1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. xukem

      xukem Active Member

      Bài viết:
      106
      Được thích:
      109
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 109

      Từ tháng 10 năm 2007 đến tháng 9 năm 2008, Weiyan tiến vào giai đoạn phát triển mạnh mẽ, người sử dụng tăng chóng mặt, là trang mạng xã hội rất nổi tiếng trong nước, nhận được nhiều quan tâm, Chu Tự Hằng sau khi suy tính nhiều phương diện, quyết định đồng ý hợp tác với công ty điện tử thuộc thung lũng Sillicon (thuộc bang California, Mỹ).

      Công ty này rất xem trọng tiền đồ của Weiyan, họ dùng mười triệu đô la để giành lấy 10% cổ phần của công ty cùng vị trí trong hội đồng quản trị, mấu chốt là công ty đó tỏ ý tán thành với những ý tưởng chiến lược của Chu Tự Hằng, can dự vào cơ cấu hoạt động của công ty.

      Cho nên hiệp định được kí kết.

      CEO của công ty bên Mỹ đích thân bay tới Bắc Kinh để gặp Chu Tự Hằng và kí kết thỏa thuận hợp tác, qua đó có thể thấy thành ý và tôn trọng của họ giành cho công ty với tuổi đời còn quá non trẻ là Weiyan.

      Có được ủng hộ về mặt tài chính, Weiyan bắt đầu xây dựng Server của mình, chuyển tên miền từ “The Weiyan” thành “Weiyan”, đồng thời nâng cấp các chức năng của phần mềm, thực việc mở API*.

      *(API là viết tắt của Application Programming Interface (giao diện lập trình ứng dụng), là phần mềm trung gian cho phép 2 ứng dụng giao tiếp với nhau. Mỗi khi sử dụng các ứng dụng, chẳng hạn như Facebook, hoặc các ứng dụng gửi tin nhắn tức hoặc kiểm tra thời tiết điện thoại, đồng nghĩa với việc bạn sử dụng API.)

      Weiyan tựa như thân cây, mạnh mẽ đâm chồi nảy lộc dưới tỉ mỉ tưới tắm và chăm sóc, tràn trề sức sống, hoàn toàn có khả năng trở thành cây đại thụ chọc trời.

      Tiếc là trời toại lòng người.

      có bất kì dấu hiệu hay báo động trước, cũng có bất kì nhắc nhở nào, cứ thế im hơi lặng tiếng gửi tới tờ giấy, phát ngôn của người sử dụng trang mạng xã hội Weiyan động chạm đến vấn đề chính trị, lập tức ra lệnh cưỡng chế tạm dừng hoạt động để chỉnh đốn và cải cách.

      Tháng chín năm nay lạnh hơn tháng chín năm ngoái chút, vừa mới vào thu nhưng ánh mặt trời bị tầng mây dày che phủ, gió lạnh thổi tới làm rơi những chiếc lá cây ngô đồng, cửa sổ của tầng cao nhất cũng bị phủ lớp sương mờ.

      Trần Tu Tề an vị phía trước cửa sổ, nghe vị cổ đông của công ty điện tử ở Mỹ càu nhàu bằng tràng tiếng : “Tại sao lại đụng chạm đến vấn đề chính trị? Chẳng lẽ ban quản trị của Weiyan xét duyệt các bài đăng sao? Chẳng lẽ nhân viên của các cậu đều bị mù hết à?!”

      ai đáp lại, mặc dù tất cả đều nghe hiểu lời ông ta .

      Vị cổ đông bên Mỹ cực kì tức giận, ông ta chống tay lên mặt bàn đứng dậy, tay phải đưa ra chỉ trỏ trong hư , hướng ngay Chu Tự Hằng mà : “Đầu tư vào Weiyan, chính là quyết định sai lầm nhất của công ty chúng tôi từ trước cho tới nay!!”

      Tại sao lại là quyết định sai lầm nhất?

      Tên miền Weiyan rạng sáng hôm nay bị cưỡng chế ngừng hoạt động, kéo theo rất nhiều rắc rối, phần hiển thị của mục tra cứu trong trang Weiyan cũng phù hợp với quy định của pháp luật, chuyện ngừng hoạt động trở thành , hẹn ngày trở lại.

      Weiyan trong thời điểm danh tiếng lẫy lừng, trong nháy mắt biến thành hư , chỉ lưu lại cái xác ngoài trống trơn, có lẽ chỉ ít ngày nữa phá sản.

      Đồng nghĩa với việc 10% cổ phần đầu tư vào công ty cũng bị trôi sông.

      Những hạt mưa rơi vào cửa kính phát ra những thanh tí tách, bầu khí trong phòng họp vô cùng căng thẳng, như thể sắp nổi lên cơn bão cực lớn, mà Chu Tự Hằng chính là trung tâm của cơn bão đó.

      Dường như nghe thấy những lời khó nghe của vị cổ đông kia, nét mặt vẫn rất bình thản, lông mi khẽ khép lại, phủ lên đôi mắt sáng, hai tay khoanh trước ngực, các ngón tay nhàng gõ nhịp.

      Thái độ này khiến cho vị cổ đông kia càng nổi giận hơn, trừng mắt nhìn Chu Tự Hằng, trước khi ông ta lên tiếng Chung Thần nhịn được mà xen ngang: “Chuyện Weiyan bị ngừng hoạt động chúng tôi còn sốt ruột hơn ông nhiều! Chúng tôi đâu có muốn chuyện này xảy ra chứ!”

      Chung Thần vẫn còn ít tuổi nên quen mấy lời phản bác, thái độ có hơi tức giận.

      Vị cổ đông Mỹ cũng kìm được tâm trạng, nhìn lượt những người sáng lập trẻ tuổi của Weiyan, lạnh lùng : “Trước khi đầu tư cho Weiyan, tôi từng nghe người ta câu thành ngữ của nước các cậu, đó là “Thịnh cực tất suy”, đáng tiếc lúc đó tôi mấy hiểu, cứ thế ngu ngốc mà kí kết hợp tác với các cậu.”

      Ông ta dùng câu cực kì khó nghe để tổng kết lại lịch sử phát triển của Weiyan, bỏ qua hoàn toàn mọi cố gắng mà Weiyan từng trải qua, trực tiếp định nghĩa lại bằng câu “Thịnh cực tất suy”.

      Chung Thần vô cùng phẫn nộ, định Chu Tự Hằng lại giơ tay ý bảo cậu ta im lặng.

      Trong suốt cuộc họp cổ đông, Chu Tự Hằng chưa câu nào, nét mặt cũng thể ra hỉ nộ ái ố, nhưng lúc này lại hơi nhếch môi cười, đứng lên với vị cổ đông Mỹ: “Tôi tin câu ‘Thịnh cực tất suy’, tôi chỉ tin câu ‘Khổ tận cam lai’* mà thôi.”

      *(Khổ tận cam lai: hết khổ đến sướng, thời kỳ gian khổ qua, giờ đến lúc hưởng sung sướng.)

      có ưu thế về chiều cao, lúc đứng lên, đỉnh đầu che khuất ánh sáng đèn, bên ngoài bầu trời u, làm cho gương mặt trông càng thêm phần lạnh lùng.

      giơ tay hướng ra bên ngoài, nhìn vị cổ đông Mỹ, cười nhạt : “ thong thả, tiễn.”

      Vị cổ đông Mỹ lặn lội đường xa tới đây, tức giận đến sùi bọt mép, mở cửa bỏ , cùng lúc đó, mấy nhân viên đứng chờ bên ngoài cũng vào trình đơn xin thôi việc với Tiết Nguyên Câu, những lá đơn được viết với đủ các nguyên nhân khác nhau, nhưng tất cả đều có chung mục đích là rời khỏi Weiyan.

      Trần Tu Tề cũng nhận được hai lá đơn xin thôi việc, là người của tổ lập trình do chính đích thân phỏng vấn rồi tuyển chọn.

      Trần Tu Tề năm nay là sinh viên năm cuối, sắp tốt nghiệp đại học, giống với những người bạn cùng khóa mải tìm việc làm hoặc chuẩn bị thi cao học, nghiệp của mình, hơn nữa tính đến hôm nay cũng coi như khá thành công, sau khi có thêm cổ đông gia nhập vẫn nhận được 8,5% cổ phần mỗi tháng.

      Trong độ tuổi hai mươi, Trần Tu Tề cảm thấy rất nhiệt huyết và mãn nguyện.

      Nhưng khi nhận được lá đơn xin thôi việc, mới chính thức hiểu được cái gì gọi là “Lòng người dễ đổi thay”, cái gì gọi là “Cây đổ bầy khỉ tan*”.

      *( câu thành ngữ của Trung Quốc, ý cây đổ rồi bầy khỉ leo cây cũng chạy hết.)

      Nhân viên của tổ lập trình dám nhìn thẳng vào mắt Trần Tu Tề, cứ ấp úng mãi được câu nào.

      “Sao các có thể làm như vậy?” Chung Thần hai mắt đỏ hoe .

      “Mỗi người đều có chí hướng riêng của mình.” Chu Tự Hằng hời hợt , vừa là với các nhân viên xin thôi việc, cũng vừa là lời đáp đối với câu hỏi của Chung Thần.

      “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, nhưng tai vạ ập đến cũng tự bay những nơi khác nhau.” Sầm Gia Niên dựa lưng vào cửa .

      Ý đến cả vợ chồng cũng chưa chắc đồng lòng, chứ đừng đến mối quan hệ giữa chủ và nhân viên.

      Chu Tự Hằng tiếp nhận tất cả những lá đơn từ chức, nắm chặt trong lòng bàn tay, đưa mắt nhìn quanh đại sảnh của công ty.

      phần ba số đồng nghiệp rời , còn lại các nhân viên khác trong trạng thái uể oải, ánh mắt tràn ngập lo sợ bất an, tuy ngồi trước máy tính nhưng cũng biết phải làm gì, Weiyan đóng cửa, bọn họ còn biết làm gì đây.

      Lồng ngực Trần Tu Tề như bị tảng đá lớn đè ép, khiến cho thở nổi, chỉ đành phải nới lỏng cà vạt.

      Biểu của Chu Tự Hằng lại tương đối thoải mái, miệng vẫn giữ nụ cười, ánh mắt vẫn có tự tin, đứng bậc thang, nhìn kĩ từng gương mặt của các nhân viên, lúc sau mới lên tiếng: “Mọi người hẳn biết chuyện Weiyan bị lệnh cưỡng chế dừng hoạt động để chỉnh đốn tin tức, mà tôi cũng biết là trong số mọi người ở đây, có nhiều người nhận được điện thoại tuyển dụng của các công ty khác, nếu mọi người muốn xin mời rời khỏi Weiyan và gia nhập những công ty đó.”

      “Đừng , tôi tin chắc là mọi người tính toán hết rồi.” Chu Tự Hằng cười đùa, tay run run cầm chồng dầy đơn xin từ chức.

      Chu Tự Hằng để chồng đơn sang bên, tiếp: “Mặt khác, trong thời điểm Weiyan gặp khó khăn, nếu các chọn cách rời như những người khác, Chu Tự Hằng tôi xin lời cảm ơn sâu sắc từ tận đáy lòng, cảm ơn các toàn tâm toàn ý tin tưởng tôi, tin tưởng giám đốc Trần, tin tưởng quản lý Chung, tin tưởng quản lý Sầm, tin tưởng quản lý Tiết…”

      tên từng người , sau đó cười : “ năm trước Weiyan cũng từng gặp khó khăn, rất nhiều nhân viên cũ ở đây cũng biết rồi, lúc ấy số vốn lưu động mà Weiyan có chỉ vỏn vẹn 150 vạn, chúng ta gặp phải đối thủ mạnh, vì muốn duy trì ngân sách mà thậm chí còn phải cắt giảm số nhân viên, nhưng cuối cùng vẫn gắng gượng mà vượt qua được.”

      “Bởi vì sao?” hỏi ngược lại, sau đó tự đáp: “Vì chúng ta còn trẻ, thất bại đứng dậy làm lại thôi!”

      Hồi ức được kể lại trong thời điểm này, khiến cho rất nhiều người kìm được nước mắt.

      Chu Tự Hằng lần nữa quay về chuyện chính: “Lần này Weiyan lại tiếp tục gặp phải khó khăn lớn, tôi đứng ở đây để cam đoan với mọi người, rằng Weiyan sụp đổ cách dễ dàng như vậy, thành công của chúng ta cũng dễ dàng bị xóa , tôi muốn chịu thất bại, cũng muốn để cho mọi người phải chịu thất bại cùng tôi.”

      ngẩng cao đầu, giọng điệu rất hùng hồn: “Mong mọi người hãy cho tôi thêm chút thời gian, tin tưởng chúng tôi thêm lần nữa, chúng tôi tìm được cách giải quyết, Weiyan được hoạt động trở lại trong thời gian rất sớm thôi.”

      Lời của Chu Tự Hằng giống như viên thuốc an thần cho tất cả mọi người, chỉ hứa hẹn suông đầu lưỡi, mà còn tình hình thực tế giờ cho mọi người biết.

      Chu Tự Hằng luôn giữ được chững chạc và tự tin, tỉnh táo lại quả cảm, tuổi còn trẻ nhưng suy nghĩ rất chín chắn.

      Nhưng chỉ có Trần Tu Tề đứng đằng sau trông thấy, bàn tay Chu Tự Hằng nắm lại rất chặt, mu bàn tay lộ gân xanh, nhưng vì để ra sau lưng nên ai trông thấy là tay chảy đầy mồ hôi.

      Chu Tự Hằng phải là người luôn có tự tin, cũng có khi sợ hãi, sợ Weiyan thể vực dậy nổi.

      Chẳng qua vì là thủ lĩnh dẫn dắt đoàn quân, nên phải bình tĩnh và tỉnh táo, ít nhất ngoài mặt phải tỏ ra như vậy, tuy phải chịu áp lực rất lớn, nhưng vẫn cố gắng lên tinh thần cho mọi người.

      Chỉ điểm này thôi cũng khiến Trần Tu Tề phải ngưỡng mộ.

      Trong nháy mắt, đột nhiên cảm thấy Chu Tự Hằng trưởng thành rồi.

      năm trước khi công ty gặp vấn đề, Chu Tự Hằng còn nổi giận đùng đùng, nhưng năm sau học được cách ứng xử đúng đắn.

      Thời gian mài dũa Chu Tự Hằng thành viên ngọc đẹp sáng bóng.

      Cho nên Trần Tu Tề rất tin tưởng lời Chu Tự Hằng tìm ra được cách giải quyết, cho nên cực kì phấn chấn vào phòng làm việc, cùng bàn bạc với Chu Tự Hằng.

      ra chưa có cách giải quyết nào cả, ít nhất bây giờ em vẫn chưa nghĩ ra.” Chu Tự Hằng gỡ bỏ tất cả ngụy trang bên ngoài, kéo rèm cửa sổ ra, đứng quan sát thành phố bên dưới, những cơn mưa tháng chín khiến cho bầu trời như được phủ lớp lụa mỏng màu xám tro, cành khô lá úa bị gió thổi bay, thành phố trở nên ảm đạm tiêu điều.

      Trần Tu Tề ngây người.

      Chu Tự Hằng hỏi: “Phía bên công ty liên doanh thế nào rồi?”

      “Mấy công ty từng có qua lại với chúng ta bây giờ đều từ chối trao đổi.” Trần Tu Tề miễn cưỡng lên tinh thần, cười khổ .

      Chu Tự Hằng ngờ là tình hình lại diễn biến như vậy.

      Thị trường internet giống như cái bánh ngọt, Weiyan có bối cảnh, có nguồn nhân lực hùng hậu, cũng có tài chính, nhưng lại chiếm miếng bánh lớn nhất, mặc cho những người khác phải thi nhau giành giật lấy góc của riêng mình.

      Đụng chạm đến chính trị chỉ là lý do đường hoàng, còn nguyên nhân chính là, nhà tư bản lớn muốn tiến vào và chiếm giữ thị trường mạng xã hội, nhưng giờ Weiyan quá phát triển, nên trước tiên phải đuổi được Weiyan họ mới có thể nhận được miếng bánh ngọt béo bở ấy.

      Tuy cách ăn có hơi khó coi, nhưng lịch sử từ trước đến nay đều chỉ do người thắng viết.

      Mấy năm sau, tan thành mây khói, liệu có mấy ai còn nhớ tới cái tên Weiyan?

      Chu Tự Hằng vô thức chạm tay lên mặt kính thủy tinh, khung cảnh màu xám tro càng làm nổi bật lên các ngón tay trắng muốt như ngà voi của .

      Trần Tu Tề có thể hiểu được tâm trạng của Chu Tự Hằng lúc này, lập tức ra tin tức tốt duy nhất trong ngày hôm nay: “Nhưng mà, vẫn còn có công ty Sơn Hải là bằng lòng hợp tác với chúng ta.” bổ sung thêm, “Mặc dù biết vì sao bọn họ lại làm vậy, nhưng…”

      Trần Tu Tề mấp máy môi, nhìn góc mặt nghiêng của Chu Tự Hằng, : “Chúng ta có nên hẹn ngày gặp bọn họ ?”

      Công ty Sơn Hải là công ty duy nhất đưa nhánh ô liu ra với Weiyan, trong lần xem xét đầu tiên, Chu Tự Hằng lựa chọn hợp tác với công ty họ, nhưng hôm nay, Sơn Hải lại trở thành lựa chọn cuối cùng của Weiyan.

      “Họ có ý như vậy là tốt rồi.” Chu Tự Hằng thở dài , “Nếu hợp tác thành công với Sơn Hải, để em trở về gặp bố chuyến vậy.”

      cúi thấp đầu, giống như con thú bị thương.

      Lúc xoay người lại, Trần Tu Tề mới phát là Chu Tự Hằng vẽ lên cửa kính rất nhiều hình mặt trăng.

      “Vốn em còn định cầu hôn Minh Nguyệt.” Chu Tự Hằng lấy chiếc nhẫn màu bạc từ trong túi ra, , “Nhưng xem ra bây giờ được rồi.”
      ---
      Bố Xung chắc ở nhà sốt ruột lắm rồi đấy, dám cá là thằng con mà về nhờ ông ý giúp là ông ý sướng muốn nhảy cẫng lên mất :))
      Chương sau lại gặp em Nguyệt rồi, cảm động lắm đấy các :3
      Chương 110: 25/5/18
      Last edited: 24/5/18

    3. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      Cảm thấy chương này ngắn quá à, tks @Ngân Nhi nha
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      558
      Được thích:
      553
      chu chu về nhờ giúp đỡ của bố chu
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Ta cá là bố Xung là người đứng sau công ty Sơn Hải này. Đụng phải chính trị chỉ có bố mới bằng lòng giúp con thôi chứ người lạ ai có gan như thế!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :