1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lyly

      lyly Well-Known Member

      Bài viết:
      765
      Được thích:
      866
      hóng chương mới. hehe. tiểu Minh Nguyệt nta nhìn xa trông rộng lắm. ai nông cạn như mấy bạn đâu. xí.
      thanks nàng nhiều nhiều nhaaa
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      46,978
      Chương 55

      Trời tối rất nhanh, đèn đường bật, tất cả các lớp học trong trường Nhất Trung đều sáng trưng như ban ngày.

      Chu Tự Hằng ngồi ghế dài, mình ngẩng đầu nhìn trăng sáng.

      Nhưng tối nay lại có trăng.

      Cho dù trời có đẹp đến mấy trăng cũng xuất , có lúc bị mây bao trùm, có lúc bị ánh sao che mất, cũng có khi lại trốn tránh muốn gặp người.

      Hôm nay Chu Tự Hằng bùng giờ tự học buổi tối, lần đầu tiên trong học kì này.

      Cậu nghĩ chắc Bạch Dương vui lắm, mình ngồi hai chỗ, thoải mái mà lựa tư thế ngủ, trong mơ chừng được ăn bánh bao thịt nóng hổi, kèm theo bát mì Dương Xuân thơm ngào ngạt.

      Cậu nghĩ các học sinh khác trong lớp vui lắm, trong lớp có cậu, bầu khí sôi nổi hẳn lên, cần phải dè chừng sợ chọc giận cậu nữa.

      Cậu nghĩ thầy giáo phụ trách lớp tối nay cũng vui lắm, cần hơi tí là lôi nội quy ra nhắc nhở nữa, cũng cần nén giận mà ném phấn vào đầu Bạch Dương.



      Trong vườn hoa bóng người, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang, Chu Tự Hằng ngồi mình ở đây, tự chủ được mà nghĩ rất nhiều chuyện.

      Cậu chợt phát , rằng mình chẳng được ai hoan nghênh cả, dường như ai cũng đều nghĩ cậu là loại cặn bã vậy.

      Chu Tự Hằng cảm thấy gió tháng tư hơi lạnh, từng mảnh kí ức ùa về như sóng xô.

      Thầy giáo tiểu học với cậu: “ đáng tiếc.”

      Tưởng Văn Kiệt lúc nào cũng thầm thở dài sau lưng cậu.

      Chủ nhiệm lớp cấp hai luôn đem cậu trở thành tấm gương xấu, lấy cậu để răn đe giáo dục những học sinh mới vào trường.

      Lên cấp ba, cậu luôn tỏ ra kiêu ngạo tùy hứng, nhưng đằng sau cậu là biết bao ánh mắt khinh thường của mọi người đổ dồn vào.

      Chỉ trong mấy năm trời ngắn ngủi, cậu biến mình trở thành con người mà đến chính cậu cũng cảm thấy xa lạ.

      Chu Tự Hằng ngây người, mắt rũ xuống, co hai chân lên, tay ôm đầu gối, từ trong túi áo lấy ra tấm hình bị cậu vo tròn lại, bức ảnh nhăn nhúm, những đường vân cắt nát ánh đèn rực rỡ, cắt nát chiếc cúp thủy tinh, cũng cắt nát luôn cả nụ cười của Minh Nguyệt.

      Cậu mím môi, cẩn thận giở bức ảnh ra, nhàng dùng lòng bàn tay ấn cho bằng phẳng.

      Vết thương mu bàn tay chưa được xử lý nên nhìn rất ghê, máu đọng lại da, in cả lên vách tường.

      Cậu cứ miệt mài vuốt phẳng bức ảnh, vuốt tới vuốt lui, vuối vuốt lại, tiếng chuông tan học vang lên, vậy mà hình như cậu hề nghe thấy.

      Dáng vẻ lúc này của cậu nhìn như con thú vừa ngoan cố vừa bướng bỉnh.

      Chu Tự Hằng muốn làm cho bức ảnh trở lại nguyên vẹn như cũ, nhưng những vết gấp khó mà hết được, cậu giơ lên phía ánh đèn, tỉ mỉ nhìn ngắm bức ảnh lần.

      Dưới ánh đèn mờ tối, cậu cố gắng mở to mắt, dám động đậy.

      Bức ảnh đẹp , có thể lên trang bìa tạp chí ấy chứ.

      Phải là kĩ năng chụp ảnh của Trần Tu Tề rất giỏi.

      Cậu ta còn có diện mạo khôi ngô tuấn tú, mặc đồng phục vào nhìn lại càng đẹp, là thành viên trong đội bóng rổ, đạt được nhiều thành tích, thậm chí còn biết đánh Piano, tính tình hiền lành tốt bụng, luôn giúp đỡ mọi người, được các thầy và học sinh trong trường mến.

      Chu Tự Hằng lại nghĩ, mình cái gì cũng có.

      Cậu chỉ biết đánh nhau, biết tiêu tiền của Chu Xung, tiếng huýt sáo nghe chẳng khác gì mấy thằng lưu manh, thành tích học tập toàn đứng từ dưới lên.

      [Nếu em ấy chỉ thích cậu, vậy tại sao hôm nay cậu phải nóng nảy như thế? Tại sao phải bùng tiết để chặn đánh tôi ở sân thể dục? Tại sao có biết bao người đưa thư tình cho em ấy, vậy mà cậu chỉ tới tìm tôi?]

      Bởi vì cậu sợ.

      Dưới đáy lòng Chu Tự Hằng vang lên câu trả lời yếu ớt, nhưng rất ràng.

      Đột nhiên cậu ý thức được, rằng giữa cậu và Minh Nguyệt, chỉ có những giây phút vui vẻ khi ở bên nhau, mà cả hai còn phải trải qua cả tàn khốc của tuổi trưởng thành nữa.

      Lúc Minh Nguyệt chăm chỉ ôn bài với Mạnh Bồng Bồng, cậu lại buồn chán nằm ngủ, lúc Minh Nguyệt vất vả tập múa, cậu lại nằm salon chơi game, lúc Minh Nguyệt châu Âu biểu diễn, cậu chỉ biết buồn bã suy sụp ở trong nhà suốt ngày.

      Thời gian làm bé lớn lên, xinh đẹp lên, thúc giục bé biến thành xinh đẹp đoan trang, trước mặt bé tựa như có con đường dài rộng, con đường đó phát ra những ánh sáng rực rỡ hướng về phương xa.

      Còn cậu, vẫn mãi giậm chân tại chỗ.

      Hay có thể cậu tiến vào biển rộng, ngày nào cũng chỉ nhìn cảnh mặt trời mọc rồi lặn, sóng lên sóng xuống, có ánh đèn, cũng có ai thuyền ngang qua, có sao Bắc Đẩu dẫn lối, mãi mãi vẫn chỉ là biển.

      Cậu nhìn thấy tương lai, Chu Tự Hằng thầm nghĩ.

      Hai mắt cậu cay xè, nặng trữu, rất muốn chớp mắt nhưng vẫn cố gắng mở to, bởi vì có giọt nước mắt đọng lại, chỉ chờ thời cơ mà rơi xuống.

      Cậu vùi đầu vào đầu gối, bức hình cầm tay nhàng rơi xuống ghế.

      Mỗi ngày cậu đều đèo Minh Nguyệt học, đưa xem phim, mua trà sữa cho bé, hôn bé dưới ánh hoàng hôn, những hình ảnh ngọt ngào tươi đẹp tựa như bong bóng bảy sắc cầu vồng bay lên trung, nhưng chỉ cần chọc cái là vỡ tan.

      Chu Tự Hằng ôm chặt lấy đầu gối, kéo chặt áo khoác, cậu cảm thấy rất lạnh, tựa như mỗi cơn gió thổi tới làm cho máu cậu đông lại vậy.

      Chỉ có đầu gối là nóng hổi.

      chút ướt, chút mặn, là vị của nước mắt.

      Hình như rất lâu rồi cậu khóc.

      *

      Minh Nguyệt cả buổi tối thể tập trung học được, vòng xung quanh trường, cuối cùng mới tìm được Chu Tự Hằng ngồi mình ở chỗ vườn cây .

      Cậu mặc áo khoác đen, co rúc ở ghế, giữa buổi tối trăng sao, bốn bề tịch mịch.

      Minh Nguyệt cảm thấy như mình được ngắm nhìn bức tranh, nhưng chỉ có ba màu đen trắng và xám.

      Chu Tự Hằng ở trong bức tranh đó.

      Còn bé ở ngoài.

      Hai người hoàn toàn xa lạ.

      Minh Nguyệt xoa xoa hai bàn tay, chà xát cho ấm, sửa sang lại tóc và váy, xuyên qua đám cỏ rậm rạp tới trước mặt Chu Tự Hằng.

      “Chu Chu.” bé dè dặt gọi.

      Chu Tự Hằng bị tiếng gọi đó thức tỉnh, ngạc nhiên ngẩng đầu, Minh Nguyệt khom người xuống, đưa tay ra muốn chạm vào cậu nhưng cuối cùng lại dám, cứ thế để yên tay giữa trung.

      Chu Tự Hằng nhìn thấy hình bóng mình trong mắt bé, dáng vẻ vừa chật vật vừa yếu đuối nhát gan.

      Cậu vội vàng nhảy xuống từ ghế, lại lui về sau nửa bước, đứng cách xa bé, ngẩng cao đầu lên, mượn bóng cây để thể nhìn thấy hai mắt đỏ hoe và làn mi ngập nước của mình.

      Trước mặt Minh Nguyệt, cậu muốn giữ lại chút tôn nghiêm cho bản thân.

      Lúc ngồi co rúc ghế, trông cậu rất bé, nhưng khi đứng lên vóc dáng lại rất cao lớn, Minh Nguyệt biết tại sao Chu Tự Hằng lại có thể co lại bé xíu như vậy, bé đến mức gần như nhìn thấy.Lúc này bé yên lặng nhìn cậu, đập vào mắt là vết thương dữ tợn mu bàn tay.

      Vết thương hôm ở quán bar để lại vết sẹo vẫn còn chưa mờ, vậy mà lại có vết thương mới chồng lên.

      Chu Tự Hằng đứng cách Minh Nguyệt hơi xa, bé muốn nhìn cậu hơn chút, nhưng bé vừa tiến bước là cậu lại lùi bước, như thể muốn xa lánh bé vậy.

      Cảm xúc áy náy, lo lắng, sợ hãi từ trưa đến giờ tích tụ lại, bé đứng yên tại chỗ, nghẹn ngào hỏi cậu: “Sao …lại bị thương?”

      Giọng bé hơi run, đôi mắt ngập nước.

      Lại lần, bé khóc vì cậu.

      Trong lòng Chu Tự Hằng vô cùng hỗn loạn, rất muốn an ủi bé, muốn lau nước mắt cho bé, nhưng hai tay lại cứng đờ, lời ra cũng là: “ liên quan đến em!”

      Cằm của cậu giương cao, lông mày cũng nhướn lên, dùng vẻ kiêu ngạo để che giấu bối rối và yếu ớt của mình.

      Cậu giống như con nhím, bị thương cắn người, còn Minh Nguyệt bị những cái gai của cậu đâm bị thương, nhưng bé vẫn hít sâu hơi, kiên nhẫn : “Chúng ta lên phòng y tế bôi thuốc được ?” đợi cậu đáp mà lại lầm bầm tiếp: “Chiều nay còn uống thuốc cảm, giờ lại bị cảm lạnh thêm rồi…”

      Dáng vẻ của bé vừa có phần tức giận, lại vừa hơi nũng nịu.

      Chu Tự Hằng cắt lời bé: “Sao em phiền quá vậy!” Tay đưa lên vò đầu bứt tóc, hung hăng : “ rồi! liên quan đến em!”

      Minh Nguyệt mím môi, đôi mắt đen mở to, nước mắt rơi như mưa, Chu Tự Hằng nghe thấy cả tiếng nức nở đè nén của bé.

      Nhìn , cậu tệ lắm đúng , làm cho bé khóc mà vẫn còn đứng yên như có chuyện gì xảy ra.

      Chu Tự Hằng cắn chặt môi dưới, đến mức nếm được cả vị máu tươi.

      Minh Nguyệt chỉ đứng cách cậu mét, nhưng cậu lại cảm thấy khoảng cách này rất xa, thậm chí còn có thể từ chuyện này mà nhìn thấy tương lai, cậu đứng yên tại chỗ bất động, Minh Nguyệt rất xa, cậu chỉ có thể đứng đằng sau mà nhìn theo bóng lưng bé.

      Minh Nguyệt nhặt bức ảnh bị cậu vò nát ghế, bé lau nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh, nở nụ cười với cậu rồi : “Em thích Trần Tu Tề đâu, đừng buồn mà.”

      Chu Tự Hằng rất thích nhìn bé cười, ngắm đôi mắt cong cong và cặp má lúm đồng tiền, chỉ cần bé cười là có thể khiến người ta cảm thấy ấm lòng, nhưng giờ nụ cười của bé vừa miễn cưỡng lại vừa tủi thân, chóp mũi đỏ ửng cả lên.

      Cậu rất muốn tới ôm lấy con mèo kia, nhưng hai chân giống như đeo chì, thể nhúc nhích nổi.

      buồn.” Cậu lạnh nhạt , “Nó thích em là việc của nó, còn về phần em có thích nó hay , cũng xen vào.”

      Nước mắt tựa như những hạt châu chảy xuống, Minh Nguyệt thể chuyện cách bình thường, giọng đứt quãng: “Vậy là, muốn…muốn chia…tay…với…em sao?” bé rất khó khăn mới có thể thốt ra hai từ này.

      Chia tay?

      “Chia tay! Con mẹ nó ai bảo là muốn chia tay hả!!” Chu Tự Hằng như bị lửa thiêu đốt toàn thân, chẳng khác gì thùng thuốc nổ, “Minh Nguyệt, vất vả theo đuổi em lâu như vậy, móc tim móc phổi đối tốt với em, bây giờ em lại chia tay? vạn lần cũng được!”

      Cậu nổi giận đùng đùng sải bước đến gần, từ nhìn xuống quát bé: “Đúng! bằng Trần Tu Tề! học giỏi như nó! biết quan tâm chăm sóc người khác như nó! dịu dàng như nó! Cũng chưa bao giờ chụp ảnh cho em, càng bao giờ viết thư tình cho em! chỉ biết đánh nhau, có chuyện xấu nào mà chưa làm! học sinh hư! Thế làm sao?!! chưa chia tay tuyệt đối có chuyện chia tay!”

      Cặp mắt đen như mực của cậu lúc này như ngọn lửa rực cháy, từng câu từng chữ đều bị cậu nghiến răng nghiến lợi mà ra.

      Minh Nguyệt vừa muốn khóc vừa muốn cười, nhưng lúc cười còn khó coi hơn cả lúc khóc, ngây ngốc : “…sao lại hung dữ với em?”

      hung dữ với em? Đúng, hung dữ với em đấy! cứ thích thái độ thế đấy, em định làm gì ?!!” Chu Tự Hằng giận nên bật lại ngay.

      Minh Nguyệt thút tha thút thít đáp: “Em…em tự với mình, phải kiên cường.”



      [Em tự với mình, phải kiên cường.]

      Toàn bộ nỗi phiền lòng trong nháy mắt hóa thành tro tàn, phiêu tán trong gió.

      Muốn giận cũng giận nổi nữa rồi.

      Chu Tự Hằng cảm thấy Minh Nguyệt đúng là khắc tinh của cậu, được ông trời phái xuống để trị cậu, chỉ câu thôi là khiến cậu chịu thua rồi, cảm động đến mức muốn khóc.

      “Em kiên cường, cho dù có hung dữ hơn nữa em cũng chia tay đâu.” Cuối cùng bé mới có cơ hội kéo ống tay áo cậu, các ngón tay trắng trẻo co chặt, có ý định buông ra. bé ngẩng đầu nhìn, cố gắng giả bộ kiên cường, nhưng những giọt nước mắt lại nghe lời, cứ thế chảy dọc xuống cằm.

      Chu Tự Hằng nhìn Minh Nguyệt, cúi xuống giúp bé lau nước mắt, cuối cùng nắm lấy cằm bé, cúi xuống hôn.

      nụ hôn vô cùng dồn dập, Chu Tự Hằng dùng lực rất mạnh, mút chặt môi bé.

      Minh Nguyệt bị cuồng nhiệt của Chu Tự Hằng làm cho thở nổi, cậu ôm lấy eo bé, nụ hôn dần trở nên dịu dàng hơn.

      “Trà sữa đu đủ ngon quá.” Cậu ngậm môi bé, .

      “Nhưng tối nay mua trà sữa cho em mà.” bé nũng nịu lên án.

      Chu Tự Hằng nhịn được cười, giọng ấm áp: “Là tốt.”

      nên mua trà sữa cho em, nên hung dữ với em, nên giận cá chém thớt với em.

      “Chắc chắn là kiếp trước giải cứu hệ ngân hà rồi.” Cậu hôn lên trán bé, .

      “Vì sao ạ?”

      “Vì để gặp được em đó, Minh nương.”

      Chu Tự Hằng giang tay, ôm chặt bé vào lòng.
      ---
      Chương 56: 13/2/18 <3

    3. HanVuong

      HanVuong New Member

      Bài viết:
      17
      Được thích:
      19
      MN chính là dây cương tốt nhất cho CTH, nếu rơi vào tay ng khác có lẽ thành 1 màn ngược tâm ngược thân quằn quại. Xứng lứa vừa đôi, ko lệch chỗ nào được ><
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Đôngphong

      Đôngphong New Member

      Bài viết:
      7
      Được thích:
      8
      Cảm động quá<3
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. lyly

      lyly Well-Known Member

      Bài viết:
      765
      Được thích:
      866
      quá . cái cặp đôi này. sao mà ngọt ngào thế chứ lại. thanks tình nhiều nha . truyện cứ up ầm ầm thế này làm chúng ta thích chết mất
      Ngân NhiA fang thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :