1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. xukem

      xukem Active Member

      Bài viết:
      106
      Được thích:
      109
      Ôi chúg nó hạnh phích gato quá điiii . Bao h mk mới có ny bao h mk ms có ny:yoyo49::yoyo49:
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Hãy cho tôi chàng trai như Chu Tự Hằng. Ai đâu mà đẹp trai, tâm lý, ga lăng, chung thuỷ, kiếm ra tiền, nhà lại giàu và khả năng xx lại tốt. Ai gu.
      xukemNgân Nhi thích bài này.

    3. jennytruong

      jennytruong Well-Known Member

      Bài viết:
      202
      Được thích:
      315
      Tình của tụi nó. đáng khâm phục ý. Nó giống như tình của lứa tuổi 18 đôi mươi.
      2 bạn này quá!
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 103

      Thượng Đế dùng bảy ngày để tạo ra thế giới, và dùng ngày để tạo ra con người, mới đầu trong khu vườn địa đàng chỉ có mình Adam, ông trời thương Adam đơn nên rút cái xương sườn của để tạo ra Eva.

      Cho nên những người phụ nữ chính là chiếc xương sườn của đàn ông, mang sứ mệnh che chở cho trái tim của họ.

      Bây giờ Chu Tự Hằng hiểu rồi.

      Giờ phút này, Minh Nguyệt đứng trong ánh đèn lấp lánh, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cậu, bàn tay trắng nõn ôm lấy mặt cậu, thành kính trao cho cậu nụ hôn.

      Trong khoảnh khắc môi chạm môi, nhắm hai mắt lại, nước mắt chảy xuống từ đôi bờ mi, rơi vào gương mặt cậu.

      Chu Tự Hằng cảm thấy tim mình bị đập chậm nhịp.

      Cảm xúc mà Minh Nguyệt mang đến cho cậu từ trước đến nay, là thứ cảm xúc ăn sâu vào máu thịt.

      Là chiếc xương sườn được rút từ người cậu ra.

      Là tất cả tình đời này kiếp này của cậu.

      Chu Tự Hằng khẽ giật mình, ra cậu sợ việc khởi nghiệp thất bại, cũng sợ gặp khó khăn, cậu chỉ sợ là mình thể trở nên ưu tú như những gì Minh Nguyệt tưởng tượng, cậu sợ con đường theo đuổi ước mơ, sóng gió ập đến tách cậu và Minh Nguyệt ra xa nhau.

      Thế mà bé này lại chút do dự mà – [Em , tin tưởng tuyệt đối.]

      Chu Tự Hằng quỳ chân xuống, cầm cái que phát sáng gần chỗ mình rồi uốn lại thành cái vòng, đeo vào cổ tay Minh Nguyệt.

      Thái độ vô cùng trịnh trọng và chân thành.

      “Định bất phụ, tương tư ý*.” xong, cậu cúi đầu hôn lên chiếc vòng cổ tay .

      *(Nhất định phụ ý tương tư.)

      *

      Sau buổi tối hôm đó, tinh thần Chu Tự Hằng phấn chấn trở lại, quyết tâm phá phủ Trầm Chu.

      “Về mặt kĩ thuật chúng ta thua kém Tencent, thậm chí trang web của chúng ta còn có tốc độ truy cập nhanh hơn họ.” cái bàn tròn trong phòng khách, Chu Tự Hằng với những người đồng đội của mình.

      “Nhưng điều này cũng chỉ giúp cho chúng ta giữ lại phần người sử dụng.” Trần Tu Tề , “Khó khăn mà chúng ta gặp hề , vấn đề nằm ở việc quảng bá chưa đủ mạnh, hầu hết mọi người đều chưa từng nghe đến Weiyan.”

      Bọn họ đúng là ngừng mở rộng hoạt động tuyên truyền, số tiền bỏ ra là khá lớn, nhưng hiệu quả được như mong đợi, bên Tencent chỉ cần dựa vào QQ là rất dễ dàng được mọi người biết đến, bớt số lớn phí tổn, mà hiệu quả cực kì tốt.

      Trần Tu Tề tiếp: “Nếu như chúng ta làm bùng nổ được thương hiệu Weiyan, tin chắc là chúng ta thu hút được rất nhiều người đăng kí sử dụng.”

      “Nhưng làm thế nào để bùng nổ thương hiệu đây?” Tiết Nguyên Câu u sầu , “Quay quảng cáo? Mời ngôi sao nổi tiếng đến đóng? Hay là phát tờ rơi? Chúng ta chỉ có 150 vạn, thể làm nổi đâu! Huống hồ tờ rơi cũng phát quá nhiều, trừ hồi đầu có tiến triển ra bây giờ hoàn toàn chững lại rồi.”

      Những lời này vừa ra, bầu khí lại lần nữa trầm xuống.

      giờ công ty gặp khó khăn, tài chính chỉ có thể đủ để cố gắng sinh tồn, nhưng Chu Tự Hằng lại kéo ghế đứng lên, : “Chúng ta làm chiến lược marketing.”

      Khác với ngày thường, hôm nay Chu Tự Hằng mặc chiếc sơ mi trắng, cổ áo cởi bỏ cúc cùng, tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay vững chắc, xuống thêm chút nữa là đôi bàn tay trắng bóc với những ngón tay thon dài tuyệt đẹp, đôi bàn tay quyết định hướng của cái công ty này.

      “Chúng ta lấy tiền ở đâu ạ?” Chung Thần ngập ngừng hỏi.

      “Lấy 150 vạn trong tài khoản chứ sao nữa.” Chu Tự Hằng đáp thẳng thừng.

      Cậu rất tự nhiên, chút do dự, Chung Thần cảm thấy Chu Tự Hằng bị điên rồi, chỉ biết mở to mắt ra nổi từ.

      Chu Tự Hằng phát cho mỗi người bản kế hoạch mà sáng sớm mình in ra, bắt đầu trình bày ý tưởng: “Mỗi bài đăng của Weiyan chỉ giới hạn trong 140 chữ Hán, đây là điểm hạn chế, cũng là ưu thế để chúng ta thực chiến lược này, tôi muốn mở cuộc thi với tên gọi là ‘Ba dòng thư tình’.”

      “Những người sử dụng tự sáng tác ra những bài thư tình giới hạn trong ba dòng rồi gửi vào tài khoản chính của chúng ta, các nhân viên của Weiyan hàng ngày sàng lọc và đăng tải các bài thi, tác giả nào có bài dự thi được thích nhất giành được giải thưởng là mười vạn nhân dân tệ.”

      Thư tình là thứ để truyền tải tình cảm, rất có sức cuốn hút với mọi người, lại chỉ giới hạn trong ba dòng nên càng thêm thú vị.

      Đây quả thực là ý tưởng rất hay, như thể nó được dành riêng cho Weiyan vậy.

      Trần Tu Tề đọc bản kế hoạch, yên lặng lúc, muốn giội gáo nước lạnh vào người Chu Tự Hằng, nhưng cũng phải ra tình huống xấu nhất: “Nếu chiến lược này thành công sao?”

      Đây là cuộc chiến súng đạn, nếu như Weiyan thất bại Trần Tu Tề chỉ đơn giản coi đây là lần nếm thử mùi vị phá sản thôi, góp vốn cho công ty nên lúc nào cũng có thể tránh được, nhưng Chu Tự Hằng khác, cậu đem hết vốn liếng và cả tâm huyết của bản thân vào con đường này, khi thất bại còn đường lui.

      Trần Tu Tề lo lắng thay cho Chu Tự Hằng.

      Tiết Nguyên Câu và Chung Thần cũng vậy.

      Bầu khí lần nữa bị lắng đọng, bỗng tiếng chuông phá vỡ yên tĩnh.

      Chu Tự Hằng lấy điện thoại ra, thấy tên người gọi đến là “Bố”, sau khi suy nghĩ vài giây, cậu mới giơ tay ra hiệu tạm nghỉ rồi xoay người ra cửa, đứng ở ngoài sân thượng.

      Vừa ấn nút nghe, đầu bên kia lại cực kì yên tĩnh, có giọng gấp gáp như thể chờ đợi thêm nữa của Chu Xung.

      Điều này phù hợp với tính cách của Chu Xung, từ trước đến giờ luôn rất nhiệt tình với chuyện của con trai, tựa như ông già chưa trưởng thành vậy.

      Chu Xung hút thuốc, ngồi ghế, yên lặng lúc rất lâu rồi mới khàn giọng mở miệng: “Con trai, tháng trước bố nghe dì Tô của con là con tự mình lập nghiệp rồi.”

      Chu Tự Hằng đứng ngoài sân thượng, nghiêng tai lắng nghe, phát có giọng tiếng Trung và tiếng đan xen nhau, cảm thấy rất quen thuộc, cậu : “Bố, bố ở sân bay đấy à?”

      Ở sân bay mà lại gọi điện cho cậu, Chu Tự Hằng có thể đoán chắc là Chu Xung muốn tới Bắc Kinh thăm cậu.

      Tập đoàn Thịnh Quang ngày càng phát triển mạnh mẽ, ngày nào Chu Xung cũng bận chóng mặt, nhưng tự dưng lại đến Bắc Kinh làm gì?

      Đáp án cần cũng biết.

      Chu Xung chỉ biết là con trai lập nghiệp, mà cũng biết là con gặp khó khăn, lâm vào cảnh khốn đốn.

      ngoài dự liệu của Chu Tự Hằng, Chu Xung “Ừ” tiếng, tâm trạng có phần xuống, nhưng vẫn thẳng: “Sao con lại cho bố biết là con gặp khó khăn? Bố có thể giúp con mà.”

      Khi biết con trai bắt đầu khởi nghiệp, Chu Xung rất kinh ngạc, sau khi thấy Weiyan phát triển tốt rất vui mừng, cảm thấy con trai mình quá mức ưu tú.

      Chuyện này con trai muốn cho biết cũng được, vờ như biết, yên lặng quan tâm từ phía sau, nhưng bây giờ Chu Tự Hằng gặp khó khăn, thể ngồi yên được.

      Chu Xung tự nhận mình phải người tốt, nhưng phương diện làm cha đảm bảo ai có thể bới móc được gì từ .

      Thời kì Chu Tự Hằng nổi loạn, suốt ngày đánh nhau, Chu Xung vẫn từ tốn đến xin lỗi phụ huynh người ta, giúp con trai giải quyết mọi vấn đề; lúc thành tích học tập của Chu Tự Hằng xuống, thầy giáo nghiêm khắc phê bình, nhưng Chu Xung chỉ lịch ngồi nghe rồi tiếp tục đóng tiền ủng hộ nhà trường để cho qua chuyện.

      Nhưng lần này…

      “Nhưng con muốn để bố giúp.” Chu Tự Hằng buồn bực .

      Nếu như cậu bằng lòng, cậu hoàn toàn có thể núp dưới đôi cánh của Chu Xung, sống đời vô lo vô nghĩ.

      Nhưng cậu muốn thế.

      Cậu dùng căn hộ mà Chu Xung tặng để thế chấp vay tiền chứ bán , bởi vì cậu hi vọng ngày nào đó cậu kiếm được đủ tiền để lấy lại căn hộ của mình.

      bầu trời xanh thẳm có vài vệt trắng, là dấu vết để lại khi máy bay bay qua.

      Chu Tự Hằng ngước nhìn lên bầu trời bao la, so với nó hết thảy mọi vật đều vô cùng bé , bên dưới là đám người chen chúc nhau, qua lại, bôn ba vì cuộc sống.

      “Bố, con nhớ là bố từng , hồi bố mới bắt đầu lập nghiệp, trong người xu, đúng ạ?”

      Chu Xung sinh ra ở xóm thuộc vùng núi Đại Hưng An kéo dài vạn dặm, từng dùng những con cá cơm bắt được để đổi lấy cái đồng hồ điện tử từ người dân, đó có thể coi là lần làm ăn đầu tiên trong cuộc đời .Sau đó, cầm cái đồng hồ đổi lấy củ nhân sâm của nhà ông bí thư chi bộ trong núi.Ra khỏi núi, lại dùng nhân sâm để đổi lấy tem phiếu mua lương thực, nhưng những tem phiếu này vì bị chuyển giao nhiều lần nên chỉ đổi được vải dệt.

      Cuối cùng, đổi vải lấy tiền, lại dùng tiền đổi lấy cửa hàng, cứ đổi đổi lại rồi cũng tạo nên Thịnh Quang của ngày hôm nay.

      Câu chuyện này được lưu truyền rộng rãi ở đất Nam Thành, chính Chu Xung cũng thường hay khoe với con trai.

      Đầu bên kia, Chu Xung lên tiếng.

      hiểu ý của con trai, nhưng muốn đáp lại.

      Chu Tự Hằng tiếp: “Con cũng nhớ là, hồi con còn bé, có mấy lần công ty của bố cũng đứng trước nguy cơ phá sản.” Giọng cậu rất nhàng, “Nhưng lúc đó cũng có ai giúp bố cả.”

      “Con cũng nhớ là, con gọi điện cho bố, lúc đó bố ở Hải Nam, bố bảo bố mệt chết được, sau đó con với bố là con làm chỗ dựa cho bố, cuộc chuyện này bố ghi lại.” tới đây, cậu khẽ cười tiếng.

      Chu Xung cũng cười, : “Khi ấy con còn , làm gì hiểu mấy chuyện làm ăn này.” thở dài cái, “Con giống bố, hồi xưa bố có ai làm chỗ dựa, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, nhưng bây giờ con có thể dựa vào bố mà, có ai gì đâu.”

      Tử thừa phụ nghiệp, thiên kinh địa nghĩa.*

      *(Con kế nghiệp cha là đạo lý hiển nhiên.)

      Huống hồ lại chỉ có đứa con trai là Chu Tự Hằng.

      “Nhưng con muốn mãi mãi bị người ta gọi là con trai của Chu Xung, con muốn người ta nhắc đến bố bằng cụm từ bố của Chu Tự Hằng.” Chu Tự Hằng , “Đây là lần đầu tiên con tự mình đối mặt với khó khăn, con hiểu năng lực của bản thân, con muốn dựa vào chính mình, muốn nhờ cậy bất cứ ai, nếu có ngày con thể nào giải quyết được chuyện này, con xin thề là con lên tiếng nhờ vả bố.”

      “Bố, sau này con làm chỗ dựa cho bố.”

      Chứ phải bố làm chỗ dựa cho con.

      Chu Xung cảm thấy mũi mình cay cay, trong lòng hơi mất mát, nhưng cũng rất tự hào, cuối cùng chỉ biết : “Con trai bố trưởng thành rồi.”

      Chu Tự Hằng cúp máy, lần nữa vào phòng họp, đối mặt với câu hỏi của Trần Tu Tề.

      “Nếu như thành công, làm lại từ đầu.” Chu Tự Hằng cười .

      Ánh nắng ban mai chiếu vào trong phòng, làm bừng sáng và ấm áp vô cùng, nụ cười của Chu Tự Hằng vẫn giữ môi, cậu cho Trần Tu Tề nghe, cũng là cho tất cả thành viên trong đội luôn: “Bởi vì chúng ta vẫn còn trẻ mà.”

      Hăm hở cuồng nhiệt, tựa như ánh mặt trời rực rỡ.
      ---
      Chương 104: Mai đăng kịp ngày kia nha :))
      Last edited: 13/5/18

    5. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      558
      Được thích:
      553
      sao nhanh vậy chỉ muốn đọc tiếp thôi
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :