1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thịnh Sủng Thê Bảo - Mạt Trà Khúc Kỳ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 07: Thiếu niên


      Tiểu hài tử xưa đều là ngồi yên chỗ. Sau khi thỉnh an lão vương phi, ba huynh đệ Giang Thừa Nhượng liền dẫn muội muội Tử Lý viện chơi đùa. Trước khi , Kiều Thị còn đặc biệt đưa vào tay của nữ nhi khối cây dẻ cao. Cây dẻ cao vàng óng ánh nhuyễn nhu, ở rắc nhân hạt dưa cùng hạt thông, tuy mỹ vị tinh xảo bằng ngày thường Giang Diệu hay ăn, nhưng vẫn có thể cho vào miệng. Giang Diệu mấy ngày nay khẩu vi rất tốt, hơn nữa quyết nuôi mình đến béo trắng, nên cũng tự nhiên kén chọn đồ ăn.
      Lão vương phi nhìn bóng lưng bốn hài tử, hướng về Kiều Thị : "Thực là có phúc lớn, mấy hài tử này, có được là tốt."
      Kiều Thị cười vài câu khiêm tốn bọn thường ngày nghịch ngợm. Có điều làm mẫu thân tự nhiên thích người khác khen con của chính mình, lão vương phi giọng điệu chân thành, Kiều Thị nghe xong tất nhiên là vui mừng.
      Kiều Thị liếc nhìn về phía thiếu niên bên cạnh lão vương phi.

      Tuyên Thế tử Lục Lưu dung mạo tuấn mỹ, cao gầy hơn so với thiếu niên bình thường chút, nhìn càng có phong độ con cháu hoàng tộc..
      Kiều Thị nhìn người rồi lại nhìn thêm mặt, lúc trước chỉ cảm thấy vị thiếu niên này dáng vẻ cực tuấn mỹ, nhưng hôm nay biết được hăn cứu nữ nhi bảo bối mệnh, nên nàng càng nhìn càng thích.
      Kiều Thị cũng thuận thế khen Lục Lưu vài câu.
      Lão vương phi nghe xong rất hài lòng.
      Ngồi ở bên cạnh lão vương phi là thân nữ tử áo hồng thêu hoa bối tử, đây chính là vợ sau của Tuyên Vương - Tống Vân Dao.
      Tiểu Tống thị là muội muội ruột của Tuyên Vương phi qua đời, lúc trước Tuyên Vương phi gả vào Tuyên Vương phủ, Tuyên Vương đối với Vương phi sủng ái mọi cách, chỉ là sau đó Tuyên Vương phi mãi mang thài hài tử, nên Tuyên Vương cũng dần dần lạnh nhạt nàng, chuyển sang sủng ái trắc phi Vưu thị.
      Vưu trắc phi ôn nhu săn sóc, so với Tuyên Vương phi đoan trang rất lạc quan phóng khoáng, làm Tuyên Vương vui vẻ, sau lại sinh được hai hài tử, địa vị ở Tuyên Vương phủ nâng lên tầm cao.

      Tuyên Vương phi tâm tính rộng rãi, để ý Vưu trắc phi tính toán cái gì, nàng chỉ đón tiểu muội muội chưa cập kê vào trong phủ giải buồn. Tuyên Vương phi là mỹ nhân nổi tiếng kinh thành, Tuyên Vương phong lưu, nếu như vậy, lúc trước cũng nghĩ mọi biện pháp để kết hôn với nàng. Nhưng tóm lại nam nhân là loại có mới nới cũ, khuôn mặt Tống Vân Dao kém xa Tuyên Vương phi, nhưng nàng ta hồi đó tuổi trẻ ướt át, thân hình thướt tha lung linh, gò má non nớt búng ra sữa, càng nhìn càng khiến nam nhân sinh ý muốn chinh phục cùng bảo hộ. Nay nàng ta lại thường xuyên đến phủ chơi, nên quan hệ với Tuyên Vương tự nhiên thân thiết.
      Tuyên Vương phi sau khi qua đời, Tuyên Vương liền tái giá với muội muội của Tuyên Vương phi, danh nghĩa là đối với Tuyên Vương phi nhất kiến si tình, nhưng trong loại tình loạn luân tỷ phu cùng em vợ này ai trong lòng mà ràng??

      Tiểu Tống thị nghe Kiều Thị khen Lục Lưu, mặt tuy là ý cười, nhưng trong lòng cười.
      Nàng tự mình bưng chén trà cho lão vương phi.
      Lão vương phi lại làm như thấy, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Tôn nhi, : "Ngươi cần ở cạnh ta , cũng ra ngoài chơi cùng bọn tiểu hài tử ."
      Tay Tiểu Tống thị bưng trà run lên, nụ cười chợt cứng đờ.
      Nhiều người ở đây như vậy, lão vương phi liền nể mặt mũi người con dâu này, có thể thấy được lão vương phi đối với Tiểu Tống thị thành kiến sâu bao nhiêu.

      Lục Lưu sắc mặt lạnh nhạt, đối với lão vương phi xưa nay tôn kính, liền khẽ gật đầu sau mới ra ngoài.

      Tử Lý viện của Tuyên Vương phủ đủ loại hoa cỏ, trong đó thược dược chiếm đa số, nay mùa thược dược nở rộ, trong viện ngập tràn hương thơm, nhóm tiểu nương ăn mặc đẹp đẽ tâng tú cầu cạnh khóm hoa.
      Tâng tú cầu chính là trong số những trò chơi thích của tiểu nương trong kinh thành. Dùng màu sắc gấm vóc tươi đẹp làm thành từng quả tú cầu, từng người đá lên lên xuống xuống, lấy số lần tâng lên xuống phân ra thắng bại. nay cạnh khóm hoa có tổng cộng bảy tiểu nữ nhi khoảng sáu, bảy tuổi chia thành hai nhóm. Trong đó ba tiểu nữ nhi nhu quần màu đỏ, tâng tú cầu cũng là màu đỏ, đội bên kia bốn tiểu nương là màu xanh lam.
      Bọn nha hoàn vừa xem vừa đếm tú cầu lên xuống, khóm hoa đầy rẫy thanh lanh lảnh dễ nghe.

      Giang Diệu nhìn đến xuất thần.
      Nghĩ khi còn bé nàng nên chơi trò chơi, nhưng đời trước nàng chưa từng có chạm qua. Hồi đó nàng hiểu được cơ thể chính mình, biết cha mẹ cùng các ca ca lo lắng, nên nàng xưa nay ra ngoài chơi, làm bé ngoan chờ ở quý phủ.
      Cha mẹ đều cho rằng tính tình nàng yên tĩnh, nhưng trong lòng nàng kỳ thực rất muốn chơi đùa.
      Dường như vòng kết thúc, mấy tiểu nữ nhi liền ngừng lại.
      Vào lúc này, tiểu nữ nhi lớn nhất mặc nhu quần đỏ nghiêng nghiêng đầu liếc mắt nhìn sang, vừa vặn trông thấy Giang Diệu, liền cất bước chạy tới.
      Giang Diệu nhận ra, đây là cháu ruột của Bình Tân Hầu phủ - Hoắc Tuyền.
      Hoắc Tuyền so với Giang Diệu lớn hơn tuổi. Mặt mày nàng tinh xảo, mang theo gương mặt trẻ con phẫn nộn hồng hồng, chóp mũi tinh tế còn có chút mồ hôi, nhìn đáng .
      Hoắc Tuyền lôi kéo tay Giang Diệu cười : "Diệu Diệu muốn cùng chơi với bọn tỷ ? Đội tỷ còn thiếu người đây."
      Giang Diệu cũng cười cười, quay đầu nhìn ba vị ca ca rời nàng tấc, : "Đại ca, Nhị ca, Tam ca, Diệu Diệu muốn cùng chơi đùa với Tuyền tỷ tỷ."
      Giang Thừa Nhượng cùng Giang Thừa Hứa đúng là hi vọng muội muội chơi đùa nhiều chút, nhưng Giang Thừa Ngạn lại lo lắng, nhìn chút bên cạnh khóm hoa đằng kia, tiểu nữ nhi cao gầy nhất mặc quần màu lam, : "Ta yên lòng."

      Tiểu nữ nhi mặc quần lam kia chí là La An quận chúa, lần trước chính nàng ta đẩy muội muội rơi xuống ao sen. Hoắc Tuyền vỗ ngực cam đoan cái : "Ba vị Giang ca ca yên tâm, muội chăm sóc tốt cho Diệu Diệu. Có muội ở đây, La An dám bắt nạt Diệu Diệu."

      Kỳ thực Giang Thừa Ngạn lo lắng hoàn toàn là dư thừa, La An quận chúa lần trước suýt chút nữa hại mạng của Giang Diệu, cũng là nhận ít giáo huấn. Đặc biệt ba huynh đệ họ Giang còn treo tiểu nữ nhi nhà người ta lên cây, làm La An quận chúa trận ám ảnh.
      Giang Thừa Ngạn còn muốn điều gì, Giang Thừa Nhượng cùng Giang Thừa Hứa trong lòng hiểu ý liếc mắt nhìn nhau, sau đó mỗi người tay trực tiếp nhấc thân thể Giang Thừa Ngạn ra ngoài viện.
      Muội muội vất vả mới muốn chơi đùa vui vẻ, bọn họ làm ca ca sao có thể đồng ý?

      Giang Diệu cùng Hoắc Tuyền tới bên khóm hoa.
      Đội La An quận chúa đều là mấy tiểu nữ nhi lớn tuổi nhất, nàng cũng là người hung hăng càn quấy nhất. Nàng là nữ nhi duy nhất của Nguỵ vương, Nguỵ vương coi nàng như hòn ngọc quý tay, hơn nữa nay Thái tử chưa lập, mà Nguỵ vương là trong số những hoàng tử xuất chúng nhất. Nếu Nguỵ vương sau này làm hoàng đế, vậy La An quận chúa nàng liền trở thành La An công chúa.

      Nhưng Giang Diệu biết, hai năm sau, người lên đế vị phải Nguỵ vương mà là Thập nhất hoàng tử tuổi nhất.

      Bên cạnh La An quận chúa là tiểu nữ nhi mũm mĩm, nhưng là thứ tôn nữ Tuyên Vương phủ - Lục Linh Lung, cũng là muội muội ruột của Lục Hành Chu.
      Lục Linh lung xuất thân cao quý bằng La An quận chúa, nhưng tính kiêu căng giống như đúc.
      Ngày sau Lục Lưu quyền khuynh triều chính, đắc ý nhất gì bằng Lục Linh Lung .
      Ỷ Tam thúc có thể chi phối hoàng đế, con mắt Lục Linh Lung muốn dài đến tận gáy, quả thực hống hách chịu được.
      Nhìn quần áo liền biết tổng cộng bảy tiểu nữ chia làm hai đội. Quần áo màu xanh lam là La An quận chúa dẫn đầu, mà quần áo màu đỏ là Hoắc Tuyền dẫn đầu. Hoắc tuyền hoạt bát đáng , cùng hai tiểu nữ nhi còn lại chơi rất hợp ý, mà La An quận chúa xưng vương xưng bá, bắt mọi người nhất định phải theo ý nàng ta.
      Lần trước chính La An quận chúa rủ nàng cùng chơi, nhưng Giang Diệu từ chối, La An quận chúa trong cơn tức giận liền động thủ, nhưng ngờ đẩy nàng rơi trực tiếp xuống ao sen, La An quận chúa nhất thời bị doạ sợ. Nguỵ vương tuy rằng đau lòng nữ nhi, nhưng tình như vậy, đành phải tự mình mang nữ nhi đên tận phủ để xin lỗi, dù sao Trấn Quốc Công phủ địa vị trong king thành như nào? Nguỵ vương trong lòng ràng.

      La An quận chúa tuy rằng hung hăng, nhưng lúc trước nhận giáo huấn lớn như vậy, nay cũng dám tuỳ tiện bắt nạt Giang Diệu, huống hồ Giang Diệu còn có ba ca ca đây.
      Ba người kia là ba cái người điên a...

      La An quận chúa ngẫm lại đều cảm thấy sợ.
      Chỉ là, La An quận chúa kiêu căng tự mãn, nhìn Hoắc Tuyền nắm tay Giang Diệu, liền biết Giang Diệu bị Hoắc Tuyền lôi kéo . Lần trước nàng ta đáp ứng nàng, lúc này lại cùng Hoắc Tuyền chơi, La An quận chúa khá là tức giận, quay về phía Hoắc Tuyền : "Nhìn dáng vẻ nàng ta có vẻ bệnh, sao có thể tâng tú cầu?"
      Hoắc Tuyền lôi kéo Giang Diệu cùng chơi , tuy có tâm tư riêng là nàng vừa ý ba ca ca uy phong lẫm liệt kia, nhưng trong lòng cũng là tâm thích tiểu muội muội này. Liền bênh Giang Diệu, : "Diệu Diệu tuổi nhất, ta thể để nàng tự mình chơi đùa, coi như chúng ta chỉ có ba người, nhưng cũng dễ dàng thắng các ngươi."
      Hoắc Tuyền ngẩng đầu ưỡn ngực đối nghịch La An quận chúa. Giang Diệu giờ khắc này nghe xong nhịn được muốn vỗ tay. Có khí thế, quả nhiên hổ ngày sau làm mẫu nghi thiên hạ nha.

      La An quận chúa nghe xong, khuôn mặt nhắn tức giận trắng bệch. Nàng cắn môi, tức giận dùng sức dậm chân mấy cái.
      Vừa rồi đội La An quận chúa và Lục Linh Lung tổng cộng bốn người, mà bên này Hoắc Tuyền mới chỉ có ba, nhưng khả năng tung tú cầu của Hoắc Tuyền cực tốt, tuy thiếu người nhưng bên Hoắc Tuyền vẫn thắng dễ dàng.

      Chính vào thời khắc này, con ngươi của Lục Linh Lung xoay cái lộ ra vẻ giảo hoạt, sau đó lôi kéo La An quận chúa lặng lẽ vài câu.
      La An quận chúa nghe xong lập tức liền vui vẻ, : "Vừa rồi nhìn các ngươi chỉ có ba người, bản quận chúa hết sức nhường các ngươi, tại thêm Giang Diệu vào, bốn người đối bốn người mới công bằng, chúng ta đổi trò chơi khác vui đùa chút xem sao?"

      Hoắc tuyền : "được, ngươi muốn chơi cái gì?"
      La An quận chúa liếc mắt nhìn Giang Diệu, rồi mới hướng Hoắc Tuyền : "vậy chơi thược dược lệnh, thế nào?"
      Thược dược lệnh là trò chơi mà hai đội chọn những hoa thược dược được cắt từ giấy với màu sắc khác nhau, sau đó đuổi theo người của đội khác để dán hoa lên, khi bị dán hoa người bị dán được động đậy và xem như thua, cuối cùng đội còn nhiều người bị dán hoa là đội thắng.
      La An quận chúa lớn tuổi nhất, lại chạy nhanh, tất nhiên có ưu thế, tuy bây giờ số người ngang nhau, nhưng Giang Diệu thân thể bé, ràng phần thắng thấp hơn.
      Giang Diệu lo lắng nhìn Hoắc Tuyền chút.
      Hoắc Tuyền nhưng lại nắm nắm tay Giang Diệu làm như cổ vũ, hướng về phía La An quận chúa : "Chơi chơi, ai sợ?"
      "Được!"

      Giang Diệu cúi đầu nhìn hoa thược dược đỏ được cắt bằng giấy trong tay mình, chờ nghe thanh trò chơi bắt đầu, liền thấy La An quận chúa hướng phía nàng chạy tới.

      Đây là ý định nhằm vào nàng.

      Giang Diệu thầm cười cười, chân liền nhấc lên chạy.
      Tiểu hài tử chơi trò chơi để vui thôi, thắng thua với nàng cũng quan trọng.

      Chạy đoạn đường, Giang Diệu dừng lại chút thở hồng hộc, chờ sau khi nghe thanh của La An quận chúa càng ngày càng gần, nàng định đứng lên tiếp tục chạy, đầu vừa ngẩng liền nhìn thấy thanh niên đứng phía trước mặt, nàng do dự ôm lấy bắp đùi của đứng lên, sau đó thân thể nhanh nhẹn linh hoạt di chuyển ra đằng sau .
      Hai tay Giang Diệu nắm chặt ống tay áo của , đem tiểu thân thể nhắn trốn kỹ, phấn môi nàng hé mở thở hổn hển, khuôn mặt tinh xảo liền mang theo ý cười.
      Quả nhiên, La An quận chúa lập tức ngừng lại.
      La An quận chúa sợ trời, sợ đất nhưng lại mực sợ Thế tử Lục Lưu.
      Chuyện này phải kể đến hồi trước, La An quận chúa là ái nữ của Nguỵ vương, nàng ỷ vào được nhiều người khen ngợi, thấy vị đường thúc này bộ dáng tuấn tú, liền muốn cùng thân cận, vậy mà lại bị đẩy mạnh cái, cái trán bị đập xuống đất chảy máu, nàng liền kêu đau oa oa khóc lớn.
      Tuy rằng sau đó Tuyên Vương có trách phạt Lục Lưu, mà trán của La An quận chúa cũng để lại sẹo, nhưng sau này mỗi lần La An quận chúa nhìn thấy vị đường thúc mặt lạnh như băng này, liền muốn đường vòng.

      Lúc này cũng vậy.
      Đôi mắt to sợ hãi của La An quận chúa nhìn nhìn Lục Lưu, nàng liền thấy phía sau lộ ra góc quần màu phấn, còn có đôi tay trắng mịn của Giang Diệu nắm lấy ống tay áo . Do dự lúc, nàng liền dậm chân mấy cái, cam lòng xoay người trở về.

      Giang Diệu phía sau Lục Lưu liền thò đầu ra ngó. đầu tiểu nữ nhi là hai búi tóc chải nụ hoa tinh xảo, khuôn mặt nhuộm ý cười, hai má phấn hồng lộ ra hàm răng trắng ngần.
      Nàng thoáng ngửa đầu, chớp chớp mắt đen to lay láy, ngoan ngoãn : "Cảm ơn..."
      Lúc này nàng mới nhìn thiếu niên gương mặt lạnh lùng này, ý cười liền thu liễm chút, nghĩ nghĩ :

      "....Cảm ơn thúc thúc!"

      Lấy tuổi Lục Lưu, nàng phải gọi tiếng Đại ca ca, nhưng Lục Hành Chu cũng gọi tiếng Tam thúc, nên nàng cũng theo Lục Hành Chu mà gọi. Hơn nữa sau này Lục Lưu có tiền đồ như vậy, nhân vật lớn này nàng thể đắc tội.

      Gương mặt tuấn tú hề cảm xúc của Lục Lưu nhất thời giật giật trận. thoáng ngồi xổm xuống, liền nâng mông nàng lên đem người đơn giản ôm vào ngực. Thân thể Giang Diệu chợt bay lên, nàng theo bản năng liền ôm lấy cổ .
      Cái mông nhắn tiếp xúc với tay , cảm giác rất mềm mại.
      "...Gọi ta là gì?"
      Ồ?
      thanh thiếu niên mát lạnh trầm thấp, là dễ nghe, nhưng giọng điệu này, hiển nhiên là thích cách gọi này.


      Tác giả có lời muốn :

      Thịt Tươi: Ta làm sao có thể trông già như vậy...(*  ̄3)(ε ̄ *)
      ***

      Chương 08: Cho ăn

      Đời trước Giang Diệu sống đến mười sáu tuổi, nam nhân thân cận nhất bên người ngoài phụ thân và ba ca ca chính là thanh mai trúc mã Lục Hành Chu.
      Thuở Lục Hành chu giáo dưỡng vô cùng tốt, quân tử khiêm tốn, khi lớn cũng là ngọc thụ lâm phong, ôn hoà nhã nhặn. Dù sau đó hai người định thân, nhưng lúc bên cạnh nhau đến tay cũng chưa có chạm qua.

      nay Lục Lưu lại dùng tay nâng mông nàng ôm lên, khiến khuôn mặt Giang Diệu nhất thời trận đỏ ửng.
      Nhưng tinh tế nghĩ, giờ khắc này nàng chỉ là tiểu nữ nhi sáu tuổi, động tác này của Lục Lưu cũng tính là mạo phạm.
      Giang Diệu có chút ngại ngùng. Nàng có thể ở trước mặt phụ mẫu làm nũng như tiểu nữ nhi sáu tuổi, nhưng trong tâm nàng vẫn là thiếu nữ mười sáu nha, thể nhanh như vậy mà hồn nhiên như sáu tuổi.
      Nàng biết Lục Lưu thích danh xưng này, đem người ta gọi thành thúc thúc, sao có thể để bối phận cao như vậy đây?
      Giang Diệu thoáng suy nghĩ chút, định mở miệng đổi thành đại ca ca, chính lúc này, nhìn thấy thiếu niên mặc trường bào cổ tròn màu xanh tới. Thiếu niên này tên gọi Lục Hà, chính là thiếp thân thị vệ của Lục Lưu, tuổi so với Lục Lưu lớn hơn tuổi, nhưng võ nghệ vô cùng lợi hại.

      Lục Hà tuy là người tập võ, nhưng dáng dấp lại như thư sinh, là tuấn lãng.

      Lục Lưu hề có ý định thả tiểu nữ nhi trong ngực xuống, gương mặt tuấn tú hờ hững, đôi mắt phượng đen nháy nhìn về phía Lục Hà: "có chuyện gì?"
      Lục Hà nhìn tay Thế tử ôm tiểu Nữ oa, đúng là hiếm thấy, trong lòng thoáng ngạc nhiên nhưng cũng dám nhiều lời, chỉ đàng hoàng hành lễ, : "Lão vương phi thấy sáng nay Thế tử gia ngài dùng bữa sáng nhiều, liền để đầu bếp chuyên nấu ăn cho Thế tử làm chút đồ ăn. Lão vương phi thông báo Thế tử ngài phải ăn hết toàn bộ."
      Lục Hà nhíu nhíu mi suy nghĩ chút, bổ sung :
      "... cho phép thuộc hạ ăn hộ!"

      Lông mày Lục Lưu đột nhiên nhăn lại.
      Giang Diệu chớp đôi mắt to ngập nước nhìn thiếu niên trước mặt.
      tình Tuyên Vương phủ này, nàng cũng là hiểu chút. Lục Lưu là người rất đáng thương, cả Tuyên Vương phủ to lớn, chỉ có duy nhất Lão vương phi tâm thương cái Tôn nhi này. Lục Lưu là người rất có bản lĩnh, nhưng ở trước mắt Lão vương phi luôn là kính trọng, thái độ so với người bình thường khác biệt.
      Giang Diệu nhàng rũ mắt xuống, nếu nàng nhớ sai, năm nay chính là năm mừng thọ cuối cùng của Lão vương phi.

      Bộ dạng này nhăn mày suy nghĩ này của Giang Diệu, liền rơi vào tròng mắt đen kịt thâm thuý của thiếu niên.


      Lục Lưu ôm tiểu nữ nhi trong lồng ngực, trực tiếp trở về Ngọc Bàn viện.
      vào phòng, liền thấy ba bốn nha hoàn áo lục đứng ở bên, còn người ăn mặc hương sắc nhất là Lý ma ma.
      Lý ma ma là ma ma hầu hạ bên người Lão vương phi, hôm nay được lão vương phi dặn dò đến Ngọc Bàn viện. Lý ma ma thấy Lục Lưu vào liền cúi người hành lễ, lại nhìn thấy trong ngực ôm tiểu nữ nhi mặt mày tinh xảo, Lý ma ma liền nhận ra, trong lòng khỏi thắc mắc: Thế tử gia sao lại ôm Giang tiểu thư đến đây?!!"

      Lý ma ma cũng dám nhiều lời, chỉ mỉm cười đem lời Lão vương phi dặn dò sót chữ cho Lục Lưu.

      Lục Lưu gật đầu, : "Ta biết rồi, làm phiền lý ma ma ."

      Chờ Lý ma ma rồi, Lục Lưu liền bảo mấy nha hoàn trong phòng ra hết ngoài, cuối cùng đem nữ nhi trong ngực ôm xuống để trước bàn cơm.
      Giang Diệu ngồi ghế, nàng tuổi chân ngắn, hai chân chạm đất vung vung mấy cái.
      Giang Diệu hiểu được tâm tư vị Tuyên Thế tử này, nhất thời cũng dám nhiều lời, dù sau này tiền đồ rộng mở, nhưng nàng cũng là tôn nữ của Trấn Quốc Công phủ, nên cũng cần làm mấy việc nịnh nọt. Vào lúc này nàng nên ngoan ngoãn, vì đối với nàng có ơn cứu mạng.
      Nàng nhấc mi nhìn Lục Lưu, hai mắt to phảng phất dò hỏi.

      "... Ca ca?"

      Lục Lưu nghe vậy, lúc này mới giơ tay, xoa xoa đầu của nàng, câu:
      "Ăn ."
      dừng chút, lại tiếp: "Ăn xong ta để cho ngươi ."
      Lục Lưu là người ít lời, bây giờ ép buộc tiểu nữ nhi nhà người ta ăn, cũng là mãnh liệt như vậy.

      Giang Diệu có chút ngơ ngác.
      Nàng cúi đầu nhìn lên bàn đặt ba loại đồ ăn: Vịt hoang tuyết lê, sủi cảo nhân cá ngừ và bồ câu hầm.

      Giang Diệu thoáng nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên, thấy thiếu niên trước mặt dựa vào tay vịn ghế gỗ mun, trong tay là quyển tập thơ ngắn Liễu Văn.

      Đời trước Giang Diệu thân thể yếu đuối, nên rất thích đọc sách thơ, Giang Chính Mậu tự nhiên tìm cho nàng rất nhiều bản cổ thơ chỉ có duy nhất bản, tập thơ này nàng cũng từng đọc qua. Chỉ là, ngờ Lục Lưu tính tình như vậy, lại cũng thích tập Liễu Văn của thi nhân cư.
      Đọc nhiều thơ như vậy, nàng tự nhiên hiểu được đạo lý tri ân báo đáp, nhưng chưa từng nghĩ qua loại hình thức báo ân này.

      Chỉ là, hôm nay cử chỉ Lục Lưu dường như là lòng.
      Lạnh tình người đại thể quý trọng ấm áp, muốn phụ lòng phen ý tốt của lão vương phi, liền thẳng thắn để nàng ăn giúp, cũng coi như là hiếu thuận.
      Thôi, ăn ăn.
      Dáng người nho khẽ thở dài, khuôn mặt Lục Lưu sau tập thơ cũng ngẩng đầu liếc mắt nhìn.

      thể , Giang Diệu tuy rằng có vẻ gầy yếu, nhưng trải qua tháng ngày chăm bẵm nuông chiều, sắc mặt đẹp đẽ hơn nhiều, thêm vào đó đôi mắt to khuôn mặt phấn nộn, đôi mắt long lanh nước nhìn rất có tinh thần, đôi môi đỏ chúm chím đáng , núm đồng tiền nở rộ mỗi khi cười, xác thực là tiểu nữ nhi ngọc tuyết khả ái. Dù là Lục Lưu tâm tính lạnh nhạt, nhưng cũng nhìn tiểu nữ nhi này hề rời mắt.

      Giang Diệu giơ tay cầm lấy chiếc đũa.
      Đầu tiên là nhìn vịt hoang tuyết lê ở bàn. Món này là đem vịt hoang làm sạch rồi cắt thành từng miếng vừa ăn, tẩm ướp gia vị, sau đó dùng hai miếng tuyết lê kẹp lấy thịt vịt, rồi bỏ vào trong nồi hầm là được. Nhìn miếng vịt hoang sắc vàng rực rỡ, rất đẹp mắt, nhưng Giang Diệu xưa nay thích ăn quá nhiều dầu mỡ, nên muốn ăn món này.

      Nàng liền đặt chiếc đũa xuống, cầm lấy thìa múc muỗng bồ câu hầm trước tiên.
      Bồ câu hầm đậm nhạt thoả đáng, mùi vị đạm đà rất ngon, dù đầu lưỡi Giang Diệu được dưỡng điêu luyện, cũng nhịn được uống hai ngụm, tiểu lông mày của Giang Diệu cũng chậm rãi giãn ra .
      Nhìn đến sủi cảo nhân cá ngừ, mấy miếng sủi cảo này so với bình thường to hơn rất nhiều, lại có những sáu cái được xếp chỉnh tề đĩa. Ăn hết tất cả nàng thể, nhưng chỉ cần nàng tận lực, Lục Lưu tính toán cùng với tiểu hài tử như nàng đâu nhỉ.

      Nàng cầm lấy chiếc đũa gắp miếng sủi cảo nóng hổi. Giang Diệu hé phiến môi, nhàng thổi thổi cho bớt nóng, há mồm cẩn thận cắn miếng.
      Vỏ sủi cảo non mềm nhẵn nhụi, bên trong là nhân cá ngừ cùng nước sốt, tươi ngon cực kì, Giang Diệu chỉ nhàng cắn miếng, nhưng nước sốt nóng hổi bên trong đột nhiên bắn trực tiếp lên tay thiếu niên đối diện.
      Mu bàn tay Lục Lưu nóng lên dính dính, mày thoáng nhăn lại.
      Mùi vị tươi ngon lan tràn khắp đầu lưỡi, đúng là mỹ vị, lúc thưởng thức nàng mới phát giác có gì thích hợp lắm. Nàng liền mơ mơ màng màng chớp mắt, trong mắt mê man tràn đầy vô tội. Đến lúc nhìn thấy mu bàn tay của Lục Lưu, nàng mới phản ứng được là xảy ra chuyện gì =.=
      Nàng liền lập tức cúi đầu, tỏ vẻ hề hay biết.
      Lục Lưu có bệnh sạch . Liền lấy khăn tay lau nước sốt, dường như hề để ý. Khuôn mặt nhắn đáng của Giang Diệu đỏ lên, dường như muốn chôn vùi vào mấy miếng sủi cảo thơm phưng phức.

      = ̄ω ̄=

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 09: Sủng nịnh

      Lúc này, Tiểu Tống thị bị Lão vương phi làm cho uỷ khuất, liền viện cớ rồi về Tàng Trân viện nghỉ ngơi chốc lát.
      Tuyên Vương nghe được tin tức, liền đến nhìn người.
      Hôm nay lão vương phi đại thọ, Tuyên Vương ăn mặc thân xanh ngọc thêu mây ngũ sắc, đầu đội kim quan, thêm vào thân hình vạm vỡ, tuy lớn tuổi chút nhưng rất có mùi nam nhân thành thục.

      Tiểu Tống thị nghe được thanh, vẫn dậy hành lễ mà chỉ oan ức nằm giường tinh xảo mềm mại trầm thấp nức nở.
      Vì là nằm nghiêng, nên càng lộ đường cong lồi lõm mượt mà, eo lộ ra chưa đầy nắm.

      Tuyên Vương thấy màn này, hai con mắt muốn phun lửa. Tướng mạo tuấn tú liền lộ ra mấy phần hèn mọn xấu xa cùng dâm dục. liền tiến lên, ôm lấy hình dáng kiều diễm thơm phức mềm nhũn vào lòng.
      Nha hoàn trong phòng dường như quen với cử chỉ như vậy, liền yên tĩnh lui ra ngoài.
      Tiểu Tống thị tức giận viền mắt ửng hồng, nay được Tuyên Vương ôm trong lòng như vậy, càng thấy oan ức, giận dỗi : "Vương gia ngài sao lại đến đây? sợ mẫu thân tức giận sao?"
      Tuyên Vương xoa chút nước mắt mặt nàng ta, : "Mẫu thân xưa nay tính khí như vậy, nàng còn ràng sao?"
      xong, bàn tay ôm mỹ nhân liền di chuyển, dừng lại hai nắm tròn tròn mềm mại, xoa nắn phen, thấy người trong lòng mềm nhũn vô lực, Tuyên Vương cắn cắn vành tai của Tiểu Tống thị, : "Còn oán bản vương sao?"
      Trước đó vài ngày, Tuyên Vương chính là quây quần bên mấy thiếp thất nóng bỏng, mấy ngày nay đều qua chỗ Tiểu Tống thị. Nàng ta tuy rằng vui, nhưng ràng rằng Tuyên Vương thích thê tử quá mức ghen tị. Nghĩ đến mấy tiểu tinh kia, tiểu Tống thị liền giận có chỗ phát tiết, xoay người liền nằm người Tuyên Vương, ôm cổ nũng nịu : "Thiếp thân muốn Vương giaaaaa...!!!!"

      Tuyên Vương sao lại hiểu suy nghĩ trong lòng tiểu Tống thị? Chỉ là nữ nhân này thông minh, hiểu lòng người, liền cho nàng mấy phần mặt mũi. Tuyên Vương : "Là bản vương tốt, nếu bụng nàng vì bản vương sinh hài tử mập mạp mẫu thân cũng làm khó dễ nàng."
      Lời này, nhưng là chân nhất.

      Tuyên Vương chỉ có ba nhi tử, trong đó hai người là con thứ, đều là trắc phi Vưu thị sinh ra, chỉ có duy nhất con trai trưởng Lục Lưu, nhưng là Tuyên Vương phi qua đời - Tống thị sinh ra.
      Nghĩ đến người trưởng tỷ này, tiểu Tống thị nhịn được sinh lòng đố kị..
      Từ khi nàng hiểu chuyện tới nay, cha liền đem trưởng tỷ làm chuẩn để dạy dỗ nàng, nào là trưởng tỷ hiền lương thục đức, nào là quý nữ tiêu chuẩn trong kinh thành, mặc cho nàng nỗ lực như thế nào, cũng thể nào sánh với trưởng tỷ. Nàng đố kị trưởng tỷ, mặc dù trưởng tỷ tâm thương nàng, nhưng nàng lại mặc cảm tự ti ngớt. Mãi đến khi nàng nhìn thấy tình cảnh của trưởng tỷ ở Tuyên Vương phủ, nàng mới phát —— ra phải ai cũng coi trưởng tỷ như trân bảo.
      Tuyên Vương có mới nới cũ. Nàng nhìn tỷ phu thân phận cao quý, tuấn mỹ vô song liền tự nhiên nảy ý đồ xấu. Sau nàng cùng Tuyên Vương ba lần bốn lượt qua lại, cũng dám đem thân thể chính mình giao cho , phải đến khi trưởng tỷ vì khó sinh mà chết, nàng mới biết cơ hội của mình đến. Đêm đó trong linh đường, Tuyên Vương liền muốn nàng ngay trước mặt linh cữu của trưởng tỷ. Nàng ỡm ờ cũng là thuận theo , chí ít nàng muốn chứng minh cho trưởng tỷ xem, có thứ nàng thắng được người trưởng tỷ.
      Sau đó, nàng toại nguyện thay thế được vị trí trưởng tỷ, gả cho Tuyên Vương, chỉ là hiêu tại sao, nhiều năm như vậy, nàng vẫn chưa hề mang thai.
      Mà Tuyên Vương nâng mặt nàng lên hôn chốc lát, ôn nhu động viên.

      Lúc này tại tiền viện.
      Ba huynh đệ họ Giang chính là vô cùng lo lắng tìm tiểu muội muội.
      Hoắc Tuyền cầm trong tay hoa thược dược đỏ được cắt bằng giấy, khuôn mặt nhắn tràn đầy tự trách, nhíu mày : "Vừa nãy Diệu Diệu mới ở cùng muội, mới lúc, liền..."
      Nàng nhấc mi, nhìn ba thiếu niên dung mạo tuấn giống hệt nhau trước mặt, : "Xin lỗi, muội..."

      La An quận chúa nhìn ba huynh đệ sốt ruột, trong lòng vui mừng, cũng hề có ý Giang Diệu gặp phải Lục Lưu cho họ biết. Nghĩ đến ngày đó, ba huynh đệ kia treo nàng ở cây, lòng nàng vẫn còn thấy sợ hãi. Hừ, tìm được, mới càng tốt.

      Giang Thừa Ngạn tính khí nóng nảy, muội muội thấy, cũng kịp nhớ cái gì quân tử phong độ, giận giữ : "Nếu như Diệu Diệu có cái gì sơ xuất, ta nhất định bỏ qua cho ngươi."
      Hoắc tuyền đáy lòng thiện lương, vốn là tự trách, nay nghe Giang Thừa Ngạn trách cứ, càng oan ức cắn môi, nhất thời trong con ngươi chứa đầy nước mắt.
      Đứng bên cạnh Hoắc Tuyền là tiểu nữ nhi thân hình mềm mại, nhìn tình cảnh này nhịn được liền dũng cảm đứng ra : " A Tuyền cũng phải cố ý, các người sao lại trách nàng đây? Diệu Diệu chính là tự có chân, chúng ta còn có thể ngăn cản nàng sao?"

      Giang Thừa Ngạn hơi nhướng mày, quay về hai vị ca ca : ", chúng ta tìm Diệu Diệu."
      Nhưng tiểu nữ nhi kia quyết tha, ngăn ở trước người Giang Thừa Ngạn muốn xin lỗi.
      Giang Thừa Ngạn tuy rằng tính khí nóng nảy, nhưng cho tới bây giờ bắt nạt nữ hài tử. được vài bước, thấy nàng còn ngăn cản, Giang Thừa Ngạn vung tay lên đưa nàng đẩy ra: " ra."
      Sau đó bước nhanh chân đuổi tới hai vị ca ca đứng đằng trước.
      Phía sau là thanh tiểu nữ nhi "Oa oa" khóc lớn, bước chân Giang Thừa Ngạn chỉ hơi chậm lại, có chút chột dạ cau mày, nhưng nhớ tới muội muội, liền quay đầu lại.
      Ba huynh đệ phen hỏi thăm, mới biết muội muội bị tuyên Thế tử Lục Lưu mang , chợt xoải bước tới Ngọc Bàn viện.
      Ba người tiến vào viện, bọn nha hoàn muốn bẩm báo, nhưng tam huynh đệ trực tiếp liền vào.
      Giang Thừa Ngạn là người nóng tính, liền nhấc chân đạp cửa, đáng tiếc cánh cửa quá vững chắc, Giang Thừa Ngạn khí lực có hạn, sau khắc liền ôm chân kêu đau.
      Đại ca cùng Nhị ca liếc mắt nhìn nhau: đúng là có tiền đồ.
      Sau đó ba huynh đệ đồng thời giơ chân đạp "Oành" tiếng, thanh chốt cửa theo tiếng rơi liền xuống đất.

      Ba huynh đệ vào nhà, trông thấy muội muội nhà mình vùi đầu ăn sủi cảo.
      Nghe được thanh, khuôn mặt trắng nõn nà liền ngẩng lên. Giang Diệu có chút bất ngờ, đem sủi cảo trong miệng nuốt xuống, thanh vui vẻ gọi:
      "Đại ca, Nhị ca, Tam ca..."
      Lục Lưu nhanh chậm, khép tập thơ trong tay lại, nheo nheo mắt nhìn về phía cửa gỗ bị đổ kia.
      Giang Diệu thấy tình thế đúng lắm, động tác lập tức linh hoạt trượt từ ghế xuống, chạy về hướng ba vị ca ca.
      Đại ca Giang Thừa Nhượng lập tức cúi người đem muội muội ôm lên.

      Nhị ca Giang Thừa Hứa mặt lạnh rút chiếc khăn tay màu xanh ngọc từ trong ngực, cẩn thận từng li từng tí lau mỡ dính khoé miệng muội muội.
      Xong xuôi, Tam ca Giang Thừa Ngạn lại tỉ mỉ kiểm tra lần, thân thiết hỏi: "Diệu Diệu có sao chứ?"
      Nhìn ba vị ca ca căng thẳng, Giang Diệu lắc đầu cái bật cười, thanh ngọt ngào : "Diệu Diệu có chuyện gì đâu, vì Diệu Diệu đói bụng nên Lục ca ca mới dẫn Diệu Diệu ăn."
      xong, đôi mắt đen láy nhìn Lục Lưu, dường như là chờ phụ hoạ theo. . Dù sao nàng cũng muốn các ca ca đắc tội Lục Lưu.
      Đừng xem Lục Lưu lạnh nhạt mà nghĩ biết điều, sau này Cảnh Huệ đế đăng cơ, thủ đoạn của Lục Lưu mới biểu lộ. làm việc sấm rền gió cuốn, nhổ cỏ tận gốc, tuy phò trợ Cảnh Huệ đế địa vị vững chắc, nhưng cũng rơi xuống cái danh tiếng "Lòng dạ độc ác", người ta cũng là bởi vì cái này mà vẫn chưa có thê tử.
      Lục Lưu thân cẩm bào màu xanh sẫm, tuổi so với ba huynh đệ lớn hơn ba tuổi, chiều cao đương nhiên cũng hơn ba bọn họ, tuy rằng đối phương đông người, nhưng cũng có chút nào yếu thế.
      Ba huynh đệ họ Giang dĩ nhiên là rồng trong loài người, dung mạo bất phàm, nhưng so với Lục Lưu tuấn mỹ, ba người vẫn là kém hơn bậc.

      Lục Lưu nhìn tiểu nữ nhi trong lồng ngực Giang Thừa Nhượng, nhàn nhạt "Ừm" tiếng.
      Giang Thừa Ngạn tức nhịn nổi, nhìn chính mình muội muội : "Vậy tốt, có điều —— nếu như có lần sau, xem Tam ca ta đánh mông muội như thế nào"
      Giang Diệu hiểu được ba ca ca lo lắng cho nàng, liền chớp chớp mắt to, phối hợp lấy tay che cái mông .
      Cử chỉ đáng như vậy khiến ba huynh đệ nhất thời lộ ra nụ cười vui vẻ, thân mật nắn nắn khuôn mặt của muội muội.
      Đại ca Giang Thừa Nhượng tính tình trầm ổn, bây giờ tìm được muội muội, liền hướng về phía Lục Lưu : "Đa tạ Tuyên Thế tử chiếu cố tiểu muội, chúng ta xin cáo từ trước."

      Lục Lưu khẽ vuốt cằm, mặt hề cảm xúc.
      Giang Thừa Ngạn rất ưa vẻ mặt này, cùng với Nhị ca dạng giống nhau, bên trong liền thầm mắng câu, lúc này mới che chở muội muội ra ngoài.
      đường, Giang Diệu ôm cổ Giang Thừa Nhượng, nghiêng nghiêng đầu chuyện cùng tam ca Giang Thừa Ngạn.

      Giang Thừa Ngạn động tác ôn nhu xoa xoa hồi bụng dưới của nàng, lẩm bẩm : "No rồi còn cố ăn, muội nhìn xem, tại bụng đều khó chịu?" Tuy là giọng điệu trách cứ nhưng đau lòng chiếm đa số.
      Giang Diệu dám là Lục Lưu bắt nàng ăn, chỉ giọng : "Cái sủi cảo kia ăn ngon!"
      Giang Thừa Ngạn giơ tay nhéo nhéo chóp mũi muội muội, giọng điệu cưng chiều : "Diệu Diệu nhà chúng ta sao lại thích đồ ăn vặt rồi." lại tiếp "Có điều cũng được, ăn nhiều chút mới tốt, Diệu Diệu nếu là thích ăn, hôm nay liền để đầu bếp trong phủ làm, bảo đảm so với Tuyên Vương phủ ngon hơn."

      Giang Diệu cười cười, mới vừa rồi nàng ăn tổng cộng ba cái sủi cảo nhân cá ngừ, vẫn còn no đây.
      Ba huynh đệ ôm muội muội, dọc đường vừa vừa cười, lần nữa trở về tiền viện.

      Nhưng Kiều Thị lúc này lại ở đó xem kịch, mà ngồi ở trong phòng, dường như Giang Chính Mậu động viên cái gì.
      Giang Thừa Ngạn cho rằng mẫu thân lo lắng cho muội muội, liền vội vàng mỉm cười vào: "Phụ thân, nương."
      Vừa nghe được thanh nhi tử nhà mình, Kiều Thị liền ngẩng mặt lên.
      Mà Giang Chíng mậu bên cạnh chính là gương mặt tuấn tú nén giận, quay về phía Giang Thừa Ngạn :
      "Nghịch tử, ngươi còn biết trở về!"

      Giang Thừa Ngạn sợ nhất Giang Chính Mậu, cái cổ vội vàng co rụt lại, oan ức hướng đến Kiều Thị, đưa ra bộ mặt vô tội làm nũng : "Nươngggg, người xem phụ thân..."
      Vậy mà lúc này, Kiều Thị có bênh , mà thái độ thay đổi đưa tay lên nhéo lỗ tai Giang Thừa Ngạn, mày liễu nén giận : "Ngươi chút, ngươi làm sao lại bắt nạt Trần cửu tiểu thư?"
      Kiều Thị càng nghĩ càng giận, nhìn bộ dáng nhi tử tỏ vẻ vô tội, thanh cũng lớn hơn: "Nương thường ngày dạy ngươi thế nào? Bắt nạt ai cũng cho phép bắt nạt nữ hài tử, ngươi ngược lại tốt, đem tiểu nữ nhi nhà người ta đẩy ngã, hại người ta rơi cái răng cửa, đầu bị chảy máu mảng lớn. Giang Thừa Ngạn, lá gan ngươi lớn!"
      Giang Diệu sững sờ, vội vàng nhìn Giang Thừa Nhượng, tay ôm cổ cũng nắm chặt lại, chớp chớp mắt : "Đại ca?" Đến cùng là xảy ra chuyện gì? Sao Nhị ca lại bắt nạt Trần cửu tiểu thư?
      Giang Thừa Nhượng nhàng vỗ vỗ sống lưng muội muội, ôn nhu : "Diệu Diệu sợ."

      Luôn luôn hờ hững như Giang Thừa Hứa, cũng yên lặng đưa tay ra, vuốt ve sống lưng muội muội.
      Đối với Giang Thừa Nhượng và Giang Thừa Hứa Tam đệ bị đánh trận tơi bời quan trọng, nếu để cho muội muội bảo bối bị doạ kinh sợ, vậy tốt .
      --- -----

      Tác giả có lời muốn :

      Tam ca: Muội muội bảo là đệ đều tốt, khóc /(ㄒoㄒ)/~~
      Diệu Diệu: (xoa đầu) Tam ca đừng khóc ~
      Tam ca: Được, ca khóc ~\(≧▽≦)/~

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 10: Định thân



      Giang Thừa Ngạn gây họa, Kiều Thị buổi tối ngủ đều yên giấc. Giang Chính Mậu đem thê tử kéo vào trong lồng ngực, động viên trận: "...Ngày mai chúng ta nhìn cái, chuyện này xác thực là Ngạn nhi có lỗi, có điều Trần gia cũng phải hiểu đạo lý, nàng đừng quá lo lắng..."
      Gia thế Trần gia tuy theo kịp Trấn Quốc Công phủ, nhưng trong kinh thành vẫn có chút địa vị, hôm nay Giang Thừa Ngạn làm bị thương chính là Trần cửu tiểu thư - Trần Ngưng Chỉ, là khuê nữ con vợ cả ngũ phòng, Trần gia cũng thương nữ nhi này.

      Kiều Thị gật đầu, lại mắng vài câu tiểu tử thúi. Hôm nay Lão vương phi Tuyên Vương phủ đại thọ, nàng chính là muốn ngay trước mặt cảm tạ Tuyên thế tử đối với nữ nhi ân cứu mạng, ngờ lại thêm chuyện bực mình này.
      Ngày kế Kiều Thị trước tiên Cẩm Tú viện chăm sóc nữ nhi rời giường rửa mặt. Giang Diệu thân thiết nhìn khuôn mặt mẫu thân lúc này, biết được nàng vẫn còn tức giận, nhất thời dám lời nào, chỉ vươn đôi tay thân mật ôm cổ của nàng, mềm mại : "Nương..."

      Kiều Thị sao biết suy nghĩ trong lòng khuê nữ, cũng biết được là xảy ra chuyện gì, từ lúc khuê nữ rơi xuống ao sen ốm nặng trận, sau khi khỏi bệnh tính tình càng ngày càng hoạt bát. Đúng là chuyện tốt. Kiều Thị tự nhiên mừng rỡ, giơ tay xoa xoa khuôn mặt của nữ nhi, : " cho con xin giúp Tam ca!"

      A.
      Giang Diệu chép miệng, lời nào .
      Kiều Thị ôm khuê nữ tiến vào phòng ăn, nhìn bên cạnh hai nhi tử đứng chỉnh tề, đột nhiên nhíu lên lông mày: "Ngạn nhi đâu?"
      Đại ca Giang Thừa Nhượng, nhất thời lộ ra vẻ khó khăn.
      Kiều Thị chợt ràng .
      Ngồi xe ngựa đến Trần phủ, Giang Chính Mậu nhìn thê tử tức giận thở phì phò, ôn hoà : "Được rồi, phu quân sai người Kiều phủ trói tên tiểu tử kia về, nàng đừng tức giận."
      Kiều phủ là nhà mẹ đẻ của Kiều Thị. Giang Thừa Ngạn xưa nay dẻo mồm được người thích, hơn nữa dáng dấp tuấn tú, càng ngày càng làm người thương , tự nhiên đem Tổ phụ Kiều Thái phó cùng Tổ mẫu dỗ đến vui vẻ, hai vị nhân gia này thương ngoại tôn là nhất.

      Kiều Thị đường buồn bực, đợi đến Trần phủ, mới lộ ra ý cười hiền lành, khuôn mặt kiều diễm ướt át, cử chỉ lại đoan trang hào phóng, dường như từ họa bên trong ra.
      Trần phủ cùng Trấn Quốc Công phủ trước nay vốn giao thiệp, hôm nay đích tôn Quốc Công phủ phu thê hai người tạ lễ đến chơi đúng là lần đầu tiên.
      Giang Chính Mậu cùng Trần Ngũ gia ở bên ngoài chuyện.
      Trần Ngũ gia ăn mặc thân trường bào màu xanh cổ tròn, vóc người cao gầy, hơi xấu chút, là người nhã nhặn biết điều. Trần Ngũ gia ngược lại cũng gì trách cứ, hai gò má mỉm cười, thái độ có chút thân mật.
      Nhưng thê tử Trần ngũ gia - Thái thị, tính tình lại mạnh mẽ xảo quyệt, hôm qua nhìn khuê nữ ngã chổng vó, rơi mất cái răng cửa, cái trán còn bị thương, sớm đem kẻ gây hoạ ra mắng khắp tám đời.

      Thái thị có khuôn mặt trái xoan, đuôi lông mày hơi nhếch lên, đúng là biểu tính tình. nay mặc thân xanh ngọc thêu hoa bối tử, cài trâm ngọc thạch trạm hình con bướm, cổ tay mang ngọc tường vân, nhưng cũng đều là kiểu dáng năm ngoái. Thái thị nhìn Giang Chính Mậu cùng Kiều Thị lại đây, liền đem Trần Ngưng Chỉ trong phòng ôm ra.
      Trần Ngưng Chỉ dung mạo đúng là giống Thái thị, mà là có chút giống phụ thân Trần Ngũ gia, vẻ ngoài thân thiết, ngoan ngoãn dịu ngoan. nay nhìn khuôn mặt trắng nõn béo núc ních, con mắt mở to còn có chút sợ hãi, chỉ núp ở trong lồng ngực Thái thị, ánh mắt sợ hãi đánh giá phu thê Giang Chính Mậu trong phòng.
      Dù Kiều Thị thích Thái thị, nhưng trước mắt là tiểu nữ nhi đầu buộc băng trắng xoá, lòng cũng sinh hổ thẹn. Trần cửu nương này mới hơn khuê nữ của nàng tuổi thôi.
      Kiều Thị vội vàng nhận lỗi: "...Chuyện này là Ngạn nhi nhà chúng ta đúng, hôm qua chúng ta cũng giáo huấn ."
      Nhưng Thái thị tin. Lúc trước Kiều Thị cùng Giang Chính Mậu thành thân, làm náo động cả kinh thành, thành thân liền sinh lúc ba nhi tử, làm người khác phải ước ao. Kiều Thị đối với ba nhi tử đều là thương , làm sao nỡ lòng giáo huấn? Hơn nữa hôm nay, ngay cả bóng dáng tiểu tử kia còn thấy, thành ý ở đâu?

      Thái thị ôm lấy nữ nhi, : "Là nữ nhi chúng ta có phúc, trách được Tam công tử. nay tướng mạo bị huỷ rồi, lớn lên liệu ai muốn lấy nàng..."
      Kiều Thị nhìn Giang Chính Mậu chút, liền lấy bình chuẩn bị kĩ đưa cho Thái thị: "Đây là ngọc da cao, bôi cái này lên vết thương của Cửu tiểu thư để sẹo."
      Thái thị nhận, Thái thị cũng từng nghe qua tên tuổi của ngọc da cao này, hiệu quả tuyệt hảo, đáng giá ngàn vàng. Nhưng hôm nay, trong lòng Thái thị có nửa phần cảm kích, chỉ cảm thấy Kiều Thị trước mặt là khoe khoang.
      Thái thị : "Đa tạ phu nhân, chúng ta chỉ chịu đựng nổi."
      Nữ nhi chịu oan ức lớn như này, làm nương đau lòng cũng là đạo lý. Kiều Thị thoải mái với thái độ của Thái thị, nhưng tinh tế nghĩ, nếu chuyện hôm nay rơi vào nữ nhi của nàng, thái độ nàng cũng tuyệt thân thiết. Kiều Thị thở dài, nhíu mày nhìn về phía phu quân nhà mình.
      Trần Ngũ gia quen với tính khí của thê tử, tự nhận mình là trung hậu thành , hôm qua khuyên thê tử, ngờ vẫn là vô dụng.
      Trần Ngũ gia hướng về phía Giang Chính Mậu tỏ vẻ áy náy: "Thê tử ta chính là tính tình như vậy, khiến người cười chê rồi." Thái thị mạnh mẽ nhéo Trần Ngũ gia cái.
      Kiều Thị , bên cạnh Giang Chính Mậu chậm rãi khởi thân, hướng về phía Trần ngũ gia cùng Thái thị : "hôm qua, xác thực là khuyển tử lỗ mãng. Ngọc da cao này nên nhận, đừng là tiểu nương, mà ngay cả nam tử, mặt mày cũng rất quan trọng. Thân thể được cha mẹ ban tặng, sao có thể để thương tổn?" Ngày thường khuôn mặt Giang Chính Mậu luôn tỏ vẻ, nhưng hôm nay đến nhận lỗi nên vẻ mặt tuấn tú ôn hoà hơn chút, suy nghĩ chốc lát, liếc mắt nhìn tiểu nữ nhi trong lồng ngực Thái thị, lại cười : "... bằng như vậy, nếu là hai vị chê, ta thay khuyển tử hướng về hai vị cầu thân."
      Lời này vừa dứt, đừng là Thái thị, ngay cả Kiều Thị sắc mặt cũng ngẩn ra. Kiều Thị nhìn gò má phu quân, tay trong tay áo liền nắm chặt.
      Thái thị nguyên bản hi vọng gì, dù sao nhân gia nhà người ta, thể trêu trọc vào, chỉ là muốn xả giận thôi. Nữ nhi thể tự nhiên bị người ta bắt nạt. Nhưng lúc này nghe Giang Chính Mậu như vậy, đúng với chủ ý của nàng —— nếu tiểu tử Giang Thừa Ngạn kia, có thể lấy khuê nữ nàng thể tốt hơn.

      Thái thị sắc mặt thoáng hòa hoãn chút, nhìn về phía Giang Chính Mậu: "Việc này chứ?" Giọng điệu này, dường như là lo lắng sau khắc nhân gia đổi ý. Giang Chính Mậu gật đầu: "Tự nhiên là . Cửu nương có được thông minh lanh lợi lại hoạt bát đáng , nếu như có thể cưới Cửu nương, là khuyển tử có phúc khí."
      Thái thị liền vui vẻ lộ ra mấy phần nụ cười. Nhưng sắc mặt Kiều Thị có chút khó coi.
      Thời điểm ra khỏi Trần phủ, Thái thị cùng Trần Ngũ gia tiễn hai người đến tận cửa chính, khỏi có bao nhiêu khách khí .
      Lên xe ngựa, khuôn mặt tươi cười của Kiều Thị trở nên lạnh nhạt.
      Giang Chính Mậu nắm tay của vợ, thanh mềm mấy phần: "Trách ta sớm thương lượng với nàng sao?"
      Kiều Thị nhấc mi nhìn Giang Chính Mậu, : "Thiếp thân hiểu được tâm tư phu quân, chỉ là... Chỉ là đây là chuyện đại cả đời của Ngạn nhi, chàng làm sao có thể —— "
      Thân phận Trần Ngưng Chỉ căn bản đủ tư cách làm thê tử Giang Thừa Ngạn, Kiều Thị tuy coi trọng thân phận, chỉ hy vọng nhi tử chính mình ngày sau có thể lấy được Tâm Nghi tiểu thư. Nàng cùng phu quân là hai bên tình nguyện, tự nhiên ràng chỗ tốt của hai bên tình nguyện. Chuyện phu thê là phải sống hết đời.
      Kiều Thị chóp mũi đau xót, viền mắt ửng hồng: "Chàng nhìn cái tính tình Thái thị, nếu là ngày sau Trần Cửu như nàng ta, vậy phải hại cả đời Ngạn nhi chúng ta sao?"
      Giang Chính Mậu đem người ôm vào lòng : "Đây là Ngạn nhi phạm sai, đường đường đại nam nhi, đương nhiên phải dám làm dám chịu. Còn tiểu nương kia, Thái thị tính khí tuy rằng được, nhưng ta vừa mới nhìn qua tiểu nương kia, là đứa bé ngoan ngoãn, phụ thân nàng lại là người trung trực, Trần cửu nương sau này giống phụ thân nàng. Sao vậy, nàng còn tin ánh mắt nhìn người của ta"
      Kiều Thị khịt khịt mũi. tin có ích lợi gì, việc hôn nhân đều định ra rồi.
      Thời điểm hai vợ chồng hồi Trấn Quốc Công phủ, Giang Thừa Ngạn bị Giang Chính Mậu phái thị vệ cho trói về .
      Giang Thừa Ngạn cũng là oan ức, hôm qua có chuyện lo lắng nên mới đem người nhàng đẩy cái, ngờ Trần cửu nương mảnh mai như vậy. Giang Thừa Ngạn tự biết có lỗi, chờ bị mắng, thấy cha mẹ tiếng nào.
      Giang Thừa Ngạn có chút phát hoảng: "Nương?"
      Kiều Thị lên tiếng, vốn là tức giận, nhưng hôm nay trong lòng là hổ thẹn. Vừa vặn vào lúc này Hứa ma ma bưng bát nước lê lại đây, Kiều Thị tiếp nhận nước lê, đặt ở giường la hán cho nữ nhi.
      Giang Diệu thức thời lên tiếng, tay cầm thìa, uống ngụm nước lê, sau đó tha thiết mong chờ nhìn Tam ca.
      Giang Chính Mậu mặt lạnh, quay về Giang Thừa Ngạn : "Phạm lỗi lầm liền chạy đến tổ phụ gia, ngươi muốn chọc mọi người thêm tức giận ."
      Giang Thừa Ngạn : "Nhi tử biết sai rồi."
      Nhận sai đúng là nhanh, cũng biết được là giống ai. Giang Chính Mậu nghiêm mặt : "Mấy ngày nữa ngươi chuyến đến Trần phủ, cố gắng xin lỗi tiểu nương nhà người ta. Dù sao sau này cũng là thê tử của ngươi, tóm lại thể khiến người ta sinh lòng căm ghét ."
      Giang Thừa Ngạn vốn là biết sai rồi, chuẩn bị thuận thế gật đầu, mới chợt cảm thấy đúng, con ngươi ngẩn ra, bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Phụ thân, ngài đây là ý gì?" mở đôi mắt to nhìn Giang Chính Mậu. Nhìn phụ thân lên tiếng, liền nhìn về phía mẫu thân Kiều Thị.
      Kiều Thị tới, thở dài : "Chuyện này là chính ngươi gây họa, oán được người khác. Nương cùng phụ thân ngươi đáp ứng hôn của ngươi và Trần cửu nương rồi."
      Giang Thừa Ngạn khóc, ai oán : "Nương, ngươi lại phải chưa từng thấy Trần Ngưng Chỉ, béo như vậy, so với Diệu Diệu đẹp đẽ nửa cũng bằng. Nhi tử cưới!" Giang Thừa Ngạn quệt mồm. Tính tình của như Kiều Thị, xem người chỉ xem mặt cũng cực kỳ giống mẫu thân.
      Trần Ngưng Chỉ cũng tính xinh đẹp, bây giờ còn tuổi, mập mạp chút cũng là bình thường, nhưng Giang Thừa Ngạn sinh ra ở Trấn Quốc Công phủ, cha mẹ, ca ca muội muội, đều là tướng mạo xuất chúng nên mặt mũi Trần Ngưng Chỉ này lọt vào mắt Giang Thừa Ngạn. Điểm trọng yếu nhất là tính khí Giang Thừa Ngạn thích bị người dễ dàng quyết định việc hôn nhân.
      ngờ trong ba huynh thị người nhất lại định thân sớm nhất.
      Giang Diệu cầm trong tay thìa sứ trắng nghe xong lời này, cũng là ngẩn ra. Nàng nhìn về phía Kiều Thị, khẽ mở phấn môi : "Nương, hôm qua Tam ca là vì tìm nữ nhi, mới cẩn thận tổn thương Trần tỷ tỷ —— "
      Kiều Thị khổ não lắm, liền nghiêng đầu : "Diệu Diệu ăn ."
      Giang Diệu : "... Nha."
      Giang Diệu cúi đầu, nhìn hoa văn trong chén nước lê, tiểu lông mày đột nhiên nhướng lên. Đời trước, người Tam ca lấy cũng phải Trần Ngưng Chỉ nha.
      --- ------ ----

      Tác giả có lời muốn :

      Lục Lưu: Ta là nam chính! Tại sao lại xuất ít hơn mấy nam tử kia? !
      Đại bính: Ngày hôm qua sủi cảo còn lại ăn ngon ?
      Lục Lưu: ... 。・°°・(>_<)・°°・。

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 11: Ngẫu nhiên gặp

      Kiều Thị đau lòng nhi tử, giận Giang Chính Mậu độc đoán, năm ngày liền nàng đều ngủ ở Cẩm Tú viện cùng Giang Diệu.
      Giang Chính Mậu sủng thê như mạng, tất nhiên chịu được lạnh nhạt này, mỗi khi trở về gặp Kiều Thị, đều là bộ dáng mặt nóng dính mông lạnh của nàng. Giang Diệu bị kẹp ở giữa, cũng là làm khó dễ. Nàng muốn nương cùng phụ thân giận dỗi, nhưng mà bản thân nàng thuyết phục được. Đừng là nương, nàng cũng thấy tức giận đây.
      Ngày hôm nay Giang Diệu luyện chữ, nhìn cha lại tới nữa, mới nhấc mi ngơ ngác nhìn .

      Giang Chính Mậu thân hình cao to, quanh năm tập võ, người tự có luồng vũ nhân cường tráng, nhưng giờ nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy lại có vẻ phờ phạc, gầy .
      Giang Diệu đến cùng là đau lòng, hướng về phía Giang Chính Mậu câu: "Phụ thân, nương ở chỗ Tam thẩm thẩm." Nhưng thái độ có thân thiết như ngày xưa.
      Giang Chính Mậu nhìn nữ nhi nho , vầng trán lộ ra ôn nhu, liền tới dắt tay nữ nhi ra ngoài dạo.
      cao thấp, lớn hai cha con ở trong viện mấy bước.
      Giang Chính Mậu hỏi: "Diệu Diệu cũng tức giận phụ thân?"
      "... Vâng." Giang Diệu gật đầu.
      Nàng tính tình giống Kiều Thị, nên rất thẳng thắn, tức giận chính là tức giận, nửa điểm đều do dự. Nàng biết phụ thân bởi vì Tam ca làm chuyện bậy rồi trốn tránh trách nhiệm nên mới tức giận, trong khi Trần Ngưng Chỉ là tiểu nương, bị ca ca phá tướng, đây đúng là tình nghiêm trọng. Nhưng là, ràng có thể có biện pháp khác để giải quyết.

      Giang Diệu nâng lên khuôn mặt , : "Tam ca còn khó chịu hơn nữ nhi."
      Thường ngày Tam ca nàng luôn lẫm lẫm liệt liệt ai quản được, nhưng ràng hôn quan trọng như vậy liền cứ như thế bị quyết định, cũng khó trách ca ca bất mãn.
      Giang Chính Mậu nhất thời sắc mặt nghiêm nghị, gì.
      Nhưng Giang Diệu lại mở miệng tiếp: "Phụ thân, ngày mai nữ nhi có thể cùng Tam ca Trần gia ?"
      Giang Chính Mậu xưa nay từ chối cầu gì của nữ nhi, giơ tay xoa xoa đầu nữ nhi, : "Được."

      Ngày kế Giang Diệu cùng Giang Thừa Ngạn tự mình Trần gia xin lỗi.
      Giang Thừa Ngạn mặt mày ủy khuất, phờ phạc, lúc nhìn thấy Giang Chính Mậu, chỉ nhàn nhạt kêu tiếng "Phụ thân", sau đó liền trưng vẻ mặt thối cho .
      Nếu đổi lại là bình thường, Giang Chính Mậu thấy nhi tử biết lớn như này giáo huấn phen, nhưng mấy ngày nay Giang Chính Mậu bị cả nhà lập, nên dám lại phát hoả.

      Giang Diệu được đại ca Giang Thừa Nhượng ôm lên xe ngựa, ngồi cùng Giang Thừa Ngạn đệm mềm.
      Nàng cúi xuống, nhìn thấy trước mặt có ít bánh ngọt cùng đĩa hạt thông.
      Giang Diệu biết là Tam ca thích ăn hạt thông, liền cầm hạt thông lên bóc vỏ.
      Giang Thừa Ngạn tuy rằng khổ sở, nhưng qua vài ngày nên tâm tình tự nhiên cũng tốt hơn rất nhiều. Vẻ mặt ngày hôm nay là cố tình bày ra cho phụ thân xem. Vào lúc này thấy muội muội bóc hạt thông, liền vội vàng đoạt lấy hạt thông trong tay muội muội, : "Diệu Diệu muốn ăn? Để Tam ca bóc cho muội."
      Thiếu niên trẻ tuổi liền như thế cẩn thận nghiêm túc, cúi đầu bắt đầu bóc hạt thông.
      Giang Diệu cầm mấy hạt thông được bóc sạch vỏ đưa đến bên miệng Giang Thừa Ngạn, : "Tam ca ăn!"
      Nguyên lai là cho .
      Giang Thừa Ngạn cảm động trận, : "Vẫn là Diệu Diệu thương Tam ca." mặt ăn hạt thông, mặt chuyện với muội muội.

      Giang Diệu đem hai tay quy củ đặt ở đầu gối vui vẻ cười. Nàng chỉ bóc mấy hạt thông mà thôi, đáng là gì. Lại , chuyện này cũng nguyên nhân do nàng, nếu hại cả đời Tam ca, nàng chính là áy náy yên.
      Hai huynh muội đến Trần phủ.
      Thái thị biết được tin tức, dọn dẹp phen sau đó lập tức ra gặp người .
      Xa xa nhìn thấy trong phòng có hai người, thiếu niên tuấn lãng trẻ con, ăn mặc thân trường bào màu xanh sẫm, khí mười phần. Thái thị biết được, trong ba đích tôn của Trấn Quốc Công phủ chỉ có Tam công tử thích nhất là màu xanh. Sau này, đây chính là con rể nhà mình, Thái thị đúng kiểu cha mẹ vợ xem con rể, càng xem càng thích. Còn bên cạnh là tiểu nữ nhi, dáng người nho , đầu chải song thuỳ kế tinh xảo, mặc thân áo đỏ thêu hoa sen cùng với chiếc quần màu nhũ bạch, cổ đeo khoá trường mệnh Phúc Thọ, khuôn mặt trắng nõn hoàn mỹ, đúng là tiểu mỹ nhân.
      Đây chắc chắn là cháu duy nhất của phủ Trấn Quốc Công.
      Tiểu nữ nhi này ngàn kiều bách sủng mà lớn lên, Kiều thị mơ hồ lo lắng tính khí được nuông chiều khó ở chung với con nàng. Thái thị nghĩ đến thất thần, phải đến khi ma ma bên cạnh nhắc nhở mới bước chân vào.

      Thấy người vào, Giang Thừa Ngạn cùng Giang Diệu liền chào hỏi phen.
      Chỉ là sắc mặt Giang Thừa Ngạn có chút được tốt.
      Thái thị căn bản là vừa ý vị sắp là con rể này, nhưng nay nhìn thái độ như vậy, mặt cũng lạnh mấy phần.
      Giang Diệu hỏi: "Bá mẫu, hôm nay Trần tỷ tỷ có ở nhà ạ?"
      Dáng người Giang Diệu nhắn, khi chuyện đều mềm mại ngọt ngào, khiến người nghe tâm đều mềm nhũn. Thái thị thoáng cúi đầu nhìn nàng, khoé miệng mỉm cười, : "Chỉ nhi ở nhà, cùng với Hoắc tiểu thư chơi đùa ở trong sân."

      Hoắc Tuyền là cháu ruột của bình tân Hầu phủ, thân phận cao quý nên Thái thị rất hoan nghênh nữ nhi cùng nàng lui tới, mỗi lần Hoắc Tuyền đến, đều là nhiệt tình tiếp đón.
      Bây giờ bọn tuổi còn , tự nhiên có gì cấm kỵ. Thái thị lập tức dẫn hai huynh muội tới hậu viện.
      Thái thị cùng Trần Ngũ gia ở tại Thúy Bình cư, Trần Ngưng Chỉ vẫn ở cùng với phụ mẫu, giống như Giang Diệu, còn tuổi mà mình viện. Bình thường tiểu thư nhà giàu có phải đến mười , mười hai tuổi mới ở viện riêng, còn Giang Diệu mới tuổi như vậy mà được như thế, đủ hiểu nàng ở phủ được cưng chiều như nào.
      Thái thị quản gia rất tốt, trong Thuý Bình cư này đều được nàng quản lý ngay ngắn ràng, nhóm ma ma cùng nha hoàn cực hiểu tiêu chuẩn lễ nghi.
      Vào đến Tử Lý viện, Trần Ngưng Chỉ cùng Hoắc Tuyền nhảy dây.
      Hai nha hoàn áo lục từng người nắm hai đầu dây thừng để hai người thay phiên nhau nhảy, khuôn mặt nhắn nụ cười rạng rỡ, chơi rất vui vẻ.
      Hoắc Tuyền nhìn thấy Thái thị cùng huynh muội Giang Thừa Ngạn liền vội vàng dừng động tác. Trần Ngưng Chỉ theo ánh mắt Hoắc Tuyền nhìn sang cười với mẫu thân Thái thị, tiểu nương mất cái răng cửa, nhưng tuổi còn nên cười đặc biệt đáng .
      Chờ đến khi nhìn thấy Giang Thừa Ngạn, Trần Ngưng Chỉ liền thu lại ý cười, khuôn mặt mũm mĩm hiển nhiên là vui.
      Giang Thừa Ngạn đứng ở đằng xa nhìn Trần Ngưng Chỉ, chân giống như dính đất, hề nhúc nhích, nhất quyết vào.
      Giang Diệu lôi kéo tiếp được, còn cách nào khác là tự mình theo Thái thị vào trong.

      Hoắc Tuyền hiểu được Trần Ngưng Chỉ là do Giang Thừa Ngạn làm bị thương, nàng là tiểu nương hiểu đạo lý nên vì vậy mà đổ lên đầu Giang Diệu, lúc này thấy Giang Diệu liền nhiệt tình gọi người.
      Còn thái độ Trần Ngưng Chỉ lại có tốt như vậy. Trần Ngưng Chỉ tuy rằng tính cách giống Trần Ngũ gia, nhưng dù gì nàng vẫn là con của Thái thị, nên ít nhiều vẫn giống mẫu thân nàng hẹp hòi.

      Thái thị cười cười, : "A Chỉ, con trước tiên cùng Giang tiểu thư chơi đùa, mẫu thân cho người làm mấy món điểm tâm ngon."
      Nếu hai hài tử định thân, vậy chính là người nhà, Thái thị tự nhiên cũng muốn nữ nhi cùng tiểu tử tương lai ở chung hòa hợp. Nếu từ có thể trở thành bạn tốt, ngày sau gả , nữ nhi cũng coi như là có người giúp đỡ. Thái thị trong lòng càng nghĩ càng vui.
      Thái thị vừa , Tử Lý viện cũng chỉ còn sót lại mấy hài tử.
      Giang Thừa Ngạn thẳng tắp đứng dưới cây liễu cách đó xa, cái gì cũng chịu lại đây.
      Giang Diệu hôm nay đến đây, đơn thuần là cùng Tam ca đến xin lỗi. Nàng nâng lên khuôn mặt , quay về phía Trần Ngưng Chỉ : "Trần tỷ tỷ, muội có thể cùng tỷ chuyện chút ?"
      Hoắc Tuyền là hài tử thông minh, vừa nghe lời này, liền cười cười rồi viện cớ nhà xí.
      Trần Ngưng Chỉ có khuôn mặt tròn mũm mĩm hơn với tiểu nương bình thường, Giang Diệu là gầy, nên lúc này hai người đứng cạnh nhau nhìn càng ràng. trán Trần Ngưng Chỉ vết thương còn chưa khỏi hẳn, có điều bắt đầu đóng vảy, Giang Diệu biết được dùng ngọc da cao ngày ngày bôi lên, sau này lưu lại sẹo.

      Giang Diệu tiếp tục : "Muội nghe mẫu thân , sau này Trần tỷ tỷ phải gả cho Tam ca của muội." thanh của tiểu nữ nhi sáu tuổi non nớt mềm mại, rất là dễ nghe.
      Trần Ngưng Chỉ tuy mới bảy tuổi, nhưng mà nữ hài tử đối với chuyện lập gia đình trời sinh vẫn là ngượng ngùng, nàng quyệt miệng lầm bầm: "Ta mới thèm gả."
      Giang Diệu hỏi: "Trần tỷ tỷ chán ghét Tam ca của muội?"
      Trần Ngưng Chỉ thẳng: "Tam ca của muội tính tình xấu hoắc, còn tốt bằng nửa Xa biểu ca của tỷ."
      Giang Diệu nghe vậy ngẩn ra.
      Nàng tự nhiên hiểu được trong miệng Trần Ngưng Chỉ "Xa biểu ca" là ai.
      Thái Thanh Xa là con thứ của Thái Gia Bàng, cùng Trần Ngưng Chỉ là biểu huynh muội, hai người từ quan hệ rất tốt, đời trước, Trần Ngưng Chỉ chính là gả cho vị biểu ca Thái Thanh Xa này. Tuy nàng nuôi dưỡng ở khuê phòng, nhưng có số việc, vẫn là biết ít. Thái thị ghét bỏ Thái Thanh Xa thư sinh nghèo túng, tiền đồ nên chịu đem nữ nhi gả cho , nhưng Trần Ngưng Chỉ đối với Thái Thanh Xa là tấm chân tình, sau đó nàng liền cầu xin phụ thân Trần Ngũ gia. Trần Ngũ gia thường ngày tuy đối với thái thị gì nghe nấy, nhưng vì chuyện cả đời của nữ nhi nên liền kiên quyết, hồi tác thành cho hai người. Thái thị bởi vậy buồn bực rất lâu, cực bất mãn người con rể này nên ngay cả Trần Ngưng Chỉ cũng thương nữa. Nhưng Trần Ngưng Chỉ gả cho Thái Thanh Xa là oán hối hận. Nàng chỉ biết hai người mới thành thân tình cảm vô cùng tốt , còn chuyện về sau, mạng nàng cũng còn nên dĩ nhiên biết được chuyện sau.

      Nàng hôm nay đến, ôm tia may mắn.
      Quả nhiên, tuy rằng Trần Ngưng Chỉ còn , nhưng từ thích vị biểu ca này.
      Vậy chuyện này, liền dễ làm .
      Giang Diệu cố ý hỏi: "Vậy Trần tỷ tỷ muốn gả cho Tam ca của muội?"
      Trần Ngưng Chỉ thấy thái độ Giang Diệu thân mật, ngược lại cũng bắt đầu thoải mái chuyện cùng nàng, dù sao cũng là tiểu nương, lúc trước tuy rằng tức giận, nhưng cũng là hiểu lí lẽ, hiểu được chuyện này chỉ có thể trách Giang Thừa Ngạn, thể trút giận lên Giang Diệu .
      Nàng gật gật đầu, thẳng: "Ừm, tỷ sau khi lớn lên, muốn gả cho Xa biểu ca, muốn gả cho ca ca muội. Nhưng mà nương của tỷ ..."
      Trần Ngưng Chỉ e ngại Thái thị. Mà ngày ấy nàng bị kinh sợ nên khi nhìn song phương cha mẹ định ra việc hôn nhân, nàng cũng gì.
      Trần Ngưng Chỉ ngu ngốc, nháy nháy mắt : "Diệu Diệu, muội có phải là... Có biện pháp gì?"
      Giang Diệu nhìn tiểu nương thiếu mất chiếc răng cửa trước mặt này, đúng là châu tròn ngọc sáng, rất là đáng .
      Nhưng cho cùng, nàng lại là ích kỷ. Nàng muốn Tam ca lấy người mình thương. Chuyện này phụ thân nàng quá mức vội vàng, nếu giải quyết, sợ là sau này phụ mẫu hai bên gây mâu thuẫn. Bây giờ Trần Ngưng Chỉ chán ghét Tam ca nàng, trong mắt chỉ có duy nhất Thái Thanh Xa, đó là chuyện thể tốt hơn .
      Giang Diệu : "Nếu Trần tỷ tỷ tin tưởng muội, muội liền có biện pháp, đảm bảo việc thành thân của tỷ và Tam ca muội đều thành." Dù sao hai gia đình chỉ là ước định bằng mồm nên việc giải trừ hôn ước cũng dễ dàng. Con ngươi Trần Ngưng Chỉ óng ánh vui mừng ngớt, sau khắc nhưng lại lo lắng hỏi: "... Có ?"
      Tuổi Giang Diệu còn hơn nàng tuổi đấy, có thể nghĩ ra cách gì.
      Giang Diệu hiểu được Trần Ngưng Chỉ vẫn là nghi nghờ, liền hướng về nàng nháy mắt. Trần Ngưng Chỉ đem lỗ tai lại gần, nghe chủ ý của Giang Diệu, sau khắc mặt mày liền thoải mái vui vẻ.

      Từ Trần phủ ra, Trần Ngưng Chỉ tự mình đưa Giang Diệu ra ngoài, còn với Giang Thừa Ngạn bên cạnh Giang Diệu vẫn cứ là hờ hững.
      Thái thị nhìn nữ nhi cùng Giang Diệu thân thiết, tâm trạng cũng là vui mừng, trước khi còn cùng Giang Diệu nàng sau này lại đến phủ chơi đùa. Đưa người , Thái thị lôi kéo tay của nữ nhi, vừa vừa : "Vừa nãy Giang tiểu thư cùng A Chỉ cái gì ?"
      Trần Ngưng Chỉ thanh thản nhiên : "Diệu Diệu thay Tam ca nàng xin lỗi nữ nhi, còn lần sinh nhật tới mời nữ nhi đấy."
      Thái thị mỉm cười gật đầu, liên tục tốt.
      xe ngựa, gương mặt tuấn tú của Giang Thừa Ngạn nhất thời ủ rũ, tâm trạng cũng xoắn xuýt theo. căn bản là thích Trần Ngưng Chỉ, cảm thấy nàng chỉ xấu xí còn mập mạp, giống như Diệu Diệu rất được thích đây. Hai tay Giang Thừa Ngạn chống má suy nghĩ, có chút do dự...haizzz....nhưng nếu là Diệu Diệu thích nàng ta, kì thực cũng cố lấy Trần Ngưng Chỉ.
      Giang Diệu biết suy nghĩ trong lòng Giang Thừa Ngạn, chỉ thấy vui, liền đề nghị: "Tam ca, phía trước có cửa hàng binh khí, lần trước phải Tam ca muốn mua kiếm sao, chúng ta xem chứ?"
      Giang Thừa Ngạn muốn gật đầu, sau khắc lại nghi hoặc nhìn Giang Diệu , hai con mắt ngạc nhiên hỏi: "Diệu Diệu làm sao biết ?"
      Giang Diệu nhanh chóng cười cười : "Tam ca quên, lần trước Tuyên Vương phủ, chính là qua đường này, muội nhìn lần là nhớ kỹ."
      Giang Thừa Ngạn biết được bản lĩnh của muội muội có gặp qua là quên, cũng hỏi lại, chỉ giơ tay xoa xoa đầu của muội muội, : "Được, vậy chúng ta liền nhìn cái."
      Xe ngựa của hai huynh muội đến trước cửa hàng binh khí liền dừng lại.

      Giang Thừa Ngạn đem muội muội ôm xuống dưới, nắm tay nàng vào.
      Giang Thừa Ngạn từ theo Giang Chính Mậu tập võ, võ nghệ tuy kịp Nhị ca Giang Thừa Hứa, nhưng so với thiếu niên bình thường rất là xuất sắc. Nam hài tử tự nhiên thích công phu, nay Giang Thừa Ngạn nhìn trong cửa hàng trưng bày binh khí rực rỡ muôn màu, liền vội vàng xoải bước đến chỗ bội kiếm treo vách tường.
      Giang Diệu thấy Tam ca vui vẻ xem đồ, nàng cũng nhìn nhìn chung quanh, bước chân ngắn tới trước gian tủ bày chủy thủ.
      Giang Diệu người , nên nhìn thấy chuỷ thủ bầy trong tủ, lúc nàng phát sầu ngay lúc đó, thân thể liền được người nhấc lên ôm lấy.
      Tiểu nữ nhi nho liền vững vàng ngồi ở đầu vai của đối phương. Giang Diệu cho rằng là Tam ca Giang Thừa Ngạn, khuôn mặt lập tức lộ ra nụ cười, sau đó cúi đầu nhìn kĩ chuỷ thuỷ được trưng bày, liếc mắt nàng liền nhìn trúng cái chuỷ thủ khéo léo tinh xảo, đầu chuỷ thủ nạm đá quý rất đẹp.
      Nàng giơ tay lên nắm lấy chuỷ thủ, cẩn thận tỉ mỉ nhìn, thấy rất đẹp mắt.
      Lúc này, lại nghe thấy bên cạnh thanh truyền tới: "...Chuỷ thủ này bên trong tốt."

      Hả?
      Giang Diệu ôm chủy thủ trong tay, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh ôm mình vai, chờ đến khi thấy khuôn mặt thanh phong lãng nguyệt của đối phương, con mắt nàng đột nhiên mở lớn lên.
      Lục Lưu sắc mặt lạnh nhạt, đem tiểu nữ nhi ngồi đầu vai mình ôm xuống.
      -----ooOoo-----

      Tác giả có lời muốn :

      Diệu Diệu: Lục thúc thúc, ngươi làm sao ở chỗ này?
      Lục Lưu: tâm ý tương thông = =
      ——
      Moe muốn là Moe edit đau cả hai con mắt rồiiiii
      ┭┮﹏┭┮

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 12: Tuyển phu . . .

      * Edit: Phương Moe

      Đứng bên chân thiếu niên là tiểu nữ nhi thân váy đỏ mềm mại. Nàng thoáng ngửa đầu, đôi mắt to tròn long lanh lẳng lặng nhìn thiếu niên.
      So với nữ nhi cùng tuổi Giang Diệu gầy hơn chút, Lục Lưu lại là cao hơn so với thiếu niên bình thường, nay Giang Diệu bé miễn cưỡng đứng đến bắp đùi Lục Lưu.
      Ba ca ca của Giang Diệu cũng là dạng cao to kiên cường, đời trước sau khi trưởng thành, so với nam tử cùng tuổi cao hơn rất nhiều, nhưng Lục Lưu này hai chân to dài, so với các ca ca nàng còn muốn cao hơn nữa.

      Giang Diệu thấy Lục Lưu chăm chú chọn chuỷ thủ, liền ngoan ngoãn đứng chờ . Sau đó thấy chọn được cây chuỷ thủ có vỏ màu hổ phách nạm đá quý. Cây chuỷ thủ ước chừng khoảng bảy, tám thốn. Tuy tinh xảo như cây chuỷ thủ trong tay Giang Diệu nhưng nhìn thiết kế rất khéo léo và cẩn thận, cực thích hợp cho tiểu nữ nhi.

      Lục Lưu cúi đầu, lên tiếng, chỉ đem chuỷ thủ đưa cho nàng.
      Giang Diệu giơ tay nhận lấy, muốn rút ra nhìn bên trong, Giang Thừa Ngạn ở bên kia lập tức chạy tới.
      đem chuỷ thủ trong tay nàng lấy , siết chặt trong tay, vẻ mặt ngưng trọng : "Cái này quá nguy hiểm, Diệu Diệu thể dùng làm đồ chơi."
      Vũ khí sắc bén, làm sao có thể để muội muội mảnh mai chạm vào? Dứt lời lại nghiêng đầu nhìn Lục Lưu, lông mày cau lại, chất vấn : "Diệu Diệu mới là hài tử sáu tuổi, người làm sao có thể cho nàng chơi thứ đồ nguy hiểm như thế?"

      Giang Thừa Ngạn giọng điệu tràn đầy trách cứ. Lần trước ở Tuyên Vương phủ, vị tuyên Thế tử Lục Lưu này mang muội muội bảo bối của , Giang Thừa Ngạn liền cảm thấy có gì đó đúng , bây giờ lại nhìn tiếp cận muội muội như vậy, Giang Thừa Ngạn càng ngày càng là buồn bực —— nếu phải thân phận của tôn quý, Giang Thừa Ngạn còn tưởng muốn giở trò xấu với muội muội đây!

      Giang Thừa Ngạn đem hai cây chủy thủ đặt ở trước quầy, sau khi thị uy xong liền kéo tay muội muội nhà mình ra ngoài, vừa vừa cằn nhằn liên miên: "Nương phải dạy muội sao? cho cùng người lạ chuyện. Ca ca cho Diệu Diệu biết, trong kinh thành này kẻ xấu còn muốn nhiều hơn, muội phải ngoan ngoãn, biết ?"
      Giang Diệu trừng mắt nhìn, hiểu được lời này của Tam ca là cố ý cho Lục Lưu nghe, nàng liền nhịn được liếc nhìn sắc mặt Lục Lưu, thấy gương mặt tuấn tú của lộ vẻ mặt gì, biết có tức giận hay . Giang Diệu muốn trêu trọc đến , đời trước nàng được biết Lục Lưu có tính thù dai, những đại thần từng dâng sớ buộc tội , hết thảy đều có kết quả tốt.

      Giang Diệu vội vàng nắm tay Tam ca, tránh : "Tam ca chọn được kiếm rồi sao?"
      Giang Thừa Ngạn lắc đầu, khuôn mặt có chút mất hứng: " chọn nữa, chúng ta vẫn là sớm trở về nhà chút."
      "Được ạ" Giang Diệu .
      Về nhà cũng được, chỉ cần Tam ca thêm gì nữa là tốt rồi.

      Lục Hà vẫn luôn theo sau Thế tử nhà mình, nghe thấy Tam công tử Trấn Quốc Công phủ đem Thế tử thành người xấu, đúng là thú vị. Nhưng hiếm thấy Thế tử lại có lòng nhiệt tình tự mình chọn đồ cho vị tiểu nữ nhi này nha.

      Lục Hà nhìn về phía Lục Lưu, hỏi: " Thế tử, đây là lễ vật cho sinh nhật của Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử, ngươi xem lễ vật như này được chưa?" xong, Lục Hà đem đến cái búa đầu cùng tiểu cung tên chọn lựa tốt đến.
      Búa đầu là đưa cho Cửu công chúa Lục Dục Tú, còn tiểu cung tên là chuẩn bị cho Thập nhất hoàng tử Lục Tử Hằng.
      Lục Lưu khẽ vuốt cằm, dường như đối với chuyện chọn lễ vật này cũng có mấy hứng thú. Nhưng Lục Hà biết, Thế tử gia cùng Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử quan hệ bình thường. Chí ít quan hệ còn tốt hơn nhiều so với hai thứ huynh trong quý phủ.

      Giang Thừa Ngạn nắm tay muội muội ra ngoài.
      Giang Diệu chân ngắn bước theo Giang Thừa Ngạn, lúc đến ngưỡng cửa, nàng muốn bước lên Tam ca sớm khom lưng đem hai tay đặt ở eo nàng nhấc nàng qua dễ dàng.
      Giang Diệu tươi cười hướng về phía Giang Thừa Ngạn, đúng lúc quay đầu liếc nhìn về phía Lục Lưu liền nghe thấy Lục Hà nhắc đến Cửu công chúa cùng Thập nhất hoàng tử, hai vị này cũng chính là Minh Hà trưởng công chúa và Cảnh Huệ đế ngày sau.

      Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử là đôi long phượng thai, lúc sinh ra cách biệt có phút đồng hồ, dáng dấp từ bé đến lớn hầu như thay đổi. Cửu công chúa sinh ra sớm hơn, từ luôn che chở cho đệ đệ, đến khi Thập nhất hoàng tử đăng cơ chỉ có hai người đối với là quan trọng nhất, trong số đó chính là vị hoàng tỷ này, người thứ hai chính là Lục Lưu.

      Thập nhất hoàng tử tâm tính đơn thuần, nếu có hai người này che chở, sợ là rất khó ngồi vững vàng ngôi vị hoàng đế.

      Nàng cũng có mấy ngạc nhiên khi tại Lục Lưu có quan hệ thân thiết với tỷ đệ Cửu công chúa như vậy, vì vốn dĩ có ý nâng đỡ vị tiểu hoàng đế này, nên hai bên qua lại từ bây giờ cũng là chuyện bình thường.


      Kiều Thị cùng ba nhi tử và nữ nhi, mấy ngày nay đều đối với Giang Chính Mậu là hờ hững, điệu bộ này nghiễm nhiên là muốn bỏ qua cho .

      Ba tên tiểu tử thối kia Giang Chính Mậu thu thập thừa sức, nhưng trong trận chiến này, lại có cả thê tử và nữ nhi bảo bối, lực lượng này chống đỡ nổi.
      Ngày hôm nay bàn cơm hoàn toàn yên tĩnh, Giang Chính Mậu gắp miếng thịt kho tàu bỏ vào bát cho nữ nhi, ôn nhu : "Diệu Diệu ăn nhiều chút."

      Giang Diệu mở đôi mắt to len lén nhìn Kiều Thị, sau đó gật đầu : "Cảm ơn phụ thân."
      Trước kia Giang Diệu thích ăn thịt dính nhiều mỡ, nhưng lần trước sau khi nếm thử món thịt kho tàu này, cảm thấy món này mỡ ăn ngấy, non mềm ngậy ngậy, cắn xuống miếng, hương vị đậm đà tràn đầy khoang miệng, khỏi có bao nhiêu thoả mãn.

      Giang Diệu chậm rãi ăn, nghĩ đến hôm nay muốn cùng cha thương lượng việc của Tam ca, nên chờ khi dùng bữa xong, nàng cũng cùng Kiều Thị trở về viện. Kiều Thị thể nào ngăn cấm nữ nhi cũng cha nàng thân thiết, thấy nàng có ý muốn về, cũng gì, chỉ chậm rãi bước .


      Giang Chính Mậu đúng là kinh hỉ, đem nữ nhi ôm tới đùi, xoa xoa khuôn mặt trắng mịn của nàng, mừng tít mắt : "Vẫn là Diệu Diệu đau lòng cha."

      Giang Diệu lắc đầu cái, khuôn mặt bé nghiêm túc : "Diệu Diệu có chuyện muốn cùng phụ thân thương lượng."
      Giang Chính Mậu rất là ngạc nhiên, nhìn nữ nhi bé như hạt đậu này, có thể có chuyện gì để thương lượng??!!
      Giang Chính Mậu biết nữ nhi hoạt bát hơn rất nhiều, nghĩ chắc nàng muốn nơi nào chơi đùa, liền : "Diệu Diệu muốn ra ngoài chơi, phải hỏi ý kiến của nương con mới được, hỏi phụ thân cũng vô dụng thôi." Giang Chính Mậu giờ chính là dám làm thêm chuyện gì chọc giận thê tử, mấy ngày nay bị lạnh nhạt đủ rồi.
      Giang Diệu phải, sau đó nàng liền đem chủ ý của mình tỉ mỉ cho Giang Chính Mậu nghe: "... ....Phụ thân, phía bên Trần tỷ tỷ, nữ nhi xong rồi. tại là đến phiên phụ thân đó."

      Giang Chính Mậu nghe xong cũng ngẩn ra. Lúc trước quyết định qua loa, cũng phân nửa là thất vọng hành vi trốn tránh trách nhiệm của nhi tử, nhưng so với những ngày bị thê tử xa lánh, đúng là hối hận rồi. hiểu tính khí thê tử, muốn nghĩ cách giải quyết, nhưng ngờ nữ nhi bảo bối nhanh hơn bước.
      Giang Chính Mậu nghe chủ ý của nữ nhi, mặt mày nhu hoà gật đầu: "Được, phụ thân lo chuyện này."
      Giang Diệu nghe cha đồng ý, khuôn mặt trắng mịn liền mỉm cười hài lòng, nàng giơ tay sờ sờ mặt phụ thân cái.

      Năm ngày sau, Trần Ngũ gia tự mình tìm đến cửa, về việc muốn huỷ bỏ hôn ước.
      Kiều Thị theo Giang Chính Mậu cùng ra ngoài gặp khách, nhìn thấy Trần Ngũ gia mang theo vẻ mặt áy náy, nàng đúng là ngẩn người.
      Lần trước Thái thi vừa nghe nữ nhi có thể gả tới Trấn Quốc Công phủ vui sướng đến mức nào, vẻ mặt đó thấy thế nào cũng cam lòng huỷ hôn này.
      Trần Ngũ gia e ngại Thái thị, chắc chắn thể giấu Thái thị đến Trấn Quốc Công phủ, chỉ có thể là Thái thị cũng đồng ý huỷ bỏ hôn này.

      Kiều Thị mày liễu khẽ cau lại, nghiêng đầu sang nhìn phu quân mấy ngày nay bị mình lạnh nhạt. Tuy giờ khắc này sắc mặt Giang Chính Mậu như thường, nhưng chung quy nàng vẫn là thê tử của , sao lại nhìn ra như trút được gánh nặng?
      Chờ phu thê hai người khách khí tiễn Trần Ngũ gia về, Kiều Thị mới hỏi: "Việc này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?"

      Trần gia thể vô duyên vô cớ liền muốn huỷ hôn này
      Suốt mấy ngày qua, đây là lần đầu tiên thê tử chủ động cùng chuyện. Giang Chính Mậu sắc mặt ôn hoà, thân thiêt nắm tay thê tử. Kiều Thị tránh thoát, tức giận : "Chàng chuyện cẩn thận, cho phép động tay động chân."

      Mệnh lệnh của thê như núi. Giang Chính Mậu dám lộn xộn nữa, chỉ nhấn bả vai thê tử làm cho nàng ngồi xuống, sau đó giải thích phen.
      Từ ngày Giang Thừa Ngạn cùng Giang Diệu Trần phủ vấn an, buổi tối Trần Ngưng Chỉ liền bắt đầu sinh bệnh, còn ăn linh tinh. Thái thị mời đại phu, đại phu tiểu nương mạch tượng bình thường, cũng chẩn đoán được bệnh gì. Kéo dài đến ba ngày sau, bệnh tình Trần Ngưng Chỉ những có khỏi, trái lại nghiêm trọng lên. Thái thị chỉ lo nữ nhi nhiễm phải cái thứ gì sạch , liền mời đại sư của Pháp Hoa tự. Đại sư hỏi Trần Ngưng Chỉ gần đây nhất có chuyện xảy ra, nghe tới tin tức cùng Tam công tử Trấn Quốc Công phủ định thân, mới xem bát tự hai người, nhưng là mệnh trời sinh xung đột lẫn nhau, tương sinh tương khắc, thích hợp làm phu thê. Thái thị bực bội làm sao tin tưởng chuyện ma quỷ này, nhưng nhìn dáng vẻ ấy của nữ nhi, thêm vào Trần Ngũ gia ở bên khuyên bảo, do dự ròng rã ngày trời, mới nhịn đau gật đầu, để Trần Ngũ gia đến Trấn Quốc Công phủ huỷ việc hôn ước.
      Kiều Thị tinh tế nghe, con ngươi sáng ngời, : "Đây là chàng phái người làm ?"
      Giang Chính Mậu làm việc xưa nay quang minh chính đại, đây cũng là lần đầu tiên khiến giở thủ đoạn này, liền hướng về phía Kiều Thị bất đắc dĩ cười cười.
      May mắn và đại sư Pháp Hoa tự có chút giao tình, phải mặt dày xin xỏ nửa ngày, mới khiến đại sư lay động, cộng thêm cả trà phong tuyết mà nhiều năm nay cất giấu mới thành công được vụ này, đúng là bị lỗ to mà.

      Giang Chính Mậu nhìn sắc mặt thê tử khá hơn chút, lúc này mới đem người ôm vào lòng, : "A Uyển, việc này xác định vi phu xử lý thoả đáng, bây giờ giải quyết xong rồi, nàng đừng giận ta nữa nhé, có được hay ?"

      Kiều Thị trong lòng dĩ nhiên là vui vẻ, nhưng nhớ lại lúc trước phu quân dễ dàng quyết định việc hôn của nhi tử, nhịn được lại thấy tức giận.
      Nàng chóp mũi chua xót, viền mắt hồng hồng : "Chàng có biết, nếu Ngạn Nhi thú Trần Cửu, trải qua cuộc sống hạnh phúc, thiếp thân cả đời này thể sống an nhiên."
      Giang Chính Mậu vội vàng nhận sai, lại ôm thê tử vào lòng vỗ về.
      Kiều Thị cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, tiếp tục : "Phu quân phải đáp ứng thiếp thân, việc hôn của mấy hài tử phải do bọn chúng tự làm chủ."
      Đạo làm con, việc hôn nhân đều do cha mẹ quyết định, làm sao có chuyện để bọn tự ý? Giang Chính Mậu phải dạng người dễ dàng đáp ứng, nếu đáp ứng thê tử rồi, nhất định phải làm được. tuy muốn dỗ dành thê tử vui lòng, nhưng chuyện này thể vội vã gật đầu đáp ứng, mà đành châm chước bước, nghiêm túc : "Hứa Nhi cùng Ngạn Nhi, vi phu có thể đáp ứng nàng, liền tuỳ ý bọn làm chủ. Nhưng còn Nhượng Nhi được."

      Giang Thừa Nhượng là đích tôn trưởng, sau này cả Trấn Quốc Công phủ to lớn đều giao cho , nên việc hôn nhân đơn thuần là chuyện cá nhân.
      Kiều Thị tuy rằng che chở nhi tử, nhưng nàng cũng biết rằng, cho dù phu quân có chiều nàng mà đồng ý chuyện này, bố mẹ chồng cũng đồng ý.
      Kiều Thị phải người cố tình gây , chí ít việc hôn nhân của hai nhi tử còn lại xem như cần lo lắng.
      Nàng gật đầu đồng ý, sau đó lại : "Diệu Diệu cũng vậy. Sau này nếu Diệu Diệu thương ai, chỉ cần phẩm hạnh đoan lương, đáng giá phó thác cả đời phu quân cũng được phản đối."

      Giang Chính Mậu do dự phen, rồi gật đầu đồng ý.
      Kiều Thị lúc này mới thở phào nhõm, liền lấy khăn tay trong ống tay áo, nhàng lau nước mắt.
      Giang Chính Mậu cầm khăn tay tay thê tử, ôn nhu lau nước mắt cho nàng, thấy nàng muốn đứng dậy, liền nắm ống tay áo nàng, tủi thân gọi: "A Uyển....."

      Kiều Thị lạnh nhạt : "Thiếp thân xem xem Diệu Diệu."
      Tóm lại thể cùng khuê nữ tranh sủng, Giang Chính Mậu rộng lượng buông lỏng tay, gương mặt tuấn tú trở nên ủ rũ, cực kì giống với đại cẩu có nhà để về.
      tới cửa, Kiều Thị lại : "Thiếp thân lại ở cùng với Diệu Diệu ba ngày."

      Dứt lời, Giang Chính Mậu ánh mắt hơi ngưng lại, tràn đầy sững sờ. Thời điểm ngẩng đầu lên, Kiều Thị ra ngoài , nhưng vẫn là cười gật đầu: "Được."

      Kiều Thị tiến vào Cẩm Tú viện của nữ nhi, liền thấy nữ nhi thân váy phấn hồng ngồi ghế đu.
      Trước đây nữ nhi đều là rầu rĩ ở trong phòng, gì cũng chịu ra ngoài chơi, bây giờ tốt rồi, nữ nhi càng ngày càng hoạt bát đáng .
      Kiều Thị mặt mày ung dung, tới ngồi cùng với nữ nhi ghế đu.

      Ghế đu này là tự tay Giang Chíng Mậu làm cho nữ nhi. Ghế đu được sơn đỏ thắm, phía ghế đu được trang trí đủ loại kiểu dáng động vật , trông rất sống động, ngoài ra ở hai bên đầu ghế còn buộc mấy sợi dây lụa đủ mọi màu sắc, đón gió tung bay.

      Giang Diệu biết hôm nay Trần Ngũ gia đến Trấn Quốc Công phủ rồi, mà nhìn sắc mặt mẫu thân giờ, hiển nhiên chuyện của Tam ca được giải quyết, nàng liền ngoan ngoãn gọi tiếng: "Nương" .

      Khuôn mặt tinh xảo của Kiều Thị nở nụ cười, tay ngọc trắng nõn ôn nhu sơ sờ hai búi tóc của nữ nhi, : "Tháng sau là sinh nhật của Thập nhất hoàng tử cùng Cửu công chúa, nương nhận được thiếp mời, Diệu Diệu muốn cùng nương ?"

      Trong cung đủ loại tiệc mừng, hàng năm Kiều Thị cũng phải mấy lần, nhưng Giang Diệu thân thể yếu đuối thích xuất môn, Kiều Thị cũng muốn cho nàng .
      Nhưng bây giờ lại khác, nữ nhi trở nên hoạt bát, liền muốn mang nàng nhiều nơi chút, nên mới hỏi câu này.
      Sống lại đời, Giang Diệu tất nhiên muốn chỉ sống bảo thủ ở phủ Trấn Quốc Công, ngày ngày được cha mẹ và các ca ca bảo vệ, nàng liền gật đầu vui vẻ :
      "Được ạ, nữ nhi muốn ."

      Kiều Thị cười cười, đem nữ nhi ôm vào trong lồng ngực.
      Nàng cúi đầu nhìn đôi mắt to tròn đen láy của nữ nhi, : "Diệu Diệu, phụ thân con đáp ứng, sau này Diệu Diệu được tự mình tuyển phu quân."
      Rồi nàng lại tiếp tục xoa xoa khuôn mặt trắng nõn mềm mại của nữ nhi, cười , "... Diệu Diệu nhất định phu quân tốt "

      -----ooOoo-----

      Tác giả có lời muốn :
      Lục Lưu: Tuyển ta!
      Diệu Diệu: Thúc thúc, được, chúng ta được ~

      --- ------oOo---- -----

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :