1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lamei

      Lamei Well-Known Member

      Bài viết:
      138
      Được thích:
      607
      @Ngân Nhi Trai có rất nhiều, đẹp có rất ít :v
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. tieunhu

      tieunhu Well-Known Member

      Bài viết:
      310
      Được thích:
      1,555
      @Ngân Nhi sao kết thúc chương mô tui cũng thấy đổ 1 thùng giấm cuối chương thế ....
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. Giang Amy

      Giang Amy Well-Known Member

      Bài viết:
      261
      Được thích:
      472
      Ngọt vch :yoyo36: t chỉ thấy khổ thân đứa edit FA chớ mà còn phải miệt mài edit truyện tình của chúng nó :hoho: đọc truyện của các cháu nó ngọt nhiều qá thành ra dạo này muốn kéo cho nhanh đến phần ghi chú cuối chương của @Ngân Nhi hahaaaa thấy cả 1 trời gato giống mình vch :hoho:
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Hồngnhung16111997

      Hồngnhung16111997 Member

      Bài viết:
      39
      Được thích:
      43
      ơi có kế hoạch gì cho 2 đứa vào lễ 30/4-1/5 chưa ?:)))
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 91

      [Làm được 1000 đề khó tương đương với vị trí quán quân vòng loại châu Á, cũng đồng nghĩa với việc nhận được tư cách tiến vào cuộc thi chung kết thế giới.]

      Những hằng đẳng thức siêu khó và phức tạp, những đề bài vừa nhàm chán lại rườm rà, đó chính là bản chất của cuộc thi lập trình quốc tế ACM.

      Chu Tự Hằng đem câu này khắc sâu vào trong tâm khảm.

      Kì thi này khác gì canh bạc, rất nhiều người đánh cược toàn bộ thời gian bốn năm đại học của mình ra để giành lấy hạng nhất, nhưng có khi lại chẳng có nổi dù chỉ là cái huy chương đồng, thực tế vĩnh viễn tàn khốc hơn tưởng tượng rất nhiều.Song cuộc thi về lập trình có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế giới này vẫn giống như đám lửa, thu hút vô số những con thiêu thân từ khắp nơi bay tới.

      Thành Đô là điểm thi cuối cùng trong năm điểm thi vòng loại khu vực châu Á, tiếp nhận tổng cộng 120 đội thi, dựa theo lệ cũ, các đội có năm tiếng để làm bài, có thể dùng các phương pháp đa dạng như C, C++ hay Java, tất cả đều được công nhận.Nhưng mỗi đội chỉ có duy nhất chiếc máy tính, cho nên ba người trong đội cần có đoàn kết và phối hợp ăn ý, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên, và quan trọng nhất là phải tin tưởng lẫn nhau.

      Bầu khí trong điểm thi vô cùng huyên náo, các đội đều bắt đầu hừng hực khí thế thảo luận, thậm chí có những thành viên trong đội còn tỏ ra gay gắt đến đỏ bừng cả mặt lên rồi.

      Hệ thống chấm điểm tự động máy ngừng vang lên tiếng báo đáp án sai hoặc tiếng báo thông qua, cực kì có tính thử thách khả năng giữ bình tĩnh của các thí sinh, hơn thế nữa màn hình máy tính còn cả thứ tự xếp hạng của các đội, càng làm cho bầu khí trở nên căng thẳng hơn.

      Chung Thần giải dạng bài cấu trúc dữ liệu thuộc sở trường của cậu, nhưng vì thấy thứ hạng của đội bị tụt xuống nên tâm lý hoảng loạn, trong lòng tự nhận việc này là lỗi tại mình nên cố gắng hết sức để vươn lên, tuy là cuối tháng mười hai trời rét căm căm, nhưng trán cậu lại rịn mồ hôi.

      Và tất nhiên, nóng vội quá phạm sai lầm.

      Sau khi Chung Thần bấm gửi kết quả, lập tức nhận về câu “Wrong Answer” (đáp án sai).

      Thứ hạng ngay trong lúc ấy lại lần nữa bị tụt mạnh, từ hạng 14 xuống hạng 24.

      Cho dù có là thần đồng chăng nữa Chung Thần vẫn chỉ là cậu nhóc mới 15 tuổi, rất nhiều đứa trẻ bằng tuổi cậu có khi vẫn chỉ biết khóc nhè.Chung Thần tuy rất muốn tỏ ra kiên cường, nhưng việc làm cho đồng đội bị liên lụy khiến hai mắt cậu đỏ hoe, : “Em…em xin lỗi…”

      Cuộc tranh tài được nửa thời gian, trước đó Chu Tự Hằng hoàn thành rất xuất sắc bài toán về quy hoạch động, thậm chí còn là người đầu tiên được trao bóng bay tuyên dương (giải đúng bài nhận được bóng bay, buộc ở bên cạnh bàn, là niềm vinh dự), nhận về rất nhiều những tràng pháo tay kèm theo tiếng chậc lưỡi than thở.Trần Tu Tề có khả năng làm đa dạng các loại bài, thừa thắng xông lên để đẩy cao thứ hạng của đội.

      Chung Thần chán nản cúi đầu.

      “Có đứng thứ 24 đội mình vẫn được giải bạc mà.” Chu Tự Hằng vỗ vai Chung Thần, trong bầu khí căng thẳng, cậu lại huýt sáo cái rất vang dội, thái độ cực kì thoải mái : “Vẫn nằm trong số 20%, sao mà phải gấp?”

      Cuộc thi vòng loại khu vực trao huy chương vàng, bạc, đồng theo tỷ lệ 10%, 20% và 30%, bọn họ chắc chắn về tay .

      Chu Tự Hằng tuy chuyện rất nhàng, nhưng Trần Tu Tề nhìn thấy bàn tay Chu Tự Hằng đút trong túi quần lặng lẽ siết chặt lại.

      Phải cầm giải bạc trong khi lòng mong đợi giải vàng, hiển nhiên ai cũng khỏi thất vọng, Chu Tự Hằng cũng phải ngoại lệ, nhưng cậu biểu lộ tâm tình đó ra bên ngoài, ngược lại còn khích lệ đồng đội, kèm theo tiếng huýt sáo để bầu khí bớt nặng nề.

      câu “Sao mà phải gấp” của Chu Tự Hằng khiến Chung Thần kìm chế được nước mắt, gương mặt trắng trẻo non nớt lại hừng hực ý chí chiến đấu.

      Tiếp đó Chu Tự Hằng ghé sát vào màn hình, chỉ vào dòng dữ liệu, : “Chỗ này có vấn đề.”

      Giọng của cậu cực kì ôn hòa và bình tĩnh, hề tỏ ra trách móc hay ghét bỏ, Chung Thần mím môi, lần nữa kiểm tra và sửa lại, bấm gửi đáp án, lập tức nhận về chữ “Accepted (thông qua)”.

      Chung Thần quay đầu, cực kì mừng rỡ cảm ơn Chu Tự Hằng.

      Trong đội luôn cần người lãnh đạo có tố chất tốt và nổi trội.

      Mà biểu của Chu Tự Hằng hoàn toàn phù hợp để đảm nhận trọng trách đó.

      Trần Tu Tề cực kì bội phục Chu Tự Hằng.

      Đội của bọn họ lại lần nữa lọt vào top 10, sau năm tiếng thi đấu, thành tích được công bố, giải vàng về tay.

      Đây là kết quả vô cùng xuất sắc, bọn họ là nhóm duy nhất hoàn thành được hết tất cả 13 bài trong đề thi, người chủ trì Phương Thịnh còn khen bọn họ là: “The best of best of best.”

      Chu Tự Hằng nở nụ cười với Trần Tu Tề và Chung Thần, còn giơ ngón cái lên với Trần Tu Tề nữa.Trong 13 bài Trần Tu Tề phụ trách làm tận 6 bài, cho nên công của là lớn nhất.Trần Tu Tề cũng cười đón nhận, nhưng lúc lên nhận giải, lại để cho Chu Tự Hằng làm đội trưởng đứng ra phát biểu cảm nghĩ.

      Chu Tự Hằng mím môi, im lặng lát rồi mới chủ động đưa tay ra với Trần Tu Tề: “Mong được chỉ giáo nhiều hơn.”

      Tựa như lần đầu gặp gỡ.

      Lúc mới nhận đội, Trần Tu Tề là người giơ tay ra bắt trước, mà khi ấy gì?

      “Cùng nhau tiến bộ.” Trần Tu Tề bắt tay Chu Tự Hằng, sau đó vỗ vai cậu.

      Trước khi Chu Tự Hằng đến Thành Đô thuộc phía Nam Bắc Kinh bắt đầu tiến vào những ngày đông giá rét, bây giờ khi cậu nhận được huy chương vàng rồi trở về, thấy cố đô ngàn năm này bước vào trận tuyết đầu tiên trong năm.

      Trận tuyết chào đón lần sinh nhật thứ hai mươi của cậu.

      Cuộc thi vòng loại khu vực châu Á kết thúc, thu hoạch của cậu ngoài việc nhận được tư cách tham gia vòng chung kết thế giới còn được thưởng năm ngàn nhân dân tệ nữa, đây là số tiền đầu tiên cậu tự mình kiếm được sau khi vào đại học.

      Dựa vào chính đôi bàn tay mình mà kiếm ra.

      Trong túi Chu Tự Hằng vẫn còn cất cái thẻ ngân hàng có 50 vạn mà Minh Đại Xuyên đưa, tuy so sánh với năm ngàn vẫn còn chênh lệch rất xa, nhưng cậu vẫn cực kì hài lòng.

      Chỉ có bố của cậu là Chu Xung vui cho lắm: “Sao lại chỉ được thưởng có năm ngàn? Con trai bố giỏi như thế mà thưởng có chút xíu thế thôi à!!!” Chu Xung miệng ngậm điếu thuốc, ngồi trong khách sạn tức giận giậm chân, “Nhà tài trợ nào mà keo kiệt thế biết, sắp phá sản rồi hay sao đấy? Trao thưởng như thế mà thấy xấu hổ à!”

      Chu Xung rít hơi thuốc, vẩy mạnh tàn thuốc vào cái gạt tàn thủy tinh, lại giậm chân tiếp: “Sang năm nếu còn tổ chức ông đây phải cướp được chân tài trợ mới được, đội vô địch thưởng hẳn 10 vạn luôn!”

      đại gia cực kì hào phóng, Chu Xung tiêu tiền có phần phung phí, hơn nữa trong giọng còn nghe ra được chân , rất có khả năng là lập tức lên kế hoạch cho việc này.

      Chu Tự Hằng ngừng lên tiếng ngăn bố lại.

      Chu Xung cuối cùng đành phải đồng ý, sau đó lại cầm lấy cái huy chương của Chu Tự Hằng, cẩn thận sờ nắn lúc, lại còn thử cắn cái: “Hình như phải vàng hay sao ấy!” Lúc này nhìn chẳng giống ông chủ với gia tài bạc vạn gì cả, chỉ như đứa trẻ con tò mò thôi.

      “Mạ vàng thôi.” Chu Tự Hằng rót chén trà nóng cho Chu Xung, còn cố tình giở giọng dọa nạt, “Bố thử cắn mạnh cái xem, lớp mạ vàng có thể nứt ra đấy.”

      Cậu nghe rất lòng, giống như đùa, Chu Xung giật thót mình, lần nữa cẩn thận nâng niu cái huy chương, sau khi lật qua lật lại xem xét, thấy có tổn hại gì mới nhàng bỏ vào túi áo, vẫn quên với Chu Tự Hằng: “Con trai, con tặng cái huy chương này cho bố rồi nhé, được đổi ý đâu đấy!”

      Dáng vẻ của lúc này trông như thần giữ của vậy, còn dương dương tự đắc : “Về nhà bố đóng khung lại rồi treo trong phòng khách.” Bỗng suy nghĩ chút rồi lại : “ , treo trong phòng làm việc của bố vẫn hơn.”

      Cái huy chương này được treo ở chỗ bắt mắt nhất để ai cũng có thể trông thấy, cho mấy lão Vương tổng, Lý tổng, Tiền tổng… ghen tị chết luôn!

      Chu Xung càng nghĩ càng thấy sướng, nhịn được mà dựa lưng vào ghế salon cười hô hố dừng lại được.

      Chu Tự Hằng cũng suy nghĩ, cái khung mà Chu Xung đóng có khi còn có giá trị gấp trăm lần cái huy chương cũng nên, nhưng cậu cũng có ý định lên tiếng ngăn cản.

      “Sau này còn nhiều tấm huy chương nữa.” Chu Tự Hằng cao giọng , “Tất cả đều tặng cho bố hết, bố có thể treo tất cả trong phòng làm việc cũng được.”

      Cậu đưa ra lời hứa hẹn, ánh mắt vô cùng kiên định.

      Chu Xung sửng sốt lúc, biết nên gì, hồi lâu sau mới xoa đầu Chu Tự Hằng, hai mắt rưng rưng : “Con trai bố lớn rồi.”

      Chu Xung vừa mong con khôn lớn, cũng vừa mong con đừng có lớn nhanh quá, cảm xúc hỗn độn khiến cho bỗng trở nên đa sầu đa cảm.

      Nhưng dù sao cũng là người rất mạnh mẽ, nhanh chóng bình tĩnh lại, cầm lấy cái túi bàn đưa cho Chu Tự Hằng: “Đây là quà sinh nhật của dì Tô tặng con, biết con có thích nữa.”

      chiếc laptop đời mới rất đẹp, công nghệ tiên tiến, rất phù hợp với Chu Tự Hằng.

      Tô Tri Song gửi Chu Xung quà sinh nhật Chu Tự Hằng, giọng điệu của Chu Xung khi chuyện còn rất ôn hòa, điều này thể rằng mối quan hệ của hai người có tiến triển.

      Chu Tự Hằng gật đầu, hỏi thăm gì thêm mà chỉ : “Con rất thích.”

      “Bố cũng nghĩ là con thích.” Chu Xung cười , “Nhưng quà của ông đây chắc chắn là tốt hơn quà của Tô Tri Song.”

      móc từ trong túi áo ra cái chìa khóa, tiếng khóa va chạm vang lên những thanh đinh dễ nghe.

      Trong lòng Chu Tự Hằng mơ hồ đoán ra được điều gì đó.

      Mà Chu Xung cũng ngay lập tức xác nhận suy đoán của con trai, dáng vẻ kiêu ngạo và tự hào : “Bố mua cho con căn hộ ở gần trường học, cách khoảng mấy trăm mét thôi, nội thất tiện nghi đầy đủ hết rồi.” Chu Xung lại ghé sát vào, nhướn mi : “Rộng rãi lắm, nhưng mà…He he, chỉ có phòng ngủ thôi…Ông đây chọn mãi mới được đấy nhé!”

      phòng ngủ.

      Mấy chữ này khiến cho Chu Tự Hằng đỏ hết cả mang tai.

      Chu Xung rất ít khi được chiêm ngưỡng dáng vẻ xấu hổ của con trai, trong lòng cực kì thỏa mãn, lại tiếp tục quăng thêm mồi lửa nữa: “Giờ con lớn, Tiểu Nguyệt Lượng cũng tròn 18 rồi, việc gì phải sợ cái lão già cơ bắp Minh Đại Xuyên kia hết! Nếu hai con sinh cho bố được đứa cháu trai …he he, mọi hậu quả ông đây gánh chịu tất!”

      “Bố…bố đừng nữa…” Chu Tự Hằng đứng bật dậy, chân tay luống cuống.

      “Có gì mà được !” Chu Xung dựng râu trợn mắt, trực tiếp ném cái chìa khóa vào người con trai, “ chung tất cả đều thuận lợi rồi, còn việc khi nào bố có cháu trai chỉ còn dựa vào mình con thôi đấy!”

      Chu Xung rất hài lòng với con dâu Minh Nguyệt, cho nên lúc cùng nhau ăn tối, liền với Minh Nguyệt mấy câu thăm hỏi quan tâm.

      Minh Nguyệt biết chăm lo cho người khác hơn Chu Tự Hằng, gắp thức ăn cho Chu Xung, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời khiến cho Chu Xung càng thêm có lòng tin về đứa cháu trai bảo bối.

      “Tiểu Nguyệt Lượng của chúng ta vừa nhìn biết sau này chính là hiền thê lương mẫu rồi, nhìn cái khăn quàng cổ này xem, chậc chậc, đẹp quá!” Chu Xung luôn miệng khen.

      Như , Minh Nguyệt lại tặng Chu Tự Hằng cái khăn len nữa, mặc dù vẫn là màu đen trắng, nhưng khác là chiếc khăn lần này có hoa văn phức tạp, các đường đan cũng chuẩn hơn trước.

      Chu Xung thành tâm thành ý khen ngợi con dâu, Chu Tự Hằng cũng chịu thua kém, cho nên cũng : “Đẹp lắm.”

      Tuy nhiên vậy nghe có hơi hời hợt, nên cậu lại bổ sung thêm: “Tháng này em học thêm được nhiều rồi đó.”

      Ý của cậu là học về kĩ năng đan khăn, nhưng Minh Nguyệt lại nghĩ sang chuyện khác, đỏ mặt, đáp lại Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng chỉ cho là vì được khen nên xấu hổ, cũng suy nghĩ nhiều.

      Trận tuyết đầu tiên ở Bắc Kinh rất lớn, chín giờ tối, đường chất tầng tuyết dày, xe cộ bị tuyết che lấp nên thể di chuyển.

      “Tuyết rơi nhiều thế này, con đừng về trường nữa.” Chu Xung , “Trong khách sạn vừa hay còn phòng trống, nghỉ lại đêm cũng được.” Khách sạn này thuộc sở hữu của công ty Thịnh Quang, cho nên ông chủ Chu Xung trực tiếp đưa ra quyết định, “Đặt phòng…”

      Chu Tự Hằng trừng mắt nhìn bố.

      Chu Xung đành sửa lại: “Hai phòng.”

      Chu Tự Hằng thở phào nhõm, thầm quan sát nét mặt của Minh Nguyệt, thấy tỏ vẻ gì mới hoàn toàn yên tâm.

      Nhưng hiển nhiên là cậu yên tâm quá sớm.

      Mười giờ tối, sau khi Chu Tự Hằng từ phòng tắm ra, liền trông thấy Minh Nguyệt ở trong phòng mình.

      mặc cái váy lụa mỏng rất gợi cảm, cổ còn buộc dải lụa màu hồng, thắt thành hình nơ bướm, tựa như món quà sinh nhật được đóng gói cẩn thận vậy.

      Chu Tự Hằng đứng im tại chỗ, chân như mọc rễ nhấc lên được.

      Minh Nguyệt bước lại gần cậu.

      “Có rất nhiều cách để khiến vui vẻ.” kiễng chân lên cắn cái vào yết hầu lay động của cậu, “Tháng này, đúng là em học được rất nhiều điều.”
      ---
      Ôi lạy chúa lòng thành :)) Con mẹ nó tau chết đâyyy, chết đâyyyy, Nguyệt ơi cưng lại làm cái gì đấy :)) Khổ thân thằng Hằng nó cố nhịn rồi mà nào ông bố già chèn bên, con vợ cũng chèn nốt bên kia, hết cmn đường thoát :)) Hẳn là mặc váy ngủ gợi cảm buộc nơ con bướm ở cổ làm quà sinh nhật dâng :)) Học xấu ở đâu thế hả con bé này :))
      Chương 92: 26/4/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :