1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thanh Triều Ngoại Sử II - TH

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Thanhnghia

      Thanhnghia Active Member

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      167
      Hồi 7: Quần thần phân tranh (hạ)
      cungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com SUTICHBUON Phong cũng cười, sau đó nhìn Hiếu Trang : -Thần nhớ hồi sinh thời tiên đế có tâm nguyện mở cuộc đua ngựa với các nước lân cận, nếu như xây khán đài để đá bóng phải chịu nhiều tổn thất, chi bằng chúng ta dùng hai vạn tu bổ lại trường đua, chẳng những dân tị nạn có công việc làm ăn còn có thể kết liễu được tâm nguyện của tiên đế. Cuối cùng Hiếu Trang cũng trút được gánh nặng trong lòng xuống. Vương Diệm bước ra cười : -Nếu Phủ Viễn tướng quân nhắc thần cũng quên mất chúng ta còn biệt viện ngoài thành! Vương Diệm vừa dứt lời, Ngạch Nhĩ Thái buột mồm tiếp ngay: -Đúng đó thái hoàng thái hậu! Năm xưa tiên đế giao thần và Long đại nhân nhiệm vụ xây biệt viện nhưng khi trường đua vừa xây xong tiên đế ngã bệnh, chẳng lâu sau băng hà, bằng chúng ta trận đấu ngựa với ngựa thuần chủng của nước rồi. Ngạch Nhĩ Thái xong nhìn Long Khoa Đa, mắt Long Khoa Đa sáng lên nhìn lại Ngạch Nhĩ Thái. Hiếu Trang mỉm cười quét mắt khắp đại điện hỏi: -Các vị đại thần có người nào có ý kiến khác ? Ngao Bái tin vào tai mình, nét cười mặt biến mất từ lâu, trong bụng ấm ức lắm nhưng chỉ biết tằng hắng vài lượt để trấn tĩnh. Tô Khắc Táp Cáp và Át Tất Long nghe Tiêu Phong phân giải như vậy trong lòng cũng thấy sôi lên sùng sục nhưng thể lại gì cả. Vương Đăng Liên, Trát Bố Tố, Tô Nạp Hải và số quan theo Ngao Bái thấy Ngao Bái im lặng cũng im lặng. Khang Nạp, Sách Ni, Sách Ngạch Đồ, Trương Đình Ngọc, Long Khoa Đa, Nhạc Chung Kỳ, Tô Khất, Mộc Khả Hỷ và Mã Tề chắp tay có ý kiến. Hiếu Trang : -Vậy ai gia phê chuẩn kiến nghị tu bổ trường đua ngoài thành. Bấy giờ đôi mày chữ bát của Khang Nạp mới chịu giãn ra. Sách Ni thấy Khang Nạp trở nên phấn khích trở lại, khe khẽ lắc đầu mỉm cười. Sau khi Long Khoa Đa ngầm đưa mắt hội ý với Ngạch Nhĩ Thái, Long Khoa Đa bước ra : -Bẩm hoàng thượng và thái hoàng thái hậu, nếu được, thần xin cùng Ngạch đại nhân toàn quyền phụ trách chuyện tu sửa biệt viện. Hiếu Trang gật đầu: -Vậy việc đó giao cho hai khanh, nhưng từ đây tới ngày Sa hoàng tới chơi hãy còn xa, hai khanh cần phải gấp. Long Khoa Đa và Ngạch Nhĩ Thái hô “dạ,” Tiêu Phong : -Thần cũng nghĩ chuyện tu sửa biệt viện cần gấp nên thần khẩn xin thái hoàng thái hậu cho thần được tâu về tình hình kinh tế trong nước chung, kinh thành riêng. Các quan hẹn mà đồng loạt quay mặt về phía Tiêu Phong, ai cũng biết Tiêu Phong đến “sa sát tử.” Tiêu Phong dứt lời khom mình dâng sớ. Ung công công lấy sớ mang đến cho Hiếu Trang. Tiêu Phong thẳng người dậy, vừa nhìn Hiếu Trang xem sớ vừa : - thời kinh tế kinh thành rơi vào khủng hoảng, vật dụng thiếu hụt cách trầm trọng, nhất là gạo trắng, giá ngừng tăng lên, mới tuần trước ba đồng tiền mua được chén gạo, hôm qua chén lên sáu đồng tiền, sáng nay lên tới chín đồng tiền. Tiêu Phong tới đây ngưng lại chờ Hiếu Trang theo kịp rồi tiếp: -Mời thái hoàng thái hậu xem hai đồng tiền trong sớ của thần, đồng tiền để ở bên trái chính là “sa sát tử,” đồng tiền bên phải là thông bảo của triều ta. Hiếu Trang cầm hai đồng tiền giơ lên trước mắt săm soi. Nhạc Chung Kỳ biết tới lượt chàng lên tiếng, bước ra tiến lên đứng cạnh Tiêu Phong : -Bẩm thái hoàng thái hậu và hoàng thượng, “sa sát tử” thoạt nhìn có gì khác với tiền bình thường, nhưng hạ quan làm theo lời Phủ Viễn tướng quân mang cân trọng lượng hai đồng tiền khác nhau. Hiếu Trang hạ tay xuống, nhìn Nhạc Chung Kỳ, gật đầu. -Lúc nãy ai gia có ướm thử trọng lượng đúng là hai đồng tiền này bằng nhau. Hiếu Trang , sau đó bảo Ung công công: -Ông mau cho người đến Viện Thái Y mang cái cân tới đây để ai gia cân cho các vị đại thần xem. Ung công công cúi mình hô “vâng,” nhưng chưa rời , Tiêu Phong lắc đầu : -Hai đồng tiền đó đặt vào trong nước biết ngay, cần phải cân. Hiếu Trang : -Thế à? Vậy Ung công công mang tách trà đến đây. Ung công công lại cúi mình hô “vâng” rồi ra ngoài điện, lát sau mang vào tách trà. Hiếu Trang thả hai đồng tiền vào tách trà : -Đồng tiền “sa sát tử” hề chìm xuống! Đoạn bảo Ung công công mang tách trà cho các quan xem. Trong khi các quan xem “sa sát tử,” Tiêu Phong : - Triều đình quy định đồng tiền phải nặng sáu phân, đồng tiền giả đó nặng chưa tới hai phân, thế mà lại bằng giá với tiền của chúng ta, có thể mua đồ ngoài chợ Đông Thành làm nhiễu loạn thị trường khiến giá trị vật dụng tăng vọt lên. -Nhưng luật pháp có quy định đúc tiền phải đúng giá trị - Ngạch Nhĩ Thái nghiêm nghị lên tiếng -Như vậy ràng những người đúc tiền giả sợ bị tội. Long Khoa Đa : -Vấn đề đúc tiền giả thể sớm chiều, nhất định thế lực rất lớn đứng phía sau những kẻ đúc tiền giả nên bọn chúng mới có thể đúc ra được nhiều như vậy. Khang Nạp gật đầu: –Thế lực này phải rất dữ dội mới có thể ra tay mạnh mẽ được vậy. Mã Tề : -Việc này nên giao cho hình bộ tra xét, truy tìm bắt người. Hiếu Trang nghe nhắc hình bộ, quét mắt tìm thượng thư bộ hình là Mạc Lạc nhưng sáng nay Mạc Lạc triều. Sách Ni : - Theo thần trước mắt triều đình cần phải mau chóng tìm cách chỉnh lý thị trường, để thị trường còn bị loại tiền này nhiễu loạn nữa sau đó mới điều tra bắt người. Hiếu Trang gật đầu. Nhưng Sách Ni chỉ bấy nhiêu. Hiếu Trang chờ chút nghe Sách Ni thêm điều gì nữa, đưa mắt nhìn các quan, thấy các quan cũng im lặng, Hiếu Trang hỏi: - Sao ai gì cả thế? Rồi nhìn Tiêu Phong, Hiếu Trang : -Phủ Viễn tướng quân, khanh là người tâu lên vụ này vậy khanh có cách gì ? Tiêu Phong gật gật đầu: -Thần có ngu kiến. -Đâu khanh tâu lên ai gia nghe thử xem. -Hôm qua thần nhờ Tô tướng quân làm việc... Tô Khất nghe nhắc đến chàng, mau mắn cầm sớ bước ra : - Bẩm hoàng thượng và thái hoàng thái hậu, hôm qua thần làm theo lời Phủ Viễn tướng quân cùng Triệu đô thống thu vô các loại thiếc ở kinh thành, cũng cho người kiểm kê những nơi sản xuất thiếc toàn quốc. Đồng tiền ở trong sớ này là tiền thiếc do thần cho người đúc sáng nay, xin mời thái hoàng thái hậu xem. Ung công công lại lấy sớ của Tô Khất dâng lên. Hiếu Trang săm soi tiền thiếc lúc nhìn Tiêu Phong ra ý hỏi. Tiêu Phong gật đầu: -Thần xin kiến nghị dừng lưu hành tiền đồng. Ngay lập tức trong điện vang lên tiếng xì xào: -Tế Nhĩ Ha Lãng muốn hoàng thượng ra chiếu chỉ thông báo tất cả bá tánh trong nước phải chuyển sang sử dụng tiền thiếc. -Dùng thiếc làm tiền à? - Như vậy cũng được hay sao? Hiếu Trang nhìn phản ứng các quan, chợt nghe: - Biện pháp sử dụng tiền thiếc nghe qua rất hay, nhưng thần có điều thắc mắc. Người vừa lên tiếng là Vương Đăng Liên, trong ba lĩnh thị vệ nội đại thần. Vương Đăng Liên năm nay chỉ vừa bốn mươi, thân cao vạm vỡ. Họ Vương sở hữu hàm én, mắt hầu, mày rậm, miệng vuông. -Vương khanh có gì thắc mắc? Hiếu Trang hỏi. Trong lòng Vương Đăng Liên vẫn còn ấm ức về những lời của Khang Nạp ngoài điện, nên bao cay cú nét mặt, giữ lại chút gì bước ra : -Khởi bẩm thái hoàng thái hậu, chất liệu thiếc có nhiều hơn đồng rất nhiều, cho nên thần thắc mắc, nếu triều đình chuyển sang sử dụng tiền thiếc phải khiến cho việc đúc tiền lậu càng dễ hơn? Tới chừng đó vật giá lại vẫn leo thang chẳng khác gì bây giờ. Tiêu Phong : -Lời của Vương đại nhân bản tướng có nghĩ qua, bản tướng có ba lý do để tin chắc việc đó xảy ra. Sách Ni và Trương Đình Ngọc thấy dạo gần đây Vương Đăng Liên có quan hệ mật thiết với Ngao Bái nên lên như diều gặp gió, dựa vào thế lực hùng hậu của đoàn quân áo đỏ nên càng tự cao tự đại. Lúc Vương Đăng Liên vừa lên tiếng, hai người cũng định lên tiếng đỡ lời cho Tiêu Phong nhưng sau khi nghe Tiêu Phong , hai người cảm thấy vững tâm nên cùng im lặng chờ. Tiêu Phong điềm đạm : -Thứ nhất, năm xưa Đông Hán Quang Vũ Đế và Nam triều Lương Vũ đế vì thiếu chất liệu đồng cũng dùng tiền thiếc trong thời gian dài. Sách Ni và Trương Đình Ngọc khẽ gật đầu, Tiêu Phong tiếp: -Thứ hai, từ trước tới giờ mỗi lần có vị tân hoàng lên ngôi cũng đều có thông bảo riêng. Sách Ni và Trương Đình Ngọc lại gật gù. -Thứ ba – Tiêu Phong - Chất liệu đồng có giá trị cao, lại khan hiếm, nếu bá tánh chuyển sang sử dụng tiền thiếc những kẻ đúc “sa sát tử” thấy còn lợi nhuận nữa, ngưng đúc tiền giả. Kế đó, triều đình ra chiếu chỉ bảo bá tánh đem đồng tiền mà họ có ra đổi đồng tiền thiếc, triều đình lại có thể thu về chất liệu đồng. Những kẻ đúc “sa sát tử” rất có thể cũng mang “sa sát tử” ra đổi, bộ hình có thể bắt người. Còn về chuyện mà Vương đại nhân lo lắng được giải quyết bằng cách từ nay các xưởng chế tạo chất liệu thiếc phải báo cáo số lượng sản xuất thiếc lên triều đình hằng tháng. Như vậy vật giá ổn định lại. Sách Ni và Trương Đình Ngọc nghe Tiêu Phong thấy mát lòng mát dạ. Tô Khất chờ Tiêu Phong xong, nhìn Vương Đăng Liên : -Trong sớ của hạ quan có ghi chép các nơi sản xuất thiếc ở miền Bắc, sau khi Triệu Đô thống về chúng ta có bản danh sách các xưởng miền Nam, từ đây số lượng thiếc được báo cáo lên triều đình thường xuyên. Vương Đăng Liên nghe Tiêu Phong và Tô Khất thay phiên nhau , im lặng hé răng gì nữa. Ngao Bái thấy những thớ thịt mặt Vương Đăng Liên như bị co lại, trong ánh mắt Ngao Bái thoảng qua chút thất vọng. Ngao Bái quay sang Tiêu Phong : -Cứ coi như Phủ Viễn tướng quân ngài có cách quản lý các xưởng chế tạo thiếc toàn quốc . Nhưng, ngài có nghĩ qua chi phí của việc đúc tiền thiếc chưa? Đúc tiền mới cần phải sử dụng số lượng nhân công lớn, lại nữa, toàn bộ máy móc cũng phải thay mới. Vả lại, Phủ Viễn tướng quân ngài muốn thay thế toàn bộ tiền đồng trong cả nước cũng phải là chuyện dễ! Sách Ni : - Chẳng phải lúc mới vào điện Ngao đại nhân ông triều đình cần làm gì đó để ngoại nhân nể mặt à? Đoạn quay sang Tô Khắc Táp Cáp, Sách Ni tiếp: -Lại nữa, Tô đại nhân ông cũng dân tị nạn cần công ăn việc làm, như vậy chuyện đúc tiền thiếc chính là thượng sách rồi. Triều ta muốn được ngoại nhân kính ngưỡng, chỉ dựa vào khán đài hoành tráng và trận bóng đá là được, mà phải dựa vào nền tảng nội lực trong nước từ sức mạnh quân cho đến kinh tế. Sách Ngạch Đồ bước ra ứng lời cha chàng, : -Thần cũng thấy kiến nghị tiền thiếc này rất hay. Tiện thể, thần cũng mạo muội xin kiến nghị. Từ nay, luật lệ triều đình còn gia tăng thêm hai điều: là chẳng những người đúc tiền giả có tội. Hai là người sử dụng tiền giả hay phát tiền giả lưu hành thị trường mà báo cũng đồng tội, như vậy can ngăn được việc đúc tiền lậu. -Ha ha ha! Sách Ngạch Đồ vừa xong, Ngao Bái cười : -Sách đại nhân còn trẻ nên ngây thơ, để bản quan hỏi ngài câu, thế nhỡ có quá nhiều người sử dụng tiền giả như thời ngài phải làm sao, dân chúng nghe lẽ Sách đại nhân ngài dẫn quân bắt hết bọn họ à? Sách Ngạch Đồ quay sang Ngao Bái, còn chưa nghĩ ra câu trả lời, Ngao Bái tiếp: - Cứ cho như ngài bắt được hết bọn họ . Tới khi đó tội chưa trị được, lại phải xây thêm nhà tù, nấu thêm cơm tù, mướn thêm binh sĩ canh tù, mức độ tổn phí khi đó chỉ khiến tình hình càng thêm rắc rối! Sách Ngạch Đồ vẫn còn chưa tìm ra câu trả lời, Tiêu Phong quay sang Ngao Bái ứng khẩu đáp: -Ngao đại nhân vậy là đúng rồi, cái mà Sách đại nhân vừa là thuộc về vấn đề phạm pháp, phải vấn đề tệ nạn kinh tế, mà là chính sách. Ngao Bái xưa nay vẫn tự phụ là mình tài kiêm văn võ, nghe Tiêu Phong vậy, bất giác đỏ mặt. Tiêu Phong vừa với Ngao Bái vừa cười cười. Chợt, Tiêu Phong thu nụ cười lại, chuyển giọng, lời lẽ đột nhiên sắc bén: -Nếu tới chừng đó triều đình chấp hành được, chung quy là về việc binh. Mà về việc binh, phải Ngao đại nhân nắm trong tay phần đông quân đội à? Dân chúng ai dám vô pháp vô biên, ngài nhất định có cách ổn định họ. biết Ngao đại nhân thấy bản tướng vậy có điểm nào đúng? -Phủ Viễn tướng quân đúng quá rồi ấy chứ! Nhạc Chung Kỳ để Ngao Bái trả lời Tiêu Phong, quay sang nhìn Ngao Bái chằm chằm : -Thường ngày bá tánh thấy bọn binh lính áo đỏ của Ngao đại nhân ai mà dám vô phép? Nhất là tên lính Lục Hiểu Tam, mỗi lần xuất trong chợ là đều ngẩng đầu, ưỡn ngực, dáng điệu hùng dũng như con gà chọi, Ngao đại nhân chỉ cần bảo dán cáo thị, hỏi còn ai dám trái lệnh? Tô Khất ứng lời Nhạc Chung Kỳ, cũng quay sang Ngao Bái : -Đúng là bọn binh lính áo đỏ của Ngao đại nhân rất có mặt mũi, mặc dầu ai đó là người ghê gớm như thế nào ở kinh thành này cũng đành phải làm theo lệnh. rồi Tô Khất cũng làm theo Nhạc Chung Kỳ nhìn chằm chằm vào Ngao Bái. Gương mặt Ngao Bái bị lời và ánh nhìn của Tô Khất và Nhạc Chung Kỳ làm cho đỏ ửng, thở ra đằng khói lớn tiếng hỏi: -Vậy nếu như toàn dân mê muội sao? Ngộ nhỡ tất cả tuân theo binh pháp thế nào? -Toàn dân mê muội tuân theo binh pháp triều đình cần phải giáo huấn toàn dân, sao lại phải chịu thua mà khuất phục toàn dân? Tiêu Phong hỏi lại. Ngao Bái bị câu hỏi của Tiêu Phong bắt bí, chỉ còn biết nhìn Tiêu Phong và hai thuộc hạ của Tiêu Phong trân trân, ậm ừ trong cổ họng. Tô Khắc Táp Cáp đứng bên thấy Tiêu Phong và thuộc hạ có chuẩn bị sẵn, nên lời nào thoát ra cửa miệng cũng như là sét đánh, khác nào như điện giật, câu nào câu ấy đều có sức mạnh làm cho sắc mặt Ngao Bái từ đỏ chuyển sang tái xanh. - Thần vẫn cảm thấy kiến nghị này chỉ để dễ - Tô Khắc Táp Cáp nhìn Hiếu Trang, cật lực lắc đầu - Tiền thiếc tuy là tiền nhưng nó vẫn chỉ là thiếc, tự xưa tới nay thiếc kém hơn đồng, ai cũng biết điều đó. Ngộ nhỡ bá tánh chấp nhận vì trong mắt họ giá trị của nó thấp hơn… Tô Khắc Táp Cáp chưa xong, Tiêu Phong phớt tỉnh : -Chỉ cần triều đình ra chiếu chỉ tiền thiếc có giá trị, nhận định giá trị của nó, bá tánh chấp nhận cũng phải tuân thủ. Trước những lý lẽ dày đặc, ý tứ sắp xếp đâu đó ràng của Tiêu Phong, Tô Khắc Táp Cáp biết bắt bẻ gì nữa, chỉ đành làm theo Ngao Bái ngậm miệng lại. Nếu Ngao Bái và Tô Khắc Táp Cáp ngậm miệng, Vương Đăng Liên có đến nghìn điều ấm ức cũng đành chịu. Số quan viên theo phe Ngao Bái nhìn ngó lẫn nhau, trong lòng rất muốn giúp Ngao Bái nhưng người nào dám mở miệng lý luận cùng với vị tướng mà trước khi chuyện hay làm bất kỳ việc gì cũng luôn có chuẩn bị tư tưởng. Hiếu Trang biết đến lúc mình phải lên tiếng, bèn : -Nếu mọi người ai phản đối nữa, ai gia cũng phê duyệt kiến nghị này. rồi gật đầu với Ung công công. - Bãiiiiiii triềuuuuu! Ung công công dài giọng hô to. - Cung tiễn hoàng thượng, thái hoàng thái hậu hồi cung! Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Các quan ai nấy rạp xuống sàn gạch hành lễ. Ngao Bái ngờ diễn biến của buổi chầu sớm lại trở thành thế này, chờ cho vạt áo Hiếu Trang vừa khuất sau cánh cửa đại điện, Ngao Bái cũng hằm hằm bỏ ra khỏi điện. toán rất đông quan viên lật đật theo Ngao Bái, trông họ khi này khác gì đội ngũ hùng hậu chậm rãi di chuyển, hướng về Tây Hoa môn mà . (còn tiếp)

    2. Thanhnghia

      Thanhnghia Active Member

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      167
      Hồi 8: Trà dư tửu hậu (thượng)
      cungquanghang.com cungquanghang.com CO DAIcungquanghang.com Z I Ncungquanghang.com P T N N Đại Viện nằm gần phủ Viễn, quán trà rất rộng, khác gì đại hý viện, đủ chứa bốn năm trăm người, hàng ngày từ sáng sớm những người nhàn rỗi đều tới đây giải trí, tụ tập chuyện. Bên ngoài Đại Viện đôi nam nữ đặt chân lên bậc cấp. Người nam khoảng chừng hai mươi hai hăm ba tuổi, mặt trắng, vầng trán rộng, đôi mắt đen láy dưới hai hàng lông mày đậm, mũi cao, bờ môi đầy đặn. Chàng ta mặc áo dài kép trắng và quần nâu, chân đôi giầy vải màu đen, tuy xa xỉ nhưng trông sạch , đường hoàng. độ đôi mươi, rất xinh đẹp, đôi mắt lớn nổi bật dưới cặp chân mày vòng nguyệt, môi đào. Gương mặt nàng sáng láng, lanh lợi, và chứa chút bướng bỉnh. Hai má và chiếc mũi dọc dừa của đỏ lên vì lạnh, nhưng những bước của nàng khoan thai và dịu dàng, chứng tỏ nàng chẳng hề biết lạnh. Thân hình thon , nàng vận chiếc áo dài màu lam, váy đồng màu, tóc tết thành bím đen bóng rủ thõng xuống lưng. Hàng tóc mai trán bay bay trong gió trông càng đẹp, dễ thương vô cùng. Hai người vừa đặt chân qua ngạch cửa, hơi ấm từ trong quán trà lập tức bốc ra, khiến cho mặt và tai đều rất thoải mái. -Dưới này hết chỗ trống rồi, mời nhị vị lên lầu. Tiểu nhị đon đả, đoạn dẫn đôi nam nữ lên lầu, chờ hai người ngồi vào chiếc bàn kê ngoài ban công rồi tiếp: -Nhị vị muốn dùng chi? Ở đây trà Hách Sát Nhân Hương và há cảo làm lên danh tiếng cho quán chúng tôi. Chàng trai quay sang ra ý hỏi, nàng nhoẻn miệng cười, gật gật đầu. Trong khi chờ điểm tâm, chàng trai vẫn nhìn , tự nhiên chàng cảm thấy hôm nay nàng đẹp, mắt biếc, mày xinh, trông vừa thanh tú vừa có phần khí phách. Nàng lại có nụ cười rất ngọt, với hàm răng trắng đều. lát sau tiểu nhị bưng bình trà và xửng tre còn bốc khói đặt lên bàn. Chàng trai gắp cho chiếc bánh bột gạo : -Tiểu Tường à, mấy đêm rồi muội ngủ, ít ra cũng ăn chút gì . -Huynh an tâm, Nghị Chánh, muội đói. Tiểu Tường rồi tiếp tục đưa mắt nhìn phủ Viễn, vốn dĩ sáng nay hai người đến Đại Viện phải để ăn sáng. Nghị Chánh khe khẽ lắc đầu, nhưng chàng cũng như Tiểu Tường, chẳng ăn uống được gì. Nghị Chánh buông đũa, đưa mắt nhìn phủ Viễn, trước cổng phủ đậu cỗ xe ngựa. Khi này thanh niên cao lêu nghêu vào Đại Viện, cởi cái áo khoác lông chồn ra vắt lên tay trái, lên lầu nhìn đông liếc tây. tên ngồi ở chiếc bàn phía sau Nghị Chánh thấy tên mặc áo lông chồn, đứng lên, cười vẫy gọi : -Phương huynh! Mời lại đây ngồi! Hôm nay tới sớm thế! Người vừa trạc tuổi Nghị Chánh, trọc đầu, má hóp, mặc áo dài lụa xanh, quần bó cũng bằng lụa xanh, mặt đầy vẻ nghiện ngập. - Thốc huynh! Họ Phương cũng gật đầu cười nhìn người kia, : -Sớm à? Gần qua giờ Thìn rồi! đoạn kéo ghế ngồi xuống. Tiểu Tường nghe tên gã trọc đầu, buồn cũng phải phì cười. ông lão ngồi chung bàn nàng suỵt khẽ: - thôi, nha đầu đừng để thằng côn đồ đó nghe được! là côn đồ khét tiếng trong khu phố này đó, ngoại hiệu “Thốc Đầu Công.” Ngày thường bài bạc, rượu chè, tụ tập các đàn em đánh người, làm, ai dám lôi thôi! Nhưng từng bị họ Phương kia đánh, họ Phương cũng là côn đồ có tiếng ở chân cầu Vô Định Hà, vì vậy khâm phục họ Phương, hai người trở thành bằng hữu. Tiểu Tường ngưng cười. Ở đằng kia, Đầu Thốc : -Phương huynh! Huynh nghe chuyện gì chưa? Họ Phương cười khà khà: -Thốc huynh, ta đương nhiên lúc nào cũng nhanh nhậy, bắt được tin tức mới nhất rồi, vừa biết tin này, vội tới đây với huynh. Đầu Thốc cười hỏi: -Huynh có tin gì mới ta nghe, rồi ta cũng cho huynh nghe tin của ta, xem ai bắt được tin hấp dẫn hơn? Đầu Thốc vừa vừa vuốt mặt, rồi rót cho họ Phương chén trà. Khi này bọn tiểu nhị bưng xửng bánh bao, xửng bánh nếp gạo, xửng há cảo đến đặt lên bàn. Họ Phương với tay lấy cái bánh bao cắn miếng nhay nhồm nhoàm : - Ta nghe tối qua Quốc Tử Giám xảy ra chuyện. Lúc câu này thanh lớn lắm, như bị át bởi những tiếng ồn ào trong quán, thế mà với thính giác tinh nhậy, mong mỏi và chờ đợi, Nghị Chánh nghe mồn . Tiểu Tường cũng kìm được giật mình. Đầu Thốc bốc vỏ bánh nếp gạo, : -Ái chà, tai huynh cũng dài ! Ta cũng nghe đám cống sinh bị giết! Lời này khiến nhiều người trong quán tò mò quay đầu lại nhìn Đầu Thốc và họ Phương. Nghị Chánh, Tiểu Tường cũng hồi hộp kém. người ngồi cùng bàn với bọn Đầu Thốc, mặc áo dài nâu quần đen, hai ống tay áo xăn lên tới nách : - Lần này Liên Hoa sát thủ ra tay độc , giết mạch năm mươi mấy mạng người. Tiểu Tường nghe tới đây bất giác tức giận, nàng thu hai nắm đấm lại. Nghị Chánh nhìn đôi bàn tay và nét mặt Tiểu Tường, lo lắng đặt tay lên vai nàng. Đằng kia họ Phương tiếp: - Sở dĩ tụi cống sinh bị giết là vì tụi nó đặt vè châm biếm tam mệnh đại thần. Ngao đại nhân nghe được tức lắm, nhưng Quốc sử viện Đại học sĩ còn chưa bảo đám học sinh xin lỗi, ngày hôm sau tất cả bọn nó đều chết cả. người ngồi ở chiếc bàn bên phải họ Phương, ngón trỏ đeo nhẫn ngọc xanh biếc, trông rất giàu có : -Thế triều đình có truy cứu ? Họ Phương đáp: -Đương nhiên là ! -Lẽ nào lại thế? - Người đeo nhẫn ngọc - vụ án giết người ngay dưới chân thiên tử mà tra cứu? Họ Phương : - Liên Hoa sát thủ đáng hãi như thế, có ai mà dám sốt sắng tra cứu? Đầu Thốc : -Đúng rồi, người này ra tay nhanh lẹ, có thể ra vào Quốc Tử Giám như chốn người, bọn thị vệ canh giữ cống sinh hề hay biết, đúng là quỷ khốc thần sầu mà, lại nữa những chuyện liên quan tới tam mệnh đại thần ai lòng muốn vây vào cả, chỉ tổ chuốc lấy rắc rối. Họ Phương : - Tuy triều đình có ý tra cứu nhưng Phủ Viễn tướng quân vẫn chịu nỗi. Mọi người nghĩ xem, ngài ấy cực nhọc trăm bề ở Đồng Sơn, mới mang được bọn cống sinh vào Quốc tử giám, hôm qua lại bị mất ráo trọi, vì vậy sáng nay ngài hạ lệnh cho binh sĩ khắp các nơi trong thành kiểm tra rất căng, quyết bắt cho được Liên Hoa sát thủ. -Xú ác nữ! Tiểu Tường nghe đám cống sinh bị giết là học sinh Đồng Sơn, rít qua kẽ răng. Nghị Chánh vốn cũng là con người nóng nảy, nay gặp Tiểu Tường còn nóng tánh hơn chàng nên bất đắc dĩ chàng đành phải trầm tĩnh. Nghị Chánh lại đặt tay lên vai Tiểu Tường, sau khi nhắc nhở nàng gây chú ý rồi chàng quay sang ông lão : - Mấy người khách bên đó đêm qua kinh thành xuất sát thủ liên hoàn giết chết loạt cống sinh, ghê quá vậy ông? Ông lão gật đầu: -Tổng cộng có đến năm vụ giết người rồi. Cũng phải sát thủ đó hướng vào tất cả cống sinh, chỉ giết những cống sinh xuất ngôn phạm húy tam mệnh đại thần thôi. - ta ra tay tàn nhẫn chỉ để bênh vực tam mệnh đại thần ư? -Ừ. -Thế có ai biết ta xuất xứ từ nơi nào ? Ông lão lắc đầu: -Nghe đâu là thủ lĩnh huyết trích tử. Nghị Chánh chau mày, hồi ở Giang Nam, chàng từng nghe về bọn lính biệt kích của Ngao Bái, người nào cũng sở hữu võ nghệ tuyệt luân, khinh công xuất quỷ nhập thần, lai vô ảnh khứ vô tung. -Tại sao gọi ta là Liên Hoa sát thủ? Nghị Chánh lại hỏi. Ông lão đáp: -Vì những nơi xảy ra án mạng đều xuất chiếc khăn thêu Thiên Sơn tuyết liên. Rồi ông kể: -Vụ thảm sát đầu tiên là vào mùa xuân năm ngoái, trong đêm ta vào Quốc tử giám giết sạch sáu mươi học sinh vì họ làm vè cười bọn lính áo đỏ. Chuyện đó khiến toàn bộ dân chúng kinh thành thậm chí là quan viên triều đình ai nấy cũng đều bàng hoàng. Lão nhớ lúc đó ngày nào cũng có tin tức luận đàm sôi nổi về ta cho nên tửu lâu trà quán nơi nào cũng chật ních khách. Ngay cả các nhã gian mới sáng sớm mà được đặt trước. Những quan viên háo sắc ở trong phủ ăn ngon ngủ kỹ nữa mà tụm ba tụm bảy tại các quán ăn, bàn tán về diện mạo ta. Nghị Chánh nghe quay nhìn bọn người Đầu Thốc, đúng là quanh bàn có rất nhiều người bu lại bàn tán về thân phận thần bí của Liên Hoa sát thủ. Chàng còn lắng nghe, Tiểu Tường hứ tiếng : - Nếu muội gặp xú ác nữ đó cho biết tay! Câu của Tiểu Tường khiến Nghị Chánh buồn cười, quay sang nhìn nàng. Chàng chợt nghĩ đến Song Lộ Phi nương, ngay cả hai người đó, năm mười tuổi bắt đầu bôn tẩu giang hồ, dùng cặp song đao cộng đôi Bát Quái chưởng dọc đường bôn tẩu quét sạch đám lục lâm thảo khấu vùng Chiết Giang, còn phải nể bọn huyết trích tử vài phần. Khi này hai cánh cửa phủ Viễn mở ra, Nghị Chánh thấy nam nhân dáng mạo đường bệ bước ra, leo lên cỗ xe. -Hổ ly sơn. Chàng với Tiểu Tường trước khi gọi tiểu nhị đến tính tiền. Tiểu nhị bước lại ngạc nhiên thấy khách chẳng ăn viên há cảo nào, thậm chí cũng đụng vào trà. Nghị Chánh và Tiểu Tường rời Đại Viện, rẽ phải rẽ trái hồi cuối cùng cổng sau của phủ Viễn cũng ra trong tầm mắt hai người, có hai tên lính canh gác, đoạn đường này khá yên tĩnh so với cổng trước phủ. Nghị Chánh và Tiểu Tường bước chậm lại, nhìn hai tên lính, còn quan sát tìm cách đánh lạc hướng bọn chúng để đột nhập vào phủ chợt nghe hô: -Tránh đường! Tránh đường! Làm ơn tránh đường! ra có người đẩy chiếc xe chứa đầy rau cải thìa. Nghị Chánh, Tiểu Tường vội bước tránh lên lề, lề có cái giỏ bội cao. Tiểu Tường đứng tần ngần, chợt cái giỏ nhúc nhích, nàng giật mình suýt nữa kêu lên thành tiếng. ra, có người trốn trong giỏ! Qua những cái lỗ Tiểu Tường thấy đôi mắt ngẩng đầu lên nhìn nàng, cái đôi mắt to đen kia rất sáng, nàng nhìn lại và bất giác thiện cảm ngay. Có vài người đàn ông tới. Tiểu Tường nghe tiếng suỵt khẽ. Nàng ngỡ đám người này lục soát tìm người trong giỏ nên khi thấy họ đến gần, nàng kéo tay Nghị Chánh hai người vội ngồi lên giỏ bội, như hai người hóng gió ngoài đường. Ngờ đâu những người này chỉ là người đường, họ ngang, khẽ đưa mắt nhìn hai người bọn nàng rồi lại bỏ . Đợi cho tất cả mất, Tiểu Tường mới đứng dậy : - Nào, ở đây chẳng còn ai nữa rồi, ra ! Nghị Chánh cũng đứng dậy phụ nhấc cái giỏ lên, : -Tiểu muội muội sao lại trốn chui nhủi thế? Muội tên gì, nhà ở đâu? bé độ chừng tám chín tuổi, gương mặt rất xinh với hai mắt to đen, má lúm đồng tiền vừa khóc vừa : -Muội tên Hương Nhi, ở nhi viện … hu hu… Có đám du côn muốn bọn muội đóng bảo kê mới cho bán lồng đèn…hằng tháng Lục lão đều đóng nhưng hôm kia ông mất rồi … muội và Tiểu Bảo ca ca mang lồng đèn ra bờ sông dựng sạp gặp bọn bảo kê… ca ca chịu đóng tiền thế là bị bọn chúng dỡ sạp, còn định bắt muội bán vào kỹ viện, ca ca xông vào đánh chúng, để muội chạy thoát… muội sợ quá chạy mãi chạy mãi, trốn ở đây… biết ca ca bây giờ thế nào rồi, hu hu. -Bọn bảo kê ư? – Tiểu Tường vẫn còn tức chuyện sát thủ liên hoàn, trợn mắt – Đâu? Muội dẫn tỷ tìm tụi nó ! Tỷ vặt đầu tụi nó như vặt lông gà cho muội coi! (còn tiếp)

    3. Thanhnghia

      Thanhnghia Active Member

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      167
      Hồi 8: Trà dư tửu hậu (hạ)
      cungquanghang.com HIEN DAIcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com P K Ncungquanghang.com K A T H Nghị Chánh và Tiểu Tường theo Hương Nhi đến Vô Định Hà. -Đằng kia kìa! Hương Nhi vừa la vừa chỉ bên kia sông. Nghị Chánh và Tiểu Tường nhìn theo tay Hương Nhi, thấy bên kia sông dưới cội liễu già, thằng khoảng chừng mười hai mười ba tuổi da rám nắng bị bốn tên thanh niên vây chặt, xung quanh lúc này có người nhưng chỉ đứng nhìn, ai cũng sợ bọn thanh niên dám can thiệp. Thằng bé ngồi dưới đất, nước mắt nước mũi sì sụp. Bên cạnh nó là chiếc xe đẩy, cái sạp bị lật ngược, và vô số lồng đèn lấm lem đất cát. Tên mặt rỗ đứng khoanh tay nhìn xuống thằng bé, kế bên là tên lùn và béo như con heo ục. Tên cao kều khác ngừng tung chân đá bem bép vô mông thằng bé làm tên lùn béo ngoác miệng cười hềnh hệch. Còn thêm tên răng hô thân hình cục mịch nữa, cũng cười ha hả ra chiều khoái trá. Tiểu Tường, Nghị Chánh thấy bốn người này vận võ phục trắng, lưng thắt đai đen to bản. Lối ăn mặc chắc nịch như thế khiến họ trông to đùng lại càng khỏe, người nào cũng lộ vẻ hung hăng mặt. Tiểu Tường, Nghị Chánh nghĩ ngay đến hai tên Thốc, Phương, chắc chắn đây là đàn em của tên Phương. Tiểu Tường, Nghị Chánh chạy băng băng lên cầu, nhưng còn chưa qua sông bên kia bờ sông có người can thiệp. vận y phục màu vàng tiến lại phía sau tên cao kều, hắng giọng: - Để nó ! Tên cao kều hăm hở bắt nạt thằng bé, nghe quay đầu lại nhìn. Đồng bọn phát giác có người can thiệp, cũng bực bội quắc mắt nhìn . Đầu tóc áo vàng rối bù, sắc diện có phần nhợt nhạt giống như có bệnh chưa lành. Tuy nhiên dù trong trạng thái bệnh hoạn phạc phờ mà nàng vẫn toát ra vẻ xinh xắn. Nàng hai mươi tuổi, sống mũi cao, nước da trắng mịn, đôi môi chất chứa chút tinh ranh, phản kháng, mắt nàng đen láy sâu hun hút, hai hàng lông mi cong dài. Mặt mày áo vàng câng câng, khoanh tay trước ngực nheo mắt nhìn tên cao kều, như nhìn con cừu non, thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích môi vẻ khinh thị, chừng muốn “tiểu tử, mi ốm tong teo như ngọn tre sào! Chỉ cần bổn nương đưa hai ngón tay ra bóp cái là mi bẹp dúm liền!” Nhân dịp bọn du côn lo nhìn để ý, thằng bé lấm lét đưa mắt liếc sang hai bên trái phải rồi đứng dậy nhón chân lẻn . Nhưng nó vừa được dăm bước, tên cao kều giơ tay kéo bím tóc nó lại. Thằng bé bật tiếng kêu á, mắt nhìn áo vàng cầu cứu. áo vàng nhếch môi: - đám thanh niên trai tráng lại xúm xít nhau ăn hiếp mình nó, thấy nhục nhã lắm sao hả? - Há há! Nàng dứt lời, tên béo bật cười lanh lảnh, đoạn quay sang tên cao kều : -Con này khẩu khí dữ thiệt! Người vừa đẹp vừa khí phách như nó, Phương lão đại rất thích! Để tao bắt nó về cho lão! Tụi mày cũng biết rồi, lão kêu tụi mình lấy tiền, tụi mình thể nào về tay ! -Ha ha! áo vàng cũng cười lớn : -Thằng cẩu trệ, mày võ công bao nhiêu mà muốn chạm vào bổn nương? Chỉ cần tay, tao cũng đủ sức làm gỏi bốn đứa tụi bây, gì mình mày muốn bắt tao, dám thử ? Ha ha, ha ha ha! Tên béo nghe giọng điệu hống hách của , hét lên: - Mẹ kiếp! Con khốn mày vừa ai cẩu trệ, ngon lại lần nữa coi? - ăn được đâu mà ngon - áo vàng – Bốn đứa tụi bây đói à? Tiếc quá, mới nãy bổn nương làm món gà rút xương, nhưng rời phòng trọ hấp tấp quá kịp mang xương theo, bằng có thể bố thí cho bốn con chó ghẻ bây! Gương mặt bốn tên du côn đỏ chót, tên cao kều tru tréo: -Xú nha đầu! Mày biết bọn tao là ai ? đến đây nữa, cốt để sốt ruột. - Tất nhiên tao biết! áo vàng nghiêm mặt , sau đó nàng cũng bắt chước ngừng chút, rồi cười gằn tiếp: – Tụi bây là nội tôn tao, gọi tao là nội tổ mẫu đấy! Ha ha! Nàng xong cười ha hả. - Mày... Tên mặt rỗ tức khí nhìn quát: – Ở chân cầu này ai dám coi thường bọn ông! hừ mũi: - Chẳng những hôm nay nội tổ mẫu coi thường bốn con chó ghẻ bây, còn thu thập chúng bây nữa! Nàng rồi nhấc bàn tay phải của nàng lên, nhắm vào tên răng hô đánh ra. Tên răng hô cũng vung tay lên tung ra quyền. Vù! Chưởng pháp nhanh hơn tên răng hô, chỉ kịp nghe tiếng vù, còn chưa thấy gì, làn gió lao vun vút đến thẳng vào ngực . Bốp! Hự! Tên răng hô bật tiếng kêu lớn trước khi nhổ búng máu, quỳ sụp xuống đất. Chỉ bằng chiêu, áo vàng thừa sức áp đảo tên răng hô. Lại nữa chưởng pháp mà nàng đánh ra nhanh cực kỳ, lúc thu hồi lại cũng nhanh kém. - Trời đất quỷ thần! – áo vàng ôm đầu la lên - Tao chỉ chơi, có phải nội tổ mẫu mày đâu mà hành lễ dữ dạ? Trước thế công cực kỳ ảo diệu của áo vàng, Hương Nhi đứng cầu nắm tay Tiểu Tường và Nghị Chánh há hốc miệng nhìn. Tên cao kều cũng hết dám khinh suất, mồ hôi đầu và trán lăn dài xuống má, cũng buông bím tóc thằng bé ra. Thằng bé chạy , đứng chôn chân nhìn áo vàng như thể hai chân nó thình lình mọc rễ. Tên mập lại khác tên cao kều, tự phụ bấy lâu võ công rất tốt, vội cung hai tay lên quát : -À! ra mày cũng võ vẽ tí… Tên mập chưa kịp “nghề,” cú đấm của cắt ngang lời . Nhưng tên mập chẳng phải tay mơ, lạng mình sang trái né đòn, miệng rối rít gọi tên mặt rỗ và cao kều: -Hai đứa tụi bây còn đứng đó, mau tới phụ tao … Lần thứ hai, chặn họng bằng cú đá cực mạnh nhằm ngay ống quyển khiến phải co giò nhảy tránh. Tên mặt rỗ nghe kêu vội nhún chân cái, lấy đà tung bổng thân hình lên trượng, rồi từ cao ép quyền xuống đầu . Tên cao kều cũng hướng vào bụng nàng tung cú đá sấm sét. Hương Nhi lắc lắc tay Tiểu Tường và Nghị Chánh: -Tiểu Tường tỷ tỷ, Nghị Chánh ca ca, chúng ta mau qua bên đó giúp tỷ ấy ! -Ầy! –Nghị Chánh lắc đầu. Tiểu Tường cũng cười hô hố : - Chỉ chừng đó người chẳng đủ nhét kẽ răng tỷ đó đâu! Có tỷ ấy ra mặt, ca ca của muội sao! Xem kìa! Hương Nhi ngoảnh phắt lại, và miệng nó lập tức há hốc, nó phải đưa tay dụi mắt hai ba cái để tin rằng bốn cái đứa ngồi phệt dưới đất kia là bốn thằng du côn có tiếng chân cầu Vô Định Hà. Hương Nhi tin vào mắt nó cũng phải, tên cao kều võ nghệ đâu phải hạng xoàng đâu, thế mà hai bên giao đấu chưa tới ba phút, bò ra đất rồi. Thậm chí nó chỉ quay cái kịp nhìn thấy áo vàng ra đòn như thế nào. -Cút! áo vàng quát. Bọn du côn mặt mày sưng húp, lật đật bò ra xa, trong chớp mắt thành bốn chấm ở cuối đường. - hùng sa huyết bất sa lệ. áo vàng bước lại gần thằng bé nghiêm mặt , đoạn nàng tươi cười: - Tỷ tên Lộ Phi Yến, tiểu đệ đệ tên gì? Tại sao lúc nãy bọn nó đánh đệ? Thằng bé đưa tay lau nước mắt : -Đa tạ Phi Yến tỷ tỷ, đệ tên Tiểu Bảo. Rồi Tiểu Bảo kể chuyện tụi du côn muốn tiền bảo kê cho Phi Yến nghe. Khi này Nghị Chánh, Tiểu Tường và Hương Nhi từ cầu chạy xuống. Tiểu Tường : -Phi Yến, muội đánh giỏi lắm! Nghị Chánh cũng bật ngón cái lên. Hương Nhi chạy đến sờ lên mặt thằng bé kêu: -Tiểu Bảo ca ca, huynh có sao ? -Huynh sao, muội có sao ? Hương Nhi lắc đầu, đoạn nó thấy Tiểu Bảo nhìn Nghị Chánh và Tiểu Tường, bèn giới thiệu hai người với Tiểu Bảo. Nghị Chánh : - nhi viện của hai em ở đâu? Để bọn huynh giúp hai em đem lồng đèn về. Nghị Chánh vừa vừa cúi xuống bưng cái sạp lên, đặt lên chiếc xe đẩy. Phi Yến, Tiểu Tường cũng thu gom mớ lồng đèn chất lên xe. Trong khi Phi Yến thu dọn nốt các mảnh giấy rơi vãi, Nghị Chánh đến bên nàng hỏi: -Phi Nhi đâu? Phi Yến thở dài: -Tỷ ấy tiếp cận tên cẩu quan rồi. Tiểu Tường đứng cạnh giật mình: -Sao muội cản tỷ ấy? -Muội có, nhưng tỷ ấy nghe, lại sợ hai người đồng ý nên nhân lúc hai người vắng rồi. Khinh công của tỷ ấy rất giỏi, muội rượt đến đây mất tăm dấu vết. Phi Yến dứt lời thấy mặt Nghị Chánh, Tiểu Tường dàu dàu, liền cười : - sao đâu, tỷ ấy thông minh như vậy hề gì. Nếu tỷ ấy có thể trà trộn vào phủ bảo nữ thần y nhẫn cũng tốt mà. Hai đứa trẻ dẫn bọn Nghị Chánh dọc bờ Vô Định Hà. Sáng nay mặt sông yên bình, phẳng lặng in giấu cả bầu trời trong xanh với những đám mây trắng hồng. Bấy giờ là cuối đông nên những hàng liễu mọc hai bên bờ sông vẫn còn là những cành trơ xương, nếu mùa hè hẳn cành lá xõa mái tóc dài xuống mặt nước giống như những nàng thiếu nữ chải đầu. Phi Yến, Tiểu Tường, Hương Nhi phía trước. Nghị Chánh cùng Tiểu Bảo đẩy chiếc xe theo sau. Phi Yến vừa vừa hỏi Hương Nhi: -Ở nhi viện có bao nhiêu trẻ em? Lục lão mất rồi bây giờ do ai coi sóc? Hương Nhi nghe nhắc Lục lão rơm rớm nước mắt đáp: - nhi viện có tổng cộng hai mươi hai trẻ em, bây giờ do Tiểu Bảo ca ca chăm sóc. Phi Yến quay lại nhìn Tiểu Bảo, nó chỉ mới mười hai tuổi thôi… Tiểu Bảo nghe nhắc Lục lão, hai mắt nó rơm rớm lệ với Nghị Chánh: -Lục lão bị bệnh tim lâu rồi, có tiền chạy thuốc, khổ lắm! Mới hôm kia đệ còn chuyện với ông ấy, vậy mà rồi! Nghị Chánh nghe vậy nghĩ đến cha chàng Lữ Lưu Lương, nhìn Tiểu Bảo cách đồng cảm : -Người chết chết, đệ đừng quá đau buồn, Lục lão có linh thiêng cũng muốn thấy đệ đau buồn. Tiểu Bảo gật gật đầu: -Huynh đúng, đệ cố gắng buồn nữa, vì có buồn cũng có tốt lên được đâu! Nghị Chánh chuyện với Tiểu Bảo tới đây nhi viện ra trước mắt. là viện chứ ra chỉ có dãy ba căn nhà cũ nát vỏn vẹn mấy bức tường và mái ngói, khoảng sân lớn, nơi mà mỗi sớm nắng lấp ló sau những tán thông, làm những chiếc lá bé xíu trở nên sáng bừng và trong suốt. bức tường gạch đỏ xù xì loang lổ, Nghị Chánh thấy đầy các hình vẽ nguệch ngoạc, các chữ viết thẳng nét. Tiểu Bảo dẫn bọn Nghị Chánh vào căn nhà trông tươm tất nhất. Tuy vậy căn này cũng chỉ có phòng duy nhất mà thôi. Ngoài mấy cái giường, bộ bàn ghế đặt ở giữa nhà và cái tủ, Nghị Chánh thấy xó bếp khiêm tốn náu mình, chắc chỉ lộ diện và ấm áp vào mỗi cuối ngày. Mấy căn nhà trong nhi viện trầm mặc và cũ kĩ như chính những vị chủ nhân của nó vậy, chỉ có mối giao cảm với cỏ cây, chim chóc, đất trời. Khi Tiểu Bảo vào nhà bọn trẻ chạy đến vây quanh nó than đói. Tiểu Bảo bảo bọn trẻ chờ chút, rồi nó vừa nhóm bếp vừa kể với bọn trẻ về chuyện ba người Nghị Chánh, Tiểu Tường, Phi Yến giải cứu nó và Hương Nhi. Nghị Chánh thấy mình Tiểu Bảo nấu cơm bèn đến giúp nó vo gạo. Tiểu Tường và Hương Nhi lặt rau, Phi Yến lại đằng tủ lấy xấp chén đũa dọn lên bàn. Phi Yến xếp mấy đôi đũa lên bàn, chợt nghe tiếng ho sặc sụa vang lên từ căn nhà kế bên. Nàng chạy qua xem, thấy đứa bé ngồi giường ho sù sụ, tiếng ho kéo dài làm nó phải gập mình. Tiếng ho ngừng làm cho da mặt nó trắng xanh vì khí trời lạnh lẽo phải đỏ dần. Nó ho đến nổi cả gân cổ nổi lên. Nghị Chánh, Tiểu Tường, Tiểu Bảo, Hương Nhi và bọn trẻ cũng chạy sang. Tiểu Tường đến bên giường vuốt lưng cho đứa bé, Nghị Chánh đặt tay lên trán nó xót xa : -Muội ấy sốt. Phi Yến nhìn Hương Nhi : -Tỷ quen đường sá ở đây, muội dẫn tỷ tìm tiệm thuốc hốt thuốc . Phi Yến và Hương Nhi rồi, Tiểu Tường vẫn ngồi vuốt lưng cho đứa bé, nàng thấy vẻ mặt của nó trông thảm hại vì cơn bạo bệnh, đưa tay vuốt mặt em rồi kéo vào lòng. Nghị Chánh và Tiểu Bảo trở về căn nhà có cái bếp tiếp tục nấu cơm. Nghị Chánh vừa thái rau vừa nhìn Tiểu Bảo, tự nhiên chàng nhớ Hiểu Lạc, nhủ bụng cũng may Hiểu Lạc cùng với Tôn lão, Nghiêm Hồng Đạt và số cống sinh trốn ra được Đồng sơn, bằng , chắc nó cũng cùng chung số mạng với năm mươi cống sinh. Trưa hôm đó ba người bọn Nghị Chánh ở lại nhi viện sắc thuốc nấu cơm cho bọn trẻ. Tuy bọn trẻ mới gặp nhưng rất mến bọn Nghị Chánh, ba người đút cơm cho tụi nó ăn, đứa nào cũng vui vẻ nên ăn cơm rất ngon, còn ba người trái lại, lòng sầu bụng, người nào cũng ăn ít. Sau khi ăn trưa bọn Nghị Chánh lại tiếp tục mang mớ soong nồi chén đũa ra bờ sông ngồi rửa. Khi trở vào nhà thấy bọn trẻ ngồi dưới sàn nhà làm lồng đèn. bé khoảng bảy tám tuổi tóc thắt hai bím cầm lồng đèn vừa mới làm xong giơ lên với Tiểu Tường: -Tỷ xem, muội làm lồng đèn này đẹp ? Muội có thể phụ với Tiểu Bảo ca ca và Hương Nhi làm lồng đèn bán được rồi nè. Tiểu Tường : -Chiếc lồng đèn của em rất đẹp, nhưng nếu có thêm nét vẽ của Nghị Chánh ca ca vào nữa bán đắt hơn. Tiểu Bảo và Hương Nhi nghe vậy chạy lại đằng tủ tìm kiếm gì đó, lát sau đứa cầm nghiên mực, đứa kia cầm bút nhờ Nghị Chánh vẽ hình lên lồng đèn. Nghị Chánh ngồi xuống múa bút vài đường vẽ xong đôi tiên hạc đậu nhánh đào, lại ghi hai câu thơ lên lồng đèn. Bọn vỗ tay reo mừng. Tiểu Bảo : -Huynh tài, ước gì bọn đệ rành chữ nghĩa như huynh. Tiểu Tường nghe chạnh lòng, nàng nhìn bọn trẻ, tụi nó đa phần quê nhà có biến cố, phải tha phương lưu lạc đến kinh thành. Tiểu Tường nghĩ đến đứa bé bị bệnh ngủ trong căn nhà kế bên, nó với nàng nó đến từ Tế Nam, mấy năm trước quê nhà lũ lụt lại thêm dịch bệnh hoành hành nên còn nhà cửa hay người thân gì nữa. Tiểu Tường lại nhìn Hương Nhi, nó người Lan Châu, nửa năm trước cùng mẹ trốn dịch bệnh đến kinh thành. Trước khi rời Lan Châu, mẹ nó bán hết nhà cửa ruộng đất, lấy tiền làm lộ phí, định là mở tiệm bán bánh nếp gạo quay về quê nữa nhưng hai người vừa đến kinh thành, mẹ nó phát mình cũng mắc bệnh, chỉ hai tháng qua đời. Tiểu Tường nhìn sang Tiểu Bảo, Tiểu Bảo với nàng đến mặt mày cha mẹ ra làm sao nó còn biết, sống đời trôi dạt ngay từ . Tiểu Tường nghĩ đến đây mắt rơm rớm lệ, vội quay lau, sau đó nàng khều Phi Yến ra sân. - Hay là chúng ta dọn tới đây giúp Tiểu Bảo chăm sóc bọn trẻ? – Tiểu Tường - Còn Nghị Chánh mang chữ nghĩa đến với các em? Phi Yến cũng rất mến tụi con nít ở đây, nỡ rời , gật đầu: -Nghị Chánh cũng có thể trang trí lồng đèn, giúp các em đem bán trang trải cuộc sống. Hai đồng lòng, vào lại nhà đem suy nghĩ này khẳng khái với Nghị Chánh, đương nhiên Nghị Chánh đồng ý, hồi trước chàng là đương gia, làm sao có thể đứng yên nhìn cho được? Thế là trong khi trông chờ tin tức Phi Nhi, bọn Nghị Chánh dọn đến nhi viện phụ Tiểu Bảo chăm bọn trẻ. Buổi tối hôm đầu tiên ba người ở nhi viện, chỉ có Nghị Chánh ngủ được. Phi Yến và Tiểu Tường ngủ được, ra đứng ngoài sân. Hai đứng tựa vai vào nhau, nghĩ tới những chuyện xảy ra với bang hội hai người lại khóc. Ánh trăng sáng vằng vặc càng làm cho căn nhà đổ nát thêm vẻ lạnh lùng, hoang phế đầy vẻ u. Đối với hai mọi chuyện xảy ra quá nhanh, mới đó mà họ trở thành những kẻ lưu vong. Cảnh vật như mông lung, như trong mộng, nhưng tất cả đều là thực. Từ khung cửa sổ, bậc thềm nhà từng viên gạch vụn đều mồn dưới bóng trăng. (còn tiếp)

    4. Thanhnghia

      Thanhnghia Active Member

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      167
      Hồi 9:
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com T I N Hcungquanghang.com NGON TINHcungquanghang.com Z I N Đông Nga cách cách Lúc này mặt trời vừa mới mọc, mây mù trung tựa như bị bàn tay to lớn xua tan. Muôn ngàn tia nắng lan tỏa khắp Yên Sơn, trung vẫn còn vài áng mây đỏ. Cảnh núi rừng yên tĩnh đột nhiên có tiếng vó ngựa vang lên, thiếu nữ xuất , nàng vận bộ võ phục trắng, trong tay cầm cây nhang, lưng đeo thanh đại đao. Đôi chân tuy bó nhưng vẫn , còn hài mang rất chật. Mái tóc đen mượt và dài của nàng được tết thành bím xõa sau lưng. Những lúc rời kinh thành này đều ăn mặc gọn gàng thế này, xong quay về nàng có thể thay trang phục Bát kỳ. Tuy vận y phục đơn giản nhưng trông ấy vẫn đẹp vô cùng, đôi mắt to bên dưới hai hàng lông mày cánh cung, mũi dọc dừa và môi trái tim. Nàng cho ngựa chạy đến gốc bạch dương, xuống ngựa cắm cây nhang vào gốc cây, quỳ xuống lạy ba lạy. Hằng năm nàng đều tới viếng gốc cây này… …Mười ba năm trước cũng ở tại ngọn núi này, binh khí sáng chói dưới ánh mặt trời, đội quân mã phóng lên Yên Sơn rầm rập. Ngọn núi nhanh chóng chìm trong hỗn loạn. Đội quân mã khôi giáp sáng ngời đó là Cấm vệ quân của triều đình, chuyên bảo vệ cho Thuận Trị hoàng đế, tinh nhuệ hơn Ngự lâm quân rất nhiều. Tay phải bọn chúng cầm binh khí, tay trái cầm thiếc thuẫn, hễ gặp binh khí chém tới giơ thuẫn lên đỡ rồi đâm binh khí ra, chỉ nghe tiếng keng keng vang lên chấn động lỗ tai, trong khoảnh khắc bao vây cả nhà Ái Tân Giác La Đa Nhĩ Cổn. Đa Nhĩ Cổn vừa cầm trường đao vừa cõng đứa con tám tuổi vượt khỏi vòng vây. Đa Nhĩ Cổn luồn bên trái lách bên phải, lúc trước lúc sau, chợt trái chợt phải, kẻ địch ở xa phóng ám khí, kẻ địch ở gần tấn công bằng đao, lanh lẹ như ly miêu, cuối cùng cũng thoát ra ngoài được nào ngờ đến gốc cây này chợt nghe tiếng quát: -Chạy đâu cho thoát! Rồi thanh kiếm đâm tới nhanh như điện xẹt. Đa Nhĩ Cổn hụp người xuống, cây kiếm chém vù qua đầu. Đa Nhĩ Cổn vươn người dậy, thanh đao chợt hất lên chém vào ngực kẻ địch. Chiêu này rất hiểm hóc, ngờ võ công của kẻ địch cũng cực kỳ thâm hậu, thèm rút kiếm về chống trả mà đưa cổ tay có đeo hộ oản ra đỡ. Keng! Hai người vừa chạm nhau phân ra, mỗi người đều lấy công làm thủ để né tránh hiểm chiêu. Đứa bé nhìn thấy kẻ địch của cha nó trông hiên ngang, thân hình cao lớn, biết đó chẳng phải là nhân vật tầm thường, lo lắng chợt nghe tiếng hỏi: - Ngô Lương Phụ! Ngươi nhất định làm theo lời Thuận Trị, đuổi tận giết tuyệt cả nhà ta? Đứa bé nghe Ngô Lương Phụ cười đáp: -Phải thế nào? Ngô Lương Phụ dứt lời xông tới. Cây trường đao trong tay Đa Nhĩ Cổn càng đánh càng gấp, nhưng Ngô Lương Phụ võ nghệ cao cường, Đa Nhĩ Cổn vừa đánh trả vừa bảo vệ con , bị đâm kiếm vào đùi đau nhói. Lúc này Ngao Bái phóng tới đánh ra đao khiến Ngô Lương Phụ thoái lui, kêu lên: - Để hạ quan cầm chân , Nhiếp chính vương hãy lui trước! Đa Nhĩ Cổn trừng mắt nhìn Ngô Lương Phụ, bên tai nghe tiếng vó ngựa vẳng đến, biết rằng khó thắng nổi trong tình thế như thế này nên trao con cho Ngao Bái, bảo Ngao Bái cứu đứa trẻ trước. Đứa bé nằm lưng Ngao Bái quay đầu lại nhìn chỉ thấy đội Cấm vệ quân phóng vào cha nó rất hung mãnh. Ngao Bái cõng đứa bé lưng chạy xuống chân núi, đứa trẻ cứ khóc thôi. Ngô Lương Phụ nhận lệnh đuổi theo. Ngao Bái vừa đánh lại cứ phân tâm bảo vệ cho đứa trẻ nên toàn thân toát đầy mồ hôi, rất mất sức. Chỉ là đao pháp của Ngao Bái rất cao cường, cứ đứng vững như núi, hễ thấy thức phá thức, thấy chiêu phá chiêu, thanh đao quét ngang bổ dọc, chém trái đâm phải, chẳng hề lui bước. Hai người càng đánh càng gấp, càng lúc càng nguy hiểm. hồi sau Ngô Lương Phụ đột nhiên dời bước lướt như sao xẹt, phóng ra sau lưng Ngao Bái giơ kiếm chém ngang đứa trẻ. Ngao Bái cả kinh, xoay người đánh vào kiếm Ngô Lương Phụ, từ dưới tạt lên, mượn thế của Ngô Lương Phụ, Ngao Bái chỉ hất cái cây kiếm ấy vuột ra khỏi tay Ngô Lương Phụ bay vào bụi cây. Ngô Lương Phụ bị hất văng mất cây kiếm, thế là rút thanh chủy thủ nhảy bổ tới. Đứa trẻ phía sau lưng lại thét lên tiếng, lần này thanh của nó nghe khàn đặc. Ngao Bái hoảng hốt, chưa kịp né tránh ngực trúng chủy thủ, còn cây đao thuận thế đẩy về phía trước đâm vào be sườn của Ngô Lương Phụ lút đến cán. Ngao Bái đâm xong nhát đao cũng chẳng thể cầm cự được nổi, chỉ cảm thấy mắt hoa lên, trời xoay đất chuyển, vội vàng phục người xuống đất để khỏi ngã ra sau đè đứa trẻ. Ngô Lương Phụ cũng trọng thương ngã xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng. Hai người cách nhau chỉ khoảng bốn năm thước nhưng cũng chẳng thể nhảy bổ tới nhau được nữa. Thế là cả hai cứ trợn mắt nhìn nhau, trong gió đông văng vẳng tiếng khóc khàn đặc của đứa trẻ, cảnh tượng ấy khiến cho người ta kinh tâm động phách. Mấy lần Ngao Bái thử nhúc nhích nhưng toàn thân mềm nhũn, chỉ hơi dùng kình máu từ dưới ngực dội ngược lên miệng. Ngô Lương Phụ luôn tẩm độc lên binh khí, Ngao Bái bị nhát trúng ngực, vết thương bởi chất độc nặng hơn vết thương bởi đao. -Đông Nga cách cách chạy – Ngao Bái với đứa trẻ - Tại sao cách cách còn ở đây? chạy ! Đôi mắt đứa trẻ sưng đỏ vì khóc, : -Ngao đại nhân ra nông nỗi này, bổn cung thể bỏ mặc ngài! Ngao Bái chống tay xuống đất lắc đầu : -Bây giờ cách cách chạy chỉ có chết thôi, bọn chúng sắp đuổi kịp tới đây, cách cách hãy mau chạy , tìm cách báo thù cho Nhiếp chính vương! Vẻ mặt Ngao Bái rất nghiêm nghị, giọng nghe phều phào nhưng mỗi câu đều như tiếng trống chiều chuông sớm, chấn động cõi lòng đứa trẻ. Đứa trẻ nhìn Ngô Lương Phụ, rồi nhìn Ngao Bái, đối với nó Ngao Bái là bậc đại hiệp sức cùng lực kiệt sắp chết tới nơi vẫn còn lo nghĩ cho nó. Đứa trẻ rút chủy thủ ngực Ngao Bái, cầm chủy thủ đến bên Ngô Lương Phụ. Ngô Lương Phụ thấy đứa trẻ cầm chủy thủ từ từ về phía mình mà chẳng có cách nào đối phó. Phập! Chủy thủ đâm xuống cổ Ngô Lương Phụ, dòng máu bắn vụt lên mặt đứa trẻ, hai mắt Ngô Lương Phụ khép lại, đầu ngẹo sang bên… Đó là lần đầu nàng giết người. áo trắng đứng dậy, đặt tay lên thân cây bạch dương, rồi rút thanh đao đeo sau lưng ra, mũi đao chấm đất. giữ vững tư thế, đầu tiên đưa mắt nhìn xuống, kế ngước mắt lên, khí ngời ngời, nàng bắt đầu sử đao pháp. Trước tiên nàng múa đao ra thế Thiên Long Đao. Chiêu này là chiêu tấn công, chân phải đinh tấn, mũi đao đâm thẳng ra phía trước, thế đao linh hoạt, mau lẹ. Nàng dùng kình lực mạnh từ hông đâm thẳng thấu ra tận đầu mũi đao, rồi thu đao về, thế đao thu vào và đâm ra kỳ ảo như phi long . Tiếp đến sử Bạt Kích Đao, chiêu phản công này nàng né người sang trái, rút chân phải ra sau đứng trảo mã phải, hai tay cầm đao hất từ dưới đất lên như hất binh khí của đối phương. Sau đó nàng lại bước chân phải lên trước đứng trảo mã trái, hai tay cầm đao xuất thế Trảm Long Đao, đâm đầu đao ra trước như đâm vào sườn kẻ địch. người đàn ông khoảng ngoại lục tuần, tướng tá dềnh dàng vận đồ gấm đỏ cho ngựa chầm chậm tiến đến xem nàng luyện đao. Đao pháp của vô cùng ngoạn mục, thân hình xinh đẹp của nàng uốn theo thanh đao. Lúc nãy ngồi ngựa từ phía xa, người đàn ông nhìn thấy bộ đao pháp này lúc khởi thế bình bình, nhưng bây giờ biến thành Bát Kỳ tuyệt kỹ đao pháp, hành gia có Bát Kỳ đao pháp thế vô song, đường đao biến hóa như rắn rồng. Lúc thu đao lại, vẫn thở gấp, người đàn ông đó lại tự nhủ “đao pháp của nó kém mình chút nào, khi tiến dũng mãnh, lui nhanh nhẹn. Thế hiểm vô cùng, bất động vững như núi, động mau như sấm chớp. Tốt lắm!” Người đàn ông nghĩ đoạn mỉm cười cất tiếng: -Ái chà! Đao pháp của cách cách tiến bộ vượt bậc, hạ quan trông nãy giờ hoa cả mắt, hư hư thực thực, kỳ kỳ chính chính, biết phải đỡ bên nào! áo trắng dừng tay, thu chiêu lại nhàng trả đao vào vỏ. Người đàn ông xuống ngựa, bước đến cúi mình hành lễ: -Hạ quan tham kiến Đông Nga cách cách. -Xin đừng hành lễ. Đông Nga đỡ lấy tay người đàn ông. - Người từng cứu mạng Đông Nga, sau đó nuôi dưỡng và truyền thụ võ công, đối với Đông Nga và những huyết trích tử người vừa là thầy vừa là cha. -Nhưng cách cách có thân phận đặc biệt -Người đàn ông lắc đầu - giống với những nghĩa tử khác của hạ quan. Đông Nga cười cay đắng: - Hoàng đế Thuận Trị tước bỏ danh hiệu cách cách đó từ lâu, cũng sai người hủy mộ phần phụ thân. - có ngày chúng ta trả thù cho Nhiếp chính vương! Người đàn ông , rồi cũng đến bái lạy gốc bạch dương. Sau khi người đàn ông đó rời , Đông Nga múa đao thêm lúc nữa rồi dạo trong rừng. Nàng cứ thẫn thờ bước về phía trước, lúc này sương đêm vẫn chưa khô hẳn, gió sớm phả vào mặt. Nàng chợt nghe tiếng nai kêu, từ xa nhìn thấy con nai đốm uống nước bên dòng suối, thầm nhủ “con nai này chắc chắn lạc mẹ, đáng thương.” Rồi nàng chậm rãi bước tới lẩm bẩm: -Nai ơi nai , ta cũng có mẹ, nếu ngươi chê chúng ta hãy kết thành bằng hữu nhé? Chợt Đông Nga nghe tiếng gầm lớn, ở phía sau tảng đá có con báo gầm rú phóng ra nhảy bổ về phía con nai . Nàng cả giận mắng: -Con nai mất mẹ, đáng thương như thế, ngươi còn bức hiếp! Đông Nga rồi cũng vọt đến mấy trượng, phóng ra cây đao, có điều khoảng cách quá xa, con báo phóng cũng rất nhanh nhưng cây đao vẫn cắt đường đùi nó. Da của con báo dày, tuy đau song cũng chẳng hề hấn gì. Con nai bị nó ngoạm trúng chân sau, nhưng con nai vẫn kịp thời bỏ chạy . Con báo trúng đao nhưng cũng buông tha con nai mà vẫn đuổi sát theo. Đông Nga thi triển khinh công đuổi theo sau. Đuổi hồi con nai tựa như chẳng còn đường, chui tọt vào hang đá . Con báo cũng đuổi theo vào trong hang. Đông Nga chạy ở phía sau, khoảng cách gần hơn, nàng lại cho tay vào áo phóng đoản đao vào mông con báo. Con báo kêu rống lên bổ nhào xuống đất, vừa chạm đất bị Đông Nga phóng tới dùng đoản đao khác đâm vào cổ. (còn tiếp)

    5. Thanhnghia

      Thanhnghia Active Member

      Bài viết:
      509
      Được thích:
      167
      Hồi 10: Tương tư tương kiến tri hà nhật (thượng)
      cungquanghang.com cungquanghang.com N G A cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com Q U A N G Hai tên lính gác cổng phủ Viễn thấy ở phía Nam có cỗ xe từ từ chạy tới, phía trước xe buông chiếc rèm trắng toát, cần nhìn cũng biết phu xe là Tiểu Khả, và đương nhiên người ngồi sau bức rèm ai khác hơn Hà Tử Lăng. Tiểu Khả cho ngựa dừng trước cổng phủ Viễn, hai tên lính toét miệng cười với nàng. Tiểu Khả cũng cười, rồi leo xuống đất vén rèm cho Hà Tử Lăng xuống xe. Lúc này Hiểu Quân, Doanh Doanh, Tiểu Liên và Tiểu Tuyền say sưa chơi đá cầu trong sân. Hiểu Quân thấy có khách bèn ra cổng đón, dẫn Hà Tử Lăng và Tiểu Khả băng qua sân để vào sảnh. Khi Hà Tử Lăng ngang qua, Tiểu Tuyền đột nhiên dừng đá cầu đưa mắt nhìn theo Hà Tử Lăng. Trưa nay Hà Tử Lăng mặc bộ đồ lụa trắng, chân đeo hài cong màu mỡ gà, tà áo theo gió bay lên theo mỗi bước chân của nàng. Đây là lần thứ hai Tiểu Tuyền thấy Hà Tử Lăng, chờ cho mái tóc dài mượt mà khuất sau cánh cửa đại sảnh, Tiểu Tuyền bật lời khen nức nở: - Đẹp quá! Trông cứ phiêu diêu như tiên nữ hạ phàm vậy! Tiểu Liên cúi xuống nhặt quả cầu đất nghe thế liền ngẩng lên cười đáp: - Nữ nhân của tướng quân ai mà chẳng đẹp. -Hà tiểu thư là thê thiếp của tướng quân à? -Ngài ấy vẫn độc thân. Tiểu Liên lắc đầu, đoạn muốn chứng tỏ kiến thức nhiều, thêm: -Tới chừng Tân Nguyên cách cách về. Đây là lần thứ hai Tiểu Tuyền nghe nhắc vị cách cách này, hỏi: -Tân Nguyên cách cách ngại à? -Ngại gì? -Ngại Hà tiểu thư tự tiện lại trong phủ khi cách cách vắng. Tiểu Liên lắc đầu: - Bây giờ tướng quân khác trước rồi, Hà tiểu thư là người phục tùng cũ. -Người phục tùng là gì? -Hi hi. Doanh Doanh bưng miệng cười. Tiểu Liên đỏ mặt: -Mi còn bé nên hỏi nhiều! Tóm lại bây giờ ngài ấy như xưa nữa! Tiểu Tuyền nghe gắt rụt cổ lại, đưa mắt nhìn vào sảnh. Lôi Kiến Minh cầm hộp gấm đỏ và chậu hoa đủ màu sắc bước vào sảnh. -Lão nô xin chào Hà tiểu thư. -Chào Lôi nhị thúc. Hiểu Quân kéo ghế cho Lôi Kiến Minh ngồi. Lôi Kiến Minh đặt hộp gấm và chậu hoa lên bàn. -Quà này do tướng quân mua trong chuyến Giang Nam, còn chậu hoa được tàu chở tới kinh thành tối qua, tướng quân nhờ lão nô tặng tiểu thư. -Hoa đẹp quá! - Tiểu Tuyền đứng ngoài sân . Doanh Doanh gật đầu: -Tiết trời này chỉ có hoa trà mới nở, cho nên mới vị trí của Hà tiểu thư trong lòng tướng quân tầm thường. -Chuyện đó đương nhiên - Tiểu Liên -Ngài luôn đối tốt với ấy vì ấy là người phục tùng bên cạnh ngài lâu nhất. Tiểu Tuyền chau mày, nàng vẫn hiểu ba từ “người phục tùng” nghĩa là gì, tại sao Hà Tử Lăng vì từng là “người phục tùng” mà được cưng chiều? Tiểu Tuyền tiếp tục đưa mắt nhìn Hà Tử Lăng duyên dáng đưa tay vén lọn tóc ra sau gáy, rồi mở hộp gấm, trong hộp chứa sợi dây chuyền đính viên ngọc trai đen. -Úi chà! Tiểu Tuyền lại kêu lên khe khẽ. Nàng biết hắc trân châu là báu vật hiếm thấy thế gian, hơn nữa kích thước cỡ đó khỏi phải quý báu vô cùng, dù người có tiền như nước cũng dễ gì mua được. Đúng là giữa Hà Tử Lăng và Tiêu Phong chỉ quen biết xã giao thông thường. - Tướng quân sắp sửa về - Lôi Kiến Minh chờ Hà Tử Lăng đeo xong dây chuyền -Lão nô xin phép xem cơm trưa chuẩn bị xong chưa. -Dạ Lôi nhị thúc. -Nếu tiểu thư buồn chán xin mời ra hậu viên dạo chơi. -Vâng Lôi nhị thúc, cháu ra đó ngoạn cảnh. Hà Tử Lăng , rồi cùng Tiểu Khả ra hậu viên. Hai người men theo hành lang vào hoa viên. Hà Tử Lăng lững thững thả bộ đằng sau mấy hòn giả sơn, được chốc lát nàng dừng bên tảng đá tương đối bằng phẳng. Tiểu Khả lấy trong áo chiếc khăn trải lên tảng đá cho Hà Tử Lăng ngồi. Khi này mặt trời như bếp lửa đỏ rực gác núi, làn gió thanh thoả lướt qua mặt Tiểu Khả, nàng ngửa đầu nhìn trời. Tự nhiên, Tiểu Khả nghĩ lát nữa đây màn chiều buông xuống nơi này. Sắc xanh da trời ngả dần sang xám, những cụm mây trắng toát kia hoàn toàn bị bóng đêm lấn át. Những cụm mây đó trông mới thanh khiết làm sao. Nàng trông chúng thoạt như rất gần, tưởng chừng cứ giơ tay lên là với ngay được. Tiểu Khả ngắm mây chút cúi nhìn Hà Tử Lăng, nàng thấy Hà Tử Lăng ngồi im suy nghĩ điều gì khiến cho thất thần, hai má đỏ lên vì lạnh. Hà Tử Lăng ngồi bất động như pho tượng dựng trong hoa viên. Tiểu Khả nhìn Hà Tử Lăng, tự nhiên nàng lại nghĩ đến mối giao tình giữa Hà Tử Lăng và Tiêu Phong, Tiêu Phong như những đám mây trời kia. Hà Tử Lăng với được chàng nhưng giữ được chàng bên mình. Tiểu Khả cũng bất chợt phát Hà Tử Lăng đẹp như những mỹ nữ vẽ những tấm bình phong, mặc dầu hoàn mỹ, nhưng khuyết thiếu vài nét sinh động. Hà Tử Lăng đẹp huyền ảo, nhưng chỉ như những lọ hoa dùng để trang trí cho căn phòng thêm phần tráng lệ. Tiểu Khả thoáng chau mày, ngạc nhiên vì chính nàng cũng chẳng hiểu tại sao lại nảy ra lối suy nghĩ cực đoan về chủ nhân nàng. -Tiểu thư Hà Bắc có đến Yên Sơn dạo chơi ? - Tiểu Khả lên tiếng để bầu khí trong hoa viên u tĩnh - Em nghe phong cảnh nơi đó rất ngoạn mục. Hà Tử Lăng im lặng. Tiểu Khả thấy Hà Tử Lăng trầm ngâm khác thường, sờ tay lên trán Hà Tử Lăng hỏi: -Tiểu thư được khỏe à? Hà Tử Lăng gật đầu, chống tay xuống băng đá chậm chạp đứng dậy. -Em ở đây ngoạn cảnh, ta vào phòng tướng quân nằm nghỉ chút. Tiểu Khả gật đầu. Hà Tử Lăng trả khăn cho Tiểu Khả rồi bước lên hành lang. Trong lòng Tiểu Khả linh cảm chuyến Hà Bắc làm Hà Tử Lăng vui. Nàng nhìn theo mái tóc đen và dài của Hà Tử Lăng bị gió thổi bay hành lang, thoáng chau mày, sau đó lại đưa mắt nhìn những áng mây tự do thoải mái chao lượn trời… Hà Tử Lăng mở cửa phòng ngủ của Tiêu Phong lách vào như cánh chim én nhàng. Nàng đến ngồi giường, tháo dây chuyền xuống xem. nụ cười nở môi nàng, nàng đương nhiên biết giá trị liên thành của hạt trân châu này, chỉ ngờ chàng vẫn còn nhớ lời nàng. Hà Tử Lăng nghĩ đến khoảng thời gian hai người còn bên nhau, có lần, nàng với chàng trong những loại ngọc trai nàng thích nhất là những viên ngọc trai đen. Nếu như màu sắc của những viên ngọc trai khác đem đến cho người ta cảm giác mới lạ và độc đáo, tựa như bảy sắc cầu vồng viên ngọc trai đen mang đến cho người ta cảm giác bí … Nhắc lại lần đầu Hà Tử Lăng gặp Tiêu Phong, năm đó vào độ đầu thu, Hà Tử Lăng cùng Tiểu Khả dạo chơi ở Vô Định Hà. Mặt nước lăn tăn gợn sóng, những chiếc lá vàng theo gió chao liệng trong trung rồi rơi xuống mặt sông, hững hờ trôi như những chiếc thuyền . Ngoại thành khí trong lành mát mẻ, dễ chịu hơn so với trong thành chen chúc những người, nhà và hàng quán. Nơi mà ánh sáng và khí trời dần trở thành thứ xa xỉ. Hai ngồi bờ sông, cởi giày, thích thú đạp nước, cả hai đều rất thích cuộc sống đơn sơ thế này, chẳng cầu sang trọng, tiện nghi, chỉ cần mỗi sớm ở đây vươn mình hít khí trời trong lành và đón nắng lên. Sau khi khỏa nước đến chán chường hai dọc theo bờ sông. Lúc ngang ngôi chùa bỏ hoang Tiểu Khả muốn vào xem, thế là hai người bèn về phía ngôi chùa. Hai bên đường vào chùa trồng thiết sam to lớn ngọn cao chót vót. Xung quanh chùa cây cối rậm rạp che khuất bầu trời làm khí càng thêm thâm nghiêm. Hà Tử Lăng và Tiểu Khả qua khỏi tam quan, bước vào sân chùa, sân tiêu điều. Hai người định vào nhà bái đường đột nhiên gã thanh niên vận y phục màu đen từ trong nhà bái đường bước ra. Tiểu Khả thấy lưng tên áo đen đeo thanh đại đao, mặt mày bậm trợn trông giống như tên thảo khấu lưu manh bèn quay sang Hà Tử Lăng : -Chúng ta về thôi tiểu thư. Hà Tử Lăng gật đầu, nhưng hai người còn chưa khỏi sân chùa tên áo đen chạy đến chắn đường hai người. -Sao bỏ gấp vậy? Tên áo đen hỏi, vừa vừa nhìn chằm chằm Hà Tử Lăng. -Làm ơn tránh đường. Tiểu Khả . Tên áo đen lắc đầu: - Đường này đâu phải do mở. đoạn bật cười hềnh hệch. Tiểu Khả kéo tay Hà Tử Lăng dịch sang phải, định vòng qua tên áo đen lại bước sang trái bước tiếp tục chặn đường hai người. -Ta đường của ta, tại hai cứ cản đường ta. - Chúng tôi cản đường ngươi hồi nào? ràng ngươi kiếm chuyện thôi. -Ta thích kiếm chuyện rồi sao? Có giỏi kêu quan phủ tới đây bắt ta. Tên áo đen dứt lời vươn tay ra vuốt má Hà Tử Lăng. Nhưng chưa chạm vào được Hà Tử Lăng, Tiểu Khả hất mạnh cánh tay ra. Bốp! thanh chát chúa vang lên, bàn tay cứng như thép của tên áo đen tát mạnh vào bên má Tiểu Khả. - Khốn kiếp! - Tên áo đen nhìn Tiểu Khả ngã đất quát – Mi biết ta là ai ? Ta chính là Vũ Đao Nhân, khôn hồn đừng cản trở ta tìm vui, đừng để ta xuất Vũ Đao pháp đoạt mạng mi! Sau khi tên áo đen hăm dọa Tiểu Khả, chụp cổ tay Hà Tử Lăng kéo nàng sát vào trù trừ luồn tay vào trong áo nàng, cởi phăng manh áo ngoài. Từ tầm đứng của tên áo đen nhìn xuống có thể trông thấy vồng ngực trắng muốt nở bung. cười gằn tiếng rồi bắt đầu mơn trớn khuôn ngực căng mọng. Hà Tử Lăng giãy giụa kêu thét, nhưng bàn tay của tên áo đen vẫn ngừng xoa bóp lên ngực khiến cho tiếng kêu cứu của nàng nhất thời chuyển thành tiếng khóc rưng rức. Mấy lần Tiểu Khả định đứng dậy can thiệp, nhưng nàng cử động nổi, tát vừa rồi của tên áo đen quá mạnh, nàng chỉ biết nằm đất bất lực kêu lên: - Dâm tặc, buông ấy ra! Tên áo đen vẫn tiếp tục giày vò Hà Tử Lăng, ngay khi sắp giật đứt chiếc yếm màu trắng của nàng chợt có tiếng nam nhân trầm vang lên: -Buông nàng ấy ra. Tên áo đen lập tức dừng tay, còn chưa biết người vừa lên tiếng là người nào bất chợt tia sáng xé gió lao thẳng tới sau gáy . Tên áo đen nghe tiếng gió rít lên sau gáy, vội rút thanh đao đeo ở sau lưng đỡ. Keng! Thanh đao bị gãy làm đôi, đoạn gãy văng vào bụi cây, đoạn còn lại suýt vuột khỏi bàn tay tên áo đen. Mặt mày tên áo đen xám ngoét, đúng là mặt gà cắt tiết. vội buông Hà Tử Lăng ra, nhìn thanh đao. Lúc nãy bị tập kích từ đằng sau nên nhìn thấy thứ binh khí làm gãy thanh đao, chỉ nghe được có tiếng của vật gì đó vừa bay vừa cuốn theo khí ào ào, khí rơi xuống lại rít gió vù vù. - Là người nào? Tên áo đen rời mắt khỏi thanh đao bị đứt, phải cố gắng lắm mới lấy được giọng bình tĩnh quát : -Người nào dám ngăn cản hành động của ta? Nhưng mặc cho la hét chẳng ai lên tiếng. Tên áo đen nhìn tam quan, người tập kích vừa rồi chắc chắn là phải ở ngoài tam quan, nhưng chau mày nhìn lúc mà vẫn thấy ai. Tên áo đen lại nhìn xuống phần đao còn lại nhủ bụng thanh đao lưu truyền này của được chế luyện bằng loại thép quý, rắn chắc vô cùng, từ trước tới nay chỉ có đao chém gãy các loại binh khí khác, chứ đao hề hấn gì. Trong võ lâm may ra chỉ có “phục y kiếm” mới có khả năng làm đao gãy. Nhưng biết Nghĩa đảm kiếm khách Trương Quốc Khải ở tây bắc. Hơn nữa, thấy rất quái đản là sau khi đao của gãy, người làm gãy đao lại xuất . Tên áo đen nghĩ đến đây biến sắc mặt nhìn đông liếc tây, run giọng : - Lẽ nào là... Phật? Phật... phá ta... Phật ngăn chặn hành động của ta? -Ha ha ha! Có tiếng cười lớn vang lên ngoài tam quan. Tiếng cười vừa dứt, tia sáng cũng ở ngoài tam quan chiếu vào và tiếng “keng” nữa vang lên. Đoạn đao tay tên áo đen tiếp tục gãy đôi. Lần này chỉ còn thừa cái chuôi đao màu bạc. Tên áo đen lại bị chấn động như trước, vứt chuôi đao xuống đất. Xoẹt! Lằn sáng trắng chiếu ra lần nữa, lần thứ ba này, chiếu vào tên áo đen mà chiếu vào tảng đá phía sau . Phựt! Sau khi tia sáng chiếu vào tảng đá dội lại cắt đứt bím tóc tên áo đen. -! Tên áo đen la lớn. -… Đôi mắt tên áo đen mất thần nhìn bím tóc nằm trong sân chùa, trong đầu vang lên câu “tóc còn đầu còn…” - ... Tên áo đen ôm đầu tóc nham nhở tiếp tục lẩm bẩm, đôi mắt mờ lệ khi thấy nam nhân vận y phục bạch kim từ ngoài tam quan chậm rãi bước vào sân chùa. -Tế Nhĩ… Tên áo đen thốt lên hai tiếng vụt nín bặt. Bởi cái tên vừa lên trong đầu , toan ra cái tên đó như có uy lực phi thường làm lưỡi líu lại. Lưỡi líu lại rồi, hàm răng của cũng va vào nhau cành cạch. Mặt mày tên áo đen tái mét khi nghĩ đến những lời đồn về người vận y phục bạch kim, bình sinh, người này rất ghét những kẻ bức bách những người thân thế … Phịch! Tên áo đen buông mình quỳ đất. Thoạt đầu, khi người vận y phục bạch kim chưa xuất , có ý định phóng ra ngoài tam quan đánh nhau trận rồi thừa cơ bỏ chạy nhưng bây giờ biết với võ công của , hy vọng gì chống trả đối phương nổi, dù chỉ là chống trả để cầu may. Tên áo đen dập đầu xuống đất lạy lục như tế sao, vừa lạy vừa run giọng cầu khẩn: - Xin Phủ Viễn tướng quân tha mạng, xin đừng giết tiểu nhân! Ngài mà xuống tay giết chó giết heo chỉ làm bẩn tay ngài thôi! Ngài làm tiểu nhân thể chường mặt ra đường rồi mà, tiểu nhân hứa từ nay an phận, tu tâm dưỡng tánh, trêu ghẹo dân nữ, xin ngài đừng giết tiểu nhân! Người vận y phục bạch kim vẫn lừ lừ tiến tới. Tên áo đen bắt đầu rơi nước mắt khi thấy người vận y phục bạch kim rút ra thanh phi đao, tiếp tục dập đầu van xin nhưng thanh phát ra từ miệng thành tiếng rệt vì hoảng sợ dữ dội. Người vận y phục bạch kim giơ phi đao lên. Tên áo đen khóc ròng, nước mắt chảy dài như suối làm ướt cả cổ áo trông hết sức thảm hại. - Đương nhiên từ nay ngươi chường mặt ra đường được nữa vì ngươi nằm trong đất! (còn tiếp)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :