1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 30: Tình phụ tử

      Kết thúc ngày công việc,Mộ Dung Gấm, Đường Trúc và Mộc Hương xuất cung, an dương vẫn như cũ tận trách dẫn đường.

      Vừa tới cửa cung, mộ dung gấm liếc mắt nhìn thấy bóng dáng người chờ ở nơi đó, Mộ Dung Chinh dắt hai con ngựa đứng ở cửa cung, cũng để ý tới ánh mắt của những đại thần khác, chỉ nhìn phương hướng cửa cung, chờ đợi nữ nhi của mình.

      “Phụ thân!” Mộ Dung Gấm tăng nhanh hai bước tói: “Phụ thân chờ con sao?”

      Mộ Dung Chinh mỉm cười đem cương ngực trong tay đưa tới: “ lâu bồi phụ thân cưỡi ngựa?”

      Mộ Dung Gấm gật đầu cái, sau đó xoay người nhảy lên ngựa: “Quả ít thời gian!” Nào chỉ ít thời gian, là chuyện của sáu năm trước rồi. Khi đó lần đầu tiên Mộ Dung Chinh dạy nàng cưỡi ngựa, nhưng sau đó lại có thời gian!

      Mộ Dung Chinh cũng xoay người lên ngựa của mình, kéo dây cương: “Vậy hãy để cho ta xem kỹ thuật cưỡi ngựa của con !”

      Mộ Dung Gấm nghe vậy, tròng mắt sáng lên, ngay sau đó gật đầu cái. Sau đó hai người nhìn về phía trước, tâm ý tương thông lẫn nhau, cùng nhau thúc giục ngựa phi ra ngoài!

      Mộc Hương nhìn hai người ở xa, cười khẽ: “Khẳng định tiểu thư rất vui vẻ rồi!”

      Đường Trúc tán đồng gật đầu: “Môi khi tướng quân trở lại đều là bận tối mặt tối mày, tại rốt cuộc cũng có thể rút ra chút thời gian cùng tiểu thư!”

      Tiểu thư rất thương tướng quân, coi như ai , nhưng mọi người đều biết, Mộ Dung Chinh cưng chiều Mộ Dung Gấm, Mộ Dung Gấm kính và lệ thuộc vào Mộ Dung Chinh. dưới phủ tướng quân người nào hâm mộ.

      Ngoại thành, hai người thả chậm tốc đọ song song, Mộ Dung Chinh nhìn phương xa, cuối cùng nhing nữ nhi bên cạnh mình, đường cong cương nghị mặt cũng trở nên nhu hòa: “ ngờ chỉ chớp mắt cái Cẩm nhi của ta lớn đến thé này rồi!”

      Mộ Dung Gấm yếu ớt cười tiếng, trả lời. Lại nghe thấy Mộ Dung Chinh áy náy : “Cẩm nhi, những năm qua phụ thân thể chăm sóc tốt cho con, thậm chí lai khiến con quan tâm ta, xứng chức phụ thân!”

      Mộ Dung Gấm khẽ dao động lắc đầu, thanh nhàn nhạt vang lên: “Đối với con mà , phụ thân là phụ thân tốt nhất, thế giới ai có thể thay thế được. Phụ thân cần tự trách, huống chi con cũng phải là đứa bé cần phụ thân mỗi ngày làm bạn!”

      Cũng bởi vì nàng như vậy, cho nên mới đau lòng hơn! Mộ Dung Chinh trong lòng khổ sở cười tiếng, cũng muốn chăm sóc tốt cho nữ nhi, nhưng là nam nhân, còn có việc mình thể làm, cả hai việc, đúng là thiếu cho nữ nhi của mình. Mộ Dung Chinh nghĩ vậy, nhưng biết Mộ Dung Gấm có cảm giác thiếu nàng, ít nhất trong lòng nàng, có người phụ thân này là thỏa mãn lớn nhất rồi.

      để cho khí trầm xuống, Mộ Dung Chinh sang chuyện khác: “Cẩm nhi hôm nay cũng 15, sang năm là 16 rồi, nương lúc này phải chuẩn bị hôn rồi. biết Cẩm nhi có để ý thế gia công tử nào ?”

      Mộ Dung Gấm bất đắc dĩ cười khẽ: “Phụ thân suy nghĩ gì vậy? Cẩm nhi nghĩ mình gả!”

      Nghe vậy Mộ Dung Chinh nghiêm túc : “Trai lớn lấy vợ lớn gả chồng, đây là chuyện lớn cả đời người. Cẩm nhi nên cẩn thận suy nghĩ, chỉ cần Cẩm nhi coi trọng công tử nhà nào, phụ thân ta lập tức xin hoàng thượng gả. Về sau có phụ thân bảo bọc, tuyệt đối dám khi dễ con!”

      Nghe giọng của , trong lòng nàng ấm áp. Nhưng muốn nàng lập gia đình tuyệt đối thể nào, đừng những thế gia công tử kia nàng đặt trong mắt, ngay cả con cháu hoàng thất, cũng phải xem bọn họ có tư cách ! Nhưng những thứ này thể cho Mộ Dung Chinh nghe, chỉ uyển chuyển : “Cẩm nhi chưa trưởng thành, phụ thân cần gì phải nóng lòng. Huống chi trong khoảng thời gian này Cẩm nhi rời khỏi Vân Đô, nếu như có để ý người nào, Cẩm nhi viết cho phụ thân.”

      Mộ Dung Chinh nghe vậy, suy nghĩ chút rồi gật đầu đồng ý. ra muốn nữ nhi bảo bối của mình gả , chỉ là trong khoảng thời gian này hoàng thượng luôn hữu ý vô ý nhắc tới, hình như có ý tứ gả Cẩm nhi . cũng hiểu hôn của cẩm nhi có dính dấp đến quan hệ lợi ích, nếu như Cảm nhi có mến vị hoàng tử kia, cũng phải để ý đến đạo thánh chỉ này. Ngược lại nếu như Cẩm nhi thích, cũng trả lời hoàng thượng cho tốt, có thể kéo được liền kéo.

      Tránh chuyện hôn , hai cha con bắt đầu tán gẫu số chuyện lý thú, đều là nghe Mộ Dung Chinh đến chuyện tình trong quân doanh. Mộ Dung Gấm mỉm cười nghe, thỉnh thoảng đôi câu, khí vô cùng hài hòa!

      Cách đó xa, Sở Dạ thân cẩm phục màu đen ngồi lưng ngựa, con ngươi hắc diệu thạch chiếu vào màn ấm áp, cuối cùng ngừng mặt Mộ Dung Gấm. nhàng cười, kiêu căng, bất tà mị, lần đầu tiên nhìn thấy mặt nàng lloj ra nụ cười như vậy, nhàn nhạt, nhàn nhạt nhưng lại phát ra từ nội tâm nàng, so với bất kỳ nụ cười nào đều chân hơn.

      gặp qua nhiều kiểu cười, mặc kệ đẹp cớ nào, mê người cỡ nào đều có, tuy nhiên có nụ cười nào như của nàng khiến cảm thấy thư tâm. biết vì sao bài xích nữ nhân này, cái tính tình bá đạo sớm bước tuyên bố, nữ nhân này là của ! ( chính thức công nhận và khẳng định http://***************.com/images/smilies/icon_clap.gif http://***************.com/images/smilies/icon_clap.gif http://***************.com/images/smilies/icon_clap.gif http://***************.com/images/smilies/icon_clap.gif )

      theo sau Sở Dạ là hai đại thị vệ Dương Hạo và Dương Phong liếc mắt nhìn nhau, hiểu vì sao chủ tử của mình vẫn nhìn chằm chàm vào đôi phụ tử người ta, nhất là trong khoảng thời gian này, còn sai bọn họ điều tra tài liệu về Mộ Dung tiểu thư và Mộ Dung tướng quân. Điều tra Mộ Dung tướng quân bọn họ hiểu, Mộ Dung Chinh là chiến thần Thiên Khải, nếu như sau này chống lại Sở quốc cũng tính là biết người biết ta. Nhưng vì sao ngay cả nữ nhi của người ta cũng muốn điều tra?

      Hồi tưởng lại hành động hữu ý vô ý mấy ngày nay của chủ tử, Dương Phong to gan suy đoán: phải chủ tử nhà mình coi trọng Mộ Dung tiểu thư chứ?

      Diệu Hi tâm ý tương thông quay đầu, thể tin được nháy mắt mấy cái: chủ tử vô tình như thế nào ta với ngươi đều , hơn nữa chủ tử chán ghét nhất là nữ nhân, làm sao có thể để ý nữ nhân?

      Dương Phong nhất thời rối rắm: hình như là vậy, các đại thích đưa tới nữ nhân người trước xinh đẹp hơn người sau, dù cởi hết chủ tử cũng nhìn cái, làm sao có thể để ý Mộ Dung Gấm bộ dáng bình thường kia!

      Cuối cùng hai người tổng kết ra kết quả: tâm tư chủ tử thể tùy tiện đoán, bởi vì đoán cũng ra!
      tú cầu thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 31: Rời

      Ngay cả khi Mộ Dung Gấm cực kỳ muốn nhưng cho tới ngày bọn họ phải rời , nàng tỏ ra tia khổ sở, vẫn luôn như trước kia, yên lặng chuẩn bị dược vật cho bọn họ, rồi chuẩn bị vài thứ gì đó, tốn tâm vì bọn họ chuẩn bị tất cả.

      Đội ngũ được chuẩn bị, đứng ở trước cửa phủ chờ xuất phát. Đám con nít bị giữ lại trong viện vì để cho mọi người thương cảm cho nên để cho bọn ra cửa. Chỉ có ít phụ nhân còn đứng ở bên cạnh trượng phu của mình, đem những đồ mình chuẩn bị bọ thành bọc đưa tới, ngoài miệng vẫn ngừng những tiếng dặn dò.

      “Tiểu !”

      đám đứa bé hơn mười tuổi ra, bọn họ đều mặc những quân phục được đặc biệt chuẩn bị vì bọn họ. Hôm nay bọn họ vào quân đội, bọn họ tha thiết nhìn tiểu vẫn chăm sóc mình, ánh mắt chờ đợi, hối tiếc. Bọn họ theo tiểu tướng có mục tiêu riêng của mình, nhưng khi chân chính phải bước vẫn còn chút lo lắng.

      Mộ Dung Gấm mỉm cười nhìn bọn họ, giơ tay lên khiến số người lính bê khay được chuẩn bị trước tiến tới, mở tấm vải đỏ che phủ kín khay ra. khay có những chủy thủ được chế tạo tinh xảo, tổng cộng có mười bảy, mỗi người đều có!

      “Đây là quà tặng ta tiễn các ngươi, giống đại đao của quân đội, những chủy thủ này phù hợp với thân thể nay của các ngươi, khi dùng càng thêm thuận tay, mỗi người thanh, phía khắc tên tuổi của các ngươi, độc nhất vô nhị!”

      Nghe vậy, mặt mọi người đều là vui mừng, rối rít tiến lên cầm chủy thủ thuộc về mình, vui vẻ giống như đò tốt nhất thế gian. ra sai biệt lắm, ở tỏng lòng bọn họ, địa vị của tiểu còn quan trọng hơn so với cha mẹ mình. Mặc kệ người ngoài thấy thế nào, bọn họ vẫn dùng loại tôn kính và cảm kích đối với tiểu . Hôm nay phải , có thể được nhận quà tặng của tiểu , có gì khiến bọn họ vui vẻ bằng!

      “Cám ơn tiểu !” Tất cả những đứa trẻ trăm miệng lời, lo lắng mặt vừa đảo qua, thay bằng vẻ mặt vui mừng.

      Mộ Dung Gấm ngoắc tay kêu bọn họ tới gần bên cạnh mình, sau đó chỉ vào phương hướng đội ngũ phải , hỏi: “Các ngươi có biết các ngươi phải đến nơi nào ?”

      “Ta hiểu ! Tiểu , là quân đội!”

      phải, là quân đội nhà Mộ Dung chúng ta!”

      Mộ Dung Gấm cười khẽ: “Các ngươi đúng, nhưng cũng hoàn toàn đúng. Nơi các ngươi phải chính là nơi biên quan gió bão bịt bùng, quanh năm gian khổ. Các ngươi phải canh giữ ở nơi đó, có lẽ là mấy chục năm, có lẽ là cả đời, có lẽ các ngươi còn có thể về đây nhìn người thân của các ngươi, có lẽ các ngươi phải ở nơi đó vĩnh viễn, về được nữa!”

      Nghe vậy, vốn khí hưng phấn, quân sĩ nghe lời của Msg, tâm tình bắt đầu bi thương, nhất là những phụ nhân mất trượng phu, bắt đầu sụt sùi khóc!

      Mà Mộ Dung Gấm làm như thấy, xoay người hỏi: “Các ngươi có sợ chết ?”

      mặt những đứa bé thoáng qua do dự, mím môi lại, kiên định : “Chúng ta sợ!”

      “Đúng vậy, quân sĩ nhà Mộ Dung chúng ta làm sao có thể sợ chết chứ!”

      “Đúng! sợ!”

      Mặc dù bọn họ hết sức che giấu, nhưng ràng niềm tin chưa đủ, Mộ Dung Gấm lắc đầu cái: “Sợ! Làm sao sợ được? Tính mạng con người chỉ có lần, ai cũng sợ chết, ai cũng có thể sợ chết!”

      Trong nhất thời tất cả mọi người đều nhìn Mộ Dung Gấm, hiểu tại sao nàng lại như vậy. Từ xưa đến nay chưa từng có ai dạy trẻ con như vậy, tại sao có thể để bọn họ sợ chết đây? lúc mọi người nghi ngờ hiểu nhìn soi mói, giọng nhàng của Mộ Dung Gấm trở lên sáng ngời, khiến thể bỏ qua, mỗi chữ đều vang vang có lực.

      chiến trường, sống chết khó dò. Nếu muốn sống điều các ngươi phải làm là nỗ lực mình để trở nên mạnh mẽ, trở nên mạnh hơn nữa. Khi giáp mặt với kẻ địch, nếu như các ngươi lùi bước, càng khiến kẻ địch được voi đòi tiên. Nếu như các ngươi sợ hãi, càng khiến kẻ địch thêm dũng mãnh. Cuối cùng tính mạng của các ngươi bị kẻ địch cướp ! Các ngươi hi vọng biến thành như vậy hay sao?”

      muốn! Chúng ta phải sống!”

      “Đúng! Chúng ta phải sống trở về !”

      “Các ngươi chỉ cần nhớ, các ngươi có thể sợ chết nhưng tuyệt đối hèn nhát. Các ngươi là tướng sĩ dung cảm nhất trong tương lai của Thiên Khải, cũng là binh lính kiêu ngạo nhất của nhà Mộ Dung ta. Con đường phía trước của các ngươi hung hiểm cực kỳ, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, khi đứng trước mặt kẻ địch ngươi phải sống, tới giết , tới mười giết mười. Chỉ có như vậy cá ngươi mới có thể sống sót, chỉ có thể như vật các ngươi mới có thể được xưng tụng là binh sĩ nhà Mộ Dung ta!”

      “Dạ!” thanh vang dội cả bầu trời phủ tướng quân, khiến đám người Mộ Dung Chinh cũng nhịn được ra, lại nghe được Mộ Dung Gấm tiếp lời.

      “Giống như vậy, các ngươi phải nhớ, bên người các ngươi đều là chiến hữu tốt nhất. Khi các ngươi chiến đấu xin hãy tin tưởng người bên cạnh các ngươi, đem tính mạng của chính mình tin tưởng phó thác, giống như tin tưởng ta vậy, tin tưởng các chiến hữu bên cạnh các ngươi!”

      Nghe vậy, những lão binh lính kia có cảm xúc nhất, nhịn được vỗ vỗ chiến hữu bên cạnh. loại tin tưởng cùng tình cảm phó thác từ từ tràn kha từ nội tâm.

      Mộ Dung Gấm hài lòng nhìn màn này, cuối cùng dùng thanh cao nhất nhắc: “Như vậy mời các ngươi cho ta biết, giờ khắc này các ngươi còn sợ sao?”

      sợ!” Mọi người giơ cao tay, lo lắng mặt bị quét mất, chỉ còn kiên định và sợ.

      “Sách sách sách! Đại tiểu thư nhà Mộ Dung cư nhiên có thể sâu vào lòng quân, ngộ nhỡ ngày nào đó nếu đánh giặc, nàng chạy đến hai câu, đoán chừng quân đội đối thủ kia đủ thảm. Bộ dạng sợ kia, quả chính là đội cảm tử.” cây nơi xa, Dương Hạo ôm kiếm, cặp mắt dõi theo cảm thán. Mà giờ khắc này chính cũng nghĩ đến có ngày quân đội Mộ Dung chống lại chính quân đội Sở quốc bọn họ, quân đội được xưng là thiết kỵ cũng bị đánh cho liên tục lùi về phía sau.

      Dương Phong cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trừ chủ tử, còn chưa thấy có người tùy tiện đôi câu có thể phấn chấn lòng quân. Hơn nữa phấn chấn này chừng còn hiệu quả hơn so với chủ tử. Những người này rang vô cùng tin tưởng Mộ Dung tiểu thư, hơn nữa loại tin tưởng này vượt qua hẳn tính mạng của mình.

      “Những lời mặc dù phải với chúng ta nhưng nghe như vậy đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào!”

      Dương Hạo nghịch ngợm nháy mắt mấy cái: “Ta đột nhiên có chút hiểu tại sao chủ tử lại chú ý đến Mộ Dung tiêu thư, quả bất đồng với những người khác!”

      Mà ở khúc quanh xa, Đông Phương Trạch xoay xoay đồ vật trong tay của mình, xem ra cần đưa tiễn rồi. Nghe những lời hô to phấn chấn lòng người, lần đầu tiên được thể nghiệm uy nghiêm của Mộ Dung Gấm trong lòng quân đội Mộ Dung. So với trong tài liệu điều tra được,càng làm cho thấy xúc động, thế gian tại sao lại có nữ nhân đặc biệt như vậy?

      Mộ Dung Chinh và Văn Tử Khiêm đứng ở xa, nghe lời của Mộ Dung Gấm, còn có những tiếng la cao vút kia của binh lính, ngay cả mấy lão tướng sa trường cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

      Văn Tử Khiêm vỗ vỗ bả vai Mộ Dung Chinh bên cạnh, cảm thán: “Mộ Dung a! Ngươi ngươi rốt cuộc là tu mấy đời mới có được nư nhi Cẩm nhi như vậy!”

      Mộ Dung Chinh lườm : “ tại nàng cũng là nữ nhi của ngươi, ngươi còn hâm mọ ta sao?”

      Văn Tử Khiêm nghe vậy, nhất thời cười cười: “ cũng đúng!”

      Cuối cùng thời gian cũng tới, Mộ Dung Chinh mang theo mấy phó tướng cưỡi lên lưng ngựa, đội ngũ nhất thời trở nên chỉnh tề, Mộ Dung Chinh nhìn kỹ nữ nhi trước mắt, sau đó thúc ngựa chạy như bay.

      câu tạm biệt, câu kêu gọi, mọi người ra mang theo nhiệt huyết tràn đầy, khí li buồn sớm bị lời của Mộ Dung Gấm đánh tan.

      Nhìn đội ngũ kia dưới ánh mặt trời, cuối cùng biến mất ở cuối con đường, Mộ Dung Gấm lưu luyến chút nào xoay người: “Đóng cửa!”

      Dương Hạo thọc Dương Phong bên cạnh: “Ai, ngươi có cảm thấy khí thế này của Mộ Dung tiểu thư rất xứng đôi với chủ tử chúng ta?”

      Dương Phong liếc cái: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, nữ nhi đại tướng quân làm sao có thể gả cho chủ tử chúng ta? Trừ phi hoàng đế Thiên Khải là người ngu!”

      Dương Hạo sờ sờ mũi: “ chừng chủ tử chỉ hy vọng hoàng đế kia là người ngu đấy……”
      tú cầuHa mi thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 32: Sở Linh Nhi

      Nhìn đội ngũ kia dưới ánh mặt trời, cuối cùng biến mất ở cuối con đường, Mộ Dung Gấm lưu luyến chút nào xoay người: “Đóng cửa!”

      Dương Hạo thọc Dương Phong bên cạnh: “Ai, ngươi có cảm thấy khí thế này của Mộ Dung tiểu thư rất xứng đôi với chủ tử chúng ta?”

      Dương Phong liếc cái: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, nữ nhi đại tướng quân làm sao có thể gả cho chủ tử chúng ta? Trừ phi hoàng đế Thiên Khải là người ngu!”

      Dương Hạo sờ sờ mũi: “ chừng chủ tử chỉ hy vọng hoàng đế kia là người ngu đấy……”

      lúc Dương Hạo chuyện, đột nhiên toàn thấn Dương Phong cứng đờ, loại dự cảm xấu xuất , sau đó trong nháy mắt biến mất tại chỗ. Dương Hạo cả kinh: “Làm sao ngươi……” Rồi hả?

      Lời còn chưa hết, cả người cũng cứng đờ, nhưng động tác chậm nhịp, vừa vặn bị người nhào tới, tiếng cười của nữ nhân giòn vang mang theo ác thú: “Ha ha! Dương Hạo! Bản công chúa bắt được ngươi!”

      Người đến là nữ tử chừng mười bốn mười năm tuổi, gương mặt trẻ con tinh xảo khả ái, nhất là đôi mắt to, càng làm cho người khác mê muội. Nhưng trong mắt nữ tử bây giờ là ánh sáng tà ác của ác thú, hai tay níu lấy lỗ tai Dương Hạo, cũng quản nam nữ khác biệt, thân thể trực tiếp nhào vào người Dương Hạo, mặt đều là nụ cười tà ác vì thực được thành công hành động của mình.

      “Ai ! nãi nãi của ta, sao người lại tới đây!” Dương Hạo bây giờ là có khổ được, vất vả mới theo chủ tử ra ngoài, cho là tránh được ma trảo của nãi nãi này, ngờ cư nhiên nàng theo! Đồng thời trong lòng cũng hận chết Dương Phong, cái tên khốn kiếp nghĩa khí, ràng nhận ra cũng hề cảnh báo , mình chạy trước. Lần sau nhất định trừng trị!”

      “Hừ! Các ngươi cư nhiên len lén theo hoàng huynh ra ngoài chơi mà mang bản công chúa theo. Quá ghê tởm, thiệt thòi ta bình thường coi các ngươi như em!”

      Dương Hạo muốn khóc, nào có người em nào đem người ta giày vò chơi đến chết? Trong lòng cực hận, nhưng mặt lại dám bày tỏ, nếu nhất định chết rất thảm: “Công chúa, chúng ta là ra ngoài bảo vệ hoàng thượng, phải là ra ngoài chơi!”

      “Bảo vệ hoàng huynh? Võ công mười các ngươi cũng đánh lại hoàng huynh, ta xem là hoàng huynh bảo vệ các ngươi có!”

      Sở Linh Nhi thở phì phò , nhưng mà thời điểm nhắc đến hoàng huynh mình, gương mặt vô cùng kiêu ngạo.

      Dương Hạo vô lực tứ chi rũ xuống, bị Sở Linh Nhi đả kích thương tích đầy mình. Bời vì nàng , chủ tử quá mành mẽ, thuộc hạ bọn họ cũng khó làm, hôm nay lại khiến cho người khinh bỉ……

      Dương Hạo nghẹn đỏ mặt, kêu rên. Công chúa, dầu gì người cũng là nữ, nên dè dặt, người đâm cái vào mông nam nhân, người cảm thấy hành động của người khiến người khác giận sôi hay sao?

      Sở Linh Nhi cũng mặc kệ trong nội tâm kêu rên cái gì, cưởng vỗ đầu : “Nhanh dẫn đường , nếu bản công chúa dùng đại hình!”

      Dương Hạo khóc: “Công chúa, dầu gì người cũng ngồi lên người hạ nhân a!”

      “Ồ!” Sở Linh Nhi lúc này mới phản ứng Dương Hạo bị nàng ngồi lên, vừa nhảy lên thân, sau đó chân phản xạ đạp đạp…… Dương Hạo liền liền bị nàng cước đạp ra ngoài, đường đường là đại ám vệ, giữa ban ngày bị té chỏng vó……

      Sở Linh Nhi dí dỏm le lưỡi: “Ai nha! Ta phải cố ý, cái đó, còn chưa phản ứng kịp, chân liền đá ra rồi!”

      Dương Hạo đen mặt: nãi nãi ngươi còn phải cố ý hay sao?

      Hoàng cung

      Sở Dạ mình tản bộ ở ngự hoa viên, nhìn phong cảnh xung quanh, biết tại sao lại nghĩ đến nữ tử lạnh lùng kia. Khuôn mặt y hết tiểu tinh hôm ở trong ôn tuyền kia thoáng xuất , khỏi nhếch môi cười, đáng tiếc dung mạo tuyệt thế kia biết đến khi nào mới có thể lại được thấy! Đột nhiên, chạm mặt nữ tử yểu điệu tới, ngượng ngùng nhìn : “Hiểu nhi tham kiến Sở hoàng!”

      Sở Dạ định thần, nhìn nữ nhân trước mặt, nghĩ hồi lâu cũng nhớ được người trước mắt là ai, nhưng thấy nàng ăn mặc hoa lệ, phượng ngọc chỉ có công chúa hoàng thất mới được đeo, cũng đoán được thân phận của nàng: “Công chúa miễn lễ!”

      Người tới chính là Đông Phương Hiểu, nàng cố gắng lấy bộ dáng tao nhã nhất của mình: “Sở hoàng mình ở đây là muốn đâu sao?”

      vương tùy tiện chút!” Sở Dạ mày đẹp nhíu lại, thích loại nữ tử làm bộ cao nhã này, thấy phải rất buồn nôn. Mặc dù thân thể là công chúa cao quý thế nhưng nhìn ra nơi nào của nàng ta có cao quý!

      Đông Phương Hiểu xấu hổ cười tiếng: “Chắc Sở hoàng quen hoàng cung, bằng Hiểu nhi bồi người, như thế nào?”

      cần!” Sở Dạ chút suy nghĩ cự tuyệt, dứt lời xoay người muốn . Đông Phương Hiểu muốn ngăn cản nhưng còn chưa kịp mở miệng bị bóng dám lam sắc giống như gió cuốn vào, sau đó nhào vào ngực Sở Dạ, cười đùa: “Hoàng huynh, ta nhớ huynh muốn chết!”

      Sở Dạ bất đắc dĩ nhìn Dln trong ngực: “Làm sao muội lại chạy tới nơi này?”

      Sở Linh Nhi nhăn mũi đáng : “Những người kia đều là lão hỗn đản đáng ghét, hoàng huynh ở đấy mỗi người bọn họ đều khi dễ ta, cho nên ta thiên tân vạn khôt, bạt sơn thiệp thủy tìm đến hoàng huynh!” xong còn nặn ra hai giọt nước mắt, hi vọng giành được đồng tình.

      Sở Dạ xoa xoa đầu Sở Linh Nhi, lạnh lùng mặt giờ phút này thêm chút cưng chiều. làm sao biết tính tình tiểu nha đầu này chứ, đoán chừng lại chọc họa ở Sở quốc chạy đến tìm núi dựa rồi!

      Hai huynh muội gặp lại đem Đông Phương Hiểu thành khí. Đông Phương Hiểu nhìn thấy Sở Linh Nhi nhào vào ngực Sở Dạ trong nháy mắt lửa ghen rong lòng trỗi dậy, nhất là nhìn Sở Dạ chẳng những bài xích còn cùng nàng tình nồng thắm đượm. Nhất thời nàng ta hận lập tức xông lên kéo hai người ra được, người nàng ta_công chúa nước xem trọng, cư nhiên dám giành cùng nàng? trong lúc Đông Phương Hiểu định mở lời, lại nghe hai người chuyện, hoàng huynh? Xưng hô này khiến Đông Phương Hiểu nhất thời sững sờ, gương mặt ghen tỵ cũng biến mất, lấy lòng nhìn Sở Linh Nhi: “Sở hoàng, vị này chẳng lẽ là công chúa Sở quốc?”

      Sở Linh Nhi lúc này mới phát ra bên cạnh còn có người, cau mày nhìn thân ăn mặc, sau đó lại thấy dáng vẻ làm bộ lấy lòng, nhất thời chán ghét cau mày: “Ngươi là ai?”

      Sắc mặt Đông Phương Hiểu lập tức cứng đờ, vất vả lắm mới duy trì được vẻ mặt của mình: “Ta là bát công chúa của Thiên Khải, Đông Phương Hiểu!”

      Vốn cho là nàng như thế Sở Linh Nhi phải khách khí chút, lại ngờ được nàng lại trả lời: “ biết!”

      Dứt lời, cũng thèm nhìn nàng ta, đường lôi kéo Sở Dạ , lưu lại Đông Phương Hiểu đứng tại chỗ, móng tay cắm vào lòng bàn tay cũng cảm thấy đau! Nàng ta là công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất, bình thường tới đâu mọi người cũng nịnh nọt, đây là lần thứ hai nàng ta bị người nhìn thế này. Lần đầu tiên là Mộ Dung Gấm! Đáng chết! Đông Phương Hiểu cắn răng, trong nháy mắt gương mặt thoáng lên vẻ ác độc!

      Lời ngoài mặt của tác giả: ra rất hi vọng các bạn thích em này! Sở Linh Nhi đáng !
      tú cầu thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 33

      Nếu là như trước, sau khi Mộ Dung Chinh rời Mộ Dung Gấm cũng rời khỏi Mộ Dung phủ, nhưng bởi vì hoàng đế ban quan chức, hiển nhiên là thể được rồi.

      Hôm nay xin nghỉ, Mộ Dung Gấm cùng Mộc Hương, Đường Trúc dạo chút, trở lại lâu như vậy mà còn chưa mang các nàng ra cửa lần!

      “Ồ! Rốt cuộc có thể ra ngoài chơi rồi!” Mộc Hương như chim được sổ lồng chạy vào đám người, sờ sờ nhặt nhặt mấy thứ ở quán ven đường, bao lâu liền mua đống lớn đống ôm kín tay. Mộ Dung Gấm cũng ngăn cản, bởi vì nàng biết Mộc Hương mua cũng phải để cho nàng mà là mua cho những đứa bé ở hậu viện kia. Thường khiến bọn nó khóc nhưng nàng ta vẫn rất thích bọn họ, mỗi lần ra ngoài mua đồ, khi trở về mang tất cả cho bọn chusg.

      đường dạo vòng, Mộ Dung Gấm mua thứ gì, chỉ có Mộc Hương ôm đống. Bởi vì ôm hết còn đưa Mộ Dung Gấm cầm hộ nàng hai hộp, tay Đường Trúc cũng có mấy thứ. Mặc dù rất bất mãn với Mộc Hương, nhưng bởi vì cho những đứa trẻ kia nên nàng nhịn!

      Trong khi chủ tớ ba người chuẩn bị xoay người lại, Mộ Dung Gấm đột nhiên dừng lại, chuyển hướng nhìn song bác xa. Vẫn xoay người bước nhưng được hai bước rồi lại quay lại, sau đó tới sòng bạc.

      Đường Trúc có võ công, nghe được thanh trong đó rất ràng, tự nhiên hiểu Mộ Dung Gấm muốn làm cái gì, liền đưa mấy thứ đồ trong tay cho Mộc Hương,bước nhanh đuổi theo Mộ Dung Gấm.

      Mộc Hương chu mỏ, vất vả mới ôm được mấy thứ trong tay để rơi xuống, nhìn Mộ Dung Gấm và Đường Trúc xa, trực giác cho nàng biết có kịch vui, nhanh chóng vào quán trọ đem mấy thứ trong tay gửi lại, sau đó chân chó đuổi theo Mộ Dung Gấm. Lúc này làm sao có thể thiếu Mộc Hương nàng được chứ!

      Ở trong sòng bạc, mấy đại hán vạm vỡ vây quanh chiếu bạc, dồn chủ tớ hai người quần áo hoa lệ vào trong góc. Nam nhân cầm đầu bỉ ổi nhìn chằm chằm tiểu thiếu niên có gương mặt trắng noãn, uy hiếp : “Có chơi có chịu, nhanh lấy tiền ra, nếu đừng trách chúng ta khách khí!”

      “Cút ngay, đừng đụng vào ta! Các ngươi muốn có tiền ta có thể cho các ngươi, nhưng trước hết các ngươi phải thả ta !” Giọng có chút non nớt vang lên, mặc dù rống lên có chút khí thế nhưng ràng là chưa đủ.

      “Ha ha! Ngươi cho là chúng ta ngu hả? Ngộ nhỡ ngươi trốn mất, đưa bạc cho chúng ta làm như thế nào?”

      “Ta để ở lại, ta trở về lấy tiến!”

      “Điện…… Công tử, cần bỏ nô tài lại a!” Tiểu tùy tùng sợ hãi níu lấy y phục tiểu công tử, chỉ sợ vất mình ở chỗ này!

      “Ai nha! Ta trở về lấy tiền, lấy được tiền trở lại cứu ngươi!”

      “Ha ha! bằng để tên tiểu tử này về lấy tiền, ngươi ở lại chỗ này!” Trong khi chuyện ánh mắt quét toàn thân cao thấp của tiểu công tử, ánh mắt cực kỳ hạ lưu!

      “Đại ca, ta xem dứt khoát là cần lấy tiền rồi. Da thịt tiểu tử này non, bằng lấy thân trả nợ, để cho chúng ta nếm chút như thế nào?”

      “Đề nghị này tệ, dung mao tiểu tử này nhìn rất tuyệt, khẳng định tư vị rất mất hồn!”

      xong những lời bỉ ổi, có người dằn nổi đưa tay muốn đụng chạm tiểu công tử kia. Thiếu niên nghe những lời hạ lưu ghê tởm kia sắc mặt giận đến tím tái, nhưng võ công của tốt, lại dẫn theo tùy tùng vô dụng này. Nhìn đôi tay ghê tởm, gấp đến độ toàn thân run rẩy: “Bổn vương là đương kim cửu hoàng tử Đông Phương Nhuận, các ngươi……!”

      Lời của còn chưa hết lập tức có người chút kiêng kỵ cười lớn, hiển nhiên tin tưởng lời của : “Đại ca, lại còn là cửa vương gia, người tin tưởng sao?”

      “Ha ha! Cửu vương gia làm sao có hể tới nơi này chứ, ngươi gặp qua vương gia nào mang theo tùy tùng, mang theo thị vệ chưa? ràng bịa chuyện!”

      “Đúng vậy, cửu vương gia làm sao lại có dáng dấp như con thỏ non thế này được!”

      “Đại ca, quyết định nhanh chút , ta nhịn được……” xong còn bỉ ổi sờ sờ hạ thể của mình.

      “Cút ngay!” Trong lòng Đông Phương Nhuận vô cùng tức giận, ngờ mình ra thân phận cũng hữu dụng, trong tay áo vẫn cất giữ chủy thủ, muốn liều lĩnh đánh trận.

      Trong nháy mắt có đôi tay ghê tởm sắp tiếp chạm vào người đột nhiên có thanh lành lạnh vang lên: “Đường Trúc!”

      Sau đó Đông Phương Nhuận cảm giác được trước mắt mình sáng lên, hai tên bị ném ra cửa chính, mấy tên còn lại đánh nhau với nữ tử thanh y. Ánh mắt chuyển ra cửa, khi thất bóng dáng màu trắng kia vui vẻ ngôn ngữ nào có thể được, cảm giác như được sống lại, khiến cho để ý đến cái gì khác, lập tức chạy tới hung hăng ôm chặt Mộ Dung Gấm.

      Mộc Hương mắt thấy Đông Phương Nhuận nhào tới, nàng tưởng rằng tiểu thư tránh, lại nghĩ rằng cuối cùng cứ như vậy để yên cho Đông Phương Nhuận, nhất thời mí mắt kéo ra, tiểu thư sao vậy? Mộc Hương hề biết, căn bản Mộ Dung Gấm nghĩ tới tiểu tử này xông tới ôm mình, hơn nữa khoảng cách quá ngắn, coi như nàng phản ứng kịp, nếu dùng võ công cũng tránh khỏi, cho nên bất đắc dĩ liền có bộ dáng tại này.

      “Vương…… Vương gia……” Tùy tùng tiểu thái giám rốt cuộc cũng tìm lại được thanh của mình, mừng rỡ tới.

      Đông Phương Nhuận chợt buông Mộ Dung Gấm ra, sau đó mặt hồng thành quả táo. nhìn xung quanh, nhưng hề nhìn Mộ Dung Gấm. Vừa rồi là quá kích động, sau đó biết làm sao, cẩn thận liền……

      Vì che giấu bối rối của mình, vội vàng sang chuyện khác: “Ngươi…… Làm sao ngươi lại ở chỗ này?”

      Mộ Dung Gấm cười như cười nhìn : “Cửu gia cho là thế nào?”

      Đề tài tới đây, Đông Phương Nhuận càng thêm lúng túng, định lời nào, chỉ nhìn chằm chằm đám người đánh nhau. Đường Trúc vỗ công rất cao, cho nên căn bản những người kia phải là đối thủ của nàng, cơ hồ chỉ cần chiêu cũng đá bay ra ngoài rồi, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định lên, sau đó đuổi ra.

      Lúc này tên cầm đầu chú ý tới Mộ Dung Gấm và Đông Phương Nhuận, cầm cây gậy lên, sau đó tới bên này,hung hăng cầm gậy đánh về về phía hai người. Nhưng gậy còn chưa đánh tới đột nhiên có thứ gì đó đập vào ót của , sau đó cả người có dấu hiệu nào té xuống. Phía Mộc Hương cầm khối biết mò được từ nơi nào, cười đến vô cùng bất lương. Mặc dù đánh nhau nàng bằng Đường Trúc, nhưng có nghĩa là nàng dùng được!

      --- -----lời ngoài mặt---- -------

      Đông Phương Nhuận kiêu ngạo cũng chỉ là cái tờ…rim! Vẩy hoa! (cái này là của tác giả nhá)
      tú cầu thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 34: Hoàng tẩu???

      Đường Trúc người đánh ngã đám người, dĩ nhiên, nếu như tính tên xui xẻo bị Mộc Hương dùng cục gạch giải quyết……

      đường trở về, Mộ Dung Gấm ở phía trước, Đường Trúc đeo kiếm theo hai bên, Mộc Hương biết từ nơi nào tìm được bao tải to, bỏ toàn bộ đồ mình mua vào trong đó, sau đó ném cho tiểu thái giám bị dọa sợ , sau đó tự mình theo Mộ Dung Gấm, lưu lại tiểu thái giám có khổ thể .

      Đông Phương Nhuận gần xa theo bọn họ, muốn điều gì lại biết mở miệng như thế nào. Hơn nữa mỗi khi ánh mắt kịp thời chạm đến Mộ Dung Gấm, mặt nhịn được đỏ ửng mảng. Đây là lần đầu tiên ôm nữ nhân trừ mẫu phi của mình, khi ôm nàng trái tim liền bắt đầu nhảy lên bất quy tắc. Cho tới bây giờ, chỉ cần vừa nhìn thấy nàng liền có cảm giác thế hô hấp, tại sao lại như vậy chứ?

      Trong khi Đông Phương Nhuận rối rắm Mộ Dung Gấm liền dừng bước: “Từ con đường này tới cuối chính là hoàng cung, cửu vương gia nhanh chóng trở về thôi, nếu Liên phi nương nương lo lắng!”

      “Nha,……À?” ràng thần hồn của Đông Phương Nhuận còn chưa trở lại,mà chờ tới khi hồi hồn, đường cũng chỉ còn và tiểu thái giám linh linh đứng, Mộ Dung Gấm cũng xa. Chẳng biết tại sao trong lòng có chút mất mát, ủ rũ cúi đầu theo lối về hoàng cung.

      nơi khác, Dương Hạo bi thảm bị tiểu ma nữ Sở Linh Nhi lôi kéo ra ngoài dạo phố. Đường đường là đại ám vệ, võ công cao cường, giờ phút này khắp người lại treo đầy vật , trong tay còn cầm mấy xâu mứt quả cùng đồ ăn vặt, ngang hông cũng bị tiểu ma nữ kia mua hai dây màu sắc rực rỡ biết tên quấn lên. Nhìn thế nào cũng rất tức cười, mất mặt…… Dương Hạo nhìn trời rơi lệ, tình nguyện nán lại đêm ở Mộ Dung phủ cho muỗi đốt, cũn nguyện ý bồi nãi nãi này dạo phố!!!!!

      “Ồ! Cái này là cái gì?”

      “Cái này tồi!”

      “Cái này xinh đẹp!” Sở Linh Nhi sờ đông sờ tây chút, sau đó cuối cùng vung tay lên: “Tới đây, đưa tiền, tất cả những thứ này ta đều muốn!”

      Dương Hạo nhìn đôi tạp thất tạp bát, ngay cả chữ cũng nổi, hoàn toàn hết ý kiến, bất đắc dĩ đưa tiền. Nhưng vấn đề kế tiếp là làm sao có thể mang những đồ này về? đợi lấy được, Sở Linh Nhi lại cầm rất nhiều đồ vật chờ trả tiền. Dương Hạo hận cho mình đao giải quyết, nãi nãi này biết giày vò người!

      Đột nhiên ánh mắt Dương Hạo nhìn tới ngõ hẻm có chủ tớ ba người qua, trong đầu nhất thời có đạo linh quang ra: “Tiểu thư! Thuộc hạ biết bí mật, về chủ tử, người muốn nghe ?”

      Sở Linh Nhi nửa tin nửa ngờ tiến lại gần, Dương Hạo giọng , càng đôi mắt của Sở Linh Nhi càng phát sáng, cuối cùng sáng như hai ngôi sao: “Ngươi ?”

      Dương Hạo chân chó cười : “Thuộc hạ lừa gạt ai cũng thể lừa gạt người nha!”

      Nghe vậy, Sở Linh Nhi đem vật cầm trong tay ném lại, như gió lốc xông ra. Dương Hạo thở phào cái: “Coi như chủ tử biết, tối cũng chỉ trừng phạt, dù sao cũng tốt hơn theo tiểu ma nữ này để mất mặt!”

      nhanh bỏ thân đồ, đuổi theo Sở Linh Nhi!

      Mộ Dung phủ, Mộ Dung Gấm vừa chuẩn bị bước vào, đột nhiên ngọn gió cuốn vật thể vọt tới trước mặt nàng: “Mộ Dung Gấm, ngươi chính là Mộ Dung Gấm sao?”

      Mộ Dung Gấm thấy trước mắt là khả ái, dáng dấp giống như búp bê tinh xảo, mặc dù làm người khác ưa thích nhưng trong mắt lại lóe lên ánh sáng tà ác, hiển nhiên giống bề ngoài dạng vô hại. Mộc Hương dò xét hướng cái đầu ra: “Ngươi là ai? Tìm tiểu thư của ta có chuyện gì?”

      Sở Linh Nhi chăm chú chuyển quanh người Mộ Dung Gấm, hồi hài lòng gật đầu, hồi lại thất vọng lắc đầu, trong miệng còn lảm nhảm: “Xem ra so với mấy nữ nhân ngụy trang kia thoải mái hơn, nhưng lại đủ xinh đẹp. Nữ nhân của hoàng huynh cũng thể quá bình thường, nhưng có thể khiến hoàng huynh coi trọng, chắc hẳn phải có đặc điểm gì đặc biệt, nhưng ở đâu?”

      Gân xanh Mộ Dung Gấm nổi leen: “Xin hỏi nương là ai?”

      Nghe vậy, Sở Linh Nhi ngẩng đầu, cười ngọt ngào: “Ta tên Sở Linh Nhi, Sở Dạ là hoàng huynh của ta, hôm nay ta mới tới nơi này, ngươi có thể gọi ta là Linh nhi!’

      Sở Linh Nhi,Sở Dạ! Mộ Dung Gấm có chút bất đắc dĩ: “ ngờ là công chúa Sở quốc!”

      “Ai nha! Cái gì là công chúa mới công chúa chứ, về sau ngươi là hoàng tẩu của ta, gọi ta là Linh nhi là tốt rồi!” Sở Linh Nhi mặc dù là ma nữ nhưng nàng cũng có nguyên tắc. Nàng trêu cợt những thứ nàng tự xem là quen, nhưng mà đối với những người nàng có cảm tình, nàng thu hồi vẻ mặt ghê tởm của mình. Nhất là nghe Dương Hạo người trước mắt này có thể là chị dâu hoàng huynh nhìn trúng, đương nhiên nàng muốn ngoan chút, nếu về sau chị dâu thích nàng làm như thế nào!

      “Hoàng tẩu?” Mộc Hương bối rối, thể tưởng tượng nổi nhìn Mộ Dung Gấm: “Tiểu thư, người chừng nào lập gia đình?”

      Đường Trúc nghe vậy, chút khách khí quyền đánh tới: “Ngậm lại cái miệng thú của ngươi!”

      “Đường Trúc chết tiệt, ngươi tay chút, rất đau đấy!”

      Mộ Dung Gấm cười khẽ: “Công chúa nhận lầm người, ta chỉ là tiểu thư của phủ tướng quân, cũng phải là hoàng tẩu của ngươi!”

      “Ai? Người thích hoàng huynh của ta hay sao?” Trực giác của Sở Linh Nhi cho thấy Mộ Dung Gấm thích Sở Dạ. Bởi vì lấy những nữ nhân trước kia, chỉ cần vừa nhắc tới hoàng huynh của nàng, mặt đều là bộ dạng hoa si. Nhưng Mộ Dung Gấm có, mặc dù là cười, nhưng thế nào cũng cảm thấy có chút lạnh nhạt. Nhất thời nàng bắt đầu lo lắng thay hoàng huynh của mình: “Làm sao ngươi lại thích hoàng huynh của ta? Hoàng huynh của ta khá tốt, là hoàng đế nước, hơn nữa võ công cao cường, chủ yếu tại phi tử cũng có, giữ mình rất trong sạch (Đây nhá, hết thắc mắc Sở Dạ có sạch nhá http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif). Ở Sở quốc chúng ta nương nào muốn gả cho hoàng huynh ta, nhưng hoàng huynh cái nhìn cũng cho……”

      Sở Linh Nhi còn suy nghĩ vì hoàng huynh của mình giải thích, nhưng Mộ Dung Gấm vòng qua nàng bước vào cửa phủ, lạnh giọng hạ lệnh: “Đóng cửa!”

      “Ai! Đừng! Ngươi nghe ta hết !” Sở Linh Nhi nóng nảy, lập tức muốn xông tới ngăn cản đóngcửa. Đường Trúc lập tức giơ tay lên ra chiêu muốn bức lui nàng, Sở Linh Nhi tức giận bừng bừng, giơ tay lên chống lại chiêu thức của Đường Trúc. Hai người đánh nhau ngay trước của phủ, võ công của Đường Trúc có nhiều độc dược cùng ám khí phụ trợ, nhưng người trước mắt nàng thể đả thương, cho nên chỉ đơn thuần so chiêu. Nhưng Sở Linh Nhi bất đồng, thân thể của nàng linh hoạt, võ công cực kỳ xảo trá, tai quái, luôn ngoài ý muốn có chút thủ đoạn đánh lén, hơn nữa có gì cố kỵ, Đường Trúc đương nhiên rơi vào thế hạ phong.

      Mắt thấy Đường Trúc địch lại, Sở Linh Nhi vui mừng, nhưng khắc sau đột nhiên Đường Trúc gia tăng thực lực, công lực của Đường Trúc tăng thêm hai thành công lực, tự nhiên Sở Linh Nhi phải là đối thủ của nàng. Trong chớp mắt trước khi cửa lớn đóng lại, Đường Trúc dùng nội lực đem Sở Linh Nhi bung ra, sau đó nhảy vào trong cửa!

      Nhìn cửa chính đóng lại ngay trước mắt, Sở Linh Nhi uất ức cong môi, cứ như vậy ghét bỏ nàng sao?

      Dương Hạo kinh ngạc nhìn Sở Linh Nhi, trong lòng có nhiều vui mừng, hơn nữa thập nhị vạn phần bội phục dũng khí của Mộ Dung Gấm. Dám đối đãi như vậy với tiểu ma nữ này, lần đầu tiên thấy! Dĩ nhiên,những hả hê này chỉ có thể để trong lòng, phi thân đến bên cạnh Sở Linh Nhi: “Công chúa, nếu nàng hoan nghênh, bằng chúng ta trở về thôi!”

      “Hừ! Khá lắm!” Sở Linh Nhi chu chu mũi, sau đó chớp mắt cái, đạo ánh áng tà ác thoáng qua. Nhất thời Dương Hạo lùi về sau ba thước, sợ rằng tiểu ma nữ này lại nghĩ tới biện pháp chỉnh người rồi, khỏi cảm thấy có chút muốn xin lỗi Mộ Dung tiểu thư.

      Ban đêm, Dương Hạo im lặng nhìn bóng dáng lén lén lút lút: “Công chúa, nửa đêm người bò lên tường nhà người ta, rất dễ bị người ta hiểu lầm là đạo tặc đấy!”

      Sở Linh Nhi quay đầu ‘hắc hắc’ cười cười tiếng: “ có việc gì! Chúng ta rình coi hoàng tẩu tương lai, sau đó trở về cho hoàng huynh, nhất định cũng rất tò mò đấy!”

      Dương Hạo nhức đầu nâng trán: chủ tử có bỉ ổi như vậy!

      --- -------lời ngoài mặt---- --------

      Chương sau có kích tình nha! Rống rống! Thân, phải cất giấu a cất giấu!!!!!!!!!!!!!!
      tú cầu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :