1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thang Tiêu- Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 58c Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      [​IMG]

      Thang Viên
      (重生之汤圆儿)
      (小说作者: 森中一小妖)

      Nguồn : http://520xs.com/21491/

      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu

      Editor: Đinh Thùy Vân

      Convert: Ngocquynh520

      số chương: 58 chương

      Bìa: Nữ Lâm


      Giới thiệu:


      Kết giao bốn năm bị bạn trai phản bội.

      Tâm ví như tro tàn chính là nguyên nhân dẫn tới vụ tai nạn xe cộ trở về thời trung học.

      Về sau hạ quyết tâm chết tâm, cắt đứt đoạn tình cảm.

      Lại chưa từng nghĩ, người thiếu niên nhìn như đơn thuần vô hại kia

      Ngay từ lúc bắt đầu giăng sẵn hàng ngàn chiếc lưới.

      Càng muốn trốn, lại càng bị buộc chặt...

      Nội dung: thanh mai trúc mã, trọng sinh, hài hước, oan gia.

      Nhân vật chính: Thang Viên, Viên Tiêu

      Vai phụ: Kỳ Tha.

      Đôi lời cảm nhận: câu truyện hài hước thú vị giữa Thang Viên và Viên Tiêu. Viên Tiêu lòng dạ đen tối, nhưng trước mặt Thang Viên lại luôn giả vờ hiền lành, lương thiện. Cũng chỉ có Thang Viên bị lừa thôi. ​
      Last edited by a moderator: 28/4/15

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      chương 1, sườn núi.

      “Báo cáo huấn luyện viên, có người té xỉu rồi!”

      “Bị cảm nắng rồi hả? Bây giờ học sinh cao trung là! Mau đưa tới phòng y tế!”

      “Cái kia...huấn luyện viên....”

      “Có việc gì mau ! Đàn ông con trai lằng nha lằng nhằng còn ra thể thống gì nữa!”

      “Bạn ấy...hình như là bị phân chim đập vào đầu choáng váng...”

      “...”

      Hô hô, Thang Viên thiếu chút nữa là cười ra tiếng, đấy là cái đứa xui xẻo nào, cư nhiên bị phân chim đập vào đầu đến hôn mê! Nhưng mà hình như cũng từng bị phân chim rơi xuống đầu, lúc đó là khi còn học năm nhất? Thang Viên hơi mở to mắt, ánh sáng mặt trời chói mắt trong nháy mắt rọi vào đồng tử. nhịn được hé mắt, chẳng lẽ bị vứt xác rồi à? đúng, vẫn còn sống, ít nhất còn có thể thấy ánh mặt trời.

      Dừng lại cho đến khi thích ứng được với ánh mặt trời, Thang Viên rốt cuộc nhìn thấy vị trí địa phương ở. sân thể dục, đám thiếu nam thiếu nữ mặc trang phục giống hệt nhau khàn giọng kêu hai ba bốn, bước đều rất chỉnh tề, vang lên ken két, nghe được thanh này da đầu Thang Viên run lên, lồng ngực như bị vật cứng rắn thô sáp đè ép, đau đớn, Thang Viên lúc này mới cảm thấy được thích hợp, ra sức mở to mắt nhìn thấy: Cừ , ai cõng vậy?

      giật giật, nhưng chưa tỉnh được, người chỗ kia đau đớn, trong lòng càng lúc càng cảm thấy quái dị, lúc muốn gọi cái người cõng kia, bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nam vui mừng: “Bạn học, bạn tỉnh rồi sao?”

      Nam sinh mặc dù bị phơi nắng đen thui lại mang khuôn mặt nhìn có chút trẻ con nhất thời chiếu vào mi mắt , đây là đứa nhà ai vậy, cố gắng nhớ lại thế nào cũng chỉ cảm thấy quen mắt? Vì sao bỗng dưng lại có loại cảm giác ổn? “Xin hỏi...đây là đâu vậy?”

      Ôi! Nam sinh kia bị câu hỏi vừa rồi của làm cho sửng sốt, ánh mắt kỳ quái nhìn , lúc lâu sau cũng ra từ nào. Vào thời điểm Thang Viên thể kiên nhẫn thêm được nữa, cái lưng lao động kia bỗng chuyện, giọng rất êm tai, giống cái giọng khàn khàn của con trai lúc vỡ giọng, ở đây mặt trời chiếu xuống gay gắt cũng vẫn cảm thấy sảng khoái, “ lưng tớ.”

      Cái này được gọi là trả lời sao, Thang Viên thiếu chút nữa là thể khống chế bản thân cho cậu ta cái bạt tai, thấy mình giơ tay sau đó lại ngây ngẩn cả người, cái bàn tay này móng tay được cắt vô cùng gọn gàng, vô cùng sạch , vừa nhìn thấy biết ngay đây là bé ngoan. Nhưng ràng mấy ngày trước mới làm lại móng, còn đặc biệt viết chữ đầu tiên trong tên mình lên ngón cái, mà bây giờ, mấy ngón tay này sao lại sạch như vậy? Sạch đến mức khiến có chút luống cuống.

      rốt cuộc thể bình tĩnh được nữa, vùng vẫy muốn thoát khỏi cái lưng của người nọ. Từ lúc bắt đầu cảm thấy thích hợp, nhưng vẫn cố kiềm chế cảm xúc chính mình, nhưng đến khắc nhìn thấy bàn tay của mình kia, cảm xúc nhẫn rốt cuộc chịu được bộc phát.

      “Đây là chỗ nào? Rốt cuộc tôi ở đâu?”

      Người nọ cũng vô cùng sảng khoái, trực tiếp để xuống. Việc đầu tiên Thang Viên làm ngay sau khi được tự do chính là túm lấy cổ áo của nam sinh lần đầu gặp mặt kia mà hỏi.

      Nam sinh kia dường như bị vẻ hung hãn của trấn trụ, ấp úng trả lời: “Sân thể dục.” Ánh mắt vẫn hề chớp động cái nào, nhìn chằm chằm, giống như bị dọa sợ ngây người.

      “Sân thể dục nào?”

      ...trường số .”

      Thang Viên hai mắt trợn ngược trực tiếp ngã xuống, nhất trung, từng học trường trung học tốt nhất thành phố R. Nhưng mà ràng ở thành phố H cách đây ba giờ bay, vì sao vừa tỉnh dậy đột nhiên lại trở về thành phố R?

      Mơ mơ màng màng nghe thấy giọng : “Này...bạn đồng học này có phải bị phân chim đập vào đầu u mê rồi ?”

      “Có lẽ...đúng vậy.” giọng khác cực kì bối rối.

      Cậu mới bị phân chim đập vào đầu u mê! Hai người đều bị phân chim đập vào đầu u mê! Đây chính là ý thức cuối cùng của Thang Viên.

      Lần nữa tỉnh lại, hề có ai bên cạnh, Thang Viên nhìn xung quanh rồi xốc chăn xuống giường. Đúng lúc có người đàn ông trung niên đến, thấy thức dậy liền mỉm cười, bộ dáng cực kì thân thiện, “Học trò em tỉnh rồi, có vấn đề gì lớn, chỉ là cảm nắng, nghỉ ngơi chút là sao rồi.”

      Học trò? (*) được nghe hai người gọi như vậy, điều này là trùng hợp sao?

      (*) học trò và bạn học đề được gọi là đồng học.

      Nhìn lời nào, người đàn ông qua lấy cốc nước ấm đưa cho : “Các em đều là những thế hệ trẻ, được cha mẹ nuông chiều, bình thường sống thế nào cũng sao, nhưng đến lúc mấu chốt, nhìn xem, lập tức lại được rồi!” xong, người đàn ông trung niên có chút tiếc hận lắc đầu.


      “Cái kia, xin hỏi...” Thang Viên cân nhắc tìm từ, cố gắng áp chế hoảng sợ trong người, : “Vì sao em lại bị cảm nắng?”

      “Ai ôi, trẻ này, phơi nắng trong kỳ huấn luyện quân ! Thể trạng của tốt. Nhưng mà đây là ngày cuối cùng, em có thể kiên trì đến hôm nay cũng là tốt lắm rồi.”

      Thang Viên ngẩng đầu, cái lịch bàn sáng chói đặt bàn kia, ngày tháng đó ràng là mười hai năm trước.

      “Được rồi, về đội ngũ !” Thang Viên nghe được giọng vang dội vội tìm chỗ trống xếp vào hàng, học các bạn học xung quanh sống lưng thẳng tắp, khuôn mặt nghiêm túc, nhưng thực ra trong lòng nổi lên cơn sóng gió động trời. trở về mười hai năm trước, năm học năm nhất đó.

      Thang Viên còn nhớ lúc bị tai nạn giao thông mặt của Quý Vân Phong là vẻ sợ hãi và đau đớn. Đó là lần cãi nhau cuối cùng của hai bọn họ, Quý Vân Phong là bạn trai của , , có thể là vị hôn phu, nhưng mà vị hôn phu này giây trước vẫn còn ôm miệng đầy lời ngon tiếng ngọt, giây sau lại ôm ấp con ông chủ công ty mình làm việc.

      ta : “Thang Viên, em luôn sống trong tưởng tượng của mình, căn bản biết xã hội này rất khó khăn. Chúng ta tiền thể nếu kết hôn chỉ có thể có cuộc sống nghèo khổ, phải nịnh hót, mà xã hội ngày nay là như vậy.”

      “Cuối cùng cũng vì tiền đồ của mà suy xét, muốn con của sau này phải theo chịu khổ.”

      “Chúng ta chỉ có bản thân cho dù có cố gắng nhiều thế nào chăng nữa có lẽ sau này đến cả căn nhà chúng ta cũng mua nổi. Thay vì như vậy, bằng tìm con đường ngắn hơn.”

      “Thang Viên, cũng còn cách nào khác, em đừng trách .”

      Lời của ta vẫn còn vang vọng ở trong đầu , Thang Viên cười lạnh, biết xã hội khó khăn? Vì tiết kiệm tiền chưa từng mua bộ trang giá hơn trăm đồng, thậm chí năm mới cũng hề mua thêm đồ gì mới, bình thường tiêu tiền bậy bạ, cho dù bản thân thèm ăn món gì đó cũng liều mạng nhẫn nhịn, chỉ dừng lại ở rau xanh củ cải.

      Nhưng chưa bao giờ oán giận nửa lời, mỗi lần chỉ cần nghĩ đến cố gắng vì tương lai của hai người họ, nghĩ đến việc góp thêm viên gạch vào căn nhà tương lai của hai người họ liền hưng phấn thôi, đó chính là do cố gắng đổi lấy, sao có thể vui vẻ? cho rằng cũng giống , cũng tin rằng chỉ cần hai người đồng tâm hiệp lực có thể vượt qua mọi khó khăn.

      Nhưng nghĩ tới, ra người ngốc chỉ có , ta sớm vì cuộc sống khó khăn mất kiên nhẫn, nên muốn đường tắt đến xã hội thượng lưu, cần tốn nhiều công sức có thể đạt được ước mơ của hai người họ đồng thời cũng muốn gì được đó. Chỉ là, lại đem chính mình đẩy ra rất xa.

      Ngày đó, tức giận tới cực điểm, cũng thất vọng tới cực điểm. Cái người dịu dàng mua nhà chờ lấy vào cửa đâu rồi? Cái người tiết kiệm tiền vì muốn mời ăn bữa cơm tây vào đúng dịp lễ tình nhân mà đói đến xuất huyết dạ dày ở nơi nào? Có câu tình cảm thay đổi theo thời thế, ra là .

      chỉ cảm thấy toàn thân rét run, nếu bốn năm tình cảm của hai người cũng thể chống lại lực hấp dẫn của tiền tài cùng quyền thế, như vậy đời này còn có cái gì đáng để tin tưởng đây? Nhưng thể ăn khép nép cầu xin , cầu xin trở lại bên , người đàn ông như vậy cần cũng được. Cho nên mới nén nước mắt cắn răng bước từng bước rời khỏi .

      ngờ, vừa chia tay là vĩnh biệt. Nếu là bình thường làm sao có thể nhìn thấy chiếc xe tải ngược về phía mình, nhưng mà khi đó, mặc dù mặt ngụy trang vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại như bị ai níu chặt, sau đó liếc mắt nhìn cái, vẻ mặt thống khổ của ngừng lên trong đầu óc , trở thành lễ vật chia tay cuối cùng.

      nghĩ tới bánh xe vận mệnh lại vì mà quay ngược trở lại lần, Thang Viên trong lòng cảm kích ông trời, lần này tuyệt đối lãng phí sinh mệnh của mình, cũng tuyệt đối ngốc nghếch tin tưởng đàn ông. Chỉ cần mình , muốn tất cả mọi người đều nhìn thấy, cho dù phụ thuộc vào ai, cũng có thể tự mình tạo ra thành tựu đứng giữa trời đất!

      Nghĩ như vậy, Thang Viên bỗng cảm thấy tinh thần sảng khoái, khủng hoảng vì được trọng sinh cũng biến mất thấy tăm hơi. Nhất định phải sống cho có bộ dáng! Trong lòng Thang Viên năng hùng hồn. Nhưng còn chưa trở về vị trí bỗng nhiên cảm xúc về thời kỳ niên thiếu trở lại, huấn luyện viên lớn giọng rót vào lỗ tai: “Em học sinh kia, còn phát ngốc cái gì?”

      Là ai vậy, lại chọc tới huấn luyện viên rồi sao? Thang Viên đảo tròng mắt nhìn xung quanh, lại phát mọi người dường như nhìn về phía ?!

      “Là em đấy. học sinh kia, cần lại nhìn nữa! Phát ngốc cái gì vậy? Tên là gì?” Huấn luyện viên hùng hổ tới.

      Mặt dày của Thang Viên bỗng đỏ lựng lên, lần trọng sinh này dễ dàng lắm sao, lại bị giáo huấn như học sinh tiểu học rồi! xấu hổ nhìn ánh mắt mang nét cười của các bạn học chung quanh, mở miệng : “Thang Viên.” Tự dưng lại bị đám trẻ con cười nhạo! cần sống nữa! May mắn là ai nhận ra thay đổi.

      “Lớn tiếng chút!” Giọng của đứa trẻ này cứ như là tiếng mèo kêu vậy, ông ghét nhất là cái loại tiểu thư thiên kim mảnh mai này.

      “Thang Viên (*)!” Thang Viên bị huấn luyện viên kích thích, lớn tiếng ra đại danh của mình, sau đó liền cam chịu số phận nhắm mắt lại. Quả nhiên, giây sau trong hàng ngũ bắt đầu xuất tiếng cười kiềm chế được. Thang Viên đứng nghiêm như khúc gỗ còn vẻ mặt lại như cương thi (xác chết), tên ba mẹ đặt cho còn cách nào khác, cười cười , tốt nhất là bị huấn luyện viên bắt đứng phạt tập thể !

      (*) Thang Viên: bánh trôi.

      “Khụ khụ, cái đó, học sinh Thang Viên, về sau cần tập trung chú ý hơn! thể thất thần như vậy nữa.” Huấn luyện viên qua loa vài câu liền xoay người rời . Thang Viên dưới đáy lòng hò hét: Huấn luyện viên, đừng tưởng rằng thầy quay đầu em nhìn thấy khóe miệng thầy nhếch lên, muốn cười lại cố kìm nén, kìm nén bị bệnh cho coi!

      “Báo cáo huấn luyện viên!” Bỗng từ trong hàng ngũ truyền tới giọng nam. Nghe rất quen tai, Thang Viên nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, ôi, đây chẳng phải là vị tráng sĩ cõng đến phòng y tế sao, trông rất đẹp trai, nhưng cho dù có cố gắng nghĩ thế nào vẫn nhớ ra tên của cậu ta, mười hai năm, rất nhiều việc bị ném ra sau ót rồi.

      !”

      đầu bạn học Thang Viên vẫn còn phân chim!”

      Tôi! Tôi đạp! Gương mặt Thang Viên đỏ ửng, trọng sinh kích thích này quá lớn, thế nên quên mất mình bị phân chim đập cho choáng váng! Nhưng mà, tên nam sinh đó tuyệt đối thể tha thứ! Trong tiếng cười vàng của bạn bè Thang Viên trừng mắt nhìn cậu ta, hận thể dùng ánh mắt giết chết cậu!

      “...Em tên là gì?” Huấn luyện viên ngay thẳng cố kìm nén tiếng cười hồi lâu mới tiếp tục chuyển sang vấn đề khác.

      “Báo cáo huấn luyện viên, em tên là Viên Tiêu.”

      Đúng là sét đánh giữa trời quang! Thang Viên rốt cuộc nhớ ra người này là ai.

      Tác giả: khụ khụ, Tiểu mở hố mới ~~

      Vào hố mới của ta đây ~~ đảm bảo hố ngược~~ hoan nghênh, hoan nghênh.

      Mấy chương đầu hai nhân vật mới quen nhau, bởi vì cực kì vui vẻ, cực kì thú vị nên mới có thể khiến Viên Tiêu nảy sinh hứng thú với Thang Viên, Tiểu khẳng định rằng thời gian ở trường rất nhanh trôi qua~~, bước vào xã hội trò chơi mới bắt đầu ~~ tới, kéo vào nhà của chúng ta nồi bánh trôi nào ~~.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 2 ngồi cùng bàn

      Nhớ năm đó Thang Viên đau khổ làm học sinh hiền lành, luôn tuân theo lời dạy bảo của thầy giáo: Học tập tốt, mỗi ngày đều hướng về phía trước. Nhưng may, lại luôn ngồi cùng bàn với học sinh nam thích lảm nhảm! Người này chính là Viên Tiêu.

      Nghĩ tới điều này là Viên Tiêu lại cảm thấy hàm răng ngứa ngáy, người này làm rất nhiều việc ác, tội lỗi chồng chất! Thời điểm học trung học thành tích của Thang Viên rất tốt, nhưng phải do rất thông minh, mà bởi vì do rất cố gắng! học luôn chăm chú nghe giảng, tan học liền cắm đầu cắm cổ làm bài, hết tiết học cuối cùng rồi vẫn ở lại học đêm, đây chính là cách thức học tập của Thang Viên. Nhưng mà, kể từ khi giáo viên chủ nhiệm lớp chuyển Viên Tiêu tới ngồi gần , sinh hoạt của Thang Viên xảy ra trận biến hóa long trời lở đất!

      Vì sao ư? Bởi vì Viên Tiêu rất hay nhảm! Lại là kẻ thông minh thích lảm nhảm! Trong trí nhớ của Thang Viên về Viên Tiêu tất cả đều NBA(*). Nào là dẫn bóng, nào là cướp bóng, nào là bước nhảy,...Bây giờ ngồi suy nghĩ lại, Thang Viên vẫn còn nhớ rất nhiều thứ. Cậu ta mê NBA mê, nhưng thành tích học cũng xuống, rất nhiều lần Thang Viên học ngang qua sân bóng rổ nhìn thấy Viên Tiêu, lúc đó lòng có chút vui sướng, đợi xem kì thi lần này cậu làm như thế nào nhá!

      (*):viết tắt của National Basketball Association - Hội bóng rổ nhà nghề Mỹ.

      Nhưng mỗi khi vừa thông báo bảng điểm thành tích, Thang Viên lại luôn ngồi vững đầu , đẩy dồn xuống vị trí thứ hai. Suy nghĩ đến việc này, Thang Viên liền cảm thấy tức giận vô cùng. Về sau vì cậu ta luôn lảm nhảm bên tai mà có cách nào tập trung học tập, thành tích của Thang Viên từ từ yếu , Thầy giáo nhiều lần tìm chuyện, nhưng vì luôn là học sinh ngoan ngoãn nên Thang Viên vẫn dám ra chuyện về Viên Tiêu, vì thế phải tiếp tục nhận lấy các độc hại của cậu ta, độc hại này xuất là xuất liền năm, phải đến tận khi phân ban Thang Viên mới có thể giải thoát khỏi bể khổ.

      Nghĩ như vậy, oán giận của Thang Viên dành cho Viên Tiêu càng ngày càng sâu. Kẻ thù mà! Hai kiếp đều là kẻ thù! Thù này báo còn là con ! Hãy chờ đấy! Trong lòng Thang Viên xuất mục tiêu đầu tiên kể từ sau khi trọng sinh: Trả thù Viên Tiêu!

      đến đây, Thang Viên cũng cảm thấy rất may mắn, may mà chỉ trọng sinh vào ngày cuối cùng của khóa huấn luyện quân , nếu là ngày đầu tiên...Thang Viên kìm lòng được rùng mình cái, bà dì ba mươi tuổi thể chịu nổi ngày lăn qua lăn lại mấy lần đâu!

      Vào lúc cơm tối, Thang Viên tắm rửa cái, cho oai là để giội xui xẻo toàn thân, kỳ là vì đống phân chim đầu. nhàng khoan khoái ra khỏi phòng tắm, Thang Viên khẽ ngâm nga bài hát về phía phòng học, cảm giác là tân sinh tốt nha! Đúng như dự đoán, đến muộn, chủ nhiệm lớp tới, đứng bục giảng an bài chỗ ngồi, thấy Thang Viên khoan thai tới muộn, cảm thấy vui: “Em học sinh này vừa đâu vậy? Sao lại tới trễ?”

      ... tắm ạ.” Thang Viên cúi thấp đầu tỏ vẻ hối lỗi, bả vai co rụt lại, bộ dáng đáng thương tội nghiệp. Chủ nhiệm lớp thấy đứa trẻ giống cố tình gây nên cũng buông tha : “Vị trí được sắp xếp xong xuôi, em đến bàn cuối phía đó ngồi , nhìn vóc người em cũng khá cao, sợ nhìn thấy.”

      Thang Viên lo lắng gật đầu, quản nó bàn đầu hay bàn cuối, bây giờ có thể thả mới là chuyện tốt. Đợi đến khi mông ngồi băng ghế...

      Mới thở phào nhõm cái, đây là ngày trọng sinh đầu tiên, đúng là đủ loại cảm xúc trầm bổng phập phồng, nhưng mà tồi, bây giờ tất cả đều thuận lợi. Nhưng thực tế, Thang Viên mơ về tương lai quá hoàn hảo rồi___

      “Này, xin chào, tớ nhớ cậu, cậu tên là Thang Viên đúng , chúng ta có duyên, tớ tên là Viên Tiêu.”

      Thang Viên cứng mặt nghiêng đầu liền nhìn thấy tấm biển tên Viên Tiêu cười cười, hít sâu hơi, tại sao đến chỗ nào cũng thoát khỏi cậu ta vậy! Nhưng theo trí nhớ của , ràng là kết thúc học kì cậu ta mới xuất , sao bây giờ lại đến trước học kì vậy? Chẳng lẽ trọng sinh lại tất cả đều thay đổi rồi sao? Vậy, kiếp này thể dựa vào kiếp trước được nữa, khẳng định còn có thứ gì đó cũng theo lần trọng sinh này của mà thay đổi rồi, nhưng mà...có thể cần xuất người này !

      Mặt Thang Viên chút thay đổi nhìn cậu ta cái rồi quay , và cậu ta còn lời nào để !

      Ai nha, bạn học mới này có vẻ như dễ chung sống nha? Viên Tiêu thầm nghĩ, rằng, ngay cả sức quyến rũ của cậu cũng bị coi như nhìn thấy, ràng khi học sơ trung đám nữ sinh theo sau mông cậu kêu hô vương tử vương tử, Thang Viên này như vậy mà thèm nhìn cậu vào mắt! Nhưng mà sao, thứ cậu có nhiều nhất chính là kiên nhẫn!

      “Cậu biết là chúng ta rất có duyên phận sao? Tớ cậu nghe, nhũ danh của tớ cũng là bánh trôi (*), giống y như tên cậu đó.” Viên Tiêu coi như nhìn thấy làm mặt lạnh, cười hì hì bước đến trước mặt Thang Viên, mắt cong cong, khuôn mặt còn chút trẻ con lộ ra lúm đồng tiền.

      (*): Thang Viên nghĩa là Bánh trôi đó các bạn =D

      Đây là , dùng cái tên cậu ta cần? Người này có biết phiền hay ! Trong lòng Thang Viên hò hét, giữ vững nguyên tắc để ý cậu ta tới cùng, thèm lời nào.

      “Cậu thích chuyện? Hướng nội? sao, về sau tớ quan tâm tới cậu!” Đứa này cũng đáng thương quá, bị mắc bệnh khó khăn trong việc giao tiếp với người khác, nhưng mà sao, cậu nhìn rất thuận mắt, về sau cậu bảo vệ !

      “Trong kì thi vừa rồi cậu được bao nhiêu điểm?” Viên Tiêu ngừng cố gắng. Thang Viên tiếp tục để ý tới.

      “Cái kia...Cậu cứ ngồi như vậy cảm thấy khó chịu sao?” đến đây Viên Tiêu nhất thời cảm thấy rất bội phục Thang Viên, sách mới của bọn họ còn chưa phát xuống, vậy mà này có thể ngồi thẳng tắp ở đó làm bất kì việc gì, là thần tiên mà!

      “Ở đây tớ có vài cuốn tạp chí cậu có muốn xem ?” Viên Tiêu thử thăm dò lấy mấy quyển tạp chí đưa cho Thang Viên, vốn còn có hy vọng gì, ai ngờ Thang Viên lại nhận lấy tạp chí, phá lệ với cậu câu: “Cảm ơn!”. Giọng mát lạnh êm tai, nghe như tiếng nước chảy rì rào trong khe núi vào mỗi buổi sáng sớm, Viên Tiêu nghe đến sững sờ hồi, xem ra tiểu Thang Viên kỳ địa phương rất hấp dẫn đây! Nghĩ như vậy, hứng thú đối với người trước mắt này lại lớn hơn chút nữa.

      Chủ nhiệm lớp gọi vài học sinh nam lấy sách về lớp, Viên Tiêu là người chịu ngồi yên, xung phong nhận việc lấy, lúc vẫn còn câu vào tai Thang Viên: “Tớ giữ cho cậu bản mới nhất!” Thang Viên nâng trán, có cần phải cảm tạ ân điển của cậu ta ? Ni mã, phải đều là sách mới sao? Sách của cần cậu ta giữ cho à?!

      Kỳ muốn quan tâm đến Viên Tiêu, nhưng mấy cuốn tạp chí này rất hữu dụng đối với , ít nhất nhìn nó mà có thể nhớ ra phần nào các việc xảy ra. Cũng phải muốn đầu tư cổ phiếu gì gì đó, kiếp trước Thang Viên chưa từng chạm qua mấy thứ cổ phiếu này, lúc này mặc dù trọng sinh, nhưng nào biết tất cả có lặp lại hay ? Điều duy nhất có thể khẳng định đó là buôn bán bất động sản rất náo nhiệt! Vô cùng náo nhiệt! tính sinh mạng được lặp lại lần nữa, đây là điều duy nhất có thể khiến cuộc sống sau trọng sinh của bước sang hướng khác, nhưng mà! có tiền....

      Đến như các đề thi vào trường cao đẳng, năm đó vửa bước ra khỏi phòng thi cái là quên sạch luôn, tại càng miễn bàn rồi. Thang Viên thở dài, mặc dù trọng sinh, nhưng sinh hoạt của vẫn đúng quỹ đạo cũ nha!

      Đầu thu, trời vẫn vô cùng nóng bức, khỏi phải đến cái phòng học bé xíu lúc này có hơn sáu mươi con người này, Thang Viên ngồi bên lật tờ tạp chí, bên ngừng thấm mồ hôi ra từ mặt, trong lòng oán giận trường học điều kiện học tập thiếu thốn, đây còn là trường trung học tốt nhất thành phố R nha, vậy mà đến ngay cả cái quạt điện cũng có! là đông lạnh hạ nóng mà!

      Viên Tiêu chuyển sách giáo khoa cùng vài bạn khác lát liền quay trở về, vừa đến cũng giúp đỡ các bạn phát sách, mà ôm đống sách lớn thẳng về phía ghế ngồi của hai người, còn chưa về tới nơi bắt đầu lớn giọng gọi: “Thang Viên nhi, nhìn này, tớ giúp cậu mang đầy đủ tập sách giáo khoa về rồi!” xong, phịch tiếng đem tập sách giáo khoa đặt bàn Thang Viên, ánh mắt lấp lánh nhìn Thang Viên, giống như chờ lên tiếng khích lệ.

      Thang Viên nhíu mày lấy phần sách của mình, câu cảm ơn. còn cách nào khác, ra rất sợ chuyện cùng với những người vốn quen thuộc, rất nhiệt tình, mà lại là người thích chuyện, có gì bực mình cũng đều để ở trong lòng, cho nên kết bạn cùng với những người như Viên Tiêu cảm thấy rất áp lực.

      Lại nghe thấy giọng của Thang Viên, Viên Tiêu vẫn nhịn được ngây người chút, đường cậu cõng đến phòng y tế cũng từng nghe được giọng của , nhưng lúc ấy giọng của có chút khàn khàn, lại toàn gào thét, cậu chưa từng cảm thấy nó dễ nghe, nhưng mà người luôn yên tĩnh lúc này lại khiến cho người ta có loại xúc cảm hoàn toàn khác. Tựa như đối mặt với hồ nước trong vắt, khiến người ta nhẫn tâm quấy rầy đến yên lặng của , rồi lại muốn nhanh chóng kéo vào trung tâm của thế giới thanh thuần.

      Vì thế, khi Thang Viên ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Viên Tiêu ngơ ngác nhìn mình biết suy nghĩ điều gì. Bệnh thần kinh! Thang Viên trong lòng thầm mắng câu, cúi đầu lật xem sách giáo khoa mới, muốn xem bản thân mình còn có thể nhớ chút gì . Cùng lúc bên tai truyền đến tiếng cười của Viên Tiêu, dường như sắp thở nổi: “Hô hô, Thang Viên nhi, cậu, cậu...hô hô.”

      Thần kinh! Thang Viên để ý đến cậu, tiếp tục lật sách. Ai ngờ Viên Tiêu lại vươn tay nắm lấy cằm của , động tác đùa giỡn con nhà lành trắng trợn. Con ngươi Thang Viên ngưng lại, lạnh lùng đẩy tay cậu ra: “Đừng chạm vào tôi.”

      Viên Tiêu biết hiểu lầm, cũng giải thích, bước nhanh về phía bàn học của mình, sau đó lấy từ trong cặp sách của mình ra cái gương quơ quơ trước mặt Thang Viên. Làm gì vậy? Thang Viên nhíu mày, tiện thể chăm chú nhìn mặt mình phản chiếu ra từ trong gương, này...này! Làm sao có thể như vậy?

      đó là gương mặt thanh tú, mặc dù trải qua khóa huấn luyện quân tuần nhưng làn da vẫn chưa bị rám nhiều, nhìn có vẻ mềm mại yếu ớt, vì nét mặt của chủ nhân có chút lạnh lùng và miễn cưỡng nên có thêm vào phần hờ hững, nhưng, điều này cũng quan trọng, quan trọng là ai có thể cho vệt đen sẫm gương mặt đó là gì ?

      Thang Viên im lặng cúi đầu, nhìn gương mặt cười cười của Viên Tiêu, là mất mặt! Ánh mắt nhìn tới mấy cuốn tạp chí mới bừng tỉnh đại ngộ, đó phải là đầu sỏ gây nên mọi chuyện sao? Đáng hận, vậy mà nhận ra, tự dưng lại để cho người kia nhặt được câu chuyện cười!

      Thang Viên nắm chặt quả đấm, nhất định phải trả thù, ai biết cậu ta nghĩ gì khi đưa tạp chí cho ? chừng sớm nghĩ đến việc này muốn nhìn ngây ngốc nhảy vào cạm bẫy của cậu ta! Thang Viên càng nghĩ càng tức giận, mặt lại lên tia cười: “Viên Tiêu.”

      “Hô hô...ai? Cái...cái gì?”

      “Cậu thích cái gì nhất?”

      Bị nụ cười tươi của mê hoặc, Viên Tiêu nhìn Thang Viên chằm chằm, ngây ngốc : “Cá.”
      Nhược VânPhan Hong Hanh thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 3 bắt cá (bắt sâu)

      Khóa huấn luyện quân kết thúc, cũng bắt đầu chính thức học. Theo thường lệ giờ nghỉ giải lao, học sinh khóa đều lần lượt tự mình lên bục giảng giới thiệu về bản thân. Chủ nhiệm lớp dựa vào thành tích thi lên cao trung của học sinh mà chỉ đích danh. Thang Viên là thủ khoa khóa này, tất nhiên là người giới thiệu đầu tiên.

      ra giới thiệu bản thân cũng sao, chuyện xảy ra ở kì huấn luyện quân , lại thêm cái tên rất đặc biệt của gần như tất cả bạn học đều biết đến , nhưng, khi là người đầu tiên đứng lên bục giảng, các bạn học ở dưới đều lắp bắp kinh hãi, ngờ người xui xẻo bị phân chim rơi xuống đầu choáng váng lại là thủ khoa khóa này!

      Thang Viên biết gì về phản ứng của tất cả mọi người, nhưng trở thành học sinh cao trung, cũng thể tuân thủ nội quy, chỉ có thể tình nguyện bước lên bục giảng, mặt mang bộ dáng vân đạm phong khinh. vốn nghĩ giới thiệu bản thân rất đơn giản, chỉ có câu, “Chào mọi người, tớ tên là Thang Viên, về sau xin mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”

      Khi vừa định xuống, chủ nhiệm lớp thấy giới thiệu như vậy quá đơn giản, đây chính là thủ khoa nha, là người được mọi người chú ý tới nhiều nhất, sao có thể để xuống nhanh như vậy, trước khi chân Thang Viên sắp bước xuống bục giảng, chủ nhiệm lớp liền lên tiếng: “Thang Viên cái gì? Em như vậy các bạn học khác ràng lắm.”

      Thang Viên nhìn xuống phía dưới lớp, quả nhiên nhìn thấy các bạn học đều gật gật đầu, dường như đồng ý với câu của nhiệm lớp. Thang Viên giật mình, câu trôi chảy: “Chính là Thang Viên trong nguyên tiêu (*)”.

      (*) rằm tháng giêng.

      ngờ xui xẻo thứ hai của dĩ nhiên là cậu bạn cùng bàn: Viên Tiêu! Người này khác Thang Viên hoàn toàn, vừa bước lên bục giảng liền nở nụ cười sáng lạn, ánh sáng ấy nhất thời làm cho đôi mắt của các dường như bị chọc thủng. Cậu thanh niên thân áo sơ mi trắng, quần vải ka-ki, đồng phục cực kì phổ thông, mặc người cậu lại ra vẻ phóng khoáng cùng tuấn, lúm đồng tiền nhảy nhót theo khóe môi hơi nhếch lên, nhìn như ánh mặt trời lại vô cùng có sức sống, Thang Viên cúi đầu, lúc này cậu mới mang bộ dáng thanh niên mà!

      câu cuối cùng, tên tớ là Viên Tiêu trong từ Thang Viên.” xong liền cười tít mắt nhìn Thang Viên ở phía dưới, toàn bộ học sinh trầm mặc trong giây liền nổ tung, thậm chí có nam sinh bắt đầu huýt sáo. Thày giáo dở khóc dở cười nhìn dám học trò ầm ĩ, là bộ dáng học sinh năm nhất!

      Nhưng may, Thang Viên chìm đắm trong thế giới của mình, căn bản nhìn thấy các bạn học quay đầu dùng ánh mắt hoặc ái muội hoặc nghi ngờ nhìn mình. Ánh mắt Viên Tiêu lóe lóe, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng lúc trở về chỗ ngồi khôi phục dáng vẻ tươi sáng ban đầu, Thang Viên, thú vị!

      Vài ngày sau, khi bạn cùng phòng kí túc xá là Hoàng Hân hỏi rốt cuộc quan hệ giữa và Viên Tiêu là gì Thang Viên mới biết đến chuyện này, lúc đó vừa mới hết giờ tự học buổi tối, Thang Viên mím chặt môi lại, quay đầu đối diện với Hoàng Hân: “Cậu về trước , tớ đến cửa hàng tạp hóa lát.” Hoàng Hân ngạc nhiên nhìn bóng dáng mảnh khảnh của Thang Viên dần dần biến mất vào trong bóng đêm, đành tự mình quay trở về kí túc xá.

      >

      Ngày hôm sau, Viên Tiêu vừa vào đến đến chỗ ngồi liền ngửi thấy mùi hương khó chịu, nhìn sang hai bên, đột nhiên thấy bên cạnh cửa sổ xuất bể cá thủy tinh trong suốt, bên trong hai con cá vui vẻ bơi qua bơi lại chỗ cây rong, Viên Tiêu trợn mắt, ai có thể cho cậu biết vì sao bên cạnh chỗ cậu ngồi lại xuất thứ cậu ghét nhất này ?

      Quay đầu nhìn Thang Viên, cúi đầu vẽ tranh giấy, khiến cho người khác cảm thấy xấu hổ nếu làm phiền đến , Viên Tiêu cố gắng gạt hung bạo, nở nụ cười tươi, đẩy đẩy Thang Viên : “Thang Viên, cậu có biết hai con cá kia là của ai ?”

      Thang Viên hề ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp lại câu: “Của tớ.”

      Viên Tiêu nhất thời cảm thấy đầu như muốn nổ tung, cá kia là của Thang Viên! cách khác từ nay về sau mùi vị tanh hôi đó luôn ở bên cạnh cậu sao? được! Tuyệt đối được! “Thang Viên, cậu mua cá về làm gì?”

      Thang Viên để ý tới cậu, viết chữ A vào chỗ trống trong sách bài tập, sau đó lại viết tiếp vào đề mục. Viên Tiêu thăm dò thành, nhưng vẫn chịu buông tay: “Khụ khụ, Thang Viên, cậu có thể mang hai con cá kia về phòng nuôi ?”

      Thang Viên vẫn hé răng, khóe mắt Viên Tiêu liếc về phía hai con cá kia, khuôn mặt tuấn tú nhăn lại thành đoàn, là đáng sợ, cái này là thứ đáng sợ nhất thế giới! Hôm nay nếu phải liều cả cái mạng này cậu cũng nhất quyết phải ném lũ cá này !

      Nghĩ như vậy, từ sau lưng Thang Viên, cậu nghiêng người định vươn tay cầm lấy bể cá đó, mắt thấy sắp thành công, Thang Viên lại bỗng nhiên lên tiếng: “Đừng tùy tiện động vào đồ của người khác!” Cơ thể Viên Tiêu cứng đờ, ngượng ngùng rụt tay lại, cậu cố chịu đựng cảm giác buồn nôn từ trong bụng, bước tới trước mặt Thang Viên: “Tiểu Thang Viên, chúng ta thương lượng chút, cậu lấy cá về phòng nuôi, có được ?”

      Thang Viên lắc lắc đầu, ngay tại lúc Viên Tiêu muốn thêm lại bị câu ngăn chặn cái miệng cậu lại: “Đừng quấy rầy tớ, tớ muốn làm bài tập.”

      Những lời Viên Tiêu chuẩn bị nhất thời bị chặn lại, cậu hung tợn nhìn Thang Viên, trong miệng răng nghiến đến kêu ken két, chờ đó, cậu cũng tin Viên Tiêu này lại đấu nổi bánh trôi !

      Chỉ là, Viên Tiêu vặn vẹo nhìn cái bể cá kia, cậu muốn chịu đựng cái mùi hôi thối đó nha! Thầy giáo, cứu mạng, em muốn đổi chỗ ngồi!

      Thang Viên rất chăm chút cho hai con cá đó, ít nhất trừ bỏ học tập ra, Viên Tiêu chưa từng nhìn thấy để tâm tới vật gì khác như vậy, khóe mắt cậu giật giật nhìn hai con cá, cái con cá đáng ghét đó rốt cuộc có ma lực gì có thể khiến cho vô tâm đó để ý như vậy?

      Đúng vậy, vô tâm, cậu chưa bao giờ gặp nữ sinh như vậy, dường như hề để ý bất cứ thứ gì, chỉ chuyên tâm làm việc mình muốn, luôn cố tạo ra tấm rào chắn ngăn cách với thế giới bên ngoài, ngay cả cậu cũng bị làm như vậy.

      Để phá vỡ bình tĩnh của , mấy ngày nay cậu sử dụng vô số phương pháp, thậm chí ở bên tai nhắc đến NBA, nhưng Thang Viên dường như là như đầu gỗ hề phản ứng, mặc cho cậu ở bên tai ồn ào, làm bài tập tiếp tục làm bài tập, đọc sách tiếp tục đọc sách, hề bị ảnh hưởng từ cậu chút nào.

      Đôi khi cậu suy nghĩ, hoàn cảnh gì khiến cho con người có tính cách như vậy, tuy tiếp xúc chưa lâu, nhưng cậu biết Thang Viên phải là con mọt sách để tâm đến thế giới bên ngoài, cậu thường xuyên nhìn thấy bàn học của xuất các tờ tạp chí tài chính và kinh tế số ra cùng ngày hôm đó, cùng loạt các bản hướng dẫn phác họa gì gì đó, dường như biết rất mục đích của mình là gì, cũng biết cố gắng hết sức để đạt được điều mình muốn, Viên Tiêu bỗng cảm thấy cực kì hâm mộ Thang Viên như vậy.

      Nhưng vì sao lại muốn bài xích tất cả mọi thứ xung quanh, tuy cũng lộ bộ mặt tươi cười chào hỏi người khác, nhưng Viên Tiêu cảm giác được người loại sức mạnh vô hình, đem tất cả những người muốn tiếp cận đẩy ra bên ngoài.

      Viên Tiêu bỗng cảm thấy càng ngày càng có hứng thú đối với Thang Viên, cậu bắt đầu chú ý tới nhiều hơn, thậm chí nhìn đông nhìn tây vật gì đó vài lần cậu cũng có thể biết, nhưng cậu vẫn hiểu như trước, thậm chí càng lúc càng cảm thấy mơ hồ.

      , làm sao mới có thể hiểu người?” Hôm nay, Viên Tiêu trốn trong khuôn viên trường học gọi điện thoại cho trai cậu. Vào thời điểm này điện thoại di động vẫn còn là thứ mới mẻ, ra ngoài mang theo cái di động chính là biểu đạt cho thân phận, Viên Tiêu nhìn như vô cùng phô trương, nhưng thực tế cậu lại là người thích nổi bật trong đám đông, cậu muốn để cho bản thân mình khác biệt với các bạn học khác, cho nên gắng giấu rất nhiều thứ.

      “Em hỏi cái này để làm gì?” Viên đại ca nhíu mày, có chút khó hiểu.

      rốt cuộc có biết đây?” Viên Tiêu kiên nhẫn than thở, thời gian của cậu có hạn, kể đầu đuôi rất phiền phức, Sáng nay Thang Viên tặng cậu nhiều hơn bình thường mấy cái nhìn khinh bỉ, bây giờ cậu có tâm trạng những lời vô nghĩa!

      “Xuống tay từ nơi mà ta có hứng thú nhất, phát mất mạng!” Viên đại ca câu làm bừng tỉnh người trong mộng. Viên Tiêu nhất thời hiểu , chuyện hứng thú nhất? Trước mắt liền ra hai con cá, nhưng mà, khuôn mặt cậu bắt đầu trở nên vặn vẹo, bảo cậu nuôi cái thứ tanh hôi đó quả thực còn khó chịu hơn là giết chết cậu! Nhưng mà, Viên Tiêu lại do dự, trước mắt đây là thứ duy nhất khiến Thang Viên cảm thấy có hứng thú. vào hang cọp sao có thể bắt được cọp con! Cậu đếm xỉa đến bất cứ thứ gì rồi!

      Viên Tiêu lập tức chạy về phía phòng học, đẩy cửa ra liền gọi Thang Viên: “Thang Viên, tớ giúp cậu nuôi cá!”

      Nhát thời, tất cả bạn học đều ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, Viên Tiêu xấu hổ sờ sờ đầu, có vẻ như...kích động quá mức rồi. Thang Viên dành cho cậu ánh mắt ngu ngốc rồi để ý đến cậu, Viên Tiêu cũng giận, ngồi cùng bàn với Thang Viên hai ngày này, da mặt cậu được luyện tới dày vô cùng, trước kia còn có thể vì Thang Viên lạnh nhạt phản ứng mà hơi cảm thấy mất mặt, nhưng bây giờ, kể cả Thang Viên để ý tới cậu, cậu cũng có thể tự tự họa, khiến người khác phải ngước nhìn.

      “Thang Viên, cậu lấy cá cho tớ, tớ giúp cậu nuôi được ?” Viên Tiêu cực kỳ hứng thú nhìn Thang Viên .

      cần.” Thang Viên cũng trúng kế của cậu, ai biết người này suy nghĩ cái gì, cá là thứ cậu ta ghét nhất, bây giờ lại muốn giúp mình nuôi cá, tự dưng ân cần, gian trá tức trộm cướp!

      “Thang Viên, tớ có thể giúp cậu chăm sóc nó tốt, cá của cậu chúng ta cùng nhau nuôi , có được ?” Viên Tiêu tựa như con chó chạy đến cọ vào bên người Thang Viên, thấp giọng thỉnh cầu.

      Thang Viên cũng thèm liếc cậu cái, người này lại phát bệnh rồi. Vốn cuộc sống sau trọng sinh của rất tốt, thế nhưng tại sao lại xuất cái ngoài ý muốn này! Ông trời quả nhiên muốn để quá yên ổn, đặc biệt phái người này tới để làm đảo loạn cuộc sống của , tháng này mau qua nhanh , chờ mong lần đổi chỗ tháng sau còn ngồi cùng bàn với người này nữa!

      Viên Tiêu nhìn thái độ hờ hững của Thang Viên cũng tức giận, ném lại câu rồi chạy ra khỏi phòng học: “Cậu chờ đó, tớ nhất định phải nuôi cá!” Thang Viên bị câu của cậu chẳng hiểu đầu đuôi, cậu ta nuôi cá cũng được, nuôi cũng được, có chút xíu quan hệ nào tới sao?

      Lúc Viên Tiêu trở về lớp học, tay áo khoác được vén lên cao, nhìn dáng vẻ đó giốn như là hận thể cắt ngay cái tay áo kia , trong tay còn cầm túi ni lông trong suốt, câu giơ thẳng cánh tay cầm túi ni lông ra rất xa cơ thể, vẻ mặt ghét bỏ, Thang Viên tập trung nhìn vào, hoảng sợ, bên trong túi ni lông đó phải là hai con cá giống hệt hai con hôm trước mua đó sao?

      “Nhìn này, cá của tớ.” Viên Tiêu nở ra nụ cười sáng lạn với Thang Viên, thừa dịp thầy giáo quay người lên bảng đen, tay cầm lấy bể cá của Thang Viên đến dưới bàn, đổ hai con cá mình mới mua vào trong đó. Ngẩng đầu vui mừng với Thang Viên: “Thang Viên, bây giờ chúng ta có thể cùng nhau nuôi cá rồi!”

      Tác giả: chậc chậc, nghiệp nuôi cá của Thang Viên a ~~~

      Kỳ , đừng để vẻ ngoài của Viên Tiêu lừa, thằng nhãi này bình thường vô lại, bình thường hắc~~~

      Con đường theo đuổi bà xã dài đằng đẵng, hãy nhìn xem Viên Tiêu làm sao có thể lừa gạt Thang Viên đóng gói mang về nhà~~~

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 4

      Mặc dù Thang Viên biết tại sao trong khoảng thời gian ngắn Viên Tiêu lại cảm thấy hứng thú với việc nuôi cá như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ cậu mỗi ngày thay nước cùng thức ăn cho cá chuyên nghiệp thế kia cũng tùy theo cậu. Chỉ cần người này ồn ào bên tai , kỳ cũng có ý kiến gì với cậu ta.

      Lại về Viên Tiêu, cậu phát kể từ sau khi cậu chủ động giành lấy việc nuôi cá, mặc dù Thang Viên vẫn lạnh nhạt với cậu, nhưng thái độ ràng còn lạnh lùng như trước nữa. Cho nên đến giờ phút tại, đối với công việc nuôi cá này Viên Tiêu cảm thấy hết sức thuận buồm xuôi gió, cam tâm tình nguyện.

      Đến cuối học kì, bốn con cá khổng tước được cậu nuôi trở nên bóng láng xinh đẹp, mỗi ngày đều thoải mái nhãn nhã trong bể nước thích ý vô cùng.

      Thang Viên cũng phải là thích cá, ban đầu cũng chỉ muốn trả Viên Tiêu, tuy sau cùng ngược lại thành toàn cho cậu, nhưng ít nhất ở kiếp này Viên Tiêu còn ồn ào như kiếp trước, có lẽ đây là tiến bộ, Thang Viên vô cùng hài lòng.

      Sau khi thi cuối kì, Thang Viên chuẩn bị thu thập đồ để về nhà, vừa vào lớp liền nghe thấy tiếng Viên Tiêu ngồi ghế hô to gọi , hoa chân múa tay: “Thang Viên, Thang Viên sinh rồi! Sinh rồi!”

      Lời vừa xong được hiểu theo nghĩa khác, toàn bộ học sinh trong lớp cười vang, Thang Viên có chút xấu hổ liếc mắt về phía Viên Tiêu hỏi cậu: “Cá?” Có thể khiến Viên Tiêu nhảy lên như vậy cũng chỉ có bốn con cá khổng tước kia thôi.

      Quả nhiên, Viên Tiêu gật đầu, tinh thần hưng phấn, vội vàng nâng bể cá như dâng báu vật đến trước mặt Thang Viên, “Nhìn này, sinh rất nhiều cá !” Thang Viên tập trung nhìn vào, quả nhiên bên trong có rất nhiều cá đen sẫm, nhất thời dâng lên cảm giác thành tựu đầy mình, đây đều là nuôi nha!

      “Thế nào?” Viên Tiêu cười hì hì bưng bể cá nhìn Thang Viên hỏi. Thang Viên nhìn từ xuống dưới cái, thản nhiên ngồi vào chỗ của mình, cầm lấy cây bút linh hoạt xoay xoay: “Nhiều cá như vậy nên làm gì bây giờ?”

      “Ngạch...” Viên Tiêu sửng sốt, cũng khó, bọn họ có nhiều thời gian cùng tinh lực để nuôi nhiều cá như vậy, nhưng nếu bỏ lại nỡ, nên làm gì bây giờ? “Tặng người khác !” Sau cũng Thang Viên nghĩ ra chủ ý, dù sao lớp học hơn sáu mươi người, việc học cũng nặng lắm, chắc chắn có rất nhiều người đồng ý nuôi.

      “Đúng vậy, sao tớ lại nghĩ ra nhỉ?” Viên Tiêu vỗ vỗ đầu, vui vẻ bưng bể cá đứng lên bục giảng : “Tới đây, tới đây, ai muốn nuôi cá , miễn phí, miễn phí!”

      Phía dưới có người ồn ào: “Viên Tiêu, con trai con nhà cậu đều bị cậu đem tặng hết, Thang Viên có thể vui sao?”

      “Đúng vậy, đúng vậy, nhẫn tâm quá, con của mình đều đem tặng người khác hết!”

      Viên Tiêu cũng để ý lời trêu đùa của bạn học, nở nụ cười thản nhiên, thậm chí lúm đồng tiền dường như lại sâu vào thêm chút, “ quan hệ, chúng tớ còn có thể sinh tiếp!” xong lại có chút ái muội lườm Thang Viên cái.

      “A...____

      Mọi người đều đồng thanh kéo dài tiếng, đồng loạt nhìn về phía Thang Viên, dường như muốn nhìn phản ứng của chút. ngờ, Thang Viên lại căn bản để ý tới lời trêu chọc của bọn họ, cúi đầu làm số bài tập về đạo hàm, các bước giải đề sạch mà ngay ngắn, dường như bị ảnh hưởng chút nào. Các bạn học đều thất vọng xoay người qua, vốn muốn xem có phát ra tia lửa vì chuyện bọn họ ban nãy , nhưng tại, dường như còn chút hy vọng nào rồi.

      Đứng bục giảng, Viên Tiêu vẫn cười cực kỳ sáng lạn như cũ, nhưng trong cái đầu đen tối kia lại lên tia thất vọng.

      Ngày đó, Viên Tiêu đem tặng hết cá cho các bạn học, còn như bốn con cá lớn kia, cậu vẫn muốn tự mình nuôi dưỡng. Mặc kệ người khác mở miệng như thế nào cậu cũng đồng ý, thậm chí lúc nghỉ đông cậu còn ôm chúng trở về nhà.

      Thang Viên tất nhiên là thèm để ý, còn vui mừng vì có người muốn nuôi mấy con cá khổng tước, nếu để trong tay sợ rằng chúng sống nổi qua mùa đông này.

      Viên Tiêu biết tại sao lại thế này, dường như cậu có chút lưu luyến Thang Viên, trước khi thường nhắc nhắc lại rằng nghỉ về nhà thể nhìn thấy Thang Viên, Thang Viên cũng nghĩ nhiều, dù sao trong mắt Viên Tiêu chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, mà trong cơ thể non nớt này của lại bị vây lấy bởi linh hồn tang thương.

      Thang Viên cảm thấy rằng cuộc sống sau khi trọng sinh của khác gì trước đây cả, chẳng qua là hiểu chuyện hơn chút, đọc sách chăm chỉ hơn chút, còn lại vẫn như cũ. Có lúc cũng cảm thấy mờ mịt mơ hồ, như vậy lần trọng sinh này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Nếu ông trời muốn cho sống lại sao cho trọng sinh vào cái năm tốt nghiệp đại học gặp gỡ Quý Vân Phong kia?

      Nhưng những oán giận vừa chợt lóe trong đầu đó đều bị trực tiếp đè xuống, mặc kệ thế nào đây cũng là ân huệ trời ban, muốn cố gắng hết mình để chuẩn bị cho tương lai.

      Lúc ở nhà, cha mẹ thấy đột nhiên hiểu chuyện cho rằng được khóa huấn luyện quân đó rèn giũa, gặp ai cũng : “Trường số 1 hổ là trường trung học tốt nhất thành phố R, nhìn Thang Viên nhà chúng tôi này, sau học kì liền trở nên giống như vị đại nhân , ở nhà còn tranh nấu cơm nhé!”

      Đối với việc này Thang Viên dở khóc dở cười, nhưng cũng vụng trộm cảm thấy may mắn, may mà có trường trung học số 1 này làm lá chắn, nếu cũng biết giải thích biến hóa này của mình như thế nào.

      Trình độ văn hóa của bố mẹ Thang Viên cao, hai người sau khi tốt nghiệp sơ trung đều làm việc, dù sao ở thời điểm đó có thể học đến sơ trung cũng là rất khá rồi. Nhưng theo thay đổi của thời đại, Thang ba và Thang mẹ cũng ý thức được tầm quan trọng của học vấn, tuy bọn họ dựa vào đầu óc khôn khéo buôn bán cũng kiếm được chút lời, nhưng cũng thường xuyên bị người nhà khinh thường, bởi vì trong bụng bọn họ thiếu kiến thức, cho nên, Thang ba cùng Thang mẹ đặc biệt quan tâm chuyện học hành của Thang Viên, đối với việc trong nhà có con là thủ khoa đầu vào trường trung học tốt nhất thành phố R cũng có chút tin phục.

      Nghỉ đông ở nhà, việc quan trọng nhất trong ngày của Thang Viên đó chính là mỗi ngày ngồi trước mặt ba mẹ đọc báo, mãi chp đến ngày Thang ba chịu được nữa liền mở miệng hỏi: “Viên Viên, khi nào con có thói quen đọc báo vậy?”

      Kỳ , Thang ba chỉ thuận miệng hỏi chút, lại ngờ con vậy mà đứng lên chuyện với ông.

      “Ba, con đọc được báo tin tức bán nhà.”

      Thang ba sửng sốt, lập tức nghi ngờ hỏi: “Con đọc cái đó làm gì, chúng ta phải có nhà để ở.” Đối với Thang ba mà , tình hình trước mắt khiến ông vô cùng hài lòng, ông cùng vợ ở bên ngoài buôn bán kiếm chút tiền, con ngoan ngoãn học ở trong trường, nếu có bất ngờ gì xảy ra tương lai là sinh viên đại học. Trong nhà có chút tiền tiết kiệm để phòng xa, cuộc sống như vậy khiến cho nhiều kẻ hâm mộ rồi.

      Nhưng mà sao con lại đột nhiên có hứng thú đối với việc nhà cửa, chẳng lẽ ngại chuyện nhà cửa tốt? Nghĩ tới đây sắc mặt Thang ba bỗng trầm xuống. Ông từ nông thôn mò mẫm lăn lộn tới đây, nếm qua đủ loại khổ sở, đương nhiên hiểu cuộc sống khó khăn vất vả, nhưng Thang Viên lại khác, lúc sinh ra hoàn cảnh gia đình tốt hơn trước rất nhiều rồi, mà ông cùng vợ đều kiên trì nguyên tắc “nuôi con trong sung túc”, chưa từng để Thang Viên chịu khổ ngày nào.

      Nhưng bây giờ, đứa này mới học trung học mà học được cách ganh đua so sánh với các bạn học rồi sao? bắt đầu biết ngại này ngại nọ rồi. Thang ba vừa muốn mở miệng giảng giải đạo lý liền nghe thấy giọng trong vắt của Thang Viên vang lên bên tai: “Ba, ba biết nhà cửa bây giờ tiện lợi sao?”

      “Nhà của chúng ta rất đầy đủ!” Thang ba lớn giọng , trong lòng có chút thất vọng đối với con cái, vốn tưởng con phải loại người ham muốn hư vinh, ngờ vừa lên trung học liền thay đổi!

      “Ba, ba nghĩ cái gì vậy?” Thang Viên nhìn sắc mặt ba mình tốt liền biết ông hiểu lầm, “Ba, ba có nghe bây giờ rất nhiều đất trống ở thành phố và nông thôn đều được đề nghị xây nhà tầng rồi ?”

      Đó phải là giả, ngày hôm qua ngôi nhà của bạn tốt ông ở dưới quê bị giải tỏa, được ít tiền trợ cấp. Nhưng mà Thang Viên hỏi những cái này để làm gì, Thang ba mặc dù khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, buôn bán nhiều năm tôi luyện cho ông ít bình tĩnh cùng kiên nhẫn.

      “Ba, ba ngẫm lại xem, bây giờ rất nhiều người dân từ quê lên thành phố làm công, sau này có khả năng ở lại thành phố, nhưng mà thành phố như vậy, sao tất cả mọi người có thể ở lại hết được, cho dù là mở rộng ra bên ngoài cũng mở rộng ra được là bao nhiêu, vài năm sau chắc chắn đất cùng nhà cửa càng ngày càng có giá, bây giờ những thứ này đều còn rất rẻ, hơn nữa đất ở ngoại ô và nông thôn cũng đều như vậy, cho nên, ba, ba có nghĩ ra cách gì ?”

      Thang Viên rất ràng mạch lạc, lúc đầu Thang ba còn có chút sửng sốt hiểu gì, về sau ánh mắt ngày càng sáng , cuối cùng kìm nén được ôm lấy Thang Viên, xoa xoa đầu : “Viên Viên lợi hại! hổ là người đọc nhiều sách, chuyện này ba tìm mẹ con thương lượng.”

      Thang Viên ngồi sofa cười tít mắt mở tivi, cuối cùng cầm tờ báo lên lắc lư trước mặt ba mình, sáng sớm thỉnh thoảng lại ra vẻ đọc báo chăm chỉ lắm.

      Chất lượng giấc ngủ của đúng là được kiểm chứng mà!

      Bắt đầu từ hôm đó vợ chồng nhà họ Thang lại bắt đầu bận rộn, Thang Viên cũng hỏi bọn họ làm gì, nên làm cũng làm, còn lại phải xem tầm nhìn của ba mẹ nhà mình đến đâu, cùng lắm cũng chỉ có thể “vô ý” nhắc tới viễn cảnh tương lai của những mảnh đất kia như thế nào. Bây giờ còn là học sinh, đó là điều duy nhất có thể làm.

      Nếu quá nhiều, có khả năng ba mẹ nghĩ rằng lý luận suông, khoe khoang học thức, ngược lại tin lời , như vậy phải mất cơ hội rồi sao. Thang Viên cực kỳ thông minh, mấy cái việc này nắm rất chắc, thế cho nên mỗi khi nghĩ đến con của mình ba mẹ Thang đều cảm thấy tự hào vô cùng. Nhìn xem con nhà bọn họ thực tài giỏi biết đem lý thuyết ứng dụng vào thực tế nha.

      Ba mẹ Thang cảm thấy cực kỳ áy náy vì thể chăm sóc con vào kỳ nghỉ đông này, nhưng Thang Viên gạt , đến phòng bếp làm bốn món mặn món canh, hoàn toàn trấn an ba mẹ nhà mình, từ nay về sau ba mẹ Thang còn phải lo lắng vì mỗi bữa cơm của Thang Viên nữa, cố gắng tập trung hoàn toàn vào buôn bán bất động sản.Mà Thang Viên, cũng cực kỳ hài lòng với việc ba mẹ ở bên cạnh, dù sao đóng giả nhiều quá, khó tránh khỏi việc để lộ ra dấu vết, vạn nhất khiến ba mẹ hoài nghi nguy rồi.

      Thời gian trôi qua mau, kỳ nghỉ đông cứ như vậy qua , Thang Viên trải qua năm tốt, có tiền lì xì, có khuôn mặt tươi cười của ba mẹ, nghĩ đến kiếp trước vì mải mê kiếm tiền nên tất niên cũng về nhà ăn bữa cơm đoàn viên, Thang Viên hận thể cho chính mình cái tát, bây giờ mới biết, gì có thể quan trọng bằng gương mặt tươi cười của ba mẹ, cha mẹ người sinh thành và nuôi dưỡng bạn khôn lớn luôn chờ đợi bạn cả cuộc đời nhưng bạn lại chỉ có thể bồi bọn họ trong bữa cơm tất niên. Tại sao khi đó có thể nhẫn tâm để cho hai người già họ độc ngồi trước bàn ăn tất niên?

      Kiếp này, Thang Viên thề, đối xử với ba mẹ tốt! Nhất định để họ cảm thấy đơn lần nữa!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :