1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. reallllljun

      reallllljun New Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      10
      Aiiiiigooo :)))) Biết vậy đợi mai đọc có phải là đỡ hơn ~~~~~
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Chú Minh phải hiểu là giặc ngay sau lưng ngươi. Thần Kim Quy cấm có sai....
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 75

      Lúc này ở sảnh khách sạn rất đông đúc và náo nhiệt, các vị khách ồ ạt trở về sau khi thăm thú cảnh đêm, lúc qua ai cũng hẹn mà cùng nhìn bốn cậu thanh niên, trong lòng cảm thấy bọn họ rất đẹp đôi.

      Trong ánh nhìn của mọi người, Minh Nguyệt lập tức đỏ mặt, Chu Tự Hằng hoàn toàn ngược lại, hai mắt cậu sáng rực, các ngón tay thon dài cầm thẻ phòng, dáng vẻ rất tự nhiên, khó có thể tưởng tượng là cậu lại có thể trắng trợn ra câu “Bọn mình ở cùng nhau” được.

      Đại khái là vì trong lòng Chu Tự Hằng cũng phải nghĩ mãi rồi mới có thể trôi chảy như vậy.

      Minh Nguyệt nhàng hỏi Chu Tự Hằng: “Đây là lời mời sao?”

      bé hơi căng thẳng, tay xoắn lấy vạt áo sơ mi, mái tóc dài che kín nửa gương mặt xinh đẹp.Chu Tự Hằng kéo tay Minh Nguyệt, đặt thẻ phòng vào lòng bàn tay bé, dịu dàng : “ phải, đây là lời cầu xin.”

      Thẻ phòng từ tay cậu giờ chuyển sang tay Minh Nguyệt, quyền chủ động tất nhiên cũng thay đổi luôn.

      Ánh đèn trong đại sảnh chiếu vào mắt cậu, đôi mắt đen và sâu thẳm, cậu cúi đầu, dáng vẻ mong đợi và hồi hộp nhìn Minh Nguyệt.

      Bạch Dương đứng nhìn cảnh này, cảm thấy mặt Chu Tự Hằng sáng lên mấy chữ “Kỹ nữ có tâm cơ”, mời và xin là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nếu là mời Minh Nguyệt nhất định từ chối, nhưng e là bạn thể cự tuyệt lời cầu xin của Chu Tự Hằng, cho dù có phải vượt qua lôi trì.

      Đúng như suy nghĩ của Bạch Dương, lát sau, Minh Nguyệt cắn đôi môi đỏ mọng, nhận lấy cái thẻ phòng đôi.

      Bạch Dương thầm nghĩ cậu lại vừa học thêm được chiêu rồi.

      Chỉ có Mạnh Bồng Bồng là nhíu mày nhìn thẻ phòng trong tay Minh Nguyệt, môi mím chặt, rất muốn gì đó, nhưng sau khi suy nghĩ quyết định nữa, cầm lấy thẻ phòng đơn quầy lễ tân.

      Vì có ưu thế chiều cao nên Bạch Dương nhìn được số phòng của bé, phòng của cậu cũng ở ngay bên cạnh luôn.

      Bạch Dương rụt rè đến bên cạnh Mạnh Bồng Bồng, lắp bắp : “Mình…Mình ở ngay phòng bên cạnh, có, có vấn đề gì cậu có thể gọi mình.” Cậu vô cùng vui vẻ, vừa vừa cười, mệt mỏi vì di chuyển đoạn đường dài gần như tan biến hết.

      Bạch Dương có tham vọng được đương đến trình độ như đại ca, cậu chỉ cần Mạnh Bồng Bồng chịu chuyện với cậu, cười với cậu cái thôi là cậu thỏa mãn lắm rồi.

      Mạnh Bồng Bồng luôn rất lịch trong đối nhân xử thế, bé gật đầu, : “Có vấn đề gì cậu cũng có thể gọi mình.”

      Bạch Dương bỗng cảm thấy cuộc đời này quá viên mãn rồi, ngừng gật đầu.

      Bộ dạng sung sướng giống như chú chim .

      Chu Tự Hằng trong lòng cũng sướng lắm, nhưng cậu biểu ra, chỉ là mỗi bước đều vô cùng nhàng uyển chuyển, ngay cả tiếng bánh xe ở vali kêu cũng rất có tiết tấu.

      Minh Nguyệt lại tâm phiền ý loạn, bé cầm thẻ phòng, : “Phòng đôi tiêu chuẩn đều có hai giường, muốn nằm giường nào?” bé thầm nghĩ mình quá cẩu thả khi quyết định ở chung phòng với Chu Tự Hằng, bây giờ chỉ còn biết tự an ủi bản thân, rằng hai người chẳng qua chỉ ở chung phòng thôi, còn vẫn ngủ khác giường mà.

      Chu Tự Hằng trả lời ngay, đầu tiên cậu hơi ngạc nhiên, sau đó cong môi cười, đáp: “Ừm…giường nào cũng được.”

      qua hành lang gấp khúc, Minh Nguyệt tìm được phòng, lúc cửa mở, bé nhận lấy vali từ tay Chu Tự Hằng: “Để em tự mang vào.”

      “Như thế ổn lắm.” Chu Tự Hằng đóng cửa lại, bật đèn lên, kéo vali của bé vào phòng, “ sợ em ôm hành lý rồi bỏ chạy mất.”

      Minh Nguyệt nhìn căn phòng lấy màu tím làm màu chủ đạo, rèm cửa sổ màu trắng sữa khẽ lay động, ánh đèn đặt dưới đất chiếu lên, khiến cho chiếc giường đôi nhìn vô cùng ấm áp.

      Chỉ có cái giường thôi, phải là hai cái như Minh Nguyệt nghĩ.

      “Đây phải là phòng đôi tiêu chuẩn.” Minh Nguyệt đứng ở cửa .

      đến nước này rồi, Chu Tự Hằng tất nhiên giấu diếm nữa, cậu thản nhiên gật đầu, để hành lý ở bên cạnh giường, giải thích: “Đây là phòng tình nhân mà.” xong, vành tai cậu hơi đỏ lên, nhưng nét mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, “ thấy phòng này rất được, em thấy sao?”

      Từ lúc bước vào căn phòng này, ánh mắt và giọng điệu của Chu Tự Hằng trở nên được bình thường nữa.

      Minh Nguyệt cảm thấy tim đập rất nhanh, hô hấp khó khăn.

      bé cố gắng tìm lý do để cự tuyệt, vắt óc nghĩ mãi mới : “Buổi tối có thể mẹ em gọi điện thoại đấy.”

      “Lúc xuống tàu em gọi điện báo tin rồi còn gì.” Chu Tự Hằng dù bận nhưng vẫn rất ung dung đút tay vào túi quần, nhanh chậm tới trước mặt bé, “Dì Giang biết em đường xa mệt, buổi tối gọi điện làm mất giấc ngủ của em đâu.”

      Cậu từng bước tới, vóc dáng cao lớn khiến cho cả căn phòng tràn ngập hình bóng và hơi thở của cậu.

      “Chuyện này…Nếu bố em mà biết rất tức giận đấy.” Minh Nguyệt đành phải lấy bố ra để dọa Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng trước giờ vẫn rất sợ bố vợ tương lai, nhưng lúc này cậu hoàn toàn sợ, yết hầu khẽ giật, cậu mỉm cười, thầm: “Em bố em làm sao biết được.”

      Cậu tin chắc là Minh Nguyệt bao giờ với Minh Đại Xuyên chuyện này đâu.

      Minh Nguyệt cứng họng.

      bé cảm thấy mình bị rơi vào bẫy rồi, Chu Tự Hằng giống như bác thợ săn, tỉ mỉ bện ra tấm lưới, từng chút từng chút quấn chặt lấy bé.

      Cậu chậm rãi tới đứng trước mặt Minh Nguyệt, thân thể của bé hoàn toàn bị cậu bao phủ.

      lại hư rồi, Chu Chu.” Minh Nguyệt bây giờ chỉ ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ người Chu Tự Hằng, bé vươn tay chống lên ngực cậu, cho phép cậu tiến lên thêm nữa.

      lại hư rồi.

      Chu Tự Hằng bật cười.

      Tay Minh Nguyệt rất nóng, cảm nhận được cơ ngực rắn chắc của Chu Tự Hằng, Minh Nguyệt muốn rụt tay về, nhưng Chu Tự Hằng lại cho, cậu nhanh chóng bắt lấy cổ tay bé.

      vốn là học sinh hư mà.” Chu Tự Hằng hề thấy xấu hổ, ngược lại còn cảm thấy vẻ vang lắm.

      “Em cứ nghĩ là thay đổi rồi chứ.” Minh Nguyệt lắp bắp .

      tại thể tập trung suy nghĩ được cái gì nữa, thoáng cái lại nghĩ đến nụ cười ranh mãnh của Chu Tự Hằng, thoáng cái lại nghĩ đến nhiệt độ ở lồng ngực cậu bên dưới lớp áo.

      “Em chưa nghe câu ‘Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’ à? chưa bao giờ ngừng ảo tưởng lung tung về em cả.” Chu Tự Hằng vươn tay chống lên tường, giam Minh Nguyệt lại, trong tư thế này, Minh Nguyệt chỉ cần hơi động đậy chút là hôn lên cằm Chu Tự Hằng.

      Cho nên bé rất căng thẳng, dám nhúc nhích.

      Nhưng Chu Tự Hằng lại thả cổ tay Minh Nguyệt ra, ngay sau đó giữ chặt lấy cằm bé, để bé ngẩng cao đầu lên, tiếp đó liền cúi xuống hôn lên đôi môi căng mọng kia.

      Nụ hôn lần này hề có chút kiêng kị nào, hoàn toàn khác với mọi lần, có thể vì ở riêng phòng nên Chu Tự Hằng mới thoải mái như vậy, môi của cậu rất nóng, lưỡi cũng nóng, mạnh mẽ mút lấy môi lưỡi Minh Nguyệt.

      Bàn tay Chu Tự Hằng vuốt ve lưng Minh Nguyệt, chạy dọc từ sống lưng bé lên , cuối cùng dừng lại ở dây áo lót.

      Cậu nặng nề thở dốc, Minh Nguyệt nhắm chặt hai mắt, hai hàng mi dính chút mồ hôi, tựa như đóa hoa hải đường đọng những giọt sương trắng.

      Sau khi kết thúc nụ hôn, Chu Tự Hằng buông Minh Nguyệt ra, hôn lên trán bé như muốn trấn an, : “Em vẫn chưa đủ 18 tuổi.”

      Cho nên cậu chỉ đơn thuần muốn ngủ cùng Minh Nguyệt trong phòng tình nhân thôi, nằm chung cái giường, ôm bé ngủ, như thế cũng vui lắm rồi.Nghe Chu Tự Hằng , Minh Nguyệt thoáng bình tĩnh trở lại, nhưng đột nhiên bé lại cảm thấy hơi hụt hẫng.

      Chu Tự Hằng cầm quần áo vào phòng tắm.

      Minh Nguyệt dùng sức chà xát mặt mình, có cảm giác như mình cũng bị lây thói hư của Chu Tự Hằng mất rồi.

      Buổi tối ở Trương Gia Giới, Minh Nguyệt nằm trong lòng Chu Tự Hằng, mùi sữa tắm giống nhau khiến cho cả hai càng thêm gần gũi.Minh Nguyệt ngủ hai ba tiếng tàu rồi nên giờ thấy buồn ngủ lắm, còn Chu Tự Hằng bởi thỏa lòng mong ước nên tinh thần rất phấn chấn.

      “Nếu bố em mà biết ông nhất định cầm gậy đánh gôn đánh cho mà xem, có khi còn đánh đến gãy xương thôi ý.” Minh Nguyệt nằm nghiêng, quay lưng về phía Chu Tự Hằng, .

      bé chỉ cố tìm chủ đề để chuyện, còn Chu Tự Hằng bị tẩu hỏa nhập ma, nhắc đến cái gì là trong đầu liền liên tưởng ra đủ thứ, cho nên cậu bật thốt lên: “Ý em là cái xương thứ 207 hả?”

      Mỗi người có 206 khúc xương.

      Chu Tự Hằng câu kia, mục đích là nhằm trêu Minh Nguyệt.

      chừng đánh gãy đấy.” Minh Nguyệt lần nữa dọa Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng nhích lại gần bé hơn, nghiêm túc : “ sợ, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”

      Huống hồ đóa hoa này còn là Minh Nguyệt, người mà cậu thương bao năm nay.

      Ngọn lửa chìm sâu trong lòng lại dễ dàng bùng phát trở lại, Chu Tự Hằng nhích tới ôm chặt Minh Nguyệt vào lòng.

      Minh Nguyệt còn chưa kịp phản ứng nghe cậu .

      đợi ngày này lâu lắm rồi.” Chu Tự Hằng than thở, cúi đầu xuống, chóp mũi cọ vào xương quai xanh tuyệt đẹp và cái cổ trắng nõn của Minh Nguyệt, hô hấp có phần nặng nề hơn, “Em có biết lần đầu mộng xuân là vào khi nào ?”

      người cậu tỏa ra hơi thở nam tính rất mạnh mẽ, mùi thơm của sữa tắm cũng che giấu được, mấy sợi tóc đen cọ vào tai Minh Nguyệt làm bé rất nhột.

      Nhột đến tận trái tim luôn, nên dám năng lung tung vào lúc này.

      Chu Tự Hằng tự hỏi tự đáp: “Là năm 14 tuổi, ngày em có kinh lần đầu, hôm đó mơ đến em.”

      Mà bây giờ cậu sắp bước sang tuổi hai mươi rồi.

      Minh Nguyệt cảm thấy rất xấu hổ, nhưng trong lòng cũng khỏi nổi lên chút ngọt ngào, bé cố gắng tìm về chút lý trí còn sót lại, run giọng : “Chuyện đó…Rất bình thường, trong sách đó gọi là tuổi dậy .”

      “Em đúng.” Chu Tự Hằng áp sát lại gần, “Nhưng mà kìm chế được, thế em lại còn luôn quyến rũ .”

      Lần này Minh Nguyệt phản bác, bởi vì bé cảm nhận được bàn tay của Chu Tự Hằng từ eo bé chạy dọc lên , mang theo ngọn lửa nóng, dừng lại ở trước ngực bé, tuy có mặc áo lót nhưng lớp vải áo ngủ là quá mỏng.

      Cách hai lớp vải, Chu Tự Hằng nặng xoa ngực Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt toàn thân rã rời, tay yếu ớt muốn đẩy Chu Tự Hằng ra, nhưng nửa như khước từ, nửa lại như muốn mời mọc, tâm trí vô cùng rối bời.

      “Chúng nó lớn rồi.” Chu Tự Hằng , “ nhớ trước đây chúng nó vẫn chỉ là hai quả đào thôi.”

      “Thế bây giờ sao?” Minh Nguyệt bật thốt lên.

      xong bé lại cảm thấy hối hận, ngượng ngùng cắn môi.

      Nhưng làm vậy càng khiến Chu Tự Hằng hơn, nhát gan yếu ớt và đáng của bé.

      “Bây giờ thành đào thượng hạng rồi.” Chu Tự Hằng hôn mạnh lên xương quai xanh của Minh Nguyệt, đáp.

      Trong lúc chuyện Chu Tự Hằng vẫn cố gắng cởi nút áo lót của Minh Nguyệt ra, nhưng hiển nhiên là cậu chưa có cái bản lĩnh gọi là cởi nút áo lót trong năm giây. Minh Nguyệt nghĩ, giờ có cho cậu mười phút cũng chưa chắc cởi được.

      cởi được áo lót của Minh Nguyệt, Chu Tự Hằng có hơi tức giận.

      Minh Nguyệt thấy thế vui vẻ cười khanh khách.

      “Em hư lắm.” Chu Tự Hằng phụng phịu , ngủ nhưng vẫn mặc nội y, hiển nhiên là Minh Nguyệt cố tình dùng chiêu này để đối phó với cậu.

      Lúc tức giận nhìn cậu chả khác gì đứa trẻ con, miệng còn chu lên, dáng vẻ cực kì đáng thương.

      hư bằng .” Minh Nguyệt .

      Chu Tự Hằng á khẩu luôn, cậu kéo chăn che kín đầu, người co rúc lại thành trái bóng.

      “Bọn mình đây là trùm chăn chuyện phiếm sao?” Minh Nguyệt hỏi.

      .” Giọng điệu ỉu xìu của Chu Tự Hằng từ trong chăn truyền tới:

      đắp chăn hạ nhiệt chuyện phiếm.”

      Minh Nguyệt nghe thế buồn cười lắm, cứ cười mãi dứt, Chu Tự Hằng hơi ngượng, hai tai đỏ rực cả lên, cậu lật chăn ra đắp cho cả Minh Nguyệt, hung hăng quát: “Ngủ nhanh! ăn đào đấy nhé!”
      ---
      Đủ ngọt chưa các chị em :)) Cứ ỡm ờ thế này còn trụy tim hơn cả H :))
      Bố Xung ơi bố chưa dạy con trai cách cởi áo lót trong 5 giây à :))
      Chương 76: 26/3/18 <3
      Last edited: 24/3/18

    4. Nhược Vân

      Nhược Vân Well-Known Member

      Bài viết:
      932
      Được thích:
      1,403
      Tài năng cởi đồ phải tự thân kinh bách chiến, thoii hãy đợi mag thực hành từ từ với tiểu nguyệt lượng :):yoyo36::yoyo36::yoyo36::yoyo36:
      P/s: từ khi đọc truyện này tui nhận thấy chữ “hư” noa cực kỳ sắc
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. nguyenhuyen9305

      nguyenhuyen9305 Active Member

      Bài viết:
      89
      Được thích:
      112
      nhìn nhìn , con sói nó tha mất áo bông tri kỉ rồi kìa Xuyên baba....
      p/s: -thế qua 18 chu chu có gặm sạch em nó @Ngân Nhi
      - mà má editor có đọc BLNP vậy, sao lại có cụm "kỹ nữ tâm cơ" vô cùng quen thuộc á
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :