1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Ok I’m fine, too.
      Cặp đôi tuyệt phối nhất trần đời
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Diệp Cửu

      Diệp Cửu New Member

      Bài viết:
      12
      Được thích:
      8
      Hóng truyện nàng a :yoyo44::yoyo44::yoyo44:
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 71

      Sau khi hoàn thành tiết học cuối cùng, thầy Vũ để lại câu chúc “Tiền đồ như biển lớn, tương lai còn rất dài” ở góc bảng đen, mặc dù hơn 60 tuổi, nhưng chữ viết của thầy vẫn cứng cáp như cũ.

      Cùng với góc bên kia là câu “Có chí ắt thành, phá phủ trầm chu, người có công, trời phụ”, tạo thành mảng kí ức khó phai trong lòng mỗi học sinh.

      Bảy ngày đếm ngược trôi qua rất nhanh, bút cũng hết mực, giấy nháp cũng chất thành đống, kiến thức càng ngày càng lên trong đầu, quãng thời gian học tập trước kì thi của lớp mười hai, vô cùng vất vả và căng thẳng.

      Nhưng kết quả nhận được lại khiến cho người ta thỏa mãn hơn bất cứ thứ gì.

      Trong lớp 12/1 ban khoa học tự nhiên, chữ số màu đỏ chuyển thành số 0.

      Chữ số cuối cùng này được đích thân thầy Thành chủ nhiệm viết cách rất chậm rãi, sau khi viết xong, ông quay xuống nhìn cả lớp hồi lâu, sau đó tươi cười trịnh trọng : “Chúc các em thi tốt!”

      Chu Tự Hằng học thầy Thành ba năm, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy thầy cười sảng khoái đến vậy, các nếp nhăn gương mặt dường như cũng giãn ra hết, cậu thầm nghĩ chắc là thầy có rất nhiều lời muốn , cũng có nhiều điều muốn dặn dò cả lớp.

      Nhưng cuối cùng, tất cả đều thể bằng câu “Chúc các em thi tốt”.

      Địa điểm thi của trường Nhất Trung Nam Thành là khu nhà học của khối 11, các phòng học của lớp 12 bị trưng dụng, cho nên các học sinh thi xong có thể quay lại lớp cũ của mình để nghỉ ngơi.

      Ngày mùng bảy tháng sáu, Chu Tự Hằng bước ra khỏi phòng học, trước khi , cậu đứng lại trước con số 0 màu đỏ, lặng lẽ nhìn xuống lớp.

      Đối với bọn cậu đời học sinh hết, trở thành con số 0, nhưng đối với các tân học sinh lớp 12 thời gian còn lại là 365 ngày.

      365 ngày vừa qua tựa như giấc mơ đối với Chu Tự Hằng, cậu nhìn xuống lớp học, giờ phút này chẳng còn ai, chỉ có sách vở tài liệu là vẫn ở nguyên bàn, ánh nắng buổi sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, những hạt bụi ngừng bay lượn trong trung.

      Từng hình ảnh lần lượt xuất trước mắt Chu Tự Hằng.



      Nửa học kì cuối của năm lớp 10, trời mưa ngớt, thầy Thành bất lực mắng cậu: “Lần thi này em đứng cuối cùng đấy biết !”

      “Em định sau này cứ như vậy mà thi đại học à? Hay học xong lớp 11 là bỏ học luôn?”



      Sau đợt thi tháng của tháng năm, Bạch Dương kinh ngạc vì thấy cậu tăng đến 400 hạng, cứ lải nhải ngừng, cậu liền cầm quyển sách nện vào đầu cậu ta cái, sau đó tiếp tục ngồi đọc thuộc thơ, vừa nhìn Minh Nguyệt vừa nhẩm: “Lư biên nhân tự nguyệt, hạo oản ngưng sương tuyết.” (Dịch: bán rượu bên lò lửa đẹp như trăng, cổ tay trắng ngần như đọng sương tuyết.)



      Học kì của lớp 11, điểm thi tháng đầu tiên của cậu làm cho thầy Vũ dạy Văn tái xanh cả mặt, ngừng vỗ bàn để trút giận, bởi vì cậu chỉ được 77 điểm môn Văn, thấp hơn 30 điểm so với điểm trung bình của cả lớp, cũng bởi cậu viết vào trong bài làm vỏn vẹn câu ‘Ánh nắng chiều đẹp, Vương Bột miêu tả rất xuất sắc’.



      Buổi tối tháng mười hơi lạnh, Minh Nguyệt ngủ say bên cạnh cậu, lúc ấy cậu còn vật lộn khổ sở với đống thơ cổ, chỉ vì câu “Trăng sáng vằng vặc, bao giờ mới hái?” mà nhớ luôn cả bài Đoản Ca Hành.



      Những kí ức đó bỗng lên ràng ngay khi Chu Tự Hằng phải rời khỏi lớp học để bước vào phòng thi, cố gắng từng chút từng chút đó, chỉ được thời gian ghi nhận, mà cũng làm cho cậu khắc cốt ghi tâm.

      Cậu cũng từng quá mệt mỏi mà nằm gục xuống ngay bàn, cũng từng quá áp lực mà vo viên mấy tờ bài thi rồi ném , cũng từng ủ rũ buồn phiền mà la hét ban công.Nhưng cuối cùng cậu vẫn cố bò dậy để tiếp tục đọc sách, nhặt lại tờ bài thi rồi xem lại lỗi sai, sau khi la hét chán rồi lại bình tâm, lên tinh thần tiếp tục phấn đấu.

      Bàn học trong phòng hơi xô lệch, lối rất hẹp, Chu Tự Hằng từ bục giảng về chỗ ngồi của mình, trước khi rời , cậu cầm lấy cuốn vở ghi chép của mình, mở nó ra lần cuối.

      trang sách có vẽ vầng trăng, bên cạnh là dòng chữ “Mình là người giỏi nhất”.

      Vầng trăng kia là hình ảnh thu của Minh Nguyệt, còn dòng chữ chính là mục tiêu và động lực của cậu.

      Chu Tự Hằng đưa tay ra, đón lấy ánh mặt trời rực rỡ.

      Ánh sáng vừa chói lọi nhưng cũng rất hiền hòa, tựa như tâm trạng của cậu lúc này vậy.

      Mang theo tâm trạng đó, cậu trải qua hai ngày thi tốt nghiệp vô cùng thuận lợi, bốn môn thi dường như gây khó khăn gì cho cậu cả, Chu Tự Hằng làm bài rất tốt, viết liền mạch, thậm chí còn có thừa thời gian để kiểm tra lại lần.

      Tiếng chuông báo hết giờ làm bài thi tiếng vang lên, cũng đồng nghĩa với việc thời gian của năm học cuối hoàn toàn kết thúc.

      Đánh xong cuộc chiến gian khổ nhất, Chu Tự Hằng thở hắt ra hơi, cậu cảm thấy bản thân tạo được dấu chấm trọn vẹn cho năm học cấp ba này, thẹn với lòng, cũng thẹn với mồ hôi công sức mà mình bỏ ra.

      Chu Tự Hằng tìm được Minh Nguyệt ở đầu cầu thang, tuy vẫn còn rất đông người xung quanh, nhưng vì vui sướng quá nên cậu kìm được mà hôn lên trán cái, lại hôn hai má mỗi bên cái, cuối cùng chụt cái lên môi, sau đó huýt sáo tiếng.

      Nghe thấy tiếng huýt sáo, chứng tỏ cậu làm bài thi rất tốt, điều này khiến cho Minh Nguyệt rất an tâm.

      Những người xung quanh để tâm đến bọn họ, chỉ lòng hô hào la hét vì thi xong, rất nhiều học sinh còn xé nát cả sách rồi đứng hành lang ném xuống, dưới sân chẳng mấy chốc tràn ngập giấy tờ và sách vở.

      Thế nhưng cảnh hai người thân mật vẫn có người nhìn thấy.

      Thầy Thành đứng ở cầu thang chờ từng học sinh ra về, ông ngồi trong phòng điều hòa mà lại đứng ở chỗ nắng nhất bên ngoài, vì quá nóng nên tay còn cầm quạt giấy để quạt.

      Minh Nguyệt trông thấy thầy chủ nhiệm ngượng lắm, cúi đầu kéo áo Chu Tự Hằng, ý đồ muốn che mặt mình lại: “Thầy…nhìn thấy rồi kìa…”

      biết.” Chu Tự Hằng chẳng sợ gì cả, cậu cầm tay Minh Nguyệt , “Nhưng bọn mình tốt nghiệp rồi mà.”

      Cậu quay người nhướn mày với thầy chủ nhiệm, sau đó nở nụ cười tươi.

      Thầy Thành cũng cười lại rồi giơ ngón cái với cậu, còn nghịch ngợm lắc lắc cổ tay, dáng vẻ hề giống với mọi ngày.Trong hai ngày thi, ông mặc bộ quần áo màu đỏ, đến giày cũng màu đỏ luôn, nhìn cực kì đáng .

      Hoạt động xé sách ném vẫn còn tiếp diễn, có ai ra ngăn bữa tiệc vui vẻ cuồng loạn này, những trang giấy cứ thế rơi lả tả xuống sân.

      Minh Nguyệt ném sách, nhưng bé phát là Mạnh Bồng Bồng cũng tham dự trò vui này cùng mọi người.

      học sinh chăm ngoan học giỏi nổi tiếng trường Nhất Trung, lúc này Mạnh Bồng Bồng đứng ở bên trái hành lang, ném hết đống sách vở dày cộp và vở bài tập xuống sân, phải là từng tờ từng tờ, mà là từng quyển từng quyển , gương mặt trắng trẻo cười rất tươi.

      Minh Nguyệt cảm thấy nụ cười đó hẳn là xuất phát từ nội tâm của Mạnh Bồng Bồng, ngay cả nét mặt cũng lộ ra nhu hòa dưới ánh nắng chiều, gánh nặng lưng bạn này dường như được rũ bỏ hết, khiến cho Mạnh Bồng Bồng trở nên hoạt bát và đáng hơn nhiều.

      Bạch Dương lại đứng dưới sân, Mạnh Bồng Bồng ném xuống quyển nào là cậu lại nhanh tay lẹ mắt nhặt lấy quyển đó, dáng vẻ vừa vội vàng lại vừa vui sướng.

      Sách vở từ bên rơi xuống quá nhiều, Bạch Dương để ý nên người bám đầy giấy tờ, nhưng cậu vội phủi mà chỉ chăm chăm thu gom lại sách của Mạnh Bồng Bồng, sau đó nhìn lên cười với cái, nụ cười của cậu rất đẹp, mang theo trong sáng ngây ngô, khiến cho người ta cảm thấy ấm lòng.

      Việc học của lớp 12 quá căng thẳng nên Bạch Dương thể mập trở lại được, thậm chí còn gầy thêm chút nữa, cậu và Chu Tự Hằng thuộc hai kiểu khác nhau, Chu Tự Hằng tác phong mạnh mẽ, ngũ quan tinh tế, Bạch Dương lại hiền lành nhát gan, gương mặt thanh tú ưa nhìn.

      Nhưng cả hai đều có điểm chung, đó là cực kì cố gắng nỗ lực, Minh Nguyệt tin rằng Bạch Dương nhận được tin tốt.

      Tài liệu học tập của Mạnh Bồng Bồng nhiều quá, mà bé lại thong thả ném từng quyển , cho nên mất rất nhiều thời gian.

      Nhưng Bạch Dương vẫn rất vui vẻ mà nhặt lại hết, còn coi nó như bảo bối mà ôm chặt trong lòng.

      “Động tác của Bạch Dương nhanh đấy.” Minh Nguyệt đứng nhìn khoảng mười phút rồi nghiêm túc đánh giá.

      “Nó cất giữ tài liệu học tập của Mạnh Bồng Bồng, coi như đồ gia truyền để lại.” Chu Tự Hằng , sau đó lại khỏi tự khen mình: “ còn hơn nó, từng vượt tường để vào học viện múa Bắc Kinh đấy nhé.”

      Minh Nguyệt cúi đầu cười, tiếp tục chủ đề này nữa, hỏi Chu Tự Hằng: “Sách vở của sao? Có mang về hay cũng ném ?”

      Chu Tự Hằng lắc đầu : “Bố bảo mấy quyển sách này được ném , ông ấy lái xe đến đây để mang đống sách về, nhân tiện đón bọn mình luôn.”

      Chu Xung bỏ công bỏ việc vì kì thi tốt nghiệp của con trai, hai ngày thi chỉ mặc áo may ô quần đùi, chân dép lê, trời nóng bức nhưng vẫn đứng bên ngoài cổng trường để chờ đưa cơm cho con, thỉnh thoảng cũng có ra chuyện với các phụ huynh khác, vừa buôn dưa lê vừa cắn hạt dưa.

      Rất ràng, trong lòng của Chu Xung, con trai vĩnh viễn đứng thứ nhất.

      Thế nào mà lại đến mang sách về, nhân tiện đón Chu Tự Hằng luôn?

      Minh Nguyệt nhíu mày hỏi: “Tại sao được ném ?”

      Tại sao ư?

      Chu Tự Hằng xếp lại đống sách theo thứ tự từ to đến bé, nghe vậy chỉ vỗ bìa sách, nghiêm túc : “Bố muốn giữ lại hết sách và vở ghi của , sau này đưa lại cho cháu nội, vì kiến thức chính là nguồn tài nguyên quý giá.”

      Minh Nguyệt nhìn thấy hình bóng mình trong đôi mắt sáng như lưu ly của Chu Tự Hằng, cho nên bé rất tự nhiên mà tự liên tưởng tới mình khi nghĩ tới hai từ “cháu nội”, bé xoắn xoắn ngón tay, cố gắng che dấu cảm xúc ngượng ngùng trong lòng, lí nhí : “Chú Chu…lo xa đấy…”

      Chu Tự Hằng mặt dày hơn bố nhiều, sắc mặt cậu thay đổi, : “ cảm thấy là mình còn lo xa hơn cả bố cơ.”

      Cậu nghiêm túc mím môi, tiếp: “Sách vở của em cũng cất cẩn thận luôn , bởi vì chắc là sau này con của chúng mình đứa con trai nghịch ngợm hay là con xinh đẹp đáng như em nữa.”

      Tinh trùng quyết định giới tính thai nhi, trong sách Sinh có sơ đồ miêu tả rất về quá trình này.

      Cho nên Chu Tự Hằng cũng có lý.

      Nhưng Minh Nguyệt thể nào bình tĩnh được, đầu óc bé trở nên trống rỗng.

      “Sau này con của chúng mình…”

      “Sau này con của chúng mình…”

      “Con của chúng mình…”

      Sao ấy lại có thể…tính đến cả chuyện sinh con rồi?

      Chu Tự Hằng nhìn gương mặt đỏ hồng của Minh Nguyệt, yết hầu khẽ giật, trước khi đánh mất nghiêm túc, cậu cố cho hết lời: “Nếu là con trai giống , luôn bảo ban con cố gắng học hành, nếu là con thích múa giống em, vậy phải nhờ em dạy cho con rồi, đem tất cả những kĩ năng nhảy múa và vở ghi của em cho con hết.”

      mấy chuyện này… phải vẫn còn quá sớm sao?” Minh Nguyệt ấp úng , mặt đỏ bừng cả lên.

      sớm.” Chu Tự Hằng thu dọn xong sách vở, lấy dây buộc lại, tay cầm sách tay nắm tay Minh Nguyệt.

      Tay của cậu rất lớn, còn tay bé lại , tay mạnh mẽ, tay lại mềm mại, hoàn toàn trái ngược nhưng lại rất phù hợp.

      “Lúc học tiết Sinh luôn nghĩ đến vấn đề này rồi, cho nên còn dám nhìn em, bài học này còn học rất kĩ, tiếc là trong đề thi lại có.” Giọng điệu của cậu thậm chí còn tỏ ra rất tiếc nuối.

      Minh Nguyệt rút tay ra khỏi tay cậu, bé có thể cảm nhận được là Chu Tự Hằng nghịch ngợm, ngón tay cứ cọ cọ vuốt vuốt tay bé.Minh Nguyệt giọng : “May là có trong đề thi, vì em giỏi phần đó lắm.”

      ràng là dối, kết hợp của trứng và tinh trùng là phần quan trọng cần ghi nhớ, sao lại có chuyện học được chứ?

      Nhưng Chu Tự Hằng vạch trần bé, còn thuận theo : “ giỏi vấn đề đó cũng sao, sau này em tự mình cảm nhận được thôi mà.”

      Cậu cúi đầu ghé sát vào tai bé, để cho mọi người nghe được, nhàng :

      “Mẹ của con ạ.”

      Minh Nguyệt rút tay ra rồi chạy trối chết, tim đập thình thịch có dấu hiệu chậm lại.
      ---
      Đáng ghét quá à, người ta ngại rồi mà cứ trêu hoài :yoyo40:
      Ôi Chu Xung, soái ca thời của chị em chúng ta, bây giờ thành ông bố già mặc quần đùi áo may ô dép lê đứng đợi con thi xong, còn cắn hạt dưa buôn dưa lê với các phụ huynh ôi dồi ôi tôi ngất :))))) Tưởng tượng mà ko nhặt được mồm :))))
      Chương 72: 20/3/18 <3
      Last edited: 18/3/18

    4. HanVuong

      HanVuong New Member

      Bài viết:
      17
      Được thích:
      19
      Hai cái đứa này, chương nào cũng thả thính rầm rầm độc giả chịu sao nổi :))))))))
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. phithuytien

      phithuytien New Member

      Bài viết:
      18
      Được thích:
      18
      đọc mà chết mất chưa gì dã mẹ của con rùi :057::057:, biết hai bạn trẻ du lịch ở đâu nhỉ :04(1):
      A fangNgân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :