1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,163
      @Lamei Giới thiệu cho bộ Sinh ra là để em nhé, nhà khác edit rồi :v Nam chính là cầu thủ bóng đá Tây Ban Nha, nữ chính là biên tập viên thể thao người Trung nhưng sống ở Tây Ban Nha :v Và tất nhiên, thanh mai trúc mã và lại ngược cẩu tàn tạ :))
      Chris, Diệp Cửu, linhdiep175 others thích bài này.

    2. Lamei

      Lamei Well-Known Member

      Bài viết:
      138
      Được thích:
      607
      @Ngân Nhi tôi sợ mấy truyện edit lắm vì biết liệu có bị bỏ dở nửa chừng = )) Thế nào mà tôi lại gặp được người đáng tin như chứ, ngờ đọc từ chương 60 mà cũng theo được truyện đến lúc kết thúc rồi, kỳ diệu :v

      Mà nghe cái tên Sinh ra là để em thấy sặc mùi tác giả này rồi = ))
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. chjchj1001

      chjchj1001 Active Member

      Bài viết:
      143
      Được thích:
      117
      Cảm động quá , chuẩn bị khăn giấy tiếp huhu
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. muyle

      muyle New Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      4
      giờ thò đợi hai ông bố lên sàn thôi. và chúng ta lại tiếp tục bị ngược.....
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,163
      Chương 119

      Nếu chuyện gì là chuyện khiến cho cả Nam Thành phải chấn động trong tháng này, đó chính là hôn lễ của hai nhà Chu Minh.

      Cả khu thành cổ gần như đều chìm trong sắc đỏ, từ chân núi Tê Hà đến bờ sông Tần Hoài, từng chiếc thuyền hoa cũng được trang trí bằng lụa đỏ, từng cái cột đá đều được treo đèn lồng, khắp các con đường được tô điểm bằng những dải lụa đỏ mang theo lời chúc phúc.

      giống với hình ảnh “Mười dặm hồng trang” trong truyền thuyết.

      Hoa hồng được trồng bởi người thợ có tiếng được vận chuyển bằng đường hàng đến đây, trang trí dọc hai bên đường xe hoa qua, lúc này vừa đúng đợt tuyết ngừng rơi, núi vẫn còn tuyết đọng, làm nổi bật lên rực rỡ cho 80 vạn đóa hoa hồng nở rộ tuyệt đẹp dọc hai bên đường .

      Tựa như ngày xuân đến sớm, trong khí tràn ngập mùi hoa hồng thơm ngát.

      Mà con đường từ biệt thự nhà họ Minh đến khách sạn Thịnh Quang còn được trang hoàng lộng lẫy hơn nhiều nữa.

      Chu Tự Hằng đứng ở cuối thảm đỏ, chờ dâu của đến.

      Chu Xung vì ngày hôm nay mà phải vắt óc nghĩ cách bày trí hội trường, tạm dừng hoạt động kinh doanh của khách sạn từ tuần trước, trong đại sảnh cũng tràn ngập sắc đỏ, hai chữ Song Hỉ nhiều đến mức dù là ở góc cũng có thể trông thấy.

      Trong lễ đường vang lên tiếng nhạc du dương êm ái, Chu Xung cũng ngâm nga vài khúc ca để chào đón mấy vị khách mới đến.

      Đổng Hà mang theo quà to mà đến, dù người vốn quen với hào nhoáng xa hoa, nhưng ông vẫn phải tấm tắc khen: “ Chu hào phóng đấy!”

      Có lẽ vì gặp người thân nên tinh thần cũng thoải mái hơn, Chu Xung có phần vui vẻ hào sảng hơn bình thường rất nhiều, ông mặc tây trang lịch , bận đến nỗi có thời gian hút thuốc, hớn hở xua tay đáp: “Đâu có đâu có…”

      Miệng vậy, nhưng giọng điệu chẳng nghe ra chút khiêm tốn nào hết.

      Chu Xung xưa nay vốn luôn thích khoe khoang, chỉ chút thành tựu cũng muốn cho cả thiên hạ biết, mà hôm nay còn là ngày con trai cưng của ông kết hôn, liên quan đến chuyện nối dõi tông đường cho nhà họ Chu, là tượng trưng cho tiếp nối huyết thống, cho nên dù trang hoàng đỏ rực cả mười quãng đường Chu Xung vẫn còn chê ít, chỉ hận thể cho cả cái thành phố này chìm trong chữ Hỷ đỏ thẫm thôi.

      Đổng Hà rất hiểu lòng Chu Xung, ông chúc cho gia đình “Sớm sinh quý tử”, “Tam đại đồng đường”, “Con cháu đầy đàn”.

      Lời hay ý đẹp dù nghe nhiều nhưng Chu Xung vẫn hề cảm thấy chán.

      Sống đến 50 tuổi, gặp nhiều sóng gió trong đời, cũng hưởng thụ cả những chuyện vui, giờ đây điều ông mong đợi nhất chỉ là sớm ngày được bế đứa cháu trai trắng trẻo bụ bẫm mà thôi.

      Chính vì thế nên Chu Xung cố tình dẫn đổng Hà tới gần Chu Tự Hằng, để cho Chu Tự Hằng cũng nghe được câu chúc “Sớm sinh quý tử” kia.

      Nhưng lúc này Chu Tự Hằng lại mấy tập trung.

      Nghe thấy lời chúc của khách khứa khi đến dự lễ cưới, Chu Tự Hằng chỉ tùy tiện gật đầu cho xong chuyện.

      có tâm trạng để tâm đến lời của đổng Hà, cũng có thời gian chú ý đến bốn cậu phù rể được cầu đỡ rượu thay mình kia.

      Chu Tự Hằng uống được rượu, Sầm Gia Niên lại có tửu lượng kinh người.

      Được gánh vai trọng trách nặng nề, Sầm Gia Niên vô cùng tự hào, cho nên liền lên tiếng trấn an Chu Tự Hằng: “Em này, chỉ là đón dâu thôi mà, sao phải căng thẳng đến vậy chứ?”

      Chu Tự Hằng mới đầu là chờ ở bên trong, sau lại đứng ngồi yên, sốt ruột ra cửa đợi, cuối cùng ra hẳn ngoài đường mà ngóng.

      Chu Tự Hằng cũng biết là mình hơi bị mất bình tĩnh quá, nhưng dù sao cũng là ngày trọng đại, lo lắng là điều thể tránh khỏi.

      thản nhiên tiếp nhận lời của Sầm Gia Niên, còn đáp lại câu: “Đây là việc đại , cậu còn độc thân làm sao mà hiểu được tâm trạng của .”

      Lời ít mà ý nhiều.

      Độc thân là lưỡi dao, mà người bị đâm trúng phải chỉ có mình Sầm Gia Niên.

      Trần Tu Tề, người vừa mới kết thúc mấy vòng xem mắt quyết định giữ im lặng, lòng đau như cắt, chỉ có Chung Thần tuổi còn trẻ nên may mắn thoát nạn.

      Đúng vào lúc này, Bạch Dương dắt vợ là Mạnh Bồng Bồng đến trình diện.

      Bạch Dương của ngày hôm nay là người đàn ông cao to khỏe mạnh, có tác phong oai hùng của cảnh sát, làm trong sở cảnh sát Nam Thành.

      Tuy là nhân vật có tên tuổi lẫy lừng, nhưng khi ở trước mặt vợ vẫn phải cúi đầu, thái độ ân cần dịu dàng, cứ bám theo sau bảo vệ vợ, chăm chút từng li từng tí .

      chỉ đỡ vợ bước lên cầu thang, mà kể cả lúc mặt đất bằng phẳng cũng thỉnh thoảng lại giọng nhắc nhở vợ.Mạnh Bồng Bồng thèm để ý đến , gương mặt trắng trẻo lạnh lùng cứng ngắc lại, bước nhanh như gió, Bạch Dương tủi thân vô cùng, nhưng vẫn phải yên lặng đuổi theo, tiếp tục lên tiếng dặn dò vợ.

      “Bồng Bồng… mang thai.” Bạch Dương mắt đảo liên hồi, giọng khai báo với Chu Tự Hằng.

      Với sùng bái và kính trọng sâu sắc với đại ca của mình, sau khi báo tin vui xong, Bạch Dương quyết định chúc đại ca câu: “Đại ca, chúc và chị dâu cũng sớm sinh được quý tử nhé.” xong lại vội vàng chạy đến bên cạnh Mạnh Bồng Bồng, hai tay đỡ lấy eo vợ.

      Sớm sinh quý tử là câu chúc vốn rất bình thường, nhưng Bạch Dương lại cho thêm chữ “Cũng” vào, Chu Tự Hằng suy bụng ta ra bụng người, bỗng cảm thấy như vừa bị đâm cho dao.

      Từ trước đến giờ Chu Tự Hằng vốn luôn rất nôn nóng và vội vàng, vội vàng nhận người ta là vợ, vội vàng tỏ tình với người ta, vội vàng sống chung, ít nhất bây giờ so với đám bạn vẫn được coi là vội vàng kết hôn, nhưng lúc này Chu Tự Hằng suy nghĩ lại, vẫn cảm thấy là mình bị tụt lại sau Bạch Dương quá nhiều.

      Thảm đỏ được trải từ cầu thang xuống, con đường cho xe vào cũng được rải cánh hoa hồng, bầu trời quang đãng trong lành, Chu Tự Hằng nghe tiếng nhạc hòa tấu phát từ lễ đường ra, khỏi tăng thêm căng thẳng, đưa mắt nhìn ra cuối con đường.

      Hôm nay mặc bộ vest tuxedo, màu đen làm nổi bật lên khí chất lỗi lạc, phần ống tay để lộ ra vòng áo sơ mi trắng bên trong, tay áo có thêu những đường vân màu vàng, chạy dọc lên cổ áo, vừa vặn tôn lên đường cong tuyệt đẹp của phần cằm.

      Chu Tự Hằng quan tâm đến chuyện giữ hình tượng trước mặt khách khứa, lòng chờ mong xe đưa dâu đến.

      Hình ảnh này vừa vặn lọt vào tầm mắt của đổng Hà.

      Đổng Hà sau khi phối hợp cùng Chu Xung diễn màn kịch “công ty Sơn Hải”, ông bắt đầu để tâm đến Weiyan nhiều hơn, mặt thúc đẩy hợp tác giữa Weiyan và Barclays, mặt khác cũng mua vào lượng lớn cổ phần mà công ty bán ra thị trường, cho nên trong mấy năm nay ông và Chu Tự Hằng trở nên khá quen thuộc với nhau.

      Trong ấn tượng của ông cậu thanh niên này luôn mang dáng vẻ khá điềm đạm, có phong độ của đại tướng quân, sau nhiều năm chinh chiến thương trường lại càng thêm lạnh lùng, thế mà lúc này, Chu Tự Hằng lại đứng bất động dưới bậc thang, mong ngóng nhìn về phía cuối đường, nét mặt có phần sốt ruột.

      Đổng chê cười Chu Tự Hằng nhi nữ tình trường, hùng khí đoản*, có vị hôn thê xinh đẹp như vậy, căng thẳng chút cũng là chuyện bình thường.

      *(Ý nếu chìm đắm vào tình nam nữ chí khí của người hùng bị giảm .)

      Minh Nguyệt để cho Chu Tự Hằng phải chờ quá lâu, xe dừng lại ở trước cổng lễ đường, nhàng nhấc váy dâu lên, chậm rãi bước xuống xe hoa.

      Chiếc váy dâu của Minh Nguyệt có màu đỏ thẫm, làn váy kéo dài phủ xuống thảm đỏ, với thiết kế kiểu truyền thống, dùng kim tuyến thêu hình phượng hoàng, viên kim cương được khắc thành hình mặt trăng cùng những ngôi sao lấp lánh xung quanh, tô điểm cho lớp lụa mỏng thướt tha.Phần ngực áo được pha ren, khiến cho phần xương quai xanh như như , vô cùng quyến rũ.

      Minh Nguyệt có làn da trắng như tuyết, bộ váy cưới màu đỏ khiến cho càng thêm tỏa sáng, trở thành mỹ nhân tuyệt thế vô song, mái tóc đen dài được tết rất gọn gàng, chiếc khăn voan đỏ đội đầu phủ kín phần lưng.

      Minh Đại Xuyên che ô cho con , phần cán ô được làm bằng trúc, mặt ô là gấm đen, đây là phong tục trong hôn lễ kiểu cổ, mang ý nghĩa che chở cho dâu.

      Minh Nguyệt dưới ô, chậm rãi bước đến với Chu Tự Hằng.

      Làn váy tựa như những đám mây chồng lên nhau, lả lướt mặt thảm, hình mặt trăng và những ánh sao làn váy khiến cho trở nên duyên dáng và kiều như đóa sen hồng nở rộ vậy.

      Như thể gần ngay trước mắt, mà cũng xa đến mức thể chạm tới được.

      Chu Tự Hằng đứng im tại chỗ, tim bắt đầu đập mạnh…

      26 tuổi, từng xông pha nơi thương trường đầy đao kiếm, luôn giữ được bình tĩnh trong mọi hoàn cảnh, ngay cả khi Weiyan đứng trước nguy cơ sụp đổ.

      Vậy mà lúc này đây, Minh Nguyệt bước về phía , chiếc giày cao gót tinh xảo, nhàng giẫm lên thảm đỏ, Chu Tự Hằng cùng lúc có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, tựa như tiếng vó ngựa chạy trốn, phát ra những tiếng thình thịch mạnh mẽ.

      Tại sao lại như vậy?

      Chu Tự Hằng thầm nghĩ, có lẽ vì mong chờ ngày này, giây phút này từ rất lâu rất lâu rồi.

      ngỡ mình như trong giấc mơ vậy, đưa tay ra, nhàng nắm lấy bàn tay Minh Nguyệt, cùng vào trong đại sảnh tiệc cưới.

      Bàn tay mềm mại của Minh Nguyệt lạnh như băng, cảm giác như có xương vậy, lại còn khẽ run rẩy, trái ngược hoàn toàn với bàn tay nóng như lửa đổ đầy mồ hôi của lúc này.

      cũng căng thẳng.

      Mà căng thẳng cái gì?

      Chu Tự Hằng nghĩ chắc Minh Nguyệt cũng giống như , liền giọng an ủi : “Đừng căng thẳng.”

      Minh Nguyệt nghe thấy lời quan tâm của , mãi mới được thoải mái bộc lộ cảm xúc, liền giọng đáp lại: “Nhưng em làm được.” ngẩng đầu lên, giơ cằm về phía , “ nhìn xem son của em có bị trôi ?”

      Bình thường Minh Nguyệt luôn ăn mặc rất nhàng đơn giản, mấy khi tô son điểm phấn, thỉnh thoảng chỉ đánh chút son, kẻ lông mày thôi cũng đẹp lắm rồi, mà bây giờ chỉ trang điểm, đánh son đỏ, phần mi tâm còn được vẽ viên hồng ngọc, cùng với chiếc kẹp ngọc trai cài lên khăn voan đội đầu.

      Minh Nguyệt tuy chỉ lộ gần nửa mặt với Chu Tự Hằng thôi, nhưng cũng đủ thấy rất xinh đẹp rồi.

      Hai mắt Chu Tự Hằng sáng rực, khỏi trở nên ngây dại.

      Đây là nét mặt rất hiếm có của , nhưng Minh Nguyệt vì đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình nên để ý, còn đưa môi lại gần mặt Chu Tự Hằng hơn chút rồi hỏi lại: “ nhìn giúp em , xem son có bị trôi ?”

      Tại sao tự nhiên lại hỏi như vậy?

      Minh Nguyệt đợi Chu Tự Hằng hỏi tự khai luôn: “Lúc nãy ngồi xe hoa em lỡ cắn miếng táo rồi… Nhưng em cố ý đâu, tại em đói quá, lại căng thẳng nữa.”

      Trong tay cầm chặt quả táo, tượng trưng cho bình an.

      Minh Nguyệt có phần áy náy, chỉ dám để lộ phần táo còn nguyên ra ngoài, cúi thấp đầu, đáng thương như con cún con vừa mới làm sai chuyện.

      Xe hoa đưa qua những con đường được trang hoàng màu đỏ, người đường đứng hai bên xem chuyện vui, Minh Nguyệt nhịn được mà cắn miếng táo, lúc kịp phản ứng lại người bước xuống xe mất rồi.

      lén lút giấu quả táo , rồi lại bắt đầu lo cho lớp son môi.

      Chu Tự Hằng bật cười, tâm trạng căng thẳng bỗng chốc tiêu tan hết, sau khi ổn định tinh thần, những khen màu son của đẹp, mà còn khéo léo giúp đổi quả táo khác.

      Trong đại sảnh, khách khứa uống trà nghỉ chân, nhạc thay đổi liên tục, gian rực rỡ trong sắc nến đỏ, sau khi bước qua chậu than và yên ngựa*, dâu chú rể bắt đầu bưng trà đến cho hai bên cha mẹ.

      *( nghi thức trong đám cưới truyền thống của Trung Quốc, bước qua chậu than đỏ là để cầu cho cuộc sống sau này nồng cháy như lửa, bước qua yên ngựa để mong cho mọi bình an.)

      Chu Xung trước giờ vẫn rất thoải mái, câu nệ chuyện xưng hô, nhưng ông thể ngờ rằng, giờ phút này Chu Tự Hằng lại gọi Tô Tri Song là “Mẹ”.

      Tô Tri Song vẫn giữ được dáng vẻ điềm tĩnh đoan trang, nhưng cũng nhịn được mà rơm rớm nước mắt, trong lòng Chu Xung lại đan xen rất nhiều cảm xúc khác nhau.

      Con trai ông, Chu Tự Hằng, từ khi mới sinh ra, lần đầu tiên gọi tiếng “Mẹ”.

      tiếng gọi này làm cho Chu Xung suy nghĩ rất nhiều, mãi đến khi cầm mic bước lên sân khấu, ông vẫn chưa thể thoát ra khỏi nỗi buồn.

      Chu Xung hít sâu hơi, lấy tờ phát biểu soạn sẵn ra, liếc nhìn Tô Tri Song, Minh Nguyệt, cuối cùng dừng lại người Chu Tự Hằng.

      “Hôm nay, con trai tôi, Chu Tự Hằng, cuối cùng cũng kết hôn rồi.”

      Ông dùng câu này để mở bài, trong giọng chất chứa rất nhiều tình cảm.

      “Tôi đứng ở đây, phải với tư cách tổng giám đốc tập đoàn gì cả, mà tôi chỉ đơn giản là cha của Chu Tự Hằng, muốn nhân ngày vui này mà với con đôi lời.”

      Chu Xung dừng lại hồi lâu, tay cầm mic có hơi run lên, mãi sau mới tươi cười tiếp:

      “Kính thưa các vị, Chu Xung tôi may mắn được làm cha của Chu Tự Hằng trong 26 năm tháng lẻ bảy ngày, tương đương với 9535 ngày.”

      “26 năm trước, trong đêm bão tuyết, nó đến bên tôi, từ đó, tôi còn phải sống độc thế giới này nữa rồi.”

      “Tôi điều này cũng sợ các vị chê cười, Chu Xung tôi còn chưa tốt nghiệp cấp hai, trong bụng chẳng có bao nhiêu chữ, cũng biết nhiều về thơ văn, cái tên Chu Tự Hằng tôi đặt cho con trai, được lấy từ trong số ít những câu thơ mà tôi biết – ‘Dã độ vô nhân chu tự hoành’.”

      “Tôi xuất thân từ vùng núi Đại Hưng An, mười năm độc chèo lái con thuyền đời, có lấy người bạn, nhưng từ ngày hôm đó, tôi căn nhà của riêng mình.”

      “Căn nhà ấy có tiếng cười.”



      [Sao con uống nhiều sữa thế mà ti lại có sữa ạ?]

      [Con còn chưa cưới em ấy mà, sao có thể nhìn lúc em ấy mặc đồ được chứ!]



      “Căn nhà ấy có nước mắt.”



      [Chúng ta cần nhiều tiền, cần Thịnh Quang cũng được mà.]



      “Căn nhà ấy có nổi loạn.”



      [Con nộp giấy trắng.]

      [Vậy cứ coi như ông có đứa con trai này !Ông có tình nhân bên ngoài sẵn sàng ở bên ông mỗi tối đó, ông tìm người ta ! Để người ta sinh cho ông đứa con trai ngoan ngoãn khác, rồi ông có thể cho đứa con trai ấy học ở những trường tốt nhất, còn tôi chỉ là đứa hư hỏng, ông nên vứt bỏ tôi , rồi lần nữa nuôi dạy đứa con trai khác!]



      “Căn nhà ấy có cảm động.”



      [Vậy bố về nhà , có tiền cũng sao, con làm chỗ dựa cho bố.]

      [Nếu ta tốt, mà bố lại thể ly hôn, vẫn còn có con, chăm sóc bố tốt.]

      [Con lớn rồi, bố tin con được ?]

      [Có rất nhiều chuyện bố biết phải với con thế nào, nhưng con chỉ cần nhớ rằng, cả đời này, bố chỉ hai người.Trước khi có con, bố chỉ chính bản thân mình, khi có con rồi, bố chỉ mình con thôi.]



      giấu gì các vị, ngày xưa tôi từng là người ra gì, trải qua những tháng ngày rất tẻ nhạt, cho đến khi nhìn con trai lớn lên từng ngày, nó khiến cho tôi biết thế nào là đảm đương, là trách nhiệm của người cha, nó cũng cho tôi biết được thế nào là hạnh phúc gia đình.”

      “Tôi cũng phải là người bố tốt, suốt ngày quen tục chửi bậy, biết mấy cái đạo lý nhân sinh gì cả, tôi cũng biết cách dạy dỗ con, bởi vì tôi có kiến thức, vì vậy cuộc sống của Chu Tự Hằng xảy ra số vấn đề ngoài ý muốn, cũng chính bởi những sai lầm mà tôi phạm phải.”

      “Nhưng trong suốt quá trình ấy, tôi phải lời cảm ơn sâu sắc đến Minh Nguyệt.”

      “Là người cha, tôi rất cảm ơn Minh Nguyệt vì rời bỏ Chu Tự Hằng dù trong bất kì hoàn cảnh nào, cảm ơn Minh Nguyệt chỉ phương hướng cho thằng bé lúc nó buông thả và chán chường, cảm ơn Minh Nguyệt vì luôn ở bên Chu Tự Hằng trong lúc nó gặp khó khăn trong nghiệp…”

      “Đồng thời, với tư cách là ông thông gia, tôi cũng xin được cảm ơn ông Minh Đại Xuyên và bà Giang Song Lý, cảm ơn hai ông bà vì sinh ra và nuôi dạy con ngoan ngoãn đến vậy, tin tưởng mà đưa con đến làm dâu nhà họ Chu chúng tôi.Đối với món quà quý giá đến vậy, tôi biết phải lấy gì báo đáp, đành phải cho thằng con sang làm rể nhà họ Minh để bày tỏ cảm kích của mình thôi.”

      Lời dí dỏm của ông khiến cho cả lễ đường cười ầm lên, ngay cả Minh Đại Xuyên cũng nhịn được cười.

      Chu Xung lại nhìn Minh Nguyệt, với : “Tiểu Nguyệt Lượng, ngay tại đây, bố có mấy lời muốn với con, đầu tiên, con nhất định biết được là sau khi cầm được giấy hôn thú Tiểu Hằng nó vui đến thế nào đâu, nó mừng như điên, hai giờ sáng vẫn hưng phấn ngủ được.Tiếp theo, bố cho con nghe, nó còn cất giấy hôn thú vào trong két sắt, thế tối nào cũng phải lôi ra ngắm lúc mới chịu được.Cuối cùng…”

      Chu Xung bỗng trở nên yên lặng, nhàng cất tờ phát biểu vào trong túi áo, ông đứng sân khấu, mái tóc lộ ra những sợi bạc, ánh nến chập chờn làm cái bóng của ông lay động, khiến cho ông thoạt nhìn còn được cao lớn và tuấn như bình thường nữa.

      “Tiểu Nguyệt Lượng, con ở bên nó nhiều năm, cũng biết tính nó thế nào rồi đấy.Nó là người rất nhạy cảm, dễ nổi cáu, bởi vì được bố nuông chiều nên khá ngang ngược cố chấp, đúng ra phải là người có tính cách tốt, bản chất còn hơi gia trưởng, nhưng nó rất con.”

      “Khi ở trước mặt con, nó bộc lộ ra những điểm xấu ấy, vì con, nó học nấu ăn trong suốt mấy tháng, vì con, nó học được cách thận trọng và bình tĩnh trong mọi việc, thay vì nông nổi và quyết liệt xông pha.”

      “Bố già rồi, năm nay 50 tuổi, có lẽ ngày nào đó trong tương lai, bố phải rời xa hai con, nhưng Minh Nguyệt, Chu Tự Hằng, bắt đầu từ hôm nay, hai con có nhau làm chỗ dựa, có gia đình của riêng mình, mặc dù Chu Tự Hằng vẫn còn trẻ, nhưng mong mọi người hãy tin tưởng con trai tôi, nó là niềm kiêu hãnh của tôi đấy!”

      “Ngày 4 tháng 1 năm 2013, Chu Xung tái bút.”
      ---
      Chương 120 (Hoàn chính văn) : 9/6/18
      trước các đừng mong đợi thịt :)) Có vài dòng gọi là thôi :))

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :