1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Giang Amy

      Giang Amy Well-Known Member

      Bài viết:
      261
      Được thích:
      472
      Chắc cú này muốn lội ngược dòng phải cần có trợ giúp của bố chu r, mà t đoán chắc cty sơn hải này cũng có liên quan đến bố chu. Ở thấy đề cập Weiyan k có bối cảnh, k có nhân lực, cũng k có tài chính là t thấy hơi nghi nghi là sau này có 1 màn công khai thân phận của chu chu, mặc dù cậu muốn mn công nhận mình bằng thực lực nhưg k thể chối cãi đc nếu như mn biết hậu thuẫn sau lưng cậu to lớn tn lúc đó họ cũng phải nể cậu vài phần. Chuẩn bị lại có 1 hồi cảm động lệ rơi khoé mắt r ^_^

    2. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Chu Chu hãy thỏa mãn nỗi lòng của ông bố quốc dân nào..
      A fangNgân Nhi thích bài này.

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 110

      Có thể vì trong lòng buồn bực và phiền muộn, nên Chu Tự Hằng đứng yên dựa vào vách tường, dáng vẻ khác hoàn toàn so với lúc đứng trước mặt các nhân viên, cúi đầu, mắt nhìn vào chiếc nhẫn trong tay.Trong phòng làm việc bật đèn, chỉ có ánh sáng mông lung mờ mờ từ bên ngoài chiếu vào mặt của chiếc nhẫn.

      màu trắng thuần khiết, hoa văn cầu kì, đơn giản nhưng mất tinh tế.

      Ánh sáng chiếu vào góc mặt nghiêng của Chu Tự Hằng, sáng tối đan xen nhau.

      Trần Tu Tề khỏi nhớ lại thời gian gần đây tinh thần của Chu Tự Hằng rất tốt, tần suất ra vào trung tâm thương mại cũng nhiều hơn bình thường, dựa theo hiểu biết của về Chu Tự Hằng, khẳng định là cậu ta chuẩn bị hết cho buổi lễ cầu hôn rồi, chỉ còn đợi đến thời điểm thích hợp mà thôi.

      Chu Tự Hằng chắc hẳn phải rất mong đợi đến giây phút cầu hôn, nhưng ngờ Weiyan lại gặp khó khăn, cắt đứt mọi kế hoạch định sẵn.

      người đồng nghiệp, cũng là người bạn tốt, Trần Tu Tề quyết định an ủi Chu Tự Hằng chút: “Sao mà được? Tính cách của Minh Nguyệt em cũng phải là biết, chỉ cần em đưa nhẫn cầu hôn ra là bé nhất định đồng ý thôi.”

      Trần Tu Tề rất chắc chắn, cho rằng đây là chuyện đáng để ăn mừng, là tin tức tốt hiếm hoi trong ngày hôm nay.

      Chu Tự Hằng hoàn toàn tán thành lời Trần Tu Tề , nhưng vẫn cảm thấy vui lên được, đem chiếc nhẫn thu gọn trong lòng bàn tay, lắc đầu : “Nhưng em hi vọng rằng em ấy đồng ý.” lúc sau, lại bổ sung thêm, “Dưới tình thế Weiyan sắp bị phá sản như bây giờ.”

      Chu Tự Hằng đứng thẳng lưng, lần nữa tới bên cửa sổ, hình mặt trăng vẽ bị nước mưa xóa mất, kéo rèm cửa lại, bật đèn rồi ngồi xuống ghế.

      Bình thường vào lúc này phải ngồi đây kí hàng loạt các văn kiện được gửi đến, cùng tổ kỹ thuật bàn luận về những vấn đề khó khăn trong việc mở API, hoặc là lên lịch hẹn gặp đối tác, tìm con đường giúp cho công ty ngày càng phát triển.

      Nhưng hôm nay, lại có việc gì để làm, chỉ ngồi ghế xoay, buồn chán nhìn màn hình máy tính đen ngòm.

      Trong thời điểm Weiyan phát triển mạnh mẽ, Chu Tự Hằng cực kì tự tin, cho rằng có gì mà mình làm được, chỉ cần có quyết tâm là biến ước mơ thành thực, bây giờ khi sóng gió ập tới, mới hiểu được thực tế tàn khốc đến mức nào.

      Chu Tự Hằng khỏi nhớ lại thời nổi loạn của mình, trong đêm tuyết rơi, Chu Xung đột ngột với rằng, ông muốn kết hôn.

      Khi ấy gì với bố nhỉ?

      Cậu bé con Chu Tự Hằng ngây ngô – [Chúng ta có nhiều tiền cũng được mà.]

      Nhưng bố dịu dàng và cố chấp với rằng – [, chúng ta thể.]

      [Bố muốn con phải chịu khổ.]

      Chu Xung từng là nhân vật phóng khoáng cuồng dã đến mức nào, vậy mà cũng phải cân nhắc vì cuộc sống, chấp nhận thỏa hiệp với thực mà mình hề mong muốn.

      Bây giờ nghĩ đến chính bản thân mình, Chu Tự Hằng cũng muốn Minh Nguyệt phải theo chịu khổ, tất nhiên cũng đến mức đó, nhưng khó khăn trắc trở trong cuộc sống là điều thể tránh khỏi.

      muốn ích kỷ như vậy.

      Trần Tu Tề hiểu là Chu Tự Hằng băn khoăn chuyện gì, hơn nữa còn cho rằng Chu Tự Hằng suy nghĩ quá bi quan, tới trước bàn, lấy góc nhìn của người ngoài cuộc ra để : “Weiyan vẫn còn nhận được giúp đỡ, mà em cũng phải chỉ có duy nhất Weiyan, em còn có Thịnh Quang, gia cảnh của Minh Nguyệt cũng tồi chút nào, dù có thế nào nữa cuối cùng em vẫn là người thừa kế của tập đoàn Thịnh Quang mà.”

      tới đây, Trần Tu Tề bỗng dừng lại chút, dùng ngữ điệu thăm dò để hỏi: “Em ngu ngốc đến mức muốn tự làm tất cả mọi việc mà dựa vào gia đình để chứng tỏ bản thân đấy chứ?”

      Chu Tự Hằng liếc cái, tức giận : “ dựa vào gia đình em lấy đâu ra tiền vốn để làm ăn chứ?!!”

      có tự ái của bản thân, nhưng cũng phải dạng ngoan cố bảo thủ, luôn lưu lại cho Weiyan con đường lui cuối cùng, chính là dựa vào tập đoàn Thịnh Quang.

      Trần Tu Tề có phần ngượng ngùng, biết làm gì hơn là quay về chủ đề cũ: “Vậy tại sao em lại muốn cầu hôn, muốn Minh Nguyệt đồng ý?”

      người con trai vẫn còn độc thân, ngoài lần nổi loạn duy nhất hồi cấp ba ra Trần Tu Tề còn tâm tư muốn tìm bạn nữa, cộng thêm việc bên cạnh cũng toàn là đám cẩu độc thân, cho nên lại càng suy nghĩ đến chuyện đương, vì vậy mà cũng hiểu được nỗi lòng của Chu Tự Hằng.

      Trong ấn tượng của Chu Tự Hằng là người thuộc phái hành động, khi nghĩ đến cái gì là nhất định phải làm được.

      Thế mà hôm nay, Chu Tự Hằng tuy muốn hái trăng, nhưng lại do dự dám.

      “Em cầu hôn Minh Nguyệt, là vì muốn cùng em ấy tạo thành gia đình.” Chu Tự Hằng đáp, “Nhưng tại em có đủ năng lực để gánh vác gia đình.”

      Cho dù Weiyan có phá sản vẫn có thể có cuộc sống giàu sang ấm no, yên bình hưởng thụ.

      Thế nhưng có thể nhất thời phụ thuộc vào gia đình, chứ thể núp dưới chở che của gia đình suốt cả đời được.

      Giờ đây mới hoàn toàn hiểu , thế nào gọi là “Trách nhiệm gia đình”.

      Chính là loại gánh nặng vừa ngọt ngào nhưng cũng nhiều âu lo.

      Con người trong từng thời điểm có thể tự tin sợ trời sợ đất, nhưng cũng phải học được cách thỏa hiệp đúng lúc.

      Chu Tự Hằng thả chiếc nhẫn trong tay ra, để nó lọt sâu vào túi áo, đưa tay lau mặt rồi lần nữa gọi mọi người vào họp.

      Tâm trạng của thay đổi rất nhanh, hoặc có thể rất biết cách ngụy trang, che giấu tâm tư, sau lúc buồn phiền, trở lại dáng vẻ phấn chấn, dặn dò Sầm Gia Niên: “Cậu mau chóng thu xếp tài liệu của Weiyan từ trước đến nay, chúng ta tới gặp người phụ trách của công ty Sơn Hải.”

      Tiết Nguyên Câu cũng nhận được nhiệm vụ, cậu ta tiếp nhận, nghĩ lát rồi khỏi lên tiếng nhắc nhở: “Lúc này mà Sơn Hải vẫn còn muốn hợp tác với chúng ta, liệu có phải là cái bẫy ?”

      là phúc phải họa, là họa thể tránh.” Chu Tự Hằng đáp, “Coi như là cái bẫy cũng phải nhảy xuống xem xem nó sâu hay cạn.”

      Giọng của rất trầm, như thể lại lần nữa chuẩn bị phá phủ trầm chu.

      Công ty bắt đầu bận rộn trở lại sau cả buổi sáng làm gì, kim đồng hồ cứ thế trôi , lúc Chu Tự Hằng tuyên bố tan làm ánh đèn đường của thành phố được bật sáng hết, màn đêm đen sâu thẳm, xe cộ qua lại dứt.

      Minh Nguyệt bận rộn trong nhà bếp, thỉnh thoảng lại kiễng chân lên nhìn ra cửa sổ, tay vẫn cho những quả dâu tây căng mọng vào máy ép hoa quả.

      Tiếng máy ép hơi lớn nên Minh Nguyệt nghe thấy tiếng mở cửa, cũng biết là Chu Tự Hằng về nhà, còn bất ngờ ôm lấy từ phía sau.

      “Em kiễng chân nhìn cái gì thế?” Chu Tự Hằng nhàng hỏi.

      nhích tới gần, áp mặt vào gáy , nhiệt độ trong nháy mắt tăng vọt, làm cho Minh Nguyệt run cả tay, tí nữa làm đổ cái máy ép.

      Tuy trong lòng hơi giận dỗi, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Em nhìn xem về nhà chưa.”

      Giọng của rất dịu dàng, ra hai chữ “Về nhà” rất dễ nghe, triền miên lưu luyến, Chu Tự Hằng làm việc cả buổi chiều, nghe như vậy, trong lòng như muốn tan ra thành nước.

      cảm thấy Minh Nguyệt quá ngọt ngào, làm chẳng biết thêm câu gì nữa, chỉ biết ôm chặt eo , hôn lên đỉnh đầu cái.

      Cho dù chỉ là cái hôn cũng khiến lòng Minh Nguyệt vui sướng muốn nở hoa, có qua có lại, rót sữa tươi dâu tây pha xong vào cốc thủy tinh rồi đưa cho Chu Tự Hằng, lại chạy khỏi lòng , bưng thức ăn để lên bàn.

      Nhìn rất ra dáng bà chủ gia đình, bận trước bận sau, thấy chồng về bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, còn chăm lo việc nhà đâu ra đấy nữa.Từ khi Minh Nguyệt chuyển về đây ở, mấy việc này dường như làm biết mệt.

      Tất nhiên là bà chủ nhà này còn chưa quen việc bếp núc cho lắm, chỉ biết ép nước trái cây, chiên trứng và cắm cơm thôi, còn thức ăn vẫn phải mua từ bên ngoài về.

      Nhưng dù thế Chu Tự Hằng vẫn luôn khen hiền lành đảm .

      Minh Nguyệt tuy thường xuyên được nghe khen như vậy, nhưng vẫn đỏ mặt xấu hổ thôi, thế mà hôm nay lại khác, tiếp nhận lời khen đó của , còn nghiêm túc : “Nếu bọn mình kết hôn em còn hiền lành đảm hơn nữa.”

      Gò má nhuộm sắc hoa đào, vì còn ít tuổi nên da dẻ cũng trắng nõn căng bóng, khác với những bé cùng lứa khác, Minh Nguyệt vui vẻ vẽ ra bức tranh cuộc sống sau khi kết hôn từ rất lâu rồi, : “Em người vợ tốt, cũng người mẹ tốt.”

      Tại sao lại nghĩ đến những điều ấy?

      Bởi vì sinh nhật hai mươi tuổi của sắp đến rồi, lời hứa cầu hôn của Chu Tự Hằng cũng sắp được thực .

      Cho nên lúc xong, Minh Nguyệt liền ngước mắt nhìn Chu Tự Hằng, mong đợi lời gì đó với mình.

      Nhưng điều khiến cho thất vọng chính là, Chu Tự Hằng lại chọn cách im lặng, hơn nữa còn đặt đũa xuống, ngồi yên như pho tượng, lông mi dài phản chiếu cái bóng dày gương mặt.

      Minh Nguyệt là rất nhạy cảm, chỉ trong nháy mắt đoán ra được điều gì, ngừng chút rồi do dự hỏi: “Có phải là, bây giờ lại muốn cầu hôn em nữa đúng ?”

      cắn môi rồi tiếp: “Là bởi vì tình trạng giờ của Weiyan sao?”

      Chuyện Weiyan đóng cửa là tin hot đối với cộng đồng mạng xã hội, tất cả những người sử dụng đều thể đăng nhập vào Weiyan, Minh Nguyệt cũng mới biết tin lúc sáng.

      hỏi bằng chất giọng rất nhàng, tựa như cọng lông vũ rơi xuống ngực Chu Tự Hằng, nhưng lại nặng như đỉnh núi Thái Sơn, Chu Tự Hằng bế từ ghế lên rồi đặt ngồi đùi mình, ôm mặt , bốn mắt nhìn nhau.

      đôi mắt đào hoa đa tình, nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời như con mèo trung thành.

      Chu Tự Hằng hôn lên mắt , : “ nhớ lúc tỏ tình với em, lúc ấy tính khí cực kì tốt, còn tức giận mà mắng em nữa, tóm lại là màn tỏ tình rất qua loa.”

      mở miệng vậy, cũng biểu lộ tâm tư của mình.

      Minh Nguyệt lại : “Nhưng em vẫn rất vui mà, kể cả bây giờ có cầu hôn qua loa với em em cũng vui sướng muốn bay lên trời.”

      Mũi của đỏ ửng cả lên, dáng vẻ đáng thương : “ đấy, chừng em còn có thể sướng đến ngất ấy chứ.”

      Lại bắt đầu linh tinh rồi.

      Chu Tự Hằng lau nước mắt cho , ghé vào muốn hôn lên môi , thế nhưng Minh Nguyệt lại khó có lúc bực bội đẩy ra, : “Em cần hoa, cũng cần nến, cần phải quỳ gối, chỉ cần cầu hôn em thôi!”

      hàng lông mi của còn đọng giọt nước mắt, ở dưới ánh đèn nhìn như thạch vậy.

      tuy có vẻ ngoài mảnh mai, nhưng tính cách lại rất ngang bướng và cố chấp.

      nỡ làm vậy với em.” Chu Tự Hằng giam trong ngực mình, giống như ôm con búp bê sứ dễ vỡ, thầm chuyện bên tai .

      rất thích như vậy, cảm thấy hành động đó rất thân mật, lại nhàng tiếp: “ muốn giấu em , đặt em ở nơi tốt đẹp nhất, cẩn thận nâng niu giữ gìn, để em phải sợ, để em phải khổ, để em phải lưu lạc khắp nơi, cảm nhận được an toàn.Nhưng bây giờ thể đảm bảo cho em những điều đó.”

      từng đọc được những câu này trong cuốn sách, rất phù hợp với tình cảnh lúc này.

      Nhưng Minh Nguyệt lại muốn nghe Chu Tự Hằng lời ngon ngọt, thò tay vào túi áo , mò thấy cái nhẫn: “Nhưng mua nhẫn cầu hôn rồi mà.”

      lấy chiếc nhẫn ra rồi giơ trước mặt : “ ràng là cũng muốn cầu hôn em đấy thôi.”

      Chiếc nhẫn được ánh đèn chiếu sáng, mặt trong còn được khắc hình mặt trăng cong cong.

      Minh Nguyệt dứt khoát đeo nhẫn vào ngón tay mình: “Em biết là muốn chờ tới khi Weiyan vượt qua cửa ải khó khăn này, cũng biết là muốn chuẩn bị buổi lễ cầu hôn hoành tráng, nhưng Chu Tự Hằng, người em muốn cưới là chứ phải là thành công của .”

      Ngón tay của thon thả tinh tế, làm nổi bật lên vẻ đẹp của chiếc nhẫn.

      cần Chu Tự Hằng mở lời, cần quỳ gối, cần hoa tươi, Minh Nguyệt cứ thế tự đeo nhẫn vào tay mình.

      Chiếc nhẫn cầu hôn của Chu Tự Hằng.

      “Em muốn được cùng ngắm cầu vồng, cũng sẵn lòng cùng vượt qua mọi khó khăn.” Minh Nguyệt ngẩng đầu hôn lên môi .

      ---

      Lời tác giả: Viết xong mà lệ nóng quanh tròng, muốn cưới được đáng như Minh Nguyệt.

      Tặng cả nhà ngoại truyện :

      Ngày 1 tháng 4 năm 2013, Chu Tự Hằng cùng Minh Nguyệt bước vào lễ đường, dưới ánh đèn vàng rực rỡ, lúc hai bên gia đình lên phát biểu, cha của là Chu Xung thế này – “Tôi may mắn được làm cha của Chu Tự Hằng suốt 26 năm tháng lẻ bảy ngày, tính theo số ngày là 9535 ngày…”

      thứ tình cảm cùng bạn trưởng thành theo năm tháng, chính là tình thương của cha.

      Lời editor: Thông báo với các là chính văn về đôi Hằng Nguyệt kết thúc ở chương 120 nha, 3 chương còn lại là ngoại truyện của Bạch Dương và Mạnh Bồng Bồng nhé, lại sắp phải chia tay :-(( nào còn chưa viết bài cảm nhận viết để tôi còn tặng ruby thương nào :-((
      Chương 111: 27/5/18
      Last edited: 25/5/18

    4. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Trời ơi sao em có thể đáng như thế hả Nguyệt Nguyệt.
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Hiyoko

      Hiyoko Active Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      102
      :yoyo25::yoyo25::yoyo25:
      Đậu mè. Hai đứa làm tui xúc động phát khóc luôn:06(1):

      Đời chỉ mong có ty đẹp như thế
      Thank<3
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :