1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 27

      Đúng như Mạnh Bồng Bồng , Bạch Dương là cậu béo rất linh hoạt, nên là dù cho người có toàn mỡ vẫn cứ trèo rào nhảy ra ngoài cách dễ dàng.

      Cân nặng của cậu ta hề , lúc cậu ta đáp đất, Chu Tự Hằng đứng cách hàng rào cũng có thể cảm nhận được mặt đất rung chuyển.

      Bạch Dương đứng bên kia tường lau mồ hôi, cảm ơn trời đất: “May mà tường sập.”

      Chu Tự Hằng nhếch môi, lui về sau mấy bước rồi chạy lấy đà, động tác của cậu cực kỳ lưu loát gọn gàng, tư thế đáp đất nhìn cũng ngầu hơn Bạch Dương mấy trăm lần, đây là thành quả của việc thường xuyên trèo tường bùng học mà ra.

      Bạch Dương vẫn còn chổng mông lên nhìn xem mình có bị thương chỗ nào , Chu Tự Hằng tới đạp phát vào mông cậu ta, : “Trèo bao nhiêu lần rồi còn gì, cái tường cũng chỉ cao có từng này, chết được đâu mà sợ, thôi!”

      Bạch Dương giật bắn mình như thỏ lúc bị đạp cái, còn tủi thân thấy Chu Tự Hằng hai tay đút túi quần cách xa mình rồi, chẳng còn kịp đau nữa, Bạch Dương lập tức bò dậy chạy đuổi theo sau.

      Ra khỏi con đường ở trường Nhất Trung là đến thành cổ, qua nữa đến dòng sông Tần Hoài nước trong xanh.

      Lúc này sông có rất nhiều thanh niên ngồi thuyền rồng, tất cả những chiếc thuyền rồng đẹp nhất ở Nam Thành đều được mang ra hết.Chiếc thuyền hẹp và dài, mép thuyền có vẽ hoa văn màu đỏ thẫm, thuyền đám thanh niên vui vẻ tụ tập ca hát.

      Chu Tự Hằng dọc bờ sông, lúc đứng lại nhìn thuyền, lúc lại hô hào cổ vũ, đợi đến khi thuyền đỗ vào bến, vừa hay Chu Tự Hằng cũng mới đến đó, cậu nhanh chóng chạy vào tiệm tạp hóa mua pháo, mượn bật lửa để đốt, sau đó ném ra giữa sông.

      Những mảnh giấy đỏ mỏng bắn ra giữa trung, sông Tần Hoài giống như được bao phủ bởi dải lụa màu đỏ thẫm.

      Có người gia nhập càng vui, thuyền người thanh niên đứng gõ trống hô hào, hòa cùng tiếng pháo nổ, đội trưởng chuyện với Chu Tự Hằng, cậu chỉ nhếch môi cười, đuôi lông mày nhướn cao.

      Vì tiếng pháo to quá nên Bạch Dương nghe thấy bọn họ gì, Chu Tự Hằng đứng ở cạnh bến tàu, bị đám người trẻ vây xung quanh, cậu hơn bọn họ khoảng bảy tám tuổi, nhưng cử chỉ hề nhún nhường hay rụt rè, hoàn toàn có thể hòa nhập chung với nhóm.

      Bạch Dương đứng bên cạnh, nhớ lại hồi nãy khi Chu Tự Hằng mua pháo, châm lửa, sau đó ném ra xa.

      phóng khoáng và nổi bật của Chu Tự Hằng, chính là hình mẫu mà Bạch Dương luôn muốn hướng tới.

      Cũng là người mà Bạch Dương hâm mộ nhất.

      “Dê béo, sao tự nhiên lại đần ra thế!” Chu Tự Hằng ngoắc tay với cậu ta, “Cẩn thận lại rơi xuống sông tao kéo lên được đâu.”

      Miệng vậy, nhưng cậu lại đến kéo cổ áo Bạch Dương lôi , lúc sau đến quán bar mà Bạch Dương vẫn luôn thầm ao ước muốn đến.

      Hai bên bờ sông Tần Hoài có rất nhiều quán bar và quán ăn đêm.Buổi tối là thời điểm náo nhiệt nhất trong ngày, mọi người dường như trở thành con người khác, thay đổi khuôn mặt mới, vui vẻ uống rượu với nhau.Ban ngày thể nhộn nhịp như buổi tối, nhưng Chu Tự Hằng lại thích đến quán bar vào ban ngày hơn.

      Bạch Dương đến bar là để uống rượu, còn Chu Tự Hằng lại uống sữa tươi.

      chàng pha chế quá quen thuộc với hai cậu con trai này, người là con trai của ông chủ, người là con trai của cục trưởng cục cảnh sát Nam Thành, người từ xuống dưới màu trắng, còn người kia đến cả tên cũng trắng, hai cậu nhóc luôn với nhau, trở thành đề tài hay được nhắc đến trong câu chuyện của mọi người.

      ta rất muốn được thăng chức tăng lương, cho nên tự tay luyện tập cách pha chế sữa tươi ngon để chiều lòng đại thiếu gia, chỉ lén luyện thôi chứ dám với người khác, nếu bị người ta biết được mất mặt lắm.

      Hôm nay ta pha chế món sữa tươi dâu, thêm viên đá vào, nhận được ngón tay cái từ Chu Tự Hằng.Từ cậu hay uống sữa tươi, uống từ khi được Chu Xung bế về, vì con trai được bú sữa mẹ, cho nên Chu Xung sợ con đủ dinh dưỡng, ngày nào cũng cho con uống mấy bình sữa lớn.Chu Tự Hằng bị nghiện uống sữa từ đó, trong miệng có vị sữa là thấy bứt rứt khó chịu ngay.

      pha chế nhìn đại thiếu gia tay sờ đầu, tay cầm cốc thủy tinh uống, dáng vẻ dường như rất hài lòng.

      Bạch Dương nhìn menu rượu, lướt đến đâu là đọc thành tiếng đến đấy, đọc xong lại nhắm mắt nghĩ, “Cái này uống rồi.” Cậu ta chỉ vào loại cocktail, : “Hôm nay em uống cái này.”

      Cậu ta chống hai tay mập vào cằm, cố gắng mở to mắt, cười lấy lòng với pha chế.

      pha chế đáp lại rồi xoay người pha rượu, cái cậu họ Bạch này cũng lạ, có người cha cao lớn uy mãnh mà tính tình lại nhát như chuột vậy.

      Bạch Dương tới bar để ngắm đẹp, cũng để nghe nhạc, mà cậu ta chỉ thèm uống rượu thôi, thèm chảy cả nước miếng.Cậu ta có thể coi là ngàn chén say, lúc uống rượu vô cùng hưởng thụ, coi rượu chẳng khác gì cái bánh bao thịt hay bát mì nóng mà cậu ta hay ăn cả.

      pha chế hiểu nổi đầu óc của cậu nhóc này.

      Bạch Dương còn chăm chú đợi pha xong rượu, Chu Tự Hằng tới ngồi gần sân khấu, chọn vị trí tốt nhất để xem.

      Các ca sĩ và ban nhạc hát Rock and roll luyện tập cho buổi tối, Chu Tự Hằng rất thích nhìn họ luyện tập, cậu đánh đàn ghita được mấy năm rồi, Tưởng Văn Kiệt cũng thể dạy cậu nhiều hơn, mà những ca sĩ kia lại có rất nhiều kinh nghiệm và kỹ năng.

      Hành động của cậu cũng có thể coi là kiểu học trộm, nhưng dù gì cậu cũng thể cướp miếng ăn của người ta được, nên ban nhạc đối với cậu rất tốt, lúc nghỉ giải lao còn đôi ba câu với cậu.

      “Cậu chủ thích nghe bài gì nào?” người đàn ông tóc dài trong ban nhạc hỏi.

      đánh ghita trả lời thay Chu Tự Hằng: “Đều tại vầng trăng gây họa.” Nghe xong mọi người trong ban nhạc đều cười ồ lên.

      Chu Tự Hằng gác chân lên bàn trà, huýt sáo thay cho lời đồng ý.

      Từ trước đến giờ khi đến đây cậu chỉ thích nghe bài hát này, tất cả mọi người làm trong quán bar này đều biết rằng, trong tim của tiểu thiếu gia có in vầng trăng chói sáng.

      thừa nhận lỗi là ở ánh trăng,

      Ánh trăng là em sao quá đẹp và dịu dàng,

      Khiến cho trong nháy mắt muốn được cùng em đến bạc đầu…”

      sàn có những vũ công nữ nhảy rất khiêu gợi, ban ngày người vào đây phóng túng cũng ít.Nếu như bình thường Chu Tự Hằng chắc chắn liếc mắt nhìn, nhưng hôm nay, cậu lại chăm chú đánh giá những người phụ nữ kia phen.

      Chiếc áo hai dây để lộ cánh tay trắng nõn và bộ ngực mềm mại, lớp vải mỏng làm cả nội y bên trong.Áo lót của bọn họ màu hồng hoặc màu đen, rất diêm dúa và lẳng lơ.

      Chu Tự Hằng nhớ tới Minh Nguyệt, chiếc áo lót của bé được che giấu dưới lớp áo sơ mi, có màu trắng, hoa văn rất , cậu vẫn chưa được nhìn thấy hẳn hoi, nhưng có thể đoán được là rất đáng .

      Vũ đạo của những người phụ nữ kia hấp dẫn cậu lắm, lúc này cậu chỉ lơ đãng giơ năm ngón tay ra trước mắt, chậm rãi co vào.

      Chắc là…to bằng từng này nhỉ?

      Lại co vào chút.

      Hay là từng này?

      Lại co thêm chút nữa, Chu Tự Hằng đổi góc độ mà nhìn.

      Hẳn là bằng quả dâu tây.

      Ừm, đúng vậy.

      Nghĩ xong, cậu lập tức bị sặc sữa dâu, cả người nóng ran lên.

      Cốc sữa tươi có màu hồng phấn, lúc Minh Nguyệt đỏ mặt nhìn cũng giống như vậy.

      Phòng nhảy đối diện có thêm ít người tham gia, mà vũ đạo của mấy người phụ nữ kia cùng lắm chỉ là uốn éo đung đưa cơ thể mà thôi.Cậu cảm thấy Minh Nguyệt nhảy còn đẹp hơn vạn lần so với bọn họ, bé học khiêu vũ cổ điển, lúc vung tay áo lên nhìn cực kỳ đẹp mắt.

      Nhớ đến Minh Nguyệt, cậu có phần luống cuống và phiền não.

      giận mình đấy chứ?

      Cậu nhấc chân thẳng về phía quầy bar.

      Bạch Dương cầm ly rượu màu cầu vồng, chẹp miệng, : “Đại ca, ngon lắm, tận bảy vị cơ, có muốn thử ?”

      pha chế lúc này đề cử mấy loại đồ uống cho các khách hàng nữ, giọng điệu hài hước chọc cho mấy phải che miệng cười.

      Chu Tự Hằng đẩy Bạch Dương ra, kéo pha chế lại hỏi thầm: “Trước đây bạn ngực lắm đúng , làm thế nào cho nó to ra được vậy?”

      pha chế nghe xong, mặt lúc đỏ lúc trắng, ta hay thích khoe khoang, lúc chuyện với mấy khách nữ buông mấy lời thô tục, biết sao mà Chu Tự Hằng lại nhớ lâu thế.Nhìn vẻ nghiêm túc của Chu Tự Hằng, ta ngượng ngùng : “…xoa bóp thôi, nó to lên.”

      “Có làm người ta đau ?” Chu Tự Hằng lại hỏi, sáng nay Minh Nguyệt bị đập cái mà đau đến chảy cả nước mắt luôn rồi.

      pha chế đáp bừa: “Rất đau.”

      Chu Tự Hằng nhăn mày, nếu mà đau …hay là thôi , ngực Minh Nguyệt có bé như quả dâu nhìn vẫn đẹp mà.

      Cậu muốn thấy Minh Nguyệt rơi nước mắt, chỉ giọt thôi cũng đủ làm cậu đau lòng rồi.

      Chu Tự Hằng phất tay cho qua, pha chế gãi gãi mũi, tiếp tục quay ra tiếp chuyện các khách nữ.

      Bạch Dương ngồi ở quầy bar uống tầm bốn ly rượu cầu vồng, sắc trời ngả về chiều.

      “Bạch Dương, con lăn ra đây ngay!” Cục trưởng Bạch đứng bên ngoài rống vào, ông mặc đồng phục cảnh sát, vai là những ngôi sao màu bạc chói mắt, ông thường tới đây để tìm Bạch Dương, may nhờ có ông mà những quán bar ở vùng này làm ăn rất quy củ, dám trái pháp luật.

      Bạch Dương tuy uống say nhưng vẫn hơi sợ, Chu Tự Hằng dứt khoát kéo cậu ta ra ngoài.

      Bạch Dương nhìn thấy bố sợ cụp cả tai lại.

      “Lại làm phiền Tiểu Chu rồi.” Cục trưởng Bạch cười .

      có gì ạ.” Chu Tự Hằng khách sáo đáp.

      Đều là người quen nên nhiều, cục trưởng Bạch giơ bàn tay to lên rồi kéo Bạch Dương , Bạch Dương lúc đầu vui, nhưng về sau lại cực kỳ hưng phấn.

      Chu Tự Hằng nghe thấy cục trưởng Bạch với con trai: “Hai bố con mình mau về nhà thôi, nhân lúc mẹ con còn chưa tan làm, bố nấu món thịt kho tàu cho con ăn.” Lúc ông , dáng vẻ cực kỳ dịu dàng, hoàn toàn giận dữ như lúc vừa nãy đứng bên ngoài quán bar gọi Bạch Dương.

      Bạch Dương lập tức vứt bảy cái mùi vị của ly rượu ra sau đầu, ôm lấy bố cọ cọ.

      “Con phải ăn nhanh lên chút, lại bị mẹ phát như lần trước ấy, lúc đó hai bố con mình chết chắc.” Cục trưởng Bạch lại dặn dò.

      Bạch Dương béo đến mức thấy cổ luôn, nhưng vẫn cố gắng gật đầu, miệng cười tươi.

      Chu Tự Hằng nhìn theo bóng hai cha con họ, tay đút túi quần, quay ngược hướng trở về trường học.

      Vừa mới nhảy rào vào trường đám đàn em chạy ra : “Minh Nguyệt trong giờ thể dục bị bóng đập vào, ở phòng y tế rồi đại ca.”

      Chu Tự Hằng nghe xong, lập tức chạy nhanh đến phòng y tế.

      Minh Nguyệt ngồi ghế, cổ áo sơ mi phanh ra, áo khoác đồng phục được Mạnh Bồng Bồng cầm hộ, hai mắt rưng rưng, mặt nhăn nhó, nhìn rất đáng thương.

      Bị đập vào chỗ nào vậy?

      Chu Tự Hằng nhìn bé, trong lòng thắc mắc.

      Còn chưa kịp lên tiếng Minh Nguyệt co rúc người lại như con mèo , dựa vào lưng ghế, túm chặt cổ áo, mếu máo : “ cần xoa.”

      Đôi môi đỏ như quả đào chu lên, nom như làm nũng chứ phải tức giận.

      Động tác túm cổ áo khiến tầm mắt Chu Tự Hằng dừng lại trước ngực bé, cậu đứng ở cửa, nhịn được mà phì cười.

      ra là bị bóng đập vào chỗ đó…

      Chu Tự Hằng khụ tiếng, : “ là muốn xoa cho em à?”
      ---
      Khổ thân, có câu từ sáng mà làm con bé nó ám ảnh :))))
      À mà còn chi tiết nữa, lão đại trường Nhất Trung đến bar để...uống sữa ôi dồi ôi :059:

    2. Cuồng Soái Ca

      Cuồng Soái Ca Well-Known Member

      Bài viết:
      71
      Được thích:
      866
      Đến quán bar để UỐNG SỮA, " Chu Chu" ngầu quá thể :)))))
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Mấy ai đựơc như Chu. Học cao trung rồi mà còn uống sữa
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Cả đời khỏi cai sữa nha há há
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      549
      Khổ mấy ông bartender ghê phải học pha chế sữa ôi zồi ôi. Nghiện kiểu này chắc sau uống tranh sữa với bảo bối luôn k chừng
      A fang, ly sắcNgân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :