1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      @Lamei Tôi nghĩ có phải nằm vùng ở cái Cung này 24/7 :))

      Nguyên Câu playboy nhưng người ta thi đỗ vào Thanh Hoa đấy nhá :)) Tôi cũng vừa edit vừa đọc để ko bị nhàm chán với lười edit ý, nên truyện sau này cũng ko biết thế nào, mà có cảm giác cái phòng kí túc 4 cậu nam sinh này làm nên kì tích :)) Tóm lại đây là câu chuyện về CTH và những người bạn :)) Từng người xuất trong cuộc đời chàng trai ấy đều như góp phần bé để cậu ấy dần hoàn thiện mình vậy :3
      HanVuong, chjchj1001, hargane1873 others thích bài này.

    2. Lamei

      Lamei Well-Known Member

      Bài viết:
      138
      Được thích:
      607
      @Ngân Nhi nằm vùng được nhé, tôi còn phải làm việc bục mặt :)) May có lúc nào rảnh chạy vào check thôi.

      biết 4 cậu này sau này có làm nên trò trống gì , nhưng nhìn qua có vẻ sống vui vẻ qua thời đại học rồi, playboy tính tình cũng khá rộng rãi phóng khoáng, thần đồng có vẻ giỏi nhưng kiêu, bạn Sầm là bông hậu thân thiện rồi :))
      HanVuongNgân Nhi thích bài này.

    3. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Bạn cùng phòng ngta....nhìn lại bạn cùng phòng của mình..haizzzz.ko cắn nhau bằng răng là may ( mới chỉ bằng câu chữ thôi)

    4. Giang Amy

      Giang Amy Well-Known Member

      Bài viết:
      261
      Được thích:
      473
      Tuyệt thế vô song à :hoho: k những có bạn mà bạn còn cực kì chất lượng, 2t tuyên cáo thiên hạ đấy là vợ mình r cơ mà :hoho:
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 81

      Chu Tự Hằng nghĩ nát óc, vận dụng hết khả năng Ngữ Văn dù là yếu kém của mình để ra câu “Tuyệt thế vô song” này, đây có thể coi là lần miêu tả đỉnh cao nhất của cậu từ trước đến giờ.

      Cậu thầm nghĩ, để khi nào qua đợt tựu trường bận rộn này, cậu nhất định phải trực tiếp cho Minh Nguyệt nghe mới được, để vui vẻ khen cậu vài câu.

      Chu Tự Hằng vuốt ve cái điện thoại trong túi áo, nét mặt thoải mái, lưng dựa vào thành ghế.

      bàn ăn toàn là chén bát hỗn độn, mấy chai rượu chai thẳng chai đổ, mùi rượu cũng từ đó mà lan tỏa nồng nặc, mãi mà tiêu tan.Chu Tự Hằng mặc dù uống rượu, nhưng tư thái của cậu lúc này có thể diễn tả bằng câu “Rượu say nhưng người tự say”.

      Tiết Nguyên Câu nhìn bộ dạng có lực sát thương rất lớn của Chu Tự Hằng, mặt nghĩ thầm biết Chu Tự Hằng có em , nếu có chắc phải xinh lắm, mặt lại nghĩ Chu Tự Hằng này có dáng vẻ của công tử phong lưu, miệng lại biết ngọt, có thể chắc chắn rằng số bạn mà cậu ta từng còn nhiều hơn cả mình cũng nên.

      Nghĩ xong, Tiết Nguyên Câu thầm đẩy cao mục tiêu khi vào đại học của mình lên chút, nhất định được bỏ sót bất kì nào hết!

      Còn về câu “Tuyệt thế vô song” kia, Tiết Nguyên Câu hoàn toàn thèm để tâm.

      Sầm Gia Niên cũng vậy, cậu ta vẫn luôn nhớ Chu Tự Hằng từng bảo là cậu ấy học Văn được tốt, cho nên cái câu “Tuyệt thế vô song” kia chắc đáng tin cho lắm, có thể là vì “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” nên mới vậy thôi.

      Chỉ có Chung Thần tin câu đó là , cậu cảm nhận được thành trong đôi mắt và nét mặt của Chu Tự Hằng, cậu cực kì muốn biết xem được khen là “Tuyệt thế vô song” kia rốt cuộc là có dáng vẻ như thế nào, nhưng tính cách vì được gia đình giáo dục nghiêm khắc, nên cậu biểu lộ hiếu kỳ ra bên ngoài.

      Ngày đầu tiên khi vào đại học kết thúc bằng mùi rượu nồng nặc và những cơn gió mát lạnh trong công viên Tử Kinh vào ban đêm, Chu Tự Hằng đứng ban công ngắm trăng, gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho Minh Nguyệt.

      Bầu trời ở Bắc Kinh thể trong vắt được như ở Nam Thành, trăng cũng mờ hơn, cao luôn bị bao phủ bởi tầng sương khói nhàn nhạt, khí cũng trong lành như ở Nam Thành, tuy đều là những thành phố cổ, nhưng hai thành phố lại khác biệt như trời và đất.

      Chu Tự Hằng thầm nghĩ, cuộc hành trình mới của cậu chính thức bắt đầu rồi.

      Mang theo thứ cảm xúc nên lời, Chu Tự Hằng đến dự lễ khai giảng của trường.

      Số lượng tân sinh viên rất đông, buổi lễ được tổ chức ở sân vận động của trường, các sinh viên được xếp chỗ theo lớp, ai là bạn cùng phòng trong kí túc xá với nhau cũng tự giác ngồi chung luôn, khoa công nghệ thông tin có số con trai áp đảo, con chỉ loáng thoáng có vài mống.Tiết Nguyên Câu giọng oán trách, thầm nghĩ kế hoạch của mình khó mà thực được rồi, Sầm Gia Niên người độc thân 18 năm và muốn có mối tình thời đại học, lúc này cũng đồng tình với Tiết Nguyên Câu.

      Chung Thần ngồi chung với mọi người, vì năm nay cậu ta là gương mặt đại biểu cho các tân sinh viên, nên phải lên sân khấu để phát biểu.

      Trước khi Chung Thần bước lên, MC còn đặc biệt giới thiệu đôi nét về cậu ta: “Đây là tân sinh viên tuổi nhất năm nay, cậu ấy từ chối học bổng du học, trở thành thủ khoa của trường đại học Thanh Hoa, hôm nay cũng đúng là ngày sinh nhật tròn 15 tuổi của cậu ấy…”

      Bên dưới truyền đến tiếng hô hào nhiệt liệt.

      Sau lời giới thiệu, Chung Thần bước lên sân khấu, hôm nay cậu ta mặc bộ vest rất lịch , dáng vẻ hề tỏ ra ngại ngùng hay gấp gáp.

      Sầm Gia Niên vừa chân thành lắng nghe, vừa cảm thán: “Ôi trời ơi, trước khi vào Thanh Hoa tôi nghe là nơi đây có rất nhiều nhân tài dật, nhổ bãi nước bọt cũng có thể dính trúng học thần, thể ngờ được, mới ngày nhập học đầu tiên, chẳng những tôi gặp được hot boy, còn đụng luôn cả thiên tài!!! Kia có phải Chung Thần người dễ đỏ mặt đấy? Sao lúc này nhìn lại khác thế hả!!!”

      Chu Tự Hằng nghe cậu ta cảm thán, mắt vẫn nhìn về người sân khấu kia, thị lực của cậu rất tốt, thậm chí cậu có thể thấy phần mi mắt tròn tròn cong cong như trẻ con của Chung Thần.

      Nhìn người thể nhìn vẻ bề ngoài, cũng như nước biển thể đem ra mà đong đếm.

      Chu Tự Hằng lúc này hiểu được hàm nghĩa của câu ấy rồi, bao giờ được xem thường bất cứ ai, cũng nên đánh giá bản thân quá cao, ba người cùng , tất có người làm thầy, phải biết rằng, trời có trời, người có người.

      Chung Thần chuyện rất hòa nhã, khoe khoang, đây là điều mà người bình thường rất khó có được.

      Ngày nhập học đầu tiên dùng cách thức rất đặc biệt này để dạy cho Chu Tự Hằng tiết về nhân sinh, cũng khiến cho cậu tỉnh táo lại với thành tích tốt của mình trong kì thi tốt nghiệp, chỉ mới đó thôi, Chu Tự Hằng cảm nhận được giá trị của việc học đại học rồi.

      “Cậu ta giỏi .” Sau khi Chung Thần phát biểu xong, Chu Tự Hằng đưa ra lời khen ngợi từ tận đáy lòng, cũng vỗ tay rất nhiệt liệt.

      Sầm Gia Niên vỗ tay cực kì vang dội, ngừng gật đầu : “Tôi còn nghĩ với thành tích thi tốt nghiệp đứng thứ ba thành phố Thẩm Dương, tôi có thể kiêu ngạo suốt mấy chục năm sau rồi, thế mà bây giờ nhìn lại, chậc chậc…”

      Năng lực của Chung Thần phải là nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, cho nên Sầm Gia Niên quyết định thăm dò lai lịch của bạn cùng phòng, quay sang hỏi Chu Tự Hằng: “Hằng ca mau, có phải cũng là thủ khoa của thành phố , nhanh nhanh, để em sáng mắt ra nào!”

      Cậu ta cuống cả lên, giọng cũng hơi lớn.

      Chu Tự Hằng chú ý tới Tiết Nguyên Câu yên lặng gì, cậu ta cúi đầu ngồi ghế, bộ dạng đứng ngồi yên, mím môi muốn gì đó nhưng hiểu vì sao lại thể thốt nên lời.

      Trong lòng Chu Tự Hằng có suy đoán, nhưng chỉ thoáng qua rồi vụt tắt.

      phải.” Cậu trả lời rất ngắn gọn, cũng ra thứ hạng của mình, chỉ đáp câu cho qua.

      Tiết Nguyên Câu thở phào nhõm, ánh mắt phức tạp nhìn Chu Tự Hằng.

      Mà bên kia, ở học viện múa Bắc Kinh, Minh Nguyệt cũng rất may mắn khi được trở thành gương mặt đại biểu cho tân sinh viên của trường năm 2006, trong số các sinh viên thi năng khiếu Minh Nguyệt là người có điểm thi văn hóa đứng thứ nhất cả nước, rất hiếm có sinh viên khoa nghệ thuật nào mà lại học tốt các môn khoa học tự nhiên như vậy.

      Đây quả nhiên là chuyện ngoài mong đợi, Minh Nguyệt nhận được lời khen ngợi của thầy hiệu trưởng, còn được làm đại diện cho tân sinh viên nữa.

      Vì tập múa cổ điển nên khí chất của cực kì xuất chúng, cộng thêm ngoại hình quá đẹp, cho nên mặc dù bài diễn thuyết có quá nhiều đặc sắc, nhưng lúc bước xuống sân khấu, vẫn nhận được rất nhiều tràng pháo tay ủng hộ.

      Bạn cùng phòng của Minh Nguyệt là Chương Chi Vi sau khi xong việc liền kéo tay : “Con bé Lăng Nhạn ở phòng kí túc bên cạnh tức đến nỗi mặt trắng bệch ra luôn rồi!”

      Minh Nguyệt nghe qua về Lăng Nhạn, bạn này cũng học múa cổ điển, khí chất lạnh lùng thanh cao, Minh Nguyệt cũng từng gặp, nhưng chỉ đơn giản là chạm mặt chứ chưa từng tiếp xúc, cho nên điều duy nhất có thể khiến cho Lăng Nhạn tức giận chính là việc Minh Nguyệt được chọn làm đại diện cho tân sinh viên lên phát biểu.

      Chương Chi Vi là nàng Bắc Kinh điển hình, tính cách vui vẻ thẳng thắn, suy nghĩ và lời luôn rất thành giấu diếm, cho nên cảm thấy Lăng Nhạn luôn luôn cố tỏ ra mình thanh cao, bây giờ lại được trông thấy bộ dạng tức giận của Lăng Nhạn, Chương Chi Vi vui lắm.

      “Chắc phải thế đâu.” Minh Nguyệt lắc đầu , “Có thể bạn ấy sinh ra trắng thế rồi, hoặc là hôm nay đánh phấn dày quá.”

      Minh Nguyệt rất nhàng, ánh mắt chân thành, cặp môi đỏ mọng, hai má lúm đồng tiền hơi lộ ra.

      Chương Chi Vi sửng sốt lúc, cẩn thận xác nhận lại lời của Minh Nguyệt, sau khi thấy bạn này có vẻ như chứ phải châm chọc, Chương Chi Vi càng ngạc nhiên hơn.

      Lần đầu tiên gặp Minh Nguyệt ở kí túc xá, Chương Chi Vi bị thu hút ngay bởi vẻ ngoài xinh đẹp của bạn này, gương mặt cực kì tỏa sáng, cặp lông mày vẽ mà cong, môi son mà đỏ, đôi mắt đẹp như ngọc bích, rất tương xứng với hình tượng của mỹ nhân.

      Mà kiểu mỹ nhân phần lớn đều thuộc dạng được chiều chuộng quá mà đâm ra kiêu ngạo, Chương Chi Vi mới đầu cũng nghĩ Minh Nguyệt là người như thế.

      Nhưng giờ Chương Chi Vi bỗng có cảm giác Minh Nguyệt chỉ là ngây thơ hiền lành, vì được gia đình dạy dỗ tốt nên bao giờ xấu sau lưng người khác.

      Chương Chi Vi nhìn Minh Nguyệt, thấy cũng ngơ ngác nhìn mình.

      Còn khẽ nghiêng đầu nữa.

      “Trời đất! Cậu còn nghiêng đầu nữa!” Chương Chi Vi trợn mắt, cảm thấy tim sắp chịu nổi rồi, “Sao cậu lại yếu ớt thế hả! Hiền lành thế hả!!” muốn nhéo mạnh mặt Minh Nguyệt, nhưng lại sợ mình nặng tay quá làm bạn bị thương nên phải cố gắng kìm nén lại.

      Có lẽ vì phát ra ý đồ của Chương Chi Vi, Minh Nguyệt lập tức rụt cổ lại, lui về sau bước.

      “Ôi trời! Cậu đáng yếu ớt thế này, nhỡ mà bị bọn con trai theo đuổi rồi bắt nạt phải làm sao?” Chương Chi Vi mới nghĩ đến thôi thấy sốt ruột rồi, cảm giác như gà mẹ muốn bảo vệ gà con vậy, vội vội vàng vàng hỏi thăm: “Có tên con trai nào theo đuổi cậu chưa? , phải có tên con trai nào theo đuổi được cậu chưa mới đúng!”

      Minh Nguyệt còn chưa kịp mở miệng Chương Chi Vi tự luôn: “Chắc chắn là chưa đâu đúng ?”

      xong lại tiếp tục mong chờ cái gật đầu từ Minh Nguyệt.

      Nhưng Minh Nguyệt lại lắc đầu, phá tan tưởng tượng của Chương Chi Vi, giọng dịu dàng ngọt ngào đáp: “Có người rồi.” còn giơ ngón trỏ lên để minh họa, mắt mở to chớp.

      “Là bạn trai tại của mình.” xấu hổ nở nụ cười, trong lòng cảm thấy rất vui và ngọt ngào.

      Lúc này Chương Chi Vi mới lần đầu tiên nghe đến cái tên Chu Tự Hằng, biết cậu ta là ai, nhưng dựa vào vẻ xinh đẹp hơn người của Minh Nguyệt, Chương Chi Vi nhận định Chu Tự Hằng chắc chắn cũng phải người tầm thường, có thế mới ôm được mỹ nhân về tay mình chứ.

      Chu Tự Hằng biết gì cả, cũng thể ngờ được rằng bạn cùng phòng của Minh Nguyệt vô cùng xem trọng mình khi chỉ mới biết mỗi cái tên, giờ cậu kiểm tra sức khỏe trước khi bắt đầu buổi tập quân , vì nhân số quá đông, bác sĩ và các nhân viên lại quá ít, nên số người đứng đợi xếp thành hàng rất dài.

      Cũng may là cây cối nhiều, đứng dưới bóng râm cũng làm giảm nóng bức.

      Sầm Gia Niên cầm lá cây để quạt, mắt cứ nhìn Chung Thần mãi, lúc lâu sau mới lên tiếng hỏi: “Hôm nay cậu mới tròn 15 tuổi à?”

      Hai mắt Sầm Gia Niên sáng rực, nhìn Chung Thần như nhìn sinh vật lạ, tò mò vô cùng.

      Chung Thần chỉ gật đầu rất .

      “Thế mà hôm qua hỏi cậu cậu lại bảo 16 tuổi.” Sầm Gia Niên cảm thấy bị lừa gạt, buồn bực .

      Chung Thần rất nhạy cảm với số tuổi của mình, mặt cậu đỏ bừng lên, vội vã giải thích: “Cái này…Đấy là tính cả tuổi mụ, con trai…con trai phải đều tuổi mụ đấy sao?”

      tuổi mụ…

      Chu Tự Hằng tính toán, năm nay tính tuổi mụ cậu được 20 tuổi, qua cuối năm là 21 rồi.

      Nhìn gương mặt non nớt trắng trẻo của Chung Thần, cậu thanh niên già Chu Tự Hằng lần nữa cảm thấy bị tổn thương.

      Tiết Nguyên Câu cũng cùng chung cảm xúc, cho nên cậu ta liền lao tới, cùng Sầm Gia Niên lên án công khai Chung Thần, gào khóc kêu to: “Tuổi mụ cái gì! Hôm qua cậu mới 14 tuổi thôi nhé, tuổi mụ kiểu gì mà thêm được tận hai tuổi thế à!!”

      Chung Thần nghe xong vốn còn muốn phản bác, nhưng tự biết mình đuối lý nên đành đáp: “Dù sao em cũng còn nữa, em lớn lắm rồi.”

      Chung Thần cực kì nghiêm túc , mặc dù mặt vẫn còn hơi đỏ, Tiết Nguyên Câu người có kinh nghiệm tán nhiều hiển nhiên có suy nghĩ sai lệch, mái tóc vàng khẽ bay trong gió, cậu ta ghé sát vào, giọng : “Lớn lắm rồi cơ à? He he.”

      Sầm Gia Niên cũng ranh mãnh cười.

      Sau khi phản ứng kịp, mặt Chung Thần lại đỏ rực cả lên.

      Chu Tự Hằng phải người dễ đỏ mặt, nhưng cậu có khả năng che giấu cảm xúc tốt hơn, nên chỉ đỏ hai bên tai thôi.

      Dưới ánh nắng chói chang vào ban ngày, Chu Tự Hằng lại nhớ đến buổi tối hôm ở Trương Gia Giới.

      Bóng đêm bao phủ, mặt hồ yên ắng.

      Minh Nguyệt dùng cả hai tay nắm chặt cái đó của cậu.

      Còn bạo dạn hỏi kích cỡ của cậu nữa.

      Miệng còn ghé sát vào tai cậu mà thổi khí.

      Hình ảnh xuân sắc tràn ngập trong đầu Chu Tự Hằng, mặt cậu thầm phỉ nhổ bản thân đứng đắn, mặt khác lại cảm thấy rất nhớ Minh Nguyệt.

      Dáng vẻ cậu như có điều suy nghĩ, ánh mắt thâm thúy, lông mi hơi rũ xuống, trông vô cùng đứng đắn.

      Tựa như chính nhân quân tử.

      Sầm Gia Niên sau khi cảm thấy vậy, liền tự trách mình quá mức càn rỡ, nhố nhố nhăng nhăng trước mặt mọi người, cho nên cười nữa, Tiết Nguyên Câu còn ai hùa theo nên cũng mất hứng luôn, Chung Thần vì thế mà tránh được kiếp, cực kì biết ơn Chu Tự Hằng.

      Bốn người bọn họ phải là cực kì thu hút ánh nhìn của mọi người, mà tiêu điểm trong nhóm chính là Chu Tự Hằng.

      Bắt đầu nổi lên những tiếng bàn tán của những nữ sinh bị Chu Tự Hằng thu hút, hơn nữa còn càng ngày càng lớn tiếng, cuối cùng có bị các bạn xô đẩy ra ngoài hàng, chạy đến trước mặt Chu Tự Hằng xin số điện thoại của cậu.

      Trường đại học sói nhiều thịt ít, hơn nữa vì vừa mới thoát ra khỏi cái lồng trung học phổ thông nên các sinh viên ai nấy đều rất nhiệt huyết, hành động của bạn kia bị mọi người nhìn thấy, bầu khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt sôi nổi hẳn.

      “Tôi có di động.” Chu Tự Hằng mở to mắt điêu, “Nhà tôi nghèo.”

      Lời cực kì phũ phàng, mang theo chút cảm xúc nào, rất lạnh lùng.

      kia sợ hãi chạy , Tiết Nguyên Câu thầm than Chu Tự Hằng đúng là biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, cũng tiếc vì tại sao diễm phúc đó lại rơi xuống người mình cơ chứ.

      “Đúng là tôi, vừa có tài lại vừa có sắc, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp nổ lốp.” Sầm Gia Niên cực kì ngưỡng mộ phong thái của Chu Tự Hằng, gần như muốn đưa Chu Tự Hằng lên tận mây xanh, “Thường Diệc Hàm có thể là xinh đẹp nhất trong khóa này rồi, thế mà Hằng ca lại cự tuyệt thương tiếc như thế.”

      Chu Tự Hằng thấy nàng vừa nãy chẳng có chỗ nào đẹp cả, cậu trừng mắt : “Có đẹp như tôi ?”

      Sầm Gia Niên ngượng ngùng nên lời, dù sao mới hôm qua cậu ta còn là “ tìm bạn xinh đẹp, còn bằng tự soi gương nhìn mình còn hơn”.

      Chung Thần cũng lắc đầu, thành trả lời câu hỏi của Chu Tự Hằng: “Chắc chắn là rồi.”

      Tâm tư của Tiết Nguyên Câu lại đặt vào Chu Tự Hằng, cậu ta cẩn thận quan sát Thường Diệc Hàm, sau khi suy nghĩ lát đưa ra lời đánh giá: “ ra Thường Diệc Hàm này tồi đâu, vừa tay phết, tôi nghe có người viết thư tình cho ấy rồi đấy.” xong cậu ta còn đọc luôn số đo ba vòng của người ta ra.

      Chu Tự Hằng quan tâm đến vóc dáng của Thường Diệc Hàm, cậu chỉ cảm thấy Tiết Nguyên Câu quá giỏi về khoản này.

      Chỉ cần nhìn thôi là biết được số đo ba vòng.

      Mà bản thân cậu thậm chí còn tự tay đo đạc cái đỉnh núi tuyết kia rồi, thế mà thể xác định được con số, chỉ nhớ nhất là cái quần lót ren của Minh Nguyệt rất mỏng và đáng thôi.

      Chu Tự Hằng quyết định học hỏi Tiết Nguyên Câu về vấn đề này.

      Sầm Gia Niên cũng bị kinh sợ bởi khả năng của Tiết Nguyên Câu, lại cúi rạp sùng bái cậu ta lần, cảm giác bên cạnh mình toàn những nhân vật tầm thường chút nào.

      Chung Thần lại càng thêm tò mò về bạn “tuyệt thế vô song” của Chu Tự Hằng, trong bầu khí vui vẻ, cậu ta cuối cùng cũng nhịn được mà hỏi thăm: “Khi nào có thể gặp chị dâu ạ?”

      “Đợt này em ấy cũng tựu trường, bận rộn nhiều việc, sau này còn nhiều thời gian mà. Với lại…” Chu Tự Hằng dừng lại chút, cười : “Em ấy phải là công cụ để đem ra khoe khoang.”

      bé ấy, là viên minh châu của cậu.

      Là trân bảo của cậu.

      Lời cậu nghe rất kiên định, ngang ngược trong ánh mắt.

      Tiết Nguyên Câu thu hồi lại suy nghĩ lúc trước của mình về Chu Tự Hằng, lần nữa đánh giá lại, cậu ta rất nghiêm túc với bạn này, hơn nữa còn chỉ duy nhất người con ấy thôi.
      ---
      khi có Nguyệt rồi, những đứa con khác, có hay quan trọng :))
      Hẳn là nhà tôi nghèo :))
      Chương 82: 8/4/18 <3
      Last edited: 7/4/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :