1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Rồi tiêu đời chim haha
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Mup12022010_

      Mup12022010_ Active Member

      Bài viết:
      109
      Được thích:
      138
      đọc lại từ đầu đến cuối lần nữa mà chương mới vẫn chưa có hiu hiu .

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      @Mup12022010_ chờ người giục đây :)) Vì nhắc nên ngày mai chắc chắn có chương mới nha :059:
      Vy RuRi, Mup12022010_, chân ngắn 2952 others thích bài này.

    4. Mup12022010_

      Mup12022010_ Active Member

      Bài viết:
      109
      Được thích:
      138
      @Ngân Nhi vậy mị phải giục nhiều mới được ;((( truyện hay mà ít phúc lợi quá nè =[[[[
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 15

      Bên trong phòng học vô cùng yên tĩnh, Chu Tự Hằng dáng vẻ lười nhác ngồi ghế, ánh mắt nhìn xuống nên Minh Nguyệt thấy cảm xúc của cậu, bé chỉ nhìn được hàng lông mi đen như mực của cậu mà thôi.

      Đường vĩ tuyến 38 được Chu Tự Hằng kẻ rất thẳng, ngay chính giữa bàn học.

      Mà vết phấn trắng, lại tựa như lưỡi dao khắc bàn.

      Tiếng của giáo viên ngữ văn trẻ tuổi vang lên rất truyền cảm, tông giọng nhàng và biểu cảm.

      Minh Nguyệt cho tới bây giờ vẫn luôn là học sinh chăm ngoan cố gắng, thành tích luôn ở mức ổn định, chưa bao giờ chú ý nghe giảng, thế nhưng vào lúc này, bé hoàn toàn có tâm trạng để học.

      Khi bé dần khôn lớn, cùng với việc Giang Song Lý về nước, vấn đề giáo dục Minh Nguyệt trở lại quỹ đạo, chuyện copy vở bài tập của Chu Tự Hằng còn tiếp diễn nữa, bé cũng cần đến chăm sóc của Chu Tự Hằng, nhưng vẫn ngồi cùng bàn với cậu.

      Chu Tự Hằng cao lớn, nên Minh Nguyệt ngồi cùng cậu ở bàn cuối.

      Minh Nguyệt quay sang nhìn Chu Tự Hằng, tư thế ngồi của cậu rất nghiêm túc, quàng khăn đỏ, cũng mặc đồng phục mà mặc bộ thể thao màu đen, nhưng thầy nào trách phạt cậu, vì học sinh giỏi luôn luôn có đặc quyền.

      bé rút cái khăn tay kẻ caro đen trắng từ trong túi áo ra, lại nhìn cậu cái, sau đó cẩn thận để cái khăn trùm lên đường kẻ trắng, nhàng lau từng chút .

      “Đừng có lau.” Chu Tự Hằng nhìn bé.

      Minh Nguyệt mặc kệ, cứ tiếp tục lau.

      “Nào! Cái ngốc này, sao chịu nghe lời vậy!” Chu Tự Hằng nghiêm mặt gắt lên, cuối cùng quay sang nhìn chằm chằm bé, “Bảo em đừng lau rồi mà!”

      Tay Minh Nguyệt rụt nhanh về như bị kim châm, lặng lẽ nắm chặt cái khăn trong tay.

      bé từ luôn rất ngoan ngoãn lễ phép, tuy tuổi còn nhưng rất hiểu chuyện.Khi Giang Song Lý nước ngoài hai năm, Minh Nguyệt bao giờ kể khổ với mẹ trong điện thoại, chỉ luôn kể chuyện vui thôi, mà lúc Minh Đại Xuyên phải công tác, bé cũng khóc.

      Hầu như bé chỉ luôn tươi cười đáng , thế nhưng bây giờ lại lặng lẽ cắn môi, lòng buồn bã.

      Chu Tự Hằng nhìn mái tóc dài buông xuống của bé, che kín nửa khuôn mặt nhắn, rất muốn tết tóc cho bé, nhưng lại nghĩ đến việc mẹ của Minh Nguyệt về nước rồi, từ nay cần cậu tết tóc cho bé nữa.

      dần lớn lên, còn là em bé ngây ngô luôn phải ôm đùi cậu mới có thể ngủ nữa rồi.

      bé có gương mặt rất xinh đẹp, hai má lúm đồng tiền xíu, lông mi dài, da trắng như tuyết.

      [Đại ca, Minh Nguyệt hình như cùng cái thằng ngốc ở lớp bên cạnh đóng Bạch Tuyết và bảy chú lùn hay sao ý!]

      [Thằng ngốc nào?]

      [Cái thằng mà Minh Nguyệt tặng hoa ở tiệc tối năm ngoái ý, cái đứa biết đánh đàn dương cầm đó đại ca!]

      Chu Tự Hằng nhớ ra thằng nhóc đó ngay lập tức giận tái mặt, mày nhíu lại.

      Minh Nguyệt đích thị là công chúa xinh đẹp như trong truyện miêu tả, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun.

      Nhưng người diễn vai hoàng tử lại phải Chu Tự Hằng.

      Cậu đột ngột giơ chân đá mạnh vào cái ghế bạn học đằng trước ngồi, làm bạn học đó suýt nữa ngã, nhưng vì sợ Chu Tự Hằng nên dám gì.

      Chu Tự Hằng cũng hiểu mình bị làm sao nữa, trong lòng như thể luôn có ngón lửa bùng cháy, khiến cho cậu vô cùng phiền não.

      Tâm trạng của cậu vốn được tốt, cho nên nhìn thấy ai cũng khó chịu.

      Chuyện diễn kịch ở tiệc tối quan trọng như vậy, thế mà nhóc kia lại hề với cậu tiếng, coi cậu là…

      Là cái gì chứ?

      Chu Tự Hằng giận dỗi thở hổn hển.

      trai cùng lớn lên từ ? Là bạn cùng bàn? Hay chỉ là hàng xóm?

      Chu Tự Hằng tìm được từ nào thích hợp hơn để hình dung về quan hệ của hai đứa, cậu chỉ biết là, đối với cậu mà Minh Nguyệt là bé hoàn toàn giống với những bạn học nữ khác.

      Nhưng dù thế nào đó cũng chỉ là suy nghĩ của mình cậu mà thôi.

      Vì quá tức giận nên Chu Tự Hằng mới vẽ cái vĩ tuyến 38 kia, như thế khỏi phải quan tâm đến nhóc kia nữa, nhưng lửa nóng trong lòng lại càng thiêu đốt dữ dội hơn.

      Minh Nguyệt nghe tiếng đá vào ghế của Chu Tự Hằng, vang rất to, làm giáo viên giảng bài cũng phải dừng lại.

      khỏi ngước lên nhìn Chu Tự Hằng.

      Cái nhìn này lập tức bị Chu Tự Hằng bắt được.

      Cậu thấy rơm rớm như sắp khóc.

      Chu Tự Hằng rất hiếm khi thấy Minh Nguyệt khóc, bé luôn tươi cười như bông hoa hướng dương, cậu cực kỳ thích ngắm nhìn cặp má lúm đồng tiền hai gò má căng tròn của bé.

      Hình như rất tủi thân.

      Chu Tự Hằng thở dài, khóe môi giật , hơi mất mặt chút nhưng vẫn : “Em sắp diễn vai công chúa Bạch Tuyết à? Cùng cái thằng mặt trắng ở lớp bên cạnh đúng ?” (Editor: Mặt trắng hay còn gọi là tiểu bạch, chỉ vẻ ngoài non nớt trắng trẻo trông có vẻ yếu ớt.)

      Minh Nguyệt kinh ngạc nhìn cậu.

      gì ư? Chu Tự Hằng tức tối nghĩ, nể tình lắm cậu mới hỏi đấy nhé!

      “Thằng nhóc đó biết đánh piano nhỉ, còn em biết múa, cũng hợp đôi đấy.” Cặp lông mày sắc bén của cậu dựng lên, giọng mỉa mai.

      Cậu học ghita, còn thằng nhóc kia lại đánh piano, cố tình muốn đối đầu với cậu có phải ?

      Minh Nguyệt nhìn Chu Tự Hằng trừng mắt nhìn mình, bé im lặng lát rồi phì cười.

      Còn gọi người ta là mặt trắng nữa chứ, mới là mặt trắng có ý, chẳng qua có quả đấm mạnh mẽ nên ai dám thôi.

      “Em còn dám cười!” Chu Tự Hằng đứng thẳng lên quát.

      Minh Nguyệt lắc đầu : “Em đóng vai công chúa Bạch Tuyết đâu.”

      Hả?

      Chu Tự Hằng nghe xong từ từ hồi phục tinh thần, nét mặt thay đổi cực nhanh, lông mày giãn ra, khóe môi nhếch lên, cằm hất cao, dúm tóc đầu thoắt thoắt .

      Tựa như ngày xuân đến sau những đêm đông giá rét, ấm áp và tươi sáng.

      “Vậy em đóng vai gì?” Chu Tự Hằng lại lười nhác ngồi xuống hỏi.

      Minh Nguyệt ngập ngừng, xấu hổ đỏ mặt đáp: “Em đóng vai mẹ của công chúa Bạch Tuyết, vừa mới ra sân khấu chết rồi.”

      Chu Tự Hằng nghe xong nhịn được cười, Minh Nguyệt sợ bị giáo viên phát nên rụt đầu lại, giận dỗi nhìn Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng cười nữa, cậu an ủi bé: “ sao hết, mẹ của công chúa Bạch Tuyết cũng là mỹ nhân đấy.” Chỉ có điều là mất sớm, đoản mệnh.

      Minh Nguyệt biết Chu Tự Hằng trêu mình nhưng vẫn nhận lấy an ủi, : “Có cơ hội được tham gia là vui lắm rồi.”

      Tâm trạng của Chu Tự Hằng trở nên rất tốt, Minh Nguyệt nhân cơ hội cầm khăn tay hỏi: “Bọn mình có thể…” Dừng lát rồi tiếp: “Đừng kẻ vĩ tuyến 38 ?”

      “Hử?” Chu Tự Hằng thờ ơ .

      Giọng của cậu rất nhàng, nên Minh Nguyệt cứ cho là cậu đồng ý rồi, bé mỉm cười lộ ra hai má lúm đồng tiền , lòng vui rạo rực cầm khăn tay lau vết phấn .

      Chu Tự Hằng giữ tay bé, nhướn mày : “ vẫn chưa nguôi giận đâu.”

      Miệng vậy nhưng giọng điệu nghe giống chút nào.

      Minh Nguyệt bị cậu giữ tay nên nhúc nhích được.

      Cậu trời sinh có sức lực rất lớn, suốt ngày cậy mạnh làm càn, Minh Nguyệt chỉ đành thuận theo : “Vậy em phải làm gì mới hết giận?”

      Tự nhiên lại kẻ vĩ tuyến 38, tự nhiên lại tức giận với mình, tự nhiên bắt mình phải dỗ cho nguôi giận, Minh Nguyệt có phần tủi thân ấm ức, giọng nghe cực kỳ đáng thương.

      Chu Tự Hằng mềm lòng mà biết làm sao, phải vội vàng quay đầu chỗ khác nhìn bé nữa, như vậy mới bình tĩnh được.

      Nhưng hành động theo bản năng này của cậu lại khiến Minh Nguyệt hiểu lầm.

      Từ cậu luôn hướng nửa bên mặt về phía Minh Nguyệt, kiêu căng nhận lấy cái hôn từ bé.

      Hôn cái, cho ăn kẹo; hôn cái, tết tóc cho; hôn cái, cho copy bài tập; hôn cái…

      Minh Nguyệt liếc mắt nhanh như mèo nhìn giáo viên Ngữ Văn giảng bài, bé cầm sách giáo khoa lên che mặt, ngồi bàn cuối cũng là vì Chu Tự Hằng thôi chứ bé rất thấp, cho nên lúc này có làm hành động gì mờ ám giáo viên cũng phát ra được.

      Minh Nguyệt tiến sát vào Chu Tự Hằng, nhàng hôn cái lên má cậu.

      “Đừng giận nữa mà.” giọng .

      Chu Tự Hằng bỗng cảm thấy mặt tự nhiên có gì đó mềm mềm thơm thơm chạm vào, từng chút từng chút xuyên qua da, thấm sâu vào máu.

      Trong lòng cậu nhộn nhạo lắm, tựa như có hạt giống thầm nảy mầm, cố gắng chui lên từ trong đất.

      Tay của Minh Nguyệt vẫn còn bị cậu nắm chặt, bàn tay bé nho mềm mại chứ như tay cậu.

      Chu Tự Hằng theo bản năng vuốt ve tay bé, sau đó vội vàng hất ra như bị điện giật.

      Trong lòng tuy hết giận rồi nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ kiêu căng như đại thiếu gia, ai nhìn vào cũng thể nhìn ra được bối rối căng thẳng của cậu.

      Minh Nguyệt lại hỏi: “Em lau được chưa?”

      Chu Tự Hằng: “Ừ.”

      Minh Nguyệt vui vẻ lau vết phấn , từ góc nhìn của Chu Tự Hằng, cậu có thể nhìn thấy vui vẻ gương mặt bé.

      Minh Nguyệt lau xong liền cất khăn vào trong cặp sách, đúng lúc tiếng chuông hết giờ vang lên.

      bé hơi ảo não, vì nghe giảng tiết này.

      Chu Tự Hằng nhớ ra chuyện, : “Hai ngày nữa Hồng Kông với bố, em có muốn mua gì ?”

      Cậu có phần mất tự nhiên, tay cứ vuốt vuốt cây bút máy.

      Minh Nguyệt đáp, vui vẻ bỗng chốc bị giảm bớt.

      bảo đảm về trước sinh nhật em.” Chu Tự Hằng như đinh đóng cột, sinh nhật bé là cuối tháng chín, cậu về kịp.

      Minh Nguyệt : “Vâng ạ.”

      Chu Tự Hằng nhìn nụ cười của biết làm sao, cậu có phần gượng gạo chuyển chủ đề khác để : “Em dạy mấy câu tiếng , nghe người dân Hồng Kông tiếng tương đối nhiều.”

      Minh Nguyệt đồng ý: “Để em về hỏi mẹ.”

      Trường tiểu học Nam Thành chưa phổ cập việc dạy tiếng , phải đến lớp năm mới bắt đầu học, cho nên cả Minh Nguyệt và Chu Tự Hằng đều chưa biết tiếng .

      Chu Tự Hằng muốn học, còn cái đầu của Minh Nguyệt chưa thể chứa quá nhiều kiến thức.

      Xế chiều, Minh Đại Xuyên đưa hai đứa về nhà, Chu Xung quá bận rộn, vì công ty nay là công ty đứng đầu ở Nam Thành.

      Giang Song Lý nấu cơm, mặc cái tạp dề màu lam, tóc buộc cao lên, nét mặt dịu dàng thanh tú, sau khi trở về từ quốc, trở thành giáo viên tiếng của trường đại học Nam Thành.

      Lúc Minh Đại Xuyên về, lập tức tiếp nhận công việc xào nấu thức ăn.

      Giang Song Lý vừa rửa rau vừa với Minh Nguyệt uống sữa: “ giáo của con là con đóng công chúa Bạch Tuyết đúng ? Để mai mẹ dẫn con mua váy mới nhé.”

      Minh Nguyệt có cả tủ quần áo đẹp, nhưng Giang Song Lý vẫn luôn cảm thấy con bị thua thiệt, thương con đến tận đáy lòng.

      cần đâu ạ.” Minh Nguyệt đung đưa mũi chân, “Con với đóng vai công chúa nữa rồi.” bé hơi xấu hổ, “Đóng vai công chúa phải hôn môi.”

      Giang Song Lý nhìn con , cảm thấy hơi tiếc, chỉ có Minh Đại Xuyên là nghiêm túc : “Con làm thế là đúng.”

      “Dù thế vẫn phải mua váy đẹp.” Giang Song Lý , “Con mẹ cần diễn cũng vẫn là công chúa xinh đẹp.”

      Minh Nguyệt đỏ mặt ôm eo mẹ.

      bé suy nghĩ chút rồi ngọt sớt: “Mẹ, mẹ dạy con mấy câu tiếng thường dùng được ạ?”

      Giang Song Lý cười, dịu dàng : “Con muốn học tiếng rồi à?” là giáo viên tiếng , nhưng lại chưa muốn dạy vỡ lòng cho con khi còn quá sớm, thành tích học tập của Minh Nguyệt luôn ở tầm trung, cho nên hai vợ chồng càng thể nóng vội.

      “Dạ.” Minh Nguyệt nheo mắt cười, “Mẹ câu cho con nghe .”

      Minh Đại Xuyên xào thức ăn, nghe thế liền bật ra câu: “I love you.”

      Lúc nhìn Giang Song Lý, ánh mắt rất dịu dàng, hề phù hợp với tác phong thường ngày của .Thông thường cứ tan làm là về nhà ngay, xã giao nhiều, lúc này cởi áo vest ngoài ra, xắn tay áo sơ mi lên, mặt mũi khôi ngô tuấn tú.

      Giang Song Lý nhất thời sửng sốt, sau đó mỉm cười, giống như bé sinh viên năm nào còn học đại học, nhàng đáp lại: “I love you, too.”

      I love you.

      Minh Nguyệt nhẩm lại mấy lần, lặng lẽ ra khỏi bếp.

      Sáng sớm hôm sau, Chu Tự Hằng như thường lệ tới gõ cửa nhà Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt cười khanh khách với cậu: “Em dạy cho câu tiếng nè.”

      “Câu gì?” Chu Tự Hằng tựa vào khung cửa hỏi.

      Minh Nguyệt bước lại gần, ghé vào tai cậu, chậm rãi : “I love you.”

      Chu Tự Hằng nghe xong cũng nhắc lại theo: “I love you.”
      ---
      Ngân Nhi: Chú Minh ơi chú Minh, cháu , chú đừng có đổ tại con trai nhà người ta làm hư con chú nữa, chính chú mới là người toàn đẩy mỡ đến miệng mèo có ý :th_120: Gì mà Ai la vờ du hả chời, vợ chồng già mà mắc mệt à :th_120: Cơ mà cháu là họ hàng bên nhà trai nên cháu ủng hộ :059: #Teamnhàtrai
      P/s Từ giờ trở 3 ngày trở lên ko có chương mới mấy nhắc tôi nhá -_- Sang đây làm chơi ngủ quên cả ngày tháng -_- Tưởng mới mấy ngày ai dè tuần rồi ko đăng truyện -_-
      Last edited: 27/9/17

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :