1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      558
      Được thích:
      553
      đọc đến đoạn giáo tiếng dạy bạn ấy tiếng thôi ,tôi nghi ngờ rồi và đến lúc ấy ra câu gì ,mình cười như con điên
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Zui qá giáo dạy đúng 1 từ
      giáo đó ko tức giận mí lạ á
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,572
      Ngày nào cũng xe đạp ơi rồi vấp cục gạch kiểu này, tiên sư Hằng chim , bưởi cũng phải thành bù lon. biết bảo tồn tài nguyên. Tình với chả thú. Lưng cứng toàn xương, đập bôm bốp kiểu này, bảo xem phục hồi bằng gì đây? Tỏ tình cũng xong đâu nhé
      HoanHoanNgân Nhi thích bài này.

    4. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,978
      Chương 26

      Chu Tự Hằng ràng có thể tiếng lưu loát, có thể câu “I love you” này bằng chất giọng cực kỳ tình cảm và chân thành, thế mà , cậu lại dùng tiếng Trung để câu này, còn giả vờ ngọng nghe rất buồn cười.

      Học sinh trong lớp cười ầm cả lên, đến cả giáo viên tiếng nổi giận đùng đùng cũng phải bật cười.

      Chu Tự Hằng lười biếng đứng nguyên tại chỗ, hề tức giận vì bị cười, rất thản nhiên gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú vào Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt cười, bé biết người giáo viên tiếng Chu Tự Hằng vừa nhắc tới chính là mình. bé nhớ mang máng là vào sáng sớm hôm nào đó, trước khi Chu Tự Hằng Hồng Kông, dạy cậu câu tiếng .

      [I love you]

      Khi đó bé đâu có hiểu được nghĩa của câu này, sau này học tiếng rồi, lúc biết được xấu hổ kinh khủng.

      Minh Nguyệt giả bộ bình tĩnh, nhưng mặt đỏ bừng cả lên, tiếc là bé ngồi đằng trước nên Chu Tự Hằng nhìn thấy mặt, chắc chắn cậu vui vẻ huýt sáo trêu chọc: “Minh nương đỏ mặt rồi kìa!”

      Mạnh Bồng Bồng ngồi cùng bàn Minh Nguyệt : “ trai cậu bạo đấy.” bé ôm bụng cười, “Cậu ấy hiểu nghĩa của câu đó là gì sao?”

      Em .

      Minh Nguyệt cứ nghĩ mãi về câu đó, mặt đỏ bừng đáp: “Chắc là…biết.” rất như thể chắc chắn lắm.

      hiểu sao Minh Nguyệt bỗng cảm thấy tim đập nhanh, mặt nóng như thiêu đốt sau khi nghe cậu xong.Mặt trời còn chưa lên cao, nhiệt độ cũng thấp, vậy mà lưng Minh Nguyệt rịn mồ hôi.

      Cho dù vậy bé cũng cởi cúc áo khoác ra, phần ngực bị ép chặt cũng mặc kệ, lại nghĩ đến lúc sáng ở bãi gửi xe, Chu Tự Hằng càn rỡ lung tung với mình.

      [Để xoa cho em nhé?]

      Minh Nguyệt hít sâu hơi, tay nắm chặt cây bút.

      Chu Tự Hằng giơ tay lên, : “Thưa , em trả lời xong rồi, có thể ngồi xuống được chưa?”

      Lời tuy mang ý xin phép, nhưng thái độ lại có phần xấc xược.Giáo viên tiếng vỗ bàn, đặt sách xuống, chỉ ra bên ngoài : “Chu Tự Hằng, Bạch Dương, nếu muốn học ra ngoài cho tôi!” nghiêm nghị của giáo viên có kinh nghiệm dạy lâu năm khiến cho cả lớp học lập tức yên lặng.

      Chu Tự Hằng vui vẻ huýt sáo, đá văng ghế rồi bước , rất phối hợp với lời giáo viên .Cậu yên vị đứng cạnh cửa, thay đổi vị trí, tựa như chỗ này là địa bàn quen thuộc của cậu vậy.

      Bạch Dương cũng chống tay lên bàn rồi đứng lên, vì đột ngột nên cái ghế bị lắc lư vì trọng lượng của cậu ta, lúc ghế sắp đổ, Bạch Dương kịp thời ưỡn bụng khom lưng giữ lại.

      Cậu ta thở phào nhõm, cười : “May vẫn chưa đổ.”

      Các học sinh lại được trận cười thỏa thích.

      Bạch Dương rất to béo, tuy gương mặt tròn vo toàn thịt nhưng lại hề khó coi, ngược lại còn có phần đáng , dáng vẻ ngây thơ thà.

      Giáo viên tiếng lại ném viên phấn tới, Bạch Dương béo nên rất dễ nhắm trúng.

      Nhưng Chu Tự Hằng nhanh hơn bước, sau lưng cậu như có mắt, chỉ xoay người duỗi tay ra là bắt được viên phấn, cứu được cậu béo biết là có phấn bay tới đầu mình, thế mà dám tránh , chỉ đứng yên giơ tay ôm đầu.

      “Mày ngu à?” Chu Tự Hằng chỉ tiếc rèn sắt thành thép, “Bị ném nhiều lần như thế mà cũng biết tránh .”

      Bạch Dương vui vẻ cười, đứng ra sau lưng cậu muốn trốn, nhưng vì người to gấp ba lần Chu Tự Hằng nên thể trốn được, lại ngó ra nhìn trộm giáo rồi rụt đầu về.

      Chu Tự Hằng ném viên phấn vào thùng rác, tạo thành đường vòng cung rất hoàn mỹ như ném bóng rổ: “Học tập nhé.” Cậu dạy dỗ Bạch Dương, Bạch Dương cực kì nể phục, chỉ thiếu là chưa vỗ tay cho cậu thôi.

      Cậu và Bạch Dương trước sau ra cửa.

      Giáo viên tiếng ổn định lại tâm trạng rồi tiếp tục cầm sách dạy học, thầm than tại sao số mình lại đen thế, lại bốc thăm trúng vào lớp của Chu Tự Hằng.

      Hành lang trống trải, xung quanh các phòng học truyền đến tiếng lật sách.

      Ra khỏi lớp rồi, Chu Tự Hằng thích đứng ở đâu là việc của cậu, mà chỗ cậu chọn chính là ngay cạnh cửa sổ gần bàn của Minh Nguyệt.

      “Đại ca, khi nào bar đây?” Bạch Dương bị phạt đứng cùng, nhưng cậu ta lại rất thích thú, dựa theo lệ cũ bọn họ có thể danh chính ngôn thuận bùng học rồi.

      Vì bị Bạch Dương chặn mất ánh sáng nên Chu Tự Hằng lập tức đẩy ra, ghét bỏ : “Cút chỗ khác, chờ mày nhìn xong .”

      Cửa sổ thủy tinh sáng loáng, thị lực của Chu Tự Hằng cực kì tốt, cậu nhìn thấy góc mặt nghiêng trắng nõn căng bóng của Minh Nguyệt, còn hơi ửng hồng nữa.

      Đột nhiên trong lòng cảm thấy rất phấn khích, nhịn được mà huýt sáo.

      giáo tiếng liếc nhìn, sau đó trừng mắt với Chu Tự Hằng, lại lạnh lùng quét mắt lượt nhìn cả lớp.

      Mạnh Bồng Bồng lén chọc vào tay Minh Nguyệt, : “ trai cậu huýt sáo với cậu kìa.” bé liếc nhìn Chu Tự Hằng hớn hở, lại nhìn Minh Nguyệt vẫn giữ yên lặng, : “Hai em cậu chẳng giống nhau gì cả.”

      Bước vào trung học cũng là thời điểm hormone phát triển mạnh, thiếu nữ thiếu nam bắt đầu có những rung động tình cảm, chỉ cần trong lớp có cặp nam nữ nào hơi thân mật chút là cả lớp xôn xao ngay.

      Nhưng dù có vậy Chu Tự Hằng vẫn ngày ngày đưa đón Minh Nguyệt học, các học sinh cũng quá để ý, vì Minh Nguyệt luôn gọi cậu là trai, địa chỉ hai bên gia đình cũng giống nhau, cho nên ai cũng cho rằng hai gia đình có quan hệ thân thiết.

      “Phải công nhận là cậu đối xử tốt với cậu đấy.” Mạnh Bồng Bồng cười , “Trong trường mình thấy cậu ta chỉ tốt với hai người thôi.”

      Mạnh Bồng Bồng khi cười nhìn vô cùng thanh tú, là bé xinh xắn và khéo léo, mà Minh Nguyệt còn cảm thấy bạn này cực kì giỏi, bởi vì Mạnh Bồng Bồng chưa từng để tuột hạng nhất khỏi tay mình.

      Như thể trong thế giới của Mạnh Bồng Bồng, chỉ có mỗi hạng nhất mà thôi.

      Mạnh Bồng Bồng rất thông tuệ, đồng thời cũng rất lý trí.

      Minh Nguyệt hỏi: “Hai người?” Vừa dứt lời bé lại suy nghĩ chút, người cần cũng biết là ai rồi, cho nên lại hỏi lại: “ người nữa là ai?”

      “Bạch Dương đó.” Mạnh Bồng Bồng ôm đầu miêu tả dáng vẻ nhút nhát của cậu ta, “Dê béo tội nghiệp.”

      Minh Nguyệt bỗng thở phào nhõm, đồng thời phát lòng bàn tay rịn mồ hôi, lúc đặt câu hỏi cũng gần như nín thở rồi.

      căng thẳng.

      Cảm xúc này hiểu vì đâu mà đến, chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của bé.

      “Bạch Dương cũng đáng .” Mạnh Bồng Bồng , nhưng ngay sau đó giáo viên tiếng lại bắt đầu giảng bài, cho nên bạn này lại lập tức tiến vào trạng thái “ để ý thế bên ngoài, chỉ lòng đọc sách thánh hiền”.

      Nhưng Minh Nguyệt vẫn chưa bình tâm lại được.

      bé có thể cảm giác được là Chu Tự Hằng nhìn mình chăm chú, ánh mắt nóng rực xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu thẳng vào mặt bé.

      bé chợt nhớ ra là thường ngày, Chu Tự Hằng cũng rất hay nhìn mình, lúc nhướn mày cười lưu manh, lúc lại gãi đầu cười để lộ hàm răng trắng, hoặc có khi đắc ý xen lẫn kiêu ngạo…

      Thế còn bây giờ, cái nhìn của Chu Tự Hằng là có ý gì?

      Minh Nguyệt bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn.

      Ánh nắng chiếu vào mặt cậu, khiến nhìn nét mặt, chỉ có thể thấy gương mặt góc cạnh của cậu thiếu niên cao gầy, sắc nét như bức tranh thủy mặc.

      Chu Tự Hằng hơi ngạc nhiên, sau đó lại dựa cả người vào cửa sổ, mỉm cười nhìn bé.

      Minh Nguyệt giống như con mèo bị dọa sợ, lập tức thu hồi tầm mắt, yên lặng ngồi đọc sách tiếng .

      “Đại ca, nhìn xong chưa?” Bạch Dương vất vả lắm mới đợi được đến khi tâm trạng của Chu Tự Hằng trở nên tốt hơn, cậu ta tươi cười, cố gắng mở to mắt hỏi.

      Chu Tự Hằng chống khuỷu tay vào cửa sổ, : “Mày thấy tao nhìn xong chưa hả?” Cậu nhìn bao lâu cũng thấy đủ.

      Cậu vỗ vai Bạch Dương : “Giống như lúc mày ăn cái gì đó ý.” Vì tâm trạng tốt nên cậu rất kiên nhẫn giải thích với Bạch Dương.

      Bạch Dương suy nghĩ chút, nhăn mặt : “Sao mà giống được chứ, nếu em ăn chết, còn nhìn chị dâu cũng có chết được đâu.”

      câu làm hỏng hết cả tâm trạng, Chu Tự Hằng chỉ hận thể cước đạp bay cậu ta.

      Tiếng chuông tan học đúng lúc này vang lên, giáo viên tiếng thu lại sách rồi ra ngoài, Bạch Dương vẫn sợ hãi trốn sau lưng Chu Tự Hằng, Chu Tự Hằng bĩu môi : “ giáo cẩn thận nhé.” Sau đó kéo Bạch Dương vào lớp.

      Giáo viên tiếng tức giận bước .

      “Chào lớp trưởng.” Bạch Dương bắt chuyện với Mạnh Bồng Bồng, thậm chí còn cúi chào, nhưng vì quá mập nên còn làm rung cả bên bàn của Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt tức giận, còn rất tự nhiên trò chuyện với Bạch Dương, cười tươi đứng dậy kê lại bàn học.

      Nhưng bé còn chưa kịp làm gì Chu Tự Hằng dùng tay kê cái bàn lại vị trí cũ rồi.

      Minh Nguyệt vô tình đụng phải đầu ngón tay cậu.

      [Để xoa cho em nhé?]

      Câu kia giống như bóng ma cứ lởn vởn trong đầu bé, làm cho bé bối rối cắn chặt môi.

      Chu Tự Hằng biết nghĩ gì, chỉ cảm thấy mặt bé trắng trắng mềm mềm, rất muốn véo cái.

      chơi đây, tan học đứng chờ nhé.” Việc bùng học chẳng làm Chu Tự Hằng xấu hổ, cậu cứ thoải mái thế ngay trong lớp, cả lớp cũng quá quen với điều này rồi.

      Minh Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, lại theo thói quen dặn dò: “ chú ý an toàn nhé.”

      Chỉ có Bạch Dương là thương lượng với Mạnh Bồng Bồng: “Lớp trưởng, chuyện hai bọn mình bùng học có thể đừng với giáo viên được ?”

      Mạnh Bồng Bồng rất nghiêm túc đáp: “ thể.”

      Chuyện này biết đến bao nhiêu lần, Bạch Dương ràng rất nhát gan, sợ giáo cực kỳ, thế mà luôn thích trốn học chơi.

      Chu Tự Hằng ưa dáng vẻ này của Bạch Dương, cậu vừa vừa : “ tao mặc kệ mày!”

      Bạch Dương vội vàng bám theo sau, trông chẳng khác gì quả bóng lăn theo chân cả, “Đại ca, chờ em, chờ em với!”

      Hai người rất nhanh biến mất ở cuối hành lang.

      “Cậu vẫn còn nhìn Bạch Dương đấy à?” Mạnh Bồng Bồng trêu chọc , “Yên tâm , cậu ta bị ngã cầu thang đâu.”

      Minh Nguyệt giật mình, biết phải trả lời như thế nào, hai tai nóng rực cả lên.

      phải bé nhìn Bạch Dương, mà là nhìn cái người trước Bạch Dương, lộ ra nửa cái đầu và lọn tóc đen vểnh cao kia kìa.

      Chủ nhân của chúng nó, tên là Chu Tự Hằng.

    5. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,572
      Chim còn, giờ chắc thành đại bàng rồi, chỉ còn chỏm tóc phao câu vịt là vẫn còn tồn tại mãi với thời gian. Hây
      Nguyệt ơi Nguyệt à
      Tại sao cưa hoài mà em đổ
      Để cho khổ, tương tư như này​
      tart_trung, cupid_aint_a_lie, HoanHoan6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :