1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thịnh Sủng Thê Bảo - Mạt Trà Khúc Kỳ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 13: Mật đào . . .

      •edit: Phương Moe


      Đến ngày tiến cung dự tiệc, Kiều Thị sáng sớm liền dậy chuẩn bị mọi thứ.
      Kiều Thị rất thích trưng diện, đứng trước gương trang điểm sửa soạn cũng bỏ ra những nửa canh giờ, cuối cùng là thân trang phục đoan trang quý phái.
      Nha hoàn hầu hạ bên cạnh đợi Kiều Thị cũng cảm thấy ngạc nhiên khi nàng bỏ nhiều thời gian ra chuẩn bị, Kiều Thị trời sinh quyến rũ, trang phục phụ trợ, thêm gấm thêm hoa, có gì mà tốt? Hơn nữa mấy nha hoàn bọn nàng, nhìn Kiều Thị đẹp cũng là vui tai vui mắt nha.

      Trong Cẩm Tú viên, nha hoàn Ngọc Trác thấy Kiều Thị đến liền hướng về phía nàng hành lễ.
      Kiều Thị vào trong phòng nữ nhi, thấy trong phòng yên tĩnh nên hiểu được nữ nhi vẫn còn ngủ, nàng liền rón rén mà tới bên giường.
      Giang Diệu tuy chỉ là tiểu hài tử sáu tuổi, nhưng từ xưa đên nay tính tình độc lập, còn tuổi muốn ở viện riêng. Thời điểm Giang Diệu sinh ra, Giang Chính Mậu bắt tay vào chuẩn bị Cẩm Tú viên này cho nữ nhi bảo bối.
      Giang Diệu muốn cái gì được cái đó, nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác muốn có mà được, Cẩm Tú Viên này là vào thời điểm sinh nhật năm tuổi, Giang Diệu chủ động đề nghị với phụ mẫu hai người.
      Giang Chính Mậu và Kiều Thị bàn bạc phen, hiếm khi thấy khuê nữ chủ động cầu muốn thứ gì, nên hai người liền đáp ứng ngay cầu của Diệu Diệu.

      Làm con dễ, hơn nữa nàng lại là nữ nhi duy nhất của Trấn Quốc Công phủ, thương chiều chuộng cũng là chuyện bình thường.
      nay Giang Diệu vẫn trong mộng đẹp.
      Kiều Thị yên tĩnh ngồi ở cạnh giường, lẳng lặng chăm chú ngắm nữ nhi.
      Ngày thường Giang Diệu ngoan ngoãn yên tĩnh, nhưng trong lúc ngủ tướng ngủ lại có nhu mì như vậy mà nghịch ngợm vô cùng, nhìn tiểu thân thể lúc này cuộn tròn rúc vào trong chăn tròn vo như nắm cơm vậy.
      Có đôi lúc Kiều Thị nghĩ, bộ dáng lúc ngủ mới thực thể tính cách của nữ nhi. Nếu phải từ thân thể nữ nhi yếu đuối hơn so với hài tử cùng tuổi, nàng cũng giống tiểu hài tử khác thích cười, thích nghịch ngợm huyên náo.
      Kiều Thị nhìn khuôn mặt nhắn của khuê nữ như quả trứng, nhớ lại mấy ngày trước đây đại phu bắt mạch cho nữ nhi khuê nữ bảo bối này thân thể so với trước đây tốt hơn nhiều.

      Thực là chuyện tốt.

      Đôi mắt đẹp của Kiều Thị mỉm cười, gọi khuê nữ tỉnh dậy.
      Giang Diệu mở đôi mắt vẫn còn muốn ngủ mơ màng nhìn Kiều Thị, rồi liền lười biếng ôm lấy Kiều Thị, sau đó nằm nhoài bả vai nàng.
      Sau khi rửa mặt xong, Kiều Thị tự mình chải đầu cho nữ nhi.
      Lúc này Giang Diệu mới tỉnh táo chút, nàng nhìn chính mình trong gương, có chút nhận ra.

      Tiểu nữ oa nho , mặt mày như hoạ, cánh môi phấn hồng chúm chím, khuôn mặt mập mập mạp mạp giống như nếu véo cái có mật đào chảy ra.
      Giang Diệu trừng mắt nhìn, đưa tay lên sờ sờ mặt, đột nhiên nghĩ tới điều gì, mắt to nhìn nhìn hai tay của chính mình.
      Hai tay nho những cũng là có thịt mập mập. Nàng nhếch môi, giơ tay véo mặt mình cái, phát khuôn mặt trắng nộn của chính mình lại có thêm chút thịt.
      Hai mắt Giang Diệu trợn to, hưng phấn xoay người vui vẻ nhìn Kiều Thị: "Nương nhìn này, Diệu Diệu lại mập lên rồi!"

      Trong trí nhớ đời trước của Giang Diệu, dù nàng được nuông chiều từ bé nhưng vẫn là thân nho gầy gò. Khi đó nàng cùng Tạ Nhân còn giao hảo, Tạ Nhân trổ mã dáng ngọc kiều, mặt như phù dung. Mà nàng đây, dung mạo của nàng hơn xa Tạ Nhân, nhưng vĩnh viễn là bộ dạng gầy gò như cây đậu nha, mặt trắng xám suy sụp, dường như chỉ cần con gió cũng thổi bay được nàng.

      Nàng chính là thèm để ý mấy chuyện này, nàng có cha mẹ cùng các ca ca thương , những cái khác đều quan trọng, nhưng mỗi lần nhìn những tiểu nữ nhi cùng tuổi, khoẻ mạnh hồng hào làm nàng khỏi cũng ước ao.
      Nàng còn nhớ có lần, nghe được hai vị biểu ca bàn luận về nàng, mang nàng cùng Tạ Nhân so sánh, nàng tuy rằng thân phận cao quý cùng dung mạo hơn hẳn Tạ Nhân, thế nhưng ngoại trừ mặt và gia thế người nàng làm gì có tư thái của nữ nhi.

      Hồi đó nàng bệnh tật quấn quanh người, dù đến tuổi cập kê nhưng kinh nguyệt vẫn mãi chưa thấy đến, nên nhìn nàng giống như nữ hài đồng, lấy đâu ra dáng vẻ của thiếu nữ mới lớn.
      Mà bây giờ, người nàng khoẻ mạnh mập mạp đầy thịt đây.
      Giang Diệu cực kỳ hài lòng, nhếch môi cười, lại hướng về trong gương ngắm nhìn khuôn mặt đáng trắng ngần, nhịn được lại nhìn nhiều thêm mấy lần.
      Nàng rất xinh đẹp nha!!!!

      Giang Diệu tuổi , mấy tháng này tâm tình tốt, khẩu vị tốt nên ăn được nhiều, còn thường xuyên đá cầu để tăng cường thể lực, thế nên cứ thế mà lớn nhanh.
      Trước mắt nàng là khuôn mặt trắng nõn mập mạp có da có thịt, tuy đuổi kịp được nương mập Trần Ngưng Chỉ kia, nhưng chẳng bao lâu nữa là có thể đuổi kịp được Tiết Kim Nguyệt khuôn mặt tròn tròn.

      Ngày hôm nay lúc dùng bữa sáng, Giang Diệu tâm tình tốt, ăn nhiều hơn nửa bát cơm.
      Tiểu tổ tông thích ăn, người trong cả nhà đều nguyện ý hầu hạ .
      Dùng hết đồ ăn sáng xong, Kiều Thị xoa xoa cái bụng phình lên của nữ nhi rồi nắm tay nữ nhi chuẩn bị ra ngoài phủ.

      Trước khi , ba ca ca còn lần lượt từng người hôn cái vào khuôn mặt tròn của muội muội bảo bối, lúc này mới đắc ý đến lớp học.
      Hôm nay Kiều Thị mặc thân áo váy đỏ tươi thêu hoa văn bối tử vô cùng kì công, mỗi bước làm cho người ta cảm giác như đoá hoa nở rộ, cùng với khuôn mặt long lanh ý cười, diễm lệ đoan trang, hổ danh là mỹ nhân trong kinh thành, dù Kiều Thị đến chỗ nào nhan sắc cũng luôn thu hút nổi bật, kể cả tại khi lập gia đình nhan sắc ấy càng ngày càng đằm thắm, quyến rũ hơn.

      Kiều Thị chọn cho Giang Diệu thân áo váy cũng màu đỏ tươi, ngay cả kiểu tóc cùng trang sức cũng là cùng dạng với Kiều Thị, Giang Diệu lúc này chính là phiên bản thu sống động của Kiều Thị.
      lớn , quyến rũ mỹ miều, xinh đẹp ngây thơ dắt tay nhau ra ngoài gây biết bao nhiêu chú ý.

      Xưa nay cơ thể Giang Diệu suy nhược, phần lớn nếu ra ngoài đều được Kiều Thị hay Giang Chính Mậu cùng các ca ca ôm, nhưng hôm nay đôi chân ngắn lon ton theo bước chân Kiều Thị, điệu bộ ngây thơ đáng , dọc đường mẹ con hai người vừa vừa cười, dường như đến chuyện gì vui vẻ nên thỉnh thoảng liền nghe thấy tiếng cười giòn tan như chuông bạc của tiểu nữ oa.

      Giang Diệu khuôn mặt bánh bao, béo tròn phấn nộn, hoàn toàn là khí sắc của tiểu nữ oa khoẻ mạnh.

      Tạ Nhân đứng bên khóm hoa, nhìn mẹ con hai người cười vui vẻ, cũng là ngẩn ra.
      Từ lần trước ở Cẩm Tú viên, Tạ Nhân bị uỷ khuất lớn, liền sau đó cũng còn chủ động đến tìm Giang Diệu chơi.
      Người đọc sách đều có cỗ khí chất thanh cao xuất phát từ trong xương tuỷ, Tạ Nhân sinh ra trong dòng dõi thư hương, nên cũng có cỗ khí chất như vậy. Lúc trước nếu vì bị người bắt nạt, nàng cũng lấy lòng Giang Diệu, dù mặt là nụ cười nhưng trong lòng quá nửa là vui.
      Mỗi khi nhìn Giang Diệu thân phục trang tinh xảo cùng trang sức quý giá đẹp đẽ, được sống trong Cẩm Tú viên sa hoa tiện nghi, nàng liền nhịn được thầm nghĩ, nếu nàng là Giang Diệu tốt biết bao.

      lần, nàng thấy trong hộp đựng trang sức của Giang Diệu có chiếc lắc tay bằng vàng, hoa văn sóng nước cực kì đẹp mắt, khiến nàng thỉnh thoảng liếc nhìn mấy lần, Giang Diệu thấy thế liền hỏi nàng có muốn hay ?
      Trong lòng nàng tất nhiên là muốn, nhưng nhìn vẻ mặt của Giang Diệu giống như bố thí, nên nàng liền lắc đầu, vòng tay này nhìn chững chạc quá, thích hợp với tuổi của nàng.

      Nhưng sau đó, nàng thừa dịp Giang Diệu chú ý, liền lấy trộm cái vòng tay kia.
      Dù trong lòng nàng run sợ hồi lâu nhưng nàng rất thích chiếc vòng này.
      Sau ngày ấy, khi cùng tán gẫu với Giang Diệu, nàng thấy nha hoàn Ngọc Trác chỉ vào trong hộp cái vòng kia hiểu vì sao lại thấy.
      Trong lòng nàng sợ sết, sợ bị người khác nhìn ra đầu mối liên quan đến mình, lại cũng cảm thấy là Ngọc Trác cố ý cho nàng nghe.

      Giang Diệu sau khi nghe xong cũng chỉ nhàn nhạt "Ồ" tiếng, rồi cũng thèm để ý chút nào. Nàng nghĩ suy cho cùng đối với Giang Diệu cũng chỉ là chiếc vòng tay bình mà thôi, chỉ cần nàng ấy thích, cho dù trăm hay ngàn cái phụ mẫu nàng cũng mua cho nàng.

      Giang Diệu có gia thế vượt qua nàng, chẳng qua là có số đầu thai may mắn mà thôi. Ngược lại nàng ta cũng sống chẳng được bao lâu, vinh hoa phú quý này nàng ta đúng là vô phúc hưởng. Mỗi lần thời điểm mà nàng ước ao, nàng đều với chính mình, Giang Diệu là con ma bệnh chết sớm, như vậy lòng nàng cảm thấy thoải mái hơn chút.
      Nhưng tại, thân thể Giang Diệu càng ngày càng tốt hơn xưa, làm sao còn nhìn thấy chỗ nào là bệnh tật suy nhược.


      -----oo0oo-----
      Moe : sắp có chuyện cười nha mấy nàng

      Chương 14: Cười nhạo. . .

      •edit: Phương Moe

      Xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ dừng lại trước cửa cung.
      Phu xe liền đưa bài tử xác nhận thân phận người trong xe ngựa, sau đó thị vệ mới để xe của họ vào.
      Giang Diệu đưa tay lên vén màn xe nhìn ngó xung quanh, Kiều Thị ngồi ở bên cạnh thấy thế liền cười bảo: "Diệu Diệu, tý nữa vào trong cung phải ngoan, được chạy loạn, có biết ?"

      Trong cung nhiều quy củ, giống như trong phủ Trấn Quốc, mặc kệ nữ nhi muốn làm gì, dưới trong phủ đều chiều theo tính tình nàng.

      "Vâng ạ! Diệu Diệu biết, nương yên tâm..!" Giang Diệu nghiêng đầu , khuôn mặt bánh bao toàn ý cười.
      Trước đây nàng bệnh tật gầy yếu, lại thích cười, có nửa phần giống tiểu nữ nhi hoạt bát. Bây giờ nghiêng đầu cười tủm tỉm, thêm vào hôm nay ăn vận thân trang phục tươi tắn, đẹp đẽ, làm cho khuôn mặt này càng nhìn càng khiến người ta thích.

      Kiều Thị nhìn ngắm đôi mắt long lanh ngập nước của nữ nhi, khỏi thấy sững sờ.
      Dung mạo của nữ nhi, ngày sau sợ là còn muốn đẹp hơn nàng.

      Kiều Thị thích chưng diện, tự nhiên cảm thấy càng đẹp càng tốt, may mắn là nàng được gả cho chính biểu ca thanh mai trúc mã của mình, nên hiểu tính tình cùng gốc rễ của biểu ca... Nhìn đến nữ nhi xinh đẹp bên cạnh, nàng sợ sau này nữ nhi bị gả cho phu quân tốt, như vậy hại cả đời của nữ nhi...
      Kiều Thị mày liễu khẽ nhíu, cảm thấy lo lắng của chính mình có chút hơi sớm, liền tự cười giễu bản thân.
      Nàng cúi đầu, nhìn gò má hơi nhợt nhạt vì lạnh của nữ nhi, liền nhịn được kéo nàng ôm vào lòng. Giang Diệu cũng thuận thế ngồi trong lòng mẫu thân, đôi mắt to chớp chớp nhìn Kiều Thị.
      Đời này, đây là lần đầu tiên nàng tiến cung, nhưng đời trước, nàng tới rồi.


      Kiều Thị cùng Giang Diệu xuống xe ngựa, sau đó nàng nắm tay Giang Diệu đến Ngọc Thọ đài - nơi tổ chức sinh nhật cho Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử.

      Vào mùa hè, Ngọc Thọ đài được xây dựng chính giữa hồ nước, xung quang là hoa sen dáng ngọc kiều, nước hồ trong xanh mát mẻ, những loại cá đủ màu sắc thi nhau bơi lội, nhìn vô cùng sống động.
      Hoàng cung xưa nay đều là rường cột chạm trổ, vàng son lộng lẫy xa hoa, nhưng riêng Ngọc Thọ đài này lại giống như dòng suối tươi mát chảy qua núi vàng, núi bạc. Hơn nữa xung quanh Ngọc Thọ đài đều là cây xanh toả bóng, đúng là xua tan cái nóng nực của mùa hè oi bức, khung cảnh này khiến người ta khỏi cảm thấy thoải mái, dễ chịu.

      Kiều Thị vào trong, đường cũng gặp vài vị phu nhân thế gia, ai ai cũng đều châu hoàn thuý nhiễu, trang phục khí thế.
      Giang Diệu tuổi còn , lại thường xuất môn, nhưng bất quá dựa trí nhớ nàng nhớ được cùng với nghe nương và các nàng trò chuyện, trong lòng Giang Diệu cũng sớm đoán được thân phận đối phương.

      Vị phu nhân mập mạp mặc thân áo váy màu xanh lam thêu hoa văn song hỉ, khuôn mặt to tròn, đôi mắt dài, nhưng lại là thê tử của Lại Bộ Thị Lang - Hồ thị.

      Hồ thị nhìn thấy người đến khá là vui mừng, mặt rạng rỡ ý cười, nhìn giọng điệu cùng thần thái dường như cùng Kiều Thị là đôi tỷ muội tốt.

      Hồ thị cùng Kiều Thị chuyện, đột nhiên nhìn thấy người đến từ phía, con ngươi liền sáng ngời, vội vã quay về phía Kiều Thị :
      "Muội nhìn kìa, Huệ muội muội cũng tới, hai người tỷ muội các người phải hẹn cùng nhau đến chứ?"

      Hồ thị trêu ghẹo , nhưng đôi mắt hẹp kia lại tinh tế liếc nhìn đánh giá vẻ mặt của Kiều Thị.
      Kiều Thị sao lại biết suy nghĩ ấu trĩ trong đầu Hồ thị, sắc mặt nàng liền hờ hững nghiêng người nhìn sang, thấy thân áo gấm sắc hồng, hoa văn bối tử được dệt nổi vô cùng tinh xảo, khuôn mặt xinh đẹp của vị phu nhân nọ là kiểu tóc sơ uy đoạ kế, nghe thấy tiếng chuyện hướng về mình liền dừng lại bước chân.

      Vị mỹ mạo phu nhân này chính là chính thê của đích tôn Khánh Quốc Công phủ - Lan Nhu Huệ, cũng là biểu muội của Kiều Thị.


      Kiều Thị danh tính lan xa, khắp nơi trong kinh thành đều biết danh tiếng nàng. Từ Lan Thị lấy Kiều Thị làm mục tiêu, chuyện gì nàng ta cũng muốn phải hơn Kiều Thị, đỉnh điểm chịu thua kém là đằng trước Kiều Thị vừa gả vào Trấn Quốc Công phủ, thành thê tử của con trưởng đích tôn Giang Thừa Mậu, phía sau Lan thị liền đáp ứng hôn với trưởng tử Khánh Quốc Công phủ.

      Biểu tỷ muội hai người, trước sau đều gả vào Quốc Công phủ uy danh hiển hách. Kiều Thị vào cửa hai năm liền sinh lúc ba nhi tử, nhưng Lan thị đường con cái lại gian nan hơn, thành thân được bốn năm mới có mỗi nữ nhi. Giờ khắc này, nữ nhi này được Lan thị nắm trong tay, nàng mặc thân áo váy phấn hồng hoa mai, tên gọi Lương Thanh Huyên.

      Khuôn mặt Lan thị tuy đẹp bằng Kiều Thị, nhưng cũng là mỹ nhân dung mạo bất phàm, nên nữ nhi của nàng Lương Thanh Huyên, dù mới bảy tám tuổi, nhưng cũng là dạng xinh đẹp đáng , người gặp người thích.

      Tính tình Lương Thanh Huyên dịu dàng hơn so với Lan thị chút, nay nhìn Giang Diệu trong tay Kiều Thị, nàng liền nhìn về phía mẫu thân mình cười khẽ cái, rồi hướng sang phía Kiều Thị chào tiếng "A Di", rồi nhìn sang Giang Diệu : "Biểu muội nhìn mập mạp lên rồi."

      Giang Diệu lúc này nhìn Lương Thanh Huyên, chợt nhớ tới đời trước —— Lương Thanh Huyên mê luyến Nhị ca của nàng, nhưng cuối cùng phải gả cho người mình thương, gả được hai năm, liền âu sầu sinh bệnh mà chết. Mẫu thân nàng và Lan thị quan hệ mấy vui vẻ, cho nên nàng cùng Lương Thanh Huyên lui tới nhiều, nhưng tính tình của Lương Thanh Huyên rất được, mỗi lần gặp nàng đều thân thiết như tỷ muội, khi nghe đươc tin biểu tỷ qua đời, trong lòng nàng rất khó chịu.
      Trước khi Lương Thanh Huyên qua đời, nàng từng gặp tỷ ấy lần, dung nhan xinh đẹp dịu dàng của biểu tỷ ngày xưa, giờ bị sẩy thai, sắc mặt trắng bệch nằm ở giường, so với nàng ốm yếu lúc ấy biểu tỷ nhìn càng suy nhược hơn. Khi ấy nàng mới biết được, ra chuyện biểu tỷ thích Nhị ca nàng bị mẫu thân Lan thị biết được, Lan thị tác thành chút nào, mà lập tức đem Lương Thanh Huyên gả ra ngoài, chặt đứt ý niệm của biểu tỷ.

      Khuôn mặt bánh bao của Giang Diệu liền mỉm cười, thanh tươi mát ngọt ngào hướng về Lương Thanh Huyên chào: "Huyên biểu tỷ!"

      Lan thị mặt mày lạnh nhạt nhìn Kiều Thị, khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó nắm tay của Lương Thanh Huyên vào.

      Nhưng nhìn cảnh vui này, Hồ thị sao có thể bỏ qua, nàng ta liền che miệng cười cười, : "Huệ muội muội sao lại rồi, hai người là biểu tỷ muội, hơn nữa cũng làm mẫu thân, làm sao tính tình vẫn giống như hồi bé tính toán."
      Ngoài miệng có vẻ là thấy bất công thay cho Kiều Thị, nhưng trong lòng Hồ thị vui vẻ lắm.
      Hồ thị cùng Kiều Thị và Lan thị lớn lên cùng nhau, nhưng người được toả sáng luôn là hai biểu tỷ muội kia, từ gia thế, dung mạo cho đến nhà chồng, Hồ thị cũng bằng được hai người họ, nên Hồ thị luôn mong ước hai tỷ muội kia nội bộ đấu tranh, đấu càng tàn nhẫn nàng ở cạnh xem càng vui vẻ.

      Kiều Thị được cái thẳng tính, căn bản thèm so đo với Hồ thị,
      Hồ thị thấy Kiều Thị phản ứng gì, nụ cười mặt cứng đờ, mãi lên lời, trong lòng thầm chửi bới Kiều Thị hồi lâu.
      Kiều Thị từ xuất sắc, dung mạo mỹ miều, gia thê hiển hách, đến khi gả lấy chồng, phúc khí vẫn cứ tốt như vậy.
      Hồ thị trong lòng cảm thấy cam lòng cũng phải ngày ngày hai.

      Sau đó Kiều Thị liền được cung nữ đưa vào Ngọc Thọ đài.

      Tại Tử Lý viện ít tiểu nữ nhi tụ tập thành vòng, dường như chơi rất vui vẻ. Kiều Thị dừng bước chân, nhìn khuê nữ trong tay mình, thấy nàng mở đôi mắt to lay láy nhìn. Kiều Thị đau lòng, nghĩ lúc này Trang phi còn chưa đến, bên trong lại nhiều phu nhân thế gia, tiểu nữ nhi tự nhiên thích trường hợp gò bó này. Kiều Thị hỏi: "Diệu Diệu muốn chơi đùa cùng các tỷ muội sao?"

      Giang Diệu nhìn mấy tiểu nương bên kia, trong số đó nàng cũng chỉ nhận ra Hoắc Tuyền, nhưng vẫn gật đầu : "Nương...Diệu Diệu có thể chơi sao?"
      Tuy rằng chuyện lần trước được giải quyết, nhưng nàng vẫn muốn nghe tình huống của Trần Ngưng Chỉ từ Hoắc Tuyền chút.

      Kiều Thị gật đầu, thả tay nắm nữ nhi ra, sau đó lệnh cho hai nha hoàn phía sau theo nữ nhi. Hôm nay tiến cung, Kiều Thị mang nha hoàn thiếp thân của Giang Diệu theo. Nha hoàn Ngọc Trác cùng Phỉ Thuý tuy chăm sóc nữ nhi tận tâm tận lực, nhưng đến cùng chưa bao giờ vào cung, lại ít va chạm xã hội thượng lưu quý tộc, nên nàng sợ xảy ra chuyện sơ sót, vì thế hôm nay chỉ dẫn theo bốn Đại nha hoàn Mai Lan Trúc Cúc của chính mình.

      Thanh Mai cùng Thanh Lan ở lại tiền viện chăm sóc Giang Diệu, còn Thanh Trúc và Thanh Cúc cùng Kiều Thị vào Ngọc Thọ đài.
      Thanh Mai có chút võ công, nên Kiều Thị đối với nàng yên tâm, dù sao nhân gia tiểu nương ở chỗ này chơi, cũng dám đạo lý đem khuê nữ nhà nàng bắt nạt. Tiểu hài tử, chơi vui vẻ chút, có gì phải lo lắng quá.

      Kiều Thị nhìn nữ nhi đến chỗ mấy tiểu nương, thời điểm định phát ngồi bên cạnh bàn đá có thiếu niên cẩm bào màu lục, bên hông đeo miếng bạch ngọc phát quan.

      Thiếu niên trơn bóng như ngọc, tuấn tú nhã nhặn, ngồi dưới giàn nho, ánh nắng vàng mềm mại chiếu xuống giàn nho xanh biếc, cùng với cẩm bào lục ngọc vẻ giống nhau, dường như đem lại cảm giác như như . Phong cảnh như vậy, nhìn đẹp như bức tranh thiên nhiên. Kiều Thị thích cái đẹp, nên tự nhiên nhìn lâu vài lần, trong lòng khỏi thầm khen phen.
      Hơn nữa thiếu niên ngọc thụ lâm phong này từng cứu nữ nhi mạng, Kiều Thị nhìn càng hợp mắt, trong đầu cảm thấy, trong khắp kinh thành to lớn này, cũng thể tìm ra người thiếu niên thứ hai có khí chất như ngọc này.

      Kiều Thị hiểu được tri ân báo đáp, nhưng lúc này qua cảm ơn có chút thích hợp, liền thu hồi ánh mắt, nghĩ để ngày sau cảm ơn cũng được.

      Mấy tiểu nương trong Tử Lý viện chính là cùng nhau xem chó con.
      Con chó này có bộ lông trắng như tuyết, thân hình béo ị, mắt đen láy, rất là đáng .
      Giang Diệu thích chó mèo, nhìn cũng có hứng thú, nên chỉ giơ tay lôi kéo ống tay ao Hoắc Tuyền: "Tuyền tỷ tỷ."
      Nghe được thanh mềm mại của tiểu nương, Hoắc Tuyền quay đầu lại, nhìn trước mặt khuôn mặt đáng béo mập của tiểu nữ oa, liền trợn to hai mắt, đánh giá phen. Nàng cười, giơ tay véo véo mặt bánh bao của Giang Diệu: "mập ra ít nha!"


      Giang Diệu cười cười. Khuôn mặt bánh bao xác thực đáng hơn nhiều so với bộ dáng gầy ốm kia. Nàng lôi kéo Hoắc Tuyền đến bên hỏi tình Trần Ngưng Chỉ. Biết được Thái thị vẫn chưa phát Trần Ngưng Chỉ dối, liền thở phào nhõm. Vấn đề giải quyết viên mãn, thể tốt hơn.

      Hoắc Tuyền muốn lôi kéo nàng đến xem chó con, nhưng Giang Diệu lắc đầu cái: "Tỷ , muội hứng thú, nên muội ở chỗ này được rồi."
      Hoắc Tuyền cho rằng nàng sợ chó, nhưng tiểu nương sĩ diện nên cố ý hứng thú, Hoắc Tuyền cũng phối hợp theo, có vạch trần nàng: "Được, vậy muội chờ tỷ ở chỗ này, lúc nữa tỷ quay lại chơi với muội."
      Giang Diệu cười khanh khách gật đầu: "Được."


      Hoắc tuyền nhảy nhảy nhót nhót chạy , Giang Diệu xem xét nhìn bốn phía, liếc mắt cái liền phát thiếu niên ngồi bên cạnh bàn đá. Người bên ngoài đều túm năm tụm ba, chỉ có độc mình, hơn nữa dung mạo xuất chúng, nên liền dễ dàng nhìn thấy.

      Nàng thoáng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt thiếu niên cũng rơi vào mặt của nàng.
      Sau đó, ánh mắt liền dời .
      Giang Diệu hiểu lễ nghĩa, hơn nữa nàng bây giờ mới là tiểu nữ oa, cần cấm kỵ nam nữ khác biệt, nên nàng liền đễn chỗ Lục Lưu.
      Nàng nghiêng đầu , suy nghĩ chút, mới gọi: "Lục ca ca."
      "... Ừ." Lục Lưu gật đầu, sau đó đôi con ngươi đen nháy ở mặt nàng nhìn ngắm phen.
      Giang Diệu chớp mắt mấy cái, cảm thấy có chút kỳ quái, liền giơ tay sờ sờ mặt của mình.
      Lục Lưu đặt chén trà trong tay xuống, đôi tay thon dài trắng nõn hướng về phía trước mặt tiểu Nữ Oa.
      duỗi ngón tay ra, ở khuôn mặt mập mập phấn nộn nhàng chọc chọc mấy lần.
      mềm, dường như khắc sau đó có thể chọc ra nước vậy.
      Nàng tự biết mình mập lên, nhưng mà để nam tử xa lạ trạm vào mặt nàng, vẫn là cảm thấy có chút ngại ngùng.
      Giang Diệu nhíu mày, má phấn hồng hồng, lùi về sau bước.
      Thấy nàng lui bước, con mắt Lục Lưu nhất thời trầm xuống.
      Giang Diệu biết được bên trong Lục Lưu phải dạng nhìn thanh cao như ngọc, nhưng nàng cùng gặp qua vài lần, thấy đối với nàng đúng là ôn hoà.
      Lúc này Lục Lưu nhìn nàng với ánh mắt như vậy, nhất thời Giang Diệu có chút bị doạ, nhưng sau khắc, thiếu niên khôi phục lại vẻ hờ hững, dường như vẻ mặt nàng mới thấy chỉ là ảo giác.
      Nếu nàng biết trước Lục Lưu sau này nhân vật lớn, nàng cho rằng thiếu niên trước mặt này là ôn hoà vô hại.

      thiếu niên trầm.
      Sau đó Lục Lưu thân thủ nhanh nhẹn đem tiểu nữ oa ôm lên, để nàng ngồi băng đá bên cạnh .
      Đứng ở bên, Thanh Mai cùng Thanh Lan ngơ ngác nhìn nhau.

      Lục Lưu thấy nàng ngồi ngoan ngoãn, liền cầm lấy quả táo chín đỏ ngon nhất, đưa tới cho nàng: "Ăn ."

      Giang Diệu thích ăn táo, mặc dù lúc này thấy đói bụng, nhưng ngồi có vẻ nhàm chán, liền giơ tay nhận lấy quả táo trong tay Lục Lưu: "Cảm ơn Lục ca ca!" (>人<;)

      Mặt mày Lục Lưu liền dãn ra, tâm tình có chút thoải mái dễ chịu.
      Giang Diệu cắn miếng, quả táo ngọt giòn lại nhiều nước, đúng là rất ngon.
      Trong lúc nàng ăn táo thanh tiến về phía nàng cùng Lục Lưu.

      "Đường huynh, sao huynh lại ngồi ở đây?"
      Nghe được thanh tiểu nương, Giang Diệu ôm trong tay quả táo , nhấc mi liếc nhìn. Thấy tiểu nương tới, ước chừng tám chín tuổi, ăn mặc bộ nhu quần màu đỏ, đầu mang trâm hoa tinh xảo, trang phục là đẹp đẽ. Tiểu nương xinh đẹp, chỉ là giữa hai lông mày có chút khí, cười lên sang sảng thẳng thắn, khiến người ta cảm thấy đẹp đẽ, thoải mái.
      Vị này chính là Cửu công chúa Lục Dục Tú, ngày sau là Minh Hà trưởng công chúa.

      Cửu công chúa nhìn thấy Lục Lưu, thấy bên cạnh đường huynh có thêm tiểu nữ oa ngọc tuyết đáng , con ngươi liền sáng ngời, cảm thấy ngạc nhiên .
      Nàng cười cười, nắn nắn mặt bánh bao của Giang Diệu, hướng về phía Lục Lưu nháy mắt mấy cái: "Của huynh ? Làm sao chưa từng thấy?"
      Lục Lưu gì, thân thủ nhanh nhẹn đem trong hai cái hộp trong tay Lục Hà đứng phía sau cầm lấy, sau đó hướng về phía Cửu công chúa ném tới.
      Cửu công chúa động tác nhanh nhẹn, lập tức tiếp được.
      Nàng cúi đầu mở ra, liếc mắt nhìn nhìn, cầm lấy tiểu cung tên ghét bỏ, nhíu mày : "Ai nha...muội đường huynh nghe, huynh tốt xấu gì cũng nên đưa ra lễ vật ra dáng sinh nhật chứ!"

      Lục Lưu giương mắt nhìn Cửu công chúa, khẽ mở môi mỏng: " muốn?"

      Cửu công chúa vội vàng : "Muốn muốn muốn, muội muốn vẫn được sao?" Cửu công chúa đem Lục Lưu coi là Thân huynh trường, đối với đặc biệt tôn trọng. Nhưng nàng hi vọng tính tình Lục Lưu như vậy, có thể tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật gì đến. Cửu công chúa mỉm cười nhận lấy, , "Chờ lúc A Hằng đến rồi, muội bảo đệ ấy đến tìm huynh." xong, liền lại nắn nắn khuôn mặt bé của Giang Diệu,còn tiện đường ở mặt nàng hôn cái: "Tiểu muội muội đáng ."

      Giang Diệu nâng quả táo, nhìn bóng lưng Cửu công chúa rời , bỗng nhiên nhớ lại đời trước tẩu tẩu có với nàng vị Cửu công chúa này khác biệt so với tất cả mọi người.

      Giang Diệu mặt suy nghĩ tình, mặt gặm quả táo trong tay, bỗng "Rắc" tiếng, lông mày Giang Diệu lập tức nhíu lên.
      Lục Lưu bên cạnh nhìn Giang Diệu lông mày cau lại, nhàn nhạt hỏi: "Làm sao vậy ?"
      nhìn nàng lời nào, liền đem quả táo trong tay nàng cầm tới, nhìn thấy phía chỗ nàng vừa cắn có chút vết máu, lúc này mặt mày nghi ngờ trận, nắm lấy cằm nàng, khiến cho nàng thoáng hé miệng cho xem.
      Nhìn tiểu nương thiếu mất cái răng cửa, gương mặt tuấn tú hề cảm xúc của Lục Lưu, đột nhiên lên ý cười, nhất thời càng ra phong hoa vô song.
      Tiểu lông mày của Giang Diệu càng nhíu chặt, lại nhìn lên thấy Lục Lưu khuôn mặt cười, khiến nàng càng ảo não giơ tay tự mình sờ sờ răng cửa.

      -----oOo-----

      Tác giả có lời muốn :
      Giang gia Diệu Diệu: Rơi mất răng cửa , kết quả bị phu quân cười nhạo ròng rã ngày, làm sao trả thù đây! Xin hiến mưu mế! ~~~~(>_<)~~~~
      Lục gia Xán Xán: hơi sinh cho sinh ba cái tiểu tử, sau đó mỗi ngày niệu ! Hắc hắc ~o(* ̄▽ ̄*)ゞ
      Giang gia Diệu Diệu: = =

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 15: Hở . . .

      •edit: Phương Moe

      Giang Diệu thường ngày tuy rằng hay trang điểm, nhưng mẫu thân Kiều Thị vẫn tốn tâm tư trưng diện cho nữ nhi. Kiều Thị thích làm đẹp, bản thân nàng đẹp còn chưa đủ, nhất định người bên cạnh nàng cũng phải đẹp, lúc này mới thấy thoả mãn.

      Buổi sáng hôm nay, Giang Diệu nhìn chính mình trong gương dáng dấp mập mập mạp mạp khả ái vô cùng hài lòng, chỉ chớp mắt cái mà bi giờ lại thiếu mất cái răng cửa nha! =.=

      Thanh Mai và Thanh Lan trong lòng "lộp độp" tiếng, trái tim đều muốn nhảy ra ngoài.
      Ai mà biết tiểu thư là bảo bối của Trấn Quốc Công phủ, mất cọng tóc cũng khiến người trong nhà đau lòng nửa ngày, phu nhân bảo các nàng chăm sóc cho tiểu thư, ngờ phu nhân vừa mới vào tiểu thư liền rơi mất cái răng cửa.
      Thanh Mai là người thận trọng, giống như Thanh Lan chỉ bối rối biết phải làm sao, thấy tiểu thư bị như vậy Thanh Mai liền bước đến muốn xem thử, nhưng thấy Tuyên thế tử nâng mặt tiểu thư nhà nàng lên nhìn.

      Thế tử bộ dáng vui vẻ nhìn tiểu thư nhà nàng.
      Đến cùng là thể đắc tội Thế tử, Thanh Mai đến gần liền hành lễ, : "Tuyên thế tử, để nô tỳ giúp tiểu thư."

      Nhưng Lục Lưu ngoảnh mặt làm ngơ, để ý đến lời Thanh Mai.
      cầm lấy ấm trà, tự mình rót chén trà xanh, sau đó đem chén trà đến bên môi phấn nộn của Giang Diệu, sắc thanh nhuận : "Súc miệng ."


      Giang Diệu ngoan ngoãn há mồm, ngậm hớp nước trà. Tiểu hài tử thay răng thời gian này là chuyện bình thường, may mắn chảy máu cũng nhiều, súc miệng mấy lần, trong miệng dễ chịu hơn nhiều.
      Ánh mắt Giang Diệu rơi vào quả táo cùng cái răng nho đặt bàn đá. Nếu hôm nay vì gặm quả táo này, chiếc răng cửa này của nàng còn cố gắng ở lại thêm mấy ngày nữa. Nghĩ như vậy, nàng liền liếc mắt lên lườm Lục Lục cái, xị mặt có chút oán Lục Lưu.

      ngược lại tốt rồi. Nàng rơi mất răng, mà còn cười nàng.
      Đôi mắt to của Giang Diệu xem xét nhìn Lục Lưu, thấy giờ khắc này thu lại ý cười, nhưng nghĩ đến vừa rồi mới cười nhạo nàng, vẫn cảm thấy người này đáng ghét đến cực điểm. Đúng là sau này trở thành nhân vật lớn như vậy, ít nhiều gì cũng có chút thói hư tật xấu.

      Giang Diệu tâm tình vui, khuôn mặt trở nên ủ rũ.
      Thanh Lan vào tìm Kiều Thị.
      Kiều Thị nghe chuyện nữ nhi vội vã lại đây, nhìn nữ nhi ngồi băng đa, nàng vội vàng đến ôm lấy nữ nhi, lo lắng :
      "Diệu Diệu há mồm ra, để nương nhìn nào."
      Thân thể Giang Diệu tuy chỉ mới sáu tuổi, nhưng bên trong lại là tâm hồn của đại nương, thiếu mất răng cửa rất là mất mặt đó nha.
      Giang Diệu do dự lúc, mới hé miệng ra cho nương nhìn. Kiều Thị nhìn nữ nhi thiếu mắt cái răng cửa, liền hướng về phía Thanh Mai cùng Thanh Lan trách hỏi:
      "Làm sao lý do mà tự nhiên rơi mất?"

      Thanh Lan thân thể run rẩy, hướng về phía Thanh Mai, Thanh Mai do dự trận vẫn thể mở miệng trả lời thế nào.
      Đúng lúc này Lục Lưu liền chuyện:
      "Quả táo này là do tại hạ đưa cho Giang tiểu thư ăn, nếu như muốn trách, phu nhân hãy trách tại hạ ."

      Kiều Thị vừa nghe thấy thanh của Lục Lưu, lúc này mới ôm nữ nhi quay đầu lại xem. Thấy thiếu niên lẳng lặng đứng thẳng, dáng người kiên cường, thẳng tắp như trúc, mặt lộ vẻ áy náy.

      Kiều Thị là mẫu thân của bốn hài tử, tự nhiên biết hài tử thay răng là chuyện bình thường, thêm vào nữa đối phương lại là ân nhân cứu mạng của nữ nhi, liền cười :
      "Tuyên thế tử có lòng tốt cho Diệu Diệu ăn, sao ta có thể trách người? Hơn nữa, Diệu Diệu cũng đến tuổi nên thay răng."


      Giang Diệu vòng tay nhắn lên ôm cổ Kiều Thị, mặt tròn tròn dựa đầu vai Kiều Thị, có chút rầu rĩ vui.
      Lục Lưu sắc mặt lạnh nhạt, sau đó móc chiếc khăn tay màu xanh ngọc trong ngực ra, lấy chiếc răng bàn đá gói lại cẩn thận, rồi đưa cho Kiều Thị.
      Nhìn cử chỉ tỉ mỉ như vậy khiến trong lòng Kiều Thị càng ngày càng tán thưởng.



      Trở về phủ, ba huynh đệ vừa tan học liền chạy ngay đến viện của bảo bối muội muội.
      Đại ca Giang Thừa Nhượng lập tức ôm muội muội nhà mình lên, Kiều Thị thấy thế liền cười dặn dò: "Cẩn thận chút, chớ đem Diệu Diệu quăng ngã."
      Giang Thừa Nhượng : "Nương yên tâm, coi như nhi tử có ngã, cũng đem Diệu Diệu bị ngã theo."
      Giang Thừa Ngạn gật đầu theo: "Đúng rồi, coi như đại ca ngã , phía sau cũng có nhi tử cùng Nhị ca làm đệm lót, bảo đảm làm bị thương được Diệu Diệu."

      Việc hôn cùng Trần Ngưng Chỉ coi như giải quyết xong, khiến Giang Thừa Ngạn mấy ngày nay bươc chân đều nhàng hơn nhiều.
      Làm mẫu thân thường quý nhất tiểu nhi tử, hơn nữa Giang Thừa Ngạn này mồm miệng dẻo như kẹo, lúc này liền chọc Kiều Thị cười vui vẻ.
      Giang Thừa Ngạn cúi đầu, thấy muội muội lời nào, khuôn mặt có vẻ ủ rũ vui, liền giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt bánh bao của muội muội, :
      "Diệu Diệu làm sao? Sao chuyện cùng Tam ca?"

      Giang Diệu lắc đầu cái, do dự chút, rồi mới kêu tiếng Tam ca.
      Lần này Giang Thừa Ngạn liền nhìn thấy ràng.
      Ánh mắt nhất thời tối lại, nâng khuôn mặt muội muội lên, nhíu mày : "Xảy ra chuyện gì? Sao lại như này?"
      Nghe thấy Giang Thừa Ngạn , luôn bình tĩnh như Giang Thừa Hứa cũng xông tới nhìn Diệu Diệu, thấy muội muội thiếu mất cái răng cửa, bỗng nhiên hiểu ràng vì sao từ lúc vào cửa muội muội đều lên tiếng. Nguyên lai là rơi mất răng, sĩ diện muốn chuyện nha.

      Kiều Thị : "Hôm nay lúc Diệu Diệu ăn táo, liền vừa vặn răng rụng mất, cũng tốt vì Diệu Diệu chính là đến tuổi thay răng, chẳng mấy chốc mọc ra."
      Giang Thừa Ngạn ràng hiểu chuyện này. Nhưng đối mặt với chuyện liên quan đến muội muội, xưa nay đều giảng đạo lý.

      giận đùng đùng : "Ai cho Diệu Diệu ăn quả táo?" Sở dĩ mỗi lần muội muội ăn táo, huynh đệ bọn đều cắt thành từng miếng cho muội muội ăn, hôm nay lại để nàng gặm nguyên cả quả, nhất định là người khác đưa cho.

      Kiều Thị : "Trước đó vài ngày mới gây hoạ xong, giờ lại muốn gây ?" Nàng liền đem khuê nữ trong lồng ngực trưởng tử ôm lấy, hướng về phía ba nhi tử :
      "Mau mau trở về phòng ôn tập ."


      Ba huynh đệ dù vẫn muốn ở lại cùng với muội muội, dỗ muội muội vui vẻ, nhưng mẫu thân thế, đành hướng về phía mẫu thân hànnh lễ, rồi cùng nhau trở về phòng của mình.
      Giang Diệu biết răng mọc ra, nhưng mới đầu có chút quen lắm, thậm chí cơm cũng ăn ít . Nhưng nàng vừa mới mập được chút, thể lại gầy , thế nên nàng lại tiếp tục ăn uống đầy đủ.

      Kiều Thị hiểu tâm tình của nữ nhi, nghĩ lại hồi bé khi mình bị rơi răng, còn bị phu quân nhìn thấy dáng vẻ ấy, nàng cũng rầu rĩ thời gian. Sĩ diện phân biệt tuổi tác, dù còn nhưng cũng ràng thế nào là xấu đẹp.

      Tâm tình nữ nhi tốt, Kiều Thị liền phái người đến Tiết phủ chuyến, đem Tiết Kim Nguyệt lâu rồi gặp, mời lại đây.

      Giang Diệu xác thực nhớ nhung Tiết Kim Nguyệt, ít ngày nay đều thấy tỷ ấy. Chỉ là đến lúc thấy Tiết Kim Nguyệt cũng dạng rơi răng hở lợi như nàng, Giang Diệu liền ràng dạo gần đây thấy tỷ ấy đến Trấn Quốc Công phủ chơi, ra cũng là sĩ diện đây.
      Nàng chỉ rơi mất cái, Tiết Kim Nguyệt rơi mất hai cái liền.
      Tiết Kim Nguyệt nhìn Giang Diệu khuôn mặt đầy thịt, véo mấy cái, dặn dò: "Mẫu thân tỷ , răng rơi mất ném xuống gầm giường, còn răng dưới rơi mất ném lên nóc nhà, như vậy sau này răng mới mọc lại chỉnh tề, đẹp đẽ."


      Giang Diệu tự nhiên ràng đạo lý này, nhưng vẫn là ngoan ngoãn gật đầu.
      Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Tiết Kim Nguyệt học bộ dáng mẫu thân chính mình, : "Còn có, cho dùng đầu lưỡi liếm, như vậy răng mọc dài ra."
      Căn dặn xong, Tiết Kim Nguyệt mới lôi kéo tay Giang Diệu, : "Chúng ta ra ngoài đá cầu , để tỷ xem bây giờ muội có thể đá được mấy cái."

      Giang Diệu cũng có ý muốn chơi, liền theo Tiết Kim Nguyệt ra ngoài, hai tỷ muội xông ra ngoài vừa vặn va phải Giang Thừa Hứa.

      Giang Thừa Hứa bộ cẩm bào bạch ngọc, mặt mày sáng rỡ như ngọc thụ.
      Hai tiểu nương làm việc lỗ mãng, Giang Thừa Hứa thoáng nhíu mày, theo bản năng ôm lấy thân thể muội muội, tay khác vững vàng đỡ lấy người Tiết Kim Nguyệt.
      Giang Diệu quen thuộc thân cận cùng Nhị ca, nên là có gì, chỉ ngoan ngoãn cảm ơn . Nhưng Tiết Kim Nguyệt có chút sửng sốt, nhấc mi nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của thiếu niên trước mặt, sau mới hấp hấp môi:
      "Cảm...cảm ơn Nhị biểu ca."

      Nhìn Tiết Kim Nguyệt bộ dáng tiền đồ như vậy, Giang Diệu liền cảm thấy buồn cười.
      Nàng nhớ tới đời trước, sau khi cùng Nhị ca nàng kết hôn, biểu tỷ cũng sợ Nhị ca muốn chết. Giang Diệu để Tiết Kim Nguyệt thường xuyên đến Trấn Quốc Công phủ chơi đùa, chính là muốn biểu tỷ thay đổi sợ sệt đối với Nhị ca chút, nhưng Nhị ca nàng xưa nay luôn là dáng vẻ lạnh như băng, khiến nàng có chút gấp gáp.



      Hạm Đạm quán là nơi ở của chính thê Giang tam gia - Thích thị.
      Vào lúc này Thích thị ngồi ở ghế bành trúc tương phi mạ vàng, hai con mắt nhìn thẳng tắp tiểu nương đứng.

      Tiểu nương bộ nhu quần màu xanh lam, chải hai búi tóc tinh xảo, gương mặt thanh lệ, nhưng giữa hai lông mày lại nét quật cường.
      Chính là Tạ Nhân.

      Thích thị nhìn Tạ Nhân có khuôn mặt quá giống Tạ di nương, càng nhìn càng phiền lòng, quá mấy năm nữa, Tạ Nhân cũng là dạng giống Tạ di nương.
      Chỉ cần đến thời điểm, nàng ta dùng bộ dáng nhàng cũng tuỳ tiện quyến rũ được đường đường công tử, lúc đó liền được hưởng phúc.

      Thích Thị tuy rằng hận Tạ di nương, lại căm ghét Tạ Nhân, trong ngày thường đại thể gây khó dễ nhưng cũng thực chất vẫn chưa tính là làm khó dễ, dù sao Thích thị làm việc quang minh chính đại, nếu Tạ Nhân làm sai Thích thị cũng oan uổng nàng ta.

      Nhưng lúc này, nàng tóm được khuyết điểm của Tạ Nhân, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nàng.
      Thích thị lấy chiếc vòng tay vàng hoa văn sóng nước từ nha hoàn phía sau, quay về Tạ Nhân : "ngươi ta nghe chút, vòng tay này, sao ngươi lại có?"

      Tạ gia sa sút, bây giờ dù Tạ di nương khá được Giang tam gia sủng ái, đồ trang sức đẹp đẽ nhìn cũng chỉ bình thường. Nhưng Tạ di nương cứ tự cho mình là thanh cao, cho Giang gia ở người nàng tiêu quá nhiều bạc, chi phí trang điểm chi tiêu đều là giống di nương bình thường.

      Chuyện này ở trong mắt người ngoài thấy Tạ di nương có tri thức hiểu lễ nghĩa, đúng là dòng dõi thư hương môn đệ, nhưng Thích thị cảm thấy nàng ta dối trá đến cực điểm!
      Bất kể thế nào, vòng tay này thể là Tạ di nương cho Tạ Nhân. Hơn nữa, nếu nàng nhớ sai, nàng từng thấy tiểu chất nữ đeo qua vòng này.
      Tạ Nhân nhìn vòng tay trong tay Thích thị, khuôn mặt sợ đến trắng bệch mấy phần, sau đó nỗ lực bình tâm lại, thanh nhàng : "Chuyện này...Đây là, đây là Diệu Diệu đưa cho tiểu nữ."


      Khuôn mặt Thích thị liền cứng đờ.
      Nàng biết được vị tiểu chất nữ xưa nay là người ra tay hào phóng, trước đó vài ngày hai người còn trò chuyện, nếu vòng tay này là tiểu chất nữ đưa cho Tạ Nhân, ngược lại cũng đúng là hợp tình hợp lý. Chỉ là —— Thích thị nhìn sắc mặt Tạ Nhân, trong lòng vẫn cứ tồn tại nghi hoặc, liền gọi nha hoàn mời Kiều Thị.
      Tạ Nhân nơm nớp lo sợ đứng tại chỗ, trong óc "Vù" tiếng. Nàng tuy rằng chán ghét Giang Diệu , nhưng nàng biết được Giang Diệu tâm tư đơn thuần, thiện lương. Ghi nhớ ngày xưa tình cảm, Giang Diệu nhất định giúp nàng. Nhất định !

      Kiều Thị thấy khuê nữ cùng Tiết Kim Nguyệt chơi đến vui vẻ, dự định làm chút điểm tâm mang tới xem. Nàng chuẩn bị Cẩm Tú viện, vừa vặn gặp gỡ nha hoàn thiếp thân của Thích thị, là có việc gấp tìm nàng, liền trước tiên tới Hạm Đạm quán của Thích thị.

      vào, liền nhìn thấy Thích thị mặt đầy lửa giận, mà trước mặt là Tạ Nhân đứng.
      Kiều Thị lại cười : "Tam đệ muội đây là làm sao ? Làm sao mà hỏa khí lớn như vậy?"
      Thích thị tính khí nóng nảy, tính tình thẳng thắn, cùng thê tử Giang nhị gia - Phùng thị xưa nay luôn tốt. Thích thị nhân duyên, cũng so với Phùng thị kém chút.

      Nhưng Kiều Thị hiểu được tính tình Phùng thị là trong ngoài bất nhất, nên nàng cùng Thích thị quan hệ tốt hơn chút.
      Thích thị khởi thân hành lễ, cầm trong tay vòng tay đưa cho Kiều Thị xem, hỏi: "Đại tẩu, tẩu thấy chiếc vòng tay này nhìn quen mắt ?"
      Kiều Thị đối với đồ trang sức xưa nay luôn mẫn cảm, đồ trang sức của nàng tuy nhiều, nhưng chỉ cần nhìn qua liền ghi nhớ. Bây giờ nhìn vòng tay này, lập tức liền nhận ra là đồ trang sức của khuê nữ, lại nhìn Tạ Nhân lẳng lặng đứng ở bên, con ngươi rưng rưng, cũng ràng đầu đuôi tình.
      Kiều Thị chưa thẳng, chỉ cười cười : "Vòng tay này Diệu Diệu cũng có cái, làm sao..."
      Thích thị : "Đại tẩu tự ràng ý của muội." Nàng liếc mắt nhìn Tạ Nhân, tiếp "Muội nhìn vòng tay này so với thân phận nàng thể nào có nổi, liền cảm thấy đúng, mới hỏi chút. Nhưng nha đầu này lại Diệu Diệu cho nàng, lúc chuyện này vẻ mặt nha đầu này lại hoang mang. Muội mới càng cảm thấy kì quái, nên muốn hỏi đại tẩu chút. Chuyện này, đại tẩu biết ?"

      Kiều Thị : "Diệu Diệu tự mình có chủ ý riêng, những chuyện này, đúng là cùng tẩu đề cập tới."
      Thích thị nơi nào biết được. Tiểu chất nữ tuy rằng hiểu chuyện, nhưng tuổi còn , những đồ trang sức này, nếu là mẫu thân Kiều Thị tuỳ ý nàng, chỉ bị những hạ nhân tay chân sạch cầm .
      Kiều Thị biết, Thích thị trong lòng càng ngày càng chắc chắc ba phần. Vào lúc này Giang tam gia cùng Tạ di nương ra ngoài, Tạ Nhân tìm được chỗ dựa, Thích thị biết được cơ hội này đến dễ, liền đối với Kiều Thị : "Đại tẩu biết muội là người thành thực, nếu là muội oan uổng nha đầu này, muội cùng nàng bồi tội, nhưng trong mắt muội tuyệt đối cho phép chuyện trộm gà bắt chó này xảy ra..."
      Nàng dừng chút, nhìn về phía Kiều Thị, tiếp tục , "Nếu là đại tẩu đáp ứng, chúng ta liền mang theo nha đầu này đến chỗ Diệu Diệu để hỏi ràng, đại tẩu ý như thế nào?"
      Kiều Thị biết Thích thị tính nôn nóng, hơn nữa nếu là Tạ Nhân tay chân sạch , người này tự nhiên lưu lại được, đỡ phải ngày sau dạy hư khuê nữ nàng. Kiều Thị nhìn Tạ Nhân cái, quay về Thích thị gật đầu: "Cũng được, hôm nay nha đầu Tiết Kim Nguyệt cùng Diệu Diệu chơi đùa, tẩu vừa vặn muốn qua xem chút hai hài tử, tiện đường hỏi chút việc này."

      -----ooOoo-----

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 16: . . .

      •edit: Phương Moe


      Kiều Thị và Thích thị ở phía trước, phía sau là Tạ Nhân cùng mấy nha hoàn.
      Từ phía xa, nhìn thấy hai tiểu nương đá cầu trong Cẩm Tú viên.
      Giang Diệu tuổi còn , vóc dáng so với Tiết Kim Nguyệt thấp hơn rất nhiều, vào lúc này làm dáng đá quả cầu lên cao, hưng phấn cười lên lộ ra mất cái răng cửa, hai gò má cũng là hồng hào phấn nộn.
      Thích thị hôm nay mặc dù vì hả giận, nhưng vẫn là tâm thương tiểu chất nữ này, đây cũng là lần đâu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng tiểu chất nữ hoạt bát khả ái như vậy.

      Thích thị vào cửa cũng mười năm . Nàng từng thấy bộ dáng Giang Diệu lúc vừa ra đời nhắn mảnh mai. Kiều Thị là mỹ nhân, sinh ra khuê nữ tự nhiên cũng là ngọc tuyết đáng , nhưng lại là có vẻ bệnh tật ốm , khó tránh khỏi ít mấy phần nữ hài đồng đáng ngây thơ.
      Thích thị cười cười, nhìn về phía Kiều Thị: "Diệu Diệu khí sắc là tốt."
      tới điều này, Kiều Thị cũng nở nụ cười. Nàng gật đầu, : "Tẩu cầu những thứ khác, chỉ cầu Diệu Diệu có thể khoẻ mạnh."
      Giang Diệu nhìn Kiều Thị vào, tiểu chân ngắn vội vàng chạy tới, nhào vào trong lồng ngực Kiều Thị, bi bô : "Nương." Sau đó thò ra đầu , mắt to ươn ướt nhìn Thích thị, "Tam thẩm thẩm." thanh vừa ngọt, vừa mềm, nghe đến trong tâm đều vui vẻ.

      Thích thị nhìn xuống khuôn mặt bánh bao của tiểu chất nữ. Mập lên chút, là càng đáng .
      Phía sau Tiết Kim Nguyệt cũng chạy theo chào hỏi, tuy rằng thiếu mất hai răng cửa, nhưng ảnh hưởng chút nào đến tiểu nương ngây thơ đáng . Tiết Kim Nguyệt ăn mặc thân nhu quần xanh lam, tóc chải kiểu quán phát, nàng thấy Tạ Nhân cũng theo phía sau Thích thị, khuôn mặt ngoan ngoãn hiền lành, con mắt đỏ phừng phừng, dường như vừa mới khóc. Tiết Kim Nguyệt thích Tạ Nhân, vào lúc này nhìn Tạ Nhân ăn mặc màu sắc giống như nàng, tiểu lông mày liền nhăn lại, cảm thấy vui.

      Đoàn người vào phòng, Kiều Thị ngồi ở ghế cúc lê trang trí hoa văn bông hồng, trong lồng ngực nàng ôm Giang Diệu . Tiết Kim Nguyệt ngoan ngoãn khéo léo ngồi ở bên cạnh Kiều Thị, lắc lắc hai tiểu chân ngắn, ăn miếng hoa quả để bàn vừa được cắt sẵn.

      Thích thị nhìn Giang Diệu , mỉm cười : "Diệu Diệu, hôm nay tam thẩm thẩm có chuyện muốn hỏi, Diệu Diệu phải đáp ứng tam thẩm thẩm, phải ."
      Thích thị vốn cũng là mỹ nhân, cười lên là diễm quang bắn ra bốn phía, Giang Diệu đúng là thích vị tam thẩm tính khí nóng nảy xinh đẹp này, nên gật gật đầu : "Vâng ạ."
      Tạ Nhân đứng trước mặt mấy người này, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, mắt hạnh tha thiết mong chờ nhìn Giang Diệu .
      Nhưng Giang Diệu lại chưa từng nhìn liếc nhìn nàng cái.
      Tạ Nhân trong lòng sốt ruột, nhưng vào lúc này cái gì cũng thể , chỉ ngóng trông... Chỉ ngóng trông Giang Diệu đầy đủ thông minh cùng thiện tâm. Tạ Nhân nắm chặt tay, lòng bàn tay đổ mồ hôi, căng thẳng cực kỳ, trong lòng hối hận ngàn lần vạn lần rồi. Nên đem vòng tay này giấu kỹ mới đúng.
      Thích thị đem vòng tay trong tay áo lấy ra, hỏi Giang Diệu : "Đây là tam thẩm thẩm thấy người nha đầu này có được, Diệu Diệu có nhận ra chiếc vòng này ?"
      Giang Diệu nhìn chiếc vòng vàng hoa văn sóng nước trong tay Thích thị, hai con mắt ngẩn ra.
      Nàng nhớ được, vòng tay này nàng đeo qua vài lần, tự nhiên là nhận ra. Hơn nữa nàng còn nhớ, hồi đó Tạ Nhân còn nhìn vòng tay này vài lần. Thời điểm nàng cùng Tạ Nhân giao hảo, nàng cũng đưa cho nàng ta ít trang sức cùng xiêm y đẹp đẽ, nhưng Tạ Nhân cao ngạo từ trong xương tuỷ nên mỗi lần như thế đều từ chối nhận. Khi đó, trong lòng nàng còn đánh giá cao Tạ Nhân mấy lần.
      Ngày ấy nàng thấy Tạ Nhân có vẻ thích chiếc vòng này, nên có ý cho nàng, bất quá cũng chỉ là cái vòng tay mà thôi, nhưng ngờ là Tạ Nhân lại có ý muốn lấy. Sau đó, vòng tay này liền thấy đâu. Ngọc Trác sốt ruột tìm kiếm, dù sao chủ nhân cũng là tiểu nữ oa sáu tuổi, đồ trang sức bị mất, nghi ngờ lớn nhất chính là nha hoàn thiếp thân hầu hạ.
      Giang Diệu tin tưởng nha hoàn Ngọc Trác. Mà khi đó, trong lòng nàng cũng suy đoán, nhưng lại cảm thấy Tạ Nhân làm chuyện như vậy. Chỉ là, nếu chuyện này làm lớn, kết quả là Tạ Nhân làm, cái vòng tay nho kia phá huỷ danh dự người. Bớt chuyện cũng tốt nha, chỉ là vòng tay mà thôi, nàng muốn bao nhiêu mà có?
      Nên nàng liền bảo Ngọc Trác cho mẫu thân, chuyện này cứ thế liền qua .

      Nhưng đến đời này, chuyện này lại lần nữa lặp lại. Giang Diệu giơ mắt lên đánh giá Tạ Nhân, thấy Tạ Nhân con mắt mong ngóng, dường như là hài lòng nàng nhìn qua.
      Giang Diệu nhắm nhắm mắt, nhớ tới đời trước, nàng ngã mặt đất, thân thể cực kì khó chịu, nàng cũng dùng ánh mắt như thế để nhìn Tạ Nhân cùng Lục Hành Chu —— hi vọng bọn họ đem bình thuốc đưa cho nàng.
      Giang Diệu cười cười, nghiêng đầu nhìn Thích thị, thanh non nớt : " ra là tỷ ấy lấy , nhưng tỷ ấy lại quên với Diệu Diệu tiếng nha."


      Tiểu Nữ Oa thanh bi bô, mặt thiên chân vô tà, liền câu đem tình ra ràng. Chiếc vòng này đủ cho gia đình bình thường ăn đến mấy năm, nhưng giọng điệu Diệu Diệu để ý chút nào, hơn nữa dường như quen với chuyện như vậy.
      Khuôn mặt của Giang Diệu nhuộm ý cười, nhưng Kiều Thị lại tức giận đến trầm mặt.
      Kiều Thị mỹ mạo, lúc tức giận kỳ thực cũng khá đáng sợ, đôi mắt đẹp liếc nhìn Tạ Nhân, nghĩ tới nàng là người như thế.

      Tạ Nhân cho rằng Giang Diệu nhìn hiểu ánh mắt của nàng, vội vàng thanh minh : "Diệu Diệu, tỷ... Tỷ có..."
      Giang Diệu gò má ngậm ý cười, hai mắt to, cứ như thế lẳng lặng nhìn Tạ Nhân.

      Tạ Nhân vốn là muốn trò chuyện, nhưng nhìn ánh mắt Giang Diệu như vậy, nhất thời liền ra lời . Nàng hiểu, Giang Diệu là cố ý như vậy... Nước mắt ở viền mắt đảo quanh, Tạ Nhân cảm thấy oan ức cực kỳ. Bộ dáng đáng thương, nơi nào còn có tự nhiên hào phóng?
      Vào lúc này Thích thị bỗng nhiên đứng dậy, nhìn Kiều Thị : "Đại tẩu đừng tức giận, muội dẫn người đến phòng nha đầu này nhìn cái, xem bên trong còn trộm giấu thứ gì khác ." Nàng trừng mắt nhìn Tạ Nhân chút, khinh bỉ , "Tuổi còn như vậy, lại làm ra chuyện trộm gà trộm chó này...Trưởng tỷ Tạ di nương này, quả thực dạy dỗ được muội muội tốt."
      Tạ Nhân mới chỉ tám tuổi, gặp phải chuyện như vậy, sợ đến hoảng hồn, nhất thời liền khóc nỉ non ngớt.
      Thích thị sợ Tạ Nhân huyên náo làm tiểu chất nữ vui, liền hướng ánh mắt bên nha hoàn, bọn nha hoàn hiểu ý lập tức đem Tạ Nhân ra ngoài.
      thanh khóc nháo biến mất, trong phòng yên lặng, Kiều Thị sắc mặt khó coi cực kỳ. Giang Diệu hướng về Tiết Kim Nguyệt nháy mắt cái, Tiết Kim Nguyệt nâng tay cầm quả táo làm bộ mặt bán manh, dám lời nào.
      Lúc này Giang Thừa Hứa vào .
      Kiều Thị nhìn Giang Thừa Hứa, lạnh nhạt : "Hứa nhi, ngươi đến rất đúng lúc, đưa Tiết nha đầu trở lại phủ nàng ."
      Giang Thừa Hứa đối với Kiều Thị tôn kính hơn xa so với phụ thân Giang Chính Mậu, nay Kiều Thị xong, lập tức gật đầu, sau đó đem Tiết Kim Nguyệt từ ghế ôm xuống, nắm bàn tay bé của nàng ra khỏi Cẩm Tú viên.
      Chờ Giang Thừa Hứa mang theo Tiết Kim Nguyệt ra ngoài, bên Ngọc Trác cùng Phỉ Thúy mới "Phù phù" tiếng quỳ xuống.



      Lúc này bên ngoài, Giang Thừa Hứa đem tiểu biểu muội trở về Tiết phủ.
      Tiết Kim Nguyệt tính tình hoạt bát, nhưng ở trước mặt Giang Thừa Hứa là nhát gan sợ phiền phức. Chỉ là, trong xe ngựa chỉ có hai người bọn họ, nàng vừa quay đầu liền nhìn thấy . Tiết Kim Nguyệt lén lút liếc nhìn vài lần, hai con mắt linh động, cảm thấy vị Nhị biểu ca này thực đẹp đẽ tuấn tú.
      Thời điểm đưa đến cửa Tiết phủ, Giang Thừa Hứa mới đem người từ xe ngựa ôm xuống.
      Chân mới vừa chạm đất, Tiết Kim Nguyệt nhanh nhẹn quay người hướng về phía Tiết phủ chạy, miệng khẽ nhếch, gắng sức chạy bình bịch, vừa chạy vừa thở hổn hển, dường như phía sau là hồng thuỷ mãnh thú, ngay cả tiếng cám ơn đều quên .

      -----ooOoo-----

      Tác giả có lời muốn :
      Lục Lưu: So sánh như thế, phát thái độ của ta đối với Diệu Nhi vẫn là rất tốt
      o(* ̄︶ ̄*)o
      Nhị ca: ...

      Chương 17: Cướp người . . .

      •edit: Phương Moe

      Nửa canh giờ sau, Tạ di nương liền mang Tạ Nhân đến Cẩm Tú viện, hai lời liền trực tiếp quỳ gối xuống trước mặt Kiều Thị.
      Đôi mắt Tạ Nhân đỏ hồng, sưng to như quả hạnh đào, ràng là vừa khóc trận lớn, nhưng sống lưng thẳng tắp, dù Tạ di nương lôi kéo cũng chịu quỳ xuống.

      Tạ di nương ăn mặc thân sắc hoa phù dung, vạt áo thêu hoa bối tử, phía dưới là chiếc quần bách thuỷ thướt tha, bên hông buộc đai lụa hồng phấn, ôm chặt lấy vòng eo dương liễu, nhắn tinh tế, đủ nắm.
      Tạ di nương có được khuôn mặt trắng sứ, cằm đầy đặn, mắt nước long lanh, mang loại khí chất liễu rủ trong gió. Nam nhân đại thể thích nữ tử mảnh mai, luận dung mạo Tạ di nương kém xa Thích thị, nhưng Giang tam gia chính là thích cái dạng như Tạ di nương, nữ tử càng nhu nhu kiều kiều, càng nguyện ý đặt trong lòng bàn tay mà sủng ái.

      Mà Thích thị, dung mạo tuy đẹp, lại quá hung hăng, tân hôn vừa qua, Giang tam gia Hạm Đạm quán qua đêm, liền giống như nghĩa vụ mỗi tháng trả lương.
      "... Nhân nhi!" Tạ di nương giọng điệu nặng mấy phần.
      Tạ Nhân khóc đến oan ức. Dung mạo của nàng cùng Tạ di nương có sáu, bảy phần tương tự, so với Tạ di nương Tạ Nhân rực rỡ hơn chút. Tạ Nhân đôi mắt hạnh rưng rưng nhìn sắc mặt tức giận của Kiều Thị, rồi nhìn sang Giang Diệu trong lồng ngực Kiều Thị, đầu gối nàng làm sao cũng cam lòng quỳ xuống. Tạ Nhân muốn lắc đầu, lại bị Tạ di nương dùng lực lớn kéo xuống làm nàng trực tiếp quỳ mặt đất, có lẽ là lực đạo quá lớn, đầu gối va chạm vào mặt đất thanh đặc biệt ràng, Tạ Nhân đau đến khuôn mặt trắng bệch, nước mắt rì rào lăn xuống, oan ức sao tả hết. Thấy nàng chỉ giơ tay lau mặt cái, cắn môi nhịn đau xuống, khóc thành tiếng.
      Nếu là người biết nhìn thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên, sợ là phải đau lòng cho tiểu nương tám tuổi.
      Tâm trạng Giang Diệu lên lời, liếc mắt nhìn, liền quay đầu ôm lấy cổ Kiều Thị, đem cằm đặt ở vai Kiều Thị, gọi: "Nương..."

      Kiều Thị vuốt ve sống lưng khuê nữ, nhìn Tạ di nương quỳ mặt đất :
      "Tạ di nương làm cái gì vậy? Nếu là bị Tam đệ nhìn thấy , còn tưởng rằng ta làm khó dễ ngươi ." xong nhìn về phía Hứa ma ma bên cạnh, "Đem Tạ di nương nâng dậy."
      Hứa ma ma tiến lên nâng Tạ di nương nhưng lắc đầu cái, nàng rưng rưng hướng về Kiều Thị dập đầu cái, sau đó nâng mặt nhìn Kiều Thị, : "Phu nhân, là thiếp thân có giáo dục tốt Nhân Nhi. Chỉ là bây giờ, Nhân Nhi có thể dựa vào, cũng chỉ có người tỷ tỷ là thiếp thân, thiếp thân cầu cái khác, chỉ cầu phu nhân có thể để Nhân Nhi tiếp tục ở lại Trấn Quốc Công phủ. Thiếp thân van cầu người."
      Nàng lôi kéo vẻ mặt cam lòng của Tạ Nhân bên cạnh, , "Nhân Nhi, mau mau van cầu phu nhân."

      Tạ Nhân làm sao mở miệng được? Chỉ là nhìn tỷ tỷ vì chính mình cầu xin, Tạ Nhân trong lòng càng ngày càng cực kỳ hận hai mẹ con trước mặt này.
      Nàng hít sâu hơi, mới mở miệng: "Cầu... Cầu phu nhân." xong lời này khuôn mặt nhắn củ Tạ Nhân càng ngày càng trắng bệch, hai tay trong tay áo nắm chặt.
      Giờ khắc này Giang Diệu chỉ yên tĩnh nằm nhoài bả vai Kiều Thị. Tuy rằng nàng nhìn thấy vẻ mặt Tạ Nhân, nhưng nghe thấy giọng điệu này, liền hiểu được Tạ Nhân cam lòng. Nhắc tới cũng là buồn cười, đời này chính là có loại người như thế, ràng là mình làm sai chuyện, người khác có rộng lượng tha cũng cho là người khác phải.

      Giang Diệu vẫn cho là tính tình mình ôn hòa, nhưng nàng vẫn giống mẫu thân ghét ràng. Kiếp trước Tạ Nhân hại nàng thảm như vậy, nàng mà thiện tâm giúp Tạ Nhân, cái đầu kia của nàng đúng là hỏng rồi. Nàng mới muốn làm Đông Quách tiên sinh. . .Nghĩ như vậy, cánh tay Giang Diệu ôm cổ Kiều Thị liền nắm chặt.
      Tạ di nương liều mạng cầu xin, đối với vị muội muội này, biết gì cho phải.
      Kiều Thị nhíu lông mày suy nghĩ lát, mới quay về phía Tạ di nương : "Chuyện này, ta quản, dù sao ngươi là người Tam Phòng, muốn xử trí, cũng đến chỗ Tam đệ muội ."
      Nếu là Thích thị xử lý, Tạ di nương chắc chắn, chỉ cần nàng cầu Giang tam gia, Giang tam gia tự có biện pháp thuyết phục Thích thị. Tạ di nương con ngươi sáng ngời, : "Đa tạ phu nhân, đa tạ phu nhân."
      "Còn có ——" Kiều Thị ánh mắt rơi vào người Tạ Nhân. Nàng vốn cũng thích tiểu nương này, bây giờ tự nhiên càng nhìn càng hợp mắt, "Sau này nha đầu này, cho phép bước vào Cẩm Tú viên."
      Tạ di nương ràng hiểu Kiều Thị lo lắng, tình như thế, nàng cảm thấy Nhân Nhi phẩm hạnh có vấn đề, sợ ảnh hưởng đến bảo bối nữ nhi của nàng. Tạ di nương trong lòng trận chua xót, gật đầu : "Thiếp thân đáp ứng phu nhân, nhất định quản tốt muội muội. Sau này... lại để muội muội quấy rối tiểu thư."
      Tạ di nương nhìn Tạ Nhân, , "Nhân Nhi, mau mau cùng tiểu thư xin lỗi, ngươi biết sai rồi."
      Để cho nàng xin lỗi Giang Diệu?
      Tạ Nhân con mắt đột nhiên trợn to, nhìn trong lồng ngực Kiều Thị, Giang Diệu nhìn nàng cũng buồn nhìn cái .
      Tạ Nhân cắn cắn môi, nước mắt trong viền mắt trực trào ra, khụt khịt mấy cái mới chậm rãi mở miệng : "Diệu... Tiểu thư, xin lỗi."
      Kiều Thị muốn để cho khuê nữ tiếp xúc chuyện như vậy, nay thấy Tạ di nương cố ý mang theo Tạ Nhân để van cầu, lại quỳ gối xuống xin lỗi, điệu bộ này, ràng chính là buộc nàng tha thứ. Vòng tay kia nàng tự nhiên để vào mắt, nàng tức giận là, khuê nữ bảo bối của mình, lúc trước lại chơi cùng với tiểu nương tay chân sạch .

      Kiều Thị gì, chỉ quay về Hứa ma ma : "Đem Tạ di nương nâng dậy, đưa trở về ."
      Hứa ma ma khom người, đem Tạ di nương đứng lên. Có điều quỳ lúc, Tạ di nương thời điểm đứng dậy thân thể bất ổn, suýt chút nữa ngã chổng vó, may nhờ Hứa ma ma bên cạnh đỡ. Tạ di nương xoa xoa đầu gối, hướng về Hứa ma ma cảm ơn, sau đó hướng về Kiều Thị hành lễ, mang theo Tạ Nhân ra ngoài .
      Người ra ngoài , trong phòng mới yên tĩnh.
      Hai nha hoàn Ngọc Trác, Phỉ Thúy vừa mới bị Kiều Thị mạnh mẽ răn dạy phen, may Giang Diệu cầu xin, mới có chịu đòn, đúng là vạn hạnh trong bất hạnh. Vào lúc này, tất nhiên là mỗi người đều cúi đầu, yên lặng, đến thở mạnh cái cũng dám.
      Kiều Thị nâng khuân mặt bánh bao của khuê nữ, : "Sau này cho cùng Tạ Nhân chơi, Diệu Diệu nhớ tới ?"
      "Vâng, Diệu Diệu nhớ!" Giang Diệu chớp chớp mắt mấy cái, gật đầu.
      Khuê nữ ngoan ngoãn, Kiều Thị mới yên tâm. Nhưng trong lòng có chút khó chịu, khi nàng còn bé có nhiều bằng hữu, trong phủ có mấy người tỷ muội, mỗi người mặt đều là hòa khí, nhưng sau lưng lẫn tính toán nhau. Nàng vẫn tưởng rằng, Trấn Quốc Công phủ này chỉ có duy nhất tiểu tôn nữ, ít tỷ muội tính toán, là chuyện tốt nhất, lại nghĩ rằng, cũng làm cho nữ nhi ít bạn chơi.

      Ngày kế ba huynh đệ được nghỉ, Đại ca cùng Nhị ca theo sư phụ luyện võ, Tam ca Giang Thừa Ngạn muốn , cố ý xin xỏ Kiều Thị, muốn mang muội muội ngoại tổ phụ.
      Lần trước Giang Thừa Ngạn lén lút chạy đến phủ Thái phó, cuối cùng bị trói trở về, còn chưa tự mình giải thích phen đây. Nhi tử có hiếu, Kiều Thị tự nhiên đáp ứng. Thêm vào khuê nữ gần đây thân thể tốt, Kiều Thị cũng yên lòng, lúc ra cửa, phái nhiều thêm mấy thị vệ bảo vệ, lại hướng về Giang Thừa Ngạn căn dặn phen.
      xe ngựa, Giang Thừa Ngạn tới chuyện Tạ Nhân, là căm phẫn sục sôi, nắm đấm nắm chặt chẽ.
      Giang Thừa Ngạn khuôn mặt tuấn tú non nớt "Diệu Diệu nhớ kỹ , lần tới cách xa Tạ Nhân kia chút."
      "Vâng ạ." Giang Diệu chớp chớp mắt mấy cái, gật đầu như gà mổ thóc. Chuyện của Tạ Nhân, tam thẩm thẩm còn nháo trận, nhưng tam thúc lại che chở Tạ Nhân, hai người giương cung bạt kiếm, ai cũng chịu thoái nhượng, vào lúc này Tam Phòng tùm la tùm lum, ồn ào toàn chuyện xấu.
      Giang Thừa Ngạn giơ tay sờ sờ hai búi tóc đầu Giang Diệu, khóe miệng cong lên mỉm cười, rất hài lòng muội muội ngoan ngoãn.
      Giang Diệu ăn hai khối bánh đậu xanh, cảm thấy no rồi, liền đẩy màn xe ra liếc nhìn, bỗng nhiên phát nơi này phải là đường ngoại tổ phụ. Giang Diệu nhíu mày lại, vội vàng hướng về Giang Thừa Ngạn hỏi: "Tam ca, chúng ta chỗ nào a?"
      Giang Thừa Ngạn nhếch môi nở nụ cười, : " Tuyên Vương phủ."
      thấy khuôn mặt tròn tròn của muội muội lộ ra vẻ kinh ngạc, nhanh chóng giải thích, "Tam ca nghe qua , lần trước là Lục Lưu làm hại Diệu Diệu rụng răng cửa đúng hay ? Vậy Tam ca giúp muội tính sổ, hôm nay nhất định phải cho tiểu tử Lục Lưu kia đẹp mặt..."
      tới chuyện này, Giang Thừa Ngạn bỗng nhiên nghĩ tới việc của Trần Ngưng Chỉ lần trước, bỗng nhiên có chút hiểu cảm giác. Muội muội của người khác cũng là muội muội, tuy rằng muội muội của là quý giá nhất, nhưng đến cùng vẫn là do làm bị thương tiểu nương nhà người ta. Lần tới nếu là gặp lại, nhất định lời xin lỗi Trần Ngưng Chỉ. Nam tử hán đại trượng phu co được dãn được, làm chuyện bậy cũng phải dũng cảm thừa nhận mới được.
      Giang Thừa Ngạn nhìn trước mặt muội muội ngọc tuyết đáng , trong lòng khỏi tự hào: là ca ca, phải làm tấm gương tốt cho muội muội học tập.
      Nhưng nếu có người tổn thương muội muội của , phải đến giáo huấn chút. Nghĩ đến đây sống lưng của Giang Thừa Ngạn nhịn được bèn dựng thẳng tắp đầy cương trực.

      Giang Diệu muốn khuyên Tam ca nàng, nhưng Giang Thừa Ngạn là cái người cứng đầu cứng cổ, cái gì cũng chịu nghe. Giang Thừa Ngạn thay muội muội hả giận, tự nhiên thấy mình quang minh chính đại, tự nhận công phu hơi kém so với hai vị huynh trưởng, nhưng so với người bên ngoài, vẫn là thừa sức.
      Tiểu tử Lục Lưu hào hoa phong nhã kia, nhìn chính là cái bộ dáng thư sinh nhu nhược, tự tin có thể đánh được Lục Lưu mặt mày nở hoa.
      Giang Thừa Ngạn dò hỏi kĩ càng, hôm nay Lục Lưu muốn xuất môn. tính toán thời gian, vừa vặn vào lúc này đến chờ.
      Giang Diệu hết cách với vị Tam ca này rồi, lần trước nàng rơi mất răng, Lục Lưu tuy rằng tử tế cười nhạo nàng, nhưng đến cùng là người nàng đắc tội được. Hơn nữa, lấy tính tình lạnh nhạt của Lục Lưu, cử chỉ của đối với nàng dường như quá mức thân cận. Đúng là làm nàng có chút mạc danh kỳ diệu.
      Hai huynh muội ở trong xe ngựa chuyện, bên này Lục Lưu cũng từ Tuyên Vương phủ ra .
      Hôm nay Lục Lưu thân áo lụa ngọc bích, đai lưng kia thêu hoa luật tử đoàn, mặt mũi như đao cắt, lông mày như mực họa, nghiễm nhiên là bộ dáng ngọc đẹp như trong tranh.

      Lục Lưu bước được vài bước liền dừng lại, môi mỏng hơi mím, ánh mắt rơi vào chiếc xe ngựa ở phía đối diện.
      Lục Hà theo phía sau Lục Lưu, liếc mắt nhìn, nhận ra đây là xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ, mới : "Thế tử gia, có muốn hay thuộc hạ —— "

      "... cần ." Lục Lưu lạnh nhạt .

      lúc sau, Giang Thừa Ngạn trấn an được muội muội, làm cho nàng ngoan ngoãn chờ ở xe ngựa, cho phép xuống, lúc này mới vén rèm lên nhảy xuống xe ngựa, đúng lúc cũng thấy Lục Lưu đứng phía bên kia liền hướng về phía Lục Lưu đến.
      Lục Lưu lớn tuổi hơn chút, đương nhiên cùng Giang Thừa Ngạn mới mười tuổi tính toán gì đó, biết được ý đồ đến, liền lui qua bên.
      Lục Hà hiểu ý, tiến lên khuyên can Giang Thừa Ngạn. Giang Thừa Ngạn bĩu môi, nhìn Lục Lưu hét lên: "Lục Lưu, nếu ngươi là nam tử hán, chúng ta liền đường đường chính chính đánh trận. Ta thay muội muội ta hả giận, nếu là đánh lại ngươi, ta tự nhận có bản lĩnh, ngươi để thị vệ hỗ trợ là chuyện gì hả? Ai.... .....Ta ngươi nghe thấy sao, ngươi chạy cái gì?"
      Bị Lục Hà cao to ngăn cản trước mặt, chân Giang Thừa Ngạn nhảy lên nhảy xuống mấy cái, loi choi như con đười ươi ngốc nghếch. Thấy Lục Lưu càng chạy càng xa, Giang Thừa Ngạn trong lòng nhất thời căm tức .
      Lục hà công phu lợi hại, chỉ cần ngăn Giang Thừa Ngạn, làm bị thương, đối với Lục Hà mà là việc như con thỏ.
      Lục Hà vẻ mặt ôn hòa : "Tam công tử có chuyện gì từ từ ."
      Giang Thừa Ngạn mở to mắt trừng Lục Hà, bực bội : "Ngươi mau mau tránh ra cho ta!"
      Lục Hà hành xử lễ độ biết điều, cười cười thể.
      Giang Thừa Ngạn xì tiếng, lườm .
      Lại nhìn sang Lục Lưu, vào lúc này tới bên cạnh xe ngựa Trấn Quốc Công phủ.

      Lục Lưu giơ tay vén rèm xe lên, liền ôm lấy tiểu nữ oa vẻ mặt còn sững sờ nhìn . Ôm nàng ra ngoài xa sau đó nhảy sang chiếc xe ngựa sơn đen tuyền đỗ bên cạnh, chớp mắt xe ngựa liền chạy mất.

      -----ooOoo-----


      Tác giả có lời muốn :

      Tam ca: Thả muội muội ta ra! Nếu ta cho ngươi thấy ta có trăm loại phương pháp để ngươi tiếp tục chờ được nữa o( ̄ヘ ̄o#)
      Lục Lưu: = =

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,805
      Chương 18: Tiểu nương tử . . .

      •edit: Phương Moe


      Giang Diệu cảm thấy mình tựa như con gà mang hiến tế, dễ dàng liền bị Lục Lưu ôm tới trong xe ngựa.
      Có lẽ từng có mấy lần tiếp xúc, nên nàng biết được Lục Lưu đối với nàng có ác ý, nên nàng theo bản năng có phản kháng , để mặc ôm . Chờ tiến vào trong xe ngựa, Giang Diệu mới chớp chớp đôi mắt to tròn quan sát Lục Lưu.
      Nàng hiểu ý tứ của , liền vén rèm bên hông xe ngựa, nhoài người ra quay đầu nhìn lại, giờ khắc này nàng thấy Tam ca bị Lục Hà giữ lại, tha thiết mong chờ nhìn về phía xe ngựa chở nàng, gấp đến độ nhảy cả lên.

      Trong ba ca ca của nàng Tam ca tuổi nhất, cũng là người đơn thuần dễ kích động nhất, làm sao có thể là đối thủ của Lục Lưu?
      Giang Diệu quay đầu nhìn Lục Lưu, thấy yên tĩnh ngồi đó, nàng mới gằn từng chữ :
      "Ta muốn Tam ca."
      Nàng nỗ lức để giọng điệu mình trở nên kiên quyết cứng rắn, nhưng nàng mới chỉ là cái tiểu nữ oa sáu tuổi, mà nay nhìn người mập mạp trắng ngần, mặt ngây thơ đáng , khi chuyện, nửa điểm uy hiếp đều có, giọng điệu nghe như nũng nịu .

      Lục Lưu nhàng nhìn nàng cái.
      Giang Diệu hơi mím mím phấn môi, tay nắm ống tay áo, lông mày cũng nhíu chặt lại. nhìn nàng, nàng cũng nghiêng đầu nhìn thẳng tắp.
      Lục Lưu nhìn tiểu nữ oa đối diện mới sáu tuổi, trong nháy mắt đem người ôm vào trong lòng , giơ tay ra nắm gò má của nàng, cúi đầu đánh giá tỉ mỉ tinh tế. Khuôn mặt của Giang Diệu béo thêm chút thịt, mềm mềm phấn nộn, bị tay Lục Lưu sờ sờ chọc chọc mấy cái, mặt bánh bao nhất thời liền bị lún xuống thay đổi hình dạng, đáng . Giang Diệu thấy lại cúi đầu nhìn, vẻ mặt có chút vui vẻ, lúc này mới phản ứng được mình hé miệng làm hở phần lợi bị rơi răng!

      Dù chỉ là tiểu Nữ Oa, nhưng nàng cũng sĩ diện nha, huống hồ bên trong Giang Diệu thiếu nữ mười sáu tuổi, nàng giơ tay che miệng lại, mạnh mẽ trừng Lục Lưu chút.
      Nhìn nàng sinh khí, Lục Lưu cũng chấp nàng. Đem người đặt ngồi ngay ngắn ở bên cạnh , : "Ăn ." chỉ chỉ trước mặt mấy món điểm tâm bàn.

      Giang Diệu nào có tâm trạng mà ăn?
      Nàng hai tay che miệng , : "Ngươi đem ta mang , Tam ca của ta sốt ruột. Ngày hôm nay ta phải cùng Tam ca của ta gặp ngoại tổ phụ cùng ngoại tổ mẫu." Rắn được, chỉ có thể dùng mềm. Giang Diệu tiếp tục , "Tam ca của ta che chở ta, cho rằng là ngươi hại ta rơi mất răng, cho nên mới tìm đến ngươi gây phiền phức, nhưng Tam ca là quân tử đường đường chính chính, làm cái chuyện gì tử tế, ngươi liền thể..." Giang Diệu muốn tiếp tục , bị ánh mắt Lục Lưu nhìn cái, lời trong miệng liền bị cắt đứt .

      Giang Diệu tự chủ được nuốt ngụm nước miếng.

      Lục Lưu nhìn nàng, sau đó dặn dò phu xe khởi hành.
      Thấy cho xe ngựa chạy, nàng liền gọi tiếng ca ca, dường như muốn chú ý đến mình.

      "Lục ca ca."

      Nghe được thanh mềm mại ngọt ngào của tiểu nương, Lục Lưu nghe liền thấy thoải mái chút. ràng là thiếu niên tuấn tú mười bốn tuổi, nhưng nhất cử nhất động như ông cụ non.
      sắc thanh nhuận lành lạnh : "Lúc này thả ngươi rồi, vậy lần tới còn muốn tiếp tục?"
      Ồ?
      Giang Diệu mới đầu hiểu, nhưng đầu của nàng suy nghĩ nhanh chóng liền lập tức hiểu ràng. Lục Lưu từng cứu nàng, cùng nàng tiếp xúc qua vài lần, tuy phải nhân vật đơn giản, nhưng đối với nàng xác thực xác thực là hề có ác ý. Hôm nay Tam ca nàng hồ đồ, Lục Lưu đưa mang nàng , cũng phải là buồn bực, mà là muốn cho Tam ca bài học, để nhớ kỹ. Hôm nay là Lục Lưu, cho nên nàng có chuyện gì, nhưng nếu là lần tới phải Lục Lưu, đổi lại là người bên ngoài , Tam ca nàng làm sao bảo hộ nàng? Tam ca đối với nàng xác thực là thương chiều chuộng, chỉ là tính tình quá mức kích động mà thôi.
      Giang Diệu trong lòng thấy thoải mái, đối với thiếu niên bên cạnh cũng nhiều hơn mấy phần hảo cảm. Nàng nghiêng đầu nhìn , luôn cảm thấy đời này Lục Lưu có chút kỳ quái, nhưng đời trước nàng cùng Lục Lưu tiếp xúc quá ít, chốc cũng lên được là kỳ quái chỗ nào. Nàng nhìn lúc, dường như là cảm giác được nàng nhìn liền nghiêng đầu cũng liếc nhìn nàng chút.
      Giang Diệu có chút chột dạ, nhanh chóng chuyển mắt ra chỗ khác, sau đó nhìn thấy mấy miếng bánh ngọt bàn, nàng vươn tay cầm khối đậu phụ hoàng cắn miếng.
      Đậu phụ hoàng mềm mại thanh mát, hương vị cũng tệ, nhưng Giang Diệu ăn quen bánh ngọt của đầu bếp trong Trấn Quốc Công phủ làm riêng cho nàng, nên đậu phụ hoàng này đúng là có chút hợp khẩu vị. Giang Diệu xưa nay miễn cưỡng mình làm việc mình thích, nên nàng chỉ cắn miếng cảm thấy thích, liền đặt ở bên ăn nữa.
      Ước chừng quá hai khắc chung, xe ngựa ngừng lại.
      Giang Diệu giơ tay lên vén màn lên nhìn nhìn ba chữ lớn "Tửu Bạch lâu", mới biết nơi này là nơi nào. Tửu Bạch lâu trang hoàng diễm lệ tinh xảo, là trong những tửu lâu lớn nhất trong kinh thành mà các quan to, quý tộc thường hay lui tới, dù Giang Diệu thường xuất môn, nhưng cũng tới vài lần.

      Nhưng mà nếu Lục Lưu hẹn người, vì sao đưa nàng mang đến? Khoảng cách Thập nhất hoàng tử đăng cơ còn có hai năm, Lục Lưu ngày sau quyền khuynh triều chính, bây giờ tuổi như vậy, có số việc, khẳng định bắt tay vào chuẩn bị. muốn gặp người, cần thiết đem nàng theo. Tuy nàng tuổi còn , nhưng cũng sáu tuổi , liền sợ nàng nghe xong ăn linh tinh sao?
      Giang Diệu thấy lại muốn động thủ ôm nàng, nàng vội vàng lắc lắc đầu : "Chính muội có thể ."

      Tay Lục Lưu đưa ra dừng chút, lên tiếng, sau đó xoay người xuống xe ngựa.
      Giang Diệu tới bên ngoài, thấy Lục Lưu lẳng lặng đứng bên cạnh xe ngựa đợi nàng, nàng cúi đầu nhìn xuống, phía dưới có mã đắng.
      Xe ngựa quá cao, có mã đắng, nàng nhắn chân ngắn, căn bản có cách nào tự xuống, nàng liếc mắt nhìn Lục Lưu, muốn nhờ giúp mình nhưng mà lại nhớ vừa nãy mình tự xuống. Sau hồi rối rắm biết nên làm thế nào, đôi cánh tay mạnh mẽ vươn ra đem nàng ôm xuống.
      Lục Lưu ôm người nhàng đem để xuống dưới đất, nắm bàn tay mập mập của nàng tiến vào Bạch Tửu lâu. Dường như có người đợi , Lục Lưu trực tiếp lên lầu hai, hướng về cuối hành lang, đến Nhã gian cuối cũng.
      Nhã gian này trang trí trang nhã tinh tế nhưng kém phần sang trọng, xứng với cái tên Nhã gian. Bên trong là hai tiểu thiếu niên chín tuổi ngồi cạnh bàn. trong số đó là thiếu niên mặc áo choàng xanh biếc cổ tròn, đầu đội ngọc quan, môi hồng răng trắng, đặc biệt nãh nhặn tuấn tú; người khác lại là thân cẩm bào màu tín đậm, dung mạo cùng với lục bào thiếu niên giống nhau đến bảy tám phần, nhưng nhìn thanh tú hơn chút, đây chính là Cửu công chúa Lục Dục Tú giả nam trang, mà lục bào tiểu thiếu niên kia là đệ đệ long phượng thai với Cửu công chúa - Thập nhất hoàng tử Lục Tử Hằng.

      Còn trẻ nên thường có kiên trì, nay đợi hai khắc chung, Thập nhất hoàng tử liền hơi kiên nhẫn, tay chống cằm, tay thưởng thức chén trà trước mặt, còn buồn chán đem bánh đậu xanh trong đĩa xếp trồng lên nhau, trồng lên cao như trụ kình thiên, vững vững vàng vàng.

      Nghe được thanh Lục Lưu tiến vào, Thập nhất hoàng tử liền đứng dậy, sắc mặt cung kính nhìn Lục Lưu, giọng điệu hưng phấn : "Đường huynh tới."
      xong, mới phát trong tay Lục Lưu nắm tay tiểu nữ oa trắng trẻo ngây ngơ, dáng dáp cực kì xinh đẹp tinh xảo.
      Thập nhất hoàng tử cười cười, "Hắc" tiếng :
      "Hôm nay huynh còn mang theo tiểu nương tử..."

      -----ooOoo----
      Chương 19: Long phượng . . .

      •edit: Phương Moe


      Hôm nay Giang Diệu chải hai búi tóc nụ hoa tỉ mỉ tinh xảo, tóc cài trâm hoa chân châu rực rỡ óng ánh, dưới mái lưu hải là đôi mắt to tròn lung linh như mặt nước hồ thu, khuôn mặt trắng nõn nà, tuy vẫn chưa thể hồng hào như mấy tiểu nữ oa bình thường, nhưng bây giờ còn vẻ yếu ớt xanh xao của ngày xưa, mà dường như giống như nụ hoa mềm mại e ấp bên những giọt sương sớm mai.
      Tiểu nữ oa tuổi , người ta chỉ quan tâm ngũ quan tinh xảo đến mức nào, quan trọng nhất còn phải có thịt mập mập, như thế người nhìn liền thích

      Giang Diệu nghe Thập nhất hoàng tử gọi nàng như vậy, liền nghiêng mặt sang bên ngẩng đầu lên nhìn nhìn Lục Lưu nhưng thấy vẻ mặt biểu lộ gì, vẫn lạnh nhạt như bình thường.


      Lục Lưu dắt tay Giang Diệu đến chỗ bàn, sau đó cúi xuống ôm nàng lên, đặt nàng ngồi cẩn thận ở ghế bên cạnh . liếc nhìn mấy cái bánh ngọt để đĩa hồng hoa, vì mang lên lâu nên nhìn còn được thơm ngon nữa, Lục Lưu thoáng nhíu lông mày, sau đó cố ý gọi tiểu nhị đem mấy đĩa bánh ngọt mới lên để cho nhóc bên cạnh ăn.
      Lục Lưu tự mình rót chén nước, đặt ở trước mặt Giang Diệu, :
      "Trước tiên uống nước ."
      Giang Diệu gật đầu, ngoan ngoãn khéo léo "Vâng" tiếng.

      Thập nhất hoàng tử ngồi phía đối diện nhìn tiểu nữ oa, càng nhìn càng cảm thấy đáng , cảm thấy thái độ của Lục Lưu đối với tiểu nữ oa này rất kì quái, trong lòng ngứa ngáy nhịn được, vừa tủm tỉm cười vừa đưa tay ra:
      "Vị tiểu muội muội này là đáng nha..."
      Tay còn chưa kịp bóp bóp mặt của Giang Diệu, nửa đường bị Lục Lưu gõ phát vào tay khiến phải rụt tay lại.
      Giang Diệu nâng chén nước lên vừa uống vừa cười meo meo, nàng có chút cảm kích Lục Lưu ra tay. Dù là đời trước, hay đời này, nàng đều thích động tý là lại bị người bóp mặt.

      Thập nhất hoàng tử cảm thấy mất hứng vui, khuôn mặt tuấn tú mang theo chút đáng của trẻ con liền xị xuống, giống như người khác thiếu nợ của mấy trăm lạng bạc vậy.
      Hai tay chống cằm, khuôn mặt con nít tinh xảo hờn dỗi, lẩm bẩm :
      "Đường ca thương ta nữa." Ngữ khí này mang chút ý vị làm nũng Lục Lưu.

      Giang Diệu nhìn nhìn vị Thập nhất hoàng tử này cùng với Cửu công chúa bên cạnh .
      Tỷ đệ hai người tuy là long phượng thai, dáng dấp dường như giống nhau hoàn toàn, nhưng tính tình này tuyệt nhiên là giống.
      Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử chính là con của Vinh phi qua đời.
      tới vị Vinh phi này cũng là nhân vật tầm thường.

      Vinh phi sinh ra trong tướng môn thế gia, là ái nữ của Vệ gia, khuê danh Vệ Cẩm.
      Vệ gia sản sinh ra nhiều tướng tài, từng lập nhiều chiến công hiển hách, đến đời này của Vệ Cẩm, trong nhà chỉ có tỷ đệ hai người.
      Đệ đệ của Vệ Cẩm - Vệ Thăng ốm yếu từ , thể luyện võ; mà Vệ Cẩm tuy là thân nữ nhi nhưng lại có tài năng thiên bẩm, mới còn tuổi mà những nam nhân cùng tuổi nàng đều phải là đối thủ của nàng.

      Vệ Cẩm từng mang binh đánh giặc, rong ruổi sa trường, tiếng tăm lừng lấy, được vô số thiếu nữ trong kinh thành kính nể.
      Chỉ là sau đó khi đất nước an bình, phồn vinh hưng thịnh, mà vị nữ tướng quân này sớm đến tuổi thành hôn nhưng cứ muốn ra chiến trường, nên bị cha mẹ ở nhà tự an bài chuyện cả đời.
      Nữ tướng quân tuy khiến người ta khâm phục, nhưng quá nửa nam tử đều thích nương tử hiền lương thục đức, giờ tìm ai lấy vị nữ tướng quân này đúng là cả vấn đề.

      ngờ đến là vị Cảnh Hoài đế sớm đối với Vệ Cẩm là tấm chân tình, ở thời điểm hôn của Vệ Cẩm gặp khó khăn, liền ra đạo thánh chỉ, đem Vệ Cẩm vào hậu cung, phong hàm Vinh phi.

      quen thuộc ngao du chân trời góc biển, giờ bị xem như chim hoàng yến nuôi trong lao tù hoa lệ, đổi lại là ai cũng vui vẻ được.
      Vinh phi tranh sủng, quyến rũ, nhưng Cảnh Hoài đế trong lòng hổ thẹn vì bắt nàng vào hậu cung nên đối với nàng càng ngày càng sủng ái, sau Vinh phi lại sinh ra đôi long phượng thai, Cảnh Hoài đế cực kì vui mừng, muốn phong cấp bậc cho nàng nhưng lại bị Vinh phi từ chối.

      Sau đó, Bắc Di quốc xâm lấn, trong triều đại thần đa số tuổi cao, hoặc thiếu hụt kinh nghiệm thực chiến, quân tình khẩn cấp, Vinh phi rời xa khôi giáp sáu năm liền chủ động xin bệ hạ cầm quân giết giặc. Mới đầu Cảnh Hoài đế cho, Vinh phi thái độ lại kiên quyết, cuối cùng Cảnh Hoài đế bất đắc dĩ gật đầu.

      Tuy lâu Vinh phi ra chiến trường, nhưng tài năng cùng chiến thuật cầm binh đánh giặc của nàng vẫn hề mai , nàng đánh cho quân giặc tan tác trận cực đẹp đẽ, sau đó cùng binh lính chiến thắng trở về.
      Chỉ là đường trở về, Vinh phi cùng nhiều binh lính bất hạnh nhiễm phải ôn dịch, bệnh dịch lan tràn rất nhanh, nàng kịp gặp Cảnh Hoài đế cùng nhi tử lần cuối, cứ như vậy mà qua đời.

      Vinh phi qua đời, Cảnh Hoài đế liền đem đôi long phượng thai cho Trang phi nuôi dưỡng, bởi vì khi nàng còn sống nàng cùng với Trang phi chính là đôi tỷ muội tốt nhất ở trong cung.

      Những chuyện này đều là mẫu thân Kiều Thị kể cho nàng nghe.
      Tất cả các tiểu thư khuê các khi ấy, người nào là kính nể Vinh phi, Kiều Thị cũng ngoại lệ.


      Giang Diệu rất khâm phục vị nữ tướng quân này, nên nay nhìn hai tỷ đệ long phượng thai, tự nhiên nhiều hơn mấy phần hảo cảm.

      Có người Cửu công chúa tính tình thẳng thắn cực kỳ giống Vinh phi, mà Thập nhất hoàng tử tính tình lại tựa như Cảnh Hoài đế lúc còn trẻ.

      Nghe được thanh oán giận của đệ đệ, Cửu công chúa vỗ vai , : " Đệ nhìn đệ xem, vẫn còn cùng tiểu nương phân cao thấp."
      Cửu công chúa từng nhìn thấy Giang Diệu, hai tỷ đệ lại cùng Lục Lưu quan hệ thân thiết, ai cả đường , nên nhìn Lục Lưu như thế mà lại thích tiểu nương này, Cửu công chúa nhìn nàng, càng nhìn càng hợp mắt. Cửu công chúa liền hướng về phía Giang Diệu, hỏi tên nàng.
      Thấy Công chúa khách khí như thế, Giang Diệu đúng là có chút thụ sủng nhược kinh.

      Cửu công chúa cùng ca ca Tiết Kim Nguyện - Tiết Đằng được định thân từ .
      Đời trước, bởi vì có quan hệ với Tiết Đằng, mà Cửu công chúa đối với nàng có mấy phần địch ý. Nàng cùng Cửu công chúa từng gặp qua mấy lần, nhưng mỗi lần như thế Cửu công chúa đều cho nàng sắc mặt tốt.
      Hôm nay nhìn Cửu công chúa tính tình trẻ con, giữa hai lông mày mang theo thẳng thắn cùng nụ cười vui vẻ, Giang Diệu cũng nghĩ đến đời trước nữa, liền tên của mình sau đó nở nụ cười ngọt ngào, thanh của tiểu nữ oa đặc biệt non nớt mềm mại vang lên:
      "Gọi muội là Diệu Diệu là được rồi."

      Cửu công chúa : "Được, ta lớn hơn muội vài tuổi, nên muội gọi ta là Dục tỷ tỷ ."
      Sau đó nàng chỉ chỉ vào đệ đệ vẫn còn oan ức bên cạnh, nhàng vỗ vỗ đầu , : " là đệ đệ của tỷ, muội gọi Hằng ca ca là được rồi."

      Gọi ca ca cùng tỷ tỷ, nếu đổi lại trước đây Giang Diệu có chút khó kêu ra miệng, nhưng mấy tháng này, nàng thích ứng được mình là tiểu nương sáu tuổi, kêu ca ca tỷ tỷ cũng có gì là ghê gớm. Ngược lại cũng mất khối thịt nào.
      Thập nhất hoàng tử nghe tiểu nương thanh mềm nhũn gọi mình, vẻ mặt bỗng nhiên liền ôn hoà, dường như rất vui vẻ, nhưng vẫn rất tò mò quan hệ của hai người, liền tiếp tục hỏi:
      "Muội cùng đường ca của ta quan hệ tốt như vậy, sao trước đây ta chưa bao giờ thấy muội?"

      Thập nhất hoàng tử cảm thấy vị đường ca này của mình xưa nay luôn lạnh như băng, bên người có mấy ai thân cận, ngoại trừ Lão vương phi Tuyên Vương phủ cùng tỷ đệ bọn là ngươi đường ca thân cận nhất chưa từng thấy thêm ai khác.
      Trong khi mong chờ biết được đáp án đúng lúc này bánh ngọt mới vừa vặn được bưng lên, Lục Lưu đem bát đậu xanh đẩy lên trước mặt Thập nhất hoàng tử, :

      "Ngươi ăn ."

      câu liền ngăn chặn cái miệng lải nhải của Thập nhất hoàng tử. Thập nhất hoàng tử lại thấy oan ức, bất mãn rầm rì tiếng: "Hẹp hòi." Sau đó há mồm xúc miếng đậu xanh to.
      Thập nhất hoàng tử còn oán giận liền nghe được thanh bên ngoài.
      nghiêng đầu, nhìn người đến, "A" tiếng, sau đó nở nụ cười, gọi: "Bảo Linh."

      Giang Diệu nghe tiếng, quay đầu lại xem. Thấy đằng trước hai nha hoàn áo lục cùng ma ma là tiểu nương thân nhu quần hồng nhạt thêu hoa lan.
      Tiểu nương ước chừng sáu, bảy tuổi, chải hai búi tóc, khuôn mặt trứng ngỗng tinh xảo, cười lên cực kì ngọt ngào.
      Chính là ái nữ Vệ gia - Vệ Bảo Linh.

      Vinh phi xuất thân từ Vệ gia, mà bây giờ chủ nhân của Vệ gia là thân đệ đệ của Vinh phi, cũng là cậu ruột của Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử - Vệ Thăng.
      Vinh phi qua đời sớm, Cảnh Hoài đế cảm thấy Vinh phi thua thiệt, cho nên đối với Vệ gia đặc biệt lưu tâm, ngay cả vị đệ đệ vô dụng này của Vinh phi, dù nhiều lần phạm sai lầm, mỗi lần như thế Cảnh Hoài đế đều nhắm con mắt, mở con mắt bỏ qua cho .
      Bây giờ Vệ gia tuy rằng dòng dõi đơn bạc, nhưng phần hoàng ân này so với trong kinh thành hết thảy danh môn vọng tộc đều sánh nổi, thậm chí ngay cả nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu cũng có phong quang như vậy.

      Vệ Bảo Linh nhìn thấy Thập Nhất hoàng tử liền chạy ngay đến bên cạnh , ngọt ngào kêu tiếng biểu ca, sau đó nhìn Cửu công chúa, : "Biểu tỷ khoẻ." Rồi lại ngoan ngoãn hướng về phía Lục Lưu hành lễ.

      Vệ Bảo Linh đáng , xưa nay Thập nhất hoàng tử luôn thương vị biểu muội này, lúc này liền thân mật nhéo nhéo mặt nàng, sau đó cầm khối bánh ngọt cho nàng.
      Vệ Bảo Linh bĩu môi, giọng : " muốn, muội muốn cái kia." xong Vệ Bảo Linh liền chỉ vào đĩa bánh bách hợp hạt thông tinh xảo trước mặt Giang Diệu.

      Thập nhất hoàng tử tuy rằng tuổi còn , nhưng đến cùng là người xuất thân từ trong cung, nên có nhãn lực , hiểu được Lục Lưu đối với vị tiểu nương này bình thường, nhất thời cũng dám chủ động, chỉ đành liếc nhìn Giang Diệu khó khăn : "Diệu Diệu..."
      Giang Diệu xưa nay hào phóng, chỉ là món điểm tâm mà thôi, quan trọng, sau đó nàng liền đưa tay đẩy sang.
      Thập nhất hoàng tử cười cười, cầm khối bách hợp hạt thông đưa cho Vệ Bảo Linh.
      Đạt được ý mình muốn, Vệ Bảo Linh mới vui vẻ, : "Biểu ca tốt." Dường như nghĩ tới điều gì, Vệ Bảo Linh vội hỏi, "Đúng rồi, muội mới quen người bạn." Vệ Bảo Linh hướng về phía sau nhìn nhìn, "Đây là Linh Lung, còn có ca ca của Linh Lung."

      Ánh mắt Giang Diệu vẫn rơi người Vệ Bảo Linh, dĩ nhiên nhìn thấy phía sau nàng có hai huynh muội Lục Hành Chu cùng Lục Linh Lung.
      Lục Hành Chu hôm nay ăn mặc thân cẩm bào màu xanh lục, là thiếu niên phong độ nhã nhặn, khi nhìn thấy Lục Lưu, vội vàng kêu tiếng "Tam thúc", thái độ là cung kính.
      Lục Lưu mặt mày lành lạnh, thái độ hờ hững "Ừm" tiếng. So với Lục Hành Chu lớn hơn ba tuổi thôi, có điều đúng là ra dáng tam thúc.
      Lục Hành Chu ngoan ngoãn biết điều, vừa vào cửa liền nhìn thấy Giang Diệu , nhất thời mặt mày vui vẻ nhìn Giang Diệu , nụ cười ôn hòa, xem như là chào hỏi, sau đó hướng về Thập nhất hoàng tử cùng cửu công chúa hành lễ.
      Lục Hành Chu rất có phong độ, nếu tình đời trước, ở trong mắt Giang Diệu, vẫn luôn là thiếu niên hiền lành lịch quân tử khiêm tốn. Chỉ tiếc, bây giờ Lục Hành Chu dù chưa bị Tạ Nhân mê hoặc, nhưng trong lòng nàng chung quy vẫn có mụn nhọt. thù hận, cũng là có.
      Cho tới Lục Linh Lung, đúng là có giáo dưỡng tốt như Lục Hành Chu. Nàng được nuông chiều, xưa nay đều là mắt cao hơn đầu, ở Tuyên Vương phủ, có tổ phụ Tuyên Vương làm chỗ dựa, cho dù là tam thúc Lục Lưu này, nàng cũng để vào mắt. Lục Linh Lung tuổi tuy , nhưng trong mắt chỉ thích kết giao với nữ nhi quyền quý, thí dụ như La An quận chúa.
      Hôm nay Lục Linh Lung tình cờ gặp Vệ Bảo Linh, biết được thân phận của nàng, tự nhiên có ý định muốn cùng nàng kết giao, mà Vệ Bảo Linh tính tình đơn thuần, Lục Linh Lung nhiệt tình chút, hai tiểu nương xấp xỉ tuổi nhau, tự nhiên rất nhanh thân thiết.

      Lục Linh Lung biết trước mặt là Thập nhất hoàng tử cùng Cửu công chúa, nên vội vàng quy củ tiến lên hành lễ, nụ cười cực ngọt, chính là muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt hai người.

      Đời trước Giang Diệu cùng Lục Hành Chu qua lại, nên nàng cũng nhìn quen bộ dáng Lục Linh Lung muốn leo lên quyền quý.

      Bây giờ Tuyên Vương thích Lục Lưu, nàng đối với tam thúc này cũng có bao nhiêu kính trọng. Trong phủ còn đỡ, vì dù sao có Lão vương phi thương Lục Lưu nên nàng dám đắc tội, nhưng đến khi ra bên ngoài liền tỏ thái độ quen biết, chào hỏi, dường như đây là chuyện cực bình thường.

      Có điều sau này Lục Lưu quyền thế ngập trời, chỉ sợ Lục Linh Lung lại ân cần tôn kính, chỉ thiếu điều đem lên làm cha.

      --- ------oOo---- -----

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :