1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 25: Có chút tà ác

      bàn tay thon dài, xương khớp ràng nắm lấy tay của Mộ Dung Gấm, bàn tay khác lấy ra khăn gấm màu xanh dương, làm ướt, sau đó đặt ở tay Mộ Dung Gấm bắt đầu lau chùi, từng chút từng chút, vô cùng nghiêm túc.

      Mộ Dung Gấm ngẩng đầu, chống lại gương mặt nghiệt tuấn tú của Sở Dạ. Khoảng cách gần như vậy, càng cảm thấy dễ nhìn. giờ phút này khẽ cúi đầu, hai mắt nghiêm túc vô cùng. Có lẽ bởi vì cỏ xanh dễ ràng rửa cho nên lông mày khẽ nhíu, mà bộ dáng này của lại khiến động lòng người nhất.

      Có lẽ bị vẻ chăm chú của Sở Dạ hấp dẫn, Mộ Dung Gấm cư nhiên quên mất phải rút tay lại, sau đó cứ như vậy ngơ ngơ ngác ngác nhìn , mặc cho dùng chính tay mình từng chút từng chút lau chùi sạch !

      “Tốt lắm!” Nhìn bàn tay khôi phục lại màu da, Sở Dạ cực kỳ hài lòng với kiệt tác của mình.

      Trong nháy mắt Mộ Dung Gấm mới phục tinh thần, thu tay mình lại: “Sao ngươi lại ở đây?”

      Nghe xưng hô của nàng, mày kiếm của Sở Dạ nâng lên, gọi là “Sở hoàng”, che giấu trước mặt nữa sao? biết tại sao, trong lòng cảm thấy vui vẻ, mà thanh lại mang theo chế nhạo: “Vốn dĩ là tản bộ, tuy nhiên lại nhìn thấy đứa ngốc ở bờ song ngược đãi bàn tay của mình. Cuối cùng nhìn nổi nên ta giúp tay.”

      Khóe mắt Mộ Dung Gấm chợt co rúm, cư nhiên nàng lại bị người ta là “đứa ngốc”, hơn nữa lại là tên hoàng đế khốn khiếp đáng chết này!

      “Ồ! Đó phải là Sở hoàng và Cẩm Hoa quận chúa hay sao?” thanh kinh nghi* vang lên, Tôn Phỉ Phỉ cất bước tới, hung hăng trợn mắt nhìn Mộ Dung Gấm cái, nhưng khi quay đầu nhìn về phía Sở hoàng dáng vẻ yểu điệu, cười tự nhiên: “Tham kiến Sở hoàng, ngờ Sở hoàng cũng ở đây, đúng lúc nha!”

      *Kinh nghi: Kinh ngạc+nghi ngờ. (Cái con mụ Phỉ Phỉ này đúng là cái dạng chen ngang mà. Mất cảnh đẹp)

      “Thái tử phi có chuyện gì sao?” Sở Dạ đứng dậy chắp tay, chỉ là hơi thở còn như trước, trở nên lạnh lùng hơn.

      Nghe được thanh từ tính của Sở hoàng, Tôn Phỉ Phỉ hồi xuân tâm nhộn nhạo, vất vả mới bình phục được kích động trong lòng, dịu dàng : “Chẳng qua là cảm thấy nơi đó có chút phiền muộn, cho nên ra ngoài chút, lại nghĩ được gặp Sở hoàng!”

      Mộ Dung Gấm đem màn này nhìn ở trong mắt, trong mắt lóe lên tia tà ác. Ai kêu Sở Dạ vừa rồi nàng như vậy, thể trách nàng thất đức nha, đứng lên : “Ta đột nhiên nhớ tới có chuyện cần làm, cáo từ trước! Thái tử phi mình ở chỗ này tản bộ an toàn, bằng Sở hoàng hãy theo bồi thái tử phi !”

      Dứt lời, Mộ Dung Gấm rất nghĩa khí bước , cần quay đầu nàng cũng có thể tưởng tượng vẻ mặt Tôn Phỉ Phỉ là xuân tâm nhộn nhạo, mà Sở Dạ lại đen như đít nồi!(Thâm~.~!)
      Trở lại lều trại, xa xa Mộ Dung Gấm nhìn thấy Đông Phương Hiểu cùng mấy vị thế gia tiểu thư chuyện, bộ dáng rất vênh váo hả hê. Mắt chuyển cái, Mộ Dung Gấm kéo cung nữ lại, đưa cho đĩnh bạc hỏi: “Ngươi cho bát công chúa, rằng…….” ( còn từ gì để . Ngẩng cổ nhìn lên trời cười ha ha, chỉ trách Dạ số phận hẩm hiu chứ đừng trách chị Cẩm thù dai)
      Nhìn cung nữ chạy tới, lặng lẽ gì đó với bát công chúa, sau đó lập tức thấy sắc mặt của Đông Phương Hiểu kịch biến, mang theo mấy cung nữ hấp tấp chạy hướng dòng sông!

      Mộ Dung Gấm có thể tưởng tượng cảnh tượng hai người chạm mặt, khỏi như ý cười tiếng, cười được lúc nàng mới kịp phản ứng, nàng làm gì vậy? Này cũng phải là chuyện tình nàng nên làm, lúc nào nàng lại trở lên tà ác như vậy?

      Xoa xoa mặt của mình, để cho mìh tỉnh táo chút: Đều do Sở Dạ làm hại!

      Lúc Đông Phương Nhuận ra, nhìn thấy Mộ Dung Gấm vỗ vỗ mặt mình, bị vẻ đáng của nàng thu hút, ngược lại nhìn vô cùng tốt. Phục hồi tinh thần, ý thức được mình nghĩ gì, nhất thời mặt đỏ rực, nhanh chóng xoay người tránh . vất vả bình phục tâm tình,mới nhớ tới mình là muốn lời cảm ơn với Mộ Dung Gấm, cám ơn nàng cứu tiểu di. Vì vậy xoay người ra ngoài, nhưng Mộ Dung Gấm còn ở đó…… Bởi vì chuyện xảy ra như vậy, chuyện săn thú bị ngưng nửa ngày, ngày thứ hai lại tiếp tục. Chỉ là Mộ Dung Chinh thể tham gia, Mộ Dung Gấm lại bị Đông Phương Khải điểm danh, thể cưỡi ngựa theo!

      Rốt cuộc cũng được chơi, người vui nhấy là Mộc Hương. Cưỡi ngựa xông lên trước. chỉ đáng tiếc là khả năng cưỡi ngựa của nàng giống nhau, tài bắn cung cũng giống nhau, con ngựa vừa vừa nghỉ, luôn nghe lời. Tài bắn cung lại càng thê thảm nỡ nhìn, bắn nửa ngày, tên còn chưa tới năm mét liền tự do rơi xuống, chớ có săn bắn con vật.

      “Uhm!” Mộc Hương bẹt bẹt miệng, mặc dù có chút ủ rũ, nhưng mà khắc sau lại tinh thần lại phấn chấn, tiếp tực vỗ con ngựa nghe lời vọt .

      Đường Trúc ở phía sau nhìn nàng ta, có loại kích động muốn xách nàng ta vứt bỏ, là quá mất mặt rồi……

      Ngược lại Mộ Dung Gấm lại cảm thấy cái gì, nếu Mộc Hương có thể bắn trúng, đó mới là kỳ quái.

      Mấy con thỏ rừng kinh hoảng chạy qua, Đường Trúc nhìn về phía Mộ Dung Gấm: “Tiểu thư bắn sao?”

      Mộ Dung Gấm nghe thấy vậy, lúc này mới chậm rãi cầm cung lên, nhận lấy tên Đường Trúc đưa tới, thoáng dùng sức, tìm đường bắn, nhắm ngay con thỏ trắng, sau đó buông lỏng tay, vèo nhát bay ra ngoài. Mộ Dung Gấm than : “Đáng tiếc, bắn trúng!”

      Nhưng Mộ Dung Gấm vừa cảm thán dứt, mũi tên khác bắn trúng con thỏ này, hơn nữa còn bị cố định mặt đất.

      Hai binh lính phụ trách nhặt con mồi chạy tới, nhưng bọn chúng cũng nhặt con mồi lên ngay mà trước hết rút mũi tên ra, sau đó đem mũi tên mà Mộ Dung Gấm bắn trúng cắm vào thân thể con thỏ. người trong đó cầm thỏ tới, cung kính : “Tham kiến quận chúa, đây là thỏ của ngài.”

      Mộ Dung Gấm và Đường Trúc đồng thời giật giật khóe miệng, chuyện ăn gian này cũng quá ràng, hơn nữa…… Con thỏ này đáng thương, chết rồi còn bị ghim xuống đất……

      Cảm thấy có ánh mắt nhìn, Mộ Dung Gấm ngẩng đầu nhìn, thấy Đông Phương Nhuận nhìn nàng. Mà sau khi nàng nhìn tới, lập tức kiêu ngạo xoay đầu , giống như là khinh thường, nét mặt kia Mộ Dung Gấm có chút dở khóc dở cười.
      tú cầuDion thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 26: Đông Phương Thực vô sỉ

      Bởi vì có Đông Phương Nhuận thỉnh thoảng giúp tay ăn gian, cho nên ba người Mộ Dung Gấm phải là có thu hoạch, Mộc Hương càng thêm giữ chặt con mồi chịu thả, giống như những con vật kia đều là do nàng ta bắn được.

      Ban đêm sau khi săn thú xong, thể thiếu dạ tiệc bên đống lửa. Tất cả con mồi săn được đều được mang xử lý, chỉ chờ tới tối dành cho mọi người thưởng thức mỹ vị.

      Đuổi Mộc Hương và Đường Trúc , Mộ Dung Gấm lúc này mới nhìn Mộ Dung Chinh vẫn muốn lại thôi với nàng: “Phụ thân, có việc gì vậy?”

      Mộ Dung Chinh sắc mặt phức tạp, do dự chốc lát rồi mới : “Tô tiểu thư tỉnh, muốn gặp con lần!”

      Mộ Dung Gấm gật đầu tỏ vẻ biết: “Con thăm nàng chút!”

      Nhìn bóng lưng Mộ Dung Gấm rời , Mộ Dung Chinh biết tại sao trong lòn hốt hoảng: “Cẩm nhi……”

      Mộ Dung Gấm xoay người: “Phụ thân còn có chuyện khác?”

      Mộ Dung Chinh há miệng, mới phát mình biết nên cái gì, bất đắc dĩ phất tay cái: “Thôi! có, con !”

      Mộ Dung Gấm hồ nghi nhìn cái, nhưng hỏi nhiều, xoay người hướng lều trại phía xa, xa xa nhìn thấy thân tỏa ánh sáng vàng nhạt. Tôn Phỉ Phỉ và Đông Phương Hiểu đứng chung chỗ, hai người giương cung bạt kiếm, tựa hồ cãi vã cái gì đó. Mộ Dung Gấm nhịn được cong môi, nghĩ đến trong thời gian ngắn hai người này tìm đến biết bao nhiêu phiền phức cho nàng rồi!

      Vén rèm lên, Tô Diệp Ngâm vẫn như cũ nằm giường, bên cạnh nha đầu đoan chính cầm bát thuốc từng chút từng chút đút cho nàng. Thấy Mộ Dung Gấm vào, Tô Diệp Ngâm phất tay bảo nha đầu kia rời , khổ sở cười tiếng: “Nàng tới rồi!”

      Mộ Dung Gấm ngồi vào bên giường của nàng, sắc mặt bình thản nhưng hàm chứa cảm kích: “Nàng cứu phụ thân ta mạng, cám ơn!”

      Tô Diệp Ngâm cũng bởi vì câu cảm tạ của Mộ Dung Gấm mà cảm thấy vui mừng, quay đầu sang bên, giống như nhớ lại: “Sáu năm trước, ta từng theo mấy đường huynh đường muội đến biên cương, bởi vì nơi đó là thảo nguyên rộng rãi nhất cùng với những con ngựa béo tốt. Nhưng khi chúng ta tới, chờ đợi chúng ta phải là thảo nguyên mà là đám tặc hung thần sát ác. Bọn họ cướp của giết người, vô ác bất tác, vừa xông lên liền chặt cánh tay của đường huynh ta, sau đó tranh cướp tài sản của chúng ta. Khi đó, mọi người đều cực kỳ sợ hãi, ta thậm chí nghĩ chết tại nơi này. Nhưng ngay sau đó, Mộ Dung tướng quân và hai vị tướng sĩ ngang qua. chút do dự ra tay tương trợ, cũng bị thương, nhưng lại đem tất cả các ác tặc chém chết toàn bộ, cứu mạng của chúng ta!”

      “Khi đó toàn bộ bọn họ đều bị dọa đến dám nhúc nhích, chỉ có ta nhìn , nhìn sợ hãi chút nào đánh nhau với ác tặc. Khi đó ta liền cảm thấy là nam tử dũng cảm nhất thế giới. Khi bị thương, ta nghe thấy có người gọi là Mộ Dung tướng quân. Sau đó ta mới biết, ra chính là người được gọi là “chiến thần” tướng quân!”

      “Ta đối với Mộ Dung tướng quân là cảm kích và cảm ơn. Hành động hôm qua, tất cả là vì báo đáp ơn cứu mạng ngày đó. Cho nên nàng có thể yên taamm!”

      Mộ Dung Gấm thu liễm ánh mắt, Tô Diệp Ngâm mặc dù đơn thuần, nhưng ngốc. Cho nên nàng ta cái gì cũng đều nhìn ra. Chỉ là nàng ta có cầu xin khác, chỉ cho Mộ Dung Gấm biết,nàng ta chấp nhận, nàng ta giành người với nàng!

      Khin Mộ Dung Gấm lần nữa nhìn về phía Tô Diệp Ngâm, ánh mắt tự chủ có tia thưởng thức, cũng có tia giãy dụa, nhưng tia giãy giụa kia được che giấu ở chỗ sâu nhất của con ngươi, thể thấy bóng dáng: “Ta có thể đồng ý với nàng ba điều kiện!”

      Tô Diệp Ngâm gì, nàng ta biết Mộ Dung Gấm có thể vì nàng ta làm những gì. Nhưng nàng ta biết, có chuyện, nàng ta tuyệt đối thể cầu!

      Thời điểm dạ tiệc, Mộ Dung Gấm có chút tâm nặng nề, Mộc Hương cắt khối thịt thỏ mang tới, lấy lòng cười tiếng: “Tiểu thư, có chuyện gì mà người nản lòng, thoái chỉ? Cười mà! Có chuyện gì đau lòng có thể ra!”

      Mộ Dung Gấm nhận lấy thịt thỏ, nhưng lên tiếng. Khóe miệng hơi nâng, nhàn nhạt cười. Mộc Hương thấy vậy, cười tươi, sau đó lại phấn đấu với thỏ nướng trước mặt mình!

      Mộ Dung Gấm nhìn Mộc Hương chút, sau đó quay đầu hỏi Đường Trúc: “Ban đầu tại sao ta lại nhận nha đầu Mộc Hương này?”

      Đường Trúc giựt giựt khóe miệng, Vấn đề của Mộ Dung Gấm hỏi là tâm khảm trong lòng, nàng vẫn muốn hỏi hay sao! Nàng được tiểu thư cứu, sau đó lòng dạ theo nàng. Nàng có võ công, có độc thuật, ám khí càng xuất quỷ nhập thần. Nàng vẫn cho là chính mình mới có tư cách theo tiểu thư, nhưng……

      Đường Trúc còn nhớ , lần đầu tiên gặp Mộc Hương, nàng ta là tiểu khất nhi lôi thôi lếch thếch. Vì lấp bao tử đuổi theo con gà con của người ta. Con gà kia ràng chỉ là con gà chừng tháng tuổi, tiện tay có thể bắt được. Nhưng Mộc Hương lại phải đuổi theo nó tơi nửa ngày, lông cũng bị rút hết. Nàng dám khẳng định từ khi ra đời đến giờ, lần đầu tiên nhìn thấy người đần như thế. Cuối cùng nàng nhịn được, ra tay bắt lấy con gà, sau đó đặt vào tay của nàng ta.

      Sau đó……Sau đó nàng ta theo bọn họ, sống chết vẫn theo. Cuối cùng Mộ Dung Gấm cười tiếng, từ đó nhận Mộc Hương. Sau đó nàng cùng với người ngu nhất thế giới này ở cùng nhau……

      Mộ Dung Gấm hỏi như vậy, nàng tự nhiên như vậy. Suy nghĩ chút, rốt cuộc được từ ngữ thích hợp: “Đại khái, là bởi vì nàng ta đơn thuần!” Đần và ngu xuẩn, cùng nghĩa với đơn thuần, như vậy chắc là sai

      Mộ Dung Gấm nghe vậy cũng nhịn được nâng khóe mắt: “Quả đủ đơn thuần……”

      “Tiểu thư, hai người chuyền gì vậy?” Mộc Hương thấy hai người thần thần bí bí, lập tức vây lại, trong tay còn cầm cái chân thr để gặm……

      ! Thịt thỏ này rất ngon! Em cảm thấy sao?” Mộ Dung Gấm rất phúc hậu lừa dối nàng “đơn thuần” này. Căn bản Mộc Hương phản ứng kịp, “ha ha” cười tiếng, nỗ lực nhai vài miếng thịt rồi nuốt xuống: “Vâng, ăn ngon!”

      Đường Trúc nhìn nổi, trực tiếp quay đầu nhìn về phía khác!

      Bữa tiệc đến nửa đêm, Mộ Dung Gấm ngồi yên, xoay người chuẩn bị hóng mát chút. Nhưng vừa mói được xa, nàng liền bị người ngăn cản. Ánh mắt lạnh lùng nhìn về người tới: “Vương gia, có chuyện gì sao!”

      Qua ba tuần rượu, giờ phút này Đông Phương Thực có chút men say, nhưng đầu óc vẫn còn thanh tỉnh. Điều giấu trong lòng lâu rốt cuộc cũng ra: “Ngày hôm qua nàng vì bổn vương mạo hiểm, bổn vương vui mừng……”

      “Vương gia hiểu lầm, ta qua, ta chỉ là vì báo đáp ân tình Tô tiểu thư cứu phụ thân!” Mộ Dung Gấm lạnh lùng .

      Đông Phương Thực lắc đầu cái, ngẩng đầu muốn sờ mặt Mộ Dung Gấm: “Chờ bổn vương trở về, phải cầu xin phụ hoàng cho nàng gả cho ta. Ta để cho nàng thuận lợi vui vẻ gả tới, so với chính phi của bổn vương, chỉ cần nàng lòng đối với ta, ta nhất định chuyên sủng mình nàng……”

      Mi mắt Mộ Dung Gấm nhịn được chớp hai cái, cuối cùng nghe vô, giơ tay vung lên, bột trắng bay trong khí, Đông Phương Thực hét lên tiếng rồi ngã gục. Mộ Dung Gấm nhìn , trực tiếp vòng qua. Ngày hôm qua làm bị thương phụ thân nàng, bởi vì thời cơ chưa tới, cho nên nàng tạm thời ra tay. Nhưng nếu dám cầu xin thánh chỉ, nàng tuyệt đối lập tức giết ___ ___ tuyệt do dự!
      tú cầuDion thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 27: Thái y viện

      Mấy ngày săn thú trôi qua rất nhanh, bởi vì Mộ Dung Gấm là người khiêm tốn, hơn nữa lại cố ý thu lại hơi thở của mình, khiến cho người ta chú ý đến tồn tại của mình. Cho nên trong khoảng thời gian này cơ hồ ai tới quấy rầy nàng!

      Vừa mới trở lại phủ tướng quân, lập tức liền có quan phục được mang tới, là quan phục ngũ phẩm. Bởi vì Mộ Dung Gấm là nữ nhi, cho nên tướng quân cải đổi chút, coi như là tục khí nhưng cũng tính là đẹp mắt! Trừ quan phục, còn có thánh chỉ phong bổ và lệnh bài tiến vào hoàng cung!

      “Ha ha! Tiểu lợi hại, cư nhiên làm quan ngũ phẩm. Quả thực tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả*!”

      *Trước có ai mà sau này cũng khó có người như vậy.


      “Tất nhiên, cũng nhìn tiểu của chúng ta là ai!”


      “Ha ha!”

      Nghe hai người lớn như vậy, Mộ Dung Gấm bất đắc dĩ quay đầu: “Hai vị thúc thúc giễu cợt Cẩm nhi rồi!”

      “Ai! Giễu cợt? Chúng ta mừng thay tiểu được ư?”

      “Đúng vậy! Từ xưa đến nay nữ nhi làm quan rất ít, hôm nay tiểu được phong quan ngũ phẩm, hơn nữa còn được hoàng thượng đích thân phong. Được đặt trong sử sách, đây là điều rất long trọng!”

      Văn Tử Khiêm vào, tay vẫn là bút Lang Hào rời người: “Cẩm nhi mai phải lập tức , mặc dù có quá nhiều người khi dễ con, nhưng con phải cẩn thận. Quan trường phức tạp, lòng người hiểm ác, nhất là con lại vào hoàng cung, cẩn phải cẩn thận hơn!”

      “Nghĩa phụ an tâm. Cẩm nhi hiểu!” Mộ Dung Gấm gật đầu cái, ngay sau đó thanh trở lên trầm muộn: “Mọi người phải rồi ạ?”

      Lần này, Triệu Thành và Vương Vũ cũng cười được nữa. Bọn họ cũng muốn, nhưng đây là sứ mạng của bọn họ: “Hồi triều báo tình tình chiến chỉ cần nửa tháng. tại chúng ta tháng có thừa, cũng thỏa mãn rồi!”

      “Tiểu cũng cần lo lắng, chúng ta chăm sóc tướng quân tốt, còn có đám tiểu tử kia!”

      Mộ Dung Gấm khẽ rũ mắt: “Khi nào ?”

      “Hôm nay!” Trả lời là Văn Tử Khiêm, vỗ vỗ Mộ Dung Gấm: “Nha đầu ngốc, đừng lo lắng, ba năm sau chúng ta còn trở lại!”

      Ba năm, lại ba năm……. Mộ Dung Gấm gật đầu cái: “Con hiểu, con phân phó người chuẩn bị đồ!”

      Chờ Mộ Dung Gấm rời , Vương Vũ nhịn được khóc lên: “Ô, ta bỏ được! Lần sau gặp tiểu là ba năm sau rồi!”

      Triệu Thành cũng khó chịu, đối với bọn họ mà , sống chết phải là vấn đề cần quan tâm nữa rồi. Mối quan tâm duy nhất của bọn họ cũng chỉ là ba năm lần được trở lại nơi ấm áp_Mộ Dung tướng phủ này. tại phải , ai muốn đây?

      Mộ Dung Gấm đường tới hậu viện, xa xa có thể thấy được đám tướng sĩ chơi cùng bọn . Cưỡi ngựa, nhảy cao, mặc cho những đứa bé kia gây thân mình, nghĩ đến là nõ bỏ. Cho nên đây chính là thời gian hưởng thụ cuối cùng của bọn họ. Hôm này vài quốc gia biến đổi, chừng ngày nào đó xảy ra chiến tranh. Hôm nay từ biệt, có thể ba năm sau vẫn có thể nhìn lần nữa, nhưng cũng có thể……. Vĩnh viễn thấy……

      Có lẽ lá rơi mùa thu quá bi thương, khiến Mộ Dung Gấm cũng có cảm giác phiền muộn, quả nhiên…… Nàng vẫn cách nào thích được mùa biệt ly này……

      Ngày thứ hai, Mộ Dung Gấm dậy sớm, gọi Đường Trúc và Mộc Hương hầu hạ mặc y phục. Từ xuống dưới, y phục vừa người, đem đến cho nàng thêm nhiều khí. Mộc Hương nhịn được vây quanh Mộ Dung Gấm vài vòng, khen: “ ra tiểu thư mặc y phục này lại đẹp như vậy!”

      Đường Trúc liếc nàng cái: Tiểu thư mặc gì mà chẳng dễ nhìn!”

      Mộc Hương cũng liếc lại cái, nhưng lại mạnh miệng với Đường Trúc, coi như chấp nhận cách này!

      Bởi vì đau lòng nữ nhi, cho nên Mộ Dung Chinh tự mình hướng hoàng thượng cầu xin. Chấp thuận Đường Trúc mang kiếm vào cung, dễ dàng bảo vệ Mộ Dung Gấm. Mà Mộc Hương dĩ nhiên là quấn lấy tiểu thư nhà mình muốn theo rời!

      Vừa tới cửa cung liền có thái giám hướng dẫn nhận Mộ Dung Gấm. Thái giám tới đón nàng tới hai mươi tuổi, môi hồng răng trắng, cười lên mang theo chút xấu hổ: “Quận chúa, nô tài là An Dương, thuộc thái y viện. Về sau trong quá trình ngài nhậm trức ở thái y viện, có chuyện gì liền phân phó với nô tài!”

      “Phân phó ngươi, vậy chúng ta làm gì?” Mộc Hương có chút tức giận nhìn chằm chằm tên thái giám muốn giành chén cơm của mình.

      An Dương hiền hòa cười tiếng: “Tỷ tỷ đùa, tỷ tỷ đương nhiên là theo bên cạnh quận chúa. Tiểu nhân chính là người chạy việc. Các tỷ tỷ quen với hoàng cung, có chuyện gì lienf phân phó, như vậy dễ dàng hơn!”

      “Vậy cũng sai biệt lắm!” Mộc Hương che miệng cười trộm, nghe hoàng cung có rất nhiều món ngon, ha ha ……

      Đường Trúc đánh cái vào đầu của nàng ta, đánh bayhoang tưởng giới hạn của nàng . Gật đầu với An Dương cái: “Làm phiền ngươi!”

      Mộc Hương che đầu, trừng mắt kháng nghị. Đáng tiếc có người để ý nàng! Mộc Hương nghĩ: ô ô ô, luôn bị Đường Trúc đè ép, là số mạng bi thảm……

      phiền toái!” An Dương xấu hổ cười tiếng, khom lưng làm dấu tay mời với Mộ Dung Gấm: “Quận chúa mời theo nô tài!”

      Thái y viện là ở hoàng cung nhưng cũng thể hoàn toàn coi là vậy. Hoàng cung chia làm rất nhiều nơi, đại khái cũng coi như là bốn khu vực: Kim Loan điện dùng để các thần tử vào triều và Ngự Thư Phòng đồng thời là chính điện, là nơi cao nhất trong bốn khu vực hành chính. Khu vực thứ hai chính là nơi bao vòng ngoài hoàng cung: Ngự lâm quân. Khu vực thứ ba là các ngành phục vụ riêng cho hoàng cung, bao gồm ăn, mặc, ở mà Thái y viện nằm trong đó. Nhưng so với những ngành khác, Thái y viện chính là lớn nhất, hơn nữa tỷ lên người nhớ đến cũng lớn hơn. Khu vực thứ tư còn lớn hơn, đó chính là hậu cung của hoàng đế, đặc biệt là nơi ở của phi tử.

      Bốn khu vực mặc dù cùng tồn tạo trong hoàng cung, nhưng lại phân biệt rất nghiêm khắc. Nhất là bên ngoài khu vực hậu cung, được phòng thủ rất nghiêm, đương nhiên là sợ bị Đế vương đội nón xanh!

      Trừ khu vực thứ nhất ở ngoài, Thái y viện cũng coi như là gần hậu cung nhất. Bởi vì ngộ nhỡ hậu cung cò người nào đó ốm đau cũng phải ngay lập tức có mặt!

      An Dương mặc dù nhìn tuổi còn , nhưng hiểu được tương đối nhiều. Dọc theo đường vẫn giới thiệu công việc Mộ Dung Gấm nên làm. ra rất đơn giản, làm chút tạp dịch tại Thái y viện, ví dụ như là sửa sang lại dược liệu, quản lý trương mục hàng ngày. Công việc rất dễ dàng!

      Khi vừa đến Thái y việ, Mộ Dung Gấm nhìn thấy màn vô cùng hung vĩ, mười mấy ngự y xếp thành hàng, lấy viện trưởng Ngô đại nhân làm đầu, cười vô cùng “thân thiết” với Mộ Dung Gấm: “Hoan nghênh quận chúa tới Thái y viện của chúng ta. Ở đây là tất cả thái y trong viện, nếu như quận chúa có gì cần, xin cứ việc phân phó!”

      Mộ Dung Gấm mở tầm mắt: Viện trưởng Ngô, ta chỉ là chức quan nho , ngươi làm như vậy nếu như truyền sợ rằng lại tưởng rằng ta tự cao tự đại!”

      “Quận chúa đúng! Vậy chúng ta giải tán!” Viện trưởng Ngô vẫn vẻ lấy lòng như cũ, nhìn về phía An Dương mặt lập tức sưng lên, giả bộ uy nghiêm: “An Dương! Ngươi từ nay về sau phải hầu hạ quận chúa cho tốt, thể để có chuyện may!’

      “Dạ!”

      “Ừm!” Làm bộ gật đầu cái, sau đó phất tay kêu mọi người giải tán rồi mới chắp tay cáo từ với Mộ Dung Gấm rồi rời .

      Mộ Dung Gấm im lặng, nghĩ muốn lấy lòng nàng, lại bày uy quan, ràng……

      “Viện trưởng, nàng ta phải chỉ là chức quan nho thôi hay sau? Mặc dù nàng ta là quận chúa nhưng nơi này là Thái y viện, tại sao chúng ta phải cung kính với nàng ta như vậy?” thái y bất mãn với viện trưởng Ngô. Theo ý , dù là quận chúa nhưng chẳng qua cũng chỉ là tiểu nha đầu được phong, cũng phải là công chúa hoàng gia, bọn họ sao phải đối đãi như vậy?

      Viện trưởng Ngô vuốt râu, bình chân như vại thở dài : “Ngươi a! là thiển cận, nàng ta là nữ nhi duy nhất của Mộ Dung Chinh, Mộ Dung Chinh là ai? Trong triều đình, ngay cả ba vị quốc công đều phải nể ba phần. lại chỉ có nữ nhi bảo bối, hận thể cưng chiều đến trời được. Nếu như người nào đắc tội với nàng ta đồng nghĩa là đắc tội với Mộ Dung Chinh. Đến lúc đó Mộ Dung Chinh ở trước mặt với hoàng thượng, mất quan cũng chỉ là chuyện ! Hơn nữa hoàng thượng có tính cho nàng ta gả, ngươi nhìn nảng ta bây giờ chỉ là quận chúa, chừng đến lúc đó lại được,……. E hèm!

      Câu kế tiếp viện trưởng Ngô , nhưng tất cả cũng hiểu. Mộ Dung Chinh cầm quyền phương, chỉ cần đầu phục phái nào, tỷ lệ hoàng tử phái đó làm hoàng thượng tăng gấp đôi. Đến lúc đó nữ nhi của gả , đó phải là……
      tú cầuDion thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 28: Bị để ý tới

      buổi sáng, Mộ Dung Gấm trừ việc sờ sờ chút vật liệu ra hề có việc gì khác. Chỗ tốt của thái y viện chính là vô cùng đầy đủ dược liệu, nhất là những dược liệu trân quý, nàng tìm được nơi này cũng có. Mặc dù nàng kích động muốn lấy nhưng dược liệu ở Thái y viện đều được ghi lại, ít chút gì liếc mắt cũng có thể phát được. Vì muốn phiền toái cho bản thân vẫn nên là thôi!

      “Dược liệu dược liệu, lại là dược liệu…….” Mộc Hương đứng ở nia phía bên , lần thứ n chán than thở. Trước kia theo tiểu thư ở trong núi, ngày ngày đều vò dược liệu, nguyên tưởng rằng tiểu thư làm quan khẳng định được chơi nhiều, kết quả vẫn phải giày vò những dược liệu này. Ai, đoán chừng chơi đùa chút người nàng cũng có thể lấy được ra dược liệu rồi!

      Đường Trúc: ngươi xác định phải lôi thôi?

      “Hồng xin……” thái giám dẫn nữ nhân mặc cung trang vào, nhìn dáng dấp chắc là cung nữ, nhưng cấp bậc cao, nhìn vẻ mặt thái giám dẫn đường là biết.

      Nữ nhân được gọi là Hồng tới, vẻ mặt cao ngạo, giống như những tần phi kia, biết còn tưởng nàng ta là chủ tử!

      “Ngươi…… Phó ngự y Mộ Dung, công chúa chúng ta thoải mái, sai người quan chẩn!” Hồng tới trước mặt Mộ Dung Gấm ngẩng cao đầu .

      Mộ Dung Gấm ngẩng đầu: “Nhìn chẩn là chuyện của thái y, thế nào cũng tới phiên phó ngự y ta, công chúa các ngươi tìm lộn người!”

      Hồng khình miệt liếc mắt: “Coi như chẩn được, công chúa triệu kiến,ngươi có thể . Nhanh lên chuẩn bị chút rồi với ta, nếu công chúa sốt ruột chờ, khiến cho ngươi dễ chịu hơn đấy!”

      “Hắc!” Mộc Hương nằm bàn cười, nữ nhân này ngu xuẩn, lại còn dám chuyện như vậy với tiểu thư, quả chính là muốn sống!

      Mặc dù Mộc Hương gì, nhưng Đường Trúc lại nhìn ra được nàng ta nghĩ cái gì, nhất thời có cảm giác như thiên lôi giáng, Mộc Hương thông minh như vậy cũng nhìn ra được người ngu xuẩn…… Sợ rằng phải là loại ngu xuẩn……

      “Ngươi cười cái gì? Dã nha đầu kia ở đâu ra, có quy củ!” Hồng tức giận mắng.

      Mộc Hương trừng lại: “Ta là nha đầu của tiểu thư nhà ta, thế nào? phục à?”

      “Ngươi……’ Hồng vừa định mắng lại, lại bị Mộ Dung Gấm cắt đứt: “Nàng ta là nha đầu của ta, thuộc về trong cung, muốn dạy dỗ cũng tới phiên ngươi. Còn nữa, trở về với công chúa nhà các ngươi, ta tại là quan viên triều đinh, theo luật lệ, công chúa có quyền triệu kiến ta!”

      “Lớn mật, ngươi dám bất kính với công chúa!”

      “Con mắt nào của ngươi thấy tiểu thư nhà ta lớn mật? Ta cảm thấy được lá gan của ngươi còn lớn hơn, tiểu thư nhà chúng ta đường đường là đại tiểu thư phủ tướng quân, đích thân hoàng thượng phong nhị phẩm quận chúa, lão như ngươi cũng dá rống với tiểu thư nhà ta, trong đầu ngươi toàn bộ là não heo hả?” Mộc Hương vô cùng khinh bỉ nhìn Hồng , hoàn toàn phát ra nàng ta xong câu này Mộ Dung Gấm và Đường Trúc phía sau có vẻ mặt như gặp quỷ.

      Mộ Dung Gấm: nha đầu này thông suốt?

      Đường Trúc: Có thể gặp người ngu xuẩn hơn, cho nên thông minh!

      ………

      “Ngươi…… Ngươi lại dám mắng ta?” Vẻ mặt Hồng như thể tin, bà ta là thân cận của công chúa Đông Phương Hiểu do thái hậu phân cho, ngày thường tới đâu ai cũng phải lấy lòng, ngay cả Liên phi cũng có ba phần tránh né. ngờ hôm nay cư nhiên bị người chỉ vào lỗ mũi mắng, bà ta làm sao có thể chịu được?

      “Hồng ! Nơi này là Thái y viện, phải là Hương Liên cung của ngươi, xin ngươi chú ý lời !” Đừng xem An Dương còn tuổi, nhưng lời luôn có bài bản, nghiễm nhiên dáng vẻ lão thành.

      “Cút ngay, nơi này có chuyện của ngươi!” Hồng giận dữ mắng mỏ, chỉ kém giơ tay cho An Dương bạt tai.

      “Nơi này hình như cũng có phần của ngươi phải!” thanh đột ngột vang lên, đáng tiếc Hồng tức giận, căn bản nghe được, ngược lại : : “Hồng ta ở hậu cung nhiều năm, người nào thấy ta cũng phải nhường tab a phần, ngươi là cái thá gì?”

      Người phía sau giận quá thành cười: “Này Hồng chuts, bổn điện là cái thá gì?”

      “Cái gì?” Nghe vậy, Hồng cứng đờ người, vẻ mặt khó coi tới cực điểm, máy móc xoay người. Minh hoàng áo bào, biết đứng sau lưng bà ta bao lâu, phải là thái tử điện hạ sao? Còn người bên cạnh toàn thân áo đen, hình như là hoàng thượng Sở quốc……

      Sở Dạ tà tứ nhếch môi, thanh lạnh lùng: “Lần đầu tiên biết, thái tử Thiên Khải ở trong mặt lão ma ma chưa là thá gì!”

      “Ầm!” Nước miếng cũng kịp nuốt, hai chân bà ta mềm nhũn quỳ xuống đất, dập đầu cầu xin tha thứ: “Thái tử tha mạng! Thái tử tha mạng! Đều là nha đầu này có quy củ, nô tài chỉ muốn dạy dỗ nàng ta mà thôi, dám bất kính thái tử!”

      Sắc mặt Đông Phương Trạch luôn luôn ôn hòa cũng biến thành lạnh lẽo, thanh vẫn thân thiện như cũ, nhưng nghe vào có cảm giác kinh người: “Người tới, đem nô tỳ xảo quyệt này kéo ra ngoài chết chìm cho bổn điện!”

      “Cái gì? cần! Thái tử tha mạng, tha mạng a!” Hồng ngừng dập đầu, rất nhanh đầu có vết máu. Nhưng những thị vệ kia cũng quản được nhiều như vậy. trực tiếp ra tay. Hồng cực kỳ hoảng sợ, chỉ đành lôi ra kim bài bảo vệ tính mạng: “Nô tỳ là người của Thái hậu, thái tử thể giết, nô tỳ muốn gặp thái hậu!”

      Đông Phương Trạch cười lạnh, ngẩng đầu toát ra khí khái vương giả: “Bổn điện chưa bao giờ biết, đường đường là thái tử mà xử trí được nô tài!”

      Hồng nhất thời biết mình phạm phải lỗi nên phạm, khiêu khích uy nghiêm thái tử, lần này chết rồi. trong lúc Hồng tuyệt vọng, thanh kinh ngạc của Đông Phương Hiểu vang lên.

      “Hoàng huynh, Sở hoàng, các người cũng ở đây!”

      Hồng dùng cả tay chân bò qua, sắc mặt vui mừng: “Công chúa, công chúa, công chúa làm chủ cho nô tài!”

      “Hồng , ngươi làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Đông Phương Hiểu nhìn thấy bộ dạng này của Hồng cũng cả kinh. Ở trong ấn tượng của nàng, Hồng cũng để mẫu phi vào trong mắt. Hôm nay chật vật như vậy, làm sao có thể làm nàng kinh ngạc được.

      “Là Mộ Dung Gấm, chính là nàng, nô tỳ làm theo lệnh của công chúa truyền nàng. Nàng ta chẳng những ra sức khước từ, còn để cho nha đầu kia vũ nhục nô tỳ, thậm chí còn vũ nhục công chúa. công chúa sánh bằng đại tiểu thư phủ tướng quân, còn công chua là heo. Nô tỳ tức giận lý luận với nàng ta, ai biết thái tử tới, nô tỳ vô ý đụng phải thái tử. Thái tử muốn giết nô tỳ. Công chúa, người phải làm chủ cho nô tỳ!” Nhìn thấy Đông Phương Hiểu, Hồng lập tức cho là mình cần chết. Cho nên trút hết tội lên người Mộ Dung Gấm, nhưng có nhìn thấy tất cả mọi người nơi này đều nhìn bà ta với ánh mắt nhìn người ngu ngốc.

      Chỉ là, ngoại trừ Mộc Hương, giờ nàng hoàn toàn bị hai mỹ nam tử Đông Phương Trạch và Sở Dạ mê hoặc, lỗ tai tự động bài trừ hoạt động, chỉ có đôi mắt ngừng tỏa sáng……
      tú cầuDion thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 29: Nàng ta có tư cách

      “Là Mộ Dung Gấm, chính là nàng, nô tỳ làm theo lệnh của công chúa truyền nàng. Nàng ta chẳng những ra sức khước từ, còn để cho nha đầu kia vũ nhục nô tỳ, thậm chí còn vũ nhục công chúa. công chúa sánh bằng đại tiểu thư phủ tướng quân, còn công chua là heo. Nô tỳ tức giận lý luận với nàng ta, ai biết thái tử tới, nô tỳ vô ý đụng phải thái tử. Thái tử muốn giết nô tỳ. Công chúa, người phải làm chủ cho nô tỳ!” Nhìn thấy Đông Phương Hiểu, Hồng lập tức cho là mình cần chết. Cho nên trút hết tội lên người Mộ Dung Gấm, nhưng có nhìn thấy tất cả mọi người nơi này đều nhìn bà ta với ánh mắt nhìn người ngu ngốc.

      Chỉ là, ngoại trừ Mộc Hương, giờ nàng hoàn toàn bị hai mỹ nam tử Đông Phương Trạch và Sở Dạ mê hoặc, lỗ tai tự động bài trừ hoạt động, chỉ có đôi mắt ngừng tỏa sáng……

      “Cái gì?” Trong nháy mắt Đông Phương Hiểu nộ thượng tâm đầu. Vốn hai ngày nay kìm nén đủ, hôm nay lại bị kích thích này, trong lòng lại càng khó chịu. Vốn muốn nổi giận nhưng bởi vì có Sở Dạ, đành cố gắng nhịn, ngược lại : “Hồng , ngươi hồ đồ. Ta chính là công chúa phụ hoàng sủng ái nhất, nàng ta chỉ là nữ nhì của đại thần, làm sao có thể đánh đồng với bản công chúa. Về phần những ngôn ngữ dơ bẩn kia, Hồng chớ lại!”

      Lời này thứ nhất cho thấy nàng ta rộng lượng, thứ nhì là cho Sở Dạ biết nàng ta là công chúa, thân phận cao quý, phải người như Mộ Dung Gấm có thể so được. Ở đây đều là người thông minh, tự nhiên hiểu được ý của nàng ta.

      tại Hồng cực hận Mộ Dung Gấm, hiểu rằng Đông Phương Hiểu có ý tứ bỏ qua cho Mộ Dung Gấm nhất thời quýnh lên, tiếp tục thêm dầu thêm mỡ: “Công chúa! Người là công chúa cao quý, tại sao có thể dễ dàng kẻ bêu xấu người được? Đây chính là đánh vào mặt mũi hoàng gia!”

      Liên lụy tới mặt mũi hoàng gia, nàng ta tin trị được Mộ Dung Gấm.

      “Im miệng! Còn mau đem kéo nô tỳ xảo quyệt này ra ngoài cho bổn điện!” Đông Phương Trạch giận đến cau mày, hiểu bên cạnh thái hậu thế nào lại có thể nuôi thành loại người ghê tởm như thế này.

      “Hoàng huynh! Hồng là người Thái hậu cho hoàng muội, người nể mặt hoàng muội cũng phải nể mặt hoàng nãi nãi chứ, tạm tha nàng !” Đông Phương Hiểu tự nhiên để cho người mình chết , người Thái hậu ban thưởng, mang theo bên mình tiết kiệm được rất nhiều phiền toái.

      Đông Phương Trạch hạ mặt, lần đầu tiên cởi bỏ lớp ngụy trang thuộc về uy nghiêm thái tử của : “Bổn điện giết người bất kính với bổn điện, chẳng lẽ cũng phải nhìn mặt các người? Chẳng lẽ ngươi cho là Thái hậu bao che nô tỳ xảo quyệt như vậy?”

      “Chuyện này……” Đông Phương Hiểu do dự. Bất kính với thái tử chính là bất kính đối với hoàng gia, Thái hậu bảo vệ nô tài như vậy, chỉ là: “Hoàng huynh, như vậy có phải hay cũng nên trừng phạt Mộ Dung Gấm, nàng ta cũng bất kính với công chúa là ta!”

      Sở Dạ nghe vậy, nhìn về phía Mộ Dung Gấm, ánh mắt như muốn : ngươi chọc phải phiền toái, cần vương giúp tay?

      Mộ Dung Gấm trực tiếp dời mắt chỗ khác, nhìn.

      “Đúng là như vậy, chính tai nô tỳ nghe nàng ta vụ nhục công chúa. Nếu như thái tử cử phạt nô tỳ, cũng phải xử phạt nàng, như vậy mới công bằng với công chúa!” Hông hiểu chính mình thoát được nạn chết, cho nên dứt khoát kéo theo Mộ Dung Gấm xuống nước.

      khắc sau, Đường Trúc nhịn được, rút đao của thị vệ đối diện đặt lên cổ Hồng : “Tiểu thư, người này giao cho em xử lý?”

      Mộ Dung Gấm khoát khoát tay: “Nàng ta đủ tư cách, cần dơ bẩn tay em!”

      câu rất cao ngạo, rất tự đại, như Mộ Dung Gấm chuyện đương nhiên! Mộc Hương khó có dịp nghe được câu đó, gật đầu phụ họa. Đường Trúc mặc dù rất đáng ghét, có võ công , lại cũng có danh hiệu nổi tiếng giang hồ, giết cung tỳ đầu heo như vậy, quả mất danh tiếng cao thủ!

      Khóe miệng Đông Phương Trạch nâng lên. Quả cao ngạo. Chỉ là nàng có tư cách, cũng có bản lĩnh! Mà Sở Dạ cũng ngờ nhíu mày, nhìn về Đường Trúc với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Thân phận thủ hạ này có chút quỷ dị, ngày hôm đó giao thủ, võ công của nàng hình như xuất thân từ môn phái bị diệt môn lâu____độc phái nhất, Đường Môn!

      “Mộ Dung Gấm!” Đông Phương Hiểu lần này thực bị chọc tức: “Ngươi giọng điệu lớn , lại dám ở trước mặt Sở hoàng như vậy, quả chính là quá bất kính!”

      “Chẳng lẽ lễ nghi công chúa chính là do ma ma này dạy?”

      “Ngươi có ý gì?” Đông Phương Hiểu đột nhiên bị câu hỏi này của Mộ Dung Gấm làm cho phản ứng kịp.

      Sở Dạ và Đông Phương Trạch tự nhiên nghe được ý tứ lời , phải là mằng nàng ta có lễ giáo hay sao? Đông Phương Hiểu còn muốn điều gì, Đông Phương Trạch cũng nhịn được mở miệng quát lớn: “Đường đường là công chúa của nước lại làm mất mặt trước Sở hoàng, còn mau cút về!”

      Lời này càng khiến Đông Phương Hiểu kinh ngạc, nàng ta chợt hồi hồn, mới nhớ tới hình thái vừa rồi của mình, nhất thời mắc cỡ muốn tìm cái lỗ chui vào. Len lén nhìn Sở Dạ, thấy hình như có chút vui, nhất thời lòng chìm xuống đáy cốc, xấu hổ mang người rời .

      Mà Hồng mắt thấy Đông Phương Hiểu rời , nhất thời kinh hãi: “Công chúa, công chúa cứu nô tỳ!”

      Lần này những thị vệ kia rốt cuộc cũng thông mình lần, nhanh chặn lại miệng của Hồng , sau đó kéo tay nàng ta ra ngoài, hiển nhiên nàng ta thể sống thêm!

      Mộ Dung Gấm dĩ nhiên biết kết cực của Hồng , tuy rằng đáng mất mạng bởi vì mấy câu nhưng nàng cũng lương thiện đến mức cầu cạnh vì người này. Nàng giết bà ta cũng chỉ bởi vì người như bà ta có tư cách để nàng ra tay!

      Khiến Sở Dạ chê cười, trong lòng Đông Phương Trạch dễ chịu, nhưng vẫn duy trì ưu nhã của mình: “Sở hoàng hôm nay thăm Thái y viện, bằng giờ chúng ta về thôi! Chắc hẳn phụ hàng chuẩn bị bàn cờ chờ Sở hoàng rồi!”

      Sở Dạ liếc Mộ Dung Gấm cái, quau đầu chắp tay rời : “ thôi!”

      Bóng dáng màu vàng sậm, động tác dư thừa, bên trong lại có loại khí phách cao quý. cần giống như Đông Phương Trạch ngụy trang hiền hòa, nhưng cũng có thể lung lạc lòng người, cần cố ý uy nghiêm cũng có thể làm cho người ta thần phục, người như vậy quả trời sinh vương giả! Mộ Dung Gấm nhìn bóng lưng Sở Dạ, chẳng biết tại sao mất hồn trong chốc lát.

      Đường Trúc ở bên chịu nổi bộ dạng hoa si của Mộc Hương, dùng quyền đánh vào đầu nàng ta. Mộc Hương che đầu đau hô: “Đường Trúc, cái nữ nhân bạo lực này, có tin hay ngươi cả đời ai thèm lấy?”

      Đường Trúc giật miệng, thèm để ý đến lời uy hiếp của nàng ta: “Đời của ta đều theo tiểu thư, chưa bao giờ nghĩ tới gả . Ngược lại ngươi, nhìn thấy mỹ nam nước miếng liền chảy tràn!”

      Mộc Hương theo bản năng sờ miệng, có nước miếng ư! Nhất thời hiểu được mình bị Đường Trúc lừa, tức giận đến bên miệng nuốt xuống, uất ức nhìn tiểu thư nhà mình: “Ô ô, tiểu thư, Đường Trúc khi dễ em!”

      Mộ Dung Gấm rút rút mắt, bất đắc dĩ xoay người rời ……
      tú cầuDion thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :