1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lamei

      Lamei Well-Known Member

      Bài viết:
      138
      Được thích:
      607
      Tôi nghĩ truyện này nên đổi tên thành cái gì đại loại như " có ngạc nhiên nhất, chỉ có ngạc nhiên hơn" hoặc là "Cho bạn biết thế nào là cạn lời" :)) Tôi nghĩ tôi nhìn em Nguyệt rất chuẩn rồi, nhưng được dăm bữa tác giả lại vả bôm bốp vào mặt tôi và rằng "mầy đánh giá quá thấp em nó rồi đấy" *quỳ lạy*

      Tôi cho rằng từ suy nghĩ đến hành động là khoảng cách vô cùng xa, có thể Hằng nghĩ rất nhiều nhưng dám làm còn bé Nguyệt cần nghĩ, LÀM LUÔN! vốn từ hai mấy năm cuộc đời của tôi đủ để diễn tả ngạc nhiên này, cảm giác bất lực vô cùng :)) Qua chương này tôi cảm thấy cần đóng dấu cộp cộp hồ ly tinh tự-học-thành-tài--cần-tu-luyện cho Nguyệt, kẻo phí phạm năng lực trời ban cho ẻm~~

      Đấy, từ giờ cần hỏi vì sao cả cuộc đời thằng Hằng chỉ nhìn thấy Minh Nguyệt thôi nhé. Thu hút được đối phương là chuyện, làm sao để nắm được trái tim người ta trong tay mãi mới là có bản lĩnh :v

      -------------------------------------

      nhiều thế nhưng trong đầu tôi chỉ ra mấy chữ: CẠN LỜI!

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,977
      Chương 93

      tin tưởng ấy, kì nghỉ đông năm nay Chu Tự Hằng về nhà mà tiếp tục cùng đồng đội luyện tập cho cuộc thi, mọi ngày lễ cũng bị cho vào quên lãng, lòng dạ cắm đầu vào việc học, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chung kết thế giới vào tháng tư năm sau.

      Là đội duy nhất của trường vượt qua vòng đấu loại, huấn luyện viên và đội trưởng chỉ hận thể truyền hết kinh nghiệm và kiến thức mà mình có cho bọn họ, lòng vô cùng kì vọng vào đội, ngày ngày gia tăng độ khó của đề, mỗi dạng bài ít nhất phải làm đến hai ba trăm đề mới đủ.

      Có nhiều bài phải suy nghĩ suốt cả đêm, trong mười mấy cách giải phải chọn ra được cách làm đơn giản và tối ưu nhất.

      Trong mấy tháng ngắn ngủi, Chu Tự Hằng viết được mười vạn số liệu.

      Tháng tư năm 2007, tất cả mọi nỗ lực của bọn họ được đền đáp.

      Có lẽ là nghé con sợ cọp, hoặc hôm ấy cả đội thi đấu cách quá xuất thần, hay đúng hơn thực lực của ba người đạt đến trình độ nhất định, Chu Tự Hằng thay mặt cả đội, ở bang Texas của nước Mỹ, trịnh trọng nhận về tấm huy chương bạc.

      *

      Cái rét tháng ba qua , bầu trời quang đãng trải dài giống như tấm lụa.

      Ngày Chu Tự Hằng về nước, thời tiết đẹp vô cùng.

      Nhiệt độ tăng lên khiến cho người ta cảm thấy rất dễ chịu, Trần Tu Tề bước xuống máy bay, tay xách cái cặp , vừa vừa với Chu Tự Hằng: “Chúng ta vừa về là thời tiết cũng thay đổi luôn rồi.”

      Trong chiếc cặp màu đen chỉ có cái laptop của mà còn cả tấm huy chương bạc giành được từ cuộc thi nữa, toàn bộ các ACMer hàng đầu thế giới tụ chung lại chỗ, giải bạc cũng đủ khiến cho người ta tự hào, cho nên tâm trạng vui sướng của Trần Tu Tề lúc này rất khó để diễn tả, giọng cũng cực kì phấn chấn.

      Trời trung học Trần Tu Tề cũng là học sinh rất nhiệt huyết, nhưng vẫn luôn chỉn chu và nghiêm túc trong chiếc áo sơ mi đồng phục được cài cả cúc cùng, rất ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài như lúc này.

      Chu Tự Hằng đáp lại Trần Tu Tề, mắt nhìn về phía trước, xuyên qua đám đông, dáng vẻ có phần sốt ruột.

      Tuy vậy nhưng Trần Tu Tề vẫn phấn chấn lắm, cầm chắc cái túi đựng laptop, quay sang chuyện với Chung Thần: “ nghe đội vô địch năm nay hồi mới dự thi trận chung kết lần đầu tiên, cũng giành được giải bạc giống chúng ta đấy.”

      Trần Tu Tề hơi nhấn mạnh vào chữ “Giống chúng ta”.

      “Vậy đây là lần thi đấu thứ mấy của bọn họ ạ?” Có lẽ vì tuổi còn nên Chung Thần cực kì nghe lời hai lớn, cậu để Trần Tu Tề phải chuyện mình, lập tức phụ họa theo.

      Đội vô địch năm nay quả rất giỏi, hoàn thành được nhiều đề nhất trong thời gian cho phép, phá vỡ kỉ lục của năm ngoái.

      Trần Tu Tề vỗ vai Chung Thần, : “Lần thứ ba.”

      Mười giờ sáng, ánh nắng xuyên qua khung cửa kính ở sân bay, chiếu vào lớp gạch men, Chu Tự Hằng bước qua những tia nắng, sải bước rất nhịp nhàng, nhưng vì bước dài nên là người đầu trước cả nhóm.

      Cậu có bóng lưng cao ngất, phong thái cũng cực kì xuất chúng.

      Qua lời dạy bảo của mấy cùng phòng, Chung Thần biết giờ Chu Tự Hằng lại phát bệnh “Tương tư” rồi, cho nên cậu để mặc cho Chu Tự Hằng tìm kiếm Minh Nguyệt trong đám đông, tiếp tục quay sang với Trần Tu Tề: “Bọn họ tham gia lần ba rồi, thế đều là sinh viên năm tư đúng ạ?”

      “Ừ, sinh viên năm tư rồi.” Trần Tu Tề to giọng hơn chút.

      Năm tư rồi.

      Những lời này lọt vào tai Chu Tự Hằng, cậu dừng lại chút, đúng lúc này Minh Nguyệt xuất trong phạm vi tầm mắt của cậu.

      Lúc này trời vẫn còn hơi se lạnh, Minh Nguyệt mặc cái quần jean xanh, áo sơ mi trắng và khoác thêm chiếc áo khoác mỏng màu đỏ bên ngoài, hai chân thon gầy thẳng tắp, nhìn vô cùng nổi bật.

      Gạch men và vách tường đều là màu trắng, nhưng màu da của thoạt nhìn còn trắng sáng hơn nữa.

      Chu Tự Hằng bước nhanh đến chỗ .

      Trần Tu Tề vẫn còn tiếp tục : “Bọn họ dùng bốn năm để giành được chức vô địch, tuy khá vất vả nhưng bây giờ bọn họ nhận được lời mời làm việc cho IBM và Microsoft rồi, vào công ty là được bồi dưỡng thêm nữa, nếu là cũng chấp nhận đánh đổi thời gian của mình để được như họ.Hơn nữa cho dù được mời làm việc chỉ cần dựa vào tấm huy chương vàng ACM là có thể xin học bổng du học được rồi.”

      chuyện với Chung Thần, nhưng gần như cũng là cố ý cho Chu Tự Hằng nghe.

      Chung Thần hiểu ý của , chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc, gương mặt trắng trẻo non nớt đỏ bừng lên, như thể nhìn thấy được con đường tương lai tươi sáng rộng mở qua lời của Trần Tu Tề.

      Chu Tự Hằng mím môi, nhàng “Ừ” tiếng.

      thấy cậu phản bác gì, nên Trần Tu Tề cho rằng Chu Tự Hằng nghe lọt tai lời mình , mục đích của đạt được rồi, lập tức dẫn Chung Thần theo lối ra khác, cho Chu Tự Hằng và Minh Nguyệt có gian riêng tư.

      Minh Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ Trần Tu Tề chuyện có phần kích động, cho là bọn họ xảy ra mâu thuẫn gì, lúc Chu Tự Hằng đến gần, dịu dàng hỏi: “Các vừa mới chuyện gì thế?”

      Chu Tự Hằng nắm tay Minh Nguyệt, mỉm cười kéo lại gần, để cho tiến sát vào mình hơn.

      chuyện thời tiết.” Cậu nghiêm túc , “Trần Tu Tề bảo hôm nay thời tiết thay đổi trở nên tốt hơn rồi.”

      Cậu hề dối, chỉ là bỏ qua nửa đoạn sau thôi.

      Minh Nguyệt nghi ngờ gì, nghe cậu nhắc đến thời tiết cũng theo: “Mấy hôm Mỹ trời mưa suốt thôi, nhiệt độ lại cực kì cực kì thấp nữa.”

      mím đôi môi đỏ hồng, hai mắt mở to, cố gắng hết sức để cho người ta tin lời mình .

      “Nhưng ngày trở về, thời tiết đúng là tốt hơn nhiều.” Minh Nguyệt híp mắt cười thỏa mãn, nhìn như tiểu hồ ly.

      Chu Tự Hằng bị lây vui vẻ của nên cũng cười theo, suy nghĩ chút lại sửa lại lời : “Có lẽ vì em muốn đón , cho nên thời tiết mới thay đổi như thế đấy.”

      Ánh mắt của cậu phản chiếu cảnh xuân, giọng vô cùng chân thành.

      Minh Nguyệt thầm nghĩ, mới Mỹ chuyến thôi mà tài ăn của cậu tiến bộ vượt bậc như vậy rồi, làm cho xấu hổ chết mất.

      Minh Nguyệt lập tức cúi thấp đầu.

      Từ góc nhìn của Chu Tự Hằng, có thể nhìn thấy gò má ửng hồng, cặp lông mi rất dài và cong, đường nét gương mặt vô cùng hài hòa, màu son môi rất đẹp và phù hợp với .

      Chu Tự Hằng để ý hôm nay Minh Nguyệt chỉ dùng đồ trang sức đơn giản mà còn đôi giày cao gót nữa, chiếc áo khoác gió màu đỏ cùng với chiếc áo sơ mi cổ chữ V ôm sát thân hình duyên dáng của , dáng vẻ cực kì nữ tính và điệu đà.

      Minh Nguyệt cảm nhận được ánh mắt của Chu Tự Hằng lướt người mình, cuối cùng dừng lại ở phần xương quai xanh.

      “Màu son của em đẹp lắm.” Cậu nhìn vào phần cổ và ngực trắng nõn của , nhưng lại lên tiếng khen màu son đánh.

      Minh Nguyệt gật đầu, hỏi: “Có hợp với em ?”

      “Rất hợp.” Chu Tự Hằng thu hồi tầm mắt, tay ôm vai Minh Nguyệt, tiện đà kéo lại áo khoác cho , “Sao tự nhiên em lại trang điểm và giày cao gót thế?”

      Minh Nguyệt mỉm cười, vì đón Chu Tự Hằng nên cố ý sửa soạn chút, cho nên sáu giờ sáng thức dậy rồi, nhưng muốn với cậu những điều này, hỏi ngược lại: “ ở Mỹ thấy thế nào?”

      Chu Tự Hằng đáp: “Trừ việc rất nhớ em ra tất cả đều ổn.”

      Cửa ra người đến người , tiếng chuyện truyền rất xa, nhưng Chu Tự Hằng chỉ đủ để Minh Nguyệt nghe được.

      Chỉ là câu đơn giản nhưng lại vô cùng ngọt ngào, Minh Nguyệt : “Em hỏi chuyện thi thố của mà.”

      Chu Tự Hằng cầm tay , khều lòng bàn tay, : “So với cuộc thi vòng loại châu Á khó khăn hơn nhiều, đối thủ cũng mạnh hơn, cho nên bọn chỉ giành được giải bạc.” Cậu dừng lại chút rồi bổ sung, “Nhưng tiền thưởng nhiều hơn, 1500 USD, toàn bộ đưa hết cho em.”

      Minh Nguyệt nắm vạt áo cậu, tựa như vô ý hỏi thăm: “Em nghe có nhiều công ty nhận những tuyển thủ giỏi về làm thực tập sinh, số trường đại học ở nước ngoài cũng có tiếp nhận những sinh viên đoạt giải.” nhìn xuống đường, giơ chân đá hòn sỏi, “Đề thi các làm đều được viết bằng tiếng , nếu làm bài thi GRE nhất định cũng đạt điểm cao, vậy sau này liệu du học ?”

      có xem qua quy tắc cuộc thi ACM, tất cả đề bài đều được viết bằng tiếng , khi giải đề cũng phải dùng tiếng , tuy có thể tiếng lưu loát nhưng lại đọc hiểu được mấy từ ngữ chuyên ngành đó, mà Chu Tự Hằng chỉ trong bảy tháng có thể nắm giữ hết toàn bộ kiến thức rồi.

      Minh Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn Chu Tự Hằng, nhưng tay vẫn nắm chặt tay cậu, sờ vào lớp chai dày thô ráp, gần như các đầu ngón tay nào cũng đều có.

      Chu Tự Hằng cực kì say mê và tâm huyết trong việc học, Minh Nguyệt cho rằng việc du học là con đường đúng đắn để làm tăng trình độ của bản thân.

      Nhưng nỡ xa cậu chút nào, cực kì cực kì nỡ.

      Nhưng lời này Minh Nguyệt thể ra, muốn Chu Tự Hằng bị kẹp giữa tình nghiệp, nếu phải lựa chọn rất khó khăn.

      Bên ngoài tiếng xe cộ bấm còi ầm ĩ, Minh Nguyệt phải cố căng tai ra để nghe thấy câu trả lời của Chu Tự Hằng.

      “Tiếng tốt có nghĩa là phải ra nước ngoài học.”

      “Tại sao ạ?”

      “Bố chấp nhận bằng cấp của các trường nước ngoài.” Cậu đưa ra đáp án khiến cho người ta á khẩu.

      vậy sao?

      là như thế ? Minh Nguyệt thầm nghĩ.

      Dĩ nhiên là rồi, điểm mấu chốt trong vấn đề này hai người đều tự ngầm hiểu lẫn nhau, nhưng ai ra.

      Chu Tự Hằng mấy tỏ ra hãnh diện khi giành được giải bạc, nhưng huấn luyện viên vẫn cho rằng phải nên ăn mừng trận, đội trưởng và huấn luyện viên đều nghĩ là tiểu đội này trong tương lai còn gặt hái nhiều thành công hơn nữa, cho nên cực kì coi trọng, tiệc ăn mừng được làm rất hoành tráng, địa điểm là ở nhà hàng khá đắt đỏ ở Bắc Kinh, có cả chỗ ăn lẫn chỗ chơi.

      Huấn luyện viên còn mời tới đội viên tốt nghiệp, từng đạt hai giải vàng cuộc thi ACM, sau khi tốt nghiệp liền được nhận vào làm tại công ty làm về công nghệ thông tin, giờ đảm nhiệm chức vụ tổ trưởng tổ kế hoạch.

      Đàn này khoảng 26 tuổi, mặc vest đến, giữa hai hàng lông mày lên chút mỏi mệt, qua lời giao phó của huấn luyện viên, bàn tiệc luôn những lời khích lệ tinh thần cho các đàn em, giọng điệu thành thục lại khéo léo, rất dễ dàng thu hút được các đàn em còn chưa bước vào xã hội chăm chú lắng nghe.

      Nhưng có lẽ vì ngấm men rượu, hoặc bị điện thoại từ cơ quan làm ảnh hưởng đến tâm trạng, cũng có thể là vì huấn luyện viên ra về trước, cho nên sau khi vào phòng hát karaoke, đàn này bắt đầu những lời hoàn toàn trái ngược với lúc trước.

      “…Ai cũng bảo là thi ACM có tương lai, rồi là các phép tính là mấu chốt của việc lập trình, có thể rèn luyện tư duy logic, nắm giữ kết cấu và hình thức này nọ…” Đàn dùng sức nới lỏng cà vạt, uống ngụm rượu, ngón tay chỉ vào sàn nhà, “ cho các em biết, toàn là cái rắm hết!”

      câu thô tục này khiến cho cục diện trở nên yên ắng, tiếng chai rượu bị đập vỡ cực kì vang dội.

      “Ông đây…ợ…” Đàn vỗ ngực mình, ợ hơi, mùi rượu nồng phả vào người bên cạnh, “Ông đây có hai giải vàng khu vực châu Á, luyện tập ròng rã suốt bốn năm trời, vậy mà các em đoán thử xem, giờ tôi làm cái gì?”

      Ngồi bên cạnh là Trần Tu Tề, Chung Thần còn tuổi nên về trước.

      Trần Tu Tề để ý đến thất thố của đàn , chỉ đáp: “ giờ làm tổ trưởng tổ kế hoạch.”

      Vừa xong đàn liền phản bác ngay: “Có cái rắm! Nào có được làm tổ trưởng, chỉ là phó tổ trưởng thôi!” cười nhạt, lảo đảo đứng dậy khỏi ghế, “Gì mà hạng nhất với chả giải vàng, tất cả đều vô dụng hết.”

      Trần Tu Tề gì nữa.

      Đàn vỗ vai Trần Tu Tề, ân cần dạy bảo: “Tham gia mấy cái này chỉ tổ lãng phí thời gian và công sức thôi, đàn em ạ, đây dùng chính kinh nghiệm của mình để cho em biết, đáng đâu!”

      Trong phòng chỉ có ánh đèn mờ ảo, chai rượu bị đổ khiến mùi rượu nồng lên.

      Trần Tu Tề liếc nhìn Chu Tự Hằng, thấy cậu vẫn chỉ ngồi yên, lời.

      Mà đàn vẫn tiếp tục : “Bây giờ làm việc ở công ty kia, tất cả mọi người đều gọi là tổ trưởng, việc gì cũng nhờ làm, gặp trục trặc hay thay đổi cũng bảo chịu trách nhiệm, nhưng mọi kết quả, thành tích, công lao đều đứng danh nghĩa của người tổ trưởng , còn phó tổ trưởng là đây biết bị ném nơi nào!”

      lần nữa vỗ vai Trần Tu Tề: “Biết vì sao ?”

      biết ạ.” Trần Tu Tề cầm lấy chai rượu trong tay rồi để lên bàn.

      “Bởi vì cái người tổ trưởng kia có xuất thân tốt, có gia đình tốt, người bố tốt!” Đàn căm phẫn , “Học lắm như thế, đọc nhiều sách như thế, kết quả cũng sánh bằng với người có tiền!”

      Cả đội huấn luyện, cộng thêm mấy nhân viên phụ trách, tổng cộng chừng ba mươi người, lúc này hơn nửa đều cúi đầu.

      như cái nhà hàng Thịnh Quang này, ông chủ có gia tài bạc vạn, lại chỉ có đứa con trai duy nhất, chẳng phải làm cái gì cũng có cơm no áo ấm.” Đàn buồn bực uống ngụm rượu, ngồi phịch xuống ghế salon.

      Trần Tu Tề nghe vậy, lại lần nữa liếc nhìn Chu Tự Hằng.

      Đây là nhà hàng thuộc sở hữu của tập đoàn Thịnh Quang, đàn kia nhắc đến vấn đề này, lại ngờ là con trai của ông chủ tập đoàn cũng có mặt tại đây.

      Trong lòng Trần Tu Tề dâng lên cảm xúc rất khó tả.

      Bữa tiệc cứ thế kết thúc mấy vui vẻ gì.

      Lúc ra về có gọi Chu Tự Hằng lại.

      Trần Tu Tề từ nhà vệ sinh ra, đúng lúc nghe thấy tên Thường Diệc Hàm đó tỏ tình với Chu Tự Hằng.
      ---
      Vẫn có đứa biết lượng sức mình nhỉ :)) Để Nguyệt nó biết nó lại ngày ngày chạy đến trường tuyên bố chủ quyền mất thôi :)) Hai ba ngày đến lần ăn thua :)) À mà các hãy đợi để xem màn đáp trả tiểu tam cực kì ba chấm của Chu Chu nhá :))
      Quả này là tương lai Chu Chu du học cmnr :040: tự nhiên nhắc đến làm chi :040:
      Chương 94: 28/4/18
      Last edited: 27/4/18

    3. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      549
      Lại thêm thiêu thân, chắc nghĩ CTH có tiền thưởng mua đc đt ui nên tỏ tình tiếp.
      Gớm nó mà có du học cũng phải kèm vợ vợ nó theo, chứ bệnh tương tư của CTH nặng là k chữa đc đâu

    4. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      T tin tưởng Minh đại nương nhất định bỏ lại all mà theo Hằng cao chạy xa bay...à nhầm là du học
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Tui nghĩ phải chăng câu của đàn làm cho Chu Chu có suy nghĩ khác. Chu chu có khi nào suy nghĩ theo hướng logic đâu. Thường thường đột biến hà.thanks
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :