫu nhiên, muốn hai người xa lạ trở nên lúng túng, vì thế mới chuyện lung tung, hoàn toàn nhận ra trong lời của đối với lộ ra giọng điệu mỉa mai châm biếm.

      Sau khi Diệp Thư Tuấn tới, ba người bọn họ ra ngoài ăn cơm, bởi vì mối quan hệ với Lăng Diệc Cảnh, bọn họ đến nhà hàng. Khi ngồi xuống, Dương Tử Hân ngừng đặt câu hỏi, hơn phân nửa là hỏi Lăng Diệc Cảnh về tuổi tác, nghề nghiệp…vân.vân.

      Diệp Thư Tuấn biết trai mình thích cùng ai đó chuyện, vì thế liền kéo áo Dương Tử Hân dưới gầm bàn, làm cho đôi mắt đẹp của Dương Tử Hân hơi trầm xuống.

      Mãi cho đến khi ăn cơm xong, mới nổi cáu với Diệp Thư Tuấn: “ Có phải em làm khó xử với trai nên cho em gần gũi , đáng ghét, rất đáng ghét”.

      Khi ấy, Lăng Diệc Cảnh ngồi vào trong xe còn nghe thấy Diệp Thư Tuấn thấp giọng xoa dịu . Từ gương chiếu hậu, Lăng Diệc Cảnh nhìn thấy hai bóng dáng càng lúc càng xa, khóe miệng giật giật. chưa từng nghĩ gặp lại ấy, ít nhất tại thời điểm đó, chưa từng nghĩ gặp lại .

      Bàn tay chạm vào làn da mịn màng của , người như có nam châm từ tính hút chặt lấy khiến tay thể rời ra. Bởi rất ít khi tiếp xúc với ánh mặt trời, làn da của rất trắng trẻo, cũng rất non mềm, hoàn toàn tự nhiên, có bất kỳ bóng dáng nhân tạo nào. Trong đầu ra hình dáng trước đây, dưới thân cúi đầu nức nở. Khi ấy, mặt là mảng đỏ hồng, ngay cả khóe mắt cũng mang theo quyến rũ nhàn nhạt. dường như kịp chờ đợi, muốn đem biến thành hình ảnh trong đầu .

      Da thịt chạm vào nhau, mang theo nhiệt độ cơ thể nhau.

      vẫn trợn tròn mắt nhìn , chút thẹn thùng.

      “ Biết tôi là ai ?”. nhướng mày nhìn về phía , nội tâm cảm thấy buồn chán thêm lần nữa, chán ghét nhận định của đối với lúc này – cái gì cũng biết, ngay cả chuyện tại bọn họ làm, cũng biết là gì.

      chớp mắt, nở nụ cười thanh thuần với .

      hề nhìn thấy mặt , đặt cằm của lên vai, thổi khí vào tai : “ Tôi tên là Lăng Diệc Cảnh, hãy gọi tên tôi, gọi tên tôi ”.

      vừa căn dặn vừa dùng hai chân tách chân ra, làm cho hai chân dần dần cong lên. Có lẽ cũng biết sắp xảy ra chuyện gì, vẻ mặt hơi khác lạ, có chút bài xích nhưng lại dám, chỉ có thể thuận theo động tác của .

      Bàn tay nắm lấy hai khối tròn nổi lên trước ngực, kết hợp động thân, tiến vào cơ thể . Điều này khiến tự chủ được ôm lấy thân thể , hai tay cuộn chặt người , giống như muốn bọn họ hòa hợp thành .

      “ Gọi tên tôi …”. vẫn nhàng dỗ dành .

      Sóng tình vừa xa lạ vừa quen thuộc ngừng trào dâng, tựa như những con sóng, từng lớp từng lớp tràn bến Thượng Hải, từng lớp từng lớp tăng cường.

      Hốc mắt dần đỏ, miệng cũng bắt đầu phát ra những thanh nỉ non.

      , người ở trong cơ thể là ai?”. hôn lên tai , hỏi biết mệt mỏi.

      “ Tôi tên là gì?”. chậm rãi hôn , từ vành tai lên đến gương mặt.

      “ Ừm…ừm…”.

      , tôi là ai?”. Từng bộ phận cơ thể ngừng chuyển động, tiết tấu ban đầu thong thả, lúc sau gấp rút, khiến hơi thở cũng trở nên dồn dập.

      “ Lăng Diệc Cảnh?”. nhàng kêu tên , tiếng thở dốc lớn hơn cả tiếng của .

      Nhưng dường như mỉm cười với , gương mặt là nụ cười đầy nước mắt.

      hiểu sao tim bỗng đập nhanh, khoái cảm cuồn cuộn, làm tăng tốc nhanh hơn…

      “ Gọi lại, gọi lại tên tôi …”.

      Hai tay cuốn lấy cổ : “ Lăng Diệc Cảnh…Lăng Diệc Cảnh…”.

      gọi tên , đó là nguồn gốc tất cả khoái cảm trong giọt mồ hôi trán chậm rãi xuống, rơi mặt .
      bornthisway011091 thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 4

      Sau khi dây dưa, cơ thể trở nên mềm nhũn. Trước kia biết, ra cũng lười biếng, khi mệt mỏi liền muốn cử động, tựa như bây giờ. Nhận ra những cảm xúc chân của lúc này, Lăng Diệc Cảnh nhịn được lắc đầu cười khẽ, dùng ngón tay nhón chiếc mũi của Dương Tử Hân: “ muốn cử động sao?”.

      vùi mặt vào gối như muốn để ý đến . mệt muốn chết, có bằng chứng đây. người rải rác dấu hôn, khi dùng lực quá mạnh còn lưu lại những vết xanh tím. nhìn cơ thể , khống chế nổi vươn tay sờ những vết bầm tím. Khi đưa tay chạm vào, giấu mặt vào gối xoay sang hướng khác, liếc nhìn . Ánh mắt khép hờ, giống như người đẹp say rượu. Chính động tác đơn giản này khiến hơi thở của có phần dồn dập.

      “ Ở đây rất đau phải ?”. chỉ vào nơi xanh tím người , bàn tay xoa lên . khao khát có thể trao đổi cùng . Điều thực sợ hãi chính là tất cả những cảm xúc của đều có cảm giác giống khúc gỗ, cái gì cũng hiểu biết. hy vọng có thể giao tiếp với như người bình thường, bất luận là bằng ngôn ngữ hay hành động.

      “ Vâng”. Nửa ngày sau mới gật đầu.

      chỉ gật đầu nhưng trong lòng Lăng Diệc Cảnh lại toát lên rung động. duỗi tay vỗ vỗ mặt : “ Bây giờ chưa ngủ được, tắm trước ”. định nhiều nhưng biết vì sao khi đối mặt với , luôn muốn dừng lại. hi vọng nhiều có thể kéo cùng theo.

      ôm rời giường, hệ thống sưởi trong phòng vừa đủ, lo bị cảm lạnh. vừa xả nước ấm, vừa đặt đứng dưới vòi sen, bàn tay nhàng tắm cho . Khi lau rửa cho Dương Tử Hân, ngoan ngoãn đứng yên, sau đó híp mắt mông lung nhìn giữa làn hơi nước, giống như trầm tư nhưng trong đầu chỉ là mảng hỗn độn. Quả thực nhớ nổi bất kỳ điều gì nhưng cảm nhận được bàn tay đụng chạm lên cơ thể cách dịu dàng nhàng, khiến có cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Tựa như thời gian dài trước đây, cũng có người đối xử điềm đạm với như vậy, tốt đẹp như vậy.

      Nước chảy đầy bồn tắm lớn, ôm đặt vào bồn: “ ngoan ngoãn ngâm mình trong đó, biết chưa?”.

      phản ứng hơi chậm chút, cũng phải hiểu lời người khác. chờ gật đầu mới vừa lòng tắm. tắm vội vàng rồi quay lại nhìn , thấy quên mệt mỏi trước đó, chơi trò đổ nước giữa bồn, ngây thơ lãng mạn như bốn năm tuổi. Khi tới gần, còn vui vẻ hắt nước về phía . làm bộ phụng phịu giận dỗi: “ được như vậy, ướt quần áo của tôi”.

      Nhìn nét mặt u ám của Lăng Diệc Cảnh, quả nhiên dám hắt nước vào nữa, thậm chí còn vươn tay lau khô nước quần áo . Nhưng tay vốn ướt sũng, khiến quần áo càng đọng thêm nhiều nước. Bấy giờ chính mới chầm chậm phát ra chuyện đó nên dám lau tiếp, ngẩng đầu nhìn , gương mặt lộ vẻ sợ hãi, chỉ cần quát câu, nước mắt của có thể trào ra ngay.

      Lăng Diệc Cảnh thở dài để tâm, quay ngược về phía mình: “ sao, sao. Vừa rồi tôi chỉ đùa thôi”.

      Cho dù như vậy nhưng vẫn thận trọng đánh giá nét mặt , thấy còn trầm, biểu vì thế cũng thoải mái hơn.

      Để Dương Tử Hân ngâm lát, mới ôm ra khỏi bồn tắm, dùng khăn mặt lau khô rồi bế lên giường. thay ra giường mới, cái chiếc đó cho vào máy, chờ ngày mai mời người giúp việc đến giặt. Trước khi xuất ngoại, hỏi thông tin về người giúp việc, đối phương cũng giúp tìm được người, chỉ chờ sau khi trở về báo cho người đến làm.

      nằm giường, có gì để mặc, tuy có chăn để che nhưng vẫn cảm thấy được tự nhiên. nhìn , thoáng chốc vo viên chiếc chăn.

      thoải mái ở đâu à?”. Sau khi đoán được phần nào, muốn tiếp tục phán đoán tiếp tâm trạng của mà hy vọng có thể chủ động cùng trao đổi. có điều gì khác cần lo lắng, ở đây càng có. Vừa rồi dùng biện pháp phòng tránh, định chờ ngủ ra ngoài hiệu thuốc mua thuốc tránh thai. Nhưng yên tâm nên để ngày mai mới có thể mua thuốc. Thuốc gây tổn thương cơ thể, điều này khiến lông mày lại giương cao lần nữa.

      có quần áo để mặc”. vội liếc nhìn trước khi thốt ra nỗi muộn phiền trong lòng mình. Lăng Diệc Cảnh sau khi nghe xong, ngược lại còn mỉm cười. Ở đây có quần áo của , chỉ có thể tìm quần áo của mình nhưng có đồ thích hợp mặc ngủ. tìm thấy mấy chiếc sơ mi được giặt vài lần, lại là vải dệt, phù hợp để mặc thoải mái.

      Sau khi mặc sơ mi của , tâm trạng quả nhiên vui vẻ hẳn lên. Chiều dài chiếc áo vừa phải, mặc nó trông như chiếc váy, hơn nữa còn để lộ đôi chân dài thon thả. Dường như rất thích hình dáng của mình bây giờ, còn nhảy giường vài cái. Sau khi nhảy, ngẫm nghĩ gì đó xong ngước lên nhìn sắc mặt , sau khi thấy tức giận, lại tiếp tục ngắm nghía tạo hình kỳ quái của chiếc váy. có những hành động ngang bướng. Lần đầu tiên gặp , nhận ra điều ấy.

      “ Đừng chơi nữa, lại đây ngủ ”. vẫy tay với , kéo vào trong lòng, vuốt ve mái tóc dài, ngửi mùi hương quen thuộc cơ thể . Ngày mai trận chiến, giây phút ngắn ngủi này để chìm đắm trong mùi hương dịu dàng tốt.

      vẫn chưa tỉnh, Lăng Diệc Cảnh phải ra ngoài chuyến, đến hiệu thuốc mua thuốc và ít nhu yếu phẩm. Hôm qua, gọi điện bảo dì giúp việc đến, sau khi dì giúp việc đến mới có thể làm. dành nửa giờ để hỏi dì giúp việc số vấn đề, sau đó dặn dò số thứ rồi lái xe ra ngoài.

      Nửa tháng trước ở nước ngoài nên số chuyện trong nước hoàn toàn biết. Ngày , Diệp Thư Thần bắt đầu xử lý vài việc, mỗi hạng mục đều nhằm vào người cùng cha khác mẹ. Diệp Thư Thần là con của Diệp Tiến Minh và tình nhân, đây cũng là mưu kế của Diệp Tiến Minh nhằm bước vào tập đoàn. Ông ta tuyên bố nhất định đuổi Lăng Diệc Cảnh ra khỏi Nam Hưng.

      Tập đoàn Nam Hưng do tay Lăng Sùng Huy sáng lập, đem cả đời tâm huyết đặt vào. Lăng Sùng Huy và vợ cả sinh Lăng Tích Đồng là con . Năm Lăng Tích Đồng hai mươi hai tuổi, nhận thức được năng lực và diện mạo siêu phàm của Diệp Tiến Minh, Lăng Tích Đồng vừa gặp , liều lĩnh muốn kết hôn với người đàn ông này. Lăng Sùng Huy tiến hành điều tra Diệp Tiến Minh. Sau khi biết con để lộ ý nghĩ nếu phải là Diệp Tiến Minh sau này lấy chồng, Lăng Sùng Huy bắt đầu bồi dưỡng Diệp Tiến Minh. Diệp Tiến Minh là người tuyệt đối có năng lực, tư tưởng của Lăng Sùng Huy rất thâm sâu. Vì vậy đồng ý hôn của Lăng Tích Đồng và Diệp Tiến Minh. Diệp Tiến Minh có năng lực cao, mình có thể thể tài năng, do dự liền kết hôn với Lăng Tích Đồng. Sau khi kết hôn sinh hạ được hai người con trai, con cả là Lăng Diệc, người con thứ là Diệp Thư Tuấn.

      Trước khi Diệp Tiến Minh và Lăng Tích Đồng kết hôn, bọn họ thảo hợp đồng. Đứa con thứ nhất sinh ra phải lấy họ Lăng. Mà đứa bé này dù thế nào nữa cũng là người thừa kế của tập đoàn Nam Hưng. Diệp Tiến Minh quả là người có khả năng. Sau khi tiến vào Nam Hưng tạo cho tập đoàn rất nhiều lợi ích, được Lăng Sùng Huy vô cùng tín nhiệm. Vì vậy mà Diệp Tiến Minh đối với Nam Hưng càng tận tâm hết sức. Lăng Sùng Huy đem 56% cổ phần công ty chia làm ba phần. Người thừa kế của Lăng gia được 26%. Còn Diệp Tiến Minh, Lăng Tích Đồng, Diệp Thư Tuấn giành 10%. Nhưng Lăng Diệc Cảnh và Diệp Thư Tuấn sau khi thành niên mới được tự mình tiếp nhận cổ phần công ty.

      Diệp Tiến Mình vào tập đoàn Nam Hưng được mấy năm Lăng Sùng Huy mất, ông ta nhanh chóng trở thành người cầm quyền của tập đoàn. Ông ta cùng tình nhân sinh Diệp Thư Thần mang về Nam Hưng. Khi đó tập đoàn trong tay Diệp Tiến Minh nhiều năm, nhân viên trong công ty đa phần đều là người của ông ta. Ông ta quản đưa đứa con ngoài giá thú lên vị trí cao nhất. Đơn giản vì đứa con ngoài giá thú này là đứa con được sinh ra bởi tình đích thực.

      Lăng Diệc Cảnh vừa lái xe vừa nghĩ lại quá khứ.

      Sau khi được sinh ra, Diệp Tiến Minh chưa bao giờ khen ngợi lấy câu. từng nghĩ mình đủ xuất sắc nên mới được ba để ý đến. Cho nên ra sức nỗ lực, bất luận làm việc gì đều cố gắng đạt hạng nhất. Nhưng đổi lại, Diệp Tiến Minh ngày càng trở nên lạnh lùng. Sau mới hiểu, chỉ cần là người họ Lăng, Diệp Tiến Minh chút nào mến .

      Diệp Tiến Minh là người đàn ông có năng lực, cũng là người đàn ông có tham vọng cao cả. Ông ta kiên định cho rằng tại mình có hết thảy, tất cả đều do ông đổi lấy mà được, chẳng qua Lăng gia chỉ cho ông ta vị trí mà thôi. Nhiều năm như vậy, ông ta vì Lăng gia mà làm mọi chuyện, báo đáp hoàn toàn cho Lăng gia. khi như vậy, ông ta dựa vào điều gì thể nghĩ đến cuộc sống của chính mình? Vì vậy, Diệp Tiến Minh quan tâm đến ánh mắt của người ngoài, bao nhiêu năm ân ái với bạn sinh con ngoài giá thú mang về Nam Hưng. Đồng thời cố gắng bồi dưỡng Diệp Thư Thần trở thành người nối nghiệp. Người nào cản đường, tất cả đều thành kẻ thù của ông ta.

      Trong mắt Diệp Tiến Minh, mọi thứ ông đoạt được từ Lăng gia, sớm trả hết nợ. Nhưng trong mắt người khác, Diệp Tiến Minh là kẻ vong ân bội nghĩa. Ông ta chấp nhận lập luận của những người khác. Vì thế mà ông ta căm ghét toàn bộ người họ Lăng và tồn tại của họ, nhắc nhở quá khứ vinh quang của ông ta dựa dẫm vào phụ nữ. Bọn họ chính là vết nhơ trong đời Diệp Tiến Minh. Mặc dù giữa hai người bọn họ, người là vợ, người là con ruột.

      Tuy Lăng Diệc Cảnh là người có 26% cổ phần của tập đoàn Nam Hưng nhưng khi còn ở độ tuổi vị thành niên, toàn bộ số cổ phần này bị Diệp Tiến Minh quản lý. Hơn nữa, sau nhiều năm, Diệp Tiến Minh ổn định được tập đoàn.

      Bỗng ngày, Lăng Diệc Cảnh rốt cuộc cũng hiểu thể lấy lòng được ba mình, liền quyết định, cần lấy lòng nữa, coi như mình có người ba tốt, cứ khuyên nhủ chính mình như vậy. Hơn nữa, sau khi em trai qua đời, hiểu mình thể cùng đường với Nam Hưng. Do vậy, kiên quyết xuất ngoại, bảo ông ngoại đem thị trường nước ngoài chưa ổn định giao cho để tích lũy kinh nghiệm. Trong những năm qua, toàn tâm đối phó với thị trường hải ngoại, hơn nữa còn chiếm được những vị trí thể lay chuyển. Bởi thị trường hải ngoại là khởi đầu của , vẫn chiếm vị trí quan trọng trong tập đoàn Nam Hưng nên mới có địa vị ngang bằng với Diệp Thư Thần. Tập đoàn Nam Hưng là của , nhất định phải giành lại trong tay họ.

      Vừa bước vào công ty, Diệp Thư Thần lập tức ra đòn với Lăng Diệc Cảnh, cho rằng việc tiến hành chĩa pháo kích vào thị trường nước ngoài là quyết định sai lầm dẫn đến thất bại, cho dù Lăng Diệc Cảnh khắc phục được lỗ hổng đó.

      từng bước lại gần đối mặt với Diệp Thư Thần, thản nhiên trả lời: “ Nếu phó tổng quan tâm như vậy, bằng đến tận nơi xem sao, xem hiệu quả như thế nào?”.

      Đương nhiên, Diệp Thư Thần có khả năng quản lý thị trường nước ngoài, Lăng Diệc Cảnh kiểm soát trong nhiều năm, tất cả đều do Lăng Diệc Cảnh bồi dưỡng. Nếu Diệp Thư Thần , ta chỉ được xem như tên quản lý với cái vỏ rỗng tuếch. Huống chi, khi , tập đoàn Nam Hưng bên này phải để cho Lăng Diệc Cảnh lợi dụng sơ hở sao? Diệp Thư Thần phải kẻ ngốc.

      Sau khi cuộc họp kết thúc, Diệp Thư Thần cố ý ở lại cuối cùng: “ cũng chỉ có mẫu ba phần ruộng (1) , là em trai, sao lại nhẫn tâm cướp ?”.

      Lăng Diệc Cảnh lạnh lùng nhìn : “ Tôi chỉ có người em trai, nó chết ba năm trước”.

      Lời này khiến sắc mặt Diệp Thư Thần càng thêm khó coi, mà Lăng Diệc Cảnh căn bản để ý đến người khác.

      (1): Ý chỉ tình chị em.
      bornthisway011091 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :