1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      211
      Tiếc vì tham gia event được...
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 113

      Bầu trời u ám cuối tháng chín qua trong ngày tháng mười, trời quang mây tạnh, khung cảnh mùa thu mang nhiều màu sắc riêng biệt.

      Tờ công văn buộc Weiyan phải dừng hoạt động dưới trung gian hòa giải của nhiều thế lực, bị thu hồi triệt để.

      Buổi sáng thứ hai, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào phòng họp, server Weiyan được mở lại, trước mặt các nhân viên, Chu Tự Hằng giới thiệu với mọi người cổ đông lớn thứ hai của công ty, cũng chính là Chu Xung, bố của .

      ai cả đường , Chu Xung chỉ bơm 24 triệu đô la cho Weiyan, chiếm 15% cổ phần, mà trong khi Weiyan tạm dừng hoạt động, ông còn mua lại 10% cổ phần mà bên công ty vùng thung lũng Sillicon gấp rút bán tháo, tổng cộng nắm trong tay số cổ phần rất lớn.

      Các nhân viên vô cùng kính sợ người kéo Weiyan ra khỏi bờ vực sụp đổ này.

      “Cuộc sống tựa như viên socola, chúng ta mãi mãi bao giờ biết được viên tiếp theo có vị như thế nào.” Chu Tự Hằng đứng ở vị trí trung tâm, nhìn gần 50 nhân viên ngồi trước mắt, “Rất vui mừng được thông báo với mọi người, trải qua khoảng thời gian đầy khó khăn…”

      Dáng người thẳng tắp, ánh nắng chiếu vào kéo dài cái bóng của , khiến cho thoạt nhìn giống như gốc cây đại thụ cao quý và nổi bật.

      Mọi ánh mắt đều dổ dồn vào .

      Chu Tự Hằng tuyên bố tin tức tốt đẹp nhất trong ngày: “Weiyan, chính thức được hồi sinh!”

      Bầu khí trong nháy mắt đạt tới đỉnh điểm, các nhân viên trung thành cho tới bây giờ đều kìm nén được tâm trạng, vừa hạnh phúc hoan hô vừa xúc động chảy nước mắt.

      “Trong thời điểm khó khăn nhất, mọi người rời bỏ Weiyan, dao động vì lời mời của những công ty khác, cũng đệ đơn xin từ chức.” Chu Tự Hằng cúi đầu với tất cả các nhân viên lần, “Ngay tại đây, tôi xin thực lời hứa ban đầu của mình, dùng 3% cổ phần dưới tên tôi để báo đáp mọi người.”

      lần cuối cùng, xin chân thành cảm ơn.” cúi đầu lần nữa, lần này, mấy vị cổ đông trẻ cũng cùng cúi người theo .

      Khởi nghiệp là việc làm vô cùng gian khổ, cuộc sống giống như trò chơi, thị trường cũng như ván cờ.

      Những lưỡi dao sắc nhọn thường núp ngay sau lưng, chỉ chờ khi ta chú ý là đâm ta nhát, rồi dùng cái cớ để ngụy trang.Xã hội phải là những tòa nhà chọc trời đứng vững, mà là đám cỏ dại mọc bãi bùn, chỉ cần sơ ý chút là rơi vào bẫy, thua triệt để.

      Mà Chu Tự Hằng vẫn chỉ là người trẻ, tinh lực dư thừa nhưng suy nghĩ còn nông cạn, thiếu kinh nghiệm.

      Cũng giống như con dao hai lưỡi, có mặt tốt nhưng cũng có mặt xấu.

      Đội ngũ nhân viên trẻ của Chu Tự Hằng cũng có kinh nghiệm cạnh tranh đấu đá, thiếu sót phân công quản lý cách thỏa đáng.

      Chu Xung hào phóng tài trợ tiền, chỉ mang lại nguồn tài chính cùng bối cảnh hùng mạnh cho Weiyan, mà ông còn đưa tới cho Weiyan người quản lý mới tài giỏi hiếm có khó tìm.

      Sau cuộc họp, Chu Xung đề cử vị quản lý cấp cao với bề dày kinh nghiệm phong phú cho Chu Tự Hằng – Tưởng Văn Kiệt.

      Tưởng Văn Kiệt năm nay bốn mươi, nhưng vì có vẻ ngoài phong độ tuấn tú nên nhìn trẻ hơn tuổi, phong thái vẫn điềm đạm nhã nhặn như ngày nào, người là bộ vest màu xanh đậm được đặt may riêng, chỉ cần đứng im và mỉm cười là cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy an tâm và tin tưởng.

      “Đây là thư ký Tưởng.” Chu Xung với con trai, “Chắc xa lạ gì nữa nhỉ?”

      Tất nhiên là Chu Tự Hằng hề xa lạ gì với Tưởng Văn Kiệt, ngược lại còn cực kì thân quen.

      Tưởng Văn Kiệt vẫn luôn là trợ lý đắc lực của Chu Xung, có mặt trong cuộc sống của Chu Tự Hằng từ khi còn bé cho đến thời niên thiếu, hôm nay Chu Xung lại tiến cử tới đây, tạo cơ hội cho Tưởng Văn Kiệt được tiếp tục tham gia vào cuộc sống của Chu Tự Hằng khi trưởng thành.

      “Cháu chào chú Tưởng.” Chu Tự Hằng đưa tay ra, chủ động chào hỏi Tưởng Văn Kiệt.

      tiếng gọi này đưa Tưởng Văn Kiệt về lại những ngày tháng xa xưa, nhiều năm trước, có cậu bé con mặc đồ ngủ khủng long gọi là “Chú trợ lý”, có cậu bé chạy trốn trong đêm mưa, gọi là “Thư ký Tưởng”, đến thời niên thiếu nổi loạn lại gọi là “Hừ, là chú đấy à”.

      Bây giờ, tiểu thiếu gia năm nào khôn lớn, trở thành đại thiếu gia, khiêm tốn lễ phép gọi là “Chú Tưởng”.

      Tưởng Văn Kiệt bắt tay Chu Tự Hằng, thấy cậu nhóc này còn cao hơn mình nửa cái đầu.

      Chu Xung vui vẻ cười, : “Chú Tưởng của con mấy năm nay làm tổng giám đốc cho công ty con của Thịnh Quang, đạt được rất nhiều thành tựu, vốn là bố định điều chú ấy về lại tổng công ty, nhưng chú ấy nghe gần đây con khởi nghiệp nên chủ động ngỏ lời với bố, muốn qua đây giúp đỡ con.”

      Chu Xung chỉ bộc lộ bản tính gian manh xấu xa của mình với con trai ở bên nhau nhiều năm thôi, chứ làm bộ đứng đắn ai bằng, trước mặt mọi người trong công ty, ông mấy lời kia cách rất trơn tru, giọng điệu rất nhã nhặn và đầy tính nghệ thuật.

      So với Thịnh Quang tỏa sáng như ánh mặt trời ban trưa, Weiyan chỉ như nhánh cây trôi sông, là con đom đóm dám đọ ánh sáng với mặt trăng.

      Chỉ cần là quản lý cho tổng công ty Thịnh Quang thôi cũng nhận được đãi ngộ tốt hơn rất nhiều so với chức tổng giám đốc của Weiyan rồi.

      Chu Tự Hằng hiểu , việc Tưởng Văn Kiệt chủ động xin chuyển công tác chỉ là lớp vỏ ngụy trang, ra Chu Xung bày mưu tính kế hết cả rồi.

      Nhưng lúc này Weiyan đúng là rất cần người dẫn đường giàu kinh nghiệm để chỉ đạo cả đội, Chu Tự Hằng liền thuận nước đẩy thuyền, với Tưởng Văn Kiệt: “Vậy phải cảm ơn chú Tưởng rồi.”

      “Đây là chuyện nên làm mà.” Tưởng Văn Kiệt mỉm cười đáp.

      Tưởng Văn Kiệt là người có con mắt nhìn xa trông rộng, hề ái ngại tình trạng giờ của Weiyan, mặt cho rằng Weiyan tương lai rất sáng lạn trong thời đại internet nay, mặt khác cũng biết là Chu Xung chỉ có đứa con trai, sau này tất cả tài sản mà Chu Xung có đều được Chu Tự Hằng thừa kế, mà từ xưa đến nay vẫn luôn được Chu Xung giao cho trọng trách, rằng sau này phải trở thành cánh tay phải đắc lực của Chu Tự Hằng.

      Cho nên Tưởng Văn Kiệt rất vui vẻ đón nhận nhiệm vụ này.

      Chu Tự Hằng có qua có lại, đưa Tưởng Văn Kiệt ngồi vào ghế giám đốc điều hành vẫn còn để trống.

      “Giám đốc dự án của công ty cháu chắc chú cũng quen đấy.” Chu Tự Hằng dẫn Tưởng Văn Kiệt vòng văn phòng công ty, cũng tự mình giới thiệu người mà chính tiến cử, “Chính là họ cháu, Trần Tu Tề.”

      Hai người tới bên ngoài phòng làm việc của Trần Tu Tề, che kín như phòng tổng giám đốc, Trần Tu Tề chọn mặt kính thủy tinh để tạo cảm giác thông thoáng, chỉ dùng rèm sợi kim tuyến để che.

      Trong phòng chỉ ngập màu trắng thuần khiết, chỉ có bàn máy tính là đặt chậu hoa sặc sỡ với những chiếc lá xanh mượt đầy sức sống.

      Lúc này Trần Tu Tề tập trung xử lý lỗi khi hệ thống được mở lại, phát ra bên ngoài có người nhìn mình.

      Tưởng Văn Kiệt vô cùng ngạc nhiên với lời giới thiệu của Chu Tự Hằng, Chu Tự Hằng từng rất bài xích người mẹ kế Tô Tri Song, sau đó cũng bài xích luôn cả cháu của Tô Tri Song là Trần Tu Tề, thế mà hôm nay hai người lại có thể hợp tác trong hòa bình, thậm chí còn giúp đỡ lẫn nhau.

      Tưởng Văn Kiệt tuy nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh.

      Nhưng hiển nhiên là Chu Xung thể bình tĩnh như thế được, ông liếc nhìn con trai, sau đó cúi đầu xoa hai tay vào nhau, theo thói quen lục lọi người, đây là biểu khi ông căng thẳng và muốn hút thuốc.

      Nhưng cuối cùng ông cũng kịp hút, vì Chu Tự Hằng lại tiếp tục giới thiệu đồng đội của mình:

      “Mấy đứa trong nhóm cháu đứa nào cũng có điểm thú vị, ví dụ như Chung Thần của tổ lập trình, nó vẫn còn tuổi, nhưng lại cực kì thích ai động chạm đến vấn đề tuổi tác với nó.Sầm Gia Niên của phòng thị trường luôn bị trêu là thanh niên độc thân, vì đến bây giờ nó vẫn chưa ai.Tiết Nguyên Câu của phòng hành chính …”

      Chu Tự Hằng khẽ cười, nhìn vẻ ngoài tuấn của Tưởng Văn Kiệt, : “Có thể nó hỏi chú là có con hay cháu đấy.”

      Tưởng Văn Kiệt giật giật khóe môi, trong lòng dâng lên cảnh giác cao độ, muốn trả lời vấn đề này, lại hỏi Chu Tự Hằng: “Vậy giám đốc Trần sao? Có gì phải chú ý ?”

      Chu Tự Hằng thường được ca tụng là chính nhân quân tử, nhưng ra vẻ ngoài của hoàn toàn giống với tính cách bên trong, nếu đem so sánh Trần Tu Tề mới là chính nhân quân tử, chỉ có lối sống lành mạnh, tư tưởng đứng đắn, mà Trần Tu Tề còn là cậu thanh niên rất văn minh và lễ phép.

      “Giám đốc Trần là người rất dễ gần.” Chu Tự Hằng đáp.

      giơ tay chỉ vào chậu hoa trước mặt Trần Tu Tề: “Chỉ cần chú đừng có động vào bảo bối của ấy là được.”

      Xét thấy Tưởng Văn Kiệt vừa mới vào công ty, Chu Tự Hằng liền quyết định hết bí mật của công ty ra với : “Cái chậu hoa đó là cục cưng của Trần Tu Tề, còn có cả tên cơ, gọi là Tiểu Ái, biết là ai tặng ấy nữa.”

      Chu Tự Hằng nhớ tới dáng vẻ nghiêm túc tưới nước chăm sóc chậu hoa của Trần Tu Tề thường ngày, nhịn được mà bật cười.

      chỉ thuận miệng thôi, nhưng Chu Xung có lẽ lại biết được nội tình, thở dài, giọng : “Đấy là món quà mà người mẹ qua đời để lại cho nó.”

      Chu Xung nhìn góc mặt nghiêng của Trần Tu Tề, hồi lâu sau mới dời mắt , “Tiểu Ái là tên của mẹ thằng bé, tên đầy đủ là Tô Tri Ái, mẹ nó có trồng chậu hoa cảnh, trước khi vào đại học, Trần Tu Tề cắt phiến lá để tự trồng chậu.”

      Chu Xung thở dài: “Bố cũng chỉ nghe dì Tô của con mấy câu thế thôi.”

      Chu Xung lại sờ túi áo, ông chậm rãi về phía ban công, buồn rầu hút thuốc.

      Chu Tự Hằng nhất thời biết phải gì, chỉ ngẩn người nhìn chậu cây của Trần Tu Tề.

      ra, Trần Tu Tề với vẻ ngoài tỏa sáng như ánh mặt trời ấy, cũng giống như , là đứa trẻ mồ côi mẹ.

      Lòng Chu Tự Hằng bỗng chốc cồn cào dậy sóng.

      lúc sau, sải bước, dẫn Tưởng Văn Kiệt tới phòng làm việc trống, cần phải nhiều lời, Tưởng Văn Kiệt cũng nhận ra là Chu Tự Hằng muốn giấu diếm chuyện này cho Trần Tu Tề.

      Vết thương lòng là dấu ấn thể nào phai mờ.

      ai có thể dễ dàng chạm vào nó.

      Tưởng Văn Kiệt hiểu điều này, mặt đánh giá phòng làm việc, mặt khác lại cùng trao đổi bàn bạc với Chu Tự Hằng, chuyển chủ đề liên tục, bất chợt nhắc tới chuyện vui.

      “Nghe cháu cầu hôn bé Minh Nguyệt rồi hả?” Tưởng Văn Kiệt để cặp công văn xuống, cười với Chu Tự Hằng.

      Cả buổi sáng Chu Tự Hằng đều thể ra dáng vẻ của người già hơn tuổi, như thể biến thành con người khác, hề giống với hình ảnh của tiểu thiếu gia Chu Tự Hằng trong kí ức của Tưởng Văn Kiệt, thế mà lúc này, lại phát ra hai tai của Chu Tự Hằng đỏ rực cả lên rồi.

      Giống hệt như khi còn bé.

      Tuy tai đỏ rực, nhưng nét mặt lại thừa nhận, vẫn tỏ ra rất kiêu ngạo.

      Đáng cực kì.

      Chu Tự Hằng “Vâng”, ngón tay ấn lên cà vạt, bên dưới được cài chiếc kẹp cà vạt khắc hình con ngựa, dáng vẻ của lúc này trông vô cùng tuấn và phong độ, ánh mắt lại dịu dàng, giống như cảnh đẹp ngày thu, ánh vàng cam ấm áp chiếu xuống mặt hồ tạo thành những tia sáng lấp lánh.

      Thanh mai trúc mã, hai nhóc vô tư.

      Tưởng Văn Kiệt bồi hồi cảm thán, trong đầu lại lần lượt lên những hình ảnh thời niên thiếu của Chu Tự Hằng, mà trong số những người đứng xem, cũng là trong số những người tham dự vào cuộc sống của cậu bé ấy.

      Lúc dạy ghita cho Chu Tự Hằng, vẫn còn rất trẻ, lúc này Chu Tự Hằng sắp thành gia lập nghiệp, cũng già .Tưởng Văn Kiệt sờ lên chỗ ria mép được cạo sạch, cười : “Vậy hai đứa định bao giờ tổ chức? Chu tổng có vẻ sốt ruột lắm rồi đấy.”

      Chu Xung có sốt ruột cũng vô ích thôi, quan trọng là phải nghe ý kiến của Minh Đại Xuyên.

      Chu Tự Hằng rầu rĩ : “Chỉ sợ chú Minh chưa chịu thả người thôi ạ.”

      Minh Đại Xuyên cũng biết chuyện cầu hôn, nhưng mỗi lần Chu Xung gọi điện để về chuyện cho hai đứa đăng ký Minh Đại Xuyên lại buồn bực cúp máy, trắng trợn thể ý nghĩ muốn thả con .

      Nhưng con Minh Nguyệt của ông lại hận thể gả sớm hơn, buổi trưa hôm Tưởng Văn Kiệt mới nhậm chức, thấy Minh Nguyệt ra ra vào vào phòng làm việc của Chu Tự Hằng, hai đứa tình cảm như vợ chồng son, khăng khít thể tách rời.

      Cùng với ngọt ngào đó, hôm nay Weiyan lại chào đón thực tập sinh đến làm việc, chính là Mạnh Bồng Bồng cùng bạn trai của là Bạch Dương.

      Sau lần động chạm đến chính trị, Weiyan trở nên cẩn thận trong mọi hoạt động, tuy phải lỗi của mình nhưng vẫn phải đề phòng.

      Chu Xung tận dụng các mối quan hệ để liên hệ với luật sư nổi tiếng ở Nam Thành, gọi là luật sư Mạnh, đến làm cố vấn pháp luật cho Weiyan.

      Luật sư Mạnh dẫn theo những đồng đội của mình, mở ra hướng mới cho Weiyan, đồng thời con của ông là Mạnh Bồng Bồng, là thực tập sinh, cũng tham gia giải quyết cùng.

      ràng là dựa vào cha mẹ, nhưng ai dám coi thường Mạnh Bồng Bồng, mặc dù còn chưa tốt nghiệp khoa Luật ở Bắc Đại, nhưng cũng thực tập hai năm ở văn phòng luật sư nổi tiếng ở Bắc Kinh, việc học trường cũng cực kì xuất sắc, luôn giữ vững hạng nhất.

      Chỉ có điều kinh nghiệm của còn hơi ít, luật sư Mạnh quyết định nhân cơ hội này chỉ dạy cho con .

      “Vốn mình có ý định theo luật sư Mạnh đâu.” Mạnh Bồng Bồng với Minh Nguyệt, mặc dù có người ngoài, nhưng vẫn quen gọi bố là luật sư Mạnh, vì nếu chưa ra khỏi công ty quan hệ của hai người vẫn là cấp và cấp dưới.

      Mạnh Bồng Bồng vốn rất ổn định với công việc ở văn phòng luật sư, nhưng hôm nay đến Weiyan, nguyên nhân chủ yếu là: “Nhân viên chính thức của văn phòng luật sư cần phải có trình độ học vấn cao, mà sau khi tốt nghiệp mình kết hôn, muốn ra nước ngoài học cao học đâu.”

      qua mấy năm mà Mạnh Bồng Bồng vẫn lý trí như vậy, suy nghĩ rất kĩ càng.

      Minh Nguyệt bị câu “Tốt nghiệp rồi kết hôn” của bạn làm cho kinh sợ.

      Tiến độ của và Chu Tự Hằng có thể coi là khá nhanh so với thế hệ trước, mặc dù chuyện kết hôn còn bị vướng mắc vì Minh Đại Xuyên, nhưng cũng coi như xác định danh phận trước rồi.Nhưng ngờ là Mạnh Bồng Bồng, người luôn lòng với công việc, thế mà cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn.

      Mạnh Bồng Bồng từng lần rằng “Hôn nhân là nấm mồ của tình ”, giống như bố mẹ ấy vậy, chỉ luôn giữ thái độ đúng mực và tôn trọng lẫn nhau.

      Minh Nguyệt ngồi ở phòng nghỉ, bóc gói khoai tây chiên ra nhai rôm rốp, đến khi cắn luôn cả ngón tay mình mới hoàn hồn, hỏi: “Bạch, Bạch Dương cầu hôn cậu rồi hả?”

      mở to mắt, cẩn thận tìm kiếm dấu vết của chiếc nhẫn người Mạnh Bồng Bồng.

      Ngón tay của Mạnh Bồng Bồng rất trắng, chỉ có lớp chai mờ, trừ chiếc đồng hồ màu đen cổ tay ra còn món trang sức nào khác.

      Lúc này là cuối thu, Mạnh Bồng Bồng rút sợi dây đen được đeo cổ và giấu trong áo ra, trong đó có xâu chiếc nhẫn rất đơn giản, phần hoa văn điêu khắc nét cùng với tên của Mạnh Bồng Bồng.

      Chiếc nhẫn được làm từ đầu đạn.

      Minh Nguyệt lần nữa kinh sợ, ngàn vạn lần thể ngờ rằng, người nhát gan lại tham ăn như Bạch Dương, bây giờ cũng học được cách lấy lòng con , thậm chí còn dũng cảm cầu hôn lạnh lùng Mạnh Bồng Bồng nữa chứ.

      là khiến cho người ta phải thay đổi cách nhìn.

      Bạch Dương khiến cho Minh Nguyệt muốn tự đâm hai mắt mình quá!

      Cho nên sau khi Mạnh Bồng Bồng rời khỏi phòng nghỉ, Minh Nguyệt liền lập tức chạy vào phòng làm việc của Chu Tự Hằng, đem chuyện quan trọng này hồi báo với .

      Lúc ấy Chu Tự Hằng xét duyệt lần cuối phiên bản mới của Weiyan, có vẻ ngạc nhiên cho lắm, ngược lại còn cho biết tin tức mấu chốt: “Là dạy cho Bạch Dương đấy.” vẫy tay với Minh Nguyệt rồi vỗ lên đùi mình: “Em ngồi lên đây, có việc muốn nhờ em giúp.”

      Minh Nguyệt luôn đáp ứng mọi cầu của , thẹn thùng lúc, liền tới ngồi lên đùi .

      Ngồi xong, lại tự nhiên quên sạch chuyện của Mạnh Bồng Bồng, lực chú ý tập trung hết lên Chu Tự Hằng, hỏi: “ có việc gì cần em giúp vậy?”

      Cuối thu, Minh Nguyệt mặc cái váy len, tóc dài xõa xuống đầu vai, mặt son phấn, làn da mềm mại trắng nõn, Chu Tự Hằng ôm eo , khẽ cọ đầu vào bả vai chút.

      rất hay như vậy, vừa chút dấu vết ăn đậu hũ của Minh Nguyệt, vừa bình tĩnh chuyện với : “Weiyan mới mở hệ thống xác thực, cũng đăng kí cái.”

      Chu Tự Hằng mở trang web ra, tên xác thực của là CEO của Weiyan, nhưng avatar lại để hình mặt trăng.

      nên để ảnh của làm avatar ý, chắc chắn có rất nhiều người khen đẹp trai.” Minh Nguyệt nêu ý kiến.

      Chu Tự Hằng thích khoe khoang giống Chu Xung, : “ chỉ cần em thường xuyên khen đẹp trai là được rồi.” tỏ ra cực kì đứng đắn, tỏ thân phận hoa có chủ.

      Quay về vấn đề chính, Chu Tự Hằng với Minh Nguyệt: “Em giúp đăng dòng trạng thái đầu tiên .”

      có thể tự đăng mà.” Minh Nguyệt ngờ vực .

      Chu Tự Hằng chút do dự đáp: “ ôm em mà, còn tay để gõ chữ nữa.” rất trơn tru, ánh mắt còn cực kì chân thành.

      Minh Nguyệt còn cách nào khác là đồng ý: “Vậy muốn đăng cái gì nào?”

      Chu Tự Hằng nghĩ sẵn trong đầu rồi, : “Tiền đồ như biển lớn, tương lai còn rất dài.”

      Minh Nguyệt có phần hiểu được ý của , gõ câu đó rồi đăng lên, sau đó hỏi: “ Weiyan sao?”

      “Vừa là Weiyan, cũng vừa là chúng ta.” Chu Tự Hằng cầm tay , ngửi mùi hương mái tóc đen dài, “ mong chúng ta được ở bên nhau dài lâu, sống hạnh phúc đến đầu bạc răng long.”
      ---
      Lời tác giả: Chương sau nhảy đến mốc thời gian bốn năm sau.

      Lời editor: Chú Minh ơi chú Minh thả người thôi :)) Khiếp quá cố giữ con tận bốn năm :)) Làm ông thông gia chậm trễ mãi gặp được cháu trai bảo bối :))

      Đến đoạn về nguồn gốc chậu cây của bạn Tề mà tôi cũng lặng người giống như Chu Chu vậy, Tề ơi đến đây tớ thương ~

      Chương 114: 31/5/18
      Last edited: 30/5/18
      Huỳnh Thượng Hỷ, pOn, midnight61 others thích bài này.

    3. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Trời ơi, là thấu cảm tâm tình của lão Sầm. Quá ngược cẩu rồi.
      rất muốn tham gia event của ad mà trình độ viết văn của tớ cứ như số vậy. Nghĩ rất nhiều mà thể nào diễn tả được những suy nghĩ và cảm nhận của mình bằng câu chữ được. Buồn quá thôi. :yoyo18:
      RubyevaNgân Nhi thích bài này.

    4. Ttnguyen

      Ttnguyen New Member

      Bài viết:
      19
      Được thích:
      15
      Đúng là con trai của bố Xung, đẹp trai tài giỏi y như bố, đúng là chỉ có gia đình bố mẹ thương mình vô điều kiện. Đọc tí khóc. Vậy là chỉ mấy chương nữa là chia tay nhau rồi, buồn qué
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Nhanh đấy.... sắp được gặp Minh đại nữ và Chu đại sắc lang rồi...haizzz, mong có truyện của soái ca Bạch Dương
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :