1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      552
      Cùng giường rồi, cùng giường rồi. 4 năm sau vụ lật váy, bạn tiểu Chu Chu tiến thêm 1 bước với vòng 3 của vợ bạn ấy. vi diệu
      nguyenhuyen9305Ngân Nhi thích bài này.

    2. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,573
      Hôm nay tớ cũng xin kể câu chuyện cổ tích, Chuyện tình cái bỉm sữa. Chuyện như thế này...
      Hồi đó đó, trong ngôi nhà, có hai đứa bé, bé trai lớn cosplay thành cao bồi Luky Luke, bé cosplay thành cục bông gòn mùi sữa sống chung với nhau vì ba mẹ đều bị đuổi vắng hết rồi. ngày kia, cục bông gòn bị cao bồi bắt quả tang tàng trữ hàng cấm trong balo, hoá ra là cái bỉm, cục bông gòn vừa mắc cỡ lại xí hổ nên hông cho cao bồi thơm thơm nữa, cao bồi định bụng dùng chim ra dụ dỗ... ai dè lần này thất bại vì cục bông gòn bảo chim đâu lắm thế, nhốt ở đâu lấy ra xem nào, đâu cũng xách chim theo rồi khoe tùm lum, khéo nó bay... Cao bồi quê quá quê, nhưng vì lòng giữ thân trong sạch nên đùng đùng xách chuồng chim về phòng dỗi. Vì dỗi, nên ca bồi uống sữa giải sầu, bỗng nghe cái xẹt, à, cúp điện... ra bà chị tác giả quên đóng tiền điện. Cục bông gòn sợ quá chạy qua ơm cao bồi, cao bồi hí hửng lại như xưa, nhưng định bụng rằng từ nay nhốt chim lại khoe nữa. Cao bồi dỗ cục bông gòn ngủ, lúc này vang lên bài nhạc nền du dương hợp theo hoàn cảnh lãng mạng của hai bạn : Kìa cái tay cái tay, bắt lấy cái tay. Tay túm lấy mông, rồi vớ lên cái đầu. Đầu rất thơm, mà mông lại rất mềm....
      Chuyện hết rồi, kết mở nhé, mọi người còn ngóng nữa à, thôi nhé, tớ bận lập đàn cầu cúp điện rồi...

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,163
      Chương 10

      Hôm sau Chu Tự Hằng thức giấc rất sớm.

      Ánh mặt trời chiếu vào khung cửa sổ, mây mù tan , thời tiết vô cùng ấm áp.

      Tiểu thiếu gia theo thói quen muốn nhảy xuống giường, nhưng cái đùi bị giữ chặt.

      Minh Nguyệt ôm chân trái cậu ngủ say sưa, trong ánh mặt trời, cậu nhìn thấy hàng lông mi dài của Minh Nguyệt, tướng ngủ của bé trông đáng , môi hơi chu lên, thỉnh thoảng lại chẹp miệng, chóp mũi xinh cũng vểnh lên theo.

      bé giống như con gấu Koala, coi chân Chu Tự Hằng như cái cành cây mà bám vào, hai tay ôm chặt buông, dù ngủ say nhưng cái mông tròn vẫn nhích tới nhích lui.

      Dáng vẻ này của bé, Chu Tự Hằng chưa từng được nhìn thấy bao giờ!

      Cậu có phần kích động, hai mắt sáng rực lên.

      Cảm giác này…Phải hình dung thế nào đây?

      Cậu nhìn Minh Nguyệt lúc, cảm thấy hơi tê chân, muốn bảo Minh Nguyệt buông chân mình ra để cậu còn xuống giường.Nhưng mấy hôm trước cậu hứa chê bé lười nữa, muốn ngủ bao lâu cứ ngủ, thể nuốt lời được.

      Chu Tự Hằng cũng vội dậy làm gì, cậu suy nghĩ lúc, quyết định tiếp tục nằm ngắm hình ảnh Tiểu Nguyệt Lượng ôm đùi mình ngủ.

      Càng nhìn trong lòng càng rối rắm.

      mặt nghĩ chân mình dài ghê, trông cao lớn và mạnh mẽ, mặt khác lại cảm thấy vợ mình thấp bé.

      Chu Tự Hằng rất đau lòng, cậu vò mái tóc rối của mình, cầm cái bình sữa ở đầu giường, uống cách mãnh liệt trong sầu bi.

      Cậu mút sữa chùn chụt, Minh Nguyệt cũng chẹp chẹp miệng theo, khuôn mặt nhắn cọ xát vào đùi cậu.

      Mặt bé rất mềm mại, Chu Tự Hằng cảm thấy ngọt ngào như kẹo đường vậy.

      Tiểu thiếu gia trừng to mắt, dừng động tác mút sữa lại, híp mắt suy nghĩ lúc.

      Thôi , vợ đáng như thế, lùn kệ chứ, cậu còn chê cười khi vợ bốn tuổi rồi vẫn còn dùng bỉm cơ mà, lùn chút làm sao?

      Chu Tự Hằng cậu thuộc tầng lớp đại ca cơ mà, sao có thể ghét bỏ vợ yếu đuối của mình được? Nếu chuyện này mà bị truyền giang hồ khó coi lắm.

      Chu Tự Hằng tự an ủi mình như vậy, lại hớn hở tiếp tục uống cạn chai sữa.

      Minh Nguyệt dụi hai mắt, mơ mơ màng màng ngồi dậy.

      Thấy bé dậy, Chu Tự Hằng kiêu ngạo hất cằm ra quyết định của mình: “Tiểu Nguyệt Lượng, xin lấy chim của mình ra để đảm bảo, rằng sau này tuyệt đối chê em lùn đâu!”

      Giọng của cậu có vẻ vang dội hơn bình thường, làm cho mấy chú chim phơi nắng bên ngoài cũng phải vỗ cánh bay .

      Minh Nguyệt vẫn còn ngái ngủ nên mặt ngơ ngác hiểu gì.

      Tiểu thiếu gia ôm lấy mặt bé, bắt bé phải nhìn thẳng mình, bá đạo : “Này! Em có nghe thấy đấy!”

      Minh Nguyệt gật đầu, rồi lại lắc đầu, mắt to ngập nước, miệng chu lên, đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ: “Chu Chu ca ca, chim của bay rồi kìa! Sau này còn chim nữa rồi!”

      bé mới chui từ trong chăn ra, đầu tóc rối bù, bím tóc lỏng lẻo, dáng vẻ còn như muốn nấc, đáng thương cực kỳ.

      Theo như bình thường Chu Tự Hằng dỗ dành bé, nhưng mà…

      “Ai bảo em là chim của bay rồi? Chim của luôn luôn có nhé!” Chu Tự Hằng tức giận xù lông, tóc dựng đứng cả lên.

      Minh Nguyệt ngậm ngón tay, giọt nước mắt to như hạt đậu đảo quanh hốc mắt, nấc cái rồi hỏi: “Vậy chim của đâu?”

      Tiểu thiếu gia giương nanh múa vuốt bỗng dưng cứng đờ cả người, mặt đỏ bừng lên, lông mi run rẩy, cậu lấy chăn che kín người, giận dỗi lên án: “Tiểu Nguyệt Lượng, em đùa bỡn lưu manh!”

      Tiểu Nguyệt Lượng lập tức ợ lên: “Ợ ~”

      Chu Tự Hằng vội vàng nhảy xuống giường, che mặt lại.

      bé này, đúng là…chẳng nữ tính gì hết!

      *

      Hôm nay Chủ Nhật, nhà trẻ được nghỉ, giúp việc làm xong bữa sáng thơm ngào ngạt rồi.

      Tiểu thiếu gia xấu hổ quá, cứ đứng trong phòng mãi mới dám ra.

      Vì bảo vệ chim , hôm nay tiểu thiếu gia mặc tận ba lớp quần, áo lông dài, che chắn rất cẩn thận.

      Chu Tự Hằng sáu tuổi, theo chính sách nuôi thả của Chu Xung, cậu bé cần ai dỗ ngủ cả, cũng cần ai gọi dậy mỗi sáng, có thể tự mình chăm lo cho bản thân, biết tự lấp đầy cái bụng khi đói, sau đó dẫn đám đàn em chinh chiến khắp nơi. giúp việc trong nhà chủ yếu chỉ đảm nhiệm mấy công việc nội trợ thôi.

      Nhưng Minh Nguyệt khác, bé được Minh Đại Xuyên nuôi như công chúa, lúc nào cũng nũng nịu ngọt ngào, còn biết hôn người ta để cảm ơn nữa, các giúp việc thích lắm, luôn giúp bé thay mấy bộ váy đẹp.

      Lúc Chu Tự Hằng tới phòng ăn thấy Minh Nguyệt ngồi ghế trẻ con, cằm dính vào bàn, mặt phụng phịu, hai mắt liếc trái liếc phải, nét mặt tỏ ra rất bối rối.

      Vừa bước vào cậu nghe thấy than vãn: “Tại sao lại có nhiều đồ ăn ngon như vậy chứ? Tiểu Nguyệt Lượng phải làm sao đây? Muốn ăn hết quá , nhưng lại sợ mập.”

      xấu hổ và giận dỗi của tiểu thiếu gia lập tức tan biến.

      Cậu rất muốn cười trêu Minh Nguyệt nhưng nhịn xuống được, hất cằm : “Ăn ăn , dù em có mập cũng chê đâu.”

      Sau đó cậu lại chắp hai tay ra sau, tiếp: “Thấy đối với em tốt ?!”

      Bị người ta nghe thấy lời mình , Minh Nguyệt xấu hổ cúi đầu, chọc chọc hai đầu ngón tay vào nhau, ngoan ngoãn đáp: “Cảm ơn .”

      “Hừ.” Chu Tự Hằng muốn thêm gì đó nhưng lại thôi, chỉ vui vẻ hừ cái.

      Minh Nguyệt tuy nhưng sức ăn lại hề , bé ăn ngon đến mức miệng bóng nhẫy, hết sạch lồng bánh bao hấp và đống sủi cảo, ăn xong còn hạnh phúc ôm bụng bự thở dài thỏa mãn.

      Chu Tự Hằng nhìn Minh Nguyệt, trong lòng ngứa ngáy lắm, cực kỳ muốn uống hộp sữa ngay bây giờ, nhưng lại nghĩ nếu uống sữa trước mặt vợ xấu hổ lắm, phải cố gắng kìm chế thôi.

      Cậu lại nhìn bé, bỗng nghĩ ra chuyện quan trọng.

      “Ai buộc tóc cho em vậy?” Tiểu thiếu gia trợn mắt hỏi.

      Minh Nguyệt hồn nhiên đáp: “Dì Lý ạ.”

      Dì Lý quét nhà, nghe Minh Nguyệt nhắc đến mình vẫy tay với bé, Minh Nguyệt cũng cười rất đáng đáp lại.

      Việc này chọc đến tổ ong vò vẽ Chu Tự Hằng, cậu nổi giận đùng đùng quát: “ phải em để buộc tóc cho sao? Sao em lại giữ lời vậy hả? Mau tháo ra cho !”

      Chu Tự Hằng là người rất có nguyên tắc, luôn hai, tính tình bướng bỉnh dễ nổi cáu, người giúp việc chẳng bao giờ dám chọc giận cậu bé cả.

      Minh Nguyệt bị Chu Tự Hằng dọa cho sợ chết khiếp, bé rụt cổ lại, dùng đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn cậu : “Nhưng tóc em đẹp mà.”

      rất đẹp luôn ý! Dì giúp việc chải đầu công chúa cho mình, còn đeo vương miện nữa, xinh lắm nha.

      Chu Tự Hằng bị ánh mắt của bé làm cho mềm lòng, lập tức quay đầu nhìn nữa, cứng rắn : “ được! Chính em để buộc tóc cho rồi, mà cũng hứa là chăm sóc em tốt, sao em lại tin ?”

      xong, cậu tự cảm thấy rất ấm ức, môi bĩu ra cong tớn.

      Minh Nguyệt nhìn mái tóc luôn chịu nghe lời của Chu Tự Hằng, biết là Chu Tự Hằng buộc được tóc đẹp cho mình đâu, nhưng nghe cậu xong bé lại tự thấy mình sai rồi, suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu đáp: “Thôi được rồi, để em tháo ra.”

      bé lại nhắc Chu Tự Hằng: “Chu Chu ca ca, có thể làm được đúng cái đầu như thế này ?”

      Chu Tự Hằng liếc nhìn cái, mạnh dạn gật đầu.

      Minh Nguyệt hơi buồn, luyến tiếc gỡ mái tóc công chúa ra.

      Chu Tự Hằng thấy bé lề mề lên tiếng thúc giục: “Nhanh lên nhanh lên!” Sau đó còn gỡ cái vương miện đầu bé xuống.

      Chiếc vương miện lấp lánh xinh xắn, Chu Tự Hằng nhìn mà thầm nghĩ, thứ gì của Minh Nguyệt cũng đẹp.

      Tóc của Minh Nguyệt rất dài, lúc xõa ra dài đến tận eo luôn.

      Chu Tự Hằng phấn khởi mang gương đến, lại cầm theo lược và dây buộc tóc, xắn tay áo lên, thần thái rất nghiêm túc, như thể chuẩn bị đánh nhau với ai vậy.

      Minh Nguyệt lại vui chút nào.

      Tiểu thiếu gia bỗng cũng tự cảm thấy mình làm đúng, đáng ra nên to tiếng với Minh Nguyệt mới phải, cậu cầm lược lên, nhàng cẩn thận chải tóc cho Minh Nguyệt, : “Em yên tâm , trai buộc tóc đẹp cho em, sau đó đeo vương miện vào rồi chơi trò hùng cứu công chúa nhé!”

      đó?” Minh Nguyệt hỏi.

      Chu Tự Hằng đưa ra lời thề son sắt: “ xin lấy…” Tí lỡ lời, cậu vội vã sửa lại: “ hứa!”

      Ánh mắt của cậu rất kiên định, Minh Nguyệt lại hay dựa dẫm vào cậu từ rồi, nên tâm trạng bé trở nên tốt lên nhanh chóng, ngoan ngoãn ngồi yên.

      Trong phòng lúc này rất ấm áp, ánh mặt trời rực rỡ từ bên ngoài chiếu vào mái tóc của Minh Nguyệt, trông cực kỳ đẹp mắt.

      Chu Tự Hằng lén ngửi tóc bé, thơm ngào ngạt.

      Cậu thấy hơi xấu hổ, biết là do sợ buộc tóc đẹp, hay là vì đây là lần đầu tiên cậu chải tóc cho con nữa.

      Chu Tự Hằng từ bé đến giờ chỉ giỏi đánh đấm thôi, bây giờ đối diện với mái tóc đen dài của con , cậu thấy hơi khó xử.Tay của cậu toàn dùng để bắn súng cao su, luyện công phu, cho nên mấy lần liền đều kéo tóc Minh Nguyệt rất đau, khiến cho bé phải trừng mắt nhìn cậu.

      Chu Tự Hằng ngượng ngùng lắm, cậu móc cái kẹo sữa trong túi quần ra, bóc vỏ rồi đút vào miệng bé, tránh cho bé lại cằn nhằn.

      Minh Nguyệt tập trung ăn kẹo, cảm thấy đau nữa.

      Chu Tự Hằng vừa nhớ lại kiểu đầu công chúa vừa chải tóc cho bé, tóc Minh Nguyệt rất mềm, chẳng khô cứng như tóc cậu.Cậu lén nhìn Minh Nguyệt, phồng má ngậm kẹo, vị ngọt làm cho bé thỏa mãn nheo mắt lại.

      Chu Tự Hằng lần đầu tiên buộc tóc cho con nên làm tốt lắm, chỉ có nửa số tóc được buộc lên, còn lại bị xõa tung xuống.

      Minh Nguyệt ngẩng lên nhìn mình trong gương, thấy cái vương miện bị cài vẹo bên buồn lắm, mếu máo ngậm ngón tay.

      “Tiểu Nguyệt Lượng xinh nữa rồi.” Minh Nguyệt , “Nhìn như con sư tử ý.”

      Chu Tự Hằng tuy hơi xấu hổ nhưng vẫn miễn cưỡng : “Sao lại xinh nữa? Em đừng linh tinh!” Cậu lại nhìn Minh Nguyệt, tiếp: “Làm gì có con sư tử nào mập như vậy chứ!”

      Minh Nguyệt nghe xong chỉ biết ấp úng nên lời.

      Chu Tự Hằng mà, cậu cảm thấy Minh Nguyệt để cái tóc rối xù này trông rất xinh, còn xinh hơn tất cả những bạn trong lớp mẫu giáo của cậu nữa.

      Cái dây buộc tóc của Minh Nguyệt sắp rơi xuống rồi.

      Chu Tự Hằng lại tháo chun ra, lần nữa chải lại tóc cho bé.

      có kinh nghiệm rồi nên lần này cậu buộc đẹp hơn chút, chiếc vương miện cũng được đeo thẳng hơn, Minh Nguyệt cũng tạm hài lòng.

      Chu Tự Hằng : “Em phải tin tưởng , nhất định buộc tóc đẹp cho em, sau này cũng luôn giúp em buộc tóc.”

      Minh Nguyệt nhìn mình trong gương, xấu hổ mỉm cười, Chu Tự Hằng cũng vui lắm.

      “Em xinh ?” Minh Nguyệt nhảy xuống khỏi ghế, cầm váy xoay tròn vòng.

      Chu Tự Hằng cố kìm nén nụ cười đắc ý, nhưng vẫn kiêu ngạo hất cằm đáp: “Xinh lắm!”

      Cậu suy nghĩ lát, quyết định lòng mình: “Xinh nhất từ trước đến giờ luôn.” Mặc dù em rất hay đùa bỡn lưu manh với .

      Minh Nguyệt nghe xong liền tới hôn Chu Tự Hằng cái.

    4. tieunhu

      tieunhu Well-Known Member

      Bài viết:
      310
      Được thích:
      1,555
      con bé nó mới 4 tuổi biết cái gì mà đùa bỡn lưu manh hử.... 6 tuổi biết thế nào là đùa bỡn lưu manh sao. Do tôi già hay bọn lớn nhanh nhỉ
      nguyenhuyen9305, huyetsacthiensuNgân Nhi thích bài này.

    5. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Ai bảo suốt ngày mang chim ra thề tới lúc ngta đòi coi bảo người ta lưu manh
      nguyenhuyen9305Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :