1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng - Thanh Sam Lạc Thác (Full 30 Chương)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng
      [​IMG]

      Tác giả : Thanh Sam Lạc Thác

      Dịch giả : Hà Nhím

      Nhà xuất bản : Văn học - Sách Việt

      Số trang : 472

      Kích thước : 16 x 24 cm

      Hình thức bìa : Bìa mềm

      Giá bìa : 125.000 VNđ
      Giới Thiệu

      Tác phẩm Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng là câu chuyện đời thường bình dị nhưng lại chuyển tải nhiều thông điệp ý nghĩa. Tình ngoài cảm mến, rung động điều quan trọng nhất vẫn là tin tưởng. Nhưng , niềm tin ấy còn phải thử thách qua nhiều biến cố và thời gian, có niềm tin với tình của mình, có tin tưởng người mình lúc đó, hạnh phúc mỉm cười với bạn.



      “Xán Xán, từng thất bại trong chuyện tình cảm, điều tồi tệ hơn là biết tự kiểm điểm lại để trưởng thành, chín chắn hơn. Lúc gặp em, chỉ là người đàn ông trầm lặng, em để ý đến khiến cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Sau khi ở cạnh bên em, mới biết bản thân mong muốn điều gì. cũng nghi ngờ và thể xác định liệu mình có phải là người mà em mong chờ hay . Có lẽ, khi đem so sánh với những người cùng theo đuổi, em dễ dàng nhận ra nhược điểm của . Thế nhưng ít nhất cũng nên làm được đến mức dễ dàng rời , dễ dàng từ bỏ.”
      Thông tin tác giả:

      Thạch Sam Lạc Thác là cây bút nổi bật nhưng ràng là tác giả có nền tảng vững vàng. Văn phong của sâu sắc, tinh tế và rất lạc quan. Nhân vật trong truyện Thạch Sam Lạc Thác luôn là những tuýp người trưởng thành, có những kiểu trẻ măng mười tám đôi mươi mà đều từ hơn hai mươi lăm tuổi trở lên để vào đời và từng trải.
      khahanhlhanhtay thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      CHƯƠNG 1: CÓ PHÂN LY CŨNG CÓ TƯƠNG NGỘ
      TYPER: BỈ NGẠN HOA


      Vương Xán luôn cho rằng, “gặp tình cờ” là cuộc gặp gỡ bất ngờ và hẹn trước, nó ít nhiều mang màu sắc lãng mạn. Chẳng hạn, cuộc hội ngộ giữa Gregory Peck và Olive Hepburn ở Roma mở đầu câu chuyện tình cảm động. Đó là kết quả của kết hợp giữa mốc thời gian nhất định với khoảng gian tuyệt với.

      Nhưng cuộc gặp gỡ của Vương Xán và Trần Hướng Viễn là do công việc, bất ngờ, cũng chẳng có chút lãng mạn nào, gần như thể đó là cuộc gặp tình cờ được.

      Vương Xán là phóng viên chuyên chạy tin về mảng nhà đất của Vãn báo Hán Giang. Các toàn soạn đưa tin tức về bất động sản, ngoài việc viết bài, sâu phân tích thông tin nhà đất ra, thường tổ chức rất nhiều hoạt động khác nhau. Hoạt động của hôm đó là buổi tọa đàm. Buổi tọa đàm có mời các chuyên gia và nhân sư thuộc doanh nghiệp bất động sản, doanh nghiệp đại diện và quản lí tài khoản ngân hàng, đến bàn luận về ảnh hưởng của việc khủng hoảng kinh tế từ Mỹ tới giá dất khu vực Trung bộ.

      Giá nhà đất có chịu ảnh hưởng từ khủng hoảng kinh tế Mỹ hay trước mắt cũng chưa thấy đấu hiệu cụ thể. Đại đa số người tham gia còn chưa hiểu cách ràng hàm ý chính xác về khủng hoảng kinh tế. Hơn hai năm trước, từ khi Vương Xán tốt nghiệp rồi bắt đầu làm đến nay, thị trường nhà đất luôn là chủ đề nóng, nóng đến tận bây giờ và ngày càng có xu thế như lửa thêm dầu.

      Nằm ở khu vực Trung bộ, Nam Giang là thành phố thuộc vành đai hai của tỉnh. Mặc dù giá nhà đất cao như ở các đô thị lớn nhưng nó cũng thu hút rất nhiều quan tâm của dư luận. Các doanh nghiệp bết động sản điên cuồng đầu tư, trong những phiên đấu giá, các mức giá mới cao hơn ngừng xuất mặt báo. Thậm chí nhiều doanh nghiệp cần xây dựng công trình cũng có thế kiếm khoản lãi lớn. Các ngân hàng vì thế cũng sớm hoàn thành vượt mức kế hoạch năm.

      Những cuộc tọa đàm như thế này tất nhiên có ý nghĩa nghiên cứu thảo luận sâu sắc. Đại biểu các bên đều hăng hái, phấn chấn, cộng với việc thể hiệnthái độ cẩn thẩn, lạc quan khi giảng giải các chính sách làm yên lòng độc giả, nhưng đồng thời cũng đẩy bất an của những người mua đất lên cao.

      Chỉ có Trần Hướng Viễn, người đàn ông gần ba mươi tuổi, tướng mạo sáng sủa, phong thái nho nhã , đứng giữa những người trung niên ba hoa lại càng vô cùng nổi bật.

      mặc chiếc áo sơ mi trắng, áo vest là thẳng tắp, tinh thần tập trung, và trông có vẻ khá nhanh nhẹn. Khi đến lượt mình nêu ý kiến, ta bằng giọng phổ thông rất chuẩn, hơn thế thanh nghê trầm ấm và rất hay, lời ràng, súc tích. Vương Xán nhìn vào tấm thẻ đại biểu trước mặt ta, rồi xem lại danh sách khách mời tay mình, hóa ra ta là chủ nhiệm tài khoản bất động sản doanh nghiệp.

      Khi tọa đàm kết thúc và chuẩn bị bước phần tiệc, Vương Xán bỗng nảy ra ý định. thay đổi vị trí và thuận lợi ngồi cạnh Trần Hướng Viễn. Hai người trao đổi danh thiếp, chuyện trò lịch . Nội dung câu chuyện xoay quanh những vấn đề liên quan đến tài khoản tín dụng nhà đất.

      Vương Xan thừa nhận, Trần Hướng Viễn là mẫu người cuốn hút , nhưng chỉ là cuốn hút mà thôi. ngốc nghếch đến nỗi cứ thấy đàn ông vừa ý chút là vứt bỏ ngay lòng kiêu hãnh mà chủ động chạy theo.

      cho cùng Vương Xán mới hai mươi tư tuổi. Những năm tháng qua, cuộc sống của cũng có thể là thuận buồm xuôi gió.

      Vương Xán điền vào bảng lý lịch, kinh nghiệm cách đơn giản: Sinh ra và lớn lên ở Thành phố Hán Giang – tỉnh ở khu vực Trung bộ, nơi có rất nhiều sông ngòi ao hồ. Ngoài tham quan du lịch chưa từng rời khỏi nơi đây. Từ khi tốt nghiệp đại học và đến bộ phận kinh tế của Văn báo Hán Giang, công việc của rất ổn định. Khi thương mại phát triển, Vương Xán phỏng vấn các doanh nghiệp thương mại, khi bất động sản trở thành chủ đề nóng, lại đến phỏng vấn các doanh nghiệp bất động sản. Nếu có thay đổi chỉ là gian của văn phòng và đường mà thôi.

      Trắc trở duy nhất trong đời làm Vương Xán tổn thương là kết thúc lý do của mối tình đầu. Nhưng cho dù đó là mối tình đầu giờ nghĩ lại, cũng cảm thấy có chút nhạt nhẽo.

      Nhạt nhẽo? sai! Đây chính là điều Vương Xán nuối tiếc nhất. Cuộc sống quá nhàm chán, vô vị, đến mức chính cũng thấy dường như chút hồi ức nào đáng để ghi nhớ.

      Những trẻ đều hi vọng cuộc sống của mình có chút thú vị, có thêm vài câu chuyện để hồi ức. Nhưng với Vương Xán như vậy, khi nghĩ lại những việc qua, chẳng có chút oán thán nào. ra, cách chính xác, Vương Xán là người thích hợp với cuộc sống đơn giản.

      Khi sinh ra, được bố mẹ đặt tên là Vương Xán (tên loại ngọc). Sau khi lên mẫu giáo và học viết chữ, Vương Xán bắt đầu khó chịu với cái tên “Xán” vô cùng nhiều nét của mình. còn cảm thấy cái tên này cũng chưa thực hay, nghe được êm tai như tên của những bạn xung quanh: “Giai”, “Di”, “Trác”, “Vy”.

      đành lòng, Vương Xán hỏi bằng được bố mẹ về nguồn gốc cái tên này. Mẹ , giáo viên ngữ văn trung học – bà Tiết Phượng Minh trả lời con bằng câu đậm chất văn: “Bởi vì con là viên ngọc minh châu mà ông trời ban tặng bố mẹ.”

      Cách giải thích này của mẹ ít nhiều an ủi Vương Xán. dương dương tự đắc và nghĩ may mà mẹ thích đơn giản rồi gọi luôn là Vương Minh Châu, để rồi gọi bằng cái tên ở nhà là Châu Châu. cần cũng biết, bọn con trai nghịch ngợm trong lớp gọi là Tiểu Chư Chư. Nếu thế sống làm sao nổi.
      (Chư chư đồng với Châu Châu, chư có nghĩa là con lợn.)

      Biết thêm vài chữ, tự viết tên mình bằng chữ đồng nhưng có cách viết đơn giản hơn là Vương Xán ( nghĩa là xán lạn). Khi bố mẹ vặn hỏi, Vương Xán bằng giọng hùng hồn đầy lí lẽ: “Con là ánh mặt trời rực rỡ trong cuộc đời của bố mẹ, như vậy cũng tốt chứ sao?”

      Trong mắt bố mẹ lúc này, câu trả lời lưu loát của con ràng đậm chất thơ văn về hình ảnh thiên nhiên. Họ nhìn nhau, vẻ mặt rạng ngời như hoa nở. Bà Tiết Phượng Minh thích thú đến nỗi phải lập tức tìm ngay quyển sổ ghi chép lại.

      Như những người phụ nữ cùng thời, bà Tiết Phượng Minh cũng từng có giấc mộng văn chương, thơ ca và từng đọc thuộc nhiều câu thơ nổi tiếng của Thư Đình, Cố Thành. Lúc thi dại học, bà vốn nghĩ đến viên cảnh nghề nghiệp về sau mà cứ đăng kí thi khoa tiếng Trung, những lúc rảnh rỗi thường ngồi viết nhật kí, tản văn. Sau khi tốt nghiệp, bà trở thành giáo viên ngữ văn, tình đối với văn học, chữ viết càng thâm căn cố đế.

      Bà Tiết Phượng Minh luôn có thói quen viết nhật kí. Trước khi sinh Vương Xán, bà dùng hẳn cuốn sổ dày với hình bài trang trí đẹp mắt để ghi chép. Đầu tiên, bà viết về cảm giác khi mang thai, sau đó là tiếng khóc chào đời của con . Những thanh vô thức của con, con biết cười, biết cách lật người, rồi khi chiếc răng đầu tiên của con mọc, con chập chững bước cho đến lúc bi bô tập , bà Tiết Phượng Minh đều ghi chép tỉ mỉ.

      Mặc dù biết con viện cớ cho hành động lười viết chữ những bố mẹ cũng đành chấp nhận. Đến khi Vương Xán lên tiểu học, học chính thức đổi tên cho .
      Trước khi vào đại học, Vương Xán chưa từng đương. Bởi vì ngoài nhân tố gia giáo nghiêm khắc ra khi học tiểu học, bố của – ông Vương Thao là Phó hiệu trưởng trường, có tên con trai nghịch ngợm nào dám đến trêu chọc . Khi lên Trung học, Vương Xán lại trực tiếp bị mẹ – giáo Tiết Phượng Minh tiếp quản. Bà Tiết Phượng Minh là giáo viên giỏi của trường trung học đó, bà nổi tiếng nghiêm khắc với học sinh. Thế nên càng có cậu nam sinh nào mạo hiểm bắt chuyện với , vì sợ bị gọi giáo huấn.

      Nhìn kỹ lại đám con trai trong lớp Vương Xán, mặt cũng nhiều mụn trứng cá, chỉ là đeo cặp kính cận dày cộp, cũng có nhiều tên cá biệt, nhưng những người để gọi là tuấn vô cùng hiếm hoi. Hơn nữa, từ trước đến giờ Vương Xán luôn chịu ảnh hưởng văn học của mẹ, từ lâu thích xem phim Hollywood. Sau khi xem những nhân vật đẹp trai, tuấn, khí chất màn bạc, thích ai trong đám bạn cùng trang lứa.

      Về phương diện học hành, Vương Xán chưa bao giờ cần mẫn, lúc nào cũng thấp hơn cầu của bố mẹ và của cả chính nữa. Thế nhưng, Vương Xán lại rất thông minh, thành tích ở lớp luôn xếp vị trí top đầu. Đến khi thi đại học, thuận lợi thi đỗ vào chuyên ngành kinh tế học của trường tài chính trong vùng. Mặc dù phải là trường nổi tiếng hàng đầu, những cũng được coi là có tiếng trong khu vực.
      Khi học năm thứ nhất, Vương Xán thầm nam sinh khóa có ngoại hình tuấn học cùng trường. Đối với những thiếu nữ lần đầu nảy sinh tình cảm mà kiểu trúng sét ái tình này có ảnh hưởng rất sâu sắc. Thế những, khi Vương Xán chưa quen với cuộc sống của sinh viên, chưa kịp lấy hết dũng khí biến tình đơn phương thành tình công khai phát ra, người ta có bạn . Thậm chí, họ còn thân mật nắm tay nhau và dùng chung chiếc thìa trong nhà ăn.

      Nhìn cách ăn cơm của hai người họ, bón cho em thìa, em lại bón cho thìa, Vương Xán chịu cú sốc . Sau khi định thần lại, vuốt ngực thầm nghĩ: “Nguy hiểm ! May mà mình vẫn chưa tỏ tình với ta.” Hơn nữa giữa nơi công cộng, Vương Xán ủng hộ những hành động kiểu này. Trong mắt , khuôn mặt vốn đẹp trai thể lý giải này bỗng chốc tan thành mây khói.

      Khi Vướng Xán học năm nhất, năm hai đại học, có khá nhiều nam sinh theo đuổi . Cho dù viết thư tay, chat qua QQ hay hẹn xem phim, dường như chẳng có ai khiến động lòng dù chỉ chút ít, vì vậy mọi chuyện cứ lặng thầm trôi qua.

      Khi năm học thứ ba sắp kết thúc, Vương Xán thực bước vào con đường tình . Nam sinh theo đuổi lần này là Hoàng Hiểu Thành – sinh viên lớp tài năng của trường kỹ thuật công nghệ nổi tiếng gần trường . đến từ thành phố phương Bắc, cùng quê với Hà Lệ Lệ – bạn cùng phòng với Vương Xán. Hoàng Hiểu Thành có dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn, chuyện dí dỏm, hài hước, chung là kiểu con trai dễ làm con xiêu lòng.

      Đến nửa kì sau của năm thứ ba, Vương Xán mới bắt đầu hẹn hò, giống như việc quyết tâm giữ ánh hoàng hôn tình tên ghế nhà trường để hối tiếc tuổi thanh xuân. Nhưng thành tích của Hoàng Hiểu Thành rất ưu tú, ngành cậu theo học là trong những ngành học hot hàng đầu cả nước. Đến năm thứ tư, khi họ chính thức thành cặp , Hoàng Hiểu Thành được đặc cách học thẳng lê nghiên cứu sinh. Vương Xán nghĩ, cái mà họ có, có lẽ là thời gian.

      Cũng giống như các cặp tình nhân khác, tình của Vương Xán và Hoàng Hiểu Thành vô cùng ngọt ngào. Nhưng đến kì hai của năm thứ tư, hai người đều bận rộn với việc thực tập, rồi lập kế hoạch tốt nghiệp, luận văn và cả tương lai sau này nữa, cơ hội gặp mặt của họ vì thế cũng ít dần.

      Vương Xán là con trong nhà, từ trước đến giờ có chí hướng gì to tát, luôn gắn mình với khí ấm áp của gia đình, que với cuộc sống nhàn nhã, môi trường rộng lớn bên ngoài đối với chỉ có tính chất du lịch. Vì thế, ngay từ đầu xác định ở lại nơi đây lập nghiệp.

      Vương Xán rải hồ sơ khắp nơi, bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Vừa hay Văn báo Hán Giang tuyển sinh viên mới tốt nghiệp, thế là vào Hán Giang làm việc. Ngành Vương Xán học là chuyên ngành kinh tế, từ năm thứ hai bắt đầu thực tập ở tòa soạn. Tất cả kinh nghiệm đó đều có ích cho lần tuyển dụng này, thống qua tầng tầng lớp lớp ứng viên và những cuộc thi, Vương Xán thuận lợi được kí hợp đồng và trở thành phóng viên thực tập.

      Vương Xán vui mừng báo tin cho bố mẹ, lập tức họ muốn tổ chức bữa cơm chúc mừng . Với chút e dè, Vương Xán hỏi mẹ: “Con có thể dẫn người bạn đến cùng chứ?”

      Bà Tiết Phượng Minh từ lâu cũng đoán ra chuyện con hẹn hò. Nhưng vì ông Vương nhiều lần cầu bà được quản lý chặt chẽ giống như học sinh bà ấy dạy, nên bà mới nhẫn nại vặn hỏi nữa. Lần này có cơ hội được gặp bạn trai của con , tất nhiên bà gật đầu đồng ý.

      VƯơng Xán chạy như bay đến trường Đại học Kĩ thuật công nghệ tìm Hoàng Hiểu Thành. Thế nhưng Hiểu Thành lại khôn bị tác động bởi niềm vui của Vương Xán, với vẻ mặt vô cùng bình thản, hỏi: “Kí hợp động chưa? Tốt lắm.”

      “Cuối tuần này cùng ăn cơm nhé! Bố mẹ em mời, đến nhà hàng Tây nổi tiếng để chúc mừng em, họ cũng muốn gặp .”

      Hoàng Hiểu Thành trầm tư lát rồi : “Vương Xán, xin lỗi. cũng vừa kí hợp đồng với công ty nước ngoài ở Thượng Hải.” công ty đó nằm trong top 500 công ty phát triển nhất thế giới. Sau khi nhận bằng tốt nghiệp, Hiểu Thành đến đó làm việc.

      Vương Xán hoàn toàn tin vào tai mình, ngạc nhiên : “Nhưng phải …”

      từ bỏ việc học nghiên cứu sinh.”

      Bất kể đối với tương lai của Hoàng Hiểu Thành hay trước mối quan hệ của hai người đây đều là những quyết định trọng đại. Thế nhưng từ lúc chính thức đưa ra quyết đị đến công ty nước ngoài ohongr vấn, Hoàng Hiểu Thành căn bản hỏi ý kiến Vương Xán đến lần, lại với tiếng nào. nhất thời ứ miệng, biết gì.

      “Cơ hội này rất hiếm có.” Hoàng Hiểu Thành vốn ăn lưu loát, lúc này cũng có chút khó khăn khi mở lời: “Vương Xán, …”

      “Đừng nữa.” Vương Xán ngắt lời, nước mắt phúc chốc tràn khóe mi. Hoàng Hiểu Thành cũng quay đầu , mãi lâu sau vẫn hề nhìn .
      Chương 1 (Tiếp)
      Typer: Bỉ Ngạn Hoa


      Kiểu từ biệt này đến cách bất ngờ, Vương Xán biết nên gì, vội chạy khỏi trường Đại học Kĩ thuật công nghệ rồi bắt xe bus. Vương Xán về nhà mà trở lại kí túc xá. Nằm giường, đau khổ phát ra rằng, cho dù họ có nhau đến mấy cũng như bao đôi tình nhân trong trường, đều chia tay sau khi tốt nghiệp mà thôi. So với những đôi từng thề non hẹn biển mà và Hoàng Hiểu Thành thậm chí chưa từng chính thức đến chuyện tương lai. Tất nhiên, lúc này thể phán xét Hoàng Hiểu Thành phụ .

      Vương Xán luôn biết Hoàng Hiểu Thành là người có chí lớn nhưng chưa bao giờ nghĩ điều này ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ. vừa nhận vào toà soạn, trong lòng ngập tràn niềm vui, ý nghĩ đầu tiên của là thấy mìn quá may mắn. Tất nhiên đó chỉ là dường như mà thôi. Hoàng Hiểu Thành luôn tạo cho cảm giác họ nhau, nhưng tình cảm mà dành cho hoàn toàn sâu đậm đến mức có thể đưa vào kế hoạch tương lai của mình.

      Chuyện thất tình đến bất ngờ khiến Vương Xán bỗng chốc bị đánh gục. Sau khi về nhà, với nét mặt chút biểu cảm, với bố mẹ: “ ấy đến đâu.”

      Bà Tiết Phượng Minh vội hỏi con : “Tại sao?”

      Khi bà định hỏi tiếp ông Vương Thao kịp ngăn lại: "Bữa cơm này chỉ có gia đình ta, như vậy cũng tốt chứ sao.”

      Từ tận đáy lòng, Vương Xán thầm cảm ơn tâm lý của bố, cũng cảm động vì mẹ tiếp tục truy hỏi để có thể tự gặm nhấm vết thương. Thế nhưng, khi chưa kịp lấy lại tinh thần phải tập thích nghi với cuộc sống của phóng viên thực tập. Từ sinh viên trở thành người theo đuổi nghiệp, Vương Xán phải học rất nhiều thứ, áp lực từ công việc lại quá lớn, thời gian biểu hạn ngày đều kín lịch. Về đến nhà, ngay cả thời gian tâm chuyện riêng với bố mẹ còn có chứ đừng đến thời gian rảnh để thương tiếc cho mối tình đầu, suy nghĩ nguyên do chia tay, hay cảm thấy phẫn nộ vì bỏ rơi.

      Nhớ lại chuyện của người bạn trong trường, khi thất tình thường có những biểu thay đổi đột ngột như say xỉn, bỏ học, tinh thần xuống dốc, Vương Xán hiểu rằng, tất cả những cảm xúc đó đều cần khoảng thời gian và nghị lực nhất định. Nhưng thời gian và nghị lực của đều dành cả cho công việc, vì thế luôn cảm thấy mình may mắn.

      tháng sau, Hoàng Hiểu Thành gọi điện sắp khởi hành đến Thượng Hải. Vương Xán vừa kết thúc cuộc phỏng vấn, dưới ánh mặt trời chói chang, mướt mải mồ hôi quay về tòa soạn, hít thở luồng hơi mát lạnh ở chính giữa điều hòa, lúc sau mới tỉnh táo lại.

      Cầm chiếc điện thoại, Vương Xán nhìn ánh nắng gắt ngoài cửa sổ, những tia nắng có phần chói chang khác thường, như thể muốn làm tổn thương và lưu lại những dấu vết vĩnh viễn võng mạc. nhớ lại mùa hè năm ngoái, khi lần đầu tiên hai người gặp nhau, mỉm cười với , để lộ ra hàm răng trắng sáng, nụ cười ấy như mang cả hơi thở của những tia nắng mặt trời. Trong tâm trí , hình ảnh áy cứ dần dần trở nên mơ hồ xác định.

      “Tiểu Xán, em có nghe đấy?”

      Cuối cùng, Vương Xán vẫn rơi nước mắt, chỉ có thể điều chỉnh nhịp thở rồi với giọng : “Em đến tiễn .”

      đêm giữa mùa hè tịa Hán Giang, tiết trời vẫn oi bức, họ gặp mặt ở ở ga tàu người qua kẻ lại. Cả hai đều dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Lúc đầu, Vương Xán vẫn giữ được nụ cười môi, cố gắng kiếm chuyện để cả hai phải khó xử. Về sau, và Hoàng Hiểu Thành nhìn nhau, gì nữa.

      Hoàng Hiểu Thành lên xe, cất hành lý xong liền lập tức chạy đến vị trí nối tiếp, mở cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài. Vương Xán tự chủ được cũng bước đến, nắm lấy bàn tay .

      Tất cả tủi hờn biệt ly đều ghi dấu vào thời khắc này rồi bao trùm lất họ. Vương Xán nhìn chằm chú bàn tay thon dài, chậm rãi ngẩng đầu ngắm khuôn mặt tuấn qurn thuộc. Trong mắt , có gì đó như sáng lấp lánh. Bỗng nhiên, Vương Xán phát ra rằng, cần miễn cưỡng bản thân làm người trưởng thành lý trí, còn miễn cưỡng bàn tjaam làm người trưởng thành lý trí, còn chút oán hận nào nữa rồi, Người thanh niên này còn thiếu thốn hơn rất nhiều, che chở của gia đình, phải mình phấn đấy tại thành phố lớn xa lạ, như vậy làm sao mà hận được?

      Hoàng Hiểu Thành khẽ : “Tiểu Xán, xin lỗi.”

      Vương Xán lại lần nữa rơi nước mắt, nhưng lại gắng mỉm cười, chút giận hờn đáp : “Hiểu Thành, em chúc mọi chuyện thuận lợi, tiền đồ rộng mở.”

      Nhân viên ga tàu ra hiệu những người đứng cạnh lui xuống, từng cửa sổ được đóng lại, tàu chậm chậm khởi hành. Vương Xán vẫy vẫy tay theo hướng đoàn tàu dần xa, rồi ngay lập tức quay người bước , đồng thời cũng tự nhủ, phía trước vẫn còn nhiều điều thú vị chờ đợi.

      Từ phóng viên thực tập trở thành phóng viên chính thức, Vương Xán mất hai tháng. Lúc đầu, chạy mảng kinh tế liên qua đến vấn đề dân sinh. Sau đó, khi phòng kinh tế được thành lập, được phân đến chuyện mục nhà đất. Nhờ nóng lên của thị trường bất động sản, báo Nhà đất tuần nào cũng xuất bản tập dày, quảng cáo nhiều đến mức các bộ phận khác cũng phải ghen tỵ.

      Vương Xán thông minh lanh lợi, chịu khó học hỏi lại làm việc chăm chỉ nên tiến độ rất nhanh và được cấp là chủ nhiệm Dương ghi nhận. cũng rất vui vẻ hòa thuận với đồng nghiệp. Ông bà Vương nghe theo đề nghị của con , khi thị trường bất động sản lên cao, rút tài khoản ngân hàng mua căn nhà do đứng tên, cũng coi như đầu tư. Theo cách của La – bạn tốt kiêm đồng nghiệm của Vương Xán nghiễm nhiên có có tài sản cá nhân rồi.

      Ở tuổi hai mười lăm vô cùng tươi đẹp, Vương Xán có người thân bên cạnh, có tuổi thanh xuân tràn trề, có công việc tốt, có những người bạn tri , có ngôi nhà trong thời kỳ tăng giá, Ngoài chuyện chưa có bạn trai ra, dường như thiếu thứ gì.

      Trong quãng thời gian hai nắm sau thể coi là quá lời dưới ánh mắt thiên vị của cha mẹ. cao 1m61, thân hình phải xương xẩu cách thời thượng mà có phần mũm mĩm. Có điều khung xương của nhắn, nhìn chỉ thấy đầy đặn chứ có chút cảm giác nặng nề, béo mập. Tất nhiên, vẫn luôn ngưỡng mộ dáng người cao cao gầy gầy của La . Nhưng mỗi lần kêu ca, La liền nhìn từ xuống dưới rồi trực tiếp phao tin, sẵn sàng đổi cho thân hình mà là “muốn gì có nấy”.

      Vương Xán có khuôn mặt nhắn, làn da trắng ngần, mềm mại, đôi mắt sáng to nhưng thiên sinh cong cong, tuy cười mà cũng như cười, đôi môi đỏ mọng, gợi cảm, dù thế nào trông cũng rất dễ thương.

      Vương Xán hề để ý đến lo lắng của bố mẹ, cũng buồn vì có ai theo đuổi. Vương Xán buồn chỉ vì những người thích thể làm động lòng. Thỉnh thoảng hẹn gặp lần, có cảm giác rung động, kì vọng, phấn chấn tự nhiên như mối tình đầu, vì vậy mà thể có giai đoạn tiếp theo.

      Ngành Vương Xán theo học là kinh tế, hơn nữa lại được di truyền tế bào văn bào văn học của mẹ mà có thể thương cảm nhìn mưa thu, đông lạnh với đôi mắt đẫm lệ, đượm buồn. Thế nhưng đối với tình , giống như những người phụ nữ bình thường, luôn hy vọng có những niềm vui bất ngờ.

      Cuộc sống của Vương Xán là liên tiếp những chuỗi ngày nhàm chán, lặp lặp lại, làm, tan làm đúng giờ. Ngoài việc phỏng vấn, viết bài, thường hẹn bạn bè ăn, xem phim, hát karaoke, sống cuộc đời bình an và cũng kém phần thú vị. Chỉ có điều, những lúc rảnh rỗi, trong lòng lại tránh khỏi cảm giác trống trải.

      Vương Xán cho rằng bản thân chịu ảnh hưởng bởi mối tình đầu. nghĩ đó chỉ là cảm giác đơn thông thường mà thôi. Nhiều lúc thường nghĩ, đây là cuộc sống mà muốn có sao? Cuộc sống nhất thành bất biến như thế này vẫn tiếp tục ư? thấy được ở đoạn đường nào có niềm vui bất ngờ chờ đợi mình. Tất cả những người xung quanh đều có cuộc sống yên an, biết mong ước này có được coi là xa xỉ?

      La là bạn đồng nghiệp của Vương Xán, làm việc tại chuyên mục Thổ lộ tình cảm của tòa soạn. cùng hai người nữa nam, nữ phụ trách mảng này. Mỗi tuần, họ đều tiếp nhận những lời tâm , từ hạnh phúc đến khổ đau của độc giả. Qua những câu chuyện ấy, La viết bài chia sẻ, đồng thời đưa ra vài lời khuyên, bình luận. Theo như Vương Xán thấy dường như La từng đọc qua tất cả các câu chuyện tình thế giới.

      La lớn hơn Vương Xán bốn tuổi, trước suy nghĩ về tình của Vương Xán, đưa ra nhận định: “Riêng về chuyện tình , vui mừng ít mà đau khổ nhiều.”

      Vương Xán cảm thấy tình cách cởi mở của La bị những câu chuyện bất hạnh của độc giả làm ảnh hưởng, khiến trở thành người theo chủ nghĩa bị quan. Đồng thời cũng thấy kỳ lạ là cuộc sống này, làm sap lại có nhiều truyền lỳ như vậy chứa? Và tại sao những truyền kỳ ấy lại chưa từng gặp phải?

      Là độc giả trung thành của chuyên mục Thổ lộ tình cảm, có lần Vương Xán với La : “Những câu chuyện cậu viết còn trắc trở hơn cả tiểu thuyết, mình chỉ có thể tìm được khoái cảm từ việc quan sát cuộc sống của người khác thông qua những bài viết của cậu mà thôi.”

      Vương Xán biết rằng, cuộc sống tưởng chừng bình đạm thế nhưng có chia ly cũng có ngày tương ngộ, các tình tiết kiện trong cuộc đời là vô vàn thể trước được.
      bachnhaty thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2: Mở đầu chỉ là mùa hè
      Typer: Bỉ Ổi


      Sau tọa đàm tuần, Vương Xán gặp lại Trần Hướng Viễn lần nữa, nhưng lần này lại mang chút tình cờ.

      Vương Xán đến máy ATM rút tiền, thẻ ngân hàng của may bị nuốt vào trong. Lần đầu tiên gặp tình huống này, Vương Xán cứ ngơ ngác nhìn cái máy. Sau đó, gọi điện đến tổng đài chăm sóc khách hàng và được họ hướng dẫn đến chi nhánh ngân hàng gần nhất giải quyết. Hôm đó lại đúng vào cuối tuần nên người trực ban bảo thứ hai quay lại quầy. Đến thứ hai, Vương Xán tranh thủ thời gian chạy đến ngân hàng, quản lý tại quầy bảo xuất trình chứng minh thư, kê khai số tài khoản ngân hàng, thời gian bị nuốt thẻ, phương thức liên hệ rồi phải đợi nhân viên chuyên phụ trách máy ATM đến lấy thẻ ra rồi mới thông báo cho đến nhận.

      Vương Xán ngờ thủ tục lại phức tạp đến vậy, chỉ đành bực bội quay về. Hai ngày sau, nhận được điện thoại thông báo đến nhận lại thẻ. Ngay hôm đó Vương Xán rất bận nên chỉ có thể tranh thủ buổi trưa. Thế nhưng vào giờ này, nhân viên ngân hàng cũng nghỉ, họ đợi đến đầu giờ chiều.

      Vương Xán phải phỏng vấn và có bài viết cần giao nộp gấp nên nhất thời có chút nóng giận. gọi người quản lý quầy đến, khi thao thao bất tuyệt hùng biện lý luần Trần Hướng Viễn từ lầu xuống. làm việc ở ngân hàng thành phố, chỉ là qua chi nhánh này giải quyết chút việc, chứng kiến việc, lập tức bước đến.

      Vương Xán gay gắt chỉ trích chất lượng phục vụ và tác phong làm việc của họ thấy Trần Hướng Viễn, liền ý thực được rằng bộ dạng của mình lúc này có chút đanh đá, đáng sợ, trong lòng Vương Xán thầm nghĩ, thế là tiêu rồi, bao công sức giữ gìn hình ảnh thục nữ tại buổi tọa đàm bị phá vỡ, đoàn chắc người đàn ông ngo nhã, lặng thầm như cũng chẳng có chút ấn tượng đẹp nào về nữa.

      Tâm tư của Vương Xán chưa bắt đầu bị dập tắt, khỏi có chút nản lòng. Vậy mà hình như Trần Hướng Viễn lại hành động như trong suy nghĩ của , hỏi tình hình rồi vui vẻ : “Nếu Vương bận, tôi có thể viết giấy ủy nhiệm ủy quyền lấy thẻ cho , sau khi lấy được thẻ, chiều nay khi tan sở tôi mang đến tòa soạn cho .”

      Vương Xán thấy đề nghị này rất hay, những gây phiền phức cho mình mà còn có cơ hội gặp mặt ấy, thế những miệng vẫn khách khí: “Sao tôi có thể làm phiền đến chứ?”

      sao, tôi lái xe tiện đường qua đó mà, cứ cho là tôi bù đắp chút cho thái độ phục vụ chưa được hoàn hảo.” mỉm cười, nụ cười có pha chút trêu chọc nhưng thần sắc ôn hòa, lộ ra vẻ than nhiên, chân thành.

      Sáu giờ chiều, Trần Hướng Viễn đến cổng tòa soạn và gọi điện bảo Vương Xán xuống lấy thẻ. Vương Xán cũng theo phép lịch mời đến quán café Lục Môn đối diện đợi : “Tôi qua đó ngay, mời uống ly café coi như lời cảm ơn.”

      Quán café Lục Môn được mở đường Hóa Thanh, gần trụ sở tòa soạn Văn báo nhiều năm nay. Cánh cửa kính hia bên được sơn những ô vuông màu xanh, bên trong rất rộng rãi và tĩnh mịch. Cửa sổ quán làm bằng kính trong suốt, sáng bóng, từ trần cho đến sàn đều được phối bằng tấm rèm màu trắng ngà, bàn phủ những tấm khăn có ô vuông màu xanh và bình thủy tinh xinh xắn cắm cành hoa hồng. bục quán bày những chậu cây xanh mát, êm dịu. Cách bài trí đồ đạc khá đơn giản, thế nhưng lại có cảm giác xa lạ như ở nhiều quán café khác, thay vào đó là khí quen thuộc, thân thiết khiến người ta an tâm như ở nhà mình.

      Vương Xán vào cửa, đúng lúc chạm mặt người đàn ông có phong thái hiên ngang bước ra. Họ thỉnh thoảng gặp nhau ở đây, vốn chỉ là quen mặt mà thôi. Có lần qua bàn Vương Xán, đúng lúc thấy cho thêm nhiều đường và sữa vào ly café, bỗng dưng ta dừng bước, hòa nhã : “ ơi, như thế làm mất hương vị vốn có của café đấy.”

      Vương Xán mỉm cười, cắn miếng bánh quy rồi : “Cứ kệ tôi , tôi thích đồ ngọt còn thuốc chữa nữa rồi.”

      ta cười: "Xin lỗi, tôi mạo muội rồi, cứ từ từ thưởng thức nhé!”

      can thiệp của ta hề đường đột chút nào. kiên quyết của Vương Xán cũng hề gượng gạo, hai người vì thế cũng mở đầu mối giao tình. Nhưng họ lại hoàn toàn có ý định tự giới thiệu về nhau, chỉ thấy nhân viên phục vụ gọi ta là Cao, ràng ta là khách quen ở đây.

      Cao đó khi thấy Vương Xán cười : “ đến đúng lúc, nhân viên phục vụ lúc nãy vừa bánh gato Chiffon vừa ra lò.”

      Vương Xán cười : “Cảm ơn , đúng lúc tôi cũng thấy đói.”

      Sau khi bước vào quán, thấy La ngồi ở góc quán, đối diện là người đàn ông trung niên. biết đây là độc giả của chương trình Thổ lộ tình cảm mà La phải tiếp. Mặc dù tòa soạn thiết kế phòng tiếp chuyện độc giả, nhưng La lại thích khi sở quán café Lục Môn này, ở đây dường như độc giả cảm thấy thoải mái hơn nhiều, vì thế tuần cũng vào lần La đến đây giao lưu và cũng có mối quan hệ rất tốt với bà chủ quán Tô San.

      Vương Xán đến chào hỏi, tránh làm ảnh hưởng đến công việc của La . Bước theo hướng khác đến chỗ Trần Hướng Viễn, ngồi đối diện . Trần Hướng vIễn đưa thẻ trả cho : “Xem ra là khách thường xuyên ở đây?”

      xấu hổ, khách của Lục Môn chủ yếu là những người có sở thích uống café , đúng ra tôi chỉ thích ăn đồ nướng.”

      Vương Xán gọi cốc caphuchino và miếng bánh gato Chiffon, Trần Hướng Viễn chỉ gọi ly café đen. Đợi nhân viên phục vụ mang đồ lên, cho sữa, chỉ thêm viên đường, thử ngụm rồi gật gật đầu.

      “Hương vị café ở đây đúng là rất đậm đà.”

      “Xem ra rất thích uống café, nghe quán này có nhiều người đến mua hạt và bột café đấy. Nhưng với , tôi có chút nghi ngờ, số người đàn ông đến đây có khi lại giống đồng nghieek lý Tiến Hiên của tôi, ra đến chỉ vì ngưỡng mộ bà chủ quán xinh đẹp.”

      “Có lẽ sau này tôi cũng thường xuyên đến đây uống café, hi vọng bà chủ quán quả là xinh đẹp như .”

      “Tôi trước cũng tốt chứ sao, để lần sau nếu có đãn vợ hay bạn đến, khi thấy bạn đến, khi thấy bà chủ quán còn giữ được bình tĩnh, đến nỗi quá ngạc nhiên.”

      Trần Hướng viễn bị đùa, cười để lộ hàm răng trắng đều và trắng sáng: “Cũng may tôi chưa kết hôn, lại chưa có bạn , cũng đến nỗi gây nên cái hậu họa ấy.”

      Vương Xán thấy có thể thầm khen những lời điêu luyện vừa rồi của chính mình, ràng là mất chút công sức nào mà lại biết được chuyện muốn biết nhất.
      bachnhaty thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2 (tiếp)
      Typer: Bỉ Ngạn Hoa


      Sau khi về nhà, trái tim Vương Xán thổn thức, giấc ngủ ngon thường lệ vì thế cũng chịu ảnh hưởng ít. Lần trước có cảm giác này là đêm đâu tiên và Hoàng Hiểu Thành nắm tay nhau, nghĩ lại mối tình đầu xa, bỗng có chút muộn phiền. Ngày hôm sau, Vương Xán tranh thủ thời gian rảnh rỗi chạy đến nhờ La chỉ giáo.

      “Cậu tớ phải chủ động chút sao?”

      Ngay từ năm thứ hai đại học, Vương Xán đến tòa soạn thực tập, lúc đó luôn theo La chạy tin tức xã hội. Cũng giống như các thực tập sinh khác, gọi La là “ giáo La”. Nhưng La bao giờ ra vẻ giáo, chuyện hóm hỉnh và thân thiện. Lâ dạy kỹ xảo phỏng vấn vad nội dung chính cách nghiêm túc, hề che giấu bí quyết nên mau chóng có quan hệ tốt với họ. Sau đó Vương Xán thi vào tòa soạn và trở thành đồng nghiệp của La , càng tiếp xúc càng thấy hớp nhau, thế rồi hai người trở thành bạn tốt của bnhau.

      La nghe xong chuyện của Vương Xán bật cười, lên tiếng đầy hứng thú: “Như cậu kể gọi là tiếng sét ái tình nhỉ?”

      “Tiếng sét ái tình? nghiêm trọng đến vậy chứ? Trông ấy rất chín chắn, rất cuốn hút. Cậu cũng biết là hàng ngày phỏng vấn, tớ gặp rất nhiều người, những họ đa phần đều rất nhạt nhẽo. Đó toàn là kiểu mà ngoài công việc ra, tớ muốn có bất kì mối quan hệ nào kacs.”

      “Này, những lời đó phải do tớ mới đúng chứ.”

      Vương Xán thừa nhận, đối tượng phỏng cấn của La phần lớn là những người lòng đầy tâm , nhưng câu chuyện họ kể rất ít khó mang màu sắc lạc quan, vui vẻ. “Thế nên mới , tố chất tâm lý của cậu đúng là hàng đầu. Nếu điều tớ đến bộ phận Thổ lộ tình cảm, tớ đem cảm xúc của mình vào những câu chuyện của người khác, nhất điịnh khó có thể trung lập.”

      “Cậu đừng có nịnh nọt mình.” La nhớ lại người đàn ông mà nhìn thoáng qua tại quá café Lục Môn ngày hôm trước: “Nhìn ta rất chín chắn, có khí chất, lại nho nhã. Nếu cậu thích cứ thử nắm giữ cơ hội là được.”

      Vương Xán có chút bối rối : “Nhưng tớ biết nình có cuốn hút ấy ? Hôm qua từ Lục Môn ra, tớ phải về tòa soạn viết bài, ấy chào tạm biệt rồi lên xe ngay, hề có ý muốn hẹn gặp lại tớ.”

      “Nếu tớ cậu đợi cơ hội gặp mặt, cậu nhất định nghe rồi!”

      Vương Xán thẳng thắn lắc đầu. biết tính cách của La từ trước đến giờ luôn xử thế cách lạc quan nhưng lại nhìn việc cách bi quan, hề đề xướng chủ động: “Ôm cây đợi thỏ phải là phong cách của tớ.”

      “Đôi tai thỏ này rốt cuộc là dài hay rất ngắn đây?” La bĩu môi tỏ vẻ đồng ý.

      ấy rất trầm lặng, còn có chút .. à… gọi là ủ rũ .”

      tán thành khuôn mặt La càng biểu lộ rệt: “Cậu là thiếu nữ tràn đầy năng lượng , sao lại thích người đàn ông như vậy chứ?”

      “Haizz, chỉ là cảm giác thôi, nhất định là như vậy. ta hề nhiều, cực kì chín chắn và trầm lặng, quan trọng nhất là rất có khí chất, khiến người bên cạnh luôn có cảm giác an toàn. Tóm lại là tớ thích kiểu người như vậy. Lẽ não cậu tin chút nài về tình sét đánh sao?

      La co chút trầm tư: “Hồi học đại học, tớ cũng từng hỏi người khác về mẫu người họ thích. chính xác là tớ cảm thấy câu trả lời hay nhất là của người bạn học khoa toán cùng trường. ấy , ấy tin vào tất cả những kỳ tích chưa từng xảy ra với mình trong cuộc đời.”

      “Đấy là cậu còn học văn giống mẹ mình đấy, chẳng có chút tế bào lãng mạn gì cả, xem , người ta hay biết mấy. Mẹ mình mà nghe được câu này chắc chắn khen ngợi hết lời.”

      “Cậu đừng có lôi mẹ cậu ra để che giấu tâm trạng thiếu nữ trào dâng trong lòng nữa. Thực ra mình cảm thấy, người bạn học đó của mình chưa chắc tin vào mấy thứ kỳ diệu như tiếng sét ái tình, ấy chỉ muốn giữ cho cuộc sống chút bí ấn mà thôi.”

      “Đừng quá xa như vậy, tớ làm sao mà trúng tiếng sét ái tình nghiêm trọng đến vậy chứ! Tớ chỉ muốn làm thế nào để hẹn gặp ấy lần nữa, hai bên hiểu nhau thêm chút xem sao.”

      “Được rồi, được rồi, tớ dội nước lạnh vào cậu nữa! Tớ đây cũng chẳng có chút kinh nghiệm đương gì cả, mơ mơ màng màng bị người ta tóm chặt, bây giờ sắp gả cho người ta rồi, cũng dạy cậu được cao chiêu gì. Thế nhưng…” La nhanh chóng đổi chủ đề: “Con chủ động theo đuổi đàn ông tưởng là dễ dàng, nhưng phần lớn đàn ông lại thích cảm giác chinh phục. Cậu phải nắm điều này, đừng có chủ động thái quá. Ít nhất cũng cho ta ảo giác, để ta tưởng rằng ta là người nắm bắt cục diện.”

      Vương Xán nhũn nhặn gật đầu nghe La , “Còn gì nữa ?”

      “Còn chứ, nhưng điều này có thể làm cậu mất hứng.” La bỗng nở nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn trời: “Xin hãy nhớ kỹ, cảm giác đầu tiên về người đàn ông quá nửa là đáng tin cậy.”

      Vương Xán suýt chút nữa ngã lăn ra đất đứng dậy được, lấy ngón tay chỉ hướng La hỏi: “Vậy ấn tượng đầu tiên của cạu về Trương Tân là gì?”

      La thành : “Lần đầu tiên thấy ấy, tớ có cảm giác ấy rất nhạt nhẽo, đúng là tên béo đeo kính.”

      Vương Xán có lời nào để , theo , Trương Tân – bạn trai của La mặc dù đẹp trai, dáng người cao lắm nhưng thân hinh có thể coi là cường tráng chứ béo, ăn mặc hợp mốt, cách chuyện cởi mở, hài hước, là người khá thú vị.

      “Mắt cậu đúng là khắt khe đấy!”

      “Đúng thế, sau này tớ dần phát ra mặt thú vị của ấy, haha. Tiện đây tớ cũng với cậu. Trước đây ấy béo hơn bây giờ, dưới đốc thúc của tớ, hàng tuần phải đánh cầu lông vài lần, thanh hình ấy mới khả quan hơn đấy.”


      “Ý cậu muốn là, ấn tượng đầu tiên về người đàn ông tốt ngược lại khiến chúng ta thất vọng?”

      “Tớ chỉ là cái nhìn về thẩm mỹ lâu dài làm chúng ta lạc đường, những gì chúng ta cảm nhận lúc đầu phần lớn là những thứ mà chúng ta hi bọng được thấy.”

      Vương Xán bị chuỗi những lời rắc rối đánh bại, sau đó cũng ngẩng đầu nhìn trời.

      La cười: “ sao, sao đâu! làm quen và tìm hiểu ấy , chúc cậu may mắn.”

      Vương Xán tin rằng, vận mệnh của mình cuối cùng cũng đến nỗi nào.
      Chương 2 : Hết


      Vài ngày sau, Vương Xán gọi điện thoại cho Trần Hướng Viễn thăm dò, co quán café Lục Môn mới về đợt café Etiopia. Đồng nghiệp Lý Tiến Hiên của là người thích café, sau khi uống loại café này, ta hết lời ca ngợi nên hẹn thưởng thức. Trần Hướng Viễn dường như có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng lập tức đồng ý.

      Hai người lần nữa lại gặp mặt ở quán café Lục Môn. Vừa bước vào, họ thấy bà chủ quán xinh đẹp Tô San đứng gọi điện sau quầy lễ tân. ấy đúng là mỹ nữ mười ohaan vẹn mười, dáng vẻ thục nữ, khuôn mặt xinh xắn nổi bật, làn da trắng như tuyết, vạt tóc đẹp như mây, đôi mắt vô cùng gợi cảm, hút hồn. Thế nhưng Trần Hướng Viễn hề ngạc nhiên, chỉ thẳng thắn thừa nhận, Vương Xanms đúng là khoa trương vẻ đẹp của chủ quán.

      Biểu bình thản đó của Trần Hướng Viễn làm cho Vương Xán rất hài lòng, họ chuyện thoải mái hơn lần trước rất nhiều.

      Trần Hướng Viễn ràng phải mẫu người đàn ông nhiệt tìn, những cũng thể có vẻ lạnh lùng. Hơn nữa, quan trọng nhất là ấy vô cùng lịch . tuần sau đó, Trần Hướng Viễn cũng mời Vương Xán đến uống café tại quán nổi tiếng thường đến trong thành phố.

      Qua vài lần, hai người cũng được coi là quen biết. Những lần sau đó, Trần Hướng Viễn bỗng hỏi MSN: “ Vương có thích nhạc ?”
      Vương Xán thấy cách hỏi này có hơn trịnh trọng, nhưng vẫn chút do dự trả
      lời: “Tất nhiên là có rồi.”

      Trần Hướng Viễn : “Tôi có hai tấm vé hòa nhạc vào tối thứ bảy này, là buổi biểu diễn của ban nhạc Hồng Koong. Tôi muốn mời cùng, biết có thời gian ?"

      Như thế cũng tạm coi là hẹn hò rồi, Vương Xán vui mừng đáp: “Được, tôi có thời gian.”

      Nhà hát lớn thành phố Hán Giang vừa khánh thành năm ngoái, phong cách kiến trức đơn giản mà đại. Buổi tối dưới ánh đèn chói sáng, nó càng thêm huy hoàng, rực rỡ.

      Hai người hẹn gặp tại cổng nhà hát lớn. Sau khi trang điểm tỉ mỉ, Vương Xán hài lòng ngắm mình với chiếc váy liền thân màu xanh đậm phối cùng giày cao gót, khá hợp với khí của những cuộc hẹn hò.

      nhân viên nhà hát hướng dẫn khán giả vào cửa theo thứ tự. Trần Hướng Viễn tiện tay cầm hai tờ quảng cáo chương trình của lần biểu diễn sau. đưa tờ cho Vương Xán, “Tháng mười còn có buổi biểu diễn piano của Phố Thông – nghệ sĩ diễn tấu piano nổi tiếng, lão làng của Trung Quốc, là hiếm có.”

      thích nhạc cổ điển à?”

      “Đúng vậy, sở thích của tôi khá lỗi thời, tôi ít khi nghe nhạc đương đại.”

      Vương Xán mình thích nhạc phải là dối, chỉ có điều lại thích nhạc đương đại. Thường ngày, Vương Xán hay mở nhạc lúc viết bài, nghe MP3 xe bus, thỉnh thoảng cũng hát karaoke vào những dịp gặp gỡ bạn bè. thẳng thắn thừa nhận: “Gu nhạc của tôi rất bình thường, đến nghe hòa nhạc như ngày hôm nay đúng là lần đầu tiên.”

      Trần Hướng Viễn mỉm cười : “ yên tâm, các bản nhạc hôm nay xâu xa khó hiểu đâu. Ngoại trừ bản của Bach2, tất cả đều là nhạc thịnh hành.”

      (2) Bach: tên đầy đủ là Johann Sebastian Bach, sinh ngày 21 tháng 3 năm 1685, mất ngày 28 tháng 7 năm 1750, là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ organ, vĩ cầm, đại hồ cầm và đàn harpsichord người Đức, thuộc thời kỳ Baroque (1600- 1750).

      “A, cuối năm còn có kịch của Mạnh Kinh Huy – “Quan điểm về cuộc sống của hai chú chó”, nghe bạn tôi nó rất hay, tôi phải ghi lại mới được.”

      Buổi hòa nhạc vừa bắt đầu, Vương Xán và Trần Hướng Viễn cùng tắt điện thoại. nhận thấy, Trần Hướng Viễn có vẻ gì học đòi làm sang mà đúng là người có sở thích này. Ngay từ lúc bản nhạc đầu tiên vang lên, ngồi nghiêm tráng, tập trung tinh thần, nghe cách vô cùng nhập tâm.

      Có nhiều bài Vương Xán nghe hiểu, thế nhưng khi ban nhạc chơi đến bài “Thế giới tươi đẹp biết bao”, cảm thấy giai điệu có vẻ quen thuộc, dường như nghe Sarha Brighrmas hát ở đâu đó. Lúc này, các nhạc công sân khấu hòa tiết những thanh thuần khiết, gợi hưởng hoàn toàn khác biệt. Vương xán kìm được xúc động, thảo nảo người ta nhạc làm “rung động tâm hồn".

      Kết thúc buổi hòa nhạc cũng còn sớm, Trần Hướng Viễn đưa Vương Xán về nhà. lái chiếc xe Ford màu xám, dáng xa vuông và hơi hẹp, nhưng lại rất phù hợp với tính cách trầm lắng nội tâm của . Chỉ có điều, phía sau thùng xe có dán khẩu ngữ . Vương Xán hiếu kỳ tiến sát lại xem, nhờ ánh đèn đường bất ngờ khi thấy dòng chữ: “Ngân hàng … - lựa chọn hàng đầu của bạn”. nhịn được cười, Trần Hướng Viễn cũng cười, giải thích: “Quy định trong ngành, phải dán dòng khẩu ngử tuyên truyền này lên xe mới nhận được tiền trợ cấp xe.”

      “Quả nhiên ngân hàng đều tính toán rất ràng.”

      Lúc lên xe, Vương Xán để ý bên trong rất sạch , ngăn nắp, hề có những đồ vật thừa thãi như nước hoa, gối tựa .. Trần Hướng Viễn mở đĩa CD. bật ca khúc tiếng Pháp được hát bởi ca sĩ có chất giọng thanh, nhàng. Vương Xán tiện miệng hỏi: “Hay đấy, là ai hát vậy? Tên bài hát là gì vậy ?”

      “tên ca là Najoua Belyzel, tên bài hát là Quand Revient L`e’te” phát tiếng Pháp trầm ấm dịu dàng, có cảm giác như gieo vần: “Dịch sang tiếng Trung nghĩa là “Khi nào mùa hè lại đến?”

      có hiểu tiếng Pháp ?”

      Trần Hướng Viễn im lặng trong khoảng khắc, cười trả lời : “Chỉ học chút, cũng thể là hiểu được?”

      Vương Xán thấy hối hận vì nhiều lời, vội chuyển chủ đề, thế nhưng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà lại hỏi: “Gần đây cái máy rút tiền mới ở chi nhanh ngân hàng thế nào rồi?”

      Trần Hướng Viễn hình như rất hứng thú với câu hỏi này, kể chuyện từ các ứng cử viên cho đến giám đốc, rồi nhắc tới những mảng đầu tư cần chú trọng. Mỗi tháng Vương Xán đều phải góp mua nhà, lại cộng thêm tiêu dùng hàng ngày nên cũng chẳng nhiều dư thừa. Thế nhưng trước kia, học ngành kinh tế, lại thường xuyên quản lý tài chính giúp bố mẹ nên khá hứng thú với chủ để này. đem mấy vấn đề tự suy ngẫm về tài chính kể cho Trần Hướng Viễn nghe, sau khi nhận được lời tán thưởng của , cảm thấy rất đắc ý.

      Sau đó, suốt quãng đường, họ toàn về vấn đề này cho đến khi về đến nhà Vương Xán.

      Vừa vê đến nhà, bị bà Tiết Phượng Minh hỏi cung.

      “Hôm nay con nghe hào nhạc cùng người vừa đưa con về đó sao? ta bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì?”

      Vương Xán bất ngờ: “Mẹ, phải chứ? Lẽ nào mẹ đứng canh cửa sổ chờ con về sao?”

      Bà Tiếu Phượng Minh lắc đầu: “, mẹ ra ban công phơi quần áo, đúng lúc nhìn thấy thôi.”

      Vương Xán tháy bố ngồi ngoài sô pha bỗng lấy tờ báo che mặt rồi cười, hiểu ngay cái cớ phơi quần áo của mẹ. Bà Tiết Phượng Minh mặc dù vô cùng bận rộn với vai trò vừa là giáo viên ngữ văn kiêm giáo chủ nhiệm trường trung học trọng điểm, thế nhưng đối với chuyện tình của con , bà cũng hiểu kì. Vương Xán đành cười gượng, vì thực ra cũng có gì để cả.

      Từ xe xuống, vẫy tay tạm biệt Trần Hướng Viễn rồi bước vào phòng, bỗng có cảm giác xa lạ. buổi hẹn mĩ mãn, thế mà kết thúc nhanh như vậy sao, lòng có chút nuối tiếc. Nhớ đến những lời khi nãy, cũng hiểu tại sao mình lại chuyển chủ đề sang vấn đề tiền quỹ, thế còn cách nhiệt tinh, thể ngừng lại được.

      ràng Vương Xán cũng có chút cảm nhận đối với buổi hòa nhạc, hoàn toàn có thể chuyện đó với Trần HƯớng Viễn để chỉ giáo. biết có phải tế báo não của mình gặp vấn đề nữa. Sau khi nghe buổi hòa nhạc lãng mạn đó, tái sao lại bàn luận về tài chính ngân hàng với người đàn ông nhạc chứ? đúng là …

      Ông Vương Thao lại nghĩa hiệp cứu Vương Xán như mọi lần: “Bà ơi, đừng có truy vấn bằng được con nữa! Tiểu Xán tự biết phải làm gì, bà cứ hỏi như vậy, người theo đuổi con bà rồi cũng sợ mà chạy mất thôi.”

      Vương Xán tắm xong nhưng hề có ý định ngủ, mở máy tính ra, bỗng dưng nhớ đến tên bài hát mà Trần Hương Viễn vừa nhắc. liền lên mạng tìm, tiếng hát ấy lại lần nữa vang lên nhàng trong căn phòng bé . đọc lời dịch bài hát mạng:

      “Hỡi người em , giây phút em tái sinh là lúc tháng năm vừa đến. Vết thương của em cuối cùng cũng biến mất rồi. Em chịu đủ nhưng cơn gió đáng ghét. Hỡi người em , khiến em đến chết sống lại. Cũng giống như những người đàn ông có người phụ nự thương bên cạnh, hiểu rằng tình cho . Vì thế chúng ta hãy cùng khiêu vũ khi ngọn lửa tình trong rực cháy. Hãy ca tụng cuộc sống, hãy để em đậm sâu. mãi mãi là vật báu duy nhất của em. Cho dù khuôn mặt có thể boa cảm xúc chăng nữa, vẫn thể đọc được tâm tư của người con đâu. Khi nào mùa hè lại đến?”

      Đây ràng là bài hát đương đại, theo lời giới thiệu mạng Najoua Belyzel là nữ ca sĩ sinh đẹp nổi tiếng. Nghĩ lại câu của Trần Hướng Viễn, rất ít khi nghe nhạc đương đại, bỗng thấy có chút khó hiểu, Nhưng rồi cũng nhắc nhở bản thân, nên suy đoán về người khác như vậy.

      Đúng vào trung tuần tháng năm, tiết trời ngày càng oi bức, mùa xuân qua và biến mất để lại dấu tích. Nơi đây, mùa hè nổi tiếng kéo dài với cái nóng như thiêu đốt. Vương Xán cảm thấy bản thân dường như rơi vào trạng thái mơ hồ. nghĩ, có lẽ hai năm hẹn hò, suy nghĩ và khát vọng về tình của được tính lúy lên tầm cao mới.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3: “LỬA GẦN RƠM LÂU NGÀY CŨNG BÉN”
      CHỈ LÀ KIỂU THỎA HIỆP
      Typer: Bỉ Ngạn Hoa


      Kinh nghiệm đương của Vương Xán đúng là có hạn, cũng biết làm thế nào để đẩy mối quan hệ giữa mình và Trần Hướng Viễn lên bước mới. Theo bản năng, cho rằng, người đàn ông như Trần Hướng Viễn thích người con quá chủ động. Hơn nữa, nền giáo dục mà được tiếp nhận bấy lâu nay cho phép chủ động tấn công.

      Về điểm này, suy tính thiệt hơn có cả nguy hiểm và ngọt ngào, nó giúp Vương Xán tìm lại cảm giác đương sau quãng thời gian tốt nghiệp đại học gần ba năm. nghĩ, hóa ra bản thân cũng có cơ hooik thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt.

      Vương Xán tải bài hát “Khi nào mùa hè lại đến?” vào MP3, đường làm về nhà cũng chỉ nghe hiểu đoạn có mấy câu đầu bằng tiếng , những ca từ tiếng Pháp lại hề đem đến cho chút cảm giác nào.

      Trần Hướng Viễn lúc nào cũng bình đạm, từ chối lời mời của Vương Xán nhưng cũng có chút biểu chủ động nào. Qua vài lần như thế, Vương Xán có chút buồn phiền vì cạn kiệt lý do hẹn gặp.

      Tư trước đến giờ, Vương Xán hề có kinh nghiệm theo đuổi đàn ông, bây giờ cố gắng nghĩ lại cảm giác khi được người khác theo đuổi, bóng hình gần như mờ nhạt bỗng lên trong đầu . Nhưng cũng chẳng có chút manh mối ràng nào hét. Nghĩ nghĩ lại, chỉ còn cách nhờ La giúp đỡ. Nghe Vương Xán kể xong bối rối của mình, La ngừng gõ bàn phím, ngước lên nhìn trời : “Tớ khuyên cậu nên dừng lại đúng lúc."

      “Tại sao chứ? Tớ căn bản còn chưa bắt đầu cơ mà, tại sao phải dừng lại?”

      “Đàn ông phải tên ngốc, đặc biệt nhìn Trần Hướng Viễn, ta cũng phải là loại đàn ông qua loa đại khái. Cậu có chút tình cảm với ta, ta nhất định hiểu hơn ai hết. Thế những việc ta từ chối, cũng đồng ý chứng minh rất nhiều điều.”

      “Tớ nghĩ là ấy chỉ điềm đạm, kín đáo thôi.”

      La bật cười khúc khích: “Hay cậu cứ trực tiếp ấy là người có nội tâm và bề ngoài khác biệt cho xong. Thưa tiểu thư, cậu hỏi này vượt quá phạm vi kinh nghiêm của tớ, tớ chưa từng chủ động theo đuổi đàn ông chứ đừng đền đó lại là người bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ủ mưu như vậy.”

      ‘Cậu chưa từng gặp người khiến cậu động lòng trước sao?”

      “À có rồi!” La chần chừ lát rồi cách nghiêm túc: “Nhưng tớ là người thà để tâm tư trong lòng chứ đừng hi vọng tớ chủ động tỏ tình. Cậu xem, thực ra tớ cũng là người điềm đạm kín đáo, trong ngoài khác biệt mà, haha”
      Vương Xán cố bình ổn tâm trạng, để bản thân nóng giận: “Nhưng cậu nghe rất nhiều những chuyện tình kỳ quặc, vậy mà lại có chuyện tương tự nào kể sao?”

      “Nếu như vậy đúng là ít. Thế nhưng tớ thấy đa phần những câu chuyện đó đều có ý nghĩa phản diện, cậu thích nghe đâu.”

      Vương Xán biết gì, chỉ đàng ngao ngán ngẩng đầu lên trời, La vỗ vỗ vào tay bạn an ủi: “Thời gian giúp cậu.”

      vậy nghĩa là sao?”

      “Hai người các cậu nếu cứ tiếp tục như vậy hoặc là lâu ngày ta này sinh tình cảm với cậu, “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, hoặc là cậu tìm được cảm giác mời mẻ ở ta. Cậu thấy kì lạ tại sao lúc đầu lại nhiệt tình như vậy. Cậu thấy, như vậy vấn đề được giải quyết thôi.”

      ‘Xí, hai tình huống cậu vừa tớ đều thích. Khó khăn lắm tớ mới gặp được người mà tớ có tình cảm.” Vương Xán với vẻ buồn rầu: “Hơn nữa, thứ gọi là “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” chỉ là kiểu thỏa hiệp mà thôi, vô nghĩa. Cậu đừng với tớ cuộc sống chính là quá trình thỏa hiệp ngừng, tớ vẫn chưa đến thời điểm phải như vậy đâu nhé!”

      La đành nhận thua: “Tớ sợ cậu rồi, có dũng khí lắm, rất đáng khen! Thế giới là của các cậu, đâm đầu vào tường ! Tớ cản cậu đâu, chúc phúc cậu lần nữa.”

      Lời chúc của La phát huy tác dụng, cơ hội cuối cùng đến với Vương Xán.
      Tuần san nhà đất gần đây liên tục nhận được điện thoại của độc giả, họ muốn được tư vấn về tính khả dụng khi chuyển từ tài khoản doanh nghiệp sang tài khoản công quỹ. Vương Xán báo cáo với chủ nhiệm Dương, nghĩ đến việc gần đây có khá nhiều người hỏi câu này, bèn thảo kế hoạch viết bài.

      Vì quen biết người trong nghề, Vươn Xán lập tức gọi điện cho Trần Hướng Viễn, nhờ đưa ra vài quan điểm về vấn đề này. Trần Hướng Viễn tỏ ra khó xử nhưng vẫn : “Ngân hàng có bộ phận chuyên phụ trách về tuyên truyền đối ngoại, nghiệp vụ cho cá nhân vay tiền mua nhà trả góp hay cho các doanh nghiệp vay tiền đều nằm trong phạm vi tôi phụ trách, tôi tiện gì cả.”

      “Vậy có thể liên hệ giúp tôi người phụ trách về vấn đề này được ?”
      Trần Hướng Viễn im lặng lát rồi cũng đồng ý. lát sau, gọi điện hẹn Vương Xán đến ngân hàng phỏng vấn.

      Ngân hàng thành phố nơi Trần Hướng Viễn làm việc nằm bên khi kiến trúc phương Tây cũ cạnh bờ sông. lên nhưng bậc thèm, Vương Xán thấy gian ở đây rất tĩnh mịch, đại sảnh cao kết hợp với mặt sàn cổ kính, nhìn có cảm giác trang trọng.
      Trần Hướng Viễn từ lầu xuống đón Vương Xán. vẫn như thương ngày, mặc chiếc áo vest mày xanh đen kết hợp với sơ mi trắng và cavat màu xanh đậm. ra tất cả đồng nghiệp của đều mặc đồng phục như vậy, thế nhưng Vương Xán thể thừa nhận, cho dù mang đồng phục vẫn mặc đẹp hơn những người khác. Đồng thời Vương Xán cũng tự chế giễu bản thân phải là có tế bào đam mê đường, Nhưng tế bào ấy lại phát huy tác dụng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

      biết vì có giới thiệu của Trần Hướng Viễn hay do ngân hàng quan tâm đến chuyên mục này của tòa soạn mà cuộc phỏng vấn được sắp xếp riêng tại phòng họp của ngân hàng. phí giám đốc bộ phận giải thích tỉ mỉ những câu hỏi của độc giả. thừa nhận những chính sách liên quan được công bố từ lâu, chỉ là trong quá trình thực giữa các ngân hàng lại phát sinh những khó khăn về liên kết. Đồng thời cũng hứa coi trong các cầu của khách hàng, thông báo về ngân hàng của tỉnh, nghiên cứu cách giải quyết nhanh chóng vấn đề này.

      Cuộc phỏng vấn kết thúc thuận lợi, Vương Xán cảm thấy rất vui. đến văn phòng của Trần Hướng Viễn lời cảm ơn. Trần Hướng Viễn tiễn xuống, nhìn khuôn mặt tràn đầy niềm vui của cùng với đôi mắt dường như biết cười, trong lòng cùng có chút xúc cảm thể nào gọi tên.

      Trần Hướng Viễn tiễn Vương Xán đến cửa ngân hàng, nhìn ánh nắng chói chang, : “Tôi còn phải làm việc nên thể đưa về tòa soạn được, đợi ở đây lát . Tôi xuống gọi taxi giúp .”
      Chương 3 (Tiếp )
      Typer: Bỉ Ngạn Hoa


      cần đâu!” Vương Xán xua tay: “ cứ làm việc , tôi bộ lát.Tôi thích nhất là mùa này, mừa hè vừa bắt đầu, cũng phải quá nóng.”

      “Lần đầu tiên tôi nghe có người thích mùa hè đấy!”

      “Vâng, từ bé tôi thích mùa hè rồi! Mùa hè được mặc váy đẹp, lại có thể ăn hết quả lúc đấy.”

      Khuôn mặt Trần Hướng Viễn như thoáng suy nghĩ điều gì, Vương Xán nghĩ: “Thôi toi, có lẽ lời tự bạch ăn nhiều của mình khiến người đàn ông tỉ mỉ mà coi trong cuộc sống thanh nhã này chết khiếp. Thực đúng là đáng chết!” Thế nhưng Trần Hướng Viễn lại cười, ôn tồn : “Lý do thích mùa hè hay lắm! Vậy nhé, hôm khác chúng ta gặp lại.”

      “Tạm biệt!”

      Vương Xán nhanh chân bước xuống bậc, khi đường Lâm , vui vẻ nghĩ: “Ừ, đúng vậy, chúng ta hẹn hôm khác gặp.” thấy trời xanh trong vô cùng, gió cũng phẳng lặng, từng tia nắng chiếu qua những tán cây tạo cảm giác rất dễ chịu. Cho đến khi về tòa soạn viết bài, niềm vui ấy vẫn khuôn mặt Vương Xán khiến chủ nhiệm Dương và đồng nghiệp của cũng thấy kinh ngạc.

      Bài viết của Vương Xán được nộp lên , cảm ơn Trần Hướng Viễn qua MSN, chỉ trả lời lại câu “Đừng khách sáo” rồi thêm gì nữa.

      Vương Xán có thể hiểu rất bận rộn, bản thân cũng vậy, công việc hàng ngày cũng được xếp lịch dày dặc, ra ngoài phỏng vấn, tham gia hoạt động của các nhà đầu tư, quay về tòa soạn viết bài, hoàn thành chủ để mà chủ nhiệm Dương giao.
      Hiếm lắm mới có thời gian rảnh chút, hai người chỉ chuyện vài câu. Tuy nhiên, ở mạng Trần Hướng Viễn còn trầm lặng hơn cả bên ngoài, dường như có chút nhã hứng chuyện phiếm hay tâm . Nhiều lúc, chỉ vừa chào hỏi xong, gửi cho loạt tin tức ngân hàng, báo cáo tài chính, thậm chí là phân tích thị trường chứng khoán. ràng trực tiếp coi là loại người lúc nào cũng chỉ quan tâm đến tài chính.

      Vương Xán để tay lên ngực với chính mình: “Cũng đúng, mình thích tiền, nhưng đến mức cả ngày ngồi chuyện vấn đề này với người đàn ông có tình cảm.
      Vương Xán nhìn chằm chằm máy tính, trong lòng rất buồn bực mà có cách nào khác, chỉ hận thể hét lên rằng: “Đừng có tiếp tục gửi cho tôi đống tài liệu này nữa”. Nhưng kích động đến mức ấy, cuối cùng chỉ thấy La lên mạng rồi chuyện với mà thôi.

      La gửi cho Vương Xán emoticon cười nỗi đau khổ của người khác, “Chuyển tài liệu cho tớ, tớ cần.”

      ‘Cậu cần thứ tài liệu này để làm gì? Trước đây bảo cậu bỏ vốn ra đầu tư cậu lại ngại phiền phức.”

      La trả lời: "Bây giờ khác rồi, tớ sắp kết hôn, sắp có gia đình, có người thân, rồi còn phải trả nợ mua nhà, tớ quan tâm đến tài chính tài chính cũng quan tâm đến tớ, nhất định tớ phải bổ sung kiến thức về mặt này.”

      Vương Xán gửi tài liệu cho La rồi ấm ức gửi thêm dòng: “Khoe khoang hạng phúc với những người được như ý muốn là có đạo đức và nhân từ.”

      La đánh máy nhanh như bay, lập tức trả lời lại: “Trước hết cậu phải nhân từ với chính mình, nếu có những ngày phải khóc đấy.”

      Vương Xán trầm lặng suy nghĩ hồi lâu, quãng thời gian này cứ suy trước tính sau, đúng là giày vò bản thân rồi. Điều quan trọng nhất chính là chẳng nắm chắc được phần nào, vậy mà tâm tư bị chi phối quá nhiều vì người đàn ông này.
      Nghĩ như vậy, đối với Vương Xán có chút đáng, cũng có chút buồn cười, tâm trạng lại thoải mái hơn. Khi tiếp tục tán gẫu với Trần Hướng Viễn, cần cân nhắc từng câu từng chữ nữa.

      Hai người lại gặp nhau MSN, Trần Hướng Viễn gửi cho thông báo phòng chống rủi ro ngân hàng, khách sáo gửi lại câu: “ phải coi tôi là khách hàng cần chăm sóc đấy chứ, nếu như vậy vất vả quá!”

      Từ trước đến giờ MSN, Trần Hướng Viễn chỉ gửi chữ, bao giờ có những emotion sặc sỡ: “ phải vậy, chỉ cần là bạn của tôi, tôi đều nhắc nhở như vậy, nhằm giảm tránh những tổn thất đáng có.”

      Vương Xán nghĩ, những tin tức vừa rồi là gửi cho tất cả danh sách bạn bè, kiềm chế bản thân gửi emotion ói máu: “Cảm ơn coi tôi là bạn, tôi rất vinh hạnh. Nhưng chúng ta chuyện khách sáo như vậy làm tôi cảm thấy giống trò chuyện với bạn bè, mà là chăm sóc khách hàng.”
      Trần Hướng Viễn lập tức gửi sang lời xin lỗi.

      Vương Xán cảm thấy mình hơi quá, có chút hối hận, cũng gửi lại câu xin lỗi: “Cảm ơn tài liệu của , nó rất có ích, vừa rồi tôi hơi quá lời, phụ ý tốt của .”

      lát sau Trần Hướng Viễn mới trả lời : “Xin lỗi, tôi phải họp rồi, chuyện sau nhé!”

      Khi Hướng Viễn offline, Vương Xán nhún vai nghĩ: “Được thôi, nếu có chuyện gì để , vậy tốt nhất nên từ bỏ sớm chút.” tắt MSM, đeo tai nghe, bật MP3 rồi bắt đầu viết bài. Khi MP3 chạy đến bài “Khi nào mùa hè lại đến?”, những ngón tay bận rộn bàn phím đột nhiên khựng lại.

      “Hãy ca tụng cuộc sống, hãy để em đậm sâu. Mỗi ngày đều tái sinh. mất mát lớn nhất của , hoặc có thể đó là hối hận. Vĩnh biệt, tạm biệt, …”

      Vương Xán hiểu tiếng Pháp, thế nhưng lời dịch của bài hát mạng thuộc lòng, giai điệu và ca từ của nó cứ lên trong đầu .

      Bà Tiết Phương Minh ràng là người thích thơ ca. Dù được thừa hưởng những tế bào nghệ thuật từ mẹ những cũng được bồi dưỡng về khả năng thưởng thức. Hồi còn là học trò, khi mấy bạn học cầm cuốn sổ tay ghi chéo lời bài hát, luôn cảm thấy có chút nực cười. Nhưng đến bây giờ mới phát ra rằng, những lời bài hát đơn giản đôi khi lại trực tiếp phản ánh những điều sâu xa khó nhất trong tâm hồn. Vương Xán hay nghe nhạc nước ngoài, nhưng ngày hè trong bài hát thực làm rung động tâm hồn .

      Tình của Vương Xán từng bắt đầu vào mùa hè và vào mùa hè khác, lại mất tình .

      Vương Xán chợt đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, qua kẽ lá um tùm của cây ngô đồng Pháp bên đường có thể nhìn thấy dòng xe cộ qua lại, biển quảng cáo của Lục Môn lặng lẽ mà sáng rực. Thành phố chiều tối đầu hè, những cơn gió mát nhè lướt qua, cảm giác vô cùng dễ chịu.

      Vương Xán chỉ có thể buồn rầu nghĩ, bây giờ quyết tâm cao đến vậy mà vẫn dám thổ lộ lòng mình, đành để mọi chuyện kết thúc dấu vết. Có lẽ sâu đậm người là loại năng lực trời phú mà hề có.
      Chương 3 - Tiếp
      Typer: Bỉ Ngạn Hoa


      Rời khỏi tòa soạn, tâm trạng Vương Xán được tốt, lại thấy hơi đói bụng nên quyết định đến quán café Lục Môn ăn chút đồ ngọt gọi là an ủi bản thân.
      Nhân viên phục vụ điểm tâm của ngày hôm nay chỉ còn bánh quy. khẽ gật đầu và gọi thêm cốc cappuchino. Người đem bánh quy và café cappuchino là bà chủ Tô San, Vương Xán có chút bất ngờ cười : “Làm sao tôi lại phiền đến thế này?”

      Tô San cũng cười: “Vương Xán, Cao Tường ngồi đằng kia là khách quen của quán, cũng là bạn tốt của tôi. Nghe là phóng viên tin tức bất động sản, đúng lúc Cao Tường định mua nhà, ấy muốn nhờ tư vấn chút có được ?

      Vương Xán nhìn theo hướng chỉ của Tô San, liền thấy Cao Tường mà thi thoảng vẫn bắt gặp tại đây. có ấn tượng tốt với người đàn ông có khí chất nho nhã này, lại thường xuyên làm cố vấn nghiệp vụ cho người khác nên đương nhiên hề phản đối: “Vậy mời Cao qua đây ngồi cũng được.”

      Tô San mời Cao Tường tới chỗ Vương Xán, giới thiệu hai người với nhau rồi rời khỏi.

      Cao ngắm được căn hộ ở đâu chưa?”

      “Bán đảo Ca Lâm.”

      Khu ngoại ô mà Cao Tường là khu biệt thự vừa được xay dựng. Vương Xán cũng từng phỏng vấn ở đó. “Khu đất đó ba mặt giáp hồ, quanh cảnh rất đẹp, đúng là bán đảo sánh với tên thực, lại gần đường vành đai, giao thông thuận tiện, tương đối tốt.”

      “Tôi nghe có tin đồn, hình như khi đất đó nằm trong vị trí của khu bảo tồn sinh thái, từ lúc lập dự án đến khi nhận đất đều tồn tại tranh chấp.”

      ‘Đúng là có chuyện đó. Nhưng khu đất ấy nằm tại biên giới khu bảo tồn, dự án được phê chuẩn trước khi khu bảo tồn được khánh thành, cứ cho là gặp may mắn về chính sách. Hơn nữa, tôi xem tài liệu của nhà đầu tư, tất cả thủ tục đều rất đầy đủ.”

      Cao Tường hề suy nghĩ được mất, là người mua nhà, nghe được tin tốt như vậy lã ra phải thấy nhõm chứ. Thế nhưng thần thái vẫn hề thay đổi, chỉ khẽ gật đầu: “Thế tốt.”

      ‘Ở đây, các khu biệt thự khác chủ yếu thiết kế theo kiểu có hai, ba hoặc nhiều căn xếp liền nhau, chỉ có ở bán đảo Ca Lâm mới xây dựng kiểu chỉ có tòa nhà. Có thể đây là khi biệt thự hiếm thấy. Nhìn về góc độ kiểu dáng có điểm nào quá nổi bật, thiết kế căn hộ có thể là bình thường, chỉ có điều môi trường đúng là rất tốt, diện tích đất ven hồ rộng, nước hồ trong xanh ô nhiễm, có nhứng hàng thông liễu rất đẹp mắt. Có lẽ nhà đầu từ quá tin tưởng vào môi trường mà mất nhiều công sức vào việc quy hoạch và đồng bộ.”

      “Tôi cũng vì thích môi trường ở đó.”

      Vương Xán chần chừ lát: “Nếu Cao có ý muốn mua, tôi có thể giới thiệu với nhà đầu tư bên đó, có lẽ phạm vi chọn nhà rộng hơn chút, hơn nữa còn có ít chiết khấu, cái danh của phóng viên quèn như tôi chỉ làm được vậy thôi.”

      “Vây cho tôi cảm ơn trước. Vương có thể cho rôi tấm danh thiếp được , có vấn đề gì tôi liên hệ với .”

      Cao Tường lấy tấm danh thiếp ra đưa cho Vương Xán, bên viết tên công ty thương mại do chính là giám đốc. Sau khi cất tấm danh thiếp vừa nhận từ Vương Xán, Cao Tường định gì đó điện thoại đổ chuông. xin lỗi rồi đứng dậy chạy ra chỗ khác nghe máy. lát sau, quay lại : “ ngại quá, tôi có việc phải trước, Vương, làm phiền nữa. Tạm biệt.”

      Vương Xán ăn xong bánh quy, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán. Tô San cười : “Cao Tường cảm ơn giúp đỡ của , ấy ghi nợ cốc café này rồi!”

      “Như vậy làm sao được?’

      Tô San xua tay: “Vậy tôi mời là được chứ gì, cũng đến mức khách sáo với tôi đấy chứ?”

      Vương Xán biết Tô San vô cùng cởi mở, cũng thể chối nữa. Bước ra khỏi Lục Môn, nhìn đồng hộ hơn tám giờ, tròng lòng trống rỗng, Vương Xán bước đến bên xe. Bỗng điện thoại reo, lấy ra xem, ba chữ Trần Hướng Viên lên trước mắt.

      “Chào !”

      “Vương Xán, chào , tôi làm phiền chứ?”

      sao, tôi tan làm rồi.”

      “Tối thứ sáu có rảnh ? Vài người bạn của tôi hẹn hát karaoke thư giãn. Nếu có kế hoạc gì , có thể cùng tôi tôi chứ?”

      Trần Hướng Viễn thường ngày rất ít khi mở lời, Vương Xán muốn chuyện cũng chẳng có cơ hội, chút chần chừ mình rảnh.

      “Tới lúc đó tôi đến đón .”

      cần đâu, thứ sáu tôi phải tham gia hội nghị, đến lúc đó chúng ta trực tiếp gặp nhau ở địa điểm hát karaoke cũng được.”

      Hai người hẹn thời gian, địa điêm gặp mặt. Trần Hướng Viễn tắt máy, Vương Xán vui đến mức nắm chặt điện thoại cười mình. Khi nghe thấy tiếng còi xe, mới định thần lại, La ngồi ở ghế lái phụ của chiếc xe Fukang màu trắng thò đầu ra ngoài :

      “Cậu ngốc đấy chứ, đứng dưới cái biển quảng cáo mà còn cười mơ hồ.”

      Lúc này Vương Xán mới để ý, đứng cạnh cột đèn đường, phía dán chằng chịt những quảng cáo trị liệu, chưa bệnh, thông báo tuyển dụng .. đành gượng gạo giải thích: “Tớ đâu có cười, tớ chỉ dừng lại nghe điện thoại thôi mà.”

      “Lên xe , tớ đưa cậu về đoạn.”

      Vương Xán thường tiện đường ké xé xe của họ, cũng quen với Trương Tân từ lâu nên khách sáo nhảy lên xe và ca thánh: “Có người đưa đón 24/24 tốt.”

      Trương Tân cười: “Đây là khen hay chê đấy.”

      “Tất nhiên là khen rồi! Em hâm mộ, em ghen tỵ, em thèm muốn, em ước ao.”

      La quay đầu nhìn, làm bộ thành khẩn: “Chỉ cần tớ khoe khang hạnh phúc, tớ vô cùng cảm kích rồi.”

      Vương Xán cười lớn: “Cậu thù dai, như thế tốt, tốt đâu.”

      Hết chương 3 !

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :