1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,978
      Chương 51

      Tháng cuối cùng của mùa đông kết thúc.

      Chu Tự Hằng khổ sở chịu đựng vượt qua 30 ngày nghỉ đông, chào đón ngày học trở lại vào mùa xuân.

      Cậu chưa từng cảm thấy chán ghét kì nghỉ đến vậy, ngày trôi qua rất buồn chán, lúc nào cũng chỉ cầm cái điện thoại ngồi salon, chờ Minh Nguyệt gọi đến.

      Chu Xung cảm thấy con trai mình bị mắc bệnh tương tư nặng quá rồi, cũng thấy rất buồn cười, ở trong phòng ngậm điếu thuốc, rút ra rút vào hồi lâu, cuối cùng quyết định an ủi con trai, mà lén lút cầm máy quay phim quay lại dáng vẻ thẫn thờ u sầu của con.

      Chu Tự Hằng ngồi salon, chân dài gác lên bàn trà, mũ áo bị cậu đội lên che kín mắt, chỉ lộ ra cái mũi và môi, cứ tí lại động chân, thở dài : “Sao bên trời vẫn chưa tối.”

      bàn trà rải đầy hộp sữa tươi uống hết, bị đôi chân dài của cậu quét cái, toàn bộ đều rơi cả xuống đất.

      Chu Xung đứng cầu thang ngó xuống, lén lút quay phim, dám hút thuốc, cũng dám cười, sợ gây ra tiếng động bị Chu Tự Hằng phát .

      liên tục quay phim gần nửa tháng, tuy hầu như cảnh quay ngày nào cũng giống nhau, nhưng nhìn lại vẫn rất buồn cười.

      Hài nhất là hình ảnh Chu Tự Hằng ôm lấy hai chân, cằm chống vào đầu gối, mặt mày nhăn nhó, vừa uống sữa vừa lầm bầm: “Mình đúng là chàng tiên cá khốn khổ vì tình mà, haizz…” Tối qua cậu mơ thấy mình gặp phải sóng lớn, cái đuôi như bị ai đó chặt đứt ra.

      Còn “Haizz…” nữa?

      Cả cái gì mà “Chàng tiên cá”?

      Chu Xung muốn cười đến phát điên, thậm chí ngay cả trong lúc hút thuốc bất chợt nghĩ đến cũng bật cười, hơi thuốc xộc vào trong cổ họng, vừa cười vừa ho sặc sụa.

      Chu Xung là người cởi mở, đứng lên cụng ly rượu cũng có thể lôi kéo cả bàn người, gặp chuyện gì vui cũng muốn chia sẻ cho người khác biết, nhưng chuyện có liên quan đến con trai thể cho ai nghe, cho nên cứ mình chịu đựng, ở trong phòng làm việc ngồi xem xem lại mấy đoạn phim, tiếng cười to đến mức có thể bay đến bên kia bức tường.

      uổng công ngày ngày mặc đồ ngủ nằm úp sấp sàn nhà quay phim, ôi con trai của

      Sao mà đáng thế biết!

      Chờ khi nào Minh Đại Xuyên về, nhất định phải đưa cho ông thông gia xem mới được.

      Chu Tự Hằng hề biết gì, cậu là chàng tiên cá, vào ngày tựu trường được sóng đánh dạt trôi vào bờ, hóa phép biến ra đôi chân, chờ đợi để được gặp Tiểu Nguyệt Lượng.

      Ngày đầu tiên học trở lại, tiết đầu tiên sinh hoạt là của thầy Thành, cơ bản chỉ là tổng kết lại những thành tích của lớp trong học kỳ, tiếp theo là hi vọng cả lớp cố gắng trong học kì sau.

      Thầy Thành đứng thẳng bục giảng, cầm tay mấy tờ phiếu điểm, chỉ là cái liếc mắt thôi cũng khiến cho cả lớp ngồi yên lặng như tờ, đến giọt nước rơi xuống hành lang hay cửa sổ cũng có thể nghe thấy ràng.

      Bạch Dương sợ sệt cúi thấp đầu, chỉ thiếu nước co lại thành trái bóng rồi lăn vào ngăn bàn thôi.

      Thế mà lúc này Chu Tự Hằng vẫn còn có tâm trạng đùa: “Dê béo, mày xem có phải chủ nhiệm có quần áo mới mặc ? Ngày nào người cũng bám đầy bụi, nhìn như con sói xám vậy.”

      Sói xám rất thích ăn thịt dê béo, Bạch Dương lại run lên hai cái, sau kì nghỉ đông cậu lại mập lên chút, người toàn mỡ núc ních, trông chả khác gì cái phao bơi.

      Thầy Thành đúng lúc này lại đọc đến tên Bạch Dương, Bạch Dương vội vàng hấp tấp đứng dậy, cái bàn suýt nữa bị cậu ta va đổ, may là có Chu Tự Hằng đỡ, nhưng tiếng động này quả thực là rất lớn, nhất là giữa lúc lớp học yên tĩnh đến mức cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy như lúc này, cho nên rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn vào Bạch Dương.

      Chu Tự Hằng nhân cơ hội này mà quay đầu lại nháy mắt với Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt xấu hổ cười, gương mặt nhuộm sắc thắm hoa đào, cúi đầu nhìn cậu.

      “Thầy bảo em đứng lên.” Thầy Thành giật cổ tay ý bảo Bạch Dương ngồi xuống, mắt lại liếc nhìn cả lớp lượt, bầu khí xôn xao lập tức bị ngăn chặn, lúc này thầy Thành mới : “Bạn học Bạch Dương đợt này tiến bộ rất nhanh, từ thứ hạng ngàn hai trăm vươn lên đứng trong top hai trăm.”

      Thầy đến đây dừng lại lúc, làm các học sinh lại lần nữa hướng mắt về phía Bạch Dương, những tiếng bình luận cảm thán xôn xao trong lớp.

      Trong những ánh mắt đó có Mạnh Bồng Bồng.

      Bạch Dương nhìn ra phía trước, thấy Mạnh Bồng Bồng ngồi yên ghế, tay cầm bút vẽ vời ngơi tay, chắc là làm bài vật lý.Bạch Dương thầm nghĩ nghe Mạnh Bồng Bồng sắp thi học sinh giỏi môn Lý, các thầy đều đặt rất nhiều kỳ vọng vào bạn này.

      Siêu đấy!

      Bạch Dương ngưỡng mộ nhìn Mạnh Bồng Bồng bằng ánh mắt như nhìn thần tiên, hình như bạn này gầy hơn năm ngoái chút, cái cằm nhọn hơn, tóc cũng dài ra, nhưng gương mặt vẫn trắng trẻo như lớp vỏ bánh bao.

      “…Học kỳ tới này là học kỳ rất quan trọng với các em, nhà trường tiến hành phân ban, các em phải lựa chọn giữa chuyên Văn và chuyên Lý.”

      Thầy Thành cầm phấn viết lên bảng hai chữ “Phân ban”, “Thầy mong rằng những bạn nào vừa mới đạt kết quả tốt trong kì thi cũng đừng nên lấy đó làm kiêu ngạo, phải dùng chính khả năng của mình để cố gắng, đồng thời cũng mong các bạn còn lại nên nhụt chí, cũng đừng bao giờ lấy kì thi và tương lai của mình ra làm trò đùa, ứng phó cho qua chuyện!”

      Dùng chính khả năng của mình…Làm trò đùa…

      Thầy Thành tuy mấy câu nghe rất bình thường, nhưng lại chứa nhiều ý.

      Bạch Dương đỏ mặt cúi đầu, dám nhìn Mạnh Bồng Bồng nữa.

      [Cậu phải nghiêm túc học .]

      Câu đó bỗng vang lên trong đầu cậu, tháng rồi mà cậu vẫn thể quên được câu hời hợt ấy của Mạnh Bồng Bồng.

      Lời dặn của thầy Thành vô cùng thấm thía và ân cần, nhưng Chu Tự Hằng lại chẳng nghe lọt tai câu nào, cậu lười biếng ngồi dựa vào tường, duỗi tay ra vẽ vầng trăng tấm kính cửa sổ bị bao phủ bởi làn sương mờ.

      Ngón tay của cậu trắng như tượng thạch cao, lúc này cẩn thận tỉ mỉ vẽ lên cửa kính, nhìn thoáng qua còn trông thấy cả gân xanh nổi lên.

      “Chu Tự Hằng, em làm gì vậy?” Thầy Thành vỗ bàn, giọng trầm thấp biểu lộ tức giận.

      Chu Tự Hằng vẫn giữ cái dáng vẻ lười biếng đó, Bạch Dương cuống quýt kéo ống tay áo cậu, lúc này cậu mới nhìn cửa kính cái rồi đứng dậy, đá văng cái ghế ngồi, đáp: “Em vẽ Nguyệt Lượng (trăng sáng).” Cậu nhíu mày, dường như rất hài lòng với tác phẩm của mình.

      Giọng điệu bất cần của cậu làm cho người ta phải thán phục, đúng là đại ca mà, dám cư xử như vậy trước mặt giáo viên chủ nhiệm.

      Minh Nguyệt lúc bị cậu liếc nhìn toàn thân đỏ ửng cả lên, đôi mắt long lanh ngập nước.

      Vẽ Nguyệt Lượng…

      Là vẽ mình đấy ư…

      nhịn được mà nhìn Chu Tự Hằng, hai chân cậu đứng dạng ra, tay để sau lưng, mặt ngửa lên cao.Tối qua bé mới trở về, sáng nay được bố đưa đến trường, nên lúc này mới có thời gian nhìn Chu thiếu gia tháng gặp.

      Hình như cậu lại cao thêm chút nữa rồi, quầng thâm mắt lên khá , lại nhìn xuống thấy đôi chân dài của cậu, rất dài, thấp thoáng có cả cái bóng phản chiếu xuống mặt đất.

      Chả trách mà ngáng chân người nào dám theo đuổi Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt bật cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền.

      Chu Tự Hằng nhìn thấy liền ngẩn người, thầm nghĩ Minh Nguyệt hư lắm, ngồi trong lớp mà cũng cướp mất hồn của cậu.

      Mẹ kiếp!

      Cậu chỉ nghĩ trong lòng vậy thôi, còn ngoài mặt cũng cười theo bé.

      Nụ cười của cậu tựa như nắng mai, khiến cho cơn mưa bên ngoài cửa sổ kia dường như dần ngớt rồi.

      Nhưng thầy Thành cảm nhận được, thầy thực rất giận Chu Tự Hằng, học kì này điểm thi tiếng của cậu chỉ được 55 điểm, mà điểm tối đa là 150, 55 điểm chỉ bằng phần ba tổng điểm, với khả năng tiếng của cậu hoàn toàn có thể đạt điểm tối đa.

      Cho nên thầy Thành liền thẳng tới trước mặt Chu Tự Hằng hỏi: “Em có nghe thấy những lời tôi vừa ?”

      Chu Tự Hằng thu lại nụ cười, đáp: “Em có, thầy là sắp phải phân ban, phải cố gắng học tập, nên lấy tương lai và cuộc thi ra làm trò đùa.”

      “Thế đối với em sao? Em có làm được ?” Thầy Thành và Chu Tự Hằng nhìn nhau, tuy thầy chỉ cao đến cằm Chu Tự Hằng, nhưng khí thế lại áp đảo.

      đợi Chu Tự Hằng , thầy tiếp: “Cả khối có 1386 học sinh, em đứng thứ 1385! Mà vấn đề là bạn đứng thứ 1386 chỉ thi có ba môn, bị cảm nặng nên phải nằm viện! Cho nên em mới là người xếp hạng thấp nhất!”

      Chu Tự Hằng trừng mắt nhìn.

      “Em định lấy thành tích này để thi đại học sao? Hay chỉ học xong lớp 11 rồi bỏ học?” Thầy Thành chỉ tiếc rèn sắt thành thép, câu là vỗ bàn cái, sức lực quá lớn làm bụi bám ống tay áo rơi xuống.

      gay gắt của thầy làm cho bầu khí trong lớp học trở nên căng thẳng, Bạch Dương cố gắng thu cơ thể mình lại, còn cầm quyển sách che mặt mình nữa.

      Chu Tự Hằng tay nắm chặt thành quyền, vẫn lời nào.

      Cái đầu của cậu hề cúi thấp chút nào, cứ ngẩng cao như thế, vừa quật cường vừa bướng bỉnh.

      Minh Nguyệt rũ mắt xuống, cố gắng gượng cười với Chu Tự Hằng

      Cuối cùng thầy Thành thở dài, : “Em ngồi xuống , tôi chuyện với phụ huynh của em.”

      cậu học sinh thông minh như vậy mà lại luôn phản nghịch, nhất định là do ảnh hưởng từ yếu tố gia đình.

      Chu Tự Hằng mím môi ngồi xuống.

      Những hạt mưa hắt xuống khung cửa kính chỗ cậu ngồi, làm cho vầng trăng mà cậu vẽ bị nhòa hết.

      Minh Nguyệt nhìn cửa sổ rồi lại nhìn Chu Tự Hằng, dúm tóc đầu cậu hình như cũng bị ướt nên rũ xuống, ép lên những phần tóc mềm mại khác.

      Chu Tự Hằng nhất định là vui rồi.

      Thầy Thành bắt đầu về những vấn đề khi chia lớp, về khác nhau giữa chuyên Văn và chuyên Lý, thầy cầm phấn viết hết những điểm quan trọng lên bảng, tấm bảng đen sạch chỉ lúc chi chít những nét phấn.

      Mạnh Bồng Bồng dừng bút với Minh Nguyệt: “Cậu định học Văn hay Lý?” Vừa hỏi xong bé lại bổ sung tiếp: “Học Lý , rồi hai bọn mình lại ngồi cùng bàn, mình giảng bài cho cậu.” bé cực kỳ thích Minh Nguyệt, trong lòng tràn ngập mong đợi.

      Minh Nguyệt hơi trầm xuống, trả lời mà hỏi ngược lại bạn: “Cậu cảm thấy Chu Tự Hằng là học sinh như thế nào?”

      Mạnh Bồng Bồng quay bút, nhìn thấy chân thành trong mắt Minh Nguyệt, thà đáp: “Cậu ấy đối với cậu rất tốt, nhưng cậu ấy phải là học sinh giỏi.” cách rất thông minh, hạ thấp mà cũng đề cao.

      “Ừm.” Minh Nguyệt rũ mắt xuống.

      Cậu là học sinh hư.

      Rất nhiều người như vậy về Chu Tự Hằng.

      Cậu hay gây đánh nhau, chịu học hành, chỉ thiếu mỗi là hút thuốc và uống rượu thôi, nhưng trong trí nhớ khắc sâu từ ngày xưa của Minh Nguyệt cậu phải là người như vậy.

      Cậu cũng từng tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, từng vững vàng chiếm cứ ngôi vị cao nhất bảng vàng, từng được bao người ngợi khen.Khi ấy cậu là niềm kiêu ngạo của Chu Xung, là người mà Minh Nguyệt rất sùng bái, là đứa trẻ giỏi giang trong mắt Giang Song Lý.

      Dường như thời gian làm cậu thay đổi.

      Làm cậu dần rơi xuống vực sâu tăm tối.

      “Để xem Chu Tự Hằng chọn Văn hay Lý , mình theo ấy.” với Mạnh Bồng Bồng, đồng thời cũng gửi lời nhắn y như vậy vào di động của Chu Tự Hằng.

      Mạnh Bồng Bồng rất muốn khuyên bạn, nhưng cuối cùng lại gì.

      Minh Nguyệt quay đầu nhìn, hình như tâm trạng của Chu Tự Hằng tốt lên rồi, cậu lại lần nữa vẽ trăng lên cửa kính, vừa vẽ vừa quay sang cười với bé.

      Di động của bé rung lên, là tin nhắn hồi của cậu.

      “Vợ tốt, uổng công cố gắng bơi đến đứt cả đuôi để đến tìm em.”

      Minh Nguyệt: “…”





      Chu Tự Hằng cả ngày làm bộ đáng thương, lấy đuôi cá ra làm cái cớ, kéo bé ra chỗ thư viện xây, hỏi Minh Nguyệt có phải vượt tường rồi , có phải cảm thấy mấy thằng tây tóc vàng rất đẹp trai , lại còn tra khảo xem cái thằng quỷ tây theo đuổi bé tên là gì nữa.

      Tiếp đó lại lên giọng dạy dỗ, cái gì mà “Mấy thằng quỷ tây lãng mạn nhưng đáng tin cậy”, với cả “ Chu Chu của em mới là đẹp trai nhất”, cuối cùng lại bắt bé hứa “ được phép cười với thằng nhóc nào khác ngoài , cũng được cho thằng nào ngắm nhìn mình nghe chưa”.

      Đúng là thùng dấm chua mà.

      Nhưng Minh Nguyệt lại cái thùng dấm này lắm, bé híp mắt cười, cậu nhắc đến vấn đề thứ hạng trong kì này, Minh Nguyệt cũng hỏi.

      Chu thiếu gia bụng toàn dấm chua, liên hồi lúc lâu, cuối cùng lại ép bé vào trong góc tường mà hôn.

      Mới chỉ tháng trôi qua thôi mà kĩ thuật của cậu đột ngột tăng mạnh, hoàn toàn trái ngược với thành tích học tập trong học kì này.

      Minh Nguyệt bị Chu Tự Hằng hôn đến mơ màng.

      Chu Tự Hằng ôm lấy hông bé, cắn lên vành tai cái rồi : “…Hình như em gầy rồi…”

      Minh Nguyệt vừa mới định mở miệng môi lưỡi của cậu lại được thể đưa vào.

      Như thể muốn hôn bù cho tháng vậy.

      Nhưng rốt cục Chu Tự Hằng vẫn có mức độ, cuối cùng cậu kéo tay bé hôn cái, đắc ý hỏi: “ lâu như vậy rồi, em có lời nào muốn với sao?”

      “Em nhớ .” bé ngẩng đầu nhìn cậu, đôi môi đỏ mọng sáng bóng.

      biết lấy lòng .” Chu Tự Hằng rất hài lòng, lại hỏi: “Còn gì nữa , còn gì nữa ?”

      Còn gì nữa nhỉ…

      Minh Nguyệt cúi đầu nhìn mũi chân, đung đưa vẽ vài vòng mặt đất.

      cái gì bây giờ đây?

      quốc mưa nhiều, trời lúc nào cũng u ám? đồ ăn rất khó ăn, hợp khẩu vị? Hay mình tập múa rất mệt mỏi? Hay là…

      Minh Nguyệt suy nghĩ hồi lâu rồi mới mở miệng, giọng nghe hơi , chỉ như thầm vào tai Chu Tự Hằng: “Ngực của em, có là hơi ?”

      Ở châu Âu gặp rất nhiều bằng tuổi mình, mà thân hình của họ lại hoàn toàn khác so với bé.

      Mỗi lần nhìn họ là bé lại nhớ đến buổi tối trước hôm chia tay, Chu Tự Hằng cầm áo lót của bé rồi nhận xét: “Quá .”

      Minh Nguyệt rất để ý đến chuyện này.

      Hai mắt bé ngập nước, dáng vẻ đáng thương nhìn Chu Tự Hằng.

      Chu Tự Hằng đỏ ửng hai tai, yết hầu khẽ chuyển động.

      Thấy cậu , Minh Nguyệt càng tủi thân hơn: “Chính cũng chê ngực em …”

      “Làm gì có chuyện đó!” Chu Tự Hằng tức giận , dáng vẻ cực kỳ bá đạo, dúm tóc đầu vểnh lên rất cao.

      Cậu : “Em xinh đẹp như vậy rồi, còn cần ngực to làm gì nữa?!!!”
      ---
      Học sinh giỏi Chu Tự Hằng sắp comeback rồi nha, sắp thôi sắp thôi :v

      Tiếp theo Chu bắt đầu công cuộc tẩm bổ nuôi lớn hai quả đào của Nguyệt Lượng nhé :))

      Chương 52: 8/2/18 <3
      Mun lùn, Huỳnh Thượng Hỷ, pOn61 others thích bài này.

    2. hargane187

      hargane187 Well-Known Member

      Bài viết:
      180
      Được thích:
      268
      Ôi chương nào cũng hay, nhất là hình tượng chàng tiên cá
      A fangNgân Nhi thích bài này.

    3. chjchj1001

      chjchj1001 Active Member

      Bài viết:
      143
      Được thích:
      117
      2 bạn trẻ dễ thương quá :))
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      211
      Mong 2 bạn suôn sẻ

    5. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      549
      Ta là ta rất thích bác Chu nhá, mặc đồ ngủ nằm úp sấp xuống sàn để quay lén chết cả cười. @Ngân Nhi sắp Tết thấy nàng năng suất quá, tặng nàng 1000 like :2one::2one::2one:
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :