1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thang Tiêu- Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 58c Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 15, buộc lại

      Cậu thay đổi, cậu thay đổi...bất quá chỉ là ba chữ mà thôi, lại khiến Viên Tiêu hoàn toàn rơi vào khủng hoảng, vừa rồi quá lo lắng cho , cẩn thận liền lột bỏ ngụy trang của chính mình, mà bây giờ, quả khi khuôn mặt trần trụi, che giấu xuất trước mặt , bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, thậm chí toàn thân đều run rẩy, nhìn thế nào đây? Có thể còn được giống như trước kia hay ....

      Kỳ , là Viên Tiêu suy nghĩ quá nhiều, Thang Viên mặc dù thông minh nhưng căn bản nhất thời thất thố mà liên tưởng đến mức độ thâm sâu của , chỉ cảm thán xã hội này quả thực là cái chảo nhuộm lớn, bất kể dạng người gì sau khi được xã hội tẩy rửa đều bị ép nhuộm lên người đầy màu sắc, mặc kệ người ta nguyện ý hay là nguyện ý...

      “Như vậy rất tốt, Viên Tiêu, .” Thang Viên nhận lấy chiếc túi đeo bả vai mình, kéo Viên Tiêu ngẩn người đến bắt chiếc taxi tránh ánh mắt những người xung quanh: “Ít nhất tớ còn lo lắng việc cậu bị người bán mà còn giúp người ta đếm tiền.” Trong lòng Thang Viên, Viên Tiêu đơn thuần như trang giấy trắng, đối với bất cứ người nào cũng đều vô cùng tin tưởng, tuy , nhưng kể từ khi tốt nghiệp luôn luôn lo lắng, chỉ sợ Viên Tiêu bị người ta lừa hoặc là bị sao đó, bây giờ nhìn thấy bộ mặt khác của Viên Tiêu, Thang Viên bỗng nhiên cảm thấy thời gian dài lo lắng cho Viên Tiêu như vậy tất cả đều là dư thừa, Viên Tiêu hoàn toàn có khả năng sinh tồn trong thế giới này.

      “Tớ thay đổi chỗ nào?” Viên Tiêu phản ứng kịp, vội vàng che giấu tia kỳ lạ khuôn mặt, túm lấy cánh tay Thang Viên ngừng ồn ào: “Tớ căn bản là thay đổi, là Thang Viên vậu thay đổi! Chính là cậu thay đổi!” bất mãn trừng mắt nhìn Thang Viên, giọng uất ức chỉ trích , cực kỳ giống đứa trẻ cố tình gây .

      Huyệt thái dương của Thang Viên bắt đầu mơ hồ cảm thấy đau nhức, sợ nhất chính là Viên Tiêu như vậy, cái khí thế tràn đầy như vừa nãy đâu rồi hả? Có lẽ cái đấy là do tình thế cấp bách mới bùng nổ , bất kỳ ai cũng đều có bản năng, căn bản liên quan gì đến tính cách cả! Thang Viên thở dài gỡ ngón tay Viên Tiêu dính lấy góc áo mình xuống: “”Vậy cậu , tớ thay đổi ở chỗ nào?” Tuy dáng vẻ vừa rồi bất quá là hoa quỳnh sớm nở tối tàn (*), nhưng tiểu tử này lại có thể học được cách trả đũa, này coi như là tiến bộ rất lớn!

      (*): chỉ là có nhất thời.

      “Cậu cho tớ gọi điện thoại, quán bar, đêm về ngủ, nhất là nửa đêm còn ở cùng chỗ với đàn ông!” Viên Tiêu trong lúc mắt Thang Viên càng ngày càng trừng lớn bắt đầu đếm ngón tay kể các “hành vi phạm tội” gần đây của Thang Viên, sau cùng còn quên ném quả bom lớn: “Cậu chuyện tính toán gì hết, luôn luôn gạt người, là người phụ nữ miệng đầy lời dối!”

      Thang Viên bị lên án khiến cho đại não ong ong cả lên, này giống như tội ác tày trời, đêm về ngủ? Hơn nửa đêm còn ở cùng đàn ông? có thể hỏi khi nào làm ra cái chuyện này vậy? Sao bản thân lại biết? Còn có, sao lại miệng đầy lời dối, lừa gạt chuyện gì sao?

      “Viên Tiêu!” Thang Viên níu chặt lỗ tai của cắn răng : “Mấy tháng gặp ngờ cậu lại biết cách bịa đặt tội danh nha! Vậy cậu cho tớ nghe chút, tớ khi nào trở thành người như trong miệng cậu rồi hả?”

      “A! Đau...đau! Thang Viên cậu chút!” Viên Tiêu ngoài miệng kêu la om sòm nhưng lấy tay đẩy Thang Viên, ngược lại mượn cơ hội bịt lỗ tai đem bàn tay mình lại gần tay Thang Viên hơn, Thang Viên căn bản nhận ra hành động mờ ám của , kỳ có phát ra cũng suy nghĩ nhiều, người bình thường bị nhéo lỗ tai đều lấy tay chặn lại, nhưng xem người trước mắt mình này căn bản phải là muốn chặn, mà là muốn lấy tay nắm chặt bàn tay để lỗ tai mình, người bình thường có khả năng như vậy sao?

      mau! Nếu cậu tớ thả!” Thang Viên híp mắt uy hiếp.

      Tớ chỉ mong cậu rời thôi! Viên Tiêu thầm, lại vẫn mở miệng: “Tớ...tớ hôm đó gọi điện thoại cho cậu phải đúng lúc cậu ở quán bar sao?” xong vẫn mang dáng vẻ bị oan ức nhìn Thang Viên. Thang Viên gật đầu: “ sai! Nhưng mà...”

      “Khi đó bên cạnh cậu còn có người đàn ông!” Viên Tiêu cắn môi bi phẫn lên án Thang Viên.

      “Đúng là như thế, nhưng...”

      “Khi đó hơn chín giờ rồi! Cậu chính là nửa đêm còn về nhà! Nếu phải tớ gọi điện thoại biết đến mấy giờ cậu mới trở về! Mà còn...”

      “Mà còn cái gì?”

      “Cậu ràng đồng ý với tớ, về sau gọi điện thoại cho tớ! Nhưng mà cậu xem.” Viên Tiêu lập tức trở nên xúc động, nhanh chóng lấy điện thoại từ trong túi ra, mở ra phần trò chuyện được ghi lại, đưa tới trước mặt Thang Viên: “Cậu xem! Chỉ tháng này thôi, tất cả đều là tớ gọi cho cậu, cậu căn bản có chủ động gọi điện thoại cho tớ, tớ biết...biết cậu sau khi tốt nghiệp quên tớ, cậu căn bản là thích tớ! , cậu chán ghét tớ!” Viên Tiêu tới đây đôi mắt đều đỏ, mím môi, hê nháy mắt nhìn Thang Viên.

      Thang Viên bị nhìn chằm chằm như vậy, lại thêm những lời kia cái cân tiểu ly trong lòng sớm nghiêng về phía Viên Tiêu, bắt đầu nghĩ lại về chính mình, có lẽ bản thân mình phải xin lỗi Viên Tiêu! A phi phi phi! Cuộc sống của mình mình sống, có nửa điểm quan hệ gì tới Viên Tiêu?! Nhưng mà...mình quả có phần hơi quá, như vậy...về sau nên thường xuyên gọi điện thoại gì gì đó cho !

      “Được được, là tớ sai lầm rồi! Tớ thề về sau nhất định chủ động liên lạc với cậu! Có được ?” Thang Viên xoa xoa mái tóc , buông lời hứa hẹn. , Thang Viên cảm thấy rất kỳ quái, Viên Tiêu chàng trai hơn hai mươi tuổi, còn là thiếu niên rực rỡ như ánh mặt trời năm đó nữa, nhưng bất kể ở trước mặt làm nũng, chơi xấu gì đó đều cảm thấy đúng, ngược lại khiến cho người ta cảm thấy vốn là như vậy, người đơn thuần, nên mọi giờ phút đều nuông chiều . là do tuổi tác tâm lý của mình quá lớn sao? Thang Viên trong lòng lệ rơi đầy mặt, ra phải coi Viên Tiêu như em trai, mà là coi thành con trai rồi!

      “Tớ tin.” Thang Viên nghiêng đầu quay sang chỗ khác, dáng vẻ thở phì phì.

      Thang Viên bỗng cảm thấy đau đầu, vì muốn lừa gạt nên chỉ có thể tiếp tục dương cờ trắng lên: “Vậy cậu muốn như thế nào?”

      “Tớ muốn buộc cậu lại!” Viên Tiêu thốt ra tiếng kinh người, Thang Viên sửng sốt, cảm thấy lời này có chút đúng: “Cậu cái gì?”

      “Buộc cậu lại! xem cậu! cho cậu tiếp tục lừa gạt tớ!” ra là như vậy, Thang Viên thở phào nhõm, cảm thấy chính mình có chút điên loạn. Đoán mò làm cái gì vậy! Thực cho rằng bản thân mình là nhân dân tệ người gặp người thích? Nét mặt già nua đỏ lên, Thang Viên nâng trán: “Viên Tiêu, lần này tớ gạt cậu, .” giọng Thang Viên thành khẩn vô cùng, chỉ còn kém giơ tay lên thề với ông trời thôi.

      Nhưng Viên Tiêu vẫn hài lòng, lắc đầu như cũ, bộ dáng thèm để ý đến cậu, tia kiên nhẫn duy nhất của Thang Viên đều bị mài mòn, thời điểm muốn phủi tay bỏ ánh mắt Viên Tiêu bỗng trở nên sáng ngời: “Đúng rồi!”

      “Cậu lại làm sao vậy?”

      “Cái này cho cậu!” Viên Tiêu lấy từ trong túi quần ra đồ vật nhét vào lòng bàn tay Thang Viên: “Lấy cái này buộc cậu lại!”

      “Tớ lấy cái này làm gì, lấy lấy .” Thang Viên tập trung nhìn vào, trong lòng bàn tay mình ràng là chiếc vòng cổ dây tơ hồng treo chiếc ổ khóa màu vàng, dưới ánh mặt trời lóe lên ánh sáng rực rỡ. ràng là dây chuyền nữ thức(*), Thang Viên biết Viên Tiêu lấy nó ở đâu, cũng biết vì sao lại muốn tặng nó cho mình, nhưng trực giác cho biết thể nhận nó.

      “Tớ cậu muốn chơi xấu mà...” Viên Tiêu cúi đầu dùng mũi chân lê mặt đất, bộ dạng uể oải tới cực điểm.

      phải như vậy, mà là...” Lời đến bên miệng lại biết nên giải thích như thế nào, rằng bạn tốt thể muốn dùng dây chuyền buộc mình lại sao? (Đoạn này tớ chém mạnh!!!) Nhưng mấu chốt là người trước mặt là Viên Tiêu, căn bản là ràng với cái lý do này! Thang Viên cảm thấy bối rối, chuẩn bị rất lâu rồi mới mở miệng lần nữa: “Cái này cậu lấy ở đâu?”

      “Mẹ tớ mua quần áo rút thưởng được tặng.” Viên Tiêu đáp trôi chảy, Thang Viên nghe xong mặt đen nửa, giơ dây chuyền trong tay lên, cửa hàng kia của nhà ai vậy, phần thưởng đúng là khác biệt.

      “Lấy về cho mẹ cậu , tớ lấy vật này làm gì.” Thang Viên xong muốn đem dây chuyền nhét lại vào tay Viên Tiêu, ngờ Viên Tiêu lại xoay người né tránh tay , cắn cắn môi mi mắt hơi rủ xuống, sâu xa : “Nếu cậu cần ném !”

      Thang Viên sửng sốt, tự giác liền tiếp lời: “Tớ chưa cần...” Còn chưa kịp xong đôi con ngươi Viên Tiêu liền nhanh chóng giương lên, ánh mắt kinh hỉ chớp động, cầm lấy chiếc dây chuyền sải bước tới trước mặt Thang Viên: “Tớ đeo lên cho cậu!”

      “Ai, Viên Tiêu! Viên Tiêu! Cậu nghe tớ ...” Thang Viên nóng nảy, cúi đầu muốn ngăn cản động tác của Viên Tiêu, lại nghe thấy giọng vui vẻ của Viên Tiêu: “Tốt, Thang Viên cậu chạy thoát rồi!”

      Trong lòng nhảy dựng, biết nên làm thế nào đồng thời có chút sợ hãi: “Viên Tiêu...”

      “Thang Viên, vừa rồi tớ phát tiệm kem đặc biệt ngon, cậu có muốn nếm thử ?” Khóe môi Viên Tiêu hơi giương lên, nhìn chằm chằm Thang Viên .

      Ánh mắt Thang Viên sáng lên, nhưng gì, vẫn liều mạng chống cự sức hấp dẫn của kem: “Tớ muốn...tớ...”

      “Bên trong có quả mâm xôi màu lam cực kỳ ngon nha...!” Viên Tiêu tiếp tục nhanh chậm hấp dẫn, Thang Viên nuốt ngụm nước bọt, trầm mặc hồi: “Ở chỗ nào? Còn đưa tớ !”

      “Tuân mệnh!” Viên Tiêu nhanh nhẹn quay đầu, nhanh về phía ngoài quảng trường, bàn tay vẫn nắm chặt trong túi quần rốt cục từ từ buông lỏng, tay đầy mồ hôi...

      ngày này Thang Viên ăn mâm xôi lam trong miệng Viên Tiêu đặc biệt ngon, thỏa mãn trở về thành phố R, mà Viên Tiêu, này thể dùng từ cao hứng cùng thỏa mãn để hình dung rồi. Sau khi tiễn bước Thang Viên, đưa bàn tay vào trong cổ áo, lấy ra chiếc dây chuyền giống vậy, chỉ là mặt chiếc dây chuyền treo chiếc khóa xinh xắn.

      cười, nụ cười chân thành đầu tiên kể từ sau khi tốt nghiệp, Thang Viên nhi, cậu chạy thoát, chìa khóa kia chỉ có tớ mới mở được! Đời này cậu bị tớ buộc lại rồi!

      Mà Thang Viên máy bay phía xa xa từ đầu xem việc kia, thế nên phải lâu sau mới biết được, ra từ thời điểm đó mình tự bán bản thân cho Viên Tiêu.Chương 16, vạch trần
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 16, vạch trần

      Viên Địch ngồi ở bàn làm việc rộng rãi nhìn gương mặt vui mừng của em trai : “Vật đó đưa ra ngoài rồi hả?”

      “Đương nhiên.” Viên Tiêu nở nụ cười mờ ám, lấy dây chuyền cổ mình quơ quơ trước mặt Viên Địch: “Làm sao có thể lỡ tay?” cúi đầu hôn chiếc chìa khóa tinh xảo nhắn, khóe miệng che giấu được hạnh phúc.

      Viên Địch đẩy kính mắt đem phần văn kiện ném vào trong lòng Viên Tiêu: “Đừng đắc ý! Nhìn tài liệu trong tay em !” Viên Tiêu nhướn mày, cất kỹ dây chuyền vào trong ngực, gương mặt trở nên nghiêm túc: “Nhà họ Bạch kia lại an phận rồi hả?”

      “An phận? Hừ!” Nhắc tới nhà họ Bạch ánh mắt Viên Địch trở nên lạnh lùng, trong mắt lóe ra sắc bén: “Bọn chúng biết hai chữ an phận này viết như thế nào sao? Muốn sản nghiệp nhà họ Viên? ngược lại muốn nhìn xem con trai của bà ta có thực lực để đoạt lấy từ tay !”

      “Chỉ bằng cái loại phế vật dưới động động kia sao?” Viên Tiêu hung hăng ném tài liệu lên bàn, từ trong ngăn kéo lấy ra con dao Thụy Sĩ lóe sáng, vươn đầu lưỡi nhàng liếm: “Con dao này em vẫn giữ, ngày nào đó...” buông mí mắt xuống, lông mi dài nhàng run rẩy, lúm đồng tiền nho lay động, mặt biểu tình ngây thơ hồn nhiên: “ ngày nào đó...”

      “Viên Tiêu, tuy ngại em dùng phương pháp này, nhưng là...” Viên Địch chống lại đôi con ngươi băng giá có chút tình cảm nào của Viên Tiêu, nhịn được rùng mình cái, nhưng vẫn tiếp tục tiếp: “Thế gian này có bức tường nào bị gió lùa, nếu ngày nào đó bị bà ta phát , em làm như thế nào?”

      Bàn tay vuốt ve con dao của Viên Tiêu bỗng dừng lại, màu đỏ tươi nhanh chóng xuất đầu ngón tay: “Đừng quên, em còn độc thân.” Viên Địch cảnh cáo, biết chỉ có thể cảnh cáo Viên Tiêu đến đây, em trai này của , tuy miệng ngọt ngào gọi trai, nhưng từ tới lớn, cho tới bây giờ Viên Địch cũng dám làm chuyện gì quá phận với Viên Tiêu.

      Còn nhớ đứa này lúc năm tuổi có thể làm bộ ngã từ cầu thang xuống để đổi lấy chăm sóc ngắn ngủi của mẹ, khi biết là Viên Tiêu cố ý, kinh ngạc tới mức biết gì cho đúng. Mà Viên Tiêu năm tuổi lại vân đạm phong khinh nằm giường, vẻ mặt trào phúng nhìn kinh hãi của .

      Có lẽ là từ thời điểm đó, bắt đầu dám trêu chọc đứa em trai này. Nhiều năm qua, hai người cứ như vậy nương tựa nhau mà sống, mà cũng là người trai tốt, nhưng về chuyện của Viên Tiêu, cho tới bây giờ chỉ có thể khuyên bảo hơn là can thiệp, bởi vì biết, em trai nhà mình căn bản là cần, huống chi, nghĩ muốn trêu tức Viên Tiêu.

      sao, em tự có cách.” Viên Tiêu đem ngón tay bị thương đặt vào miệng tinh tế mút vào, khóe miệng giương cao: “Đến đây , để em nhìn xem, bọn người kia rốt cuộc muốn làm gì. Muốn tranh mảnh đất Thành Tây kia? Em cho họ cũng được!”

      “Viên Tiêu!” Viên Địch đồng ý nhíu mi, mảnh đất kia là kế hoạch bọn họ ấp ủ lâu, cứ nhìn Thành Tây bây giờ còn phồn vinh, nhưng theo tin tức nội bộ mà Viên Địch được biết, bến xen thành phố R sắp chuyển đến Thành Tây, bến xe, đó nghĩa là gì, kia chính là Thành Tây sắp thay đổi! Chính là Thành Tây sắp vùng dậy! Mà bọn họ lại biết tin tức này rất sớm, sao có thể động? Nhưng bọn họ theo dõi mảnh đất kia, nhà họ Bạch cũng theo dõi mảnh đất đó, cũng phải nhà họ Bạch biết được tin tức nội bộ gì, mà là nhìn bọn họ muốn đấu thầu cạnh tranh nến muốn cướp. Đây là thói quen nhiều năm của Viên Sanh, chỉ cần là có thể cướp đoạt, toàn bộ đều muốn cướp lấy!

      Đương gia Viên gia đương nhiệm là Viên Chiến, cũng chính là cha của Viên Tiêu cùng Viên Địch, có hai đời vợ. Người vợ đầu tiên là người dân bình thường, cũng là người vợ cặn bã (*) của Viên Chiến, là mẹ đẻ của Viên Tiêu cùng Viên Địch, năm Viên Tiêu bảy tuổi, Viên Tiêu mười hai tuổi qua đời, tuyên bố với bên ngoài là mắc bệnh qua đời. Người vợ thứ hai có gia thế rất lớn, là con Bạch Hiển đứng đầu ngành ăn uống thành phố R Bạch Nhiễm Nhiễm, từ khi hai người kết hôn tới nay người con trai, tên là Viên Sanh, chỉ ít hơn Viên Tiêu tuổi.

      , để cho bọn họ ăn trước , sau đó...” Trong đôi mắt tối đen của Viên Tiêu chứa tia tà ác, thẳng ra, mà chỉ gỡ ra nửa nút: “ Bạch lão gia tử kiêng kỵ nhất là thứ gì?”

      Viên Địch sửng sốt, lập tức mở miệng : “Quỷ thần!” Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, rất lâu trước kia hai em bọn họ tìm hiểu rất kỹ từng người trong nhà họ Bạch. Nhưng mà, cái này có lợi gì? Viên Địch khó hiểu, chống lại đôi mắt tà ác của em trai mình mới giật mình tỉnh ngộ: “Em là...”

      sai!” Viên Tiêu chậm rãi dọn dẹp đống tài liệu hỗn độn bàn, cugnx ngẩng đầu lên trả lời: “Lần này chỉ muốn đem hình tượng Viên Sanh ăn chơi trác táng khắc sâu vào trong lòng Bạch lão gia tử, em còn muốn khiến thanh danh nhà họ Bạch bị hao tổn!” Viên Tiêu nắm chặt bàn tay, cặp hồ sơ mỏng tay lập tức trở nên khó coi: “Còn có, , chúng ta mượn nhà họ Văn công ty có khả năng sử dụng.”

      bước lại bước, lộ ra tí ti sơ hở nào, ra vẻ như bản thân mình thèm đếm xỉa tới, lại có thể hung hăng dạy dỗ Viên Sanh phen. Viên Địch ở trong lòng cảm thán, em trai nhà mình quả nhiên là trời sinh để đảo lộn thương trường, nhưng mà... nhìn đôi con ngươi màu đen tuyền nồng đậm của Viên Tiêu, trong ánh mắt lộ ra chút bi thương, ai hiểu Viên Tiêu hơn , trong lòng (Viên Tiêu) có nhiều ngoan độc, (Viên Tiêu) lại càng cần thêm nhiều ấm áp.

      nên ngăn cản Viên Tiêu, nhưng Viên Địch lại biết, nếu Thang Viên xuất , có lẽ bây giờ Viên Tiêu trở thành cỗ máy có cảm xúc rồi. Nhưng loại tình cảm này, phải cứ trả giá là có hồi báo, đạo lý này chưa từng qua với Viên Tiêu, nhìn em trai mỗi ngày đều tâm tâm niệm niệm đó, Viên Địch cảm thấy Viên Tiêu hoàn toàn lún sâu rồi. Vậy tùy (Viên Tiêu) , để cho tất cả tình cảm của (Viên Tiêu) có nơi để gửi gắm có lẽ cũng tốt, nếu ngày nào đó ấy phụ lòng Viên Tiêu....đôi môi mỏng của Viên Địch mím thành đường thẳng, vậy đừng trách vô tình!

      Trở về từ thành phố R

      Sau đó, Thang Viên đem toàn bộ thể xác cùng tinh thần vùi đầu vào công việc, đương nhiên, có quên lời hứa với Viên Tiêu, thỉnh thoảng gọi điện thoại cho , ân cần hỏi thăm tiếng, mỗi lần nhận được điện thoại của Viên Tiêu đều nhảy nhót vui mừng giống như đứa trẻ, Thang Viên vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ, chỉ có thể dần dần tăng số lần trò chuyện. Ở công ty, và Quý Vân Phong vẫn là ngẩng đầu gặp cúi đầu gặp, thời điểm lướt qua nhau cũng chào hỏi vài tiếng, nhưng có cái gì gọi là trò chuyện sâu rộng với nhau, huống chi, tại Quý Vân Phong gần gũi cùng nữ đồng nghiệp phòng . Thang Viên cười nhạo, ra đây là cái ta gọi là ‘thích’, nhưng bây giờ chuyện này còn liên quan tới , ta là ta, , còn là bọn họ nữa.

      Người gần gũi với Quý Vân Phong tên là Triệu Tuệ, xem ra, ta đúng là có ý với Quý Vân Phong, nhưng Quý Vân Phong đối với các loại ám chỉ của ta, chỉ làm như thấy, quả thực khiến cho người luôn tự xưng là mỹ nữ như Triệu Tuệ căm tức phen, nhưng người chính là như vậy, chiếm được luôn luôn là tốt nhất, Quý Vân Phong càng để ý tới ta, ta càng muốn theo đuổi ta cho bằng được, cho nên mấy ngày nay ta làm gì liền như hình với bóng theo ta, khiến cho rất nhiều đồng nghiệp trong công ty đều cho rằng bọn họ phát triển thành đôi.

      Buổi tối hôm nay, Triệu Tuệ lại hẹn Quý Vân Phong ra ngoài, Quý Vân Phong vốn là muốn , nhưng ngẫm lại, vẫn cứ nên ràng với này hơn, đối với ta hề có cảm giác, tiếp tục dây dưa như vậy đều tốt cho cả hai. Huống hồ, Quý Vân Phong day day huyệt thái dương, thể thừa nhận mới vừa rồi lại nghĩ đến Thang Viên rồi. cho rằng bất quá chỉ là hảo cảm nhất thời thôi, ai ngờ bây giờ lại phát triển đến mức mỗi ngày đều nhớ thương như vậy. chỉ lần tự cảnh cáo chính mình, có bạn trai, vừa hai phải thôi! Nhưng nếu tình cảm có thể khống chế tốt như vậy mà , có các ví dụ như thiêu thân lao đầu vào lửa rồi. Càng khống chế, càng thân bất do kỷ, càng áp lực càng nhớ thương...

      “Quý Vân Phong! đến rồi!” Triệu Tuệ mặc chiếc váy bó sát ra vẻ tiêu sái, chiếc váy ngắn ngủn hấp dẫn ít ánh mắt, mỹ nữ mà, người nào thích xem! Quý Vân Phong gật gật đầu, đem thực đơn đưa cho Triệu Tuệ: “Muốn ăn cái gì tự mình chọn !”

      cần đâu! tùy tiện chọn là tốt rồi.” Triệu Tuệ che miệng cười khó xử: “ chọn gì em cũng thích.”

      “Khụ khụ...” Quý Vân Phong ho khan hai tiếng tiếp lời ta, mà để cho bồi bàn giúp chọn đồ ăn. Đối với việc Quý Vân Phong đáp ứng nằm trong dự kiến của Triệu Tuệ, nhưng khi tận mắt chứng kiến trong lòng vẫn cảm thấy có chút thất vọng, nhưng mà sao, cũng muốn nhìn xem còn có thể chống cự bao lâu nữa!

      Sau khi đồ ăn được đưa lên, hai người đều cúi đầu dùng cơm, khí lúc này có chút tế nhị, Quý Vân Phong ngập ngừng hồi lâu mới mở miệng: “Triệu Tuệ...”

      “Dạ?”

      “Tôi nghĩ chúng ta cũng...”

      “A! Đó phải là Thang Viên sao?” Triệu Tuệ bỗng kinh hô tiếng, Quý Vân Phong lập tức quay đầu nhìn qua, nhưng chỉ còn nhìn thấy góc áo gió của . trễ thế này mình còn làm gì ở đây? Vì sao lại nguyện ý mình đường đêm? Lần trước là thế, lần này cũng là như vậy! Ngay cả chút nguy cơ cũng ý thức được sao? Quý Vân Phong gắt gao nắm chặt khăn trải bàn, cơ hoog muốn lập tức lao ra.

      quen ấy sao?” Triệu Tuệ nghiêng đầu hỏi Quý Vân Phong.

      Quý Vân Phong giả bộ bình tĩnh gật đầu: “Quen.”

      đó cũng tệ lắm, chỉ là an tĩnh quá rồi.” Triệu Tuệ gắp miếng thức ăn rồi đặt vào trong miệng chậm rãi nhai kỹ sau đó nuốt xuống rồi mới tiếp tục: “Nếu còn tiếp tục như vậy sao được chứ, rất khó tìm bạn trai nha, ai, cũng biết ấy nghĩ gì, ngay cả các buổi tụ họp bình thường cũng nữa.”

      Quý Vân Phong lập tức bắt lấy trọng điểm trong lời của Triệu Tuệ, ta lập tức như vừa được tắm máu gà, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Triệu Tuệ: “ ấy có bạn trai? Làm sao biết?”

      Triệu Tuệ bị ánh mắt của làm hoảng sợ, nhưng vẫn trả lời vấn đề của ta: “Nào có bạn trai, có bạn trai trưởng phòng bọn em gọi ấy tụ họp nha!” Tim Quý Vân Phong bỗng nhiên đập tăng tốc, nhưng mặt vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh như giếng nước: “Nhưng tôi nghe ấy có bạn trai rồi mà!”

      “Khẳng định có, linh tịnh!” Triệu Tuệ trừng mắt nhìn phản bác, bỗng nhiên, ánh mắt sáng lên: “A, em biết rồi, ấy có người bạn quan hệ rất tốt, mặc dù là nam, nhưng giữa bọn họ quả có chuyện gì.”

      Quý Vân Phong bỗng nhiên nhớ tới cuộc điện thoại tối hôm đó, trong lòng sáng tỏ, ra đều là giả! ấy có bạn trai! đột nhiên đứng lên kéo ghế.
      người qua đườngPhan Hong Hanh thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      beta: Moonmaplun

      Chương 17 Theo đuổi

      Triệu Tuệ chân tướng, vội vàng buông đũa xuống ở phía sau kêu tên : “Quý Vân Phong! làm cái gì vậy?”

      Quý Vân Phong dừng bước, xoay người lại, mặt đầy vẻ áy náy: “Thực xin lỗi, chúng ta hợp, tôi thích .”

      Nhất thời, ánh mắt tất cả mọi người trong nhà hàng đều dồn về hai người, khuôn mặt Triệu Tuệ nhất thời đỏ ửng, trước mặt nhiều người như vậy, thế nào cũng nghĩ tới chút mặt mũi cũng để lại cho . Lông mày dựng đứng, vừa định phát hoả, trong nháy mắt lại phát dường như có cái gì đó thích hợp. Vì sao bỗng dưng Quý Vân Phong lại muốn rời ? Vì sao vừa nghe xong những lời Quý Vân Phong lại có phản ứng lớn như vậy? Sắp xếp các manh mối lại thành chuỗi, Triệu Tuệ rốt cục ràng, Quý Vân Phong này phải thích Thang Viên sao?

      muốn tìm ấy?” Triệu Tuệ bỗng nhiên lên tiếng hỏi, Quý Vân Phong sửng sốt, sau đó chút do dự gật đầu.

      Trong đôi mắt đẹp của Triệu Tuệ cơ hồ toàn lửa: “ thích ta?” Quý Vân Phong tiếp tục gật đầu. Triệu Tuệ gắt gao trừng mắt nhìn vài giây, bỗng nhiên nắm lấy túi xách ghế đập lên người . Nước mắt từ trong đôi mắt đẹp liên tiếp rơi xuống, đôi môi đỏ mọng cơ hồ bị cắn phá: “ đùa giỡn tôi! đùa giỡn tôi...”

      Quý Vân Phong tránh mặc cho phát tiết, mãi đến khi còn tia khí lực nào nữa, mới xoay người rời , hề nhìn người phụ nữ phía sau khóc đến mặt mũi tèm lem, bước nhanh về hướng Thang Viên rời . Đường phố người người qua lại, có người tản bộ, có người đường.... nhìn mọi người xung quanh, nhưng nhìn mãi vẫn thấy bóng dáng . Trong lòng Quý Vân Phong cảm thấy thất vọng, nhưng vẫn che giấu được tia hưng phấn, mặc kệ thế nào, có bạn trai là tốt!

      Thang Viên hề hay biết lời dối của mình bị người ta chọc thủng, cho rằng chuyện giữa và Quý Vân Phong là chuyện của kiếp trước, cho rằng từ nay về sau cùng Quý Vân Phong hẳn rốt cục còn cùng nhau xuất , nhưng là, ngày hôm sau làm lại sửng sốt ngạc nhiên phát bàn làm việc của mình có bó hoa hồng kiều diễm ướt át! xoắn xuýt cầm bó hoa biết nên xử lý như thế nào.

      Ngay lúc này Triệu Tuệ tới, Thang Viên vội vàng để bó hoa xuống, chào hỏi ta: “Chị Tuệ, buổi sáng tốt lành.”

      nghĩ tới Triệu Tuệ cũng thèm nhìn lấy cái nghiêng người qua, Thang Viên cho rằng vừa rồi giọng của mình quá ấy nghe thấy, lại thêm lần nữa: “Chị Tuệ, buổi sáng tốt lành nhá.”

      Ngoài dự đoán, Triệu Tuệ bỗng nhiên quay đầu lại, vẻ mặt đầy châm chọc: “Như thế nào, muốn khoe mạnh mẽ hơn tôi? Mị lực hơn tôi?”

      Thang Viên bị ta làm cho đầu óc mờ mịt, quả thực biết mình lúc nào lại đắc tội với tiền bối này, đành phải cười cười tới trước mặt ta: “Chị Tuệ, có phải chị hiểu lầm em chuyện gì , em...”

      “Hiểu lầm?” Triệu Tuệ hừ lạnh, đầu ngón tay bén nhọn chỉ vào mặt Thang Viên: “Còn cần hiểu lầm sao, bó hoa kia phải là minh chứng tốt nhất sao! Như thế nào, cho rằng lấy được Quý Vân Phong làm ghê tởm mắt tôi nên rất đắc ý sao, tôi cho biết, Thang Viên, ứng xử, phải khiêm tốn chút, cao như thế cẩn thận ngày nào đó bị ngã từ cao xuống chết đấy!”

      Thang Viên cũng phải là người dễ bị bắt nạt, ngược lại với vẻ ngoài trầm tĩnh là tính cách sắc sảo cực đoan ở bên trong. Triệu Tuệ như vậy, làm sao biết bó hoa kia ai tặng. bình tĩnh tiêu sái đến bàn mình cầm bó hoa kia lên, cẩn thận nhìn chút, rốt cục phát bên trong có tờ thiệp vô cùng tinh xảo, Thang Viên dùng hai ngón tay lấy tấm thiệp ra khỏi

      “Thang Viên, tối nay tan tầm gặp nhau ở cửa công ty____Quý Vân Phong.”

      Bàn tay Thang Viên run lên, tấm thiệp thiếu chút nữa rơi xuống đất, vì sao ta lại lần nữa có hứng thú với , chẳng lẽ ta biết có bạn trai rồi sao? Nhưng tại sao ta lại biết? Hay là bởi vì nguyên nhân gì khác? Thang Viên cảm thấy đau đầu day day huyệt thái dương, ngay cả những lời muốn phản bác Triệu Tuệ cũng đều quên hết. Mặc kệ thế nào, tuyệt đối chờ ta, cũng có bất kỳ mối quan hệ nào với ta hết! Thang Viên tiện tay ném bó hoa kia vào trong thùng rác.

      Hôm nay, vừa tan tầm, Thang Viên lập tức chạy ra khỏi văn phòng, tốc độ nhanh đến mức khiến cho trưởng phòng cũng cảm thấy kinh ngạc, thẳng nha đầu này hôm nay bình thường, các đồng nghiệp khác cũng nhao nhao phụ hoạ, biết Thang Viên nhanh như vậy để làm gì. Chỉ có Triệu Tuệ lạnh lùng nghiêm mặt ngồi ở chỗ kia, giọng bén nhọn hề lưu tình: “Còn thế nào nữa, câu được kim quy!”

      Phàm là những người công tác vài năm, sao thể nghe được châm chọc trong lời của , nhưng mà kim quy? Công ty bọn họ có kim quy sao?

      “Thang Viên có bạn trai rồi sao?”

      “Đúng vậy, chẳng lẽ kết giao cùng người khác rồi hả?”

      “Kết giao? Nếu cướp đoạt đàn ông của người khác cũng gọi là kết giao đó là kết giao.” Sắc mặt Triệu Tuệ vô cùng khó coi xong câu đó thản nhiên tiêu sái bước ra khỏi văn phòng, để lại mọi người trong phòng đầu tư đưa mắt nhìn nhau khó hiểu. Này...nghe thế nào cũng cảm thấy đây như mối quan hệ tay ba nha?

      Lại về Thang Viên, vốn cho rằng chỉ cần nhanh chóng rời khỏi công ty là có thể tránh mặt Quý Vân Phong, ai ngờ, còn chưa kịp tới cửa nhìn thấy Quý Vân Phong đứng dựa khung cửa, ánh mắt nhìn về phía cửa thang máy, cực kỳ ràng, là sớm đoán ra Thang Viên chạy như điên. Chuyện tới nước này, muốn tránh cũng thể tránh, Thang Viên hít sâu hơi, tiêu sái về phía cửa: “ có lỗi, tôi còn có việc.” xong liền cất bước về phía cửa chính.

      “Thang Viên, em đây là trốn tôi sao!” Quý Vân Phong bước theo sau rời bước, giọng vô cùng chắc chắn.

      có, tôi có việc.” Thang Viên cũng quay đầu lại. Quý Vân Phong ở phía sau nở ra nụ cười chua xót, gì, nhưng vẫn bước theo sau Thang Viên. Nhưng tiêu sái trước sau như vậy chưa đầy hai phút, Thang Viên có chút chịu nổi, quay đầu lại, căm tức nhìn Quý Vân Phong: “Quý Vân Phong, rốt cuộc muốn làm gì?”

      “Cùng em ăn cơm.” Quý Vân Phong biểu tình cực kỳ vô tội, khuôn mặt tuấn tú hoàn toàn là vẻ thành khẩn. Thang Viên chống lại cặp con ngươi chờ mong kia, nghĩ tới bỏ chạy. Kiếp trước, sau mỗi lần bọn họ cãi nhau, đều mang vẻ mặt này, mặc kệ trừng mắt lạnh lùng hay lời lạnh nhạt, đều trông mong bước theo sau , thành khẩn như thế nhìn , dịu dàng giải thích bên tai , chỉ vài phút là thoả hiệp.

      Thang Viên rũ mí mắt xuống, lông mi run nhè , thể tưởng tượng được vậy mà lại nhớ lại, sao lại muốn nhớ lại, nhớ người này từng vứt bỏ hay là vô tình? gắt gao nắm chặt quả đấm, liều mạng chống lại từng gợn sóng trào dâng trong lòng. Quý Vân Phong là người rất biết tuỳ mặt gửi lời, thể trở thành trưởng phòng máy tính khi còn trẻ như vậy. Chỉ cần liếc mắt cái, liền biết Thang Viên dao động, mặc dù biết rốt cục là nhớ lại chuyện gì khiến dao động, nhưng là, phải tận dụng thời cơ!

      Vì thế, sau khi Thang Viên kịp phản ứng mới phát cổ tay mình bị Quý Vân Phong nắm chặt, mà đangbị ta kéo . “Buông ra! buông tôi ra.” Thang Viên liều mạng muốn thoát khỏi bàn tay to kéo mình, lại phát sức lực của mình chỉ như con kiến lay cành cổ thụ: “Quý Vân Phong, buông tôi ra! Tôi muốn về nhà!”

      “Cơm nước xong đưa em về nhà.” Lực cánh tay Quý Vân Phong hề buông lỏng, cho dù biết vậy làm bị thương cánh tay , cũng buông.

      biết, nếu lần này thoả hiệp, lần sau vẫn tiếp tục thoả hiệp, mặc dù đôi khi đánh vào tâm lý mới là phương pháp tốt, nhưng lấy tình huống bọn họ trước mắt mà , ngẫu nhiên sử dụng sức mạnh mới là đúng đắn!

      “Quý Vân Phong, rốt cuộc muốn làm gì?” Nếu tránh thoát, Thang Viên cũng muốn làm chuyện vô dụng, nhìn hỏi, trong giọng che giấu được vẻ mệt mỏi.

      “Tôi nghĩ em biết, hoặc là em giả vờ biết?” Bước chân Quý Vân Phong bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Thang Viên, ánh mắt mang theo lửa nóng khiến Thang Viên tự chủ được mở to đôi con ngươi: “Tôi...”

      “Tôi muốn biết!” Thang Viên ngắt lời , nổi lên dũng khí đón nhận ánh mắt : “Tôi rồi chúng ta chỉ có thể làm người xa lạ, cho nên mời buông tay.”

      “Người xa lạ?” Quý Vân Phong cười nhạo, tay kéo lại gần hơn, hơi thở cơ hồ phun lên mặt : “ muốn! Thang Viên, em nghe này! thích em, muốn theo đuổi em.”

      Thang Viên chán ghét nghiêng đầu sang chỗ khác: “Ứng xử nên tự kỷ như thế, huống chi quên sao, tôi có bạn trai!”

      “Em cảm thấy cái cớ này còn có thể dùng được?”

      có ý gì?”

      biết, người kia chỉ là bạn của em, cho nên em cần tiếp tục dùng cái cớ này để lừa gạt .”

      Thang Viên trầm mặc, trái tim run rẩy, vừa kéo vừa đau. Quý Vân Phong, chúng ta có khả năng, vĩnh viễn có khả năng. Cho nên ngay từ đầu tôi cho hy vọng, , cũng có thể là... cho mình hy vọng.

      “Tôi phải về nhà, ...”

      “Chỉ ăn bữa cơm, bữa cơm mà thôi.” Quý Vân Phong nhìn , trong giọng mang theo tia cầu xin.

      Hốc mắt nóng lên, đại não chịu nghe theo điều khiển gật gật đầu, Thang Viên nhìn Quý Vân Phong mừng rỡ như điên, lời châm chọc đến đầu lưỡi cuối cùng lại nuốt ngược trở vào.

      Kiếp này, lần đầu tiên Thang Viên cùng Quý Vân Phong đơn độc ngồi cùng chỗ ăn cơm tối. Khẩu vị vẫn như cũ hề thay đổi, cũng như , thích ăn cay vô cùng. Thời điểm gọi thức ăn Quý Vân Phong hô to hữu duyên, còn Thang Viên chỉ bình tĩnh nhìn thực đơn, trong miệng chua xót vô cùng. Hữu duyên, đâu chỉ đơn giản là hữu duyên?

      thể Quý Vân Phong thực rất biết chăm sóc người khác, mỗi lần Thang Viên chỉ cần động tác quay đầu đơn giản, liền biết muốn gì, còn có thể vô cùng chính xác đưa tới. bữa cơm tuy hai người nhiều lắm, nhưng cũng cảm thấy xấu hổ.

      Sau khi ăn xong, Quý Vân Phong quả nhiên tuân thủ lời hứa, tiếp tục lôi Thang Viên chỗ này chỗ kia, mà là đưa trở về nhà. Đến dưới lầu nhà mình, Thang Viên nhìn Quý Vân Phong gật gật đầu vào xe rồi mới quay vào nhà ở, Thang Viên đắm chìm trong hồi ức hề phát trong đáy mắt Quý Vân Phong lan ra ý cười.

      Rốt cuộc biết được ở chỗ nào! Quý Vân Phong đường trở về kích động đến mức tay cơ hồ muốn cầm vào tay lái. Đêm này thu hoạch là lớn! Về sau mặc kệ có còn ở công ty hay đều cần lo lắng biến mất thấy nữa!

      Thang Viên, em là của ! Quý Vân Phong nhếch môi lộ ra nụ cười nhất định phải có.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 18 Quyết định

      Trong văn phòng dần xuất những tin đồn, đều là về Thang Viên và Quý Vân Phong. Những đồng nghiệp ngày thường đều bưng ra khuôn mặt tươi cười trước mặt bạn, ai biết sau lưng khi nào họ đâm bạn đao. Thang Viên quan tâm tới những lời đồn đại đó, nên thế nào vẫn như thế ấy, nhưng chính bởi thái độ đó của , tất cả các đồng nghiệp chung quanh đều nhận định mối quan hệ giữa và Quý Vân Phong, luôn trêu ghẹo tình cảm giữa hai người, hoặc thiện ý, hoặc châm chọc.

      Mà lại càng có nhiều người quá phận, có người bắt đầu là tiểu tam xen vào giữa Quý Vân Phong và Triệu Tuệ. Những lời đồn này ngày càng khó nghe, cho dù Thang Viên muốn xem cũng được. Mà ở phía sau, Quý Vân Phong dường như muốn hưởng ứng những lời đồn này, liên tục hẹn ra ngoài.

      Thang Viên cần phải đương nhiên là cự tuyệt, nhưng Quý Vân Phong đâu có mặc như vậy, mặc kệ Thang Viên những lời ngoan độc thế nào, ta đều cười tít mắt đứng ở cửa công ty chờ , sau đó theo Thang Viên, mãi đến khi nào đồng ý mới thôi. (Mặt dày quá! Ta ghét! Nếu là mình chắc mình cho ta phát đạp luôn)

      Mấy ngày nay tâm tình Thang Viên quả thực là kém tới cực điểm, mặc dù để ý tới mấy lời đồn kia, nhưng khi bên tai luôn vọng lại mấy lời khó nghe thế nào cũng chịu nổi. Huống hồ Quý Vân Phong lại luôn dây dưa với , có thể bảo vệ trái tim mình rất dễ dàng, vì sao cứ muốn dao động vào lúc này.

      “Thang Viên, chủ nhật chơi nhé!” Quý Vân Phong lần nữa ngăn lại ở cửa công ty, đưa ra lời mời về cuộc hẹn hôm chủ nhật.

      Thang Viên nhíu mi, đẩy ra: “Đừng phiền tới tôi!” Thời gian dài như vậy, sớm còn kiên nhẫn, nếu những lời hữu ích ta nghe vào, vậy kiếm những lời xuôi tai cho ta nghe. Mấy ngày nay vì chút chuyện này mà khiến giấc ngủ của cũng bị ảnh hưởng, chỉ cần liếc nhìn quầng thâm dưới mắt là có thể nhận ra.

      Quý Vân Phong sớm có chuẩn bị với những lời lạnh nhạt của , căn bản là hề động đậy, vẫn dáng vẻ cười tít mắt như cũ, trình độ da mặt dày luyện đến mức vô cùng thành thạo: “ thứ bảy cũng được, ngày là được, Thang Viên, , đảm bảo chúng ta chơi đùa vui vẻ.”

      “Quý Vân Phong, muốn tôi bao nhiêu lần nữa mới ràng, chúng ta căn bản thể nào!” Huyệt thái dương Thang Viên đau nhức, tại sao người này luôn có bộ dáng bỏ ngoài tai? Rốt cuộc dây dưa như vậy để làm gì chứ? Nếu là kiếp trước...con ngươi Thang Viên dâng lên tầng sương mù, nếu ta vứt bỏ , bây giờ bọn họ như thế nào đây? Có lẽ Bảo Bảo của bọn họ lớn khôn rồi! Nhưng thực đâu phải vậy, qua chính là qua, huống chi cái đó là kiếp trước rồi.

      thử làm sao biết được? Thang Viên, vì sao em lại bài xích như vậy?” Quý Vân Phong cúi xuống nhìn , con ngươi nhiễm chút bi ai, chỉ là cơ hội thôi mà, vì sao với nó lại xa xỉ như vậy.

      Khoé môi Thang Viên nhếch lên nụ cười châm chọc, dùng mũi chân nhàng vẽ vòng tròn lên mặt đất, trong miệng lẩm bẩm : “Thử lần? Chúng ta đâu chỉ đơn giản thử lần như thế?” Giọng của quá , tưởng chừng như chỉ độc thoại, dù là Quý Vân Phong ở ngay bên cạnh cũng nghe ràng: “Thang Viên, em gì vậy?”

      có gì.” Thang Viên lắc đầu, đôi con ngươi trong suốt khiến nhìn thấy tia tang thương giấu kín trong đó, giống như người già cả từng trải qua sóng to gió lớn, căn bản thể khiến người ta liên tưởng đến dáng vẻ trầm tĩnh an bình thường ngày của : “Quý Vân Phong, cần lãng phí thời gian, lời tôi chắc chắn thu hồi, chúng ta có khả năng, tìm người khác !”

      Quý Vân Phong chống lại con ngươi của , kiên định trong ánh mắt khiến kinh hãi: “Em ?”

      Thang Viên gật đầu, đó là đoạn tuyệt quan hệ giữa hai kiếp sống, kiếp này, cho phép bản thân mình sa vào vòng xoáy tình ! Quý Vân Phong từ từ cúi đầu xuống thấp, Thang Viên thở phào nhõm, thế này, chắc ta buông tha chứ? ngờ, Quý Vân Phong sau vài giây yên lặng đột nhiên trở nên hăng hái, nắm chặt bờ vai : “ buông tay, Thang Viên.” Thang Viên ngạc nhiên mở to hai mắt, ngay cả động tác của cũng nhận ra: “ thích em, chỉ cần ngày em chưa có bạn trai buông tay.”

      Trái tim Thang Viên run lên, người này vẫn cố chấp như cũ, chỉ cần là nhận định việc nào đó có người nào có khả năng thay đổi, kiếp trước, thích tính cách này của , nguyện ý bao dung tất cả thuộc về . Nhưng kiếp này, tính cách đó của chỉ mang phiền phức tới cho mà thôi. Thang Viên nhàng thở ra hơi, thành khẩn : “Quý Vân Phong, tôi lần cuối cùng, chúng ta thể nào, cho dù buông tay, cho dù đến lâu về sau chúng ta vẫn có khả năng.” Bởi vì từ lâu trước kia chúng ta kết thúc...

      phải đau lòng, nhưng mặt ngoài vẫn vờ bình tĩnh như cũ, thậm chí còn mang theo chút tươi cười. thích trước mặt này, cực kỳ thích, thích đến mức tự mình dùng hai tay dâng tự tôn của bản thân tới trước mặt mặc tự ý giẫm đạp...Mỗi lần, mỗi câu của , đều như lưỡi dao sắc bén nhất thế giới này, hung hăng đâm mạnh vào nơi mềm mại nhất trong lòng , làm cho trái tim bị đâm trăm ngàn vết thương. Nhiều lần như vậy, mỗi lần đều như vậy, sao chưa từng nghĩ tới việc buông tay? Phụ nữ tốt thế giới này còn nhiều mà, đâu phải chỉ có riêng mình . Nhưng con người có lẽ đều là loại động vật tự trọng như thế, khi bạn nhận định người, những người khác cho dù tốt đẹp hơn nữa cũng đều thể vào trong mắt bạn được rồi.

      Toàn bộ thế giới đều là , cho dù khi nhớ tới đều là những lời châm chọc sâu. “Có lẽ em nghĩ rằng thích bị coi thường, nhưng ra hề thích bị coi thường...” tay che mặt, bi thương giá lạnh, giọng từ trong bàn tay chậm rãi nhả ra, từng từ từng từ đều như gõ mạnh vào trái tim Thang Viên, từ từ tăng thêm: “Nhưng thích em, biết em chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng thích chính là thích...” gạt vài sợi tóc rơi trước mắt ra, con ngươi đen láy tràn đầy đau xót khiến Thang Viên thất thần: “ Thang Viên, rất thích em...”

      Dường như nhớ về khoảng thời gian lâu trước đây, trong căn phòng thuê lạnh giá của hai người khiến người ta đông lạnh đến phát sốt kia, ánh mắt cũng như vậy. lập tức trở nên hoảng hốt, trí nhớ của kiếp trước cùng kiếp này đan xen trộn lẫn vào nhau. Bàn tay tự chủ được xoa gương mặt : “ cần như vậy...”

      Quý Vân Phong kinh hỉ bắt lấy tay : “Thang Viên!” Tay hơi run rẩy, lâu như vậy, rốt cuộc nguyện ý đáp lại sao? “Thang Viên...” Tình cảm mãnh liệt lập tức mạnh mẽ tràn ngập vào tâm trí , dòng máu sôi trào hừng hực, Quý Vân Phong nắm chặt bàn tay Thang Viên, dáng vẻ kia dường như muốn cả đời buông tay.

      tay truyền đến cảm giác đau đớn, Thang Viên nhận bản thân mình làm chuyện gì, sắc mặt trở nên tái mét, dùng lực rút tay về, lùi lại bước, xoay người chạy .

      Gió lạnh đầu đông quất vào mặt Thang Viên, khiến đại não thanh tỉnh phần nào, nhưng chính bởi vì thanh tỉnh, Thang Viên càng bối rối biết làm sao, hành động vừa rồi của ràng là làm tăng thêm hy vọng cho ta, nhưng muốn, muốn thẳng thừng từ chối mọi thứ liên quan đến . Vì sao lại có tiền đồ như vậy? Thang Viên hung hăng cấu véo bản thân, mới miễn cưỡng áp chế được cảm xúc trong cơ thể mình lúc này, nếu được, vậy chỉ còn biện pháp thôi...

      Thang Viên ngờ, Quý Vân Phong ở dưới lầu nhà , sau khi nhận được điện thoại của , lập tức kéo tấm rèm cửa ra, người đàn ông mặc áo khoác mỏng nhạt đứng đó, bóng dáng gầy gò cao lớn, ánh sáng sớm mai trực tiếp chiếu lên mái tóc , ngửa đầu, nụ cười cực kỳ hoàn hảo. Hô hấp của Thang Viên cứng lại, trực tiếp cúp điện thoại.

      Giả chết nằm úp mặt trong ổ chăn, Thang Viên dùng lực giữ chặt mái tóc mình, ở giường lăn qua lăn lại suy nghĩ biết nên làm gì cho tốt. rất muốn mặc kệ để ta hong khô , nhưng lại bi ai phát bản thân mình căn bản đủ ngoan độc để hạ quyết tâm, trời bên ngoài bắt đầu lạnh đến hô hấp cũng nhìn thấy khói trắng toả ra, sao có thể để ta đứng bên ngoài như vậy? Bất quá, bước xuống, ta tự nhiên đồng ý lên, Thang Viên trong lòng tự an ủi bản thân.

      Chậm rãi rửa mặt súc miệng, lại làm xong bữa sáng, lúc này Thang Viên mới lần nữa trở lại cửa sổ trong phòng ngủ, hít hơi sâu rồi chậm rãi mở mắt. Cho dù muốn thừa nhận, nhưng giống như trong dự đoán, ta vẫn còn đứng ở đó, thân hình thẳng tắp, giống như mũi đao sắc bén hung hăng xuyên qua người . Thang Viên nhắm chặt mắt, cầm lấy điện thoại: “ lên .” Tin nhắn vừa vặn ba chữ khiến Quý Vân Phong cảm thấy bầu trời ngày hôm nay màu xanh đặc biệt.

      Thang Viên đứng ở bên giường, cầm chặt di động trong tay, trong lòng đưa ra quyết định.

      Quý Vân Phong chưa từng nghĩ tới ngày có thể bước vào căn nhà của , tất cả giống như giấc mơ, tốt đẹp đến mức muốn vĩnh viễn cần tỉnh lại.

      Giống như trong đêm liền thay đổi toàn bộ Thang Viên còn những lời lạnh nhạt, mặc dù bày ra khuôn mặt tươi cười gì, nhưng thái độ tốt hơn trước rất nhiều. Quý Vân Phong vừa mừng lại vừa lo, chân tay cứng ngắc biết nên để vào đâu. Nhưng Thang Viên vẫn dáng vẻ vân đạm phong khinh, gọi tới cùng ăn bữa sáng, mãi đến khi đối mặt với bàn cơm, trái tim bay bổng của Quý Vân Phong mới rốt cục quay trở lại vị trí, ra đây phải là mơ, ra tất cả đều là ! Như vậy, phải là bắt đầu tiếp nhận rồi sao?

      Hai người an tĩnh ăn xong điểm tâm, thời điểm Quý Vân Phong đề nghị muốn xem phim, Thang Viên vậy mà lại gật gật đầu. thuận lợi chưa từng có khiến Quý Vân Phong vô cùng cao hứng, thế nên căn bản ta có nhìn ra yên lặng cùng quyết tuyệt trong đôi mắt Thang Viên. Hôm nay, Quý Vân Phong phát hôm nay là ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời mình, người thích rốt cuộc đáp lại , còn có gì có thể kích động hơn thế cơ chứ? gần như là bay trở về nhà, ngay cả khi ngủ khoé môi cũng nhếch lên vui vẻ.

      Sáng thứ hai, Thang Viên đem tờ giấy giao cho trưởng phòng. Trưởng phòng cúi đầu xem sau đó ngẩng đầu khó tin : “Thang Viên, em muốn làm như thế sao?”

      Thang Viên chút do dự gật đầu: “Trưởng phòng, đây là kết quả sau khi em suy nghĩ kĩ càng.”

      “Em quyết định chị cũng nhiều lời nữa, chị đưa tờ đơn này của em chuyển sang phòng nhân .” Trưởng phòng thở dài, vẫy vẫy tay, ý bảo Thang Viên rời . Vốn, nghĩ rằng Thang Viên rất có tiền đồ, còn muốn bồi dưỡng tốt, nghĩ tới...ai!

      Thang Viên trở về vị trí của mình, dọc đường vẫn là ánh mắt ái muội của các đồng nghiệp cùng ánh mắt tràn ngập địch ý của Triệu Tuệ nhìn mình, nở ra nụ cười tươi. Ở đây ngây ngốc đủ rồi.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      edit: Đinh Thùy Vân

      beta: Moonmaplun

      Chương 19. Thoải mái

      Có lẽ là nhận ra Thang Viên thay đổi thái độ, có lẽ là cảm thấy có được cơ hội có thể lợi dụng, chủ nhật Quý Vân Phong lại hẹn Thang Viên ra ngoài, Thang Viên tránh né còn kịp, huống chi hẹn gặp hai tuần liên tục. Ai ngờ ngay tại khắc Thang Viên muốn cúp điện thoại kia, Quý Vân Phong vậy mà muốn tới nhà đón , Thang Viên tránh được, đành phải hỏi địa điểm, tùy tiện mặc bộ quần áo rồi ra.

      Dọc đường , Thang Viên rất tức giận, hiểu vì sao Quý Vân Phong lại chấp niệm với nhiều như vậy, cho dù kiếp trước ta cũng quấn quýt làm phiền như vậy, quả thực giống như kẹo kéo muốn bỏ cũng xong!

      “Thang Viên, ở đây!” Thang Viên xuống xe liền nhìn thấy Quý Vân Phong đứng ở cửa sân trượt băng, mặc áo dạ bành tô màu đen, dáng người thon dài cao ngất, vẫy tay với , vẻ mặt chân thành tha thiết mà vui sướng. Thang Viên yên lặng thở dài, bọn họ rốt cuộc thể quay trở về đoạn thời gian đơn thuần kia. vẫn chưa đến bên người Quý Vân Phong, ta niềm nở : “Thang Viên, muốn trượt băng ? Sân bãi ở đây rất tốt.”

      “Được.” Thang Viên gật gật đầu, còn nhớ khi đó, bởi vì ta thích trượt băng nên mới học, tuy trải qua hai kiếp, nhưng khi còn học đại học, lúc tâm trạng được tốt từng học lại, cho nên trượt băng căn bản thể làm khó .

      “A! Em cũng thích trượt băng sao?” Quý Vân Phong vui vẻ nhìn Thang Viên, ngờ bọn họ còn có chung sở thích! Ngoài dự đoán, Thang Viên lắc lắc đầu, tuy nhiên vẫn là bộ dáng im lặng, trong mắt mang theo chút yên lặng: “Tôi thích trượt băng, tuyệt thích.”

      Nụ cười của Quý Vân Phong nhất thời cứng lại ở khóe miệng, vài giây sau mới kịp phản ứng, liền vội vàng kéo Thang Viên: “Em thích, chúng ta đổi nơi khác !”

      cần, cũng tới đây rồi.” Thang Viên xong liền xoay người bước vào, Quý Vân Phong vội vàng theo sau, vẫn hiểu cách nghĩ của , bất luận là thời điểm nào, dù cho ở trước mặt , nhưng lại giống như có cái mạng che mặt mông lung, khiến thể nhìn .

      Hai người đổi giày xong liền trực tiếp vào sân bãi, Quý Vân Phong sợ Thang Viên trượt chân, mực cẩn thận nhìn , nghĩ tới, chỉ nháy mắt cái vọt vào sân, Quý Vân Phong nhìn thế trái tim như nhảy vọt lên cổ họng. Nhưng lập tức liền biết lo lắng cũng là dư thừa, bởi kỹ thuật của Thang Viên nhìn thế nào cũng giống người mới học.

      nhàng xoay tròn, trượt, động tác thuần thục như chim yến bay giữa trời mưa, tuyệt đẹp lại mềm mại. Giữa sân băng dần dần vang lên những tiếng huýt gió, ít người dừng lại thưởng thức Thang Viên trượt băng, Thang Viên như cũ hề đổi sắc, vẫn luôn duy trì nhịp điệu của chính mình, vì người khác thưởng thức mà xuất thêm những động tác mới, cũng sinh ra loại áp lực gì. Giữa sân bãi, bóng dáng nho kia đẹp, đẹp đến mức khiến Quý Vân Phong tự chủ được trượt về phía , theo nhịp điệu của cùng nhảy múa.

      Giống như bọn họ trước kia, lúc học xong trượt băng, vội vàng lôi kéo trượt, mặc dù vô cùng đau lòng về tiền bạc, nhưng lại vẫn cắn răng lấy tiền sinh hoạt phí dùng dư để , chính là vì khắc đuổi kịp kia. Mà bây giờ, rốt cục đuổi kịp bước chân của , lại cái gì cũng biết.

      Tất cả toàn bộ đều biến thành vô nghĩa, dù cho hồi ức có hoài niệm, có thống hận, có liều mạng... Thang Viên bỗng nhiên có chút hoảng hốt, kiếp này, từ lúc mới bắt đầu cho sắc mặt hòa nhã, nhưng lại vẫn thích , cật lực tránh việc ở chung với , lại luôn làm ngược lại với dự tính ban đầu. Hơn nữa, quan trọng nhất là, thể xem trái tim mãnh liệt khát vọng ấm áp của mình. Đó là kiếp trước từng bị in dấu sâu, muốn bỏ qua cũng được.

      Bỗng nhiên, dưới chân Thang Viên ổn định, ngã sõng soài ra đất, đầu gối ma sát với mặt đất cứng rắn, Thang Viên có loại cảm giác rằng xương cốt mình va chạm đến vỡ thành từng mảnh. Ai cũng ngờ Thang Viên bị ngã sấp xuống, nhìn như vậy chắc chắn kĩ thuật có thể xếp vào hàng cao thủ, việc ngoài ý muốn này khiến tất cả mọi người chung quanh ngây ngẩn cả người, dù là Quý Vân Phong ngay ở bên cạnh cũng phản ứng kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngã mặt đất.

      “Thang Viên, Thang Viên, em sao rồi? Có bị thương ?” vội vã ngồi chồm hổm nâng Thang Viên dậy, vẻ mặt lo lắng: “Thử cái xem, có còn được hay ? Chân có đau ?”

      ...” Thang Viên vừa định lắc đầu có việc gì đầu gối bỗng truyền tới cảm giác đau đớn, đôi chân vốn thẳng đứng bỗng nhuyễn xuống, Thang Viên biết, phải lúc lâu nữa mình mới có thể được, vẫn may tại là mùa đông, quần áo mặc nhiều, nếu là mùa hè, chừng bị gãy xương rồi.

      “Đừng cậy mạnh nữa!” Quý Vân Phong nhanh tay đỡ lấy , lần đầu tiên chuyện nặng lời với , ở ngay bên cạnh, vì sao thể ỷ lại chút. Thang Viên giương mắt nhìn , trong con ngươi xinh đẹp hề có phẫn nộ hay kinh ngạc vì đột nhiên bị quát mắng, chỉ là bình tĩnh nhìn , Quý Vân Phong bị nhìn như vậy, lửa giận trong người nhất thời như bóng cao su bị xì hơi dẹt xuống: “ đỡ em ra ngoài.”

      Thang Viên cúi đầu gật gật, ngàn nên vạn nên, đều do chính đủ kiên quyết. Nhưng may là, lâu nữa rời khỏi đây. Nếu có bất ngờ gì xảy ra, đây lần cuối cùng bọn họ ra ngoài, tuyệt muốn tiếp xúc với , nếu trốn thoát, bỏ chạy. Công ty có ai thân thiết tuyệt lưu luyến, huống hồ, lo lắng cho mọi người ở thành phố R, ba mẹ , còn có...Viên Tiêu.

      Nghĩ tới đây bỗng nở nụ cười, người lớn như vậy bị gục ngã, ai còn muốn trải qua đau đớn đó thêm lần nữa? còn tinh lực để mạo hiểm thêm lần nữa, vẫn nên đường mình tốt hơn.

      Thang Viên ngã bị thương nặng lắm, nhưng biết, xước da là chắc chắn, chỉ là mùa đông kiểm tra hơi khó, cũng muốn vì chút việc đó mà bệnh viện, nhưng chuyện này vừa may là cái cớ, có thể để hủy bỏ buổi hẹn ngày hôm nay. Quý Vân Phong nhìn dáng vẻ khập khiễng của Thang Viên liền biết kế hoạch ngày hôm nay khẳng định là như bong bóng xà phòng rồi., nhưng so với , tất cả đều quan trọng, cho nên ngay tại lúc muốn về nhà gần như là đồng ý ngay lập tức, hơn nữa còn đưa Thang Viên đến tận cửa nhà. Trước lạ sau quen, Quý Vân Phong vô cùng trôi chảy lái xe tới dưới lầu nhà Thang Viên.

      Mà ngay tại khi Thang Viên lên kế hoạch cho bản thân mình, ở thành phố R xa xa, Viên Tiêu lấy được thắng lợi quyết định.

      Sau khi Viên Sanh lấy được mảnh đất ở thành Tây kia liền truyền đến rất nhiều tin tức báo điềm xấu, trước là cao ốc thi công bỗng dưng sụp xuống, sau lại là công nhân thấy cái gọi là “quỷ ảnh”, khiến lòng người hoảng sợ, sau cùng biết thế nào tin tức lại truyền tới tai Bạch lão gia tử, Bạch lão gia tử kinh hãi, đặc biệt tìm thầy xem phong thủy tới nhìn phen, kết quả thầy phong thủy vẻ mặt nghiêm túc với Bạch lão gia tử mau chóng đem mảnh đất này bán ra ngoài, càng nhanh càng tốt, còn lại cho dù Bạch lão gia tử có hỏi như thế nào cũng chịu .

      Bạch lão gia tử gọi Viên Sanh tới muốn mau chóng bán mảnh đất kia , ngờ tìm khắp nơi cũng thấy Viên Sanh, sau cùng rất dễ dàng tìm được say túy lúy tại hộp đêm thường xuyên ra vào. Bạch lão gia tử trong cơn giận dữ trực tiếp đá Viên Sanh ra khỏi cửa lớn, đá đến nhà họ Viên cho Bạch Nhiễm Nhiễm dạy dỗ lại con trai mình tốt.

      Còn về mảnh đất Thành Tây kia, Bạch lão gia tử bán giá thấp hơn gần nửa cho công ty mới của nhà họ Văn. Đương lúc Bạch lão gia tử thoải mái thôi vì rốt cục ném củ khoai lang nóng phỏng tay ra ngoài, bên này, hai em nhà họ Viên lại giơ ly rượu ở nhà ăn mừng.

      , thế nào?” Viên Tiêu giương cao khóe môi cạn ly với Viên Địch.

      “Rất tốt!” khuôn mặt lạnh lùng của Viên Địch hiếm khi tháp thoáng nụ cười, trong đôi con ngươi lạnh lẽo cũng đè nén được hưng phấn “Nếu muốn đánh trả, cũng tin nhà họ Bạch còn bao nhiêu vốn ban đầu có thể ăn!” đem ly rượu vào miệng hơi cạn sạch, trong lòng có loại sảng khoái nên lời, biết bao lâu chưa giải phóng cảm xúc của chính mình, hôm nay rốt cuộc có thể lần ác khí rồi.

      “Nhưng mà...” Lông mi Viên Địch bỗng nhíu lại “Chúng ta hiểu ngành ăn uống, trừ bỏ lĩnh vực bất động sản, tại chúng ta có cách nào vật ngã nhà họ Bạch, ngay cả bất động sản, chúng ta cũng có biện pháp đối kháng cùng ông già đó.”

      , biết ?” Viên Tiêu đem ly rượu đặt bàn trà, ngửa mặt ngã xuống sofa mềm mại: “Em muốn tiếp tục ra vẻ sợ hãi rụt rè như vậy nữa, mỗi lần nhìn thấy người phụ nữ đó đứng bên cạnh ông già, em từng nghĩ...” Hàm răng nghiến lộp bộp, trong ánh mắt bắn ra tia sáng lạnh, đó là băng giá cực hạn, chút nhiệt độ, giống như người mình vừa nhắc tới phải cha đẻ mình, mà là kẻ thù đội trời chung: “ nghĩ dùng máu bọn họ để tế lễ con dao kia.”

      Viên Địch đổ thêm rượu cho Viên Tiêu, đưa tới trước mặt : “ rồi phải nhẫn nại, cho dù nhịn được cũng phải nhịn, muốn nhổ tận gốc nhà họ Bạch, đến còn ngọn cỏ!”

      “Đương nhiên!” Viên Tiêu đột nhiên ngồi dậy, hất mái tóc rơi trước mắt ra sau, nhìn Viên Địch: “Đây là khác biệt giữa và em, em thích khoái cảm khi bản thân tự mình động thủ, còn lúc nào cũng chỉ muốn bên nhìn người khác động thủ. Em từng rằng, ra em rất sợ chưa?”

      “Cũng vậy.” Viên Địch chạm chén cùng Viên Tiêu, hời hợt uống ngụm: “ thế giới này, điều muốn mất chính là có kẻ địch là em.”

      “A___” Viên Tiêu cười nhạo, đem chém rượu trong tay hơi cạn sạch. Hai người cứ như vậy ngồi sofa ly em ly, cuối cùng cũng chuyện, hai chai rượu rất nhanh liền thấy đáy, Viên Tiêu vẫn còn muốn cùng vẫy lấy thêm rượu, lại bị Viên Địch ngăn cản. cũng còn ầm ĩ, ngoan ngoãn nhắm mắt nằm sofa.

      Mãi đến khi Viên Địch dọn dẹp xong phòng khách sắp bị hai người biến thành lộn xộn cả lên, muốn gọi Viên Tiêu trở về phòng ngủ, lại nghe thấy giọng nỉ non trầm thấp của Viên Tiêu: “, em cũng biết em kiên trì cái gì.”

      “Em quên sao? Bà rời khỏi chúng ta như thế nào.”

      “Em quên, làm sao có thể quên đây?” Viên Tiêu lấy tay che lên mắt bỗng cười rộ lên: “Chỉ là, ràng bà ấy cần chúng ta, chúng ta lại ở đây vì bà ấy đòi lại công đạo. , chúng ta có phải rất ngốc hay ?”

      Viên Địch lâu sau gì, ngay tại thời điểm Viên Tiêu cho rằng bất cứ cái gì nữa, lại nghe thấy giọng có lực của vang lên: “Đúng vậy, chúng ta ngốc...”

      Tác giả: Đối với Thang Viên mà , chính xác là rất thoải mái, mà đối với Viên Tiêu mà cuối cùng cũng bắt đầu phản kích.

      Tất cả manh mối đều dàn ra xong xuôi, chương sau tới cao trào ,

      Chậc chậc, Thang Viên cùng Viên Tiêu diễn trò ~~~
      người qua đườngPhan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :