1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,975
      Chương 34

      con đường từ biệt thự Lâm Hồ tới trường Nhất Trung ở Nam Thành, Chu Tự Hằng cùng với chiếc xe đạp màu đen chở Minh Nguyệt suốt ba năm, lần này, có lẽ là lần cuối cùng của thời cấp hai.

      Thời gian hơn ngàn ngày đêm đối với thành cổ Giang Nam tính là gì cả, sông Tần Hoài vẫn ngày ngày chảy xuôi, bến tàu vẫn giữ nguyên vẹn màu sắc vốn có của nó, những chiếc cầu đá cũng đứng vững cách an tĩnh và khoan thai.

      Nhưng đối với Minh Nguyệt và Chu Tự Hằng hơn ngàn ngày đêm này có quá nhiều cảnh sắc mỹ lệ, hình ảnh hai bên bờ sông và mùi hương thơm ngát của hoa cỏ khắc sâu vào trí nhớ của hai người.

      Chu Tự Hằng dắt xe lên cầu đá, hưng phấn nhìn cuộc thi thuyền rồng diễn ra dưới sông, với Minh Nguyệt: “Hôm trước đến xem bọn họ luyện tập, vì hai bên bờ sông toàn người là người, chen chúc đến mức đây đặt chân xuống được, phải đạp tên dê béo kia cước để nó lăn vòng mở đường cho .”

      Nhìn dáng vẻ của Chu Tự Hằng, Minh Nguyệt rất muốn đưa tay sờ dúm tóc đầu cậu tí.

      Minh Nguyệt còn chưa sờ Chu Tự Hằng quay sang chọc chọc mặt bé, rồi lại quay như có việc gì, tiếp: “Em biết đâu, chẳng hiểu người từ đâu đến khua chiêng gõ trống ầm ĩ hết cả lên, chuyện cũng nghe thấy, dê béo kia lúc ấy đứng ở đó…”

      Chu Tự Hằng bĩu môi chỉ ra chỗ bến tàu, “Lúc thuyền của người ta về đích, nó kích động quá nhảy cẫng lên, bị hụt chân ngã xuống sông, hay rồi, người nặng hơn trăm cân, rơi xuống mà tí làm cho thuyền của người ta bị lật.”

      “Cuối cùng ông đây phải lôi nó lên, mẹ kiếp, ăn gì mà lắm thế, kéo được nó lên bờ mà cũng mệt muốn chết rồi.” Chu Tự Hằng hời hợt , Minh Nguyệt biết cứu người bị rơi xuống nước hề dễ dàng, huống hồ Bạch Dương lại quá nặng, hôm đó khi về nhà Chu Tự Hằng chẳng còn chút sức lực nào, Chu Xung nhìn thấy mà sợ đến mức mặt trắng bệch.

      Chuyện Bạch Dương bị rơi xuống sông Chu Tự Hằng kể với Minh Nguyệt hơn chục lần rồi, nhưng lần nào Minh Nguyệt cũng nghe rất chăm chú, hai mắt mở to nhìn Chu Tự Hằng.

      Mạnh Bồng Bồng cũng phải trêu ghẹo bạn: “Chỉ có cậu là luôn cảm thấy phiền chán thôi.”

      Minh Nguyệt lè lưỡi làm mặt quỷ với Mạnh Bồng Bồng, cười hì hì ứng phó.Minh Nguyệt hề thấy mất thú vị với những câu chuyện của Chu Tự Hằng, đó là phần cuộc sống của cậu, mỗi khi kể chuyện, ánh mắt và cử chỉ của cậu chút biến hóa.Minh Nguyệt thích nghe Chu Tự Hằng lắm, chỉ sợ có nghe đến trăm ngàn lần cũng thấy chán.

      Chu Tự Hằng ghét bỏ trách móc, : “Đúng là phụ lòng bố nó đặt cho nó cái tên Bạch Dương hay như vậy, cục trưởng Bạch cũng biết cách đặt tên, y như Chu Xung.”

      “Sao lại chú Xung biết đặt tên chứ? Ngữ Văn còn từng là tên của rất thú vị mà.” Minh Nguyệt vui vẻ , “Dã độ vô nhân chu tự hoành.” (Chiếc đò quạnh vắng tự quay ngang), rất có ý thơ.”

      Chu Tự Hằng lái xe xuống cầu, dừng lại ở chỗ đất bằng rồi quay ra cù Minh Nguyệt, làm bé cười chảy cả nước mắt mới chịu bỏ qua: “Em theo phe hay theo phe Chu Xung đấy hả? Đúng là cái đồ có lương tâm, uổng công Chu Chu ca ca ngày ngày đưa đón em học.”

      Qua năm, cậu lại cao lên chút, giọng cũng trầm , Minh Nguyệt đỏ bừng mặt, giọng đáp: “Đương nhiên là em theo phe rồi.”

      Chu Tự Hằng cười, ôm chặt hai má bé: “Coi như em thức thời.”

      Cậu hề dùng sức, nhưng Minh Nguyệt vẫn theo thói quen ôm lấy hai má mình, quan hệ của hai người dường như có chút biến hóa, trở nên vô cùng thân thiết, thoát ra khỏi phạm vi bạn hàng xóm, nhưng vẫn vượt quá mức, tựa như vẫn bị ngăn cách bởi tấm lụa mỏng vậy.

      ngầm hiểu lòng nhau, nhưng lại vạch trần.

      đến cổng trường Nhất Trung, từ xa nhìn thấy Bạch Dương đứng ở cạnh nhà để xe, người to béo như trái bóng, tay cầm quạt giấy vừa quạt vừa nhai đá lạnh, dưới đất có vũng nước.

      Đối với Bạch Dương mùa hè là đáng sợ nhất, chỉ khi đứng dưới cái điều hòa mới có thể giảm nhiệt cơ thể.

      Chu Tự Hằng mới dừng xe lại Bạch Dương đột nhiên mở to mắt, vội nhai nuốt cục đá trong miệng, lau tay vào áo rồi chạy tới hô: “Đại ca!” Gọi mấy tiếng mới chịu thôi, sau đó lại cười ngây ngô chào Minh Nguyệt.

      Toàn thân cậu ta ướt đẫm mồ hôi, gương mặt to béo trắng trẻo vì đứng dưới nắng lâu nên đỏ bừng cả lên.

      Minh Nguyệt cầm ô che nắng cho Bạch Dương để cậu ta mát mẻ chút, Bạch Dương cười lấy lòng, sau đó chui cả người vào đứng dưới ô.

      Chu Tự Hằng nhe răng trợn mắt nhìn Bạch Dương, nhưng lại thấy Minh Nguyệt cười ngọt ngào mới đá văng Bạch Dương đứng bên cạnh Minh Nguyệt ra.

      Hôm nay bọn họ đến trường là để nhận giấy thông báo trúng tuyển, tờ giấy thôi mà tựa như con dao, cắt đứt những năm tháng của thời cấp hai.

      Cổng trường treo băng rôn màu đỏ rực, bảng tin dán đầy những tờ thông báo.

      Bạch Dương chậm rãi từng chữ: “Chúc mừng Mạnh Bồng Bồng của trường chúng ta trở thành thí sinh có điểm thi cao nhất ở Nam Thành.” Giọng nhàng của Bạch Dương hoàn toàn tương xứng với vóc người của cậu ta, nghe vào cảm giác rất lịch , nhưng cậu ta lại học thói xấu của Chu Tự Hằng, đọc xong liền bình luận: “Lớp trưởng trâu bò đấy.”

      Cậu ta hưng phấn bất chấp nắng nóng, chạy ra khỏi ô, chắp tay trước ngực cúi đầu với bức ảnh của Mạnh Bồng Bồng được dán bảng.

      Minh Nguyệt cũng vui thay cho Mạnh Bồng Bồng, bạn có vóc dáng bé này rất giỏi, trong ba năm học giúp đỡ Minh Nguyệt rất nhiều.

      Cầm tay tờ giấy thông báo từ chủ nhiệm, Minh Nguyệt khỏi cảm thán: “Nếu cấp ba mà cũng được học chung lớp, ngồi cùng bàn với Mạnh Bồng Bồng tốt quá.” Từ trước đến nay Minh Nguyệt luôn gặp thuận lợi trong những kì thi, lúc nào cũng cố gắng phát huy gấp mấy lần người khác, đặc biệt lại có thêm sở trường là vũ đạo nên được cộng điểm, cho nên trúng tuyển vào trường cấp ba Nhất Trung.

      Chu Tự Hằng thích Minh Nguyệt sùng bái người khác, cậu cầm tờ thông báo đập vào đầu bé: “Chỉ quan tâm đến cậu ta thôi, quan tâm gì hết!”

      Minh Nguyệt chỉ đành biết làm nũng dỗ dành cậu.

      Bạch Dương mình đứng cười, nhìn thoáng qua tờ giấy thông báo bị mình gấp lại làm quạt.Thành tích học của cậu ta có thế nào cũng ảnh hưởng đến kết quả trúng tuyển, cục trưởng Bạch công tác ở Nam Thành nhiều năm, cho nên việc chọn trường trước cho con là điều tất yếu phải chuẩn bị.

      Chu Tự Hằng cũng giống cậu ta, vì chuyện thi cử mà phiền lòng, dù thế nào cậu cũng học cùng trường, chung lớp với Minh Nguyệt, chỗ ngồi cũng phải vừa vặn ngắm được góc mặt nghiêng của bé.

      Điểm thi của cậu tốt lắm, mấy môn lịch sử chính trị này nọ toàn 0 điểm, nhưng Chu Xung lại vui đến chảy cả nước mắt.Ba năm trước Chu Tự Hằng nộp giấy trắng, điều này vẫn luôn làm Chu Xung sợ hãi, bây giờ chỉ cần có điểm thôi là tốt rồi, huống hồ môn tiếng và Toán của Chu Tự Hằng hầu như luôn được điểm tối đa.

      Hơn nữa dạo này Chu Tự Hằng có phần hiểu chuyện hơn nên Chu Xung càng vui mừng, nếu Minh Đại Xuyên mà ngăn lại e là Chu Xung mở tiệc chiêu đãi ăn mừng ba ngày ba đêm luôn mất.

      Bạch Dương hỏi Chu Tự Hằng: “Đại ca, vào lớp nào phải với em tiếng nhé, đừng bỏ rơi em.” Cậu ta tội nghiệp cầu xin.

      Chu Tự Hằng để ý đến cậu ta, ngược lại quay sang với Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, em vào lớp nào cũng đừng quên cho biết nhé.”

      “Tao này…” Chu Tự Hằng nhướn mày đá văng cục đá đường, thờ ơ với Bạch Dương: “Bố mày cứ để mày theo tao như vậy, sợ sau này có cơm ăn sao?”

      Bạch Dương ngại ngùng, giọng trầm xuống, đáp: “Chỉ cần có thể bố em luôn chiều theo mong muốn của em.”

      “Được rồi được rồi.” Minh Nguyệt cất tờ thông báo , với Bạch Dương: “Đừng lo lắng, đại ca cậu học ở đâu tôi nhất định báo cho cậu trước tiên để cậu chuẩn bị.”

      bé an ủi Bạch Dương, lại nháy mắt với Chu Tự Hằng: “Chu Chu, có được ?”

      Động tác nháy mắt của rất đáng .

      “Được được được.” Chu Tự Hằng véo tai Bạch Dương, đạp cậu ta cái: “Đúng là lắm chuyện.”

      Bạch Dương cười híp mắt, chạy vào lấy xe đạp rồi lái ra cổng trường, vẫy tay với Chu Tự Hằng và Minh Nguyệt: “Đại ca, Minh Nguyệt, em về nhà ăn thịt kho tàu đây!”

      Minh Nguyệt cười : “Cậu béo này nghịch đấy.”

      Chu Tự Hằng cào mũi Minh Nguyệt, : “Đừng quan tâm đến nó, sớm muộn gì cũng ăn no đến chết thôi.” Cậu cũng lấy xe chở Minh Nguyệt về, nhưng Minh Nguyệt vừa mới xoay người Chu Tự Hằng lập tức phát ra vấn đề, đó là chiếc váy trắng của Minh Nguyệt có dính máu.

      Chu Tự Hằng bỗng ngơ cả người, dúm tóc đầu cũng dựng thẳng lên, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, cứng ngắc quay đầu chỗ khác.

      Minh Nguyệt nhìn theo tầm mắt Chu Tự Hằng, thấy đằng sau váy có dính máu đầu óc trở nên trống rỗng, vài giây sau mới phục hồi lại tinh thần, bé lùi lại chút, để Chu Tự Hằng nhìn thấy vết máu.

      học sớm, cho nên tuổi cũng hơn các bạn nữ trong lớp, tuy bây giờ mới có kinh nguyệt lần đầu nhưng cũng hề hoảng loạn, nhanh chóng đưa mắt nhìn xung quanh xem có cửa hàng tạp hóa nào .

      Chu Tự Hằng phản ứng nhanh hơn Minh Nguyệt chút, hôm nay cậu mặc sơ mi đen, lúc này liền vội vàng cởi ra, chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng lót bên trong, buộc áo sơ mi ngang hông Minh Nguyệt rồi vội vàng chạy đến cửa hàng mua băng vệ sinh, sau đó lại dắt bé đến tận cửa toilet, loạt hành động vô cùng tự nhiên liền mạch, như thể từng luyện tập qua rồi.

      Cậu chỉ vào nhà vệ sinh, cầm lấy balo vai Minh Nguyệt, khàn giọng : “ đứng ngoài chờ em.” Cậu nhìn bé, muốn lại thôi, cuối cùng dứt khoát : “Em biết dùng cái này ?” Cậu chỉ vào gói băng vệ sinh.

      Minh Nguyệt chỉ hận thể chui xuống lỗ mà trốn thôi, bé nhắm mắt gật đầu, đôi môi hồng bị cắn chặt.

      Mất mặt quá mất!

      Nghĩ xong liền lập tức chạy vào nhà vệ sinh.

      Dáng vẻ che mặt chạy của Minh Nguyệt rất đáng , khiến Chu Tự Hằng phải bật cười, chờ lúc Minh Nguyệt ra, cậu chẳng còn thấy ngượng ngùng chút nào nữa, còn vô cùng hưng phấn mà khom lưng véo má Minh Nguyệt, lại dán sát vào tai bé, : “Minh nương lớn rồi!”

      Cậu thể ngăn được nụ cười, đứng ở hành lang cũng có thể nghe thấy.

      đừng cười.” Minh Nguyệt lườm cậu, tay siết chặt áo.

      Chu Tự Hằng mím môi, lại giúp bé buộc chặt lại cái áo sơ mi thắt ngang hông, : “Được, cười nữa.” Cậu thỏa hiệp dỗ dành bé, sau lại nghĩ chút rồi hưng phấn lấy tờ giấy và cái bút từ trong balo của Minh Nguyệt ra rồi ghi lại ngày tháng.

      làm gì vậy?” Minh Nguyệt cau mày hỏi.Cậu gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào túi áo, còn nâng niu hơn cả tờ giấy thông báo điểm nữa.

      Chu Tự Hằng huýt sáo, sau đó làm ra vẻ như chia sẻ bí mật của mình cho Minh Nguyệt biết: “Ghi nhớ lại thời gian lần đầu có kinh nguyệt của em.” Trong lòng cậu thể ngăn được ngọt ngào tỏa ra.

      bé của hôm nay trưởng thành rồi.” Trán cậu chống vào trán Minh Nguyệt, nhàng .
      ---
      Ôi, lần đầu...có kinh của Minh Nguyệt cũng là Chu Chu biết đầu tiên, âu mai góttttt :hoho: uổng công Chu chăm chỉ đọc sách giới tính, cuối cùng cũng có dịp thể với vợ :hoho: Cơ mà... bà chủ cửa hàng nào mà thấy thằng bé chạy vào mua bvs chắc cũng sốc hề :))
      Chương 35 được đăng ngày 24/12/17 nha <3

    2. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      558
      Được thích:
      553
      thích hai bạn này thế biết
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Lần đầu tiên gặp bà dì cũng dành cho Chu
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      549
      Rồi xong, nó ghi nhớ luôn ngày xảy ra án mạng của con nhà nta. Dự là nghiệp mua bvs của bạn Chu chỉ vừa mới bắt đầu
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. diemluong

      diemluong New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      3
      Hụ hụ hụ
      Lần đầu bà dì đến lại là do Chu Chu tiếp đón :032::yoyo1::032:
      Càng đọc càng ngọt chết mất, dân F.A như mị sống sao nổi qua mùa đông này cơ chứ
      Iu editor nhèo :038::038::038:
      thedarkNgân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :