1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. nguyenhuyen9305

      nguyenhuyen9305 Active Member

      Bài viết:
      89
      Được thích:
      112
      có khi chúng ta thay vì tổng hợp cảnh cao trào của nam nữ chính nên tập hợp những khoảnh khắc tình cảm của hai người cha tốt nhỉ.
      bên lề tí là ta vừa đọc xong bản convert, và ra trước mắt, huhu, vì cái gì có thịt, canh rau cũng có, tác giả quá đáng lắm luôn ý, nhiều chương tung hint mà cuối cùng đãi thịt, chia tay tác giả.
      xukemNgân Nhi thích bài này.

    2. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Ha ha ta chờ phản ứng của các bạn cùng phòng khi biết Chu Tự Hằng là thái tử của Thịnh Quang.
      A fangNgân Nhi thích bài này.

    3. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      211
      Tình của cha là vô bờ bến
      ĐôngphongNgân Nhi thích bài này.

    4. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Ôi ôi ôi...bố Chu mãn nguyện chưa nào, cảm động quá. Chu Chu vừa có bà xã thấu hiểu lòng người lại có ông bố với tình tựa núi sông... còn j bằng
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 112

      Chu Xung sau khi chào hỏi con trai xong yên lặng , phải là ông cố tình giữ im lặng, mà là biết phải gì.

      Vì để suy nghĩ câu từ, cũng là do thói quen, Chu Xung do dự trong chốc lát rồi xột xoạt móc bao thuốc từ trong túi ra, châm lửa hút.

      Hôm nay khó có lúc trời đẹp đến thế, ánh mặt trời làm xua tan những áng mây đen, có điều nhiệt độ hơi thấp, ánh lửa được bật lên cứ liên tục bị gió thổi.

      Chu Tự Hằng tới bên cạnh Chu Xung, chặn lại hướng gió.

      Cuối cùng điếu thuốc cũng cháy, bốc lên làn khói màu trắng mờ.

      Làn khói tựa như tầng lụa mỏng che phủ trước mắt Chu Xung, nhưng lại như tấm gương sáng trong lòng Chu Tự Hằng, kết hợp giữa tưởng tượng và thực tế, xen kẽ thêm số chi tiết, chỉ trong chốc lát hiểu mọi chuyện.

      Cho nên lên tiếng trước, phá vỡ im lặng: “Vị đổng Hà đó, là bạn của bố à? Trước đây con chưa từng gặp chú ấy.”

      “Đổng Hà làm bên công ty đầu tư của Mỹ.” Chu Xung hút hơi thuốc, cười cái rồi vò đầu tiếp: “Bố cũng mới biết chú ấy thôi.”

      Xét thấy đổng giúp mình được việc lớn, mặc dù còn chưa làm được đến cuối cùng, nhưng Chu Xung vẫn khen người ta trước mặt con trai: “Đổng Hà là người tốt, sau này gặp con có thể gọi là chú Hà cũng được.”

      Chu Tự Hằng gật đầu, còn thẳng thắn bổ sung: “Chú Hà còn là diễn viên giỏi nữa.”

      Nghe vậy, Chu Xung càng thêm ngượng ngùng, nét mặt nở nụ cười lấy lòng, bước từng bước đến bên cạnh con trai, còn trộm liếc nhìn con cái.

      Bộ dạng rụt rè sợ sệt của ông trông chẳng khác gì học sinh hư sợ bị giáo phạt.

      Chu Tự Hằng cũng phối hợp giả vờ như phát ra Chu Xung trộm nhìn mình, mắt nhìn chăm chú ra đường, quan sát những tòa nhà xung quanh.

      Bên dưới người đến người , vậy mà ở này lại vô cùng yên lặng, chỉ có mỗi hai bố con.

      Chu Tự Hằng có vẻ như đánh giá các tòa văn phòng ở gần đây, Chu Xung vẩy tàn thuốc, : “Khu này quá đẹp con nhỉ?”

      Chu Tự Hằng đáp: “Khu này được Sơn Hải bỏ tiền ra thuê, chắc chắn phải đắt đỏ lắm.”

      nhớ lại câu của Tiết Nguyên Câu – [Có ai thuê nhà mười ngày nửa tháng lại trang hoàng như vậy.]

      Chu Xung ra còn hoành tráng hơn Tiết Nguyên Câu tưởng tượng nhiều, ông cầm điếu thuốc xua tay : “Thuê đâu mà thuê, bố con mua đấy.” Ông vốn là người rất thích thể , nhưng bỗng lại nghĩ tới chuyện nên giọng có phần trầm xuống: “Vốn là bố định mua để tặng cho con làm văn phòng công ty…”

      Ai mà ngờ con mình lại giỏi thế, ông còn chưa kịp tặng chuẩn bị xong hết rồi.

      Ganh đua so sánh là bản năng của con người, Chu Xung cũng nằm trong số đó.

      Lúc Chu Xung ganh đua với ai rất ít khi thua, mọi phương diện nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, địa vị, ông hoàn toàn có thể giành được vị trí thứ nhất, bản thân cũng thấy rất hãnh diện, nhưng chỉ riêng chuyện con cái là ông bao giờ lấy ra để ganh đua.

      Lúc Chu Tự Hằng bước vào thời kì nổi loạn, nhiều người quen của ông cứ luôn khoe khoang con mình vừa ngoan vừa học giỏi, Chu Xung nghe xong cũng chỉ cười cho qua.

      Lúc Chu Tự Hằng thay đổi rồi, cả công ty ai là đến nịnh nọt, Chu Xung cũng vẫn chỉ cười cho qua.

      phải là ông mừng, phải ông quan tâm, mà là cho dù Chu Tự Hằng có thế nào chăng nữa, đạt được bao nhiêu thành tựu, thằng bé vẫn mãi là con trai ông thôi.

      Chu Xung phủi khói thuốc, xoay người muốn xoa đầu con.

      Nhưng lúc ông đưa tay ra, mới phát điều, đó là Chu Tự Hằng cao hơn ông rất nhiều rồi.

      “Đồ ăn ở trường con chất lượng đấy.” Chu Xung thu tay về, .

      Nhiều năm trước đây, ông còn có thể ôm con vào lòng, dường như chỉ trong chớp mắt, con trai ông cao lớn như cây đại thụ rồi.

      phải do thức ăn, mà là do gien của bố quá tốt.” Chu Tự Hằng vui vẻ cúi đầu ôm lấy bố, “Bình thường bố toàn vậy mà.”

      Cảm xúc trong lòng Chu Xung lúc này thể ra được thành lời, cuối cùng chỉ còn biết bộc lộ bằng nụ cười.

      Ông lần nữa giơ tay lên, nhàng xoa đầu Chu Tự Hằng, phần đỉnh đầu hơi có cảm giác khô cứng, chính là phần tóc ngốc nghếch vểnh lên thể làm mất cọ vào lòng bàn tay ông.

      “Bố…”

      “Gì con?”

      Hai chữ “Cảm ơn” cuối cùng vẫn thể ra.

      Chu Xung nhọc lòng đạo diễn vở kịch, tìm cả những diễn viên giỏi, tỉ mỉ cẩn thận để làm tự ái.

      Chu Tự Hằng ôm bố, cảm nhận ràng là bố còn trẻ nữa, bắt đầu già yếu rồi.

      *

      Buổi đàm phán này cuối cùng trở thành việc kí kết hợp đồng giữa hai bên Chu Xung và Chu Tự Hằng, nội dung bản hợp đồng có chút thay đổi, Sơn Hải định giá lại Weiyan là 160 triệu đô la, tài trợ 24 triệu đô la, nắm giữ 15% cổ phần.

      Nhận được coi trọng từ Sơn Hải, Sầm Gia Niên vui mừng hết sức, thay đổi lại suy nghĩ sai lầm của mình rằng đây là công ty ma, lên tiếng vài lời khen ngợi trước mặt Chu Tự Hằng: “Công ty này đúng là có con mắt tinh tường, bọn họ bỏ ra nhiều tiền như thế chắc chắn giải quyết được chuyện dừng hoạt động của Weiyan thôi.”

      Weiyan lần nữa đón ánh bình minh, sau cơn mưa trời lại sáng.

      Chung Thần cũng vui lắm, ngừng gật đầu hưởng ứng với lời của Sầm Gia Niên, còn cường điệu thêm: “Em mà, đây là công ty đầu tiên để ý đến chúng ta, chắc chắn là rất tốt.”

      Để thể mình, Chung Thần còn ưỡn ngực vỗ bôm bốp đầy hãnh diện.

      Sầm Gia Niên : “ Hằng của chúng ta thích uống sữa tươi đúng ? Nhân viên người ta đưa luôn sữa tươi cho uống, tôi với Tiết thổ hào uống coca, Tề uống trà, tiểu thiên tài là nước chanh.”

      Sầm Gia Niên dù có kích động thế nào cũng vẫn biết kiềm chế trong những trường hợp cần thiết, trong lúc đàm phán cậu ngồi rất nghiêm chỉnh và quy củ, Chu Tự Hằng ngờ là cậu ta lại phát ra cả những điều nhặt như vậy.

      Ra khỏi văn phòng của Sơn Hải, ánh mặt trời chiếu rọi, tiếng còi xe hòa cùng tiếng ồn ào náo nhiệt của người đường tạo thành bản hòa tấu, Tiết Nguyên Câu đứng ở lề đường vẫy xe, bỗng nhớ tới điều gì nên lại vỗ đầu chạy đến tiệm bán báo mua tờ tài chính và kinh tế.

      “Em thấy vị Chu tổng lúc cuối kí hợp đồng với chúng ta nhìn quen lắm.” Cậu vui vẻ cầm tờ báo, huýt sáo cái, “Bây giờ mới nghĩ ra.”

      báo tài chính kinh tế có đăng hình Chu Xung, thành thục phong độ, cực kì tuấn.

      “Chu tổng này là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn bất động sản Thịnh Quang, nằm trong top ba những nhân vật giàu có và quyền lực nhất.” Tiết Nguyên Câu tấm tắc ca ngợi, “Tay trắng lập nghiệp, là truyền kỳ của đất Nam Thành, hôm nay cuối cùng cũng được nhìn tận mắt.”

      Tiết Nguyên Câu càng nghĩ càng hăng, lại huýt sáo thêm cái nữa: “Lúc Chu tổng rời có phải bắt tay em rồi khen em tuổi trẻ tài cao ?” Cậu xoa lòng bàn tay mình, giơ ra trước mắt ngắm nghía.

      Đâu phải chỉ bắt tay mỗi mình cậu ta thôi đâu, ông ấy bắt tay và khen từng người đấy chứ.

      Sầm Gia Niên nỡ làm hỏng tâm trạng của Tiết Nguyên Câu, chỉ bĩu môi, cầm lấy tờ báo, xem lúc rồi kết luận: “Chu tổng này, so với Chu tổng của chúng ta…”

      Cậu bối rối : “Hình như có hơi giống nhau nhỉ?”

      Cậu đưa tờ báo cho mấy người xem, chỉ duy nhất có Trần Tu Tề là chỉ cười mà .

      Chu Tự Hằng cũng cười.

      Trong khoảng thời gian này khá nghiêm túc, lòng bộn bề tâm nên hơi trầm, nhưng lúc này lại cười rộ lên, vẻ mặt bừng sáng, tựa như ánh mặt trời nhô lên cao vậy.

      phải chỉ giống thôi đâu.” , “Ông ấy là bố .”

      *

      câu kia của Chu Tự Hằng làm cho Sầm Gia Niên suốt đường vẫn mãi thể hồi phục lại tinh thần, cậu cảm thấy hồn vía mình như bay lên trời, chỉ còn lại cái xác đờ đẫn, phân biệt nổi giữa thực tế và ảo giác.

      Cho đến khi màn đêm bao trùm thành phố, ánh đèn rực rỡ tô điểm cho ánh trăng, Chu Xung đứng ra mở bữa tiệc ở ngay chính khách sạn Thịnh Quang, khi ấy Sầm Gia Niên khó khăn lắm mới hoàn hồn trở lại.

      phải là cậu có cách nào để tiếp nhận , mà là mọi điều mà cậu cho là đúng từ trước đến giờ bị phá hủy, khiến cho cậu thể suy nghĩ.

      Cậu nhận ra rằng mình nhầm lẫn tai hại rồi, nhưng đợi cậu kịp ổn định tinh thần Chu Tự Hằng nắm tay Minh Nguyệt ngồi vào bàn ăn.

      Buổi tối trời lạnh, lúc đến đây Minh Nguyệt mặc cái áo khoác trắng hở cổ, bên trong là váy đen, rất hợp với bộ đồ mà Chu Tự Hằng mặc, thường bỏ nhiều thời gian ra để nghĩ về chuyện ăn mặc sao cho tương xứng với Chu Tự Hằng, lần nào cũng ngược tơi tả cậu thanh niên độc thân hai mươi năm là Sầm Gia Niên.

      Sầm Gia Niên cho rằng đây chính là đỉnh cao của việc ngược cẩu, chỉ cần mắt thấy là tâm phiền.

      Cho nên dưới tình cảnh này, Sầm Gia Niên định chuẩn bị quay nhìn ra chỗ khác, nhưng còn chưa kịp quay đầu cậu lại bất ngờ nhìn thấy thứ sáng lấp lánh.

      Vì học múa nên Minh Nguyệt mang đồ trang sức đeo tay, nhưng hôm nay, ngón tay lại có chiếc nhẫn, lấp lánh dưới ánh đèn.

      Chu Tự Hằng vẫn lấy đó làm kiêu ngạo, hề muốn che giấu, sau khi ngồi xuống, rất tự nhiên nắm tay Minh Nguyệt đặt lên đầu gối mình, lúc chuyện còn thỉnh thoảng hôn lên ngón tay .

      Minh Nguyệt tuy xấu hổ nhưng cũng kháng cự, cúi đầu, mái tóc dài đen bóng che gương mặt ửng hồng.

      màn này cứ thế lọt vào mắt cẩu độc thân hai mươi năm Sầm Gia Niên, như đòn đánh thẳng vào ngực cậu, khiến cậu tử trận ngay tức khắc, mấy người còn lại cũng trợn mắt há mồm, Sầm Gia Niên thấy thế cũng tìm về chút an ủi.

      Chu Xung bao giờ chê chuyện lớn, câu đầu tiên chính là: “Con trai! Con cầu hôn Tiểu Nguyệt Lượng rồi à!!!”

      chờ bất kì ai trả lời, ông tiếp luôn: “Vậy hai đứa định bao giờ sinh cho bố đứa cháu trai đây? Cháu bố cũng thích.”

      Minh Nguyệt lập tức ngẩn người, ấp úng biết gì, Chu Tự Hằng mải nghĩ chuyện cầu hôn nên cũng biết đáp lại thế nào.

      Nhưng Chu Xung cũng cần hai người trả lời, chỉ trong giây ngắn ngủi, ông nghĩ về tương lai sau này, dừng được: “Tiểu Nguyệt Lượng tròn 20 rồi, con cũng 22, đăng kí kết hôn được rồi đấy.Nhưng mà đăng kí cũng sao, bố hề cổ hủ, hai đứa có thể tự quyết định cuộc sống của mình, nhưng điều kiện tiên quyết là phải sinh cho bố đứa cháu trai…”

      Về chuyện sau khi sinh cháu trai, Chu Xung cũng suy nghĩ kĩ, thậm chí còn tính đến việc tự nuôi cháu luôn, “Cháu trai cũng cần các con phải nuôi, cứ đưa nó về Nam Thành, bố chăm ngày, nhà Minh Đại Xuyên chăm ngày…”

      Chu Xung có lẽ là cũng tự tin lắm với việc mình nuôi cháu, cho nên lôi cả Minh Đại Xuyên vào.

      Trần Tu Tề yên lặng , có thể nghĩ sau này mình cũng bị thúc giục như thế, khỏi trao cho Chu Tự Hằng ánh mắt thương hại.

      Sầm Gia Niên lại lần nữa há hốc mồm.

      Cậu vốn cũng là người biết xã giao, sau khi bước chân vào xã hội gặp qua rất nhiều dạng người, nhờ dẻo miệng và biết suy nghĩ nên thường là người làm náo động bầu khí, tạo được quan hệ tốt với nhiều người.Nhưng suy nghĩ chu toàn mọi bề của bố Chu Tự Hằng khiến cậu phục sát đất, chỉ biết ngơ ngác lắng nghe.

      Thậm chí cậu còn nghĩ là, hai mươi năm trời mình còn chưa tìm được bạn , thế mà Chu Tự Hằng sắp kết hôn sinh con đến nơi rồi.

      Sầm Gia Niên ăn bàn toàn sơn hào hải vị, cậu lẳng lặng buông đũa xuống, muốn tìm sợi mì buộc vào cành cây thắt cổ cho rồi.

      Tiết Nguyên Câu cũng cùng chung suy nghĩ.

      Cậu cũng được coi là công tử nhà giàu, cũng từng phách lối chơi bời thời gian, mặc dù cải tà quy chính, nhưng tác phong vẫn mang dáng dấp của người giàu có.Thế mà bao giờ cậu ngờ được là cái người suốt ngày ăn cơm ở canteen trường, giờ nghỉ chui vào thư viện, sau khi thành đạt lối sống vẫn rất giản dị kia, lại là công tử nhà giàu chân chính.

      Tiết Nguyên Câu từng tin vào lời Sầm Gia Niên – “Chu Tự Hằng được nàng bạch phú mỹ, bố chồng còn tài trợ ba trăm vạn để làm ăn.”

      Mà thực tế lại giống như tia sét đánh thẳng vào cậu.

      Do dự hồi lâu, Tiết Nguyên Câu rón rén nhích lại gần Chu Tự Hằng, giọng hỏi: “ có em ? Em ruột hay em họ cũng được, chỉ cần là em thôi.”

      Chu Tự Hằng vỗ vai cậu, lắc đầu.

      Tiết Nguyên Câu buồn bực vui.

      Chỉ có Chung Thần là vui vẻ, đối diện với bàn thức ăn ngon, cậu ăn như hổ đói, nhưng vẫn quên lắng nghe Chu Xung , còn luôn miệng phụ họa, cũng biểu đạt thắc mắc của mình: “ Hằng với chị dâu phải chỉ mới quen nhau hay sao ạ?”

      “Đâu có!” Chu Xung vỗ bàn, hưng phấn bừng bừng , “Lúc Tiểu Nguyệt Lượng mới ra đời cũng là lúc con trai chú được chữ đầu tiên, ngay trước mặt mọi người la to tiếng “Vợ” đấy!”

      ra là mình thua người ta ngay từ điểm xuất phát rồi.

      Sầm Gia Niên thầm than thở.

      Chu Xung lại tiếp tục tưởng tượng, biết cháu trai còn đáng đến mức nào nữa, vui quá nên uống liền mấy chén rượu.

      Minh Nguyệt mặc dù mặt đỏ tim đập, nhưng cũng rất chờ mong, nhịn được mà mỉm cười.

      Đây giống như là cử chỉ để đáp lại Chu Xung vậy.

      Chu Tự Hằng cũng biểu lộ lòng mình với : “Con của bọn mình nhất định rất ngoan ngoãn đáng .” dừng lại chút rồi tiếp: “ cũng mong ngày ấy mau đến.”

      Minh Nguyệt đáp: “Vâng.” rũ mắt nhìn chiếc nhẫn ngón tay, “ mong nhiều đến mức nào?”

      Chu Tự Hằng vuốt ve bàn tay , đáp: “Ngày nhớ đêm mơ.”
      ---
      Tau tưởng tượng ra cảnh sau này thằng bé Chu Ngộ được ông nội cưng chiều thế nào rồi đấy :))
      Chương 113: 30/5/18
      Thông báo với các là chỉ còn 3 ngày để gửi bài cảm nhận thôi nha, kết thúc ĐỢT 1 của event tặng ruby nha, nhắc lại là tất cả các bài cảm nhận đều được nhận ruby, nhiều hay ít tùy vào nội dung tình cảm ít hay nhiều nha :3 Hết event này mình nghĩ event khác để tặng ruby, nhưng tất nhiên nhiều bằng đợt này đâu à :))

      Cuộc thi viết bài cảm nhận về truyện

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :