1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 20: Đông Phương Nhuận kiêu ngạo

      Mộ Dung Gấm vốn muốn núp cho đến khi Sở Dạ rời , nhưng nghĩ đến ngày thứ hai liền có thánh chỉ, thể vào cung. Chỉ là tại nàng thay đổi gương mặt, chắc cũng thể nhận ra. Mộ Dung Gấm suy nghĩ an ủi, nhưng cuối cùng cho nàng biết, nàng nghĩ sai rồi.

      Mới vừa vào hoàng cung, Đông Phương Trạch xông tới trước mặt, lo lắng nhắc nhở: “Hôm nay Sở đế đột nhiên muốn gặp nàng, phụ hoàng cũng có biện pháp. Có lẽ nhất thời vui thích, nàng cứ yên tâm!”

      “Ta biết rồi!” Mộ Dung Gấm ung dung đáp nhưng trong lòng bắt đầu đánh trống. Trước kia thấy hoàng đế nàng cũng lo lắng, nhưng nam nhân kia……

      Trong điện Thiên Hòa, Sở Dạ cùng Đông Phương Khải ngồi phía , hai người trò chuyện với nhau rất vui, đám đại thần cũng bị kéo tới, ngồi đầy trong điện.

      Thái giám tổng quản vào: “Khởi bẩm hoàng thượng, Cẩm Hoa quận chúa đến!”

      Đông Phương Khải nhìn người đối diện chút, bàn tay nhấc lên: “Tuyên!”

      “Dạ!”

      “Truyền Cẩm Hoa quận chúa yết kiến!”

      Sở Dạ cầm ly rượu lên, con ngươi nghiệt khẽ chau lại, mang theo ánh mắt biết tên nhìn về phía đại điện.

      Rất nhanh bóng dáng xanh dương vào, nàng khẽ cúi đầu, sau đó đến trước đài quỳ xuống: “Cẩm Hoa tham kiến hoàng thượng. Ngô hoàng vạn tuế!”

      “Ha ha! Cẩm Hoa đứng lên !” Đông Phương Khải phất tay, sau đó hướng về phía Sở Dạ bên cạnh: “Đây là Sở hoàng!”

      Mộ Dung Gấm cần ngẩng đầu cũng biết người trước mặt là ai, nhưng là hoàng đế nước khác nên cần quỳ lễ, cho nên Mộ Dung Gấm hơi cúi người: “Cẩm Hoa tham kiến Sở hoàng!”

      “Miễn!” thanh mê người, nữ nhân trong điện nghe được trong lòng khỏi nhộn nhạo. Mọi người si mê nhìn về phía nam tử tuấn mỹ nhân thần căm phẫn, chỉ có Mộ Dung Gấm nghe được loại thanh này trong lòng ‘lộp bộp’ chút.

      Đông Phương Trạch vẫn nhìn chằm chằm nét mặt của Mộ Dung Gấm kể từ khi nàng bước vào, thấy nàng giống những nương khác lộ ra vẻ mặt hoa si, trái tim thấp thỏm của mới thoáng rơi xuống đất. cũng biết tại sao hán lại có loại cảm xúc như thế này, nhưng theo bản năng hy vọng Mộ Dung Gấm giống như những nữ tử khác. Bởi vì trong mắt nàng là đặc biệt

      “Nghe thân thể ngươi thoải mái, hôm nay tốt hơn chút nào chưa?” Đông Phương Khải quan tâm hỏi, biểu của cho thấy coi trọng vị quận chúa này.

      “Tạ hoàng thượng quan tâm, Cẩm Hoa tốt hơn rất nhiều!”

      “Vậy tốt rồi, ngồi !”

      Mộ Dung Gấm tạ ơn xoay người, nhưng nhìn vị trí kia có chút làm khó nàng. Theo phẩm cấp của nàng, vị trí của nàng nên ở phía sau tất cả các công chúa. Nhưng tại nàng lại được an bài ở bên cạnh cửu hoàng tử, vị trí kế dưới vương gia. Cứ như vậy ngồi xuống, biết phải nhận bao nhiêu ánh mắt xem thường.

      Mộ Dung Chinh cũng nhìn thấu nàng khó xử, đứng lên : “Hoàng thượng, tiểu nữ nhát gan, bằng để nàng ngồi bên cạnh thần. Như vậy thần cũng yên tam!”

      Nghe vậy Đông Phương Khải cũng cười : “Mộ Dung a, cái này ngươi đúng rồi. Đứa bé cần trưởng thành, phải luôn đối mặt với những người khác, ngươi thể cả đời che chở. Cứ để nàng ngồi cùng với công chúa của trẫm, có chút tình cảm có phải tốt hơn !”

      tới đây, làm sao có thể cự tuyệt, Mộ Dung Chinh ngồi lại vị trí. Mộ Dung Gấm cũng chỉ đành nhắm mắt ngồi xuống bên cạnh Đông Phương Nhuận, còn chưa ngồi xuống nghe thấy người bên cạnh xì tiếng: “Tiểu quỷ nhát gan.”

      Mộ Dung Gấm nhắm mắt, cùng tiểu quỷ so đo!

      Mặc dù là chuyện phiếm, nhưng giờ phút này cũng khác bữa tiệc là mấy. Cũng may Sở Dạ mặc dù có nhắc đến nàng nhưng cũng làm khó nàng. Giống như sớm quên có người là nàng. Cùng Đông Phương Khải đàm luận quốc dĩ nhiên chỉ là để người ngoài nhìn mà thôi. Mộ Dung Gấm ràng cảm thấy ánh mắt kia hề rời khỏi nàng, nhìn chằm chằm giống như muốn cắm cái lỗ ở đỉnh đầu nàng vậy.

      “Hừ, có người lấy được cái phong hào, lại coi mình là tất cả. Cư nhiên coi lớn hơn đường đường công chúa Thiên Khải!”

      Giọng châm chọc truyền đến, Mộ Dung Gấm mới phát ngồi bên cạnh mình ai khác chính là bát công chúa Đông Phương Hiểu. Trước Đông Phương Hiểu còn có ba công chúa, nhưng họ đều được hoàng thượng gả , lại ở hoàng đô. Cho nên nơi này công chúa lớn nhất chính là Đông Phương Hiểu.

      Mộ Dung Gấm để ý đến nàng, chỉ là nhìn vẻ mặt cao ngạo ai bì nối, Mộ Dung Gấm đột nhiên nghĩ đến người. Ngẩng đầu nhìn lại, ngồi ở bên cạnh Đông Phương Trạch, phải là thía tử phi Tôn Phỉ Phỉ là ai? Hôm đó chính nàng ta là người đẩy nàng sao nàng nhớ ! Cúi đầu, che tinh quang!

      Mộ Dung Gấm tự cho là ai cũng nhìn thấy, lại để ý đến ánh mắt Sở Dạ vẫn nhìn chằm chằm mình, làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của . Mèo che giấu tài năng! Sở Dạ khẽ nhếch môi vui thích cười, nhất thời mị hoặc chúng sinh, tất cả sinh vật trong điện si mê. Ngay cả Đông Phương Hiểu cũng còn châm chọc Mộ Dung Gấm nữa, ngược lại si ngốc nhìn, bộ dạng thiếu nữ hoài xuân.

      “Xì! Có gì đặc biệt hơn người sao! phải đẹp hơn người chút thôi sao?”

      Lời thầm bên cạnh rơi vào lỗ tai của Mộ Dung Gấm, khiến cho nàng nhịn được mỉm cười. Quay đầu nhìn về phía Đông Phương Nhuận, thiếu niên môi hồng răng trắng. khiến cho nàng nghi ngờ vì sao gương mặt giống nhau như đúc, Đông Phương Hiểu mắt cao hơn đầu, cao ngạo nhìn đời, khiến cho người ta thể nảy sinh tia hảo cảm. Nhưng ở người Đông Phương Nhuận loại có cảm giác thiếu niên khả ái!

      Nhận thấy quan sát của Mộ Dung Gấm, Đông Phương Nhuận sững sờ, ngay sau đó mặt ‘vụt’ lên ngọn lửa, tức giận trừng mắt: “Nhìn cái gì?”

      Thấy dáng vẻ tức giận của đứa , Mộ Dung Gấm rốt cuộc nhịn được bật cười. Nàng cười giống những đại mỹ nhân cười tiếng liền khuynh thành nhưng lại có mùi vị đặc biệt riêng, sạch , ôn hòa, nhu nhu, khiến người ta thực thích. Đông Phương Nhuận tức giận xoay đầu , kiêu ngạo ngẩng đầu. Có đánh chết cũng thừa nhận bị nụ cười của Mộ Dung Gấm mê hoặc. Càng có bởi vì nàng coi trọng người trước mặt mà cảm thấy vui vẻ. Tuyệt đối có……

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 21: Phong mang sơ lộ

      Vốn chỉ là bữa tiệc, tuy nhiên biết vị đại thần nào đó đến chuyện săn bắn vào mùa thu sắp tới, khiến cho Sở hoàng cũng muốn hưởng thụ chút khí săn bắn ở Thiên Khải. Đông Phương Khải suy nghĩ chút rồi liền đồng ý, hơn nữa còn trực tiếp cầu mọi người ngồi ở đây đều phải tham gia. Mùa xuân và mùa thu là hai mùa diễn ra hoạt động săn bắn của hoàng gia, vốn chỉ là loại giải trí của hoàng đế sau lại trở thành hoạt động của tầng lớp quý tộc. Hôm nay lại có khách quý tới chơi, điều này cũng được coi là phương thức chiêu đãi, có thể biểu thị quốc gia cường thịnh lại khiến người ghét.

      Nếu quyết định, hoàng đế liền phất tay sai người chuẩn bị. Sáng sớm ngày mai liền xuất phát.

      Mọi người tạ ơn rồi chuẩn bị rời . Mộ Dung Gấm vừa rời vị trí thấy Đông Phương Nhuận ngẩng đầu qua trước mặt nàng. Bộ dáng kia giống như rất hài lòng, lại như là cao ngạo. Mộ Dung Gấm thấy thế liền buồn cười hồi, đồng thời cũng giải thích được, hiểu vị vương gia này như thế nào!

      ra cũng có gì chuẩn bị, ăn ở đều có người phụ trách, mỗi người chỉ việc mang ít y phục và vài vật dụng để dùng là có thể .

      Sáng sớm ngày hôm sau đặc biệt có xe ngựa đến đón, mọi người đều tập hợp ở trước cửa thành, sau đó chờ hoàng đế cùng . Mà Mộ Dung Gấm may là phải ngồi cùng xe với Đông Phương Hiểu, Đông Phương Hiểu lại mang theo Tô Diệp Ngâm, khí bên trong xe nhất thời lúng túng, ai gì, cưa như vậy đường trầm mặc.

      Khi tụ hợp, Mộ Dung Gấm đột nhiên phát ra hôm nay có rất nhiều thiên kim tiểu thư cư nhiên ngồi xe ngựa, ngược lại đổi thành cưỡi ngựa. Từng người giả bộ cưỡi ngựa, hồng nhan kiều mị, hiên ngang mạnh mẽ, nhưng thế nào cũng có cảm giác kỳ quái.

      Nhưng lâu sau, khi nhìn thấy Đông Phương Khải và Sở Dạ thúc ngựa tới, Mộ Dung Gấm nhất thời hiểu ra, ra là muốn biểu trước mặt Sở Dạ! Mộ Dung Gấm nhìn thấy, Đông Phương Hiểu cũng nhìn thấy, khẽ cắn răng gọi người dắt con ngựa tới, nhảy lên đuổi theo. Hiển nhiên là thua trời vạn bằng kém bạn ly!

      Vì vậy trong xe ngựa chỉ còn lại Mộ Dung Gấm và Tô Diệp Ngâm. Tô Diệp Ngâm biết mở miệng như thế nào, mà Mộ Dung Gấm căn bản muốn mở miệng. Vì vậy, đường vẫn là trầm mặc.

      Nơi săn bắn của hoàng gia là dãy núi xangoại thành Vân Đô, được bao quanh bởi những hàng rào, bên trong nuôi dưỡng rất nhiều mãnh thú, đặc biệt cho quý tộc săn bắn trong hai mùa xuân thu. Mặc dù xa nhưng vừa vừa nghỉ, ước chừng hai ngày mới tới được nơi.

      Vì hưởng thụ khí dã ngoại cho nên cũng có ở trong khách sạn*, đều dùng lều thay thế.

      *Nhà trọ dành cho tầng lớp quý tộc, ở trong bản convert ghi là “China Construction Bank” @@ hiểu lắm nên đổi luôn.

      Sai Mộc Hương và Đường Trúc sửa sang lều trại, Mộ Dung Gấm tìm nơi vắng vẻ ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhưng nàng còn chưa ngồi lâu đụng phải cỗ hơi thở mãnh liệt khiến nàng thể đứng dậy: “Bái kiến Sở hoàng!”

      Đỉnh đầu vang lên thanh dễ nghe của người nọ, lại màng theo tia châm chọc: “Cẩm Hoa quận chúa cần ngẩng đầu nhìn người cũng biết là vương?”

      Mộ Dung Gấm cả kinh, vừa muốn che giấu lại bì Sở Dạ cắt đứt: “ tại bốn bề vắng lặng, nàng còn muốn giả bộ trước mặt vương? Nàng dẫn theo nữ tỳ kia, phải là người bị ta làm cho ngất hay sao?”

      Nghe vậy ngược lại Mộ Dung Gấm lại thản nhiên, ngẩng đầu. Đôi mắt bình tĩnh chống lại ánh mắt mê người kia: “Vậy Sở hoàng muốn làm sao?”

      Sở Dạ giơ tay lên nâng cằm Mộ Dung Gấm, ngón tay cái mập mờ đôi môi của nàng. biết tại sao lại đột nhiên nhớ nhung mùi vị hôn môi lần trước. Mộ Dung Gấm cuối cùng nhịn được hất tay ra, thanh lạnh lùng: “Sở hoàng, xin tự trọng!”

      Đêm đó bởi vì người khó chịu mới để nhìn thân thể mình, còn bị như vậy…… Nếu nhưng phải vì thân phận của nàng nhất định giết rồi. Bởi vì nàng cho phép bất kỳ người nào biết bí mật của mình. Nhưng đáng chết lại thể động thủ. Hôm nay người này lại chạy đến trước mặt nàng, đây phải là buộc nàng ra tay hay sao?

      “Muốn giết vương sao?” Sở Dạ dĩ nhiên bỏ qua sát ý lóe lên trong mắt nàng. Nhưng cũng tức giận, ngược lại càng thêm hứng thú. Bắt được tay bé của Mộ Dung Gấm, sau đó đặt lên cổ mình. thanh hấp dẫn mê người: “ vương phát bí mật của nàng, có phải hay nàng muốn giết người diệt khẩu? tại vương ở trước mặt nàng!”

      Da thịt nóng bỏng dọa người, Mộ Dung Gấm rút tay của mình về, căm tức nhìn Sở Dạ: “Người điên!”

      Nàng đầu tiên thấy có người đưa cổ ra trước mặt mình. Nếu như phải quá tự tin vậy là kẻ điên. Mà bực mình nhất là nàng rất muốn giết người trước mắt nhưng lại thể động thủ. Quy tắc của đất trời, duy nhất chuyện nàng thể tước đoạt…… đó chính là chi mệnh vương giả!

      “Người điên…. Sao?” Sở Dạ nhìn Mộ Dung Gấm từng bước từng bước xa, nụ cười bên môi cũng biến mất, ngược lại càng sâu hơn.

      “Đứng lại!” Mộ Dung Gấm vừa chuẩn bị trở lại lều lại bị người hét ngừng, bất đắc dĩ quay đầu: “Công chúa điện hạ có gì chỉ bảo?”

      Đông Phương Hiểu tức giận đằng đằng tới, giơ tay lên tát Mộ Dung Gấm. Mộ Dung Gấm nhanh chóng giơ tay lên nắm cổ tay của nàng ta, thanh lan”Công chúa điện hạ có ý gì?”

      “Có ý gì?” Đông Phương Hiểu rút tay về, tức giận : “Ngươi và Sở hoàng làm gì chính ngươi , tiện nhân biết xấu hổ!”

      Từ trước tới nay Mộ Dung Gấm vẫn là lần đầu tiên bị người thẳng mặt mắng, thánh nhân cũng sinh hỏa khí, nàng nắm quyền đè xuống, cố gắng giữ bình tĩnh: “Đây chính điều công chúa Thiên Khải được dạy dỗ?”

      “Ngươi đừng nhăng cuội. Ta cho ngươi biết, ngươi đừng nghĩ quyến rũ Sở hoàng. Chỉ với bộ dáng này của ngươi, xứng để xách giày cho bổn cung. Đừng tưởng phụ hoàng ban cho ngươi thân phận quận chúa liền vô pháp vô thiên. Ta cho ngươi biết, chỉ cần ta muốn, tùy thời có thể bóp chết ngươi!”

      May là sức chịu đựng của Mộ Dung Gấm khá tốt. Thiếu chút nữa Đông Phương Hiểu mắng rách họng, đây chính là công chúa ư?”

      “Con mắt nào của công chúa thấy ta quyến rũ Sở hoàng? Còn nữa, ta hi vọng công chúa biết chút, ta chỉ là quận chúa được hoàng thượng phong, ta còn là dòng chính nữ nhi của nhất phẩm tướng quân. Cũng phải là con kiến để công chúa tiện tay bóp chết!”

      “Ngươi còn dám mạnh miệng? Vừa nãy chính ta ở phía sau toàn bộ đều nhìn thấy, ràng chính ngươi quyến rũ Sở hoàng. Thường ngày cho rằng ngươi là người thành , ngờ trong xương lại là hồ ly tinh. Tiện nhân có mẹ sinh có mẹ dạy…….”

      “Ba….!” tiếng bạt tai vang giòn.

      “Ngươi…… Ngươi dám đánh ta?” Đông Phương Hiểu bụm mặt, hoàn toàn thể tin, trừ Liên phi, chưa bao giờ có người dám đánh nàng.

      Mộ Dung Gấm thu tay lại, khí lạnh tản quanh thân, mặt lộ vẻ gì, chút nào cảm giác người mình đánh là công chúa: “Công chúa điện hạ vẫn là nên vì ta mà mất hình tượng cao quý. Những lời vừa , cũng phải là lời công chúa nên .”

      Dứt lời Mộ Dung Gấm nâng bước , nàng giả bộ yếu đuối vì để che giấu mình, nhưng cũng mềm yếu để người khi dễ. Nếu quả bất đắc dĩ nàng ngại lộ bộ mặt khác!

      “Mộ Dung Gấm, ngươi đứng lại đó cho ta……” Đông Phương Hiểu gào thét nhào tới.

      Mộ Dung Gấm ung dung xoay người, cười yếu ớt : “Đại khái công chúa có thể chuyện ta đánh người với hoàng thượng. Đồng dạng ta cũng đem những lời vừa sót chữ cho hoàng thượng. Đến lúc đó nhìn hoàng thượng xác định thiên về bên ai?”

      Mộ Dung Gấm mỉm cười rời , mà Đông Phương Hiểu đứng tại chỗ cắn răng. Tuy nhiên nàng ta căn bản biết mình thể tố cáo được. Nếu kết quả nàng……

      “A! Công chúa điện hạ cao quý của chúng ta sao vậy?” Tôn Phỉ Phỉ tới thấy dáng vẻ Đông Phương Hiểu hận thể ăn thịt người, nhất thời vui vẻ.

      phải chuyện của ngươi!” Đông Phương Hiểu hận trừng mắt nhìn nàng ta. Bụm mặt rời .

      Tôn Phỉ Phỉ đứng tại chỗ, thái độ trở nên trầm: “Ngươi được đấy Mộ Dung Gấm, dám gạt ta!”

      Lần trước nàng đẩy mạnh Mộ Dung Gấm xuống hồ, Mộ Dung Gấm vẫn tìm nàng gây chuyện. Nàng cho rằng Mộ Dung Gấm sợ, người nhát gan làm sao dám đối nghịch với nàng. Đến hôm nay nàng lại dám đánh công chúa, hơn nữa lại xuất khẩu uy hiếp. Người như vậy sao có thể là quả hồng mềm? Nghĩ như vậy nàng có cảm giác bị lường gạt. Nhưng nàng hoàn toàn quên. Mộ Dung Gấm căn bản trêu chọc nàng, tất cả đều là nàng tìm tới.
      tú cầuDion thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 22: Tướng quân xảy ra chuyện

      Ngày thứ hai, tất cả mọi người dậy sớm, thị vệ chuẩn bị tốt mũi tên cùng lưng ngựa, chuẩn bị xuất phát.

      Đông Phương Khải mang theo mấy hoàng tử của mình, còn Sở Dạ mang theo hai thị vệ mình mang theo, đoàn người rất nhanh tiến vào rừng. Bởi vì hoàng thượng hạn chế nữ nhân thể vào cho nên những tiểu thư thế gia có tâm tư kia cũng thúc ngựa theo.

      Đông Phương Hiểu cưỡi ngụa tới, cao nhìn xuống nhìn Mộ Dung Gấm: “Mộ Dung Gấm, sao ngươi cưỡi ngựa?”

      Mộ Dung Gấm cười yếu ớt, giống như đêm qua chưa từng có tranh chấp với Đông Phương Hiểu: “ nhọc công chúa quan tâm, chúc công chúa chơi vui vẻ!”

      Đông Phương Hiểu cũng dễ dàng bị nàng lừa dối, giễu cợt cười khiêu khích: “Nhưng ngươi đường đường là nữ nhi của nhất phẩm đại tướng quân, chẳng lẽ cưỡi ngựa cũng biết? Mọi người đều hổ phụ vô khuyển nữ, ngươi phải muốn làm trò cười cho người ta?”

      Mộ Dung Gấm cũng phải người dễ dàng bị người ta kích thích, vẫn cười yếu ớt như cũ: “Mỗi người đều có sở trường sở đoản riêng, công chúa cần gì phải so đo chuyện này?”

      “Hừ! Mộ Dung Gấm, ngươi chờ đó cho ta!” lại được Mộ Dung Gấm, Đông Phương Hiểu quẳng xuống lời ngoan độc thúc giục ngựa rời .

      Tôn Phỉ Phỉ sau khi Đông Phương Hiểu mới bước từng bước cao quý tới, thanh bất dương bất : “Cẩm Hoa quận chúa có bản lĩnh, bát công chúa điêu ngoa cũng bị ngươi trị cho phục.”

      Mộ Dung Gấm giống như nghe thấy lời châm chọc của nàng ta, hơi hành lễ: “Bái kiến thái tử phi!”

      Thấy bộ dáng này của nàng, hỏa khí của Tôn Phỉ Phỉ bốc lên. Thấy bốn bề vắng lặng, đến dáng vẻ cao quý cũng muốn làm: “Mộ Dung Gấm, ngươi còn giả bộ. Ngươi cho rằng bổn cung còn có thể bị cái bộ dạng này của ngươi lừa gạt sao?”

      “Cẩm Hoa biết thái tử phi có ý gì!”

      “Hừ! biết? Vậy bản cung chỉ điểm cho ngươi!” Tôn Phỉ Phỉ cao ngạo ngẩng đầu lên, chỉ dùng nửa ánh mắt nhìn Mộ Dung Gấm: “Thời gian trước ngươi có ý đồ quyến rũ thái tử, đáng tiếc lại bị bổn cung phát , bổn cung chỉ giáo huấn nho với ngươi, ngươi cư nhiên lại chuyển ý đồ sang Sở hoàng, còn biết liêm sỉ quyến rũ Sở hoàng. Bổn cung khuyên ngươi tự nên biết thân phận của mình, nên vọng tưởng những điều nên nghĩ. Sở hoàng tư thế người trời, há có thể coi trọng mặt hàng như ngươi!”

      “Ngươi câm mồm!” Mộc Hương ở bên nghe nổi nữa, là thái tử phi sao? Lời khó nghe như vậy cũng ra được, hơn nữa lại là tiểu thư nhà mình, quả tức chết nàng. Đường Trúc cũng giận dữ, nhưng nàng tin tưởng Mộ Dung Gấm, cho nên nàng lên tiếng.

      “ Mộc Hương, lui xuống!” Mộ Dung Gấm quát , Mộc Hương uất ức im lặng.

      “Quả nhiên hạng người gì dạy ra nô tỳ vậy, ngươi với chủ tử đều là dạng có quy củ!”

      Mộ Dung Gấm hít sâu hơi, nhìn Tôn Phỉ Phỉ cười nhạt tiếng, nhưng trong chớp mắt xuất ngay cạnh nàng ta. Lúc ai kịp nhìn thấy gì, tay đặt cổ Tôn Phỉ Phỉ. thanh ôn hòa nhưng Tôn Phỉ Phỉ nghe như gió lạnh tháng mười truyền tới: “Thái tử phi, ngươi cũng nên biết ai cũng có ranh giới cuối cùng. Cẩm Hoa có ý tranh đoạt cái gì với ngươi, nhưng ngươi cũng đừng quá phận! Nếu Cẩm Hoa cũng biết mình làm ra chuyện gì!”

      “Đúng rồi, cuối cùng nhắc nhở thái tử phi chút, ngàn vạn lần nên ăn được trong chén lại nhìn trong nồi, nếu ……” Gà bay trứng vỡ, được bằng mất!

      Lời cuối cùng Mộ Dung Gấm , hiển nhiên là đủ rồi. Ra ngoài hai ngày nay, Mộ Dung Gấm vẫn luôn thấy Tôn Phỉ Phỉ ngẩn người nhìn Sở Dạ. Hiển nhiên cũng bị nghiệt câu hồn. Nếu phải ngại vì mình kết hôn, sợ rằng nàng ta sớm đuổi theo Sở Dạ!

      “Thái tử phi……Thái tử phi……” Rất lâu, cho đến khi cung nữ bên cạnh gọi nàng ta, Tôn Phỉ Phỉ mới phục hồi tinh thần. Tiếp theo là sợ, mới vừa rồi khi Mộ Dung Gấm ở bên cạnh, nàng ta thiếu chút nữa cho là mình chết. Cho tới bây giờ sống lưng vẫn còn đông cứng, trong lòng vẫn còn sợ hãi!

      “Quá đáng sợ, quá đáng sợ……” Kể cả khi đối mặt với Đông Phương Triệt khi tức giận nàng ta cũng hề cảm thấy đáng sợ như vậy, cảm giác như tiếp cận với cái chết!

      Bởi vì tất cả mọi người đều cho nên Mộ Dung Gấm có việc gì làm, cũng cần làm cái gì, liền dẫn hai nha đầu vòng vòng. Trước kia nàng vẫn ở trong núi, mặc dù thích cảnh non xanh nước biếc nhưng đến mức quá mê muội. Chỉ là thỉnh thoảng nhìn xem có thảo dược tốt , nhìn thấy liền sai Mộc Hương đào lên. Nhưu vậy dạo tới dạo lui lúc dừng lại thu hoạch được cũng ít.

      “Tiểu thư, tại sao thái tử phi phải dằn mặt người?” Mộc Hương hiểu.

      Mộ Dung Gấm muốn giải thích cho nàng ta. Lấy trí thông minh của Mộc Hương, coi như nàng giải thích cũng hiểu: “Sao ta biết được, ngươi nên hỏi nàng ta!”

      “Vậy hay là thôi, em xem dáng vẻ của thái tử phi chính là muốn ăn thịt người!” Mộc Hương le lưỡi .

      Mộ Dung Gấm nhìn nàng cái, chỉ cười .

      dạo vòng trở lại, thời gian cũng còn nhiều lắm, nhưng còn chưa vào lều nhìn thấy đống người vội vàng vây quanh lều trước mặt. Mộ Dung Gấm kéo thái giám lại hỏi: “ xảy ra chuyện gì?”

      Thái giám nhận ra Mộ Dung Gấm, nhất thời vội la lên: “Tướng quân, tướng quân bị tên bắn đả thương!”

      “Cái gì?” Rầm, Mộ Dung Gấm cả người sững sờ, sau khắc thân thể nhanh phóng tới lều trại kia.
      tú cầu thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 23: Để cho ta thử chút

      “Tránh ra! Tránh ra!” Đường Trúc vô cùng ràng Mộ Dung Chinh ở trong lòng Mộ Dung Gấm có địa vị như thế nào. Thấy nàng vội vã như vậy cũng cản nàng, luôn phía trước tách những người vây quanh lều ra.

      Rốt cuộc cũng được vào, mới nhìn thấy hoàng thượng và đám vương gia đều ở đây. Đông Phương Thực quỳ ở dưới đất, vẻ mặt có chút chán chường. Mộ Dung Gấm để ý lễ nghi, vọt thẳng tiến vào. Mắt thấy Mộ Dung Chinh ngồi ở giường, cánh tay được băng qua,nhưng vẫn có máu chảy ra, vải băng cũng bị nhiễm đỏ. Mộ Dung Gấm thở phào nhõm, cũng may, chỉ bị thưỡng ở cánh tay!

      “Phụ thân, chuyện gì xảy ra?”

      Mộ Dung Chinh dùng y phục che cánh tay: “ có việc gì, chỉ là tên loạn cẩn thận bắn tới. cũng may phải trọng thương, chỉ là…….”

      “Chỉ là cái gì?” Thấy Mộ Dung Chinh do dự, Mộ Dung Gấm nhất thời khẩn trương: “Chẳng lẽ phụ thân còn bị thương ở chỗ khác?”

      có! Thương thế của ta chỉ có chút như vậy, nhưng Tô tiểu thư vì cứu ta, bị trọng thương!”

      “Tô Diệp Ngâm? Nàng cứu người?” Mộ Dung Gấm có chút tin được, yếu đuối như vậy cư nhiên lại cứu phụ thân mình.

      Mộ Dung Chinh gật đầu cái: “Lúc ấy ta bôi hoàng thượng săn thú, cũng để ý nhiều như vậy. Đột nhiên có tên bay tới, bởi vì ta lo lắng cho hoàng thượng nên tránh kịp. Nhưng nghĩ Tô tiểu thư ở đằng sau cứu ta mạng. mũi tên trúng cánh tay của ta, mũi tên khác trực tiếp bắn vào ngực Tô tiểu thư!”

      Dứt lời, Mộ Dung Chinh nhìn về phía Mộ Dung Gấm, ánh mắt van xin: “Cẩm nhi, ta hiểu mình nên như vậy, nhưng…… Tô tiểu thư ngàn cân treo sợi tóc, cho nên……”

      Mộ Dung Gấm hít hơi sâu: “Phụ thân, con hiểu!”

      Mộ Dung Gấm xoay người ra ngoài, nghe thái ý hồi báo với Đông Phương Khải: “Bẩm hoàng thượng, thương thế của Tô tiểu thư vô cùng nghiêm trọng. Mũi tên kia ở giữa hai xương sườn, hơn nữa ảnh hưởng tới phổi, neus như tùy tiện lấy ra, sợ rằng Tô tiểu thư khó giữ được tính mạng!”

      “Tại sao có thể như vậy? lũ lang băm, phải chỉ là trúng mũi tên thôi hay sao? Có là nghiêm trọng như vậy?” Đông Phương Nhuận nghe vậy nhịn được lên tiếng chỉ trích thái y. với Đông Phương Hiểu bất đồng nhưng lại vô cùng thích tiểu di này. Hôm nay nghe nàng bị thương nặng dĩ nhiên là cực kỳ gấp gáp.

      sao cửu đệ, phải bọn họ nghĩ biện pháp cứu Tô tiểu thư hay sao? Đẹ phát giận cũng giúp được gì.” Đông Phương Triệt khuyên nhủ.

      “Hừ!” Đông Phương Nhuận mặc dù bỏ qua cho thái y nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào , hạn được ngay lập tức kéo ra ngoài chém.

      “Vương thái y, vậy bây giờ nên làm như thế nào? thể lấy tên ra thể trị được, ngươi nên nghĩ biện pháp gì chứ?”

      “Hoàng thượng thứ tội, chúng thần cố hết sức!”

      “Đáng chết! Cứu người cũng được, ngươi còn làm thái y làm gì? Còn bằng lôi ra ngoài chém!” Đông Phương Nhuận tức giận . Nếu phải Đông Phương Triệt lôi kéo , khẳng định xông tới.

      “Dừng!” Đông Phương Khải mở miệng quát Đông Phương Nhuận ngừng lại. Nhìn người đầy phòng, mím môi trầm ngâm. Mặc dù mạng của Tô Diệp Ngâm quan trọng đối với , nhưng cũng thể ngồi yên đến.

      Mộ Dung Gấm nghe đến đây mới đứng dậy: “Để cho ta thử chút !”

      “Nàng?” Mọi người quay đầu, hiển nhiên là thể tin được.

      tiểu nha đầu như ngươi có thể làm gì? Đừng ở đây làm loạn thêm!”

      Đông Phương Khải cũng khoát khoát tay: “Cẩm Hoa, đây phải là chuyện giỡn!”

      “Để cho nàng thử !” Người là Đông Phương Trạch. nhìn chằm chằm Mộ Dung Gấm, trong mắt chút hoài nghi nào, gật đầu với nàng cái: “Trước tiên nàng vào xem chút!”

      “Hoàng huyng, làm sao huynh có thể như vậy? Thái y cũng có cách nào, nàng có thể có biện pháp gì? Chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả thái y?” Đông Phương Hiểu hoài nghi đầu tiên. Mặc dù nàng quan tâm người ở bên trong, nhưng nàng cũng tin tưởng Mộ Dung Gấm có bản lãnh đó.

      Lúc này Mộ Dung Chinh cũng từ bên trong ra: “Hoàng thượng, xin cho Cẩm nhi thử lần. Nếu như có gì ngoài ý muốn, thần nguyện gánh chịu tất cả trách nhiệm!”

      Đông Phương Trạch cũng lập tức : “Phụ hoàng, nhi thần lấy tính mạng bảo đảm!”

      Lần này, chỉ có mọi người kinh ngạc, ngay cả Mộ Dung Gấm cũng có chút ngoài ý muốn. Nàng hiểu Đông Phương Trạch tin tưởng nàng đến đâu. Ngay cả khi biết thân phận của mình nhưng chuyện này thái y cũng có biện pháp, tại sao lại tin tưởng nàng?

      được! Ta thể đem tính mạng của tiểu di đưa cho nàng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì làm như thế nào?” Đông Phương Hiểu vẫn ngăn cản như cũ.

      “Thái tử, ngươi cũng thể ở phía tin tưởng nàng. Đây chính là chuyện liên quan đến sinh mạng con người!” Tôn Phỉ Phỉ nhìn Đông Phương Trạch vì Mộ Dung Gấm đánh cuộc tính mạng, lửa ghen trong lòng nhất thời lại thiêu cháy.

      Rốt cuộc, Sở Dạ ngồi bên chưa hề lên tiếng ngẩng đầu: “Nếu Cẩm Hoa quận chúa dám mở miệng, hiển nhiên là nắm chắc. Nếu cứ cho nàng thử chút!”

      Nghe vậy Đông Phương Khải rốt cuộc gật đầu: “Được!”

      Mộ Dung Gấm nghe vậy cũng thèm nhìn sắc mặt của , triệu Mộc Hương và Đường Trúc đến lều bên cạnh.

      Mấy thái y vây quanh Tô Diệp Ngâm nhưng ai dám xuống tay. Đường Trúc trực tiếp đuổi toàn bộ mọi người ra ngoài, cũng quản bọn họ có nét mặt gì. Sau đó trực tiếp sai những người bên cạnh chuẩn bị chậu than và rượu mạnh.

      Mấy vị thái y bị đuổi ra, mặc dù sắc mặt giận dữ nhưng đều là giận mà dám , dù sao cũng được hoàng thượng chấp thuận. Tất cả mọi người lẳng lặng chờ, đương nhiên là đợi kết quả, cũng có người là chờ xem kịch vui, ví dụ như Đông Phương Hiểu và Tôn Phỉ Phỉ.

      Họ chút nào tin tưởng Mộ Dung Gấm có thể trị được. Mấy vị thái y cũng bó tay hết cách, nàng là thiên kim tiểu thư chẳng lẽ có bản lĩnh hơn những thái y kia?

      Sở Dạ cũng biết Mộ Dung Gấm biết y thuật, nhưng tin tưởng nàng. Nếu nàng mở miệng cũng chưa chắc làm được, mặc dù có chút võ đoán, nhưng chính cũng cảm thấy như vậy.

      Bên trong lều, Mộ Dung Gấm cắt bỏ từng kiện quần áo của Tô Diệp Ngâm, lộ ra ngực nhuộm đầy máu, dùng khăn lông lau sạch vết máu. Đường Trúc lấy viên thảo dược đút vào miệng Tô Diệp Ngâm, mặc dù thể cứu nàng nhưng nhờ viên thuốc này kéo dài được tính mạng cho nàng ta.

      “Tốt lắm!” Mộc Hương đem lưỡi dao được chế với hình thù kỳ là ngâm ở trong rượu, sau đó hơ lửa cho Mộ Dung Gấm.

      Mộ Dung Gấm rửa tay trong rượu, nhận lấy dao mổ, gật đầu với Đường Trúc cái, Đường Trúc lập tức điểm mấy huyệt quan trọng người Tô Diệp Ngâm, thuận tiện lấy ra viên dạ minh châu chiếu sáng cho Mộ Dung Gấm. Mộc Hương đứng ở bên chờ Mộ Dung Gấm ra lệnh.

      Mộ Dung Gấm thận trọng đem lưỡi dao đặt lên, hoàn toàn tập trung tinh thần, được phép xảy ra chút sơ xuất nào. Hai khắc trôi qua, cuối cùng Mộ Dung Gấm cũng ngẩng đầu, sau đó dùng tay khác rút mũi tên ra!
      tú cầuDion thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 24: Ban thưởng

      Mộ Dung Gấm liếc Tô Diệp Ngâm vẫn cau mày trong hôn mê, tâm tình càng thêm phức tạp. Nhận lấy kim khâu Mộc Hương đưa, từng chút từng chút khâu lại vết thương dữ tợn kia, cuối cùng dùng khăn lâu lau vết máu ở ngoài, rồi thoa kim san dược lên .

      “Tốt lắm!” từ trong tình trạng tập trung cao độ Mộc Hương thở ra hơi, mỗi lần làm trợ thủ cho tiểu thư nàng có cảm giác chết sống lại!

      Đường Trúc nhàng bưng chậu nước cho Mộ Dung Gấm rửa tay, sau đó giúp Tô Diệp Ngâm mặc quần áo vào. Thấy khí sắc nàng vẫn kém như trước, nhưng tính mạng được bảo vệ. Chỉ cần tiểu thư ra tay, chắc chắn là muốn chết cũng thể chết!

      ở trong lâu như vậy, rốt cuộc nàng ta làm gì vậy?” Người ngoài cửa chờ lâu, nhất thời nhịn được.

      chừng bây giờ ngồi trong đó khóc đấy, ai bảo nàng ta tự cho là đúng!”

      “Đến lúc đó người cứu được, ngược lại hại người ta mạng!”

      “Đúng vậy……”

      lúc mọi người bàn luận ầm ỹ, cửa lều bị kéo lên, Mộ Dung Gấm sắc mặt có chút tái nhợt bước ra ngoài.

      “Nhìn bộ dáng kia của nàng ta chắc chắn là có biện pháp!’

      “Mau gọi thái y xem chút, đừng để cho chết!”

      Thái y nghe vậy vội vàn vọt vào.

      Thái tử phi Tôn Phỉ Phỉ lên, trong mắt che dấu được hài lòng, thanh lại giống như vô cùng đau đớn: “cẩm hoa quận chúa, coi như ngươi được phụ hoàng thích, cũng thể lấy tính mạng của Tô tiểu thư đùa giỡn! Dù sao cũng là mạng người!”

      Đông Phương Hiểu đứng lên, biết là hài lòng hay quan tâm: “Mộ Dung Gấm, nếu như nàng xảy ra chuyện gì, bản công chúa tha cho ngươi!”

      Những người khác gì, nhưng nhìn Mộ Dung Gấm với ánh mắt vô cùng khinh bỉ và giễu cợt.

      Chỉ có Đông Phương Trạch và Sở Dạ chưa từng thay đổi thái độ. Đông Phương Trạch nhìn về phía Mộ Dung Gấm: “Cẩm Hoa quận chúa, tại nàng nên chút với mọi người!”

      Ngay lúc này, hai thái y vội vàng ra, vẻ mặt thể tin. trong lúc mọi người cho là tuyên bố tin tử, bọn họ lại run rẩy : “Cư nhiên……Rút ra……”

      “Hơn nữa người vẫn còn sống……”

      “Cái gì?”

      “Làm sao có thể?”

      Mộ Dung Gấm cũng mặc kệ những người này có sắc mặt gì, chỉ hơi cúi người: “Cẩm Hoa từng đến quân đội của phụ thân, gặp qua lão quân y rút tên cho binh lính bị trúng tên. Cẩm Hoa thấy Tô tiểu thư ngàn cân treo sợi toác, cho nên lớn mật thử lần. Cũng may, làm nhục hoàng mệnh!”

      “Ông trời! Nàng cư nhiên là thử lần?”

      “Đây chính là mạng người nha!”

      “Nhưng, cư nhiên nàng lại cứu được người!”

      “Tốt!” Đông Phương Khải tán thưởng nhìn Mộ Dung Gấm, vung tay lên: “Cẩm Hoa quận chúa trong cái khó ló cái khôn, gan dạ sáng suốt hơn người. Trẫm muốn khen thưởng ngươi, , muốn ban thưởng cái gì?”

      Mộ Dung Gấm lắc đầu cái: “Cẩm Hoa cứu Tô tiểu thư chỉ bởi vì nàng ấy cứu tính mạng phụ thân thần. Cẩm Hoa chỉ muốn báo ân, cầu hoàng thượng ban thưởng. Huống chi, nếu Cẩm Hoa muốn hoàng thượng ban thưởng, chỉ sợ phải xin lỗi Tô tiểu thư lấy mệnh cứu ân tình rồi!”

      Lần đầu tiên, Đông Phương Khải thân là hoàng đế bị người cự tuyệt nhưng cảm thấy tức giận, ngược lại cảm thấy nương này có tình có nghĩa. Nếu ban đầu ban thưởng Mộ Dung Gấm chỉ bởi vì lời của Mộ Dung Chinh,ngược lại trong giờ phút này lòng muốn thưởng cho nàng. Nếu mở miệng, mặc kệ Mộ Dung Gấm có muốn hay nhất định ban thưởng: “Mặc dù ngươi như vậy, nhưng trẫm vẫn muốn ban thưởng. Thưởng phải chỉ vì ngươi cứu nàng mạng, mà là vì trí tuệ cũng sáng suốt, gan dạ của ngươi. Chỉ là với ngươi, trẫm đúng là biết thưởng cái gì cho tốt?”

      Đông Phương Khải suy nghĩ chút, mắt liếc đám thái y, đột nhiên có ý tưởng: “Ngươi có thiên phú về y thuật, bằng trẫm ban thưởng cho ngươi làm quan?”

      “Hoàng thượng, thể!”

      “Hoàng thượng! Từ xưa đến nay trong triều đĩnh đều là nam tử, làm sao có thể để nữ tử làm quan?”

      “Phụ hoàng, xin nghĩ lại!”

      “Được rồi! Trẫm còn chưa mở miệng, các ngươi kêu la cái gì?” Đông Phương Khải xệ mặt xuống, sau đó với thái giám bên cạnh: “Hạ chỉ, Cẩm Hoa quận chúa gan dạ sáng suốt hơn người, có tình có nghĩa, mặc dù y thuật tinh nhưng thắng ở có lòng, phong làm quan ngũ phẩm thái y viện, theo thái y học tập y thuật!”

      Mộ Dung Gấm cự tuyệt được, đành phải gật đầu ta ơn. Chỉ là nàng nghĩ: Cấp hạ xuống! Quận chúa là nhị phẩm, hôm nay được ban chức quan ngũ phẩm, liền hạ xuống ba cấp……

      “Chúc mừng!” Đông Phương Trạch là người đầu tiên chúc mừng với nàng. ra trong lòng nghĩ, chức quan này Mộ Dung Gấm làm uất ức, theo như nghĩ, cho người thái y viện nghỉ hết cũng được.

      “Cám ơn!” Mộ Dung Gấm hề có sắc mặt vui mừng.

      Mà những người khác lại có những suy nghĩ khác, nữ tử làm quan, từ xưa ít có. Mà mười lăm tuổi làm quan như nàng lại tuyệt đối có. Mặc dù cũng chỉ là chuyện nhưng cũng là ngũ phẩm nha! Có người cả đời sợ rằng cũng chỉ lên đến được huyện lệnh thất phẩm! Mặc dù nghĩ là như vậy nhưng thân phận của Mộ Dung Gấm còn đó, coi như có phần thưởng này thân phận kia cũng cho phép họ khinh thường, cho nên trong lòng liền lấy lại cân bằng.

      Chỉ có Tôn Phỉ Phỉ và Đông Phương Hiểu thiếu chút nữa vo hỏng khăn trong tay, cắn nát răng. Đáng chết, lại bị nàng làm cho náo động rồi!

      Đông Phương Nhuận phức tao nhìn Mộ Dung Gấm. Gương mặt khả ái hồng hồng, muốn lại thôi, cuối cùng vẫn lên mà xoay người vào xem Tô Diệp Ngâm.

      Giải quyết chuyện bên này xong, Đông Phương Khải mới bắt đầu trừng phạt người quỳ đất sám tội. Nhưng cũng chỉ là phạt , nửa năm bổng lộc, úp mặt vào tường sám hối, cứ như vậy mà bỏ qua!

      Ở bên dòng suối , Mộ Dung Gấm mình đứng cỏ, tay thả vào trong nước chà xát. Nàng thích nhuốm máu, thích chút nào, thậm chí là có cảm giác buồn nôn. Cho nên sau mỗi lần dính máu, nàng đều tắm lần rồi lại lần, tắm cho đến khi trong lòng khó chịu nữa mới thôi!

      Nắm nắm cỏ xanh bên cạnh, siết chặt sau đó dùng lực chà xát tay mình, bao lâu ngón tay trắng noãn dính màu xanh của cỏ.

      Trong lúc Mộ Dung Gấm chuẩn bị tiếp tục chà xát tay, trước mặt nàng xuất đôi giày đen thêu kim long cao quý. Sau khắc mu bàn tay nàng được đôi tay thon dài nắm……
      tú cầuDion thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :