1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mup12022010_

      Mup12022010_ Active Member

      Bài viết:
      109
      Được thích:
      138
      :)))) Đùa ba Sung cũng là quá sung rồi :v nuôi tận mấy bồ :)) còn bác gì gì kia nữa. 4 bà vợ? đùa tôi à :))))) thiệt tình .
      Hai bạn trẻ bao giờ mới về 1 nhà nhể . Mong chờ từng giây tưng phút từng chương 1 =[[[
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Mup12022010_

      Mup12022010_ Active Member

      Bài viết:
      109
      Được thích:
      138
      3 ngày rùi nàng ới ~.~ cầu chương mới, cầu chương mới, cầu chương mới

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,164
      @Mup12022010_ Thanks nhắc, tặng và các bạn luôn :))

      Chương 17

      Buổi tối Chu Tự Hằng mới xuống đến sân bay Nam Thành, cậu vội vã lên ô tô luôn, dọc đường cậu cứ giục tài xế lái nhanh nữa lên nhanh nữa lên, mà đường xá ở Nam Thành lại trong giai đoạn trùng tu, có nhiều đá vụn và chỗ trũng, nên khi lái nhanh xe bị rung lắc mạnh.

      Chu Xung vì đường xóc nảy nên hút nổi điếu thuốc, chỉ còn biết với con trai: “Tiểu tổ tông của tôi ơi, trời ạ, bố ngồi lắc lư muốn chết rồi đây này.” Tuy vậy nhưng cũng bảo tài xế lái chậm lại, chiều theo ý con trai, chỉ với Tưởng Văn Kiệt: “Con tôi vì quá nhớ người nên mới vậy, cậu thông cảm nhé.”

      Tưởng Văn Kiệt là cậu thanh niên mà rất coi trọng, có tri thức và sức khỏe, biết tiến lùi đúng lúc, lại trọng tình nghĩa.Chu Xung muốn bồi dưỡng ta để sau này trở thành trợ lý đắc lực cho con trai mình.

      Có đôi khi Tưởng Văn Kiệt cũng tự cười bảo mình là bảo mẫu nam của Chu đại thiếu gia, nhưng cũng chỉ giỡn mà thôi, chứ trong lòng rất hiểu thâm ý của Chu Xung.Chu Xung chỉ có đứa con trai, sau này mọi tài sản đều thuộc về Chu Tự Hằng.

      Tưởng Văn Kiệt rất hiểu, nhìn Chu Xung rồi gật đầu.

      Chu Tự Hằng cực kỳ mong về đến nhà, cậu mặc kệ chuyện xe lắc lư, thấy Chu Xung kêu khổ chỉ bĩu môi : “Sắp qua ngày sinh nhật của Tiểu Nguyệt Lượng rồi, tại bố ý, thế mà về nhà sớm.”

      Chu Xung ngượng ngùng cười, nét mặt dịu dàng hề giống dáng vẻ của ông chủ lớn, lại còn có chút vô lại: “Chỉ suốt ngày nhớ Tiểu Nguyệt Lượng thôi.” lầm bầm, “Còn ông bố này nó chả quan tâm.”

      Con trai gì.

      Chu Xung lặng lẽ liếc mắt nhìn con, thấy tai của cậu nhóc đỏ rực lên rồi.

      Ồ! Xấu hổ đây mà!

      Chu Xung còn muốn thêm vài câu trêu chọc Chu Tự Hằng, nhưng biết tính con trai hay cáu, sợ con trở mặt nên lại thôi, song vẫn nhịn được mà liếc con thêm vài lần nữa.

      Chu Tự Hằng dần trưởng thành rồi, biết mua quà cho con , nhớ sinh nhật người ta, còn dễ dàng xấu hổ đỏ mặt nữa.

      May là đường đông, nên lúc về đến khu nhà mới có 11 giờ.

      Xuống xe, Chu Xung do dự chút rồi : “Muộn rồi, chừng Tiểu Nguyệt Lượng ngủ rồi cũng nên, hay sáng mai bố con mình đến chúc mừng sinh nhật muộn có được ?” sợ nhiệt tình của con trai bị gáo nước lạnh dội tắt nên mới an ủi trước.

      đâu.” Chu Tự Hằng tức giận : “Tiểu Nguyệt Lượng chờ con, bọn con hứa là cùng nhau ăn mừng rồi.” Tuy thế nhưng ra trong lòng cậu cũng quá tin tưởng cho lắm.

      Chu Tự Hằng sải bước vào khu nhà, Chu Xung thở dài rồi theo sau con trai, tài xế và Tưởng Văn Kiệt cũng cầm đồ theo.

      Chu Tự Hằng rất nhanh, dáng vẻ rất bá đạo, Chu Xung cũng phải bước dài mới theo kịp.

      Nam Thành dần vào thu, ban ngày vẫn nắng chói chang, nhưng ban đêm trời đầy sương mù, hơi lạnh ào tới từ bốn phương tám hướng.

      Chu Tự Hằng gấp gáp chạy, từ xa ngẩng lên nhìn tầng cao, xem nhà Minh Nguyệt tắt đèn hay chưa, lúc thấy tối thui mảng cậu chỉ biết mím môi, trong lòng có phần mất mát.

      Về muộn thế này, phải cậu cố ý mà, cậu rất muốn về nhà sớm để câu chúc mừng sinh nhật với Minh Nguyệt.

      Năm nào hai đứa cũng cùng dự sinh nhật của nhau, năm nay lại bỏ lỡ thế này, cậu cảm thấy rất hụt hẫng, như thể vừa mất thứ gì đó vậy.

      Càng nghĩ cậu lại càng dám tiếp nữa, bước chân dần trở nên nặng nề hơn.

      Người bảo tài xế lái nhanh lên là cậu, mà người vừa mới về đến cửa muốn rời ngay cũng là cậu.Chu Tự Hằng hiểu mình bị làm sao nữa, thứ cảm xúc vừa xa lạ vừa mãnh liệt nào đó cứ chiếm lấy tâm trí của cậu vào lúc này.

      Chu Xung đứng cách con hai mét từ phía sau, nhìn bóng dáng tủi thân và đơn của con biết phải khuyên con thế nào, chỉ buồn bã hút điếu thuốc.

      “Tiểu Nguyệt Lượng theo mẹ về nhà nhé? Chu Chu của con chắc có chuyện gì đó nên về kịp rồi.” Giang Song Lý là giáo viên tiếng , có chất giọng rất nhàng êm tai, lúc này ngồi xổm xuống khuyên con , “Muộn lắm rồi, ngày mai con lại dậy sớm được mất.”

      Minh Đại Xuyên trước nay giỏi ăn , nên chỉ đứng đằng trước chắn gió cho hai mẹ con, thuộc phái hành động, ít làm nhiều, nghiêm túc lễ độ.

      Minh Nguyệt đứng chờ rất lâu rồi, bé còn cầm theo hộp bánh ngọt , lớp kem bắt đầu bị chảy.

      “Nhưng về dự sinh nhật con mà, nếu về mà nhìn thấy con con chính là người giữ lời.” Minh Nguyệt lắc đầu, lời rất đúng với tư tưởng mà Minh Đại Xuyên dạy bảo.

      Giang Song Lý nhìn đôi mắt to tròn của con, oán giận liếc Minh Đại Xuyên cái, Minh Đại Xuyên thấy thế chỉ biết cười khổ.

      cũng gia nhập vào đội ngũ khuyên con, : “Đây là do Chu Tự Hằng làm được đúng lời mà nó hứa với con, cho nên con có lỗi gì hết.Cả nhà mình cũng đứng chờ rất lâu rồi, con cần phải thấy thẹn với lương tâm.Bây giờ trời trở lạnh, bố muốn thấy Tiểu Nguyệt Lượng bị ốm đâu, cả nhà mình về thôi, về mở cửa bật đèn, nếu nhà họ về con biết ngay mà, được con?”

      Minh Nguyệt suy nghĩ chút, lại thấy bố mẹ hình như cũng mệt rồi, nên gật đầu đồng ý.

      Lúc quay về nhà, bé nhìn cái bánh ngọt cầm tay, năm nào bé cũng chia cho Chu Tự Hằng miếng, mỗi năm khác, bạn bè bé đến dự sinh nhật đều thay đổi, chỉ có Chu Tự Hằng là chưa từng vắng mặt trong bất kì bữa tiệc sinh nhật nào của bé.

      Tiếng bước chân lại làm Chu Tự Hằng phải ngẩng lên nhìn.

      Cậu chỉ cần liếc qua cái là thấy được Minh Nguyệt, liền lập tức hô lên: “Tiểu Nguyệt Lượng ơi!”

      Cậu phát ra rằng mình vui sướng đến cỡ nào, giọng xúc động biết bao nhiêu, chỉ biết chạy nhanh đến trước mặt bé, cười : “Em…” Bỗng dưng lại nên lời.

      Minh Nguyệt vui mừng dừng bước, đáp lại: “ Chu Chu.”

      Vừa nãy hụt hẫng, bây giờ bé hạnh phúc quá rồi, hai mắt cười híp lại như vầng trăng khuyết, má lúm đồng tiền sâu sâu.

      Chu Tự Hằng ở Hồng Kông rất nhớ bé, tối nào cậu cũng ngắm trăng, còn đưa tay ra như muốn chạm vào nữa, tối nào cậu cũng nhớ lại câu tiếng mà Minh Nguyệt dạy, viết viết lại chữ ‘I love you’, sáng sớm tỉnh dậy, cậu lại ngắm nhìn nhiều lần thỏi son hồng mà mình mua tặng bé với trân trọng.

      Nhưng giờ khi nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của Minh Nguyệt, cậu lại có phần bối rối, chỉ muốn chạy biến thôi, ấp úng hồi lâu cũng biết gì.

      Chu Xung thấy con trai ngập ngừng, tai đỏ ửng cả lên liền tiến tới nắm lấy vai Minh Đại Xuyên, : “Con tôi xấu hổ ấy mà, trước mặt nhiều người nó được câu xin lỗi, thôi em mình giữ chút thể diện cho nó, về nhà trước , cho hai đứa chuyện với nhau lúc.” ngậm điếu thuốc vỗ vai Minh Đại Xuyên.

      Minh Đại Xuyên hút thuốc lá, cũng rất ghét mùi khói thuốc, hơi mất tự nhiên gạt tay Chu Xung ra, : “Để hai đứa nó ở đây mình tôi yên tâm.” Trước đây ưa tác phong của Chu Xung lắm, nhưng sau nhiều năm làm hàng xóm hai nhà có quan hệ khá tốt với nhau.

      “Sao mà yên tâm? Con tôi có gì làm cậu yên tâm chứ?” Chu Xung hỏi.

      Là con tôi mới yên tâm đấy! Minh Đại Xuyên chỉ cần nhìn cái chỏm tóc của Chu Tự Hằng thôi là muốn nổi điên lên rồi.

      “Con muốn chuyện riêng với Chu Chu, bố đừng nghe lén nha.” Minh Nguyệt ngẩng đầu nắm vạt áo Minh Đại Xuyên, khua tay múa chân , “ lúc nữa bọn con về mà.”

      bé phồng má, ánh mắt trông mong nhìn bố.

      Minh Đại Xuyên cự tuyệt nổi trước đôi mắt to long lanh ngập nước của con , đành : “Vậy hai đứa vào vườn hoa , đừng để bị cảm lạnh nhé.” rất tôn trọng con, tuy con chỉ mới tám tuổi, nhưng để cho bé có những bí mật của riêng mình.

      Vườn hoa nằm ở trung tâm của khu chung cư, ở đó có tường thủy tinh chắn gió giữ ẩm, bốn mùa hoa nở tươi thắm, lại có ghế ngồi nghỉ ngơi, rất được mọi người ủng hộ.

      Minh Nguyệt gật đầu rồi kéo Chu Tự Hằng tới vườn hoa.

      Minh Đại Xuyên vẫn đứng im tại chỗ, Giang Song Lý rất quý Chu Tự Hằng, cười : “Vậy bố mẹ ở nhà chờ các con nhé, tiểu Hằng để ý em giùm nha.”

      Chu Tự Hằng được gọi tên rất kiêu hãnh đồng ý.

      Hai đứa được lúc Chu Xung đưa chìa khóa cho trợ lý, để ta mang hành lý vào, dập điếu thuốc ném vào thùng rác rồi : “Tôi theo giám sát hai đứa nó.”

      mỉm cười rồi bước nhanh như mèo, Minh Đại Xuyên cũng muốn theo, nhưng cuối cùng lại quyết định cùng vợ về nhà.

      Đêm khuya, cách bờ truyền đến tiếng mái chèo sông Tần Hoài, chợ trung tâm vẫn náo nhiệt như cũ.

      Trong vườn hoa có bật đèn sưởi ấm, Minh Nguyệt vừa ngồi xuống mở hộp lấy bánh kem ra đưa cho Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng nhận lấy, cẩn thận đụng vào tay bé, toàn thân liền cứng cả lại.

      Minh Nguyệt thấy cậu ăn liền liếc nhìn cái bánh kem, thấy bông hoa bên bị chảy ra ngượng ngùng : “Chảy hết rồi, xin lỗi , thích đúng ?”

      Nào có chuyện thích chứ? Chu Tự Hằng vội vàng múc thìa to cho vào miệng, ăn hùng hục như hổ, còn : “Ngon lắm, cực kỳ ngon luôn, rất thích.”

      Vì ăn nhanh quá nên hầu như cậu cảm nhận được mùi vị, nhưng cậu muốn thấy Minh Nguyệt thất vọng.

      Ăn xong miếng bánh to, thần chí cậu mới quay trở lại, chẹp chẹp miệng nhìn Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt cũng nhìn cậu, thấy vậy cậu liền ấp úng : “Xin lỗi vì để em phải chờ lâu.”

      Minh Nguyệt dường như ngờ là cậu lời xin lỗi, Chu đại thiếu gia là tiểu bá vương, từ trước đến nay chỉ có người khác xin lỗi cậu thôi, còn cậu tuyệt đối bao giờ làm sai cái gì hết.

      Minh Nguyệt nghiêng đầu, cười : “ sao đâu, tại em nhớ quá mà.”

      Chu Tự Hằng đỏ bừng mặt, vì quá căng thẳng nên bị nấc cái rồi mới đáp lại: “ cũng nhớ em lắm.”
      ---
      Ra vườn hoa nhớ nhau, tôi đến chịu hai ông bà :)))))

    4. Giang Amy

      Giang Amy Well-Known Member

      Bài viết:
      261
      Được thích:
      476
      Hahaa chết cười với đoạn tương tư lâu ngày mới gặp của 2 cháu :hoho:hẳn là con muốn chuyện riêng vs chu chu r dắt nhau ra vườn hoa tâm

    5. Linh Truc

      Linh Truc Well-Known Member

      Bài viết:
      235
      Được thích:
      267
      Hình như các bạn bỏ quên bubu già rình hai đứa rồi:yoyo58::yoyo58::yoyo58:
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :