1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thử ly hôn - Lăng My (Full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 30.1: Chấp nhận đày hay mang danh hỗn xược

      Câu hỏi này của Trần Tử Nam mới sâu cay làm sao! Nếu trả lời là có, như vậy Trần Tử Nam nghi ngờ có dã tâm quá lớn, từ đó phòng bị tất cả các phương diện.

      Nếu trả lời là , vậy cũng được, thứ nhất, Trần Tử Nam chưa chắc tin lời , thứ hai, dù Trần Tử Nam có tin tưởng chăng nữa, nhất định cũng phải là chuyện tốt với . Cho dù có nghĩ nát óc Ân Tấn Minh cũng chưa bao giờ nghĩ được, Trần Tử Nam dựa vào cái gì để tin có năng lực để đảm nhiệm chức vụ này.

      Ân Tấn Minh thằm suy đoán trong giây lát, ngước mắt nhìn Trần Tử Nam, ánh mắt thành khẩn, giọng cũng chậm rãi: “Trần tổng, nếu là trước đấy, đúng là tôi quan tâm lắm, vì chuyện mở rộng thị trường vùng Hoa Bắc khiến tôi có thời gian rảnh rỗi để nghĩ đến những chuyện khác. Nhưng lúc này, tôi nghĩ rằng chỉ có mình tôi, mà bất kỳ ai trong công ty cũng đều hy vọng công ty có thể ngày càng phát triển, nên việc người nào nắm quyền cao chức trọng đều vô cùng quan tâm”.

      Trần Tử Nam liếc ánh mắt sáng quắc như hồ ly nhìn Ân Tấn Minh. Trước câu trả lời lấp lửng của , ông ta chỉ nhìn chằm chằm rồi cười, nụ cười vô cùng kỳ dị.

      Nụ cười đó khiến Ân Tấn Minh thoáng sợ hãi. Thị trường vùng Hoa Bắc bị người khác nhúng tay vào, chuyện này đối với phải là ưu thế. Tuy có công trong việc khống chế cục diện nhưng xét cách toàn diện, ảnh hưởng của người đó cũng rất lớn. Người này nhất định chỉ nhúng tay vào mảng, nhưng người đó lại hoàn toàn tơ tưởng gì đến chức vụ này.

      Trần Tử Nam uống hớp cà phê rồi ngẩng đầu lên, thần sắc lại tỏ vẻ thân thiết còn hơn cả Đức Phật Di Lặc, cười “ha ha” : “Tấn Minh à, Tiểu Mỹ rất coi trọng cậu, nó quả nhiên là có mắt nhìn người. Chúng ta cũng sắp là người nhà đến nơi rồi, tôi giả bộ ngớ ngẩn để gạt cậu nữa. cho cậu biết, chức phó tổng giám đốc này, do nội bộ công ty tự quyết định, cố gắng lên nhé!”.

      Lời của Trần Tử Nam rất ràng, nhưng Ân Tấn Minh biết ông ta còn có thâm ý khác. muốn mình cũng hùa vào chuyện đó, sắp là người nhà đến nơi rồi, là ý gì đây?

      cố kìm nén mối ngờ vực trong lòng, : “Trần tổng, tôi cố gắng, cảm ơn ông!”.

      Trần Tử Nam cười cười, cố tình ám chỉ : “Tấn Minh, cậu là người thông minh, buổi khiêu vũ tối mai, cậu cũng nên chuẩn bị thông tin tốt lành để thông báo với mọi người !”.

      Từ trong phòng làm việc của Trần tổng ra, Ân Tấn Minh về cơ bản cũng đoán ra được thâm ý đó. Ông ta nhắc đến An Thư Mỹ, lại đề cập đến buổi khiêu vũ, từ hàng loạt những ám chỉ đó, ông ta nhất định là muốn làm mai mối đây.

      Ông ta ám chỉ, nếu Ân Tấn Minh phải là “người nhà”, cơ hội này thuộc về ai cũng rất khó .

      Nhưng nếu là “người nhà”, cơ hội này nhất định thuộc về .

      Mọi thứ càng lúc càng mơ hồ, cho dù đúng là có tình cảm An Thư Mỹ, như vậy sao chứ? Tình cảm và công việc là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. muốn dựa vào mối quan hệ, hay bám váy người khác để thăng tiến. Nhưng cũng hiểu , nếu theo ý Trần Tử Nam trở thành “người nhà”, cơ hội này, tất nhiên rơi vào tay người khác.

      An Thư Mỹ vẫn chưa xa, nhìn thấy bước ra, liền mỉm cười chạy lại đón, gọi: “Tấn Minh!”.

      Cố kéo mọi suy nghĩ vẩn vơ trở về với thực, Ân Tấn Minh mỉm cười thân thiết : “Sao, tìm tôi có chuyện gì à?”.

      ràng An Thư Mỹ biết Ân Tấn Minh và cậu mình bàn chuyện gì. Thấy sắc mặt Ân Tấn Minh khá tốt, mỉm cười rạng rỡ, trong lòng rất vui, nên ta liền đưa tay ra khoác tay , : “Tất nhiên rồi, chúng ta ăn nhé”.

      Ân Tấn Minh cười : “Ăn cơm? Giờ còn chưa tan ca mà!”.

      “Chẳng phải cũng sắp rồi sao?”, An Thư Mỹ liếc xéo , mắt đảo như sóng tình trào dâng, “Hôm nay chúng ta chẳng phải vừa mới công tác về sao? Tan ca sớm chút để nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai còn có buổi khiêu vũ nữa!”.

      Buổi sáng sau khi trở về, họ chỉ về nhà cất hành lý sau đó đến thẳng công ty làm việc, vì có vài chuyện Ân Tấn Minh cần gấp rút báo cáo với Trần Tử Nam. Đúng là cũng thấy hơi mệt rồi, nhưng cảm giác mệt mỏi phải trong người mà sâu thẳm nơi trái tim.

      Trần Tử Nam ám chỉ, sắp tới công ty có điều chỉnh nhân , nhưng còn chuyện sắp xếp nhân viên marketing ở vùng Hoa Bắc, vẫn cần phải hao tâm tổn sức.

      Vì thế Ân Tấn Minh cười : “Được, nhưng cũng nên cho tôi về phòng làm việc sắp xếp lại vài thứ chứ”.

      An Thư Mỹ ánh mắt sáng bừng, nét cười rạng rỡ: “ , tôi đợi ở thang máy!”.

      Ân Tấn Minh vội rút cánh tay bị nắm chặt ra, trở về phòng làm việc tắt máy tính, cho tài liệu vào trong ngăn bàn khóa lại, rồi cùng An Thư Mỹ xuống lầu.

      Trong thang máy, khoảng cách giữa hai người chỉ cách nhau gang tấc, An Thư Mỹ mỉm cười nhìn Ân Tấn Minh.

      Ân Tấn Minh thấy kỳ lạ liền hỏi: “Có chuyện gì mà vui vậy?”.

      An Thư Mỹ cười “khì khì”, tiến sát lại gần, vẻ thần bí: “Tấn Minh, liệu tôi có nên chúc mừng được thăng chức ?”.

      Ân Tấn Minh khẽ nhíu mày, lại cười : “Vấn đền này nên hỏi cậu của chứ, hỏi tôi, tôi cũng chẳng biết!”.

      cười cười trong thoáng chốc, thang máy xuống đến nơi, cánh cửa chầm chậm mở ra, lúc đó, An Thư Mỹ đứng rất gần, thoải mái đưa tay khoác tay Ân Tấn Minh. Đối với thân mật đột xuất của ta, Ân Tấn Minh thoáng sững người, còn chưa kịp phải ứng khi ấy, cánh cửa mở ra, nhìn thấy Vương Nhã Khả đứng ngoài đợi thang máy.

      Hình như Nhã Khả vừa gặp khách hàng về, tay xách cặp, chuẩn bị bước vào, nhìn thấy trong thang máy là hai người họ thân thiết như thế cũng chợt sững người giây lát.

      An Thư Mỹ cười như hoa nở, : “ Vương, trùng hợp, về công ty à?”.

      Vương Nhã Khả cũng thoáng ngây người trước cảnh tượng đó, nhưng rất nhanh, lấy lại được nét bình tĩnh, tự nhiên và nhiệt tình khuôn mặt, mỉm cười : “Đúng vậy, vừa gặp khách hàng. Hai người ra ngoài ư?”.

      Cách chào hỏi này những giữ được thể diện mà còn chứng tỏ nhiệt tình thân thiết, Ân Tấn Minh rất thoải mái. Lần trước ở trong thang máy, hoàn toàn như thế,nhưng lúc này lại như vậy. nhất định phải kiên nhẫn cho biết những hoài nghi và suy đoán của , để phải lao đầu vào vũng bùn lầy sâu ngàn trượng.

      đối với An Thư Mỹ cười rạng rỡ thân thiết, nhưng lại như kẻ thù
      Ngàn đời với , ngay cả nhìn thẳng mắt , cũng chẳng thèm nhìn. Dù sao cũng nửa tháng gặp mặt, quên phép lịch tối thiểu rồi sao?

      Vương Nhã Khả cười “khì khì” : “ làm phiền hai nữa, tôi trước đây!”, xong khẽ khàng bước vào thang máy, ấn số tầng cần lên, rồi mỉm cười híp mắt vẫy tay chào, đương nhiên, là vẫy tay chào An Thư Mỹ, cảm giác thân thiết như bạn bè bao năm gặp vậy.

      An Thư Mỹ khẽ nhíu mày với Ân Tấn Minh, mỉm cười mang ý vị sâu xa. Ân Tấn Minh chẳng thèm đáp lại, biết khoảnh khắc thang máy từ từ hé mở, An Thư Kỳ nhất định nhìn thấy người đứng bên ngoài chính là Vương Nhã Khả, cho nên mới cố ý diễn trò này.

      Vương Nhã Khả cũng chẳng vừa vai diễn của hoàn thành rất đạt. biết Vương Nhã Khả rất căm hận , luôn nhìn với ánh mắt thô bỉ, cho nên mới thèm liếc mắt nhìn lấy cái như thế.

      Sauk hi cánh cửa thang máy đóng lại, nét cười mặt Vương Nhã Khả bất giác cứng đờ. Hôm nay tâm trạng của rất tốt, ra ngoài gặp khách hàng về, còn gặp Dương Thành Hải.

      Sauk hi Dương Thành Hải và Chương Tây ly hôn, đây là lần đầu tiên gặp lại ta. Lúc đó ta chăm chăm nhìn vào người phụ nữ ăn mặt sáng sủa, gọn gang nhưng nét mặt dâm đãng, đưa tình, đúng là chẳng khác nào tên biến thái tìm những món lạ.

      Gã đàn ông “Sở Khanh” đó khiến trái tim như bị đóng bang, cảm thấy lựa chọn của Chương Tây rất đúng. Nghĩ đến bản thân mình, nhớ đến cuộc điện thọa hồi sáng bị Ân Tấn Minh chế giễu, nổi căm hận càng bốc ngùn ngụt, rang nghiến kèm kẹt, ngờ oan gia ngõ hẹp, lại gặp ngay ở trước cửa thang máy.

      Như thế là còn tình nghĩa vợ chồng với sao?

      biết Ân Tấn Minh thị uy, còn sao? vẫn ung dung thản nhiên tựa như chuyện này liên quan đến mình, còn hào hứng nhìn hai người phụ nữ vì mà đấu khẩu tranh giành sao?

      Vương Nhã KHả nghiến răng nghiến lợi căm hận nhưng lại biết làm sao, thầm mắng chửi trong lòng: “Đồ thấp hèn, đồ nông cạn, đồ vô sỉ….”

      hận thể dùng những từ ngữ thấp hèn nhất của tất cả các dân tộc thế giới để ném vào Ân Tấn Minh. Lúc này, Ân Tấn Minh cùng An Thư Mỹ bước vào taxi, An Thư Mỹ nghiêng đầu nhìn : “Ăn cơm xong chúng ta còn có chương trình gì nữa ?”

      Ân Tấn Minh nhìn ta cười, chậm rãi : “Sauk hi ăn cơm xong, tôi đưa về nhà, sau đó tôi cũng về. Hôm nay mệt rồi, tôi nghe lời , nghỉ ngơi dưỡng sức, tối mai còn có buổi khiêu vũ.”

      An Thư Mỹ thoáng chút thất vọng, nhưng những điều Ân Tấn Minh nghĩ nghĩ lại đều rất hợp tình hợp lý, nên ta lại vui vẻ. Chẳng phải còn buổi tối mai nữa sao? Thế là ta lập tức tươi cười hớn hở.

      Vương Nhã Khả vừa về phòng làm việc liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, vội vàng chạy đến nghe. Là Bạch Đào Ninh gọi đến, ta ấm áo, dịu dàng : “Nhã Khả, tan ca rồi, thím giúp việc cũng làm xong đồ ăn, đợi em đến thưởng thức thôi”.

      ấm áp nhiệt tình này khiến Vương Nhã Khả phì cười, nỗi bực dọc khi nãy cũng nhanh chóng tựa như mây bay gió thoảng. Dường như, cảm nhận được hương vị hạnh phúc trong đó. Ân Tấn Minh dương dương đắc ý với gió xuân mơn mởn của , còn cũng tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào của riêng mình, Ân Tấn Minh cho rằng tất cả mọi người thế gian này phải vây quanh sao? phải để nhìn thấy cuộc sống của vui vẻ hạnh phúc như thế nào!

      Vương Nhã Khả cũng nhàng đáp lời: “Vâng, chúng ta luôn bây giờ né!”.

      Đúng thời điểm tan ca, trong thàng máy có rất nhiều người, hai người họ đứng sau cùng, Bạch Đào Ninh nở nụ cười lặng lẽ, rồi đưa tay ra nắm chặt tay Vương Nhã Khả. cũng mỉm cười, nắm chặt tay ta. Từng ngón tay của ta đan vào nhau. Sau đó ta khẽ khàng viết chữ vào lòng bàn tay , từng nét từng vạch, liên tiếp ngừng. Vương Nhã Khả ban đầu còn cho rằng ta chỉ vô tình gạch gạch viết viết lên ty mà thôi, sau đó mới cảm nhận được từng chữ từng chữ được viết viết lại mấy lần, rồi cảm giác ngọt ngào từ từ lan thẳng vào lòng ngực, cảm nhận được những từ ta viết “ em”, rất nhiều rất nhiều “ em”.

      Con tim Vương Nhã Khả bất giác trở nên yếu mềm, từng cử chỉ lãng mạn, từng hành động chiều chuộng của Bạch Đào Ninh khiến cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.

      Hai người đứng phía sau đám đông làm từng động tác như thế, bất giác đưa mắt nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt hòa vào làm . Vương Nhã Khả cảm thấy ngọt ngào, lãng mạn.

      Khi ấy, mọi hờn giận bị Ân Tấn Minh châm ngòi trước đó hoàn toàn tiêu tan.
      Last edited: 11/2/15

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 30.2: Chấp nhận đày hay mang danh hỗn xược

      Bạch Đào Ninh sớm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Sau khi hai người về đến nhà cũng đúng lúc thím giúp việc theo giờ rời . Toàn bộ gian lúc này là của riêng hai người. Bạch Đào Ninh mỉm cười : “Nhã Khả, đây là lần đầu tiên em đến nhà , em cứ thoải mái, sau khi ăn xong đưa em tham quan vòng nhà của người đàn ông độc thân như thế nào”.

      Vương Nhã Khả cười. ngồi lên sofa trong phòng khách, nghiêng đầu nhìn thầm đánh giá, gian phòng này cũng chẳng hơn phòng khách nhà , ngôi nhà có ba phòng, xem ra còn lớn hơn nhà chút, kiến trúc trang trí cũng rất tuyệt, trông rất thoải mái, hài hòa.

      Vương Nhã Khả làm ở Phòng Kế hoạch nên đối với việc trang trí nội thất cũng hiểu biết sơ sơ. cảm thấy người thiết kế nội thất trong nhà và phong cách của cũng gần giống nhau, thích hài hòa và ngọt ngào.

      Đối với gia đình mà , tất cả những hòa và ấm áp ngọt ngào đều dễ vào lòng người,

      Bạch Đào Ninh bày xong đồ ăn lên bàn, từng giọt nước long lanh đọng cánh hồng từ từ xuống, tươi tắn mà kiều diễm, ta còn châm cả nến, sau đó gọi: “Nhã Khả, ăn cơm thôi!”.

      Vương Nhã Khả bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đó liền cười, nến cho bữa tối, trước đây cũng thường thực hành những thứ Trung Tây kết hợp như thế này. Vì thích các món ăn theo phong cách Tây, nên Ân Tấn Minh thường châm chọc là chẳng ra ngô chẳng ra khoai gì.

      Giờ đây nhìn thấy Bạch Đào Ninh làm như vậy, cảm thấy vô cùng thú vị.

      bàn có ba món xào, món canh, rất thịnh soạn. Bạch Đào Ninh kéo ghế cho ngôi xuống trước, rồi bê bát canh đầy đến, đưa cho : “Em xem, đây là canh gà hầm, uống nhiều chút”.

      Vương Nhã Khả nhận lấy, bát canh vẫn còn nóng, bốc khói nghi ngút, thơm phức, chưa đến mấy tiếng mà hầm được nồi canh có mùi vị như thế này, nên cảm thấy có phần hổ thẹn trước chu đáo của Bạch Đào Ninh.

      Bạch Đào Ninh tắt đèn điện, chỉ còn lại luồng sáng mông lung mờ ảo của ánh nến, sau đó ngồi xuống đối diện với Vương Nhã Khả, bắt đầu bữa tối lãng mạn.

      Trong bữa ăn, Bạch Đào Ninh mới thể hết tận tụy, ấm áp và quan tâm của mình, nét tinh tế tỉ mỉ trong con người ta, từng lời cử chỉ của , tất cả đều toát lên vẻ ưu tú, vượt trội.

      Sau khi ăn xong, Vương Nhã Khả muốn giúp Bạch Đào Ninh thu dọn bàn ăn nhưng Bạch Đào Ninh đâu để cho làm? ta bảo về phòng khác ngồi còn mình thu dọn tất cả đống bát đũa gọn vào chỗ, ngày mai thím giúp việc đến rửa.

      Tất cả dọn dẹp xong xuôi, nhìn Vương Nhã Khả lặng lẽ ngồi sofa, Bạch Đào Ninh cười cười, bước đến bên cạnh : “Nhã Khả, nào, đưa em tham quan chút xíu, rồi em cho ý kiến”.

      Vương Nhã Khả nghe theo liền đứng dậy cùng ta tham quan ngôi nhà. ta chỉ cho xem, giới thiệu cho biết, còn Vương Nhã Khả mỉm cười lắng nghe,

      Sau khi giới thiệu xong, hai người quay trở lại phòng khách, Vương Nhã Khả ngồi lên sofa, còn Bạch Đào Ninh mở tủ lạnh, lấy lon Coca, mở nắp sau đó đưa cho .
      Nhã Khả nhân lấy, mỉm cười : “Cảm ơn!”. vốn thích Coca, mà thích uống nước dừa hơn. nhớ, trong tủ lạnh nhà mình, Ân Tấn Minh mau rất nhiều chai nước dừa về, ngờ An Thư Mỹ cũng thích uống loại đồ uống này.

      Nghĩ đến chai nước dừa trong tủ lạnh, lồng ngực thoáng nỗi đâu chẳng thể nguôi ngoai. Trước đây Ân Tấn Minh chưa từng đối xử với như thế. Nếu có nửa phần chu đáo và tinh tế như vậy quan hệ của họ liệu có bước đến đường này ?

      Lúc này, họ làm gì? ta ăn cơm xong, về nhà, cũng ân cần mở nắp chai nước dừa, rồi đưa cho ta sao?

      Bạch Đào Ninh ngồi xuống bên cạnh Vương Nhã Khả, nhàng : “Em nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?”.

      Vương Nhã Khả định thần trở lại, mỉm cười : “ nghĩ gì cả. Nhà rộng !”.

      Bạch Đào Ninh cười, : “Em biết đấy, mua xe rồi đâu còn nhiều tiền mua nhà to thế này. May mà có người dì có điều kiện, đây là quà cưới dì tặng trước!”.

      “Quà cưới?”, Vương Nhã Khả sững người giây lát.

      Bạch Đào Ninh cười “ha ha” : “Đúng vậy, năm ngoái dì từ Canada về có tìm rồi mua cho ngôi nhà này, còn đợi này nào đó kết hôn, dì tặng vợ bộ váy cưới lộng lẫy”.

      Vương Nhã Khả cười noi: “Dì thương nhỉ!”.

      “Tất nhiên rồi”, Bạch Đào Ninh cười như gió xuân tràn về, tay trái vòng qua đặt lên vai Nhã Khả, rất thân thiết : “Em thấy thiết kế nội thất của ngôi nhà này thế nào? thiết kế đấy, phải dân chuyện nghiệp, nên thiết kế theo ý thích của mình thôi”.

      “Rất tuyệt”, Vương Nhã Khả rất bất ngờ, Bạch Đào Ninh thân mật như thế khiến có chút gượng gạo, nhưng, cũng cảm thấy Bạch Đào Ninh có gì đó đúng. Khi quyết định đến nhà ta, cũng chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Nhưng cảm giác lúc này rất lạ, phải mượn cớ uống Coca để che giấu, nhưng ga của nó cứ xộc lên mũi, dù sao vẫn thấy nước dừa thích hợp với mình hơn. Vương Nhã Khả cố giữ nụ cười tươi tắn mặt, “May mà phải dân chuyên nghiệp, chứ nếu mà chuyên nghiệp chắc miếng ăn của các nhà thiết kế nội thất khác đều bị hớt tay mất rồi!”.

      sao? Nhã Khả, em thích ?”, đôi mắt Bạch Đào Ninh sáng bừng như pha lê, vui mừng hỏi lại.

      Vương Nhã Khả lướt nhìn xung quanh lượt, cười : “ gian rất tuyệt, gần gũi, tự nhiên và ấm áp, đúng là cao thủ, còn khiêm tốn như vậy sao?”.

      Bạch Đào Ninh trầm ngân nhìn , giọng cũng dần dịu lại, vô cùng chân thành : “Nhã Khả, còn lo là em thích. nghĩ, nếu em thích, mời nhà thiết kế nội thất khác đên để thiết kế lại toàn bộ. Em thích được rồi!”.

      xong, Bạch Đào Ninh nhàng đưa tay sang nắm chặt lấy bàn tay Vương Nhã Khả.

      Vương Nhã Khả có chút cảm động, nhưng sâu thẳm trong đáy lòng vẫn mang đôi chút thất vọng, dịu giọng giống như lời cảm thán, : “Đào Ninh, rất tốt với em!”.

      đối tốt với em cũng
      Là chuyện nên làm mà. Bạch Đào Ninh khẽ : “Nhã Khả, chúng ta xem đãi , hai hôm trước mới mua mấy cáu đĩa mà vẫn chưa có thời gian xem”.

      “Vâng.”

      Bạch Đào Ninh mở đĩa sau khi đầu video bắt đầu chạy, ta quay lại ngồi xuông s bên cạnh Nhã Khả, điềm nhiên ôm vai .

      Chiếc đĩa phát chương trình nghệ thuật, đúng thể loại mà Vương Nhã KHả thích. Dường như Bạch Đào Ninh cũng rất vui, hai người vừa xem vừa chuyện, khí vô cùng hòa hợp.

      Bạch Đào Ninh còn mở chai rượu vang mặc dù xem đĩa cũng là hình thức hưởng thụ rồi.

      Vương Nhã Khả cảm thấy rất hạnh phúc khi có người bên cạnh cùng xem đĩa với mình, cười cười, vô cùng ấm áp, rất đỗi ngọt ngào. Những điều này, Ân Tấn Minh cũng tuengf làm với trước khi kết hôn.

      Sau khi xem xong đĩa, hai người chuyện lát, cảm giác tuyệt vời, cực kỳ ý nghĩa. Bạch Đào Ninh nghiêng đầu thấy nụ cười rạng rỡ của Vương Nhã Khả nên quyết định rèn sắt ngay khi còn nóng. ta nhìn Vương Nhã Khả, dịu dàng : “Nhã Khả, nhà cũng khá rộng, sau khi chúng ta kết hôn phải mua nhà nữa. Khi nào em mới đồng ý lời cầu hôn của ?”

      “Đào Ninh, … cho em thêm thời gian nhé.. ”, Vương Nhã Khả vẫn đắm mình trong tình tiếc của chiếc DVD, đột nhiên bị ta hỏi câu đó nên bối rối. Bạch Đào Ninh nhắc lại chủ đề cũ khiến vẫn chưa biết phải trả lời như thế nào, khó khăn : “Chuyện này đến quá bất ngờ, em vẫn chưa thích ứng kịp!”.

      “Được, cho em thêm thời gian!”, Bạch Đào nnh cười , “Nhã Khả, em chuyển đến sống cùng , như thế em có thể hiểu hơn. Rồi chúng ta chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới cũng thuận tiện hơn!”.

      Vương Nhã Khả giật thót tim: “Chuyển đến đây?”.

      “Đúng vậy, chuyển đến đay, chúng ta sống cùng nhau!”, Bạch Đào Ninh nhìn vào mắt , thành khẩn , “Nhã Khả, em và Ân Tấn Minh ly hôn, cho nên sông cùng nhà cũng tiện lắm. Người ngoài biết chuyện, lại cho rằng hai người vẫn còn vương vấn. Như thé đối với em cũng tốt. Ở chỗ , nhà cửa cũng rộng, em lại là bạn của , chuyển đến ở cùng danh chính ngôn thuận,cũng tiện lợi hơn. Em xem có đúng ?”.

      Vương Nhã Khả im lặng . và Ân Tấn Minh ly hôn rồi mà ở cùng nhau đúng là tiện lắm, nhưng, ngôi nhà đó vô cùng quen thuộc với . và Ân Tấn Minh cũng chia ranh giới, can thiệp vào đời sông riêng tư của nhau, tuy có đôi khi muốn né tránh, muốn đối diện với , nhưng, bảo chính thức chuyển , lại nỡ.

      Bạch Đào Ninh tiếp tục : “Nhã Khả, chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể kết hôn ngay. Em nên nghi ngờ thành ý của . Em chuyển đến đây sống, như thế tình cảm của chúng ta thêm khắng khít, em còn do dự gì nữa ?”.

      Vương Nhã Khả chợt thấy mềm lòng trước những lời dỗ dành của ta, gật đầu: “Cũng được. Đợi em và ấy làm xong thủ tục chia tài sản chuyển đến chỗ ”.

      Bạch Đào Ninh vô cùng hạnh phúc, mỉm cười rạng rỡ : “Nhã Khả, em tốt!”.

      Vương Nhã Khả nghiêng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thăm thẳm tràn ngập của ta, điềm nhiên nở nụ cười. Câu kia vừa thốt ra, bàn tay ta như càng nắm chặt tay hơn, cả người dần dựa vào ta. Theo bản năng bờ môi Bạch Đào Ninh như muốn chiếm lấy đôi môi ngọt ngào của Vương Nhã Khả.

      Vương Nhã Khả chỉ cảm thấy tiếng “rầm” chấn động trong lồng ngực. Mọi thứ bất giác trở nên trống rỗng, đôi môi nóng bỏng và cuồng nhiệt đặt trọn lên môi , hương vị đàn ông đậm đặc như xong thẳng vào khoan mũi, lông ngực ấm áp của bạch Đào Ninh như ôm trọn cơ thể . Bất giác mọi thứ trở nên mơ hồ, mất phương hướng.

      Nụ hộn của Bạch Đào Ninh cuồng nhiệt mà mạnh mẽ. Cánh tay rắn chắn của ta ôm trọn Vương Nhã Khả trong lòng mình, tay phải vòng sau gáy , để nụ hôn thêm sâu, ngọt ngào càng thêm dâng trào.

      Cơ thể Vương Nahx Khả trở nên mềm nhũn, gò má ửng hồng. nhắm mắt, kìm nén nổi tình cảm dâng trào nên cũng cuông nhiệt đáp trả ta.

      Bạch Đào Ninh mang đôi môi nóng bỏng ngao du khắp nơi cơ thể Vương Nhã Khả, từ môi, đến mặt, rồi mắt, rồi lông mày, nơi vành tai, cổ, vai….

      Những nơi đôi môi nóng bỏng của ta dạo qua đều là những vùng nhạy cảm cơ thể, thế nên, đôi môi đó đến đâu, cơ thể Vương Nhã Khả như hừng hực lửa đến đó. Cơ thể của khô cằn hơn bốn tháng, lúc này chờ đợi Bạch Đào Ninh đến tưới mát, dục vọng và thèm khát trong tất cả như bị đốt cháy trong giây phút này.

      Ý thức trong Nhã Khả trở nên mơ hồ, cơ thể nóng bừng, lại mềm nhũn, nụ hôn của Bạch Đào Ninh giống như từng hạt mưa cứ khẽ khàng chầm chậm rơi xuống cơ thể khô hạn héo hon của .
      Last edited: 11/2/15

    3. khahanhl

      khahanhl Well-Known Member

      Bài viết:
      2,937
      Được thích:
      1,718
      Chương 31.1: Kiếm tìm tình đêm

      Bạch Đào Ninh càng lúc càng tấn công mạnh mẽ. Bờ môi ta dừng lại trước đôi bồng đào căng tròn của Vương Nhã Khả, uyển chuyển và mơn trớn. Vương Nhã Khả cảm thấy con tim như muốn nổ tung, cơ thể nóng bừng, toàn bộ sức lực dường như biến mất. hòan toàn đắm mình trong hoan lạc, nghĩ ngợi được bất cứ điều gì khác, chỉ có thể bị động đón nhận, bị động đáp trả. nghĩ, khoảnh khắc nghe theo mọi xúc cảm trào dâng của cơ thể mới khiến bản thân được hưởng trọn niềm khoái lạc trong tình .

      Trong giây phút mọi thứ đạt đến cao trào, mơ hồ nghe thấy giọng rì rầm của Bạch Đào Ninh: “Nhã Khả, chắc chắn mạnh hơn Ân Tấn Minh, chắc chắn mạnh hơn ta!”.

      Dưới vần sáng của ánh đèn, bất giác Vương Nhã Khả nhớ đến lời của Ân Tấn Minh: “ cho rằng đúng là ta sao, cũng thử nghĩ xem, Vương Nhã Khả là quốc sắc thiên hương, hoa nhường nguyệt thẹn chắc? Biết bao nhiêu xinh đẹp mỹ miêu, hương sắc đầy mình ngoài kia sao ta theo đuổi, lại phải chạy theo người đàn bà ly hôn như chứ?”.

      “…Bạch Đào Ninh lợi dụng để công kích tôi…”

      nghĩ, thể, thể nào, sao có thể như thế? Nhưng, tạo sao lúc này, Bạch Đào Ninh lại tự so sánh mình với Ân Tấn Minh, khiến nghĩ đến Tấn Minh, nhớ đến lời của Tấn Minh ?

      Vương Nhã Khả lắc đầu, cố gắng xua những lời đó ra khỏi đầu. Tại sao phải nghe lời ? Tại sao lại để những lời đó ảnh hưởng đến mình chứ?

      Cơ thể Vương Nhã Khả đồng ý đọn nhận Bạch Đào Ninh, nhưng, hiểu , con tim mình vẫn chưa, chí ít lúc này là thể.

      Nụ hôn của Bạch Đào Ninh vẫn cuồng nhiệt như thế, chuẩn bị chiếm trọn cơ thể . Đột nhiên, Vương Nhã Khả thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi từ sâu trong đáy lòng nắm chặt trái tim , khiến bất giác rùng mình run rẩy, hét lên choi tai: “!”. Theo bản năng, vận toàn bộ sức của bản thân, đẩy mạnh Bạch Đào Ninh ra, vội vàng nhặt quần áo che những phần cơ thể hở, luồng khí lạnh như chạy dọc sống lưng.

      Bạch Đào Ninh dần đến cao trào lại bị bắt dừng lại, sắc mặt ta chợt trở nên xanh ngắt, nhanh chóng điều chỉnh lại suy nghĩ, giọng rì rầm vẻ lo lắng, gọi: “Nhã Khả…”.

      Vương Nhã Khả cũng biết, chuẩn bị tốt tâm lý, sẵn sàng đón nhận ta mà lại có hành động như thế là rất quá đáng. Cho dù là để trả thù Ân Tấn Minh cũng được, là vì tương lai của bản thân cũng được, cần đón nhận Bạch Đào Ninh và sống cùng ta cách đàng hoàng.

      Nhưng vào thời khắc quyết định, trong lòng Vương Nhã Khả bất giác trào dâng nỗi sợ hãi tên. biết mình hoang mang điều gì, nhưng, dòng cảm xúc mơ hồ bất chợt ùa về trong lồng ngực khiến thể khống chế lại được.

      Nước mắt giàn giụa, trong đau khổ: “Xin lỗi, Đào Ninh, em… em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý!”.

      Cơn thịnh nộ trong lòng Bạch Đào Ninh lên đến cực điểm, sắc mặt vô cùng khó coi, hằm hằm : “ phải là em chưa chuẩn bị tốt, mà vốn dĩ em vẫn chưa buông được tay Ân Tấn Minh”.

      Vương Nhã Khả kinh hoàng thất sắc, lo lắng nhìn ta. ngờ ta lại có thể ra được câu đó. Những lời đó tựa như mũi dao nhọn, đăm thẳng vào trái tim mềm yếu của , rất chính xác, rất đau đớn.

      Bạch Đào Ninh châm điếu thuốc, nặng nề hít sâu hơi, : “ lâu như vậy, ngay đến chạm vào em cũng cho chạm, đều là người trưởng thành rồi, có gì phải đắn đo như vậy chứ? Em có dám là em chắc chắn buông tay ta rồi ?”.

      đúng, hoàn toàn đúng…”, mọi thứ trong đầu Vương Nhã Khả lúc này trở nên rối tung mờ mịt thành mớ hỗn độn. Đương nhiên thể là như thế được. Sáng nay còn cãi nhau trong điện thoại với Ân Tấn Minh, chiều lại tận mắt chứng kiến và An Thư Mỹ sánh bước bên nhau. Sao còn có thể chưa buông tay được chứ? Vương Nhã Khả lắc đầu, mọi suy nghĩ càng thêm rối rắm.

      Bạch Đào Ninh hậm hực hút thuốc, đắm mình trong làn khói thuốc mờ ảo, im lặng .

      Vương Nhã Khả cũng trầm tư suy nghĩ, bầu khí ngoài miễn cưỡng ra còn có chút ngột ngạt đè nặng khắp gian phòng. Thấy cần thiết ở lại nơi này thêm nữa, đứng lên, ngập ngừng : “ nghỉ sớm , em về trước đây!”.

      Bạch Đào Ninh lạnh lùng liếc nhìn Vương Nhã Khả, hờ hững gì.

      Vương Nhã Khả liền mở cửa ra ngoài.

      mình Vương Nhã Khả đơn bước đường. mười giờ đêm, hầu hết mọi người đều trở về nhà. đường vắng người qua lại, nhưng lại chẳng biết nên đâu. Về nhà ư? Ân Tấn Minh và An Thư Mỹ nhất đinh là ở nhà, họ vui vẻ cười, say trong men tình, bảo sao có thể chịu đựng được cảnh đó?

      Nhưng nếu về, cứ lang thang phiêu bạt đường thế này cũng chẳng biết xảy ra chuyện gì?

      Muộn thế này, muốn làm phiền Chương Tây và Lư Hiểu Dương. Chương Tây kể từ sau khi ly hôn, ngày ngày trôi qua đều thoải mái, dễ chịu, tuần thẩm mỹ viện hai lần. SPA hai lần, hằng ngày đều tươi cười rạng rỡ. Còn Lư Hiểu Dương cố gắng phấn đấu con đường tình của mình, biết ấy và Hoàng Sở Hạo có chút kết quả gì chưa?

      Sau bữa cơm lần đó, cũng gặp lại Hoàng Sở Hạo, cũng gọi điện cho nữa, việc đó khiến thấy rất thoải mái. Nhưng vấn đề nan giải nhất là ở phía mẫu thân đại nhân, bà cứ thúc giục hết lần này đến lần khác, trước sau đều khăng khăng nhất quyết ý mà chẳng hề thay đổi, vượt qua được cửa ải này chắc chẳng còn mảnh giáp mà che thân. Tất cả Nhã Khả đều miễn cưỡng cho qua. vui khi thấy Lư Hiểu Dương và Hoàng Sở Hạo có thể phát triển thêm được chút nào đó.

      Vương Nhã Khả đắm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn, cảm thấy còn chỗ nào để nữa. Hôm nay cũng mệt, rất muốn về nhà nghỉ ngơi.

      do dự giây lát, rút di động ra, gọi về số điện thoại bàn ở nhà, định thăm dò trước khi hành động. Chuông reo hai hồi cúp máy ngay, nếu Ân Tấn Minh và An Thư Mỹ còn chưa ngủ, còn ở trong phòng khách, nghe máy, như thế có thể lang thang đâu đó lát rồi mới về.

      Nếu có người nghe máy, chứng tỏ họ ở trong phòng ngủ bàn chuyện phong

      Hoa tuyết nguyệt giường, cũng có thể về nhà ngay.


      Điện thoại được kết nối, mới reo được nửa hồi chuông thứ nhât liền có người nghe máy: “A lô!”


      Là Ân Tấn Minh, đúng là nhanh tay , đợi được điện thoại réo hết hồi chuông. Xem ra họ ở trong phòng khách, điện thoại đặt ngay bên cạnh, Vương Nhã Khả có chút trở tay kịp, định nhấn nút tắt máy, đốt phương : “Vương Nhã Khả, đừng cúp máy, tôi biết là !”.


      Vương Nhã Khả thần người giây lát, điện thoại mới reo chưa được nửa hồi chuông, lại gì, điện thoại bàn lại hiển thị số, tại sao biết đó là , vả lại còn biết định tắt máy? hận hức : “Biết là tôi rồi sao?”


      ở đâu?”


      “Tôi ở đâu liên quan đến sao?”. Vương Nhã Khả chẳng tỏ thành ý , “Chuyện của tôi cần quản sao?”.


      mười giờ đêm rồi, còn chưa về nhà, định về nhà à?”


      “Ân Tấn Minh, lại quên thân phận của mình rồi đấy. là hàng xóm, từ khi nào lại quản chuyện tôi về nhà vậy? dựa vào cái gì?”, Vương Nhã Khả vốn muốn về nhà, nhưng nghe ngữ khí Ân Tấn Minh như vậy lại chẳng muốn về. muốn mang bộ dạng ỉu xìu chán nản này xuất trước mặt .


      “Vương Nhã Khả, thể được những lời dễ nghe hơn chút sao?”


      Ân Tấn Minh bị tràng những câu hỏi chấn vấn mang đầy vẻ hằn học của Vương Nhã Khả dồn ép khiến tâm trạng cũng có chút thoải mái. Song, những câu hỏi đó đúng là cũng làm nhận ra thân phận của mình. Sau khi và An Thư Mỹ ăn xong mượn cớ về nhà, ngồi đợi Vương Nhã Khả về. Chín giờ chưa về, mười giờ chưa về, mười giờ vẫn chưa về bắt đầu thấy lo lắng.


      Nhưng lần trước bị Lư Hiểu Dương chân chọc, bị Chương Tây “khuyến cáo”, nên muốn gọi điện để tự chuốc thêm phiền phức. Vả lại, lần này biết ở nhà Bạch Đào Ninh, nên hỏi thăm hai người bạn của cũng bằng thừa.


      Vương Nhã Khả thốt ra những lời cay đọc như thế, chừng hôm nay thực về nhà, nhưng vẫn thầm mong, trong lòng vẫn có chút thấp thỏm.


      Vụ việc ở vùng Hoa Bắc, nắn chắt tất cả mọi tài liệu. biết người trong công ty làm kẻ thọc gậy bánh xe gây cho ít khó khăn là ai, chỉ liếc qua là thấy ngay, vì có nhiều lợi ích xung đột với nhau thế cơ mà.


      Muốn được thăng chức trở thành phó tổng giám đốc, chí ít, cấp bật tại đnag phải là giám đốc của phòng ban trong công ty có vai trò quan trọng cũng chỉ có phòng Thị trường, phòng Marketing, phòng Kế hoạch, và phòng Hành chính.


      Mã Phong là người đứng đầu phòng kế hoạch, nhưng dù tay của ông ta có dài đến đâu cũng vươn lên được vị trí đứng đầu phòng Marketing và phòng thị trường được. Giám đốc phòng Hành chính mới bổ nhiệm tháng trước, thể trong thời gian nhanh như vạy lại nhảy vọt lên hai cấp được.


      Lúc đầu, người nghi ngờ là An Thư Mỹ vì rất nhiều biểu khác lạ của ta. Sau này biết mục tiêu của An Thư Mỹ phải chức Giám đốc phòng Marketing mà chính là .


      Như thế chỉ còn lại đúng người là Bạch Đào Ninh. Bạch Đạo Ninh là tên vừa thủ đoạn vừa có dã tâm, lại có năng lực đúng là đối thủ đáng gờm nhất của . ly hôn với Vương Nhã Khả, dù gì cũng là vợ chồng với nhau mấy nắm trời, cũng hy vọng có thể tìm được hạnh phúc của mình.


      Ánh mắt của Vương Nhã Khả hướng về phía Bạch Đào Ninh xét góc độ nhất định nào đó, đúng là ta rất ưu tú. Nhưng lần này, chuyện ở vùng Hoa Bắc nếu đúng là do Bạch Đào Ninh mọi thứ lại hoàn toàn khác.


      thích bài xích hay cạnh tranh với người khác. Sống trong xã hội này làm gì có chỗ nào cạnh tranh chứ? Nhưng dùng thủ đoạn nghen thấp hèn như vậy để hại người lợi ta, cũng chẳng thèm quan tâm đến lợi ích của công tay, cái đó lại thuộc về vấn đề nhân phẩm. Hơn nữa, ta làm những việc này đều lén lút sau lưng, nên chu đáo của ta với Vương Nhã Khả khiến cũng rất nghi ngờ.


      Nhưng Ân Tấn Minh có chứng cứ xác thực để chứng minh tất cả đều do Bạch Đào Ninh làm, cho nên chỉ có thể nhắc nhở Vương Nhã Khả chớ có đắm mình quá sâu, nhưng có vẻ mọi thứ hoàn toàn ngược lại.


      Vì vậy, cả buổi tối Ân Tấn Minh luôn do dự biết có nên gọi điện thoại cho Vương Nhã Khả để phân tích mối quan hệ giữa họ hay . Nhưng, Vương Nhã Khả liệu có nghe ? Vạn nhất nếu thủ phạm phải Bạch Đào Ninh, như thế việc làm chằng phải là hành vi quá bỉ ổi hay sao?
      Last edited by a moderator: 1/3/15

    4. khahanhl

      khahanhl Well-Known Member

      Bài viết:
      2,937
      Được thích:
      1,718
      Chương 31.2: Kiếm tìm tình đêm

      Suy tính trước sau, chiếc điện thoại tựa như có sức nặng ngàn cân, cứ cầm lên rồi lại đặt xuống, đặt xuống rồi lại cầm lên, sao có đủ dũng khí để gọi.

      Đúng lúc ấy, Vương Nhã Khả lại gọi điện về. Ân Tấn Minh vui mừng khôn xiết, hành động này chứng tỏ, Vương Nhã Khả như những gì ấy , mối quan hệ giữa và Bạch Đào Ninh thân mật đến như vậy. Nếu lúc này làm gì còn tâm trạng, làm gì có thời gian mà gọi điện thoại về nhà.

      Nhưng Vương Nhã Khả có chuyện, vừa được mấy câu khiến giận sôi máu, chẳng khách sáo : “ những lời dễ nghe cũng phải xem là chuyện với ai. Với hả? Xin lỗi, tôi vẫn chưa học được”.

      cố kìm nén nộ khí ngùn ngụt trong lồng ngực, : “Tôi muốn cãi nhau với , chỉ muốn chuyện với chút, lần này ở Thạch Gia trang…”.

      “Tôi muốn chuyện với !”, Vương Nhã Khả ương bướng, gằn giọng , “Chuyện của tôi hoàn toàn có bất cứ hứng thú nào hết!”.

      hẳn là chuyện của tôi…”

      “Chuyện của ai cũng chẳng liên quan đến tôi”, đến Thạch Gia trang là cùng An Thư Mỹ. phải chuyện riêng của , nếu vậy đương nhiên là chuyện của họ rồi. muốn nghe, muốn nghe bất cứ điều gì dù chỉ chút. Vương Nhã Khả liếc ngang ngó dọc vòng, thấy phía bên phải có quán bar, ánh đèn đủ màu sắc soi sáng khoảng , nhất thời quyết định về nhà nữa, “Giờ tôi vào quán bar đây, chuyện nữa!”.

      muộn thế này còn quán bar? Quán bar ở đâu? Khi nào về?, Ân Tấn Minh vội vã, cao giọng hỏi dồn.

      “Encounter”, Vương Nhã Khả cười lạnh, vừa mang chút hờn dỗi lại như vừa tự trách mình , “Biết quán bar đó ? Nơi này có tỷ lệ tình đêm rất cao, đêm nay tôi về, tôi tìm tình đêm đây!”.

      “Vương Nhã Khả!”, giọng tức giận thể nào chịu đựng được thêm nữa của Ân Tấn Minh truyền đến qua ống nghe.

      “Gọi cái gì? Sao phải to tiếng thế? Đúng là muốn tìm tôi sao? Vậy đến Encounter uống rượu với tôi. Bây giờ, tôi tốn hơi thừa lời mà tranh cãi với nữa!”

      Vương Nhã Khả cúp máy, thực ra cũng nhận ra An Thư Mỹ ở bên, chỉ có mình Ân Tấn Minh, nên cũng thấy thoải mái hơn chút. Nhưng, nghĩ đến những lời ba hoa khoác lác với Ân Tấn Minh trong điện thoại, rồi nghĩ đến lúc mạo hiểm mình vào hang cọp là nhà Bạch Đào Ninh trước đó, nghĩ đến chuyện mà Ân Tấn Minh muốn với liên quan đến chuyện Thạch Gia trang, Nhã Khả cảm thấy lúc này đối mặt với Ân Tấn Minh là chuyện rất khó khăn. đành phải đến quán bar để giết thời gian.

      Nghe thấy giọng điệu vội vã trong điện thoại, Ân Tấn Minh thầm nghiến răng nghiến lợi, ý tốt được báo đáp lại còn bị châm chọc những lời chẳng hay ho gì.

      Buông điện thoại xuống, ngồi sofa, tiện tay với lấy chiếc điều khiển mở tivi. Kênh thể thao chiếu trận bóng đá, Ân Tấn Minh ngả người ra ghế, cố gắng tập trung theo dõi trận đấu, hậm hực nghĩ, ai thích quản chứ? thích về về.


      Vương Nhã Khả ngồi ở quầy rượu trong quán bar với ly cocktail màu xanh lam trước mắt, đắm mình trong luồng sáng đủ mọi sắc màu, vô cùng diễm lệ đó nhưng tâm trạng lại cực kỳ tồi tệ.

      Bạch Đào Ninh rất tức giận nhưng lại chỉ im lặng nhìn rời khỏi nhà. ta níu giữ, đuổi theo, cũng thèm gọi điện thoại cho .

      Việc đó khiến Vương Nhã Khả chợt thấy hoảng sợ. Người đứng trước mặt nhiệt tình thân thiết, tình nghĩa sâu đậm như người nhà ấy chính là Bạch Đào Ninh sao? từ chối mới chỉ có lần, vậy mà tại sao thái độ của ta trước sau lại như thế?

      Thời gian hai người hẹn hò nhau cũng lâu, chỉ mới hơn hai tháng. Xét về lý thân xác cũng thể lập tức dâng hiến cho ta như thế được. Tại sao ta lại phản ứng dữ dội đến vậy? ta con ngươi hay thân xác ?

      Vương Nhã Khả uống hết hớp này đến hớp khác, tựa như ly cocktail này là máu của Ân Tấn Minh vậy.

      Vương Nhã Khả hận chính bản thân mình. Tại sao thể nghĩ thoáng hơn? Tại thời điểm đó còn để lý trí sai khiến đáng ân hận. Hẹn hò đương với Bạch Đào Ninh cũng khá lâu rồi, nam nữ trưởng thành lên giường với nhau lần cũng là chuyện bình thường, nhưng sao với lại khó khăn đến vậy? cần buông thả lần, buông thả để tự giải phóng mình, nhưng khi có cơ hội để buông thả, lại để cho lý trí chiếm thế thượng phong.

      Uống cạn rượu trong ly, đây là ly thứ mấy cũng chẳng còn nhớ , chẳng sao rượu vào miệng lại ngọt ngào đến thế. Lúc bắt đầu uống chẳng có cảm giác gì, nhưng chỉ lát sau hương rượu nồng đậm ngây ngất.

      Nỗi căm hận như bao trùm gian, nhưng chất trong lòng Vương Nhã Khả lại chẳng biết hận ai. Rượu vào lời ra, say sảng khoái. Lúc tỉnh mọi thứ trong đầu cứ căng như dây đàn, nhưng khi say, tất cả cũng trở nên nhõm thoải mái hơn nhiều.

      Mọi ý nghĩ dường như chỉ đợi khoảnh khắc đó cứ thế trào ra, cảm thấy mình là kẻ hoàn toàn thất bại, nhất là chuyện tình cảm. Đến tận giây phút này Vương Nhã Khả vẫn chưa nào hiểu được con tim của Bạch Đào Ninh. ta quá nhiệt tình, quá nồng nhiệt, nhưng chính nhiệt tình và nồng nhiệt đó lại khiến có cảm giác mơ hồ, chân , là vì nó đến quá nhanh hay vì trước sau vẫn bó hẹp trái tim mình chịu mở rộng cánh cửa ấy ra?

      líu ríu : “Tên khốn Bạch Đào Ninh…”.

      Nếu Bạch Đào Ninh tức giận như vậy, nếu sau đó ta gọi cho cuộc điện thoại, đón trở về, có lẽ cũng suy nghĩ lại mà sẵn sàng đón nhận ta. Nhưng, tức giận của ta lại giống như luồng khí lạnh lẽo lao thẳng vào trái tim Nhã Khả. Nếu người đàn ông này chỉ cần thân xác , thà rằng tiếp tục đơn. Nghĩ như vậy, nước mắt bất giác trào ra.

      Vương Nhã Khả lấy cánh tay lau nước mắt, ngửa cổ uống rượu, uống xong lại hỏi nhân viên phục vụ ở quầy bar: “Có rượu gì có thể khiến người ta say nhanh hơn ?”.

      Nhân viên phục vụ liếc mắt nhìn , : “Tôi thấy giờ say lắm rồi!”.

      “Vớ vẩn, tôi say, cho tôi thêm ly nữa!”

      Nhân viên phục vụ gì, lại rót thêm cho Nhã Khả ly.

      Trong lúc Vương Nhã Khả mắt say lờ đờ, chợt nhận ra có người đàn ông bước đến ngồi bên cạnh mình. Ánh mắt ta mơ hồ , thầm tính toán cẩn thận lát, cười phá lên, giọng ậm ờ : “Đào Ninh, cuối cùng cũng đến. phải là vì cần thân xác tôi, phải lợi dụng tôi đấy chứ?”.

      Người đàn ông đó chẳng chẳng rằng, Vương Nhã Khả tiếp tục cười cười, khoác tay lên vai , xoay người hướng về phía trước, : “Đào Ninh, em cho biết, Ân Tấn Minh là tên khốn, tên khốn… ta phải là người tốt…”.

      Người đàn ông vẫn im lặng , nét mặt xám xịt nhìn Vương Nhã Khả, mắt lờ đờ mê mẩn, hỏi: “Tại sao ? vẫn còn giận em sao?”.

      Cơ thể Vương Nhã Khả mềm nhũn như bún chỉ chực đổ rầm xuống. Người đàn ông vòng tay ôm lấy , giãy giụa hồi, nhưng tay chân như bị rút hết sức lực. ngọ quậy thêm nữa, nằm gọn trong lòng , tay phải sờ lên khuôn mặt xanh xám của người đàn ông trước mặt, giọng líu nhíu : “Cảm ơn tốt… Ờ, Đào Ninh, em phát ra… hình như cao bằng tên khốn Ân Tấn Minh!”.

      Người phục vụ tốt bụng : “Quý này uống nhiều quá, say rồi, tôi nghĩ ngài nên đưa ấy về nhà !”.

      Vương Nhã Khả nổi giận phừng phừng, mắng: “ cái gì? Tôi… tôi đâu có say… vớ vẩn…”, trong cơn mơ hồ nhìn thấy trả tiền, nắm chặt lấy vạt áo của , gào lên , “Em cần thương hại của , em vẫn muốn uống… uống rượu!”.

      Người đàn ông nửa ôm nửa đỡ Vương Nhã Khả , gọi xem taxi. vốn định để Vương Nhã Khả ngồi ở ghế sau, ngồi ghế trước gần tài xế, nhưng nhìn Vương Nhã Khả say tí bỉ còn biết trời đất gì nữa, lại hậm hực quay đầu, ngồi xuống ghế sau cùng .

      Lúc này rượu gần như bay hơi hết. Vương Nhã Khả túm tay áo , cười ngốc nghếch : “ đưa tôi đâu đây? Nhà hả? Phải chăng muốn… muốn tình đêm… với tôi…”.

      thèm để ý đến , Nhã Khả tiếp tục cười ngốc : “Tôi biết, đàn ông các đều là đồ bỏ , tình đêm hả, được đấy, ha ha, rượu vang…”.

      Hành động đó khiến tài xế taxi lái xe ngừng nhìn qua gương chiếu hậu vẻ thăm dò, khuôn mặt cảnh giác cao độ.


      Ân Tấn Minh cố nuốt giận. vốn chẳng muốn quản chuyện của Vương Nhã Khả, tập trung xem bóng đá. Nhưng, càng xem càng nhận ra mình thể tập trung được, mọi suy nghĩ trở nên rối bời, mơ hồ, hỗn độn. Mắt nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, nhưng, bàn thắng được ghi như thế nào, cầu thủ nào ghi bàn, lại hoàn toàn biết.

      muộn thế này, mình vào quán bar, từng nghe đến quán Encounter đó, vô cùng phức tạp, loại người nào cũng có, nghe đâu còn có cả người bị AIDS. Đúng là biết đều, nếu đúng là xảy ra chuyện gì làm thế nào? Tuy giờ họ còn bất kỳ quan hệ nào, nhưng dù sao cũng từng có ba năm ân nghĩa vợ chồng, thể ngoảnh mặt làm ngơ được.

      Cuối cùng, Ân Tấn Minh đành tắt tivi, cầm chìa khóa ra ngoài, thề đây là lần cuối cùng. Lần này là để thể bản lĩnh đàn ông, sau này nhất định con tim phải cứng rắn được yếu mềm như thế nữa.

      Lúc nhìn thấy Vương Nhã Khả say mềm tại cái quầy bar của Encounter, chẳng còn nhận ra ai với ai nữa, thế mà cái miệng vẫn “quang quác”, nếu lúc đó người đến phải là , mà đúng là Bạch Đào Ninh, hoặc người đàn ông khác, nhất định là tình đêm với người ta rồi cũng nên.

      Trong ấn tượng của Ân Tấn Minh, từ trước đến nay Vương Nhã Khả chưa bao giờ say tí bỉ như thế. Vì thế, lúc nhìn thấy Vương Nhã Khả mặt mày đờ đẫn, nở nụ cười ngốc nghếch, vẫn có thể dễ dàng nhận ra nỗi cay đắng, chua xót đằng sau đó. mượn rượu giải sầu, mượn rượu để dốc bầu tâm sao?

      Tảng băng dày ba trượng chẳng thể tích tụ được trong ngày, đến mức phải dùng rượu để bộc lộ nỗi

      Lòng mình những suy tư trong nhất định chỉ được tích tụ trong hai ngày. và Bạch Đào Ninh phát triển đến mức này rồi, dù sao cũng có lúc phải hờn giận nhưng đâu nhất thiết phải trầm mình vào rượu như thế này chứ? Ân Tấn Minh khẽ chau mày nhìn Vương Nhã Khả mềm nhũn ngồi bên cạch.


      nắm chặt tay áo , tay còn lại tựa như cố kiếm tìm khuôn mặt , bàn tay vô thức đưa ra, chạm lên mặt . biết mặt mình lúc này trong mắt là tròn hay vuông, nhưng biết hề nhận ra mình.


      Đến nơi rồi mà tài xế taxi vẫn dùng ánh mắt như thám tử tư nhìn Ân Tấn Minh đưa Vương Nhã Khả xuống xe.


      Cũng lạ , bất kỳ người nào sau khi nghe được mấy lời lảm nhảm linh tinh của Nhã Khả sau khi say rượu đều nghi ngờ mưu khác. Ân Tấn Minh rất muốn hét lên bên tai ta, tôi còn cần phải tình đêm với ấy sao, ngủ chung giường với nhau ba năm rồi đấy. Nhưng tài xế taxi cũng chẳng buồn đôi co, tranh cãi làm gì, ta cũng chẳng biết là ai.


      vẫn giữ bộ mặt mày tối sầm trả tiền xe, rồi kéo Vương Nhã Khả vào thang máy.


      Đầu Vương Nhã Khả ghếch lên vai Ân Tấn Minh, đôi mắt khéo hờ, chỉ cần lơ là để giữ chặt là người từ từ trôi tuột xuống. Thử mấy lần, Ân Tấn Minh có chút bực mình, thực chỉ muốn cho trượt luôn xuống rồi nằm dưới đất cho xong, thèm để ý nữa. Nhưng, ngoái đầu nhìn thấy khuôn mặt chau mày, bộ dạng mệt mỏi như phải chịu đựng giày vò của men rượu, trái tim lại trở nên yếu mềm, tay phải ôm eo , để đầu dựa vào vai mình.


      Thang máy cuối cùng cũng lên đến tầng lầu của họ. Ân Tấn Minh xốc Vương Nhã Khả ra khỏi thang máy, mới được vài bước, người nhũn ra. Ân Tấn Minh chẳng còn cách nào khác, đành vòng tay ôm bụng , đến trước cửa nhà mới thả xuống, dùng tay phải giữ chặt, còn tay trái tra chìa khoá vào ổ.


      Ôm Vương Nhã Khả vào nhà xong, dung chân đóng cửa, rồi lại bế vào phòng ngủ, đặt lên giường.


      Vương Nhã Khả hai mắt vẫn nhắm tịt, dẩu môi, chau mày như thể trong người rất khó chịu, thoải mái. Ân Tấn Minh nhìn dáng ngủ của Vương Nhã Khả lắc đầu, định xoay người rời , chợt nghe thấy tiếng lí nhí từ cổ họng của Vương Nhã Khả: “Tấn Minh....”



      Ân Tấn Minh chợt sững người, nhận ra sao? cuối đầu xuống nhìn, tay vẫn nắm chặt cà vạt buông, mắt nhắm tịt vừa rồi cũng chỉ là trong vô thức thốt ra tên mà thôi.


      Ân Tấn Minh khẽ thở dài, cố gỡ bàn tay nắm chặt cà vạt ra, nhưng có vẻ khả thi. Vương Nhã Khả nắm rất chặt, Ân Tấn Minh cách nào gỡ tay ra được, lại dám dùng sức quá mạnh, sợ làm đau.


      đành đứng nhìn Vương Nhã Khả trong bộ dạng say mèn, nhất thời chẳng biết làm thế nào. Bất giác thấy vừa tức lại vừa buồn cười, lúc này còn tranh với cái gì nữa? chỉ đơn giản là muốn cố lấy lại tinh thần, làm việc để cống hiến cho phát triển hài hoà của xã hội chủ nghĩa đó là đưa ngươi phụ nữ độc thân về nhà thôi sao? Nhưng hành động nghĩa hiệp đó hoàn thành rồi sao? Thậm chí còn bị tài xế taxi coi là loại háo sắc, bị mượn mắng cho té tát, giờ muốn ngủ chút cũng được.


      Khoé môi Vương Nhã Khả khẽ động, trong mê man vãn gọi: “Tấn Minh....”


      thanh đó vang lên rất ràng, chân thực, khiến Ân Tấn Minh chợt kinh ngạc, rốt cuộc là say hay giả vờ say?


      Ân Tấn Minh tiến sát lại gần muốn nghe cho , Vương Nhã Khả khẽ động đậy khoé môi, lẩm bẩm nghe . gọi nhàng: “Nhã Khả, Vương Nhã Khả, thả lỏng tay ra được ? Thả lỏng chút...”


      Dường như Vương Nhã Khả nghe thấy, khẽ khàng nới lỏng tay. Ân Tấn Minh chưa kịp ngẩng đầu lên, tay vòng qua níu chặt lấy cổ , đôi môi cuồng nhiệt lao thẳng tới hôn .


      Ân Tấn Minh chợt sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng lại, Vương Nhã Khả thả lỏng tay, từ từ đẩy ra tựa như là cơn đại hồng thuỷ, là con mãnh thú, nước mắt cứ thể trào ra, khẽ mắng: “Ân Tấn Minh.... ... đồ khốn...”


      Vẫn là mơ trong lúc say. Ân Tấn Minh nhìn khuôn mặt Vương Nhã Khả chau lại, vừa than vãn vừa thở dài. ngồi xuống bên giường, đưa tay ra, khẽ khàng lau từng giọt lệ trào ra nơi khoé mắt . Khuôn mặt trở nên mơ hồ và yếu ớt, đau khổ và cam chịu như thế, khiến trai tim như bị thứ gì đó đè nặng, có nỗi đau ỉ, sau sắc mà dai dẳng.


      Ân Tấn Minh cứ ngồi ở đó như thế, ngắm nhìn Vương Nhã Khả say ngủ, nghe tiếng líu ríu phát ra từ cổ họng , sững sờ hồi lâu chẳng hề động đậy.
      Last edited by a moderator: 1/3/15

    5. khahanhl

      khahanhl Well-Known Member

      Bài viết:
      2,937
      Được thích:
      1,718
      Chương 32.1: Nửa muốn nhảy nửa

      Vương Nhã Khả tỉnh lại, nhận ra ngủ trong phòng mình, đầu đau như búa bổ sau trận rượu say tí bỉ đêm qua. ngước cặp mắt kèm nhèm nhìn khắp bốn phía xung quanh, cảm giác còn giống giấc mơ hơn cả giấc mơ.

      ràng hôm qua đến Encounter, còn uống rất nhiều rượu, tại sao lại về được nhà thế này?

      Vương Nhã Khả tìm được câu trả lời, bước ra khỏi phòng phủ, thấy Ân Tấn Minh ngồi sofa đọc báo. Nhìn thấy bước ra, liếc mắt nhìn, rồi ánh mắt lại di chuyển lên tờ báo, : “Tôi mua rất nhiều đồ ăn sáng, nếu ngại cùng ăn ”.

      Vương Nhã Khả lặng người giây lát, nghe nhầm đấy chứ? Ân Tấn Minh chuẩn bị bữa sáng? Sống với nhau ba năm trời, xưa nay chưa từng mua đồ ăn sáng, thế mà giờ phút này, khi họ còn bất cứ quan hệ gì nữa, tại sao lại tốt bụng thế này?

      Bị Vương Nhã Khả nhìn chằm chằm, Ân Tấn Minh chẳng còn cách nào khác đành giả bộ tiếp tục đọc báo.

      Vương Nhã Khả cố sức sắp xếp, hồi tưởng lại mớ ký ức hỗn độn đêm qua. Hình như đêm qua có người đưa lên xe taxi, người đó là ai? và người đó có Make love ? Nếu đúng là tình đêm chắc xấu hổ đến đào hố mà chui xuống mất.

      suy nghĩ mông lung, đánh răng rửa mặt.

      Ân Tấn Minh thở phào nhõm, cảm thấy mình đúng là đồ ngốc, mua cái ài mua lại mua đồ ăn sáng. Quá lộ liễu, như thế chẳng phải khiến nghi ngờ sao?

      Đột nhiên, Vương Nhã Khả lao ra, bước chân thần tốc đổ bộ đến ben , hét lớn: “Tôi nhớ ra rồi, Ân Tấn Minh, có phải hôm qua đưa tôi về đúng ?”.

      Ân Tấn Minh tim đập thình thịch, nhìn bộ dạng của “thẩm phán” Vương Nhã Khả lớn tiếng chấn vấn, hoạch hội, ngập ngừng giây lát, thầm nghĩ dù có duỗi ra hay co vào cũng đao là xong đời, việc gì mình phải rụt cổ vào. Nghĩ thế liền ngẩng cao đầu hùng hồn tuyên bố đầy lý lẽ: “Là tôi đưa về đấy. có biết ở Encounter hạng người nào cũng có ?Tôi sợ bị người ta lây AIDS sang cho. Nhưng đừng cho rằng tôi quan tâm , chỉ là tôi nghĩ cho bản thân tôi thôi. Chúng ta tắm chung phòng, ăn chung nhà bếp, ngồi chung phòng khác, nếu đúng là bị dính phải thứ đó tôi cũng muốn gặp vận rủi như thế đâu. Vì thế tôi mới hùng ra để đón về!”.

      Vương Nhã Khả ánh mắt lóe sáng, con ngươi chuyển động ngừng, lúng túng : “Vậy tôi… tôi gì đấy chứ?”.

      có thể gì chứ? Say tí bỉ còn biết trời đất gì nữa!”, Ân Tấn Minh hậm hực nghĩ, người ta có lòng tốt chịu báo đáp còn mắng mở té tát như thế. Tôi so đo tính toán với thôi, còn biết xấu hổ mà hỏi như thế sao?

      “Vậy tôi… tôi… toi làm gì chứ?”, Vương Nhã Khả lại càng lúng túng. Giọng cũng run rẩy, ngập ngừng.

      , tôi quẳng lên giường, liền ngủ luôn”, Ân Tấn Minh tiếp tục giả bộ đọc báo. từng làm gì hoặc làm gì, nhất định . Vả lại, cố ý dùng từ “quẳng” để biểu thị rằng hề thương hoa tiếc ngọc, tất cả chỉ vì sợ mang AIDS về nhà nên mới tỏ thái độ và trách nhiệm nơi công cộng mà đưa về thôi.

      hả?”

      !”

      Ánh mắt sáng quắc của Vương Nhã Khả tựa như ánh đèn pha quét khắp ngươi , Ân Tấn Minh vẫn cố giữ nét mặt giả bộ như hề có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng, Vương Nhã Khả cũng gì nữa, quay trở lại phòng vệ sinh tiếp tục rửa mặt.

      Ân Tấn Minh lúc đó mới đặt tờ báo xuống, muốn nghĩ về vấn đề này nữa. thầm nghĩ nếu thẩm vấn cho ra ngọn ra ngành nhất định dừng lại, vì thế vội vội vàng vàng thu dọn chuẩn bị làm.

      Chiếc cà vạt của sau khi rơi vào tay đêm qua, đến sáng nay chẳng khác nào sợi dây thừng. đổi chiếc cà vạt khác, bước ra phòng khách, Vương Nhã Khả ngồi bên bàn ăn sáng, bộ dạng rất yên tâm thoải mái.

      Ân Tấn Minh thầm nhếch mép, nghĩ nàng này đúng là biết điều gì cả, ngay cả đến câu cảm ơn cũng chẳng .

      Lúc thay giày ở gần cửa, đột nhiên nhớ ra, trước đây cũng từng như thế. Vương Nhã Khả làm xong bữa sáng mới dậy, sau khi đánh răng rửa mặt liền ngồi vào ăn sáng, giống như bữa sáng tự nhiên từ trời rơi xuống vậy.

      Nghĩ như thế, Ân Tấn Minh có chút ngại ngùng. Mình mới mua bữa sáng được lần đòi người ta phải báo đáp ơn nghĩa, ràng như thế phải. May mà Vương Nhã Khả lời cảm ơn, chứ nếu chẳng phải càng chứng tỏ phong độ sao?

      Ân Tấn Minh vội mở cửa bước ra, đúng lúc đó, Vương Nhã Khả đột nhiên : “Cảm ơn”.

      chợt sững người, quay đầu lại nhìn. Vương Nhã Khả cúi đầu uống sữa đậu nành, cũng chẳng dám nhìn sang phía bên này. lắc đầu, thầm nghĩ phải mình nghe nhầm đấy chứ?

      Ân Tấn Minh có thói quen dùng từ này, Vương Nhã Khả lại càng ít khi sử dụng. Hai người đấu khẩu trở thành thói quen hằng ngày rồi, đột nhiên lại dùng từ lịch như thế, giống như mặt trời cùng mọc lên từ bốn phía Đông Tây Nam Bắc, thể nào tin nổi.

      taxi, Ân Tấn Minh vẫn còn cảm thấy ngày hôm nay kỳ lạ. và Vương Nhã Khả đều như uống nhầm thuốc, chỉ mới qua đêm thôi mà biến thành thanh niên ngũ giảng tứ mỹ (1) vậy. Trân say hôm qua khiến Vương Nhã Khả mụ mị đầu óc rồi sao? Chập mạch hả? Vậy còn ? Điều gì khiến cũng chập mạch theo như thế?

      Bên ngoài cửa kính xe, những tòa cao ốc ngừng lướt qua trước mặt. Ân Tấn Minh cố chụp lại từng khoảnh khắc trong tâm trí mình. Hôm nay phải giải quyết rất nhiều việc, đầu tiên phải điều động nhân đến vùng Hoa Bắc, buổi tối còn buổi tiệc khiêu vũ, lời ám chỉ hôm qua của Trần tổng khiến thể suy nghĩ

      Vương Nhã Khả sau khi ăn sáng xong, liền nghĩ đến bộ dạng như nhìn thấy quỷ của Ân Tấn Minh sau khi nghe thấy tiếng “Cảm ơn” từ miệng , bất giác nhoẻn miệng cười. Bữa sáng rất đơn giản, xuống ngay dưới lầu là có thể mua được, chút quẩy, sữa đậu nành và cháo, nhưng, sau trận say đêm qua, ít cháo và sữa đầu nành như thế này đúng là rất phù hợp với cái miệng nhạt nhẽo của .

      Lúc đó, Vương Nhã Khả đột nhiên nhớ đến chuyện, nụ cười mặt thoáng chốc biến , sắc mặt lại trở nên khó coi. Tình cảm giữa và Bạch Đào Ninh nảy sinh vấn đề nghiêm trọng, đáng lẽ nên suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này, nhưng nhìn thấy Ân Tấn Minh, bỗng quên hoàn toàn những thứ đó.

      Vương Nhã Khả khẽ chau mày, hôm qua là đúng. Đổi lại nếu là Bạch Đào Ninh nhất định cũng tức giận như thế. Song, đúng là chuyện tình cảm rất khó . muốn chấp nhận ta, nhưng trong lòng vẫn còn quá nhiều thứ mơ hồ, cảm nhận được vị ngọt của tình .

      Dường như Bạch
      Đào Ninh mang trong mình thứ gì đó rất khủng khiếp, vài việc ta làm khiến khó lòng tiếp nhận. Trước đây, Vương Nhã Khả chưa từng nghiêm túc nghĩ đến vấn đề này, ngược lại nếu đứng ở vị trí của mà nghĩ cũng có thể hiểu được phần nào.


      Song, nếu ở góc độ của Nhã Khả mà nhìn nhận chuyện khôgn hẳn chỉ đơn giản như vậy. từng đặt mình vào vị trí của Bạch Đào Ninh để nhân vấn đề, nhưng lại chưa từng nhìn nhận từ góc độ của bản thân mình. Còn ta, liệu ta từng đặt mình vào vị trí của để đánh giá vấn đè chưa?


      cầu của ta quá đáng, nhưng cảm xúc của vẫn chưa chín muồi hay họ sai ở chỗ nào?


      Giống như đêm qua, nếu ta lòng và tôn trọng cho dù có từ chối, ta cũng nhất thiết phải nổi trận lôi đình rồi lạnh lùng thờ ơ như thế. Đêm qua mình rời khỏi nhà nhưng ta cũng chẳng tỏ vẻ gì, hoàn toàn quan tâm.


      Vương Nhã Khả uống hớp sữa đậu nành, chợt thần người ra.


      Tình cảm phát triển đến mức này, nhưng càng lúc co càng thấy mơ hồ. thấy tình cảm giữa và Bạch Đào Ninh giống tình mà giống như tiến hành vụ giao dịch làm ăn nào đó vậy. Vấn đề nguy hiểm ở chỗ, dù là giao dịch, nhưng mục đích của cuộc giao dịch này là gì lại hoàn toàn biết.


      Vương Nhã Khả chẳng có cách nào để toàn tâm toàn ý với Bạch Đào Ninh, từ sâu thẩm trong trái tim cũng thể sẵn sàng đón nhận ta. Dường như gian của hai người bị ngăn cách, rốt cuộc là bị ngăn cách bởi thứ gì? Là vì bản thân vẫn còn lưu luyến về cuộc hôn nhân trước đó, hay vì thái dộ của Bạch Đào Ninh?


      Vương Nhã Khả luôn bị động đón nhận, bị động nghe theo tất cả những việc mà ta sắp đặt, nhưng bản chất của đâu phải là người yếu đuối, có chủ kiến như thế.


      Sau khi chủ kiến quay trở về lại bắt đầu hoài nghi về mối tình này.


      Nếu trước đay luôn nghĩ những lời mà Ân Tấn Minh là cố tình xoáy sau vào nỗi đâu, cố tình ngăn cản chuyện tình cảm của lúc này cũng bắt đầu hoài nghi về tình cảm mà Bạch Đào Ninh dành cho mình rốt cuộc mấy phần là . Vết rạn nứt của ngày hôm qua càng khiến thêm phần khó hiểu.


      Vương Nhã Khả dọn dẹp bàn ăn, xách túi làm, cố gắng ngồi chỗ mà đón già đoán non nữa. cần đối diện với . Về điểm Vương Nhã Khả luôn có đủ dũng khí và mạnh mẽ.


      Sau khi đến công tay, mọi đều rôm rả say xưa bàn về buổi khiêu vũ tối nay. Mục đích của buổi tiệc là để mừng công quá ràng rồi, nhưng ý đằng sau theo như lời mọi người đồn lại chính là buổi lễ đính hôn của Ân Tấn Minh và An Thư Mỹ.


      Tuy mọi người cố tình muốn để Vương Nhã Khả biết, nhưng vẫn nghe thấy. Bình tĩnh lắng nghe, thầm nghĩ, nếu tin này là mai hoặc là ngày kia, Ân Tấn Minh nhất định đề nghị bổ sung đơn ly hôn chính thức, rồi làm thủ tục theo đúng trình tự pháp luật.


      Khi ấy, hay là người phải chuyển khỏi nhà đây?


      Vương Nhã Khả thể tập trung suy nghĩ vào màn hình vi tính được. Trong đầu hoàn toàn có phương ấn kế hoạch nào cả, lồng ngực đau nhói, mọi suy nghĩ cứ rối bời, hoàn toàn chẳng nghĩ thêm được điều gì.


      Bạch Đào Ninh vẫn gọi điện thoại, cũng chẳng tìm gặp . Nhã Khả biết tâm trạng mình lúc này là thế nào nữa. Trước đay khi còn Ân Tấn Minh, nếu hai người mà cãi nhau, được bao lâu là bắt đầu lo được lo mất, biết nên làm sao, rồi thấp thỏm, đứng ngồi yên.


      Nhưng lúc này, hề có cảm giác đó, chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn chẳng nhớ. Cho dù có đột nhiên nhớ đến, cảm giác trong lòng Vương Nhã Khả cũng chẳng đau chẳng ngứa gì mà chỉ chút áy náy mà thôi.


      Có lẽ Bạch Đào Ninh đúng. Đúng là vẫn còn Ân Tấn Minh. Nhưng, và An Thư Mỹ phát triển đến giai đoạn này rồi, chẳng ai trong công ty là truyền tai nhau chuyện họ đính hôn vẫn cũng được gì đâu? Tự chuốc nhục vào thân ư?


      thể tiếp tục suy nghĩ mông lung như thế, Vương Nhã Khả đứng lên, Bạch Đào Ninh tìm có thể tìm ta. Trước đó đúng là có chỗ đúng, vì thế nên chủ động nhận lỗi. Tất cả đều trưởng thành, có gì phải ra, nên giữ mãi trong lòng.


      Cách cửa phòng làm việc của Bạch Đào Ninh đóng chặt. Vương Nhã Khả đứng trước cửa ngập ngừng giây lát, cuối cùng hạ quyết tâm, mở cửa. Cánh cửa vừa được mở ra, lập tức sững người. Bạch Đào Ninh ngồi sau bàn làm việc, Cát Đằng cũng ở đó, nhưng, chỗ ngồi của ta là... đùi Bạch Đào Ninh.
      Last edited by a moderator: 1/3/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :