1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thịnh Thế Phong Hoa - Vô Ý Bảo Bảo (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Thịnh Thế Phong Hoa

      [​IMG]

      Tác giả : Vô Ý Bảo Bảo

      Thể loại : Ngôn tình _ Dị giới _ Xuyên _ Nữ cường nam cường

      Độ dài : 3 quyển

      Nguồn convert : Wattap

      Nguồn edit : .Từ chương 1 -> 87 Thiên Băng Nguyệt các

      .Chương 87 -> 104 Mèo Bún Lười

      .Chương 104 -> hết : ???????

      Bìa: @_NamY_


      Nguồn edit: SƯU TẦM

      Nguồn eBook: cungquanghang.com

      Giới Thiệu

      Bạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi dễ.

      Nàng phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí đến quên mình. Tại đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất mạng.

      Khi Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra cuồng vọng kiềm chế được.

      Nam Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ!

      Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy vừa mắt, cũng đánh!

      “Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo!

      Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính!

      Trước kia Bạch Phong Hoa vì muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu ánh hào quanh của chính mình.

      Mà ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra hồi thịnh thế Phong Hoa!

      Đây phải là thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đấu.

      Tại đây, thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi?

      Tiết Tử

      “Vì câu sai hồn, nên thân thể của ngươi bị hủy, thể hoàn dương nữa, sẵn ta có cái thân thể để cho ngươi. thôi!” Thanh lạnh như băng tia tình cảm vang lên.

      câu đơn giản dễ hiểu, nàng nghe xong, sau đó…sau đó lại mảnh im lặng! Nàng còn muốn nghe thêm a. Còn muốn nghe Diêm Vương xin lỗi a? Diêm Vương chắc chắn vì thuộc hạ Hắc Bạch vô thường của mình câu sai hồn mà đánh mông bọn họ, nên trước mặt của nàng mới bình tĩnh, trong tay có văn kiện và con dấu, sau đó tìm kiếm hồi, rồi câu, xong lại bình tĩnh đem văn kiện lót xuống mông mà ngồi như vậy a.

      “A…..!” Tại hồ chuyển sinh, nàng cất tiếng thét chói tai, kịp đem giầy cao gót cởi ra để ném vào mặt Diêm Vương. Nàng cam lòng, bị bọn đầu trâu mặt ngựa đẩy vào trong hồ, cứ như vậy mà bến mất. ai chú ý, hồ chuyển sinh rất nhanh nứt ra rồi liền lại dấu vết đóng lại.

      ****************************

      Các file đính kèm:

      Last edited: 23/9/16
      pipipinpin, black_rose1029, do trang3 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1 – Thiên tài chân chính là Bạch Phong Hoa !

      Edit + Beta : Thiên Băng Nguyệt Các

      ******************************

      Nàng vừa mờ mắt, còn chưa kịp phục hồi tinh thần, cảm nhận trận đau nhức từ bụng truyền đến, đau đến nàng muốn thăng thiên, đâu đến kinh hãi quỷ thần. Sao thế này, xuyên qua đều đau như vây sao? phải là như trong truyền thuyết, thân thể cùng linh hồn bài xích nên mới vậy chứ?

      Nhưng vì sao bên tai còn ồn ào muốn chết!

      Nàng cúi đầu nhìn về phía phát ra đau đớn, lại thấy thanh kiếm cứ thế cắm ở bụng mình. Đúng vậy, nàng có nhìn nhầm, chính xác là có thanh kiếm cắm ở bụng nàng.

      Vì sao? Vì sao lại như vậy? Cuối cùng có chuyện gì sảy ra?

      “Thích khách”

      “Bắt thích khách”

      “Đừng cho thích khách chạy”

      “Bảo hộ Vương gia”

      “Tiểu thư….!”

      Cuối cùng tiếng kêu tê tâm liệt phế vang lên.

      ………..

      Rốt cuộc sao lại thế này!

      Bụng đau quá, nàng rốt cuộc chịu được loại đau nhức này. Nàng ngã xuống, lại bị đôi tay lạnh như băng bắt được. khuôn mặt mĩ nam lạnh như băng ra trong tầm mắt nàng, ở khắc cuối cùng lúc nàng hôn mê, nàng nhìn thấy đôi mắt của nam tử kia ánh nên khinh thường cùng chán ghét, với thanh ác liệt “Ai cho ngươi thay ta chắn kiếm”.

      Cái gì? Nàng trợn tròn mắt, trực tiếp hôn mê bất tỉnh. Ở thời điểm đó, nàng hiểu hết tất cả. Nàng giúp nam nhân này nhận kiếm, Diêm Vương ghi hận nàng… Chó má cút ……..

      Tại thời điểm nàng tỉnh lại, bụng truyền đến nóng rực đau đớn. Chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt nàng là tấm màn giường đẹp đẽ quý giá, nhưng có gì đó thích hợp, tại sao tấm màn đó lại mang phong cách cổ kính vậy? Hơn lữa trụ giường phía cũng điêu khắc theo phong cách hoa văn cổ. Cái này tuyệt đối có trong nhà nàng.

      A! Ý nghĩ liền ra, nàng trực tiếp đem con ngươi trừng lớn, con mắt muốn lòi ra khỏi hốc mắt. Chết tiệt Diêm Vương, chết tiệt Hắc Bạch Vô Thường. Bởi vì Hắc Bạch Vô Thường làm sai, Diên Vương phát trễ, nên thân thể của mình bị hủy, thể hoàn dương, nên làm cho mình xuyên qua đến nơi này. Nhưng là Diêm Vương chưa bồi thương cho nàng cái thân thể đáng thương này. Hơn thế trong đầu trí nhớ lại rất lộn xộn, là có chuyện gì xảy ra?

      Bạch Phong Hoa, cùng tên với mình. Cháu đương kim tả tể tướng đương chiều, gia cảnh giàu có. Thân phận tốt, có trở ngại gì, ít nhất cũng là quan lớn nhất nhì trong triều đình. Nhưng là!!! Trong trí nhớ, cái tên tuyệt đại mĩ nam kia rốt cuộc tại sao lại có ánh mắt như vậy? Đương kim vương gia Nam Hoa Vương, tuấn mĩ lạnh như băng, là đối tượng của ngàn vạn . Đương nhiên, bao gồm cả chủ nhân của thân thể này.

      Bạch Phong Hoa lại nhắm chặt mắt, để cho trí nhớ trước kia cùng bây giờ dễ dung hợp. Trước kia Bạch Phong Hoa chuyện lắp bắp, màu da ngăm đen, bởi vì tự ti nên rất ít , thường bị người khi dễ là câm điếc.

      Lúc này, Nam Hoa Vương ở Nam Hoa Vương phủ tiến hành đại hội ý kiến, trước kia nhìn thấy Bạch Phong Hoa chỉ muốn chạy vội , Nam Hoa Vương căn bản là có đem nàng để vào mắt, nhưng nàng lại đối với Nam Hoa Vương thể dứt bỏ. Sau đó là thích khách đột kích, nàng liền như vậy ‘ dũng sợ’ chắn cho Nam Hoa Vương kiếm. Kết quả, chính là cái dạng này. Nàng nhận lấy kiếm, cũng nhận lại là Nam Hoa Vương càng thêm chán ghét nàng.

      Bạch Phong Hoa trong lòng nhành thở dài, trước kia Bạch Phong Hoa quả là quá ngu ngốc, vì dạng người này mà đánh mất tánh mạng, đối phương cảm kích mà còn cười chê. Đáng giá sao? Cái này đáng giá sao?

      Đáng giá cái rắm thối!

      Bụng lại truyền đến chận kịch liệt đau đớn, đau đến nỗi nàng nguyền rủa Diêm Vương biết bao nhiêu lần. Nhưng là, phát ra khỏi miệng cũng chỉ là thanh khàn khàn vì đau.

      Sau đó, có tiếng ôn nhu vui vẻ truyền đến “Tiểu thư, người tỉnh, tốt, tốt…..”

      Ồn ào quá! quá ồn ào! Khát chết ta!

      “Nước…….” Tiếng của nàng khàn đặc truyền ra.

      “Vâng vâng, tiểu thư đợi chút!” Cái thanh thân thiết kia vội vàng đáp ứng.

      Bạch Phong Hoa nhận ra thanh này, chính là cái thanh đầy quan tâm khi nàng ngất xỉu nghe thấy. Xem ra nha hoàn này đối với chủ nhân là lo lắng. Theo cái trí nhớ hỗn loạn của Bạch Phong Hoa trước kia cái nha hoàn này chính là tiểu Thúy – nha hoàn chuyên chăm sóc nàng.

      Nằm ở giường, Bạch Phong Hoa nhắm nghiền mắt vì đau, phát ra những thanh hừ hừ. Cửa phòng mở ra, tiếng bước chân vang lên. Tiếng bước chân này hiển nhiên phải của người.

      “Ngươi tại mới biết đau? Lúc chắn cho người ta kiếm, thời điểm đó như thế nào biết sợ?” thanh lạnh lùng tràn ngập khinh thường châm chọc vang lên. Thanh này theo trí nhớ của Bạch Phong Hoa là thanh của đệ đệ nàng, Bạch Tử Mặc. Bạch Tử Mặc là kẻ phóng đãng kiềm chế được, tuấn mĩ bất phàm, cũng là kẻ gây nên ít sóng gió cho kinh thành.

      “Tiểu đệ ngươi bớt . Ngươi thấy tam tỉ ngươi rất khó chịu sao?” cái thanh hờn dỗi răn dạy Bạch Tử Mặc vang lên. Chủ nhân thanh này nàng còn nhớ ràng, là của Bạch Linh Khê, tỉ tỉ của Bạch Phong Hoa.

      … Ta nữa. Xem cái dạng này của ngươi chỉ khiến ta nổi nóng. Bạch Phong Hoa, ta cho ngươi, ngươi chết ta rất thỏa mái, chỉ tội mẫu thân bị ngươi dọa hôn mê bất tỉnh. Là ngươi bất hiếu, ngươi đại nghịch bất đạo” Bạch Tử Mặc thanh tức giận vang lên.

      “Được rồi Tử Mặc! ra ngoài, ra ngoài, Phong Hoa khó chịu nắm rồi.” Bạch Linh Khê nổi giận, đẩy Bạch Tử Mặc ra ngoài.

      “Hừ! Đừng đẩy ta, ta tự mình biết ”Bạch Tử Mặc hừ lạnh tiếng, xoay người ra ngoài.

      Bạch Phong Hoa thủy chung nhắm mắt lại gì.

      “Phong Hoa, sao chứ?” Bạch Linh Khê thanh lộ vẻ lo lắng.

      Bạch Phong Hoa đáy lòng lên tiếng cười lạnh. Bạch Linh Khê a Bạch Linh Khê, ngươi là rất biết diễn nha. Trong trí nhớ của Bạch Linh Khê, nàng vẫn luôn cố ý lấy lòng Bạch Phong Hoa, , chính là luôn cố gắng lấy lòng của tất cả mọi người trong Bạch gia. Bởi vì nàng mang dòng máu của Bạch gia, mà là con nuôi của phụ thân Bạch Phong Hoa. Bạch Linh Khê khéo léo lại nhu thuận nên được lòng mọi người. Mấu chốt là năng lực của nàng cũng thấp.

      Thế giới này, Bạch Phong Hoa chưa từng nghe qua, có võ thuật, có ma thuật, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí của mỗi người để phát ra tiềm lực. Đất nước Bạch Phong Hoa ở tên là Đông Mộc Quốc, trong quốc, chia ra làm 9 cấp chiến khí, mà Nam Hoa Vương tuổi trẻ như vậy mà đạt đến cấp 7, so với bạn cùng tuổi vô cùng mạnh, ngay đến hoàng đế cũng vô cùng coi trọng. Nam Hoa Vương danh tiếng ở kinh thành vô cùng vang dội, vô số người truy đuổi. Mà bên ngoài lại tuấn mĩ lạnh lùng, trở thành thần thượng trong lòng của các thiếu nữ.

      Bạch Linh Khê cũng đơn giản, 18 tuổi chiến khí cũng ở cấp 5 , hơn nữa bề ngoài xinh đẹp, tất nhiên rất được hoan nghênh.

      Bạch Phong Hoa chỉ ở cấp 2, lớn lên được trắng, lại lắp, bởi vì tự ti nên rất ít mở miệng chuyện, cho nên ở học viện bị nhạo báng là câm điếc. Bị khi dễ là chuyện thường.

      Câm điếc, ha ha, Bạch Phong Hoa, ra luôn bị đối xử như vậy. Khắp nơi bị kì thị cười nhạo, còn bị người ngươi coi ra gì. Bạch Linh Khê giả trang đối đãi, Bạch Tử Mặc khinh thường phỉ nhổ…

      Chậc chậc, Bạch Phong Hoa ngươi là khờ nha, vì thằng con trai ra gì, ngươi cư nhiên lấp tài năng trời cho của mình. Giả làm nai tơ sợ đoạt phong thái của Nam Hoa Vương, ngươi cư nhiên giấu diếm nhiều năm như vậy? Cấp 7 chiến khí? Thân thể này kì thực cũng cấp 7 chiến khí! Nam Hoa Vương 20 tuổi mới được cấp 7 chiến khí, mà Bạch Phong Hoa mới 16 tuổi thăng đến cấp 7 chiến khí.

      Bạch Phong Hoa mới là thiên tài ! Là thiên tài hiếm có ! (S: Lại thêm người vì tình mà quên bản thân == )

      ****************************
      Chương 2 Chữa thương bằng thuốc tiên

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      ***************************

      Bạch Phong Hoa trong lòng vừa tức vừa tiếc hận. Trí nhớ của nàng giờ phút này hoàn toàn đầy đủ của 2 thân phận, nàng giờ khắc này hiểu tâm tình của Bạch Phong Hoa. Trong lòng trừ bỏ cảm thán nàng đến ngu ngốc, còn có đau lòng.

      “Phong Hoa, ngươi có việc gì đâu, gia gia tìm y sư tốt nhất kinh thành cho ngươi, ngươi hồi phục nhanh thôi” Bạch Linh Khê ở bên giường ôn nhu trấn an. Nhưng trong đáy mắt của nàng lên tia ngoan độc và cam lòng. Tay ở trong áo muốn xiết chặt, vì sao Bạch Phong Hoa lần nay chết ! Nếu nàng chết, Bạch gia tất cả mọi người chỉ nhìn thấy nàng.

      Bạch Phong Hoa có khí nhưng vô lực mở mắt ra, cố gắng mở mắt nhìn Bạch Linh Khê, ánh mắt của Bạch Linh Khê liền biến sang ôn nhu cùng lo lắng ngay lập tức: “Tiểu muội thế nào rồi? Có phải rất đau ?”

      Bạch Phong Hoa nhìn Bạch Linh Khê diễn kịch, trong lòng lại thấy chút thú vị, bất đắc dĩ khó khăn mở miệng, chỉ chớp mắt, lại nhắm mắt nhìn nàng.

      “Tiểu thư, tiểu thư, tốt quá, Nam Hoa Vương phái người đưa đến Thiên Tâm đan! ” Tiểu Thúy ở bên ngoài gào to chạy đến.

      “Hô tô gọi còn có thể thống gì, Tiểu Thúy ngươi quên quy củ của tướng phủ sao?” Bạch Linh Khê nghe Tiểu Thúy , đáy mắt nổi lên ánh lửa ghen tị. Thiên Tâm đan! Nam Hoa Vương cư nhiên cấp cho Bạch Phong Hoa thuốc tiên để ăn. Bạch Linh Khê cắn môi, áp chế tức giận trong lòng, an ủi chính mình. Cũng khó trách Nam Hoa Vương hào phóng như vậy, tốt xấu gì Bạch Phong Hoa cũng chắn cho kiếm. Đúng, lý do chính như vậy!

      Thiên Tâm đan? Bạch Phong Hoa trong lòng rung động. Thế giới này chủ yếu là kiếm khách, đều dựa vào chiến khí để chiến đấu. Nhưng cũng có công việc khác rất quan trọng ví như dược sư. Dược sư phi thường hiếm, luyện được dược rất ít, luyện dược cao cấp càng hiếm hơn. Thiên Tâm đan là dược trị thương cực phẩm, giá trị liên thành. Ở Đông Mộc Quốc chỉ sợ có quá 10 viên. Nam Hoa Vương cư nhiên phái người đưa đến Thiên Tâm đan, đúng là trả hết cả vốn lẫn lãi.

      Tiểu Thúy như để ý đến Bạch Linh Khê, mà lập tức tới giường Bạch Phong Hoa vui vẻ “ Tiểu thư, tốt quá, ăn vào Thiên Tâm đan, chỉ trong 3 ngày người khỏi hẳn.”

      Đan dược thần kì,đồ tốt như vậy, nếu có nhiều để phòng thân tốt quá. Nhắm mắt hề đông đậy, Bạch Phong Hoa điều tức dưỡng khí.

      tốt quá tiểu muội. Muội nhanh khỏi để cùng học viện với ta . Mọi người rất lo nắng cho muội” Bạch Linh Khê cười rộ lên, quay đầu nhìn tiểu Thúy, thanh lạnh lùng “Dược đâu?”

      “Đại thiếu gia tiếp người Nam Hoa Vương phủ, cũng sắp đưa tới” Tiểu Thúy cũng lạnh lùng trả lời lại. Tiểu Thúy đối Bạch Linh Khê thái độ cũng tốt lắm, tại nàng thích thái độ đối với ai cũng dịu dàng của Bạch Linh Khê.

      Quả nhiên, cần phải đợi lâu, ngoài cửa liền vang lên tiếng bước chân, lúc này người kia tựa hồ có chút gấp gáp.

      “Phong Hoa đứa ngốc này, lại làm cho người ta lo lắng” Thanh rất trầm, tràn đầy hiền lành và trìu mến, đúng là ông nội Bạch Thanh Tuyệt của Bạch Phong Hoa. quyền cao chức trọng, là đương kim tả thừa tướng. Nhưng Bạch Phong Hoa là đứa cháu mà quan tâm nhất. đối với Bạch Phong Hoa yên thương như biển, cho dù nàng rất xấu, tư chất lại rất kém.

      “Phong Hoa, hài tử đứa ngốc này, vì sao chắn cho Nam Hoa Vương kiếm. Với thân thủ của làm sao trốn được, ngươi là….” Thanh sau đó cũng là thản nhiên trách cứ, càng nhiều là quan tâm và lo lắng. Là phụ thân Bạch Phong Hoa – Bạch Hận Thủy.

      “Tốt lắm, trước giúp tiểu muội ngồi dậy uống thuốc ” Thanh ôn nhu như ngọc vang lên, là đại ca Bạch Dịch Thủy, là người ổn trọng, ôn nhu. Chiến khí đạt tới cấp 6 cao nhất.

      Bạch Phong Hoa trợn tròn mắt nhìn 3 người đứng trước giường, trong lòng sợ hãi than thầm. Lão sóai ca, trung soái ca, đại soái ca, ông nội tuy tuổi có lớn, nhưng là tinh thần vẫn còn rất tốt. Cha khí chất trầm ổn, đại ca ổn trọng ôn nhu. Bạch gia người người đều đẹp như vậy, vì sao chỉ có Bạch Phong Hoa xấu? Ngay cả Bạch Linh Khê nhìn cũng tồi. là rất công bằng! Ngao ngao ngao! Bạch Phong Hoa trong lòng khó chịu thét lên tiếng bất mãn.

      “Tiểu muội, ăn vào Thiên Tâm đan rất nhanh khỏe thôi” Bạch Dịch Thủy ôn nhu mỉm cười cầm trong tay hộp gấm tinh mĩ mở ra. Hộp vừa mở, mùi hương thanh nhạt bay ra, mùi hương làm cho tinh thần mọi người tốt rất nhiều. Hộp gấm được lót bởi tơ lụa màu vàng, viên đan dược màu nâu. Đây là viên thuốc chữa thương thánh phẩm ‘Thiên Tam đan’. Bạch Linh Khê nhìn đan dược, mắt sang ngời, lại cái gì cũng dám .

      Tiểu Thúy cẩn thận hầu hạ Bạch Phong Hoa nuốt vào thiên tâm đan, rất nhanh, miệng vết thương bụng Bạch Phong Hoa truyền đến cảm giác mát lạnh, hơn nữa thân thể có hơi chút động. Thần kì như vậy, Bạch phong Hoa há hốc mồm khó có thể tin. Đây là thế giới thần kỳ gì vậy, còn đây lại là dạng đan dược thần kỳ gì?

      “Làm sao vậy, Phong Hoa! Thân thể có chỗ nào khỏe sao?” Bạch Hận Thủy nhìn thấy sắc mặt nàng có chút cổ quái, trong lòng cả kinh, vội càng mở miệng lo lắng hỏi.

      “Tốt, thực tốt” Bạch Phong Hoa cảm thấy dược trong cơ thể biến hóa, chớp mắt trả lời.

      “Hô” tất cả mọi người nhà thở ra.

      “Miệng vết thương khép lại rồi” Bạch Phong Hoa trừng lớn mắt thể tin, chậm rãi câu.

      hổ là Thiên Tâm đan!” Đoàn người Bạch Thanh Tuyệt vui sướng gật đầu.

      là tốt, Phong Hoa rất nhanh khỏe lên thôi.” Bạch Linh Khê mặt vẻ vui mừng, chạy nhanh lại cầm tay Bạch Phong Hoa, vẻ mặt ôn nhu tươi cười cười.

      “Ân, ta mệt mỏi, ngủ thôi” Nàng chuyện rất chậm, dù sao cũng muốn khiến cho người khác giật mình. (S: tỷ trước kia hay lắp đó, giờ hết rồi nên muốn mọi người giật mình nên đành chậm)

      “Tốt, mọi người xuống hết để Phong Hoa nghỉ ngơi, Hận Thủy ngươi cho Nhu nhi, để cho nàng cũng nghỉ ngơi, Phong Hoa có việc gì đừng lo nắng” Bạch Thanh Tuyệt phân phó, thanh uy nghiêm.

      “Vâng phụ thân” Bạch Hận Thủy gật đầu.

      Mọi người lần lượt ra ngoài, Bạch Linh Khê dặn Tiểu Thúy coi Bạch Phong Hoa cẩn thận, tỏ vẻ lưu luyến sau đó mới ra ngoài.

      Tiểu Thúy đóng cửa lại, hừ lạnh tiếng “ Mèo khóc chuột còn giả từ bi!”

      “Ha ha ngươi ai?” Thình lình, sau lưng tiểu Thúy truyền đến giọng lưu loát.

      Tiểu Thúy hoảng sợ xoay mặt về phía Bạch Phong Hoa, cư nhiên nàng tự mình ngồi dậy, tựa vào đầu giường.

      “Tiểu, tiểu thư, người, người vừa rồi chuyện..?” Tiểu Thúy bắt đầu lắp bắp như bị dọa.

      “Tiểu Thúy, lại đây!” Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm .

      “Tiểu thư người chuyện lưu loát!” Tiểu Thúy vừa mừng vừa sợ chạy vội tới, khó tin “Vết thương tốt nhanh như vậy? Thiên Tâm đan lợi hại, khó trách là vô giá”

      trải qua sinh tử, ý nghĩ của ta khác trước. Còn bị kích thích do dược, cư nhiên chuyên lưu loát hơn” Bạch Phong Hoa cười “Tiểu Thúy, câu vừa rồi, ngươi nhằm vào ai?”

      *************************
      tiểu Viên Viên, NgoUngNhiên Nhiên thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3 Đánh đòn phủ đầu!

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      ******************************

      “Tiểu thư, người chuyện lưu loát rồi sao?” Tiểu Thúy vẫn còn chút lo lắng, xác nhận lại lần nữa.

      ” Bạch Phong Hoa cười, “Hơn nữa lần này trải qua sinh tử, suy nghĩ của ta cẩn thận hơn rất nhiều rồi.”

      “Ha ha , là , tốt quá!” Tiểu Thúy hưng phấn trừng lớn mắt thấy Bạch Phong Hoa, hiển nhiên là tâm vì Bạch Phong Hoa mà cao hứng.

      “Thiên Tâm đan này quả nhiên lợi hại.” Bạch Phong Hoa thích ý nheo lại ánh mắt, “Miệng vết thương cư nhiên khép lại nhanh như vậy, thần kỳ.”

      “Đúng vậy, Đông Mộc quốc căn bản là có vượt qua mười viên . Xem như Nam Hoa Vương cũng có chút lương tâm!” Tiểu Thúy có chút khó chịu .

      “Tốt, cái này nữa. Ngươi vừa rồi ai?” Bạch Phong Hoa tại muốn nhắc tới tên heo Nam Hoa Vương kia.

      “Còn ai nữa? phải là cái người được gọi là Bạch đại tiểu thư Bạch Linh Khê sao? Cả ngày ở trước mặt mọi người giả trang người tốt, kì nàng tốt với ai cả, nàng chỉ mong người chết cho sớm” Tiểu Thúy nha đầu kia chuyện kịp suy nghĩ, trực tiếp đem bực tức trong lòng ra. Sau khi xong, tiểu Thúy liền bịt miệng chờ tiểu thư răn rạy, nhưng , Bạch Phong Hoa cũng là cười tủm tỉm, có giống bình thường giáo huấn nàng như nàng tưởng .

      “Tiểu thư, tiểu thư?” Thúy nghiêng đầu xác định nhìn Bạch Phong Hoa, cẩn thận hỏi, “Tại sao người lại trách cứ nô tỳ?”

      “Trách cứ ngươi làm gì ? Lời ngươi đều là , ta vì sao trách cứ ngươi?”

      Bạch Phong Hoa cười hắc hắc “ Tiểu Thúy ngươi đừng cho ta là ngốc tử, chả qua là rất nhiều chuyện ta nhìn thấy, nhưng ra mà thôi. Nhưng trải qua bao nhiêu tình, bây giờ ta thay đổi rồi!”

      “Tiểu thư!” Tiểu Thúy nghe xong đôi mắt đỏ lên, vui mừng đến ngừng gật đầu “Tiểu thư nghĩ thông suốt là tốt rồi…..ô…….ô…..Tiểu thư…!”

      “Ngươi khóc cái gì? Ta chết đâu!” Bạch Phong Hoa tức giận cười rộ lên, đối với Tiểu Thúy, Bạch Phong Hoa có tình cảm thân thiết khó hiểu, chính là khi vừa dung hợp với trí nhớ của thân thể này. Nàng vừa là Bạch Phong Hoa trước kia, cũng là Phong Hoa tại hoàn toàn mới Bạch .

      “Ân, tiểu thư, ta khóc!” Tiểu Thúy lau nước mắt, chạy nhanh tới trước cửa nhìn, sợ người khác nghe được tiếng khóc của nàng lại chạy tới. Nhìn cửa im ắng, tiểu Thúy cũng yên lòng.

      “Tiểu Thúy, mẫu thân ta đâu?” Trong đầu lên hình ảnh vị phu nhân dịu dàng, thân thể luôn yếu đuối hư nhược, nhưng trong ánh mắt tràn đầy thương lo lắng. Lúc này đây nàng gặp chuyện may, lại thấy nàng, là vì nàng bị mình dọa ngã bệnh.

      “Tiểu thư, phu nhân nghỉ ngơi!” Tiểu Thúy sắc mặt hơi đổi.

      “Đều là ta tốt làm cho nương lo nắng. Chờ ta tốt chút thăm nương!” Bạch Phong Hoa trong lòng tiếc hận thôi, Bạch Phong Hoa như thế nào trước kia lại ngốc vậy! Vì kẻ luôn tự cho là đúng mà lấy thân mạo hiểm!

      “Tiểu thư, người, người giống với trước kia!” Tiểu Thúy trong lòng cả kinh cùng cao hứng. Tiểu thư tựa hồ trải qua biến cố dường như trưởng thành, hiểu chuyện hơn nhiều.

      mệt, ta muốn ngủ!” Bạch Phong Hoa ngáp cái, nằm xuống, nhắm mắt lại, ngủ liền ngủ.

      Tiểu Thúy đứng ở bên giường nhìn Bạch Phong Hoa, đáy mắt lên tia hiểu.

      Hôm sau, tiếng ngáy của Tiểu Thúy đánh thức Bạch Phong Hoa. Bạch Phong Hoa mở mắt ra, cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, vết thương nơi bụng hoàn toàn khép lại. Thân thể còn có chút suy yếu mà thôi. Đầu xuân, thời tiết có chút lạnh. Bạch Phong Hoa vừa ngồi dậy liền phát Tiểu Thúy dựa vào bên giường của nàng mà ngủ.

      “Tiểu thư, người tỉnh?” Tiểu Thúy cảm thấy có động tĩnh, đứng dậy, mơ hồ nhìn Bạch Phong Hoa.

      “Vất vả ngươi rồi!” Bạch Phong Hoa mỉm cười cảm tạ.

      , tiểu thư ta phải bảo vệ tốt cho người mới phải!”Tiểu Thúy trong lòng cảm động, tiểu thư tuy rằng trải qua biến cố có chút thay đổi, nhưng là thiện lương hơn trước nhiều.

      “Cái này cần. Ta đói bụng, muốn ăn chút điểm tâm, sau đó thăm nương.” Bạch Phong Hoa mỉm cười an ủi Tiểu Thúy.

      “Dạ, được, được! Ta gọi người mang cháo cho tiểu thư” Tiểu Thúy mừng rỡ, “Thiên Tâm đan quả nhiên lợi hại, tiểu thư bị thương ở bụng, tại có thể ăn cơm rồi .”

      “Miệng vết thương muốn khỏi hẳn, tất nhiên có thể ăn thứ gì đó rồi ”Bạch Phong Hoa vươn vươn tay sờ bụng, cúi đầu nhìn da bàn tay đen đen của mình, liền hơi nhíu mày. Chậc, nếu ở đại, màu da này chừng mọi người nghĩ mình là người Châu Phi thuần chủng. ( S: ghê vậy sao a :-O )

      Tiểu Thúy cao hứng chạy vội chạy ra ngoài, Bạch Phong Hoa tự xuống giường, lấy quần áo bên cạnh mặc vào. Tuy rằng trang phục có chút rườm rà, nhưng Bạch Phong Hoa từng mặc hán phục, đường phục, đối với loại trang phục cổ đại này nàng vẫn là thực dễ dàng mặc vào được. Chỉnh lại đai lưng, phủ thêm cái áo choàng, Bạch Phong Hoa đẩy cửa rồi ra ngoài.

      Vừa mở cửa, cơn gió ập đến, nàng nắm chặt áo choàng, phóng tầm mắt nhìn ra. Đây là tòa nhà lớn và xa hoa, lầu các nối nhau, cây cối xếp hàng, hoa tươi đua nở, thực xa hoa. Ở trước mắt của nàng là đình viện tao nhã , dòng suối từ chính giữa chảy qua, mái đình hình vòm tinh xảo ở bên , chung quanh là đủ loại hoa cỏ, có hoa nở rộ, có cái vẫn là nụ hoa, còn có những bong chưa tới mùa nở , thân cây chỉ đều màu xanh, đóa hoa. Cảnh tượng đẹp đến thơ mộng.

      Bạch Phong Hoa nhấc chân tới viện trước, dọc theo đường bọn hạ nhân thỉnh an Bạch Phong Hoa , nhưng là đáy mắt lại tràn ngập miệt thị. Bạch Phong Hoa đều nhìn thấu tất cả. Người vừa xấu, lại ăn lắp bắp, chiến khí cấp 2, chỉ có thân phận là cháu của tả thừa tướng quyền cao chức trọng. tồn tại của nàng quả vết đen cho gia tộc hiển hách này. Cũng khó trách hạ nhân mặt ngoài đối Bạch Phong Hoa tôn trọng, nội tâm lại luôn khinh bỉ.

      Xuyên qua hành lang dài, Bạch Phong Hoa nghe tiếng ồn ào truyền đến.

      “Tiểu thư nhà ta nghỉ ngơi. Thừa tướng đại nhân, đại thiếu gia vào triều rồi” Tiếng tiểu Thúy tranh cãi chuyền đến.

      “Đây là đồ vương gia đưa tới, dặn ta phải đưa tận tay tam tiểu thư Bạch phủ” Thanh tràn ngập ngạo mạn vang lên.

      Bạch Phong Hoa nhàng nhướng mày, thanh cao ngạo này là của gã sai vặt Thường Phi sao? Trước kia cậy thể chủ tử nhà mình thân phận đặc biệt phi thường vênh váo tự đắc, đối với Bạch Phong Hoa thái độ ra gì, vẫn luôn cho rằng Bạch Phong Hoa là ‘cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga’. Dược đưa tới , hôm nay còn tới làm cái gì?

      Nàng vào tiền thính, liền nhìn thấy tiểu Thúy ngăn lại Thường Phi. Mà những hạ nhân khác mặc dù bận việc trong tay, lại đều dùng dư quang khóe mắt nhìn sang bên này. Nhìn thấy Bạch Phong Hoa xuất , người người lại chú ý sang nàng .

      “Chuyện gì ầm ỷ vậy?” Bạch Phong Hoa ngồi xuống ghế, lười biếng hỏi.

      “Bạch Tiểu thư, Thiên Tâm đan Vương gia nhà ta đưa đến hiệu nghiệm. Thân thể tiểu thư tại tốt rất nhiều?” Thường Phi cũng có thể coi như là người mi thanh mục tú, nhưng lời ra xuôi tai. Ánh mắt nhìn Bạch Phong Hoa tràn ngập khinh miệt, ngẩng cao cằm.

      ***************************
      Chương 4: Quần ẩu!

      Edit: Bạch Miu

      Beta : Sunny Cà Chua

      *************************************

      Lời này theo trong miệng Thường Phi ra là tương đương vô lễ, nhưng là trước kia tập mãi thành thói quen. Trước kia Bạch Phong Hoa thích Nam Hoa Vương muốn chết, nên đối với gã sai vặt này nhún nhường 3 phần, thậm chí có chút lấy lòng, nên để ý khẩu khí của .

      Nhưng Bạch Phong Hoa của hôm nay ….

      “Ta tưởng là ai trong đại đường Bạch gia lớn tiếng xôn xao. ra nô tài của Nam Hoa Vương, là biết quy củ?” Nàng khép nửa con mắt, thuận miệng châm chọc, chút để ý hướng Tiểu Thúy dương tay “Tiểu Thúy, cho ta ly trà xanh!”

      Thường Phi hà hốc miệng, muốn cái gì, nhưng nên lời. Bạch Phong Hoa châm chọc ? là ở châm chọc sao? có nghe lầm chứ?

      “Vương gia của ngươi đưa thuốc đến cho ta là kinh địa nghĩa, đưa đến chính là vong ân phụ nghĩa! Đến lúc đó khắp thiên hạ đều biết vương gia của ngươi vong ân phụ nghĩa, chỉ sợ cũng tốt lắm ?” Bạch Phong Hoa chớp mắt làm cho mình bình tĩnh, bảo toàn phong độ. Nhưng là hay câu này hoàn toàn làm Thường Phi đứng hình.

      Thường Phi trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Phong Hoa bình yên ngồi ở ghế, lầm chứ, nữ nhân này là Bạch Phong Hoa? là Bạch Phong Hoa yếu đuối, cà lăm? là Bạch Phong Hoa vẫn luôn lấy lòng của ? tại như thế nào chua ngoa độc ác vậy?

      Tiểu Thúy vui vẻ pha trà. Bọn hạ nhân đều vụng trộm liếc nhau, trong mắt tràn đầy kinh hãi cùng khó hiểu. tiểu thư yếu đuối của bọn họ như thế nào bỗng nhiên biến thành như vậy .

      “Bạch, Bạch tiểu thư, ta phụng mệnh vương gia mang ngọc bội tới…” Thường Phi sửng sốt hồi, rất nhanh lại khôi phục bộ dáng vênh váo tự đắc vừa rồi kia, bởi vì thực khẳng định, chỉ cần Bạch Phong Hoa nghe đến chuyện này, nhất định cao hứng đến phát cuồng. Ngọc bội này là ngọc bội đính ước của Nam Hoa Vương gia . Vương gia có chính phi, hai sườn phi, bởi vì Bạch Phong Hoa vì Nam Hoa Vương cản thích khách kiếm, cho nên Nam Hoa Vương quyết định thú Bạch Phong Hoa làm sườn phi. Ngọc bội Liền Cành này có tam khối, sườn phi là màu lục nhạt, chính phi mới là màu sáng. Thời điểm Thường Phi đem Liền Cành ngọc bội màu lục nhạt lấy ra, lòng tràn đầy kỳ vọng mặt Bạch Phong Hoa xuất sắc thái mừng như điên.

      Bạch Phong Hoa cũng là miễn cưỡng nhìn ngọc bội trong tay , trong lòng cười lạnh. Nam Hoa Vương này đủ cuồng, đủ kiêu ngạo! Hoàn toàn xem thân phận Bạch Phong Hoa ra gì, càng để phủ thừa tướng vào mắt. Chuyện gả chồng cũng có thể coi như là bó thí cùng báo ân, hơn nữa phái tên nô tài tùy tiện đến đưa miếng ngọc bội là được, lại còn là ngọc bội lục nhạt dành cho sườn phi nữa.

      “Bạch tiểu thư!” Thường Phi đong đưa ngọc bội trước mặt nàng, vừa vặn tiểu Thúy bưng trà đến, nhìn thấy ngọc bội trong tay Thường Phi mặt liền biến đổi.

      “Tiểu thư!” Tiểu Thúy trong lòng tràn đầy oán khí, Nam Hoa Vương quá đáng. Cư nhiên chà đạp trái tim tiểu thư, coi thường tôn nghiêm phủ thừa tướng.

      Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm tiếp nhận trà trong tay Tiểu Thúy, uống ngụm, gì vẫn ngồi ghế.

      Như vậy hành vi làm cho Thường Phi có chút hiểu. Theo lý Bạch Phong Hoa hẳn là cao hứng mới đúng, hẳn là lập tức lên lấy ngọc bội, vì sao hành vi lại khác thường như bây giờ ? Hơn nữa nàng cà lăm, thái độ cũng kỳ quái kinh người. Trước kia chẳng phải là phi thường lấy lòng sao.

      Bạch Phong Hoa đáy mắt lên chút ánh sáng lạnh. Nam Hoa Vương tự cho là đúng này, còn có con chó săn ỷ thế hiếp người Thường Phi! nô tài dám ở Thừa tướng phủ kiêu ngạo như vậy , phải là ỷ vào Nam Hoa Vương là Vương gia, lại là thiên tài tương lai của quốc gia sao! Đáng tiếc, đời cũng phải chỉ có mình !

      Bạch tiểu thư! Tiếp ngọc bội!” Thường Phi trong lòng có chút bất an, nhưng lại biết cỗ bất an này rốt cuộc từ đâu tới. lập tức có chút kiên nhẫn đề cao thanh .

      “Lớn mật! Ngươi, nô tài dám lớn tiếng ở đây? Ngay từ đầu ta thèm để ý, nhưng bây giờ nhịn được nữa rồi!” Nàng cầm ly trà mạnh mẽ ném xuống, nước trà bắn tung tóe lên giầy Thường Phi. Thường Phi sửng sốt, những người khác ngây người, Tiểu Thúy giật mình.

      “A, ở đây làm cái gì mà ồn vậy?” Bạch Tử Mặc ngáp dài đến.

      “Tiểu đệ, lại đây!” Bạch Phong Hoa ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tử Mặc nhíu mày.

      “A?” Bạch Tử Mặc trừng mắt, rốt cục cũng có chút thanh tỉnh.

      “Lại đây, đánh cho ta!” Bạch Phong Hoa chỉ Thường Phi.

      “Cái gì?” Bạch Tử Mặc hoàn toàn trợn tròn hai mắt.

      Tiểu Thúy há to miệng. Thương Phi tin nổi.

      “Thường Phi ,người hầu vương gia Nam Hoa Vương, ở thừa tướng phủ hồ ngôn loạn ngữ, vũ nhục Bạch tiểu thư. Ngươi đánh cho ta, đánh càng độc càng tốt. Thứ ngươi muốn ta cho ngươi .” Bạch Phong Hoa nhíu mày cười giống như hồ ly , đáy mắt lên tia tàn khốc.

      Bạch Tử Mặc nghe thấy, hú lên tiếng quái dị, bay lên, cước đem Thường Phi còn chưa kịp phản ứng đá ngã xuống đất. Thường Phi kêu thảm, trong lòng khủng hoảng, hiểu xảy ra cái gì.

      “Tiểu Thúy, đánh ” Bạch Phong Hoa chút để ý phân phó tiểu Thúy bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, tiếp theo đối với hạ nhân đứng cạnh “Các ngươi mắt mù sao? vũ nhục thừa tướng phủ, lại ra đòn hiểm đánh thiếu gia ngươi, các ngươi chỉ đứng nhìn? Thừa tướng phủ bạc đãi các ngươi? Cùng đánh cho ta!” Bạch Phong Hoa đến mặt đỏ bừng vì giận. Lời này ra lòng đầy căm phẫn, mọi người ngờ Bạch Phong Hoa cư nhiên có thể công khai đổi trắng thay đen như vậy, còn ra mệnh lệnh mọi người đều đánh, là tàn khốc.

      Tiếp theo, đại đường bọn người hầu hai mặt nhìn nhau, khi nhìn thấy Tiểu Thúy muốn xông lên, cước liền dẫm nát mặt Thường Phi , bọn họ trong lòng vô cùng ủng hộ. Thường Phi tuy rằng cũng là hạ nhân, nhưng thường xuyên diễu võ dương oai, ai bì nổi. Hôm nay tiểu thư nhà mình lên tiếng , hơn nữa tứ thiếu gia cùng Tiểu Thúy đều động thủ , sợ gì nữa? Lập tức có hạ nhân hướng chỗ náo nhiệt kia chạy tới, vọt qua, đánh đánh, cào cào, đá đá.

      Thường Phi đáng thương thân chiến khí cấp 2, lại bị đánh đến nước mắt ròng ròng, răng nanh gãy rời, theo huyết nuốt xuống bụng. Bạch Tử Mặc có 5 cấp chiến khí, Tiểu Thúy nha hoàn này có chiến khí cấp 2. Thường Phi bị đánh cách nào hoàn thủ, ngọc bội trong tay cũng biết khi nào bay mất .

      Bữa tiệc này quần ẩu* (đánh nhau) là kinh thiên động địa, cực kỳ bi thảm.Tiếng kêu của Thường Phi kia heo bị giết, thảm thiết vọng ở đại đường, tất cả hạ nhân đều chạy ra đại môn xem kịch.

      Đây là trận đánh , đánh nhau hàng giá .

      Lấy nhiều đánh ít, cách chống đỡ… Thảm kịch.

      **************************
      NgoUngNhiên Nhiên thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5: Lừa dối phải tội !

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      *******************************

      Tính huống cực kỳ bi thảm như vậy biết giằng co bao lâu…

      Rốt cục, Bạch Phong Hoa tựa vào ghế lười biếng lên tiếng “Tốt lắm, có thể dừng. Ta dừng tay ai còn đánh, người bị đánh kế tiếp là .”

      Thanh tuy bình thường nhưng lại làm cho lòng người run lên. Trong đại đường lập tức câm như hến, tất cả bất động thu tay về. Bạch Tử Mặc trong lòng vui sướng, vẫn luôn khinh thường Bạch Phong Hoa luôn lấy lòng Thường Phi, làm mất mặt Bạch gia. Nhưng hôm nay nàng lại làm cho vô cùng khoái chí vì thái độ khác thường của mình.

      Thường Phi phun máu tươi, nửa chết nửa sống ngồi ở đó.

      Bạch Phong Hoa nheo mắt nhìn ngọc bội cách chỗ Thường Phi ngồi xa, cười rộ lên “Người đâu, đem tên nô tài kiêu ngạo cùng ngọc bội kia ném ra phủ.”

      Tiểu Thúy tính động thủ lại bị Bạch Phong Hoa ngăn lại “Các ngươi !” Hai gia nhân lập tức kéo Thường Phi ra ngoài.

      “Tiểu Thúy ngươi làm như vậy….. như vậy…. hiểu chưa?” Bạch Phong Hoa thầm bên tại Tiểu Thúy, Tiểu Thúy hai mắt lóe sáng, liên tục gật đầu mỉm cười rồi ra ngoài.

      Bạch Tử Mặc tinh thần hưng phấn còn có lấy lại tinh thần.

      “Vừa rồi người nào động thủ đứng bên, động thủ đứng bên!” rốt cục phục hồi tinh thần lại, nhíu mày lạnh giọng gọi lại Bạch Phong Hoa.

      đại đường mọi người hai mắt nhìn nhau, vẫn nghe lời chia làm 2 hàng. “Tốt, các ngươi lát nữa đến chỗ ta. Những người động thủ nên làm gì cứ làm.” Bạch Phong Hoa xua tay trở về . Năm người kia đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo trong lòng vui vẻ. đến sân của tiểu thư làm việc, tiền công nhiều hơn. Nhưng là bọn ngờ phải muốn tiền nhiều hơn là chuyện đơn giản. tình càng “tốt đẹp” còn ở phía sau.

      “Bạch Phong Hoa, ngươi đợi chút cho ta !” Bạch Tử Mặc rốt cục phục hồi tinh thần lại, nhíu mày lạnh giọng gọi lại Bạch Phong Hoa.

      Bạch Phong Hoa khẽ nhíu mày, quay đầu hừ lạnh “Thái độ này là cách ngươi chuyện với tỉ tỉ của mình?”

      “A?” Bạch Tử Mặc tỉnh hẳn, rốt cuộc phát Bạch Phong Hoa cà lăm như xưa nữa “Ngươi, ngươi cà lăm!?”

      “Cà lăm cái đầu ngươi!” Bạch Phong Hoa liếc Bạch Tử Mặc, tức giận “Ta lần này bị chấn động, khôn lên rất nhiều, còn cà lăm nữa có gì kỳ quái?”.

      “Thứ ngươi đáp ứng cho ta đâu?” Bạch Tử Mặc nghe vậy giật mình, nhưng rất nhanh nghĩ đến cái kia, lập tức liền đưa tay đòi vật.

      “Cái gì?” Bạch Phong Hoa cười ha ha, cất bước tiếp chút để ý.

      “Này, Bạch Phong Hoa, ngươi chuyện giữ lời?” Bạch Tử Mặc la hét chạy đuổi theo.

      “Ngươi đây là thái độ gì? chuyện với tỉ tỉ như vậy?” Bạch Phong Hoa miễn cưỡng .

      Tỷ, tỷ tỷ…” Bạch Tử Mặc nghẹn khuất kêu ra ba chữ, trong lòng cam lòng đến cực điểm.

      “Về sau ngoan ngoãn nghe lời, ta vừa lòng cho ngươi thứ ngươi muốn!” .” Bạch Phong Hoa vô liêm sỉ .

      “Bạch Phong Hoa ngươi cứ như vậy gạt ta!?” Gương mặt tuấn mĩ của Bạch Tử Mặc đỏ bừng, tức giận .

      “Bạch tứ thiếu gia của chúng ta chẳng qua cũng chỉ là người qua sông đoạn cầu thôi, vừa kêu ta tỉ tỉ, bây giờ lại sửa miệng rồi?” Bạch Phong Hoa cười lạnh, tiếp tục .

      Bạch Tử Mặc đứng ở tại chỗ, sắc mặt hết đỏ lại xanh, hết xanh lại đen. nghĩ ra, người qua sông đoạn cầu ràng là Bạch Phong Hoa, như thế nào liền biến thành là ?

      “Bạch Tử Mặc, nếu ngươi nghe lời ta, thứ ngươi muốn ta chắc chắn cho ngươi. Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối để tiện nghi cho tên vương gia ngu ngốc kia.”Bạch Phong Hoa bỏ lại câu rồi mất.

      Bạch Tử Mặc há to miệng đến phát ngốc. Tên vương gia ngu ngốc? Thứ đó vốn là thứ Bạch Phong Hoa chuẩn bị cho sinh nhật của Hoa Nam vương mà đưa cho , là phần đại lễ. Nhưng Bạch Phong Hoa tại lại còn như vậy. Đối với Nam Hoa Vương thái độ cũng quá quỷ dị . có nghe lầm ? Nàng vừa rồi sai đánh Thường Phi, mắng Nam Hoa Vương ngu ngốc? Cũng quá khó tin !

      chạy đến trước mặt Bạch Phong Hoa, gì, vươn tay thử nhiệt độ trán của nàng.

      “Làm cái gì vậy?” Bạch Phong Hoa kiên nhẫn hỏi.

      “Ta là muốn xác nhận đầu ngươi có bị trúng kiếm hay ?” Bạch Tử Mặc nghiêm trang .

      “Phanh”

      Bạch Tử Mặc kêu thảm thiết .Bạch Phong Hoa khách khí quyền đánh Bạch Tử Mặc. đau đớn rên lên tiếng, lấy tay che mũi, máu tươi từ mũi chảy ra.

      “Bạch Tử Mặc, ngươi mà còn nhảm, ta cắt lưỡi ngươi. Ngươi phải hiểu việc, ta phải Bạch Phong Hoa trước kia nữa, phải là nữ nhân hồ đồ ngốc nghếch chắn kiếm cho Nam Hoa Vương đâu. Từ nay về sau, ngươi phạm ta – ta phạm ngươi, nếu người phạm ta……Hừ, cứ thử xem biết!” Bạch Phong Hoa nhìn vào mắt Bạch Tử Mặc, ánh mắt lạnh như băng, phát ra những lời này.

      Bạch Tử Mặc quên cả kêu thảm thiết, cứ như vậy ngây ngốc nhìn Bạch Phong Hoa lạnh như băng đáng sợ trước mắt .

      Bạch Phong Hoa xong liền tiêu sái bước .

      Bạch Tử Mặc ôm mũi ngây ngốc nhìn Bạch Phong Hoa xa. Bỗng nhiên chạy theo nàng ồn ào gọi “Tỷ, chờ ta với!”

      Bạch Phong Hoa dừng lại, chỉ là thả chậm cước bộ, khóe miệng hình thành hình cong.

      Phía sau, Thường Phi đau đến nhe răng trợn mắt, đứng chờ ở bên ngoài Thừa tướng phủ để người trong phủ vương gia dẫn về. bị đánh đau đến mặt biến hình , đúng ra, là bị đánh biến hình thành như vậy. Bạch Tử Mặc đánh rất hăng hái, tay chân đều sử dụng. Chết tiệt! Bạch Tử Mặc… Thường Phi oán hận nghĩ, trở lại vương phủ nên như thế nào kể với Vương gia, nhất định phải đòi lại cả lời lẫn lãi! Nhất định phải bắt Bạch Tử Mặc trả giá! Còn có tiểu tiện nhân Bạch Phong Hoa quái dị kia. Dám đối với mình như vậy, nhất định là bởi vì nàng bất mãn chỉ làm sườn phi. Bạch Phong Hoa, ngươi chờ cho ta, ta cho ngươi dù có mơ làm sườn phi cũng có cửa! Vương gia vốn chỉ là muốn báo đáp chút ân tình nên mới miễn cưỡng quyết định thú ngươi làm sườn phi, ngươi cư nhiên biết tốt xấu như thế, vậy cứ chờ xem! Thường Phi đương nhiên chỉ có thể nghĩ đến phương diện này, xem ra, Bạch Phong Hoa có khả năng thay đổi tính tình nhanh như vậy, lý do duy nhất của nàng chỉ là vì thể làm chính phi mà thôi.

      Về đến vương phủ, Thường Phi nhờ người đưa vào, trong lòng lại đối với Bạch Phong Hoa cùng Bạch Tử Mặc ghi hận thôi. Lại tính toán nên khuyên Vương gia như thế nào để ngài bao giờ muốn để ý tới tiểu tiện nhân quái dị Bạch Phong Hoa nữa .

      Nhưng, việc bao giờ như ý nguyện, “ Ông trời, sao lại đối với ta như vậy?” Đây là câu Thường Phi về sau thường cảm thán.

      ******************************
      Chương 6: Thiên tài Nam Hoa Vương!

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      ***************************

      Bị đánh cho bầm dập chở về, Thường Phi vốn tưởng rằng Nam Hoa Vương an ủi phen, nhưng Nam Hoa Vương lại bình tĩnh ngồi đó, thèm để ý đến . Ở trong đại sảnh còn có thêm người, là muội muội của Nam Hoa Vương – Triệu Dương công Chúa. Hoàng thượng và thái tử đều rất sủng ái nàng.Triêu Dương công chúa im lặng ngồi ở bên, chính là thản nhiên nhìn Thường Phi, gì.

      Nam Hoa Vương thân y phục màu trắng đẹp đẽ cao quý, mặt có hoa văn thêu bằng chỉ vàng tinh mỹ, mái tóc đen mềm mại vén ở phía sau, đằng sau được cố định bởi cây bạch ngọc trâm đắt giá. Bên hông là ngọc bội trong suốt sáng lấp lánh, hình dạng phong cách tinh xảo, đó là ngọc bội tượng trưng cho thân phân hoàng gia . hổ là kinh thành đệ nhất mĩ nam, mặt như bạch ngọc, con ngươi đen láy phát sáng như ngàn sao, mũi cao thẳng, môi mỏng gợi cảm. Cả người phát ra ánh sáng trong trẻo lạnh lùng, nam tử như vậy, nhìn thấy khó quên. Triệu Dương công chúa mắt xếch, lông mi dài , xinh đẹp cao ngạo. Tính tình nàng điêu ngoa tùy hứng làm cho mọi người tránh xa.

      “Vương gia …” Thường Phi đáng thương chỉ kém chút nữa là nước mắt nước mũi chảy thành dòng.

      “Ngươi làm ra chuyện gì rồi?” Nam Hoa Vương ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn Thương Phi, làm cho run lên.

      “Vương gia, nô tài, nô tài, nghĩ tới….” Thường Phi còn chưa hết, Nam Hoa Vương ngắt lời.

      tại bên ngoài đều , người hầu Nam Hoa Vương – Thường Phi được sủng mà kiêu, chạy đến thừa tướng phủ diễu võ dương oai, đánh người hầu của Bạch Phong Hoa. Còn bị Bạch Tử Mặc giáo huấn lôi ra khỏi thừa tướng phủ.” Nam Hoa Vương khuôn mặt trầm.

      phải, Vương gia, chuyện phải như vậy!” Thường Phi kích động xua tay, lại vì đau mà nhe răng trợn mắt.

      “Đương nhiên ta biết là có chuyện như vậy, ta là muốn biết tại sao lại biến thành như vậy? Thường Phi ngươi làm việc luôn có chừng mực, hôm nay sao có thể khiến cho ta mất mặt vậy?” Nam Hoa Vương nhíu mày trầm giọng .

      “Bạch Phong Hoa là nữ nhân điên khùng, chịu làm sườn phi của người nên mới như vậy….” Thường Phi dám giấu diếm, có thêm mắm thêm muối, đem việc từ đầu đến cuối kể lại hết cho Nam Hoa Vương nghe. Tuy rằng có đôi khi ỷ thế hiếp người, nhưng là vì Nam Hoa Vương làm việc cũng tuyệt đối trung tâm, nên cũng dám thêm mắm thêm muối. Cho nên Nam Hoa Vương mới có thể coi trọng như thế .

      Thường Phi nghĩ đến Nam Hoa Vương nghe xong chuyện này tức giận, hoặc là lạnh lùng thay đổi quyết định trước kia, muốn thú Bạch Phong Hoa làm sườn phi nữa. Nhưng Nam Hoa Vương nghe xong hết thảy lại trầm mặc, ngồi ở bên hơi hơi nhíu mi suy tư. Thường Phi im lặng , tuyệt đối biết lớn mở miệng chặn ngang suy nghĩ của chủ nhân. Triêu Dương công chúa rất ràng tính cách của Nam Hoa Vương, nàng tự nhiên cũng là trầm mặc ngồi ở bên, thủy tới chung gì.

      “Ngươi , Bạch Phong Hoa cà lăm, hơn nữa nàng còn hạ lệnh đánh ngươi?” Nam Hoa Vương thanh trong trẻo nhưng lại mang theo vẻ lạnh lùng nguy hiểm. Công chúa sắc mặt cũng biến đổi, nhìn đến hoàng huynh của mình có chút phức tạp, vẫn là mở miệng.

      “Dạ, đúng vậy…!” Thường Phi chần chờ trả lời, Nam Hoa Vương vì sao lại có thái độ cùng khẩu khí này.

      “Ngươi xuống xem thương tích ” Nam Hoa Vương nhàng vẫy tay.

      Thường Phi nghi ngờ nhưng cũng lui xuống.

      “Nhị ca, Bạch Phong Hoa là đùa cái gì?” Công chúa mở miệng, giọng tràn đầy khinh thường.

      “Muội cảm thấy sao?” Nam Hoa Vương mỉm cười hỏi.

      “Hừ còn có thể cái gì? Khẳng định là ỷ có ơn cứu mạng, muốn làm sườn phi. đúng là lòng tham đáy, cóc ghẻ đòi ăn thị thiên nga. Nàng làm chính phi xứng sao?” Công chúa đáy mắt chứa đựng chán ghét lên tiếng.

      “Muội cảm thấy nàng có lá gan lớn như vậy?” Nam Hoa Vương cười, nụ cười đầy miệt thị. tính cách Bạch Phong Hoa yếu đuối như vậy, có thể sao?

      “Nàng nghĩ gì? Lạt mềm buộc chặt? Quá có khả năng! Nàng suy nghĩ phức tạp vậy đâu, nàng rất ngu!” Triêu Dương công chúa độc ác mở miệng. Bạch Phong Hoa cho nàng ấn tượng là nữ nhân xấu xí, ngu ngốc, bé…Cư nhiên thích nhị ca thiên tài của mình. Nhớ tới là thấy ghê tỏm! (S: á à, lại bé thích khinh thường người khác nhỉ :))

      “Nàng lạt mềm buột chặt đâu.” Nam Hoa Vương nhíu mày, thản nhiên .

      “Thế tại sao lại như vậy? Ta nghĩ được?” Triêu Dương công chúa nhăn mặt.

      Nam Hoa vương , chậm dãi đứng lên, tới cửa, nhìn lên trời, nhàng nhướng mày. Bạch Phong Hoa yếu đuối nữ tử kia, tuyệt phải vì làm sườn phi mà thẹn quá hóa giận. Nếu biết mình muốn cưới nàng làm phi, mặc kệ là thiếp hay là sườn phi, đều mừng rỡ như điên mà đáp ứng. Nhưng là hôm nay hành động có chút kỳ quái. Đây là cớ gì? Nam Hoa Vương phát lần đầu tiên hiểu mục đích của nàng.

      “Nhị ca, bất kể cái gì cũng được. Kết quả như vậy tốt sao? Huynh mà cưới người quái dị, mỗi ngày đều phải đối mặt, ta nghĩ đến mà kinh tởm.” Công chúa tiến lên, cao hứng .

      “Chẳng qua, cũng muốn đăng môn bái phỏng ( đến nhà chào hỏi ). Dù sao nàng cũng cứu ta mạng.”

      “Nhị ca, xin ! Huynh còn cần nàng cứu? Là nàng biết xấu hổ, chính mình tự nhận lấy, cho dù có nàng, thích khách cũng thể làm ngươi bị thương. chừng huynh còn bắt được thích khách . Đều là nàng làm vướng bận khiến cho thích khách chạy trốn.” Công chúa giọng tràn đầy khó chịu cùng tức giận.

      Nam Hoa Vương lại ngửa đầu nhìn trời gì. Đêm đó, chỉ có biết. Thích khách đó tuyệt đối kém , thậm chí chiến khí còn cao hơn . Đêm đó thời khắc nguy cấp phải Bạch Phong Hoa quên mình chắn cho , hậu quả nhất định chịu nổi. Có lẽ là kết quả tệ nhất. Bất quá, có điểm Nam Hoa Vương vẫn nghĩ thông suốt, lúc ấy, tình huống nguy cấp như vậy, Bạch Phong Hoa là như thế nào trong nháy mắt bổ nhào tới trước mặt , vì ngăn trở kiếm trí mạng kia? Người ở thời khắc nguy cấp có thể kích phát tiềm lực như vậy sao?

      “Nhị ca, huynh nghĩ cái gì?” Công chúa làm nũng cầm tay Nam Hoa Vương lay lay.

      có gì. Muội, đừng làm mọi chuyện trở lên cực đoan nữa!” Nam Hoa Vương quay đầu nhìn Triêu Dương công chúa cười cười , bất động thanh sắc rút tay về. Công chúa có tình cảm bất thường với , nhận ra, cố gắng duy trì bình tĩnh, vì dù sao nàng cũng là muội muội của .

      “Nhị ca huynh muốn Bạch phủ cho ta theo. Ta cũng phải .” Công chúa tiếp tục làm nũng thỉnh cầu.

      “Ha ha, đến lúc đó sau. Muội hôm nay chạy đến chỗ ta, phụ hoàng mẫu hậu biết ?” Nam Hoa Vương cười đem đề tài chuyển .

      “A, ta phải hồi cung thôi!” Công chúa thế này mới tỉnh, chạy , quên quay đầu lại “Nhị ca, lần khác đến tìm huynh.”

      Nam Hoa Vương cười , gì, ánh mắt hơi trầm xuống.

      Thân ảnh Triêu Dương công chúa biến mất, ánh mắt liền trở nên thâm thúy.

      Bạch Phong Hoa, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?

      *****************************
      tiểu Viên Viên, NgoUngNhiên Nhiên thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 7 Bạch Tử Mặc chịu tiếng xấu thay cho người khác.

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      *************************

      Bạch Phong Hoa ăn sáng xong, liền thăm nương ốm nằm giường. giường, vị phu nhân xinh đẹp sắc mặt tái nhợt nhắm chặt hai mắt kia chính là mẫu thân Tiết Nhu Nhi của Bạch Phong Hoa. Nàng vẫn ngủ say, lông mày hơi nhăn lại cho người khác biết nàng rất khó chịu.

      Bạch Phong Hoa nhàng thở dài, lặng yên ra ngoài. Chẳng lẽ tình cuồng nhiệt làm chỉ số thông minh giảm nửa? Trước kia Bạch Phong Hoa chẳng lẽ nhìn ra mẫu thân nàng rất lo lắng cho nàng? Trong lòng chỉ toàn mong nhớ thương thầm Nam Hoa Vương tự cao tự đại kia sao?

      Bạch Phong Hoa lẳng lặng nhìn Tiết Nhu Nhi nhưng có đánh thức nàng, lặng yên lui ra ngoài.

      Tiểu Thúy trở về, vẻ mặt vui mừng. Bạch Tử Mặc chờ ở cửa.

      “Tiểu thư, đều làm tốt lắm!”Tiểu Thúy sắc mặt hơi hơi phiếm hồng, rất là hưng phấn.

      “Được! Gọi mấy người vừa rồi đến viện của ta!” Bạch Phong Hoa hơi hơi nhíu mắt, tự nhiên mà vươn tay đến trước mặt Bạch Tử Mặc.

      “Tỷ, làm gì?” Tiểu Thúy nghe lệnh khỏi, Bạch Tử Mặc kinh ngạc nhìn hành động của Bạch Phong Hoa

      “Ta thân thể yếu đuối, đệ đệ như ngươi muốn giúp đỡ ta sao?” Bạch Phong Hoa liếc mắt nhìn Bạch Tử Mặc, lạnh lùng , giọng điệu bình thản như đó là chuyện hợp tình hợp lý.

      Bạch Tử Mặc tức muốn hộc máu, run run đưa khủy tay mình ra. Bạch Phong Hoa đương nhiên vòng tay qua, để đệ đệ giúp mình về sân. Tiểu Thúy đầu tiên là trợn mắt, sau mỉm cười chạy theo sau.

      Bạch Phong Hoa đứng ở cửa, nhìn 5 người đứng ở đó, đánh giá cẩn thận bọn họ. 5 người tuổi cũng lớn, cao lắm là 20 tuổi, nhưng thân thể có vẻ cường tráng, diện mạo đoan chính. Thừa Tướng tuyền người nghiêm khắc. Những người này trước kia đều là những đứa nghèo khổ. có tiền cái gì cũng làm được, làm gia nhân cho kẻ có tiền dù sao cũng có tiền đồ. chừng ngày nào đó chủ nhân trọng dụng, trở thành gã sai vặt bên người giống như Thường Phi . Chẳng những có thể học tập chiến khí, còn có thể được chủ nhân trọng dụng.


      “Về sau các người theo ta! Ta các người Tây các ngươi được Đông, ta bảo các ngươi đánh các ngươi phải đánh như hôm nay! Có biết ? Các người làm được chứ?”

      Bạch Tử Mặc tròn mắt, này là thế nào? Bạch Phong Hoa, , tỉ tỉ, muốn nhận những người này làm tâm phúc? Đơn giản như vậy sao? Dùng cách thức qua loa như vậy mà quyết định cũng được?

      Những người kia vừa mừng vừa vui, kích động nhìn Bạch Phong Hoa, tin đây là . Tuy nàng đẹp nhưng ở thừa tướng phủ, thừa tướng đại nhân cùng Bạch lão gia, phu nhân đều phi thường thương nàng.. Họ theo nàng tuyệt đối khổ.

      “Các ngươi tên gì?” Bạch Phong Hoa lại mở miệng.

      “Hồ Hàn!”

      “Quản Hi!”

      “Thềm Lục!”

      “Tần Hạo!”

      “Phong Hải!”

      “Tốt lắm, Tiểu Thúy ngươi dàn xếp !” Bạch Phong Hoa vừa lòng gật đầu. Mấy người này tuy rằng ăn mặc đơn giản, nhưng là giữ hàng lông mày đều có thần thái bất khuất. Vừa rồi ở đại sảnh, nghe theo mệnh lệnh của nàng ra tay đánh người cũng tệ lắm. Người bị đánh cũng phải đơn giản, là sai vặt của đương kim vương gia Nam Hoa Vương. Tục ngữ có câu, “đánh chó phải xem mặt chủ nhân”, mấy người này dám đánh, coi như có đủ tư cách theo nàng.

      Tiểu Thúy dẫn vài người trước dàn xếp , Bạch Phong Hoa hướng trong phòng vào, Bạch Tử Mặc giúp đỡ Bạch Phong Hoa, vừa vào phòng liền ồn ào hỏi “Tỷ, tỷ rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy?”

      “Ta nghĩ cái gì cả. Ta tốt xấu gì cũng là tam tiểu thư phủ thừa tướng, có mấy người sai vặt có gì lạ? Dù sao cũng bằng ngươi ăn chơi trác táng. Cả ngày ở bên ngoài kiêu ngạo ương ngạnh phải sao?” Bạch Phong Hoa ngồi xuống, lười biếng trả lời.

      “Ta nào có kiêu ngạo ương ngạnh?” Bạch Tử Mặc đứng bên cạnh Bạch Phong Hoa. quả có sức thuyết phục, ở bên ngoài phóng đãng kiềm chế được, có khi còn khi dễ số người nữa.

      “Được rồi, ngươi dù sao cũng có bôi nhọ mặt ta. Ngươi khẩn trương cái gì? Ta lại chưa với gia gia cái gì.” Bạch Phong Hoa khinh bỉ nhìn đệ đệ.

      nửa ngày cũng lên lời.

      Bạch Phong Hoa dùng ngón tay gõ mặt bàn, lạnh lùng “Có chuyện ta muốn .”

      “A? Tỷ cái gì?” gương mặt tinh xảo của Bạch Tử Mặc tràn đầy nghi hoặc.

      “Thân thể ta tốt lên ta học!” Bạch Phong Hoa ngáp cái “Còn bao lâu đến kỳ khảo hạch?”

      “Còn ba tháng. Aiii, nếu ta còn ở cấp 5 nữa gia gia đánh chết ta. Đại ca muốn cấp 6, cao nhất rồi.”

      Chiến khí cấp 6 là cả cánh cửa lớn, rất nhiều người cả đời thể đột phá, vĩnh viễn dừng lại ở cấp 6. Mà Nam Hoa Vương tuổi còn trẻ cũng đạt tới cấp 7, điều này làm cho trong lòng hoàng đế rất là vui sướng, trong kinh thành mọi người lại bắt đầu buôn tin vịt về chuyện này..

      “Ta sao?” Nàng hề để ý .

      “Cho ta xin !” Bạch Tử Mặc khinh bỉ nhìn nàng “Tỷ tất nhiên cần rồi. Tỷ nếu cứ vĩnh viễn ở cấp 2, Bạch Linh Khê biết có mở tiệc ăn mừng ?” Bạch Tử Mặc ưa Bạch Linh Khê.

      ”Sao?" Mí mắt Bạch Phong Hoa hơi hơi động, nghe khẩu khí Bạch Tử Mặc, tựa hồ đối với Bạch Linh Khê tương đối bất mãn.

      “Cái kia, cái kia khi nào tỷ cho ta?” Bạch Tử Mặc lúc này mới ra cái mình muốn. (S: cái gì mà mờ ám vậy trời =:)

      “Sốt ruột cái gì? Hầu hạ ta vui vẻ ta liền cho ngươi!” Bạch Phong Hoa chút để ý , mí mắt cũng chưa nâng chút.

      Bạch Tử Mặc cứng họng được gì.

      Buổi chiều, Tiết Nhu Nhi (mẫu thân của tỷ) tỉnh lại liền xem Bạch Phong Hoa. Bạch Phong Hoa lúc đó ngủ say, Tiết Nhu Nhi ở bên giường Bạch Phong Hoa ngồi lâu, thấy được thần sắc nàng hồng hào rất yên lòng.

      Buổi tối, Thừa tướng, Bạch Hận Thủy, Bạch Dịch Thủy trở về, nhìn Bạch Phong Hoa khôi phục lại rất vui mừng. Người nhà quây quần ăn cơm, Tiết Nhu Nhi khỏe hơn nhiều. Cả nhà ăn cơm chuyện vui vẻ, Bạch Linh Khê thoạt nhìn vì Bạch Linh Khê cao hứng. Bạch Tử Mặc mặt lạnh nhìn hết thảy, lạnh lùng tham gia. Bạch Phong Hoa cũng cũng có biểu quá mức dị thường, vẫn là ít giống như trước, thực áy náy thỉnh cầu người nhà tha thứ, cam đoan về sau làm người nhà lo lắng nữa. Nhưng là việc nàng chuyện còn cà lăm nữa lại làm cho tất cả mọi người cao hứng.

      Bạch lão gia tử cười ha ha, uống ít rượu. Cơm xong, Bạch lão gia tử phân phó Bạch Linh Khê giúp đỡ Tiết Nhu Nhi trước nghỉ ngơi. Tiết Nhu Nhi ôn nhu mỉm cười nhìn Bạch Phong Hoa, thế này mới cùng Bạch Linh Khê rời chỗ ngồi ra khỏi nhà ăn.

      Tiết Nhu Nhi vừa , mặt Bạch lão trầm xuống, nhìn Tử Mặc ăn cơm quát “Tử Mặc, ràng cho ta, hôm nay có chuyện gì xảy ra?”

      “Cái gì có chuyện gì?” Tử Mặc suýt bị nghẹn cơm, gia gia sao lại mắng .

      “Kinh thành có lời đồn ngươi đánh gã sai vặt của Nam Hoa Vương. Chuyện này rốt cuộc làm sao?!” Bạch lão gia tử trầm giọng chất vấn .

      “A?” Tử Mặc há miệng, hành động có phản xạ nhìn Phong Hoa.

      ************************
      Chương 8: Được tiện nghi còn khoe mẽ

      Edit: Bạch Miu

      Beta: Sunny Cà Chua

      Nguồn : http://sunnycachua.wordpress.com/ca-chu ... phong-hoa/

      ****************************

      Phong Hoa hơi cúi đầu, cười khanh khách nhìn Bạch Tử Mặc, lại hơi hơi nhướng mày, trong mắt có tia nguy hiểm ai nhìn thấy. Tử Mặc chảy mồ hôi lạnh nhìn tỷ tỷ, mấp máy “Là… là Thường Phi đánh trước.”

      hươu vượn!” Bạch lão vỗ bàn cái rầm, chén đũa bàn rung rung. Trong lòng Tử Mặc thấp thỏm, liền ngồi thẳng lưng.

      “Thường Phi sao có gan động thủ trước, , chuyện gì sảy ra?” Bạch Hận Thủy nóng lạnh chậm rãi .

      Tử Mặc nuốt nước miếng, yên vũ nhục tam tỉ, ta nhất thời nổi giận liền đánh!”

      Bạch Dịch Thủy nhíu mày. Bạch lão Bạch Hận Thủy nghi ngờ nhìn nhau. Đứa này luôn bắt hòa với Phong Hoa, sao hôm nay lại giúp Phong Hoa?

      “Thường Phi tên đó, cầm ngọc bội sườn phi của Nam Hoa Vương quăng cho tam tỉ cầu thân, muốn tỉ làm sườn phi. Ta vừa mắt liền đánh !” Phong Hoa cho Tử Mặc ánh mắt tán thưởng, như được cổ vũ, nâng cằm .

      “Cái gì? quá xem thường người khác!” Dịch Thủy sắc mặt trầm xuống, cắn răng “Nam Hoa Vương như thế nào dám nhục nhã Phong Hoa của chúng ta!”

      Bạch lão gia tử cùng Bạch Hận Thủy sắc mặt khẽ biến, nhìn về phía Bạch Phong Hoa, . Họ đều biết Bạch Phong Hoa quá mê luyến Nam Hoa Vương, chỉ sợ nàng nhận lời. Người sáng suốt đều biết Nam Hoa Vương là ‘bố thí’ cho nàng.

      “Gia gia, phụ thân, mọi người phải lo. Trải qua biến cố, ta suy nghĩ cẩn thận. Trước kia ta ích kỉ, nghĩ đến cảm thụ của mọi người, ta có lỗi. Nam Hoa Vương căn bản xứng, vì vậy ta gả. Thực hối hận vì chắn kiếm cho !” Nàng mỉm cười, gằn từng tiếng ràng ra.

      Bạch lão Bạch Hận Thủy đều nhìn thấy ở đối phương nghi ngờ. Tiếp theo nhìn Phong Hoa để kiếm ra manh mối. Có lẽ nàng vậy vì bực Nam Hoa Vương lấy nàng làm chính phi mà là sườn phi. Nhưng hai người lại tìm thấy được cái gì ở nàng. Chỉ nhìn thấy ánh mắt Bạch Phong Hoa bằng phẳng gợn sóng, phải là giả bộ bực như mọi người nghĩ.

      “Tiểu muội, muội ?” Bạch Dịch Thủy nhàng mở miệng.

      “Thiên chân vạn xác!” Bạch Phong Hoa khẳng định.

      Tử Mặc rất ngạc nhiên nhìn nàng. Nguyên lai con người khi trải qua lần sinh tử có thể thay đổi lớn như vậy, sáng suốt ra rất nhiều. Sớm biết rằng như vậy, nên sớm chút chém nàng mấy đao. Như vậy làm cho Bạch gia mất mặt như vậy . Ngay tại lúc Bạch Tử Mặc mơ màng, ánh mắt nàng nguy hiểm liếc nhìn Tử Mặc.

      Tử Mặc lập tức lấy lại tinh thần, căm phẫn “Gia gia, phụ thân, đại ca, các người hãy làm chủ , Thường Phi chỉ là tên sai vặt, lại đến thừa tướng phủ làm ầm ĩ, vũ nhục tam tỉ, ta có nên đánh hay ?”

      “Nên nên, bất quá chỉ có mình ngươi động thủ….” Bạch Hận Thủy bị Bạch lão nhàng ngắt lời.

      “Aiii, Tử Mặc làm tốt lắm. Lần sau có chó cậy chủ đến đây khoe mẽ cứ đánh cho ta!” Bạch lão vẻ mặt hồng hào, đáy mắt kích động, giọng lại nghiêm trang khiến cho người ta nửa khóc nửa cười. thể gì!

      “Phụ Thân!” Bạch Hận Thủy tròn mắt, cha có ý gì đây? Hôm nay kinh thành khắp phố lớn ngõ đều đồn đãi chuyện này, Thường Phi bên người Nam Hoa Vương ở phủ Thừa tướng vô lễ, cuối cùng bị đánh đến mình đầy thương tích, rồi bị đuổi ra ngoài. Lúc ấy Bạch lão gia tử nghe thấy chuyện này, đầu tiên là hoài nghi chân tướng vụ việc, sau lại xác định ra , cười đến thiếu chút nữa bị thụ thương. Tiện đà lại lo lắng cho cảm thụ của Bạch Phong Hoa, tại biết tâm tư Bạch Phong Hoa rồi, Bạch lão gia tử tự nhiên là càng cao hứng .

      “Phong Hoa, cháu thân thể tốt, hãy nghỉ ngơi đừng chạy loạn!” Bạch lão cười hiền an ủi. thương cháu này hết mực nên biết được rất nhiều chuyên. Dĩ vãng, bởi vì Bạch Phong Hoa đối với Nam Hoa Vương ái mộ ngớt làm cho Bạch lão gia mất mặt mấy lần, bất quá lần này hãnh diện, trong lòng là quá sung sướng.

      biết, gia gia, ngài yên tâm, ta từ nay về sau làm ngài lo. Trước kia cháu hiểu chuyện, nên làm ra nhiều việc phức tạp, nhưng nghĩ thông rồi!” Bạch Phong Hoa mỉm cười.

      “Được, tốt lắm, ha ha!” Bạch lão sảng khoái cười. Bạch Phong Hoa rốt cục hiểu được Nam Hoa Vương đáng để nàng thích, chuyện như vậy đối với đúng là việc cực vui.

      “Bất quá, gia gia Phong Hoa có cái thỉnh cầu nho !” Khóe mắt Bạch Phong Hoa mang theo ý cười.

      , , ha ha!” Bạch Lão vui vẻ, tâm tình tốt.

      “Hôm nay, gia gia à, Phong Hoa muốn lấy vài người hầu trong viện theo mình. Về sau họ chính là người của phong Hoa. Tiền tiêu vặt hàng tháng của ta có thể được….” Nàng thỉnh cầu, Tử Mặc mở to miệng, giật mình nhìn nàng.

      “Được, gấp đôi, thôi gấp ba !” Bạch lão đợi nàng hết, đáp ứng luôn.

      “Ta cũng muốn, gia gia, tiền tiêu vặt hàng tháng ta cũng muốn thêm!” Tử Mặc ầm ĩ đứng lên, trong lòng khinh bỉ tỉ tỉ, được tiện nghi còn khoe mẽ. chịu tội còn nàng cư nhiên vô sỉ cầu thêm tiền tiêu vặt hàng tháng. A aaaa! đáng giận! Thận đáng giận mà!

      “Khảo hạch con mà thăng cấp, ta đánh gẫy chân chó của con, để con phải cầu những cái thực tế!” Bạch lão mũi phun lãnh khí hướng Tử Mặc .

      Tử Mặc trong nháy mắt liền yên lặng ai oán nhìn Phong Hoa. Bạch Phong Hoa phi thường nhu thuận cảm ơn gia gia.

      “Gia gia, phụ thân, đại ca, ta trước nghỉ ngơi!” Phong Hoa đứng dậy cúi chào muốn rời .

      . tại trọng yếu là phải nghỉ ngơi cho tốt!” Bạch Lão cười tủm tỉm gật đầu.

      Tiểu Thúy ở bên cạnh vội vàng đỡ Phong Hoa, chủ tớ 2 người rời . Bạch Tử Mặc ăn nhanh chén cơm, rồi chạy theo Phong Hoa. Ở cửa thiếu chút là đụng phải Linh Khê, Tử Mặc liếc mắt nhìn nàng cái liền vội chạy .

      Linh Khê cất bước vào lại nghe tiếp “Phong Hoa đứa này thông suốt rồi, Nam Hoa Vương đáng để nó đối đãi như vậy!” Thanh vui mừng của Bạch lão.

      “Đúng vậy, lần này Phong Hoa trải qua biến cố !” Bạch Hận Thủy thanh cũng tràn ngập vui mừng.

      Linh Khê ở cửa, đáy mắt ngập tràn lệ quang. Bàn tay giấu trong tay áo nắm thành quyền đến trắng bệch.

      **************************
      tiểu Viên Viên, NgoUngNhiên Nhiên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :