1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Thanh mai trúc mã] Đều tại vầng trăng gây họa - 11 Giờ Phải Ngủ (Hoàn - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,305
      Được thích:
      47,164
      Chương 57

      Lúc này là buổi trưa, nắng gắt như thiêu như đốt.

      Mạnh Bồng Bồng do dự đứng ở hành lang hồi lâu, nhìn xung quanh lượt, cuối cùng nhịn được mà ngó trộm vào phòng làm việc.

      Từ góc độ của bé, khó khăn lắm mới có thể trông thấy bóng lưng của Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt mặc đồng phục mùa hè, áo sơ mi trắng, váy dài màu lam, dây buộc tóc cùng màu buộc gọn nửa mái tóc.Sau khi lên cấp ba, trong lớp có rất ít bạn nữ để tóc dài, nhưng Minh Nguyệt để tóc dài vì mục đích biểu diễn múa nên thầy hiệu trưởng cũng ép.

      Như thể tóc dài thêm phần là tình cảm cũng theo đó mà dài ra vậy.

      Mạnh Bồng Bồng nghĩ vậy, ngay sau đó cũng tự nhìn lại mái tóc của mình.

      thầm giống như trò chơi cá cược, mà Mạnh Bồng Bồng chưa hề thua, chỉ là trước khi bắt đầu, lý trí mách bảo bé phải từ bỏ.

      Nhưng Minh Nguyệt hoàn toàn ngược lại.

      Mạnh Bồng Bồng cúi đầu, chỉ thấy cái bóng của mình ở dưới chân, vừa bé lại vừa đơn.

      liếm đôi môi tái nhợt, rời khỏi phòng làm việc.

      Minh Nguyệt chưa được, bé còn phải đứng bên trong, mình đối mặt với những câu hỏi tiếp theo của thầy Thành.

      [Em thích Chu Tự Hằng sao?]

      [Vâng, em thích Chu Tự Hằng ạ.]

      Thích đến mức nào nhỉ?

      Minh Nguyệt tự hỏi trong lòng, nhưng thể ra được đáp án, chỉ biết là thích đến mức biết nông sâu, thích đến mức làm cho bé có thêm dũng khí, can đảm theo tiếng gọi của trái tim mình.

      Ở giữa tiết trời oi bức, nhưng hề cảm thấy phiền não hay căng thẳng, ngược lại còn rất yên lòng.

      Thầy Thành cầm cái quạt giấy bàn quạt, cánh tay áo và mái tóc bám đầy bụi phấn bị thổi tung lên.

      Minh Nguyệt thể nhìn ra được cảm xúc từ gương mặt của thầy.

      Thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút, hai người đứng ngồi, nếu quạt điện mà quay, quạt giấy mà động, nhìn vào còn tưởng là hình ảnh tĩnh.

      lúc lâu sau, thầy Thành mới hỏi tiếp: “Em sinh vào tháng mấy?”

      Minh Nguyệt hiểu lắm ý của thầy, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Tháng chín dương lịch ạ.”

      “Vậy đến tháng chín em mới tròn 15 tuổi.” Thầy Thành bỏ tay xuống, để cái quạt giấy đầu gối, bình tĩnh nhìn Minh Nguyệt, “Thầy nhớ là em tuổi hơn các bạn cùng khối.”

      Tuổi nên còn chưa hiểu chuyện, đối với chuyện tình cảm luôn cảm thấy mới lạ.

      Ý mà thầy Thành muốn biểu đạt chỉ đơn giản là như vậy.

      “Nếu tính tuổi tâm hồn con luôn lớn hơn con trai ba tuổi đấy ạ.” Minh Nguyệt đỏ mặt , “Mẹ em là em trưởng thành sớm.”

      Thầy Thành bị Minh Nguyệt phản bác cảm thấy rất kinh ngạc, ông có kinh nghiệm nhiều năm bục giảng, Minh Nguyệt trông có vẻ khá giống với các học sinh ông từng dậy, nhưng ngờ là bé lại rất khác biệt.

      “Bố mẹ em có biết chuyện này ?” Thầy lại hỏi.

      “Biết ạ.”

      Câu trả lời này đúng với dự liệu của thầy Thành, ông gặp phụ huynh của bé nhiều lần, hai vợ chồng đều là dân trí thức từng du học nước ngoài, nên tư tưởng khá tiến bộ so với đại đa số những bậc phụ huynh khác.

      Mà con của họ, so với đại đa số những bé khác, có phần dũng cảm và…ngốc nghếch hơn.

      Thầy Thành lại lần nữa ngẩng lên, nghiêm túc đánh giá Minh Nguyệt, bé rất xinh đẹp, 15 tuổi, yên lặng đứng trước bàn, mái tóc dài buộc nửa buông xuống hai bên tai.

      So với lứa tuổi Minh Nguyệt có xinh đẹp và quyến rũ, suy nghĩ cũng già dặn hơn.

      Tựa như bông hoa hải đường vậy.

      Thầy Thành nhớ lại thời thanh xuân của mình, bỗng nhiên lại phe phẩy cái quạt, thở dài cái.

      Hồi lâu sau ông vẫn hỏi gì thêm, Minh Nguyệt suy cho cùng cũng chỉ là bé 15 tuổi, kiên nhẫn, do dự : “Vậy…thầy hỏi em…chuyện của Trần Tu Tề sao ạ?” Đây mới là chuyện lớn, qua chuyện này ít các học sinh nữ dùng hai từ “lẳng lơ” để hình dung về Minh Nguyệt.

      Vừa được nửa bé vội cúi đầu, căng thẳng xoắn hai tay vào nhau.

      Lúc thừa nhận tình cảm của mình bé thẳng thắn dứt khoát hơn bất kì ai, nhưng nhắc đến người ái mộ mình bé lại ấp a ấp úng, thậm chí vẻ mặt còn hơi tủi thân và ấm ức.

      Khác biệt rệt giữa người mình thích và thích.

      Thầy Thành cũng nghe qua mấy lời đồn đại, nhưng ông có phán đoán riêng của mình, chỉ lắc đầu : “Thầy biết em và cậu ta quen nhau.” Mỉm cười tiếp: “Mà em cũng chưa từng qua khu nhà học của cậu ta bao giờ.”

      Nếu có quen biết, thường xuyên qua lại gặp gỡ, việc gì cậu ta phải đưa thư tình cho Minh Nguyệt chứ?

      Chẳng qua cũng chỉ là cậu con trai cậy mạnh chịu thua kém mà thôi.

      Đối với chuyện này thầy Thành rất hiểu, nhưng thầy hiệu trưởng lại có cùng suy nghĩ.

      Buổi trưa, ông lại lần nữa gọi Trần Tu Tề và Chu Tự Hằng vào phòng giám thị, trong lòng của thầy hiệu trưởng hói đầu luôn phân biệt rất ràng giữa học sinh ngoan và học sinh hư, người trời còn người dưới đất, khác nhau trời vực.

      Vết thương mặt Trần Tu Tề đỡ hơn chút, để lộ ra gương mặt khôi ngô tuấn tú, cậu ta có nét đẹp như con giống Chu Tự Hằng, mày rậm mắt to, nhìn vô cùng mạnh mẽ và nam tính.

      Chu Tự Hằng vừa bước vào cửa là liếc ngay vết thương khóe miệng Trần Tu Tề, tâm trạng vui vẻ hừ cái.

      Thầy hiệu trưởng dùng ánh mắt như dao găm nhìn Chu Tự Hằng: “Hừ? Còn dám hừ? Chu Tự Hằng, cậu nghiêm túc cho tôi!”

      “Hiệu trưởng, lại có chuyện gì vậy? Em còn phải về lớp học bài đấy!” Cậu nhún vai .

      Về lớp học bài?

      Thầy hiệu trưởng nhíu chặt mày, : “Đừng có mà lấy cớ! Đứng yên đấy! Chuyện của cậu đợi lát tôi !” xong ông lại quay sang nhìn Trần Tu Tề.

      Trần Tu Tề đứng thẳng tắp, hai tay đặt hai bên mép quần, thấy thầy hiệu trưởng nhìn mình kính cẩn gật đầu.

      “Em Trần…” Thầy hiệu trưởng hắng giọng cái, lại uống hớp nước, : “Là thế này, gần đây thầy nghe là em với Minh Nguyệt khối 10…” Ông chỉ nửa rồi cố tình dừng lại.

      Chu Tự Hằng híp hai mắt, liếc nhìn Trần Tu Tề.

      Ai bảo dám viết thư tình cơ! Đáng đời mày!

      Người khởi xướng cuối cùng cũng bị xử lý, Chu Tự Hằng thầm nghĩ, Trần Tu Tề đứng cạnh cậu cũng nghĩ như vậy, sống lưng cậu ta căng cứng, chuẩn bị nghênh đón trận cuồng phong từ thầy hiệu trưởng.

      Nhưng thầy hiệu trưởng lại đề cập đến chuyện thư tình, thậm chí còn bỏ qua lỗi lầm của Trần Tu Tề, chậm rãi khuyên bảo: “Em Trần, thầy biết em là học sinh giỏi, khó tránh khỏi việc được các bạn học nữ mến muốn lấy lòng.Nhưng bây giờ em học lớp 11, sang năm là thi đại học rồi, việc học vẫn là quan trọng nhất, thầy mong rằng em phân tâm.Tất nhiên, nếu có bạn học nữ nào có những hành động làm ảnh hưởng đến em, em cứ với thầy, thầy giải quyết giúp em.”

      Ông vẫn như cũ chọn cách giữ trong sạch cho Trần Tu Tề, vì đây là cậu học sinh giỏi mà ông rất coi trọng, là niềm tự hào của khối 11, tương lai trở thành sinh viên của trường đại học Thanh Hoa.

      Mặt trời lên đến đỉnh núi, ngoài trời nóng bức vô cùng, trong phòng có bật điều hòa, nhiệt độ rất vừa phải, nhưng Trần Tu Tề vẫn cảm thấy lạnh toát cả người.

      “Em Trần… em …” Thầy hiệu trưởng hiền hòa hỏi thăm.

      Trần Tu Tề kinh ngạc, muốn lên tiếng từ chối, nhưng Chu Tự Hằng phản ứng nhanh hơn.

      Cậu cầm lấy cái ghế, phang thẳng vào cái gương to trước mặt, chỉ thoáng chốc, mặt kính vỡ tan tành và văng xa khắp nơi.Sau tiếng vang rầm trời, căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường.

      Như thể đến cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

      Chu Tự Hằng lạnh lùng ngước mắt lên, đá văng cái ghế vừa ném xuống: “Con mẹ nhà ông đúng là quá vô dụng!”

      Thầy hiệu trưởng giơ ngón tay ra chỉ thẳng Chu Tự Hằng: “Cậu…cậu…cậu lại lần tôi nghe!”

      lại lần nữa ư?

      Chu Tự Hằng tức giận tiến lên, tay chống lên bàn làm việc, đối mặt với hiệu trưởng, gằn từng chữ : “Tôi ông là đồ vô dụng!”

      “Ông làm hiệu trưởng kiểu gì vậy? phân được phải trái đúng sai, cứ là học sinh giỏi được ông coi trọng thiên vị, còn tất cả những người khác đều phải chịu tội thay à?!! Cái gì gọi là có nhiều bạn học nữ mến muốn lấy lòng nó chứ?!” Chu Tự Hằng tay chỉ vào Trần Tu Tề, tay kéo cổ áo hiệu trưởng.

      Vóc dáng của cậu cao to, sức lực lại khỏe mạnh, thầy hiệu trưởng tất nhiên thể đọ lại, “Con mẹ nhà ông, ý của ông chuyện này là lỗi của Minh Nguyệt, là Minh Nguyệt dụ dỗ nó, để nó phải viết thư tình cho em ấy chứ gì!”

      Máu trong cơ thể của Chu Tự Hằng lúc này xộc hết lên đầu, cậu hoàn toàn mất tỉnh táo, cũng muốn tỉnh táo trở lại nữa rồi.Trong lòng cậu, Minh Nguyệt tựa như châu báu, vậy mà lại bị người ta dùng những lời ác ý để vấy bẩn, đây là chuyện mà Chu Tự Hằng cậu thể chấp nhận được.

      Thầy hiệu trưởng bị cậu níu cổ áo, giãy dụa được, chỉ biết thở hồng hộc, đây là lần đầu tiên có người dám khiêu khích quyền uy của ông, ông trừng mắt nhìn Chu Tự Hằng, con ngươi như sắp lồi ra ngoài.

      Chu Tự Hằng làm ngơ với tức giận của ông ta, nghiến răng nghiến lợi : “Hôm nay tôi cho ông biết, cho dù trong cái trường này có bao nhiêu nữ sinh muốn lấy lòng Trần Tu Tề, có bao nhiêu nữ sinh muốn trở thành bạn của cậu học sinh giỏi kia nữa, Minh Nguyệt cũng bao giờ như thế! Ông nghe cho kĩ đây, tôi và Minh Nguyệt nhau, cho nên Minh Nguyệt có thời gian và công sức mà để ý Trần Tu Tề nữa đâu!”

      Cuối cùng cậu cũng buông cổ áo hiệu trưởng ra, chiếc áo bị cậu nắm đến nhăn nhúm.

      Trần Tu Tề rũ mắt xuống, lời, chỉ thở dài cái, như thể vừa có cái gì đó từ đáy lòng vừa bay mất.

      Thầy hiệu trưởng ngồi ghế da, bình phục lại hô hấp: “Cậu làm kiểm điểm cho tôi, khi nào chào cờ đứng lên bục trước toàn trường!”

      “Làm làm!” Chu Tự Hằng ngẩng đầu lên, “Chu Tự Hằng tôi dám làm dám chịu, lỗi của mình bao giờ đẩy cho người khác!”

      xong, cậu quay người đạp tung cửa, vô cùng kiêu hãnh rời .

      Thầy hiệu trưởng giận đến mức nên lời, Trần Tu Tề chỉ cười , gật đầu : “Chuyện này là em tình nguyện làm, thưa thầy, tất cả là lỗi của em.” Cậu cũng ra ngoài, đuổi theo Chu Tự Hằng.

      đầu hè nên trời rất nóng, sân trường bị nắng thiêu đốt, có gì che đậy.Chu Tự Hằng toàn thân mặc đồ đen, cậu và cái bóng của chính mình như chồng lên nhau, làn da của cậu bị bắt nắng, vẫn rất trắng, nhưng có trắng trẻo đến mấy cũng có nghĩa là yếu ớt.

      Trần Tu Tề với cậu: “Là lỗi của tôi, đáng ra tôi nên xen vào giữa cậu và Minh Nguyệt.” Cậu thể ngờ, chỉ bức thư tình của mình thôi mà gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy, nhưng cậu hề hối hận với hành động đó, vì cậu chưa từng rung động như thế bao giờ.

      “Xì!” Chu Tự Hằng khịt mũi khinh bỉ, lời nào.

      “Cho cậu cái này này.” Trần Tu Tề im lặng lúc rồi lấy phim chụp đưa cho Chu Tự Hằng, “Nếu như có thể, mong cậu gửi lời xin lỗi của tôi tới Minh Nguyệt.”

      Chu Tự Hằng nhíu mày, khách khí mà giật lấy, “Còn mang theo bên người cơ à?” Cậu tức giận .

      Trần Tu Tề ngẩn người, gật đầu, khóe miệng có vết thương nên nhìn rất ngây ngô.

      Chu Tự Hằng cầm ảnh, nhìn Trần Tu Tề, cười nhạt : “Tôi cho cậu nghe câu, ở bên nhau chính là lời tỏ tình tuyệt nhất, còn chờ đợi, là việc làm ngu ngốc nhất.”

      xong, cậu liền sải bước lên lớp học.

      Trần Tu Tề sờ túi quần trống rỗng của mình, sống lưng thẳng tắp bỗng hơi cong lại.

      *

      Ngày chào cờ thứ hai đến trong xôn xao của các học sinh đứng bên dưới bục.

      Minh Nguyệt đứng trong hàng ngũ của lớp, ngẩng đầu nhìn Chu Tự Hằng.

      Cậu đứng bên cạnh bậc thang, dù sắp phải lên kiểm điểm nhưng cậu vẫn chịu mặc đồng phục, chỉ mặc áo phông đen và quần đen dài, vóc người cao lớn đứng thẳng, tay cắm trong túi quần, tay buồn chán giở mấy trang kiểm điểm viết, thấy Minh Nguyệt nhìn mình, cậu liền nhếch môi cười.

      “Đừng lo.” Cậu dùng khẩu hình miệng để , ánh mắt vô cùng kiên định.

      Lúc cười nhìn cậu rất hiền, đẹp hơn cả ánh mặt trời nữa, đôi mắt trong suốt sáng rực như lưu ly.

      Nhưng Minh Nguyệt vì nụ cười này mà giảm lo lắng, bé nhíu chặt mày, song vì muốn cậu an tâm nên lại miễn cưỡng gật đầu.

      bé thu hồi tầm mắt, cúi đầu, khẽ thở dài.

      Nghi thức kéo cờ vẫn được tiến hành theo trình tự từng bước như thường lệ, kéo cờ, hát quốc ca, hiệu trưởng lên phát biểu, cuối cùng là trao phần thưởng cho các học sinh đạt thành tích tốt trong kì thi tháng.Bình thường Minh Nguyệt luôn cảm thấy nghi thức này rất lâu la, lúc kết thúc bạn Mạnh Bồng Bồng đọc thuộc lòng được năm bài văn rồi, nhưng hôm nay, bé lại cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

      Thầy hiệu trưởng cầm danh sách dài các học sinh bị phê bình, là những học sinh sau khi điều tra bị phát đương, ông đọc từng cái tên lên, bên dưới các học sinh vô cùng ồn ào.

      Minh Nguyệt nhạy cảm nhận ra được, khoảng cách giữa các nam sinh và nữ sinh trong giây phút này bỗng bị ngăn cách, có thể vì trong lòng ai cũng cảm thấy bất an.

      Danh sách rất dài, cái tên xuất cuối cùng chính là Chu Tự Hằng và Minh Nguyệt.

      Minh Nguyệt biết có rất nhiều ánh mắt nhìn vào mình, tựa như muốn châm chọc vậy.

      Mạnh Bồng Bồng đứng ra che trước mặt Minh Nguyệt, nhưng vì vóc dáng bé nên thể che kín được cả người của bạn.

      “Cảm ơn cậu.” Minh Nguyệt , “ sao đâu.”

      Mạnh Bồng Bồng nhíu mày : “Chuyện này bị lưu lại trong hồ sơ đấy.” bé khó có lúc oán giận như vậy, “Chu Tự Hằng quá nông nổi rồi.”

      Đây chính là khuyết điểm lớn nhất của Chu Tự Hằng, cực kì dễ nổi nóng, cậu có thói quen bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện, lúc nào cũng hùng hổ như trâu vậy.

      Minh Nguyệt gì.

      Chu Tự Hằng bị thầy hiệu trưởng gọi lên bục, đây là kiểu giết người để răn đe trăm người, hiệu trưởng muốn xử lý sạch những trường hợp sớm, cho nên khai đao với Chu Tự Hằng, người khiến ông đau đầu nhất.

      Micro được nâng cao lên, Chu Tự Hằng rất thoải mái lên bục, mở giấy ra bắt đầu đọc.Cậu hề thành tâm hối cải, bản thảo kiểm điểm cũng là do Tưởng Văn Kiệt viết hộ, sau đó được Chu Tự Hằng cắt gọt , để lại mấy câu: “Tôi là Chu Tự Hằng của khối 10, tôi thừa nhận rằng mình sớm, gây ảnh hưởng đến nề nếp của trường học, tôi nên phá hỏng gương trong phòng giám thị, nên tụ tập gây chuyện, nên đánh nhau ẩu đả…”

      Bản thảo mà cậu đọc lúc này với bản thảo đưa cho hiệu trưởng duyệt trước hoàn toàn khác nhau, hiệu trưởng tức giận đoạt lấy micro của Chu Tự Hằng, : “Bạn Chu Tự Hằng đứng này kiểm điểm rồi, tôi hi vọng rằng những bạn vừa rồi bị tôi đọc tên cũng nhận ra được lỗi lầm của mình.Tất nhiên là, bạn Chu Tự Hằng cũng bảo đảm với các nhân viên nhà trường là chia tay với bạn Minh Nguyệt, cho nên bây giờ tôi truy cứu sai phạm của bạn Chu Tự Hằng nữa, mong rằng tất cả các em lấy đó làm gương…”

      Lời ra rất hay, nhưng người trong cuộc lại chấp nhận.

      Chu Tự Hằng giơ tay giật lấy micro, xoay người nhảy lên chỗ cao hơn đứng.

      “Alo alo.” Cậu thử thanh, liếc mắt nhìn lượt bên dưới, rất nhanh thấy Minh Nguyệt.

      Cậu ném tờ kiểm điểm , : “Bản kiểm điểm vừa rồi tính, giờ tôi mới nghiêm túc đây.”

      Cho dù thầy hiệu trưởng có quát tháo thế nào nữa, cho dù tiếng nghị luận bên dưới của các học sinh có ngày ồn ào, cậu cũng chẳng quan tâm, cầm mic : “Thứ nhất, tôi và Minh Nguyệt chia tay.”

      “Thứ hai, tôi thừa nhận mình sớm, nhưng có chết tôi cũng hối hận.”

      “Thứ ba, tôi dám sớm là vì tôi nắm chắc được mọi chuyện, tôi có thể thề rằng, Chu Tự Hằng tôi chỉ mình Minh Nguyệt, lòng dạ quan tâm chăm sóc em ấy cả đời, cưới em ấy vào lúc em ấy sẵn sàng, sống ở nơi mà em ấy thích.Chu Tự Hằng tôi phải người hoàn hảo, nhưng tôi dám cam đoan, cả đời này của tôi bao giờ dây dưa với bất kì người phụ nữ nào khác ngoài Minh Nguyệt, nhất định tôi đối tốt với em ấy mãi mãi!”

      Cậu ngẩng cao đầu, kiêu ngạo như ánh mặt trời, sau đó lại nghiêng đầu nhìn Minh Nguyệt, dịu dàng mỉm cười với bé.



      [Em thích Chu Tự Hằng sao?]

      [Vâng, em thích Chu Tự Hằng.]

      Thích đến mức nào nhỉ?

      Minh Nguyệt thể được.
      ---
      Huhu tuôi chết đây :032: Chu Chu siêu ngầu trời ơi :032: trước toàn trường thế bố con tim nào chịu nổi đây :032:
      Chương 58: 19/2/18 <3

    2. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      211
      ❤❤❤

    3. HanVuong

      HanVuong New Member

      Bài viết:
      17
      Được thích:
      19
      Ngọt chết tui rồi :-(((((((((((((
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Giang Amy

      Giang Amy Well-Known Member

      Bài viết:
      261
      Được thích:
      476
      Ôi chu choa má ơiiiiii đọc chương này thấy phê lòi ra ý :hoho: chết mất chim ngầu qá mất thôi :04(1): huhu cuộc đời này nợ t 1 chu tự hằng :roft:
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Đợi chờ mỏi mòn

      Đợi chờ mỏi mòn Active Member

      Bài viết:
      266
      Được thích:
      250
      Năm mới xin được gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến đội ngũ editor!
      Xin được cảm ơn công sức cũng như cố gắng của các editor để cho ra những đứa con tinh thần tuyệt vời như thế này!!!
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :