1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lamei

      Lamei Well-Known Member

      Bài viết:
      138
      Được thích:
      607
      Ồ, cuối cùng cậu Chu cũng biết cảm tạ trời đất "May mà mình thích MN" rồi :))) Nhưng thực ra còn có chân lý "May mà MN thích mình" "May mà MN rất dũng cảm" e là con đường đến thành công của cạu chàng còn dài lắm :v

      BD với MBB, hehe, nếu thuận lợi chắc sau này làm phù dâu phù rể cho đôi chính rồi :))
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. HanVuong

      HanVuong New Member

      Bài viết:
      17
      Được thích:
      19
      Có khi từ lần này BD ráng giảm cân rồi biến thành tiểu soái ca ko nhỉ :050:
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      552
      Sắp có thêm 1 cặp đôi đôi nữa rồi. Chúc các nàng 8-3 vui vẻ. Ta đây FA nên chỉ có thể gato với đôi Hằng- Nguyệt thôi
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Ôi ôi bọn trẻ này chết mất...thanh xuân của tôi mà có hàng xóm trúc mã thế này đóng vào lồng kính ngắm mỗi ngày...haha
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,164
      Chương 67

      Từ sau ngày hôm đó, tốc độ giảm cân của Bạch Dương có thể nhìn thấy bằng mắt thường rồi.

      Vì để nước tràn vào thực quản nên gây hậu quả nghiêm trọng hơn các bác sĩ nghĩ rất nhiều, suốt tháng trời, Bạch Dương chỉ dựa vào thức ăn lỏng và chút đồ ăn dặm để duy trì dinh dưỡng và các chức năng của cơ thể, đối với Bạch Dương chẳng khác nào muối bỏ biển.

      Bây giờ đến cả ba chay mặn cũng hi vọng được rồi, bát cháo trắng nóng hổi thơm phức dù có ngon đến đâu cũng có hương vị ngọt ngào của thịt kho tàu.

      Cũng chính vì vậy nên cân nặng của Bạch Dương cũng giảm nhanh chóng, thực ra Bạch Dương vốn bị mập vì nhu cầu ăn uống của cơ thể, mà chủ yếu ảnh hưởng bởi tinh thần.Ám ảnh hồi bị giấu kín trong gian hẹp bốn ngày liền khiến Bạch Dương rất sợ cái cảm giác bị đói bụng, cho nên cậu mới liều mạng mà ăn, ăn từ sáng đến tối, cái miệng lúc nào ngừng được, dạ dày vì thế mà giãn to ra, dinh dưỡng nạp vào quá mức dẫn đến thể trọng vượt chỉ tiêu như hôm nay.

      Cục trưởng Bạch vội vã trở về từ Bắc Kinh, thấy con trai nằm giường bệnh gầy trông thấy, cảm xúc trong lòng thể thành lời.

      “Trước kia ấy mà, tôi luôn muốn con trai gầy chút, để phụ công tôi đặt cho nó cái tên Bạch Dương đẹp đẽ như vậy, nhưng mà bây giờ…” Cục trưởng Bạch chà xát mặt, chuyện với thầy Thành đến thăm Bạch Dương, “Haizz, hiểu sao lại rơi xuống sông nữa…Gầy cũng tốt, sau này tôi phải lo nó mắc nhiều bệnh nữa rồi.”

      Vị cục trưởng này ở trước mặt người khác luôn phong độ tỏa sáng, công tư nghiêm minh, nhưng nhắc đến con trai là lại thể giấu được nỗi phiền muộn.

      “Mười mấy năm trước, trong nhà xảy ra chuyện, lúc đó tôi ở bên cạnh con, giờ nó bị thế này, tôi cũng lại thể kịp thời trở về.Người làm cha tôi đây, đúng là thất bại mà.” Cục trưởng Bạch lẩm bẩm, biết là với thầy Thành hay là tự với mình nữa, cuối cùng còn đưa tay lên gạt nước mắt.

      Nguyên nhân Bạch Dương rơi xuống sông được che giấu bởi lý do bị ngã trượt chân, mà bên trong đó, trở thành bí mật của bốn người Bạch Dương, Mạnh Bồng Bồng, Chu Tự Hằng và Minh Nguyệt.

      Vì sức khỏe tốt nên Bạch Dương phải nghỉ học thời gian, mà lúc này là học kì hai của lớp 11, là thời điểm rất quan trọng, thầy Thành vô cùng đau đầu vì chuyện này, nhưng ngoài dự liệu của ông, Mạnh Bồng Bồng rất sẵn lòng đến dạy kèm cho Bạch Dương vào mỗi Chủ Nhật hàng tuần.

      “Cậu làm vậy vì thấy áy náy trong lòng sao?” Minh Nguyệt hỏi.

      phải.” Mạnh Bồng Bồng đáp.

      Mạnh Bồng Bồng phải là bé bị tình cảm chi phối, bé là người cực kì lý trí, bố mẹ đều là những luật sư nổi tiếng ở Nam Thành, từ mưa dầm thấm đất, hiểu phải trái trắng đen, lúc Minh Nguyệt bị người ta xấu và đồn đại vô căn cứ, suy nghĩ đầu tiên lên trong đầu Mạnh Bồng Bồng là dùng luật pháp để xử lý, kiện bọn họ tội phỉ báng.

      Cho nên, khi Mạnh Bồng Bồng phải”, Minh Nguyệt cũng tin là phải.

      Minh Nguyệt từng gặp Mạnh Bồng Bồng trong viện khi bạn đến dạy kèm cho Bạch Dương, tóc của ấy vẫn ngắn như thế, vóc dáng cũng mảnh mai, gương mặt vẫn trắng trẻo và lạnh lùng, nhưng có lẽ do ánh nắng tháng sáu quá rực rỡ, nên Minh Nguyệt nhìn ra được ấm áp toát ra từ người của Mạnh Bồng Bồng.

      Bỗng nhiên bé nhận ra, trong giai đoạn mà cả số tuổi lẫn tâm hồn đều thay đổi nhanh chóng này, người trưởng thành lên chỉ có Chu Tự Hằng và mình, mà còn có Bạch Dương và Mạnh Bồng Bồng, cùng hàng ngàn hàng vạn những chàng trai sống trong thời thanh xuân giống như bọn họ nữa.

      Tháng sáu nóng như lửa lại đón thêm lứa học sinh thi tốt nghiệp trung học, Trần Tu Tề phụ mong đợi của mọi người, trở thành thủ khoa chuyên khoa học tự nhiên của thành phố Nam Thành, cùng với đó là tiến bộ của Chu Tự Hằng, khi cậu thành công lọt vào top 10 của khối 11 chuyên khoa học tự nhiên.

      Ở buổi sinh hoạt chào cờ đầu tuần, hiệu trưởng bước lên phát học bổng cho các học sinh lớp 11 và 12.

      Hôm đó là ngày đẹp trời, trường Nhất Trung Nam Thành dựa theo lệ cũ biểu dương các học sinh vừa kết thúc kì thi tốt nghiệp trung học, cũng đồng thời triệu tập các học sinh lớp 11 lại để lắng nghe kinh nghiệm từ các đàn đàn chị trước.

      Trần Tu Tề nhiệt huyết sôi trào, Chu Tự Hằng phong nhã hào hoa.

      Cả hai gặp lại nhau sân khấu trường, dưới lá cờ đỏ tung bay.

      Chu Tự Hằng và Trần Tu Tề nhìn nhau, đứng ở hai phía đối lập.

      Cảnh tượng này khiến cho Chu Tự Hằng nhớ lại lúc trước, khi ấy Trần Tu Tề cùng cậu đứng trong phòng giám thị, cậu mặt mũi dính đầy bùn đất, là học sinh hư suốt ngày đánh nhau mà chịu học hành, là khách quen mỗi lần nhà trường đưa ra thông báo phê bình kiểm điểm, còn Trần Tu Tề lại là học sinh ưu tú với thành tích học tập xuất sắc, chuyên được lên bục diễn thuyết trước toàn trường.

      Nhưng tại hoàn toàn thay đổi.

      Thời gian tựa như lưỡi dao sắc bén, dần dần mài dũa cậu từ hòn đá thành viên ngọc thô, lại từ viên ngọc thô đánh bóng lên tạo thành năm màu rực rỡ.

      Trước tiên hiệu trưởng phát bằng khen và học bổng cho các học sinh lớp 12, tiếp đó mới phát phần thưởng cho học sinh lớp 11.

      Cảm giác như kế thừa thay thế nhau, Trần Tu Tề giờ tốt nghiệp cấp ba, còn Chu Tự Hằng chuẩn bị lên lớp 12.

      Lúc chụp ảnh chung, Chu Tự Hằng đứng rất gần Trần Tu Tề, Trần Tu Tề vẫn giữ dáng đứng thẳng như trước, hai tay đặt ở hai bên quần, khí chất giống như quân nhân.

      “Cảm ơn cậu.” Chu Tự Hằng bỗng lên tiếng.

      Câu này là với Trần Tu Tề, nhưng Trần Tu Tề chắc lắm, cậu ta sửng sốt lúc lâu, theo bản năng nhìn xung quanh, mãi về sau mới phản ứng kịp, nhưng lại biết phải đáp lại thế nào, chỉ cứng nhắc đứng yên tại chỗ.

      “Còn nữa, xin lỗi cậu.” Chu Tự Hằng bình tĩnh tiếp.

      Ánh mắt của cậu rất sáng, tựa như có thể phản chiếu được ánh nắng, cậu từng kiêu ngạo như sao trời, tính tình bướng bỉnh cố chấp bẩm sinh, lúc này bồng bột ngây ngô đó được thu lại, gương mặt nhìn nghiêng thể ra cương nghị và thâm trầm.

      Trần Tu Tề cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhìn Chu Tự Hằng lát, sau đó nhếch môi cười, lộ ra hàm răng trắng muốt, đẹp trai ấm áp như ánh mặt trời, : “ có gì, thanh xuân mà!”

      Trong phút chốc, rất nhiều hình ảnh tựa như những thước phim lên trong đầu Chu Tự Hằng.

      bức thư tình màu hồng, cuộc ẩu đả nông nổi, buổi tối tràn đầy thất vọng, lần tỏ tình quyết liệt và điên cuồng của tuổi trẻ, rồi đến những tiếng phát ra từ cái bút ghi

      Chu Tự Hằng cũng mỉm cười, quay sang nhìn Trần Tu Tề.

      Lại hướng mắt xuống phía dưới, Minh Nguyệt kiễng chân nhìn lên sân khấu, cố gắng vỗ tay mạnh, hưng phấn như chú chim .

      “Em chỉ thích thôi.” Minh Nguyệt thấy Chu Tự Hằng nhìn mình, liền dùng khẩu hình miệng để diễn tả, mái tóc dài đen bóng tựa như tấm lụa trải dưới ánh mặt trời.

      Vẫn là câu ấy – [Em chỉ thích thôi.]

      Chu Tự Hằng kìm được mà huýt sáo cái, vọng cả tiếng vào trong cái mic mà hiệu trưởng cầm, bầu khí bỗng rơi vào yên tĩnh.

      Nhưng ngay sau đó, Trần Tu Tề cũng huýt sáo cái rất to.

      Tiếp theo, những tiếng vỗ tay hoan hô ngớt ào ào truyền đến, toàn trường vui mừng phấn khởi như đến mùa thu hoạch vậy.

      Trần Tu Tề kết thúc kì thi đại học, còn kì thi đại học của Chu Tự Hằng bắt đầu bước vào giai đoạn đếm ngược.

      Giữa tháng bảy, trường cho tất cả các học sinh khối 11 được nghỉ nửa tháng, là để tránh cái nóng oi bức khó chịu của mùa hè, hai là để cho học sinh điều chỉnh lại tâm lý, chuẩn bị bước vào lớp 12.

      Chu Tự Hằng cần phải điều chỉnh tâm lý gì cả, ngày nào cậu cũng rất nhiệt tình hăng hái, nhưng Minh Nguyệt như vậy.

      từng học tiến sĩ ngành kiến trúc ở nước ngoài, nhưng vì rời xa sách vở lâu nên Minh Đại Xuyên thể giúp gì nhiều cho con , mặc dù cũng từng là thủ khoa thi đại học, nhưng mấy cái kiến thức về hàm số tập hợp này nọ bị vứt sau đầu hết rồi, giờ trong đầu chỉ toàn là những bản vẽ và tiểu thuyết võ hiệp thôi.

      Chu Tự Hằng bây giờ thoát được khỏi kèm cặp từ các gia sư, gánh vác trọng trách dạy thêm cho tiểu thanh mai của mình.

      Tựa như quay trở lại nhiều năm về trước, khi ấy Chu Tự Hằng cũng thường xuyên giúp Minh Nguyệt làm bài tập về nhà.

      Trong lòng Minh Đại Xuyên bỗng dâng lên thứ cảm xúc gọi là “Ưu tòng trung lai, bất khả đoạn tuyệt.” (Hai câu trong bài ‘Đoản Ca Hành’, nghĩa là “Nỗi buồn trong lòng, thể nào ngơi.”)

      Giang Song Lý lại hề cảm thấy buồn phiền hay lo âu gì cả, : “Hai đứa nó động viên giúp đỡ nhau phải quá tốt hay sao, trước khi du học, bọn mình cũng nhau rồi còn gì.”

      “Hai chuyện này giống nhau.” Minh Đại Xuyên phản bác.

      “Có chỗ nào giống chứ?” Giang Song Lý thèm để ý đến nữa.

      Minh Đại Xuyên nên lời.

      chứng minh, Chu Tự Hằng là người phù hợp nhất để dạy kèm cho Minh Nguyệt, cậu hiểu rất từng khuyết điểm của bé, có thể nhắm vào đúng những chỗ mà thiếu sót, thậm chí còn biết thời điểm nào là lúc tinh thần của bé được dâng lên cao nhất, cũng biết cách để động viên khích lệ bé cố gắng hơn nữa.

      Cậu vừa nghiêm khắc vừa dịu dàng, Minh Nguyệt lại ngoan ngoãn nghe lời, hai người phối hợp cực kì ăn ý.

      Địa điểm dạy kèm là ở trong phòng của Chu Tự Hằng, gió từ núi thổi xuống mang theo cả hơi nước từ mặt hồ, cho nên chỉ cần mở cửa sổ cũng mát, cần bật điều hòa.

      Minh Nguyệt làm xong tờ bài tập Toán, nhận được chút giờ giải lao ngắn ngủi, Chu Tự Hằng tranh thủ chữa bài cho bé luôn.

      Có mấy dấu gạch đỏ được Chu Tự Hằng cẩn thận xem xét rồi gạch vào, Minh Nguyệt nhìn mà xấu hổ vô cùng.

      Mang theo tâm trạng đó, bé đứng dậy, cố gắng nhìn vào bài làm của mình nữa, cuối cùng thấy bàn học của Chu Tự Hằng có để cuốn sách Ngữ Văn, ngoài tiếng ra đây cũng là môn mà bé học khá nhất, tâm trạng cũng dần dần bình thường trở lại.

      Đây là cuốn “Tuyển tập các bài thơ văn cổ đại”, trong đó có các bài nằm trong phạm vi thi đại học.

      Chu Tự Hằng đọc nát cả quyển sách rồi.

      trang được đánh dấu nhớ, là bài “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, có mấy câu trong bài nhằm ca ngợi vẻ đẹp của Dương quý phi – “Thiên sinh lệ chất nan tự khí, nhất triêu tuyển tại quân vương trắc, hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc…Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi
      Tòng thử quân vương bất tảo triều.” (*)

      *(Dịch: Vẻ đẹp trời sinh khó tự bỏ hoài, sớm được tuyển vào bên vua, mỗi lần ngoành mặt, nhoẻn cười lộ ra trăm vẻ đáng , sáu cung son phấn còn ai đáng gọi là có nhan sắc nữa…Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy, từ đấy vua còn thượng triều sớm nữa.)

      Nhưng bài thơ này đâu cần phải học thuộc lòng.

      “Sao lại đánh dấu bài Trường Hận Ca vậy?” Minh Nguyệt hỏi vị thầy giáo trẻ nghiêm túc ngồi chữa bài làm của mình.

      Nhưng ra trong lòng cái cậu thầy giáo kia hề được bình tĩnh như vẻ bề ngoài, ánh mắt của cậu cứ tự chủ được mà liếc nhìn cái bắp chân trắng trẻo nhắn của học sinh đáng đứng đằng kia.

      Minh Nguyệt rất thích mặc váy ngắn đầu gối chút, lộ ra đoạn chân thẳng tắp, xuống chút nữa thấy hai bàn chân được núp trong đôi dép trong nhà, lưng bàn chân trắng nõn, các ngón chân xinh đáng với phần móng hồng hào khỏe mạnh.

      Nếu nhìn lên

      Chu Tự Hằng dám làm bậy, khi mà nhìn vào tâm trạng trở nên rối loạn.

      Thấy cậu đáp, Minh Nguyệt lại càng tò mò hỏi: “Bài này rất quan trọng sao? Hay là thích bài này?”

      Tuy gió thổi rất mát, nhưng Chu Tự Hằng vẫn nóng bừng cả mặt.

      cảm thấy…mấy câu trong bài đó giống như về em vậy.” Cậu ổn định lại tinh thần, quay đầu với Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt ngập ngừng cắn môi, tự chủ được mà hỏi: “Câu nào cơ?”

      Chu Tự Hằng nhìn lượt từ chân Minh Nguyệt dọc lên , bé cầm quyển sách ngồi bên giường, tận hưởng gió mát từ cửa sổ thổi vào, ga giường sẫm màu tôn lên làn da trắng muốt nhưng hề chói mắt.Hôm nay bé mặc chiếc váy lụa in hoa kéo đến ngang hông, làm nổi bật vòng eo nhắn và thân hình duyên dáng.

      Hai tháng sau là bé tròn 17 tuổi rồi.

      Chu Tự Hằng bỗng nhiên nhớ ra.

      Số tuổi của Minh Nguyệt ngừng tăng lên, hai quả đào mật cũng theo đó mà lớn thêm rồi.

      Lúc học bài Trường Hận Ca, từng câu từng chữ đều khiến cho Chu Tự Hằng nhớ đến Minh Nguyệt.

      Cậu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, ho khan tiếng, : “ thấy câu ‘Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh, lục cung phấn đại vô nhan sắc’ rất…Rất hợp với em.” (Mỗi lần ngoảnh mặt mỉm cười, lộ ra trăm vẻ đáng , sáu cung son phấn còn ai đáng gọi là có nhan sắc nữa.)

      Cả câu ‘Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều’ nữa. (Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy, từ đấy vua còn thượng triều sớm nữa.)

      Nhưng nửa câu sau cậu ra mà thầm giấu kín dưới đáy lòng.

      Tuy vậy nhưng Minh Nguyệt vẫn xấu hổ đỏ mặt, người hồng rực từ đầu đến chân, các ngón chân cũng co lại, bỗng cơn gió mạnh thổi tới, tốc váy bé lên, lộ ra hai bắp đùi tuyệt đẹp.

      Chu Tự Hằng suýt nữa bẻ gãy cây bút đỏ cầm trong tay.

      Minh Nguyệt cuống cuồng giữ váy, lại để quyển sách Văn sang bên, buồn bực : “Em…em thấy bọn mình nên về môn Văn nữa, tiếp tục học Toán thôi.”

      Lúc này còn tâm tư đâu để xấu hổ vì tờ bài tập Toán làm sai chi chít của mình nữa rồi.

      “Nhưng muốn học Toán nữa.” Chu Tự Hằng xong liền vứt cây bút , trực tiếp về phía cái giường.

      Minh Nguyệt ngồi giường, gương mặt cực kì xinh đẹp, tựa như bức tranh vậy.

      “Chúng mình về vấn đề sinh học .” Chu Tự Hằng thản nhiên , nhưng động tác của cậu lại hề dịu dàng chút nào, mạnh mẽ đè Minh Nguyệt xuống dưới thân mình, giữ chặt lấy hai tay bé.

      Minh Nguyệt cố hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng giọng hơi run: “ cái gì?”

      “Mỗi người có 206 khúc xương, em biết chứ?” Chu Tự Hằng hỏi.

      “Em biết…” Minh Nguyệt rũ mắt nhìn xuống, lông mi run như cánh bướm.

      “Nhưng bây giờ lại có 207 khúc.” Chu Tự Hằng khàn giọng .

      207 khúc…

      Minh Nguyệt nhắm chặt hai mắt, hô hấp dồn dập, dám gì nữa, hơi thở nóng rực của Chu Tự Hằng phả vào vành tai bé, thay đổi cơ thể cậu được bé phát ra, có chỗ trở nên cứng rắn như khúc xương.

      “Cho nên là, Minh Nguyệt, em đừng có mà quyến rũ thêm nữa.” Chu Tự Hằng trầm giọng , cúi xuống mút mạnh môi Minh Nguyệt cái rồi mới buông tay bé ra, lúc lâu sau mới đứng dậy.
      ---
      Ôi chú Minh ơi chú Minh sao chú lại cho con bảo bối sang phòng cái cậu thầy giáo nào đó để học thêm thế chú ơi :)) Nguy hiểm nguy hiểm quá :)) Lại còn Nguyệt Lượng nữa, mặc váy ngắn đầu gối là nguy hiểm lắm biết chưa, làm Chu hóa sói mọc thêm xương cmnr :059:
      Càng ngày càng ngược cẩu :sad:
      Chương 68: 11/3/18 <3
      Last edited: 9/3/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :