1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      Hức hức... quá cảm động. Thôi t học đây, Chu Tự Hằng cho t t phải dk vào công ty như công ty của Chu Tự Hằng
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 118

      Minh Đại Xuyên lường trước được chuyện này, chỉ câu của mình thôi mà lại có thể khiến cho Chu Tự Hằng trịnh trọng đưa ra lời hứa hẹn.

      chiếc thẻ ngân hàng mới tinh như xưa, chiếc bao cao su hơi bạc màu, bản thỏa thuận tuy đơn giản nhưng lại có giá trị ngàn vàng.

      Cùng với người con trai.

      người chỉ có vẻ ngoài xuất sắc, mà bên trong cũng cực kì phi thường, gần như thể xoi mói bắt bẻ được điều gì.

      Nếu chàng trai này mà là con trai ông, nhất định ông vui sướng đến phát điên, sau này có người nối nghiệp, phụ công nhiều năm nuôi nấng dạy bảo.

      Nhưng Chu Tự Hằng phải con trai ông.

      Chu Tự Hằng lần này thành tâm mà đến, còn có chuẩn bị từ trước, quyết giành được viên ngọc quý nghiêng nước nghiêng thành từ tay Minh Đại Xuyên.

      Sống được 26 năm cuộc đời, Chu Tự Hằng có nhiều kinh nghiệm trong việc đối nhân xử thế, đối với Minh Đại Xuyên có lối suy nghĩ bảo thủ, chọn cách cầu độc mộc, mà quang minh chính đại đường vòng, bộc lộ hết cõi lòng của mình ra, chờ câu trả lời từ Minh Đại Xuyên.

      Ba món đồ cùng lời thề, cần thêm bất kì câu nào khác nữa.

      làm cho Minh Đại Xuyên trở tay kịp, cũng biết phải gì.

      Là bậc trung niên chìm đắm trong tiểu thuyết võ hiệp nhiều năm, Minh Đại Xuyên đọc rất nhiều câu miêu tả tình cảm động lòng người, những câu thề non hẹn biển, quyết tâm thay đổi… Nhưng ông thể thừa nhận, rằng việc Chu Tự Hằng làm còn khiến cho người ta phải lay động hơn bất kì những lời đường mật nào khác.

      Trong đầu ông lên trăm ngàn suy nghĩ, cho nên thời gian im lặng cũng rất dài.

      Mà Chu Tự Hằng vẫn duy trì tư thế kính cẩn cúi người, gần như nhúc nhích.

      Minh Nguyệt thể giúp , chỉ có thể nhích lại cầm tay và mong đợi nhìn bố.

      Minh Đại Xuyên liếc mắt lên, đúng lúc trông thấy hai bên thái dương Chu Tự Hằng đổ đầy mồ hôi.

      Như thể phải vượt qua trừng phạt của địa ngục vậy.

      Từng giây từng phút là nỗi đau khổ giày vò trong suốt 18 tầng địa ngục tối đen.

      ràng rất căng thẳng và lo sợ, nhưng phải làm ra vẻ như hề sợ hãi.

      Minh Đại Xuyên vỗ tay con , ngay khi giọt mồ hôi nơi thái dương Chu Tự Hằng chảy xuống đến cằm, ông mới mở lời vàng ngọc: “Về hôn của con và Tiểu Nguyệt Lượng, ra bố con cũng từng bàn bạc với chú từ lâu rồi.”

      Minh Đại Xuyên ra hiệu bảo Chu Tự Hằng ngồi xuống, có vẻ như còn rất nhiều lời muốn .

      “Bố con muốn hai đứa tốt nghiệp đại học là kết hôn luôn, nhưng chú đồng ý.” Chu Xung sốt ruột muốn bế cháu, nhưng Minh Đại Xuyên lại có suy nghĩ khác, “Nguyên nhân mà chú đồng ý, là, chú cảm thấy khi đó con vẫn chưa đủ chín chắn và trưởng thành.”

      Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Chu Tự Hằng, Chu Tự Hằng hề xấu hổ hay tức giận mà hoàn toàn đồng ý với Minh Đại Xuyên: “Con cũng nghĩ như vậy ạ.” Nhưng đồng thời tiếp: “Nhưng bây giờ con chuẩn bị kĩ càng rồi.”

      Chuẩn bị cái gì?

      Chính là trách nhiệm gách vác gia đình.

      Minh Đại Xuyên phủ nhận, ông nhàng gật đầu: “Cho nên nguyên nhân thứ hai mới là nguyên nhân chính khiến chú đồng ý.”

      Minh Đại Xuyên mỉm cười với Giang Song Lý.

      Mặc dù hơn bốn mươi, nhưng khi cười nhìn ông vẫn rất tuấn tú, tựa như ánh mặt trời ấm áp, “Chú và Giang của cháu kết hôn sau khi tốt nghiệp đại học, lâu sau có Tiểu Nguyệt Lượng.”

      Nhắc tới những chuyện trải qua tất nhiên có ý nghĩa thực tế hơn.

      Minh Đại Xuyên tiếp: “ Giang học khoa tiếng , là sinh viên giỏi, sau khi kết hôn muốn chỉ chuyên tâm làm bà chủ gia đình, chú cũng ủng hộ giấc mơ của , muốn làm mai năng lực mà có, sau Giang thi đậu nghiên cứu sinh, chú và Tiểu Nguyệt Lượng cùng ra sân bay tiễn du học.”

      “Nghe có thể cảm thấy gì, nhưng khi đó chú với có Tiểu Nguyệt Lượng, mà con bé còn quá , lúc nào cũng cần có người ở bên chăm sóc, cho nên ra Giang phải rất khổ sở để đưa ra quyết định du học.”

      Từng có thời gian Minh Đại Xuyên thể phân thân để lo được mọi chuyện, cho nên phải nhờ nhà họ Chu chăm sóc cho Minh Nguyệt.

      Giang Song Lý vỗ vai chồng.

      Minh Đại Xuyên nhìn vợ chút rồi tiếp: “Cho nên chú với cũng muốn để Minh Nguyệt phải chịu trói buộc của gia đình khi còn quá trẻ, con bé có giấc mộng của mình, cũng có nghiệp của mình, chú với muốn con bé hoàn thành xong chương trình cao học rồi mới lại tính tiếp chuyện hôn .”

      Đàn ông và phụ nữ.

      Tình và hôn nhân.

      Là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

      Minh Đại Xuyên suy nghĩ về lâu về dài cho con , còn Minh Nguyệt vẫn luôn mơ màng hiểu.

      Giang Song Lý vuốt mái tóc dài của con, ấm giọng bổ sung: “Tình và hôn nhân đều có thể bị cướp mất, nhưng năng lực và kiến thức như vậy, con học cao học, có phải cảm thấy mình học được nhiều thứ hơn hồi học đại học đúng ?”

      Đúng là như vậy .

      Hồi học đại học, có rất nhiều động tác trong bài múa mà Minh Nguyệt mãi vẫn thể hiểu được hàm nghĩa của nó, nhưng sau khi học chuyên sâu hơn, mới tích lũy được những kiến thức nâng cao, cũng biết phỏng đoán được ý tứ trong bài múa.

      “Cho nên bốn năm nay chú vẫn đồng ý cho hai đứa lấy nhau.” Minh Đại Xuyên lần nữa quay về chủ đề chính, “Chu Tự Hằng…”

      Đột nhiên ông cảm thấy gọi như vậy có hơi cứng nhắc quá, nên lại đổi lại: “Tiểu Hằng, chú mong là con hiểu.”

      Tất nhiên là hiểu, chỉ vậy, Chu Tự Hằng còn tiếng cảm ơn.

      Minh Nguyệt cũng gọi: “Bố…”

      Như bình thường Minh Đại Xuyên vuốt tóc Minh Nguyệt để đáp lại hành động làm nũng của con, nhưng lần này ông lại làm vậy mà đứng dậy lên gác, lúc sau mới quay lại phòng khách, trong tay cầm theo quyển sổ hộ khẩu.

      Hai tay Minh Đại Xuyên khẽ run, hai mắt rũ xuống, cuối cùng mới nhàng đặt cuốn sổ vào tay Chu Tự Hằng.

      “Chú xem lịch rồi, ngày kia là ngày đẹp.” Minh Đại Xuyên , “Hôm đấy hai đứa đăng kí .”



      Đối với Chu Tự Hằng câu ấy mang rất nhiều ý nghĩa, nó giống như đặc xá của Thượng Đế dành cho Noah, giống như lời chúc phúc của thiên sứ dành cho Moses, giống như quả táo rơi xuống đầu Newton.

      Và nó cũng giống như tiếng chim sơn ca, ùa đến cùng với cơn gió mát tháng mười.

      Cuối cùng Chu Tự Hằng cũng đạt được ước nguyện, giành chiến thắng sau khi phải gian khổ vượt núi băng đèo.

      Tâm trạng của lúc này tựa như Alexandros Đại Đế chinh phục thế giới, vui sướng thúc ngựa chạy vạn dặm núi sông.

      Mà khi nắm tay Minh Nguyệt cầm hai tờ giấy hôn thú ra khỏi cục dân chính, cảm xúc ấy đạt đến độ cao trước nay chưa từng có.

      Chu Tự Hằng thèm che giấu bá đạo của mình, có thể vì kết hôn nên càng được nước lấn tới, cầm hai tờ hôn thú nhét vào túi áo, còn nghiêm túc với Minh Nguyệt: “Để giữ giùm cho.”

      Minh Nguyệt cũng rất vui, nên hoàn toàn nghe theo .

      Cục dân chính nằm tại con hẻm ở thành cổ Nam Thành, dọc hai bên sông là những hàng quán và nhà ở nối tiếp nhau, gần như khác gì mười năm trước, những con thuyền có mái che rộng rãi, trôi sông Tần Hoài, bọt nước vỗ vào những tảng đá ở bến tàu, sông là chiếc cầu đá hình vòm cong cong, chứng kiến toàn bộ những tháng ngày thanh xuân của hai người.

      Tháng mười có kì nghỉ dài, cầu những đôi tình nhân qua lại, Minh Nguyệt còn trông thấy có hai cậu thiếu niên mặc đồng phục Nhất Trung Nam Thành đèo nhau chiếc xe đạp, chậm rãi xuống dốc.

      Minh Nguyệt như được nhìn lại hình ảnh của và Chu Tự Hằng trước đây.

      Cả hai cũng từng là những bé cậu bé ngây ngô như vậy, thế mà bây giờ trở thành vợ chồng rồi.

      Minh Nguyệt chỉ nhìn cái xe đạp, nhưng Chu Tự Hằng hiểu ngay suy nghĩ của , nhanh chóng mua chiếc xe đạp trắng đen đơn giản, dùng đôi chân dài đạp xe đến trước mặt Minh Nguyệt.

      Ánh sáng mùa thu vẫn vô cùng rực rỡ, Chu Tự Hằng cởi hai cúc áo cùng ra, nghĩ lại thời thanh xuân, huýt sáo cái với Minh Nguyệt: “Minh nương, thôi.”

      làm ra vẻ thờ ơ bấm chuông xe thúc giục Minh Nguyệt, cho đến lúc Minh Nguyệt ngồi vào rồi, lại : “Cái xe này giống với cái xe hồi trước chở em đấy.”

      đạp xe qua cây cầu đá rộng rãi, hai bên khắc hoa văn rất đẹp, dưới cầu là những chiếc thuyền hoa lướt sông.

      Chu Tự Hằng véo má Minh Nguyệt, : “Đây là con đường mà chúng mình cùng nhau suốt sáu năm.”

      chạy qua con hẻm , con hẻm có đến bảy tám ngã rẽ, kiến trúc cổ xen lẫn với những tòa nhà cao tầng đại thấp thoáng, xung quanh là tiếng chuyện rôm rả và tiếng rao hàng ngớt.

      Chu Tự Hằng lại quay đầu hôn trộm lên môi Minh Nguyệt cái: “Đây là con phố mà từng cõng em qua trong những ngày mưa.”

      Cuối con đường quen thuộc này, chính là trường Nhất Trung Nam Thành, sân trường rộng rãi và yên ắng, quen đường quen nẻo, Chu Tự Hằng dẫn đến lớp học xưa.

      “Đây là lớp học của chúng mình.” cần Chu Tự Hằng lên tiếng, Minh Nguyệt trước, “Em ngồi hàng thứ ba, ngồi hàng cuối cùng, trong giờ toàn nhìn trộm em, làm em thể tập trung nghe giảng được.”

      Vì là ngày nghỉ nên trong phòng bóng người, cửa được khóa chặt, nhưng chỉ cần nhìn hàng ghế trống trơn kia thôi cũng đủ khiến cho người ta nhớ lại những kỉ niệm.

      Khung cảnh này dường như hề thay đổi chút nào.

      cửa sổ phản chiếu hình bóng của hai người, nhưng cả hai đều mặc đồng phục học sinh, khuôn mặt cũng có chút thay đổi so với trước.

      Chu Tự Hằng cười rất tươi, phản bác lại lời Minh Nguyệt, chỉ sang chuyện khác: “Hồi đó ngồi kia viết bài văn, đó cũng là bài văn đầu tiên mà được điểm cao.”

      Môn Văn của giỏi, chuyện này trở thành đề tài khiến bị chê cười suốt, câu cú lúc nào cũng lủng củng đầu cuối, dưới nghiêm khắc của thầy Vũ hơn sáu mươi tuổi, điểm số môn Văn của lại càng thê thảm nỡ nhìn.

      Mấy đề bài viết văn của học sinh trung học thường rất khó, nhưng lần thầy Vũ đưa cho cả lớp đề bài là – [XXX, tôi muốn với bạn].

      Ông trông đợi gì vào học sinh dốt Văn như Chu Tự Hằng có thể viết được bài văn hay, chỉ cần câu cú mạch lạc là được rồi.Thế nhưng, Chu Tự Hằng khiến ông phải nhìn bằng cặp mắt khác.

      viết gì vậy?” Minh Nguyệt hỏi.

      “[Minh Nguyệt, muốn với em].” Chu Tự Hằng vuốt ve giấy hôn thú trong túi áo, nhớ lại ngày xưa, kí ức dường như vẫn còn rất mới.

      “Gửi vợ của ,

      Hôm nay là sinh nhật lần thứ 70 của , quay đầu nhìn lại, chúng ta qua hơn nửa cuộc đời, có lẽ còn nhiều thời gian nữa, cho nên, Minh Nguyệt, muốn với em…”

      Chu Tự Hằng bắt đầu đọc lại bài văn của mình, trong phút chốc Minh Nguyệt cũng hồi tưởng lại, trong bữa tiệc tốt nghiệp thầy Vũ từng bài văn này khiến cho ông rất ấn tượng, đúng là cảm giác của hai vợ chồng già.

      Tại sao lại có cảm giác như thế? Vì Chu Tự Hằng dùng giọng điệu của người 70 tuổi để viết, tựa như bọn họ qua những năm tháng rất dài vậy.

      70 tuổi, tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, lưng còng chân yếu, năng còn ràng.”

      70 tuổi, thường hay nằm mơ, mơ về thời hai ta còn trẻ, tỉnh lại thấy em vẫn ở bên cạnh, dường như cũng mơ giống .”

      70 tuổi, xuất nhiều tật xấu, lại hay cáu kỉnh, cục cằn cố chấp, là lão già đáng ghét.”

      quên rất nhiều chuyện, có lúc giật mình cảm thấy như mình bỏ lỡ điều gì, có lúc chỉ sau giây mà quên luôn điều mình vừa , thường xuyên nhớ đường về nhà, cũng nhớ đến việc gọi điện thoại về.”

      “Nhưng Minh Nguyệt à, mọi thứ về em đều nhớ hết.”

      nhớ mái tóc đen dài của em, dù hôm nay bạc trắng, nhưng nhìn vẫn đẹp vô cùng. nhớ những điệu múa của em, dù hôm nay có múa nổi nữa em vẫn là bà lão duyên dáng đoan trang. nhớ hồi trẻ em rất xinh đẹp, hôm nay nhìn em ngủ say bên cạnh , gương mặt ấy vẫn đẹp như thế.”

      “…”

      còn nhớ rất , rằng em.”

      “Trước đây thường đèo em chiếc xe đạp, nhưng hôm nay phải chống gậy mà dắt em , trước đây thường chọc cho em khóc, bây giờ to nổi nữa rồi, chỉ đùa vài câu trêu em được thôi, trước đây thường mua trà sữa cho em, bây giờ em thích uống nữa, đành tự mua tự uống vậy.”

      luôn tin rằng, đời có những thứ tình cảm tựa như duyên số, thể trốn tránh được, cũng thể thay thế, gắn chặt với nhau như sinh mệnh.”

      “Ở tuổi 70, sau khi qua hết những giông bão của cuộc đời, hiểu ra rất nhiều chuyện, cũng biết thế nào là .”

      “Dù hôm nay 70 tuổi, nhưng vẫn luôn nhớ rằng, mối tình đầu của , chính là em.”

      “Minh Nguyệt, đó là tất cả những gì mà muốn với em.”
      ---
      kìm được nước mắt, hình ảnh hai người trẻ đèo nhau chiếc xe đạp đến trường cùng với hình ảnh hai vợ chồng già chống gậy dìu nhau cứ quanh quẩn trong đầu, cảm thấy như mình qua kiếp người vậy, viên mãn vô cùng, tay gõ bức thư của Hằng mà cứ phải dừng lại vì mắt nhòe nhìn thấy gì.
      Chương sau bố Xung lên phát biểu trong hôn lễ nhé, các lại chuẩn bị khóc tiếp ~~
      Chương 119: 8/6/18
      Last edited: 6/6/18

    3. xukem

      xukem Active Member

      Bài viết:
      106
      Được thích:
      109
      là cứ phải làm người ta cảm động thế nhỉ Chi kia:yoyo64::yoyo64:
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. muyle

      muyle New Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      4
      đọc đọc lại mà vẫn xúc động chảy nước mắt luôn. phải công nhận điều tác giả viết cmn xúc động quá mất....
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Yên Hoa

      Yên Hoa Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      76
      Được bạc đầu với ng mình là ước mơ của rất nhiều , khóc huhu suốt thôi editor ơi.
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :