1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiên kim sủng: Tà y hoàng hậu - Thiên Mai (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 40: Thủ xảo

      Đông Phương Hiểu chính là người ra sấn sau đó, nàng ta mặc bộ áo trắng thủy tụ, phía thêu đóa hoa thược dược, khó khi bỏ thân trang phục hoa lệ, ngược lại cực kỳ đẹp mắt.

      Nàng ta chọn vụ điệu mà tất cả mọi người chọn, ống tay áo khẽ múa, như cánh bướm tung bay. Vòng eo mềm mại như rắn, động tác gì cũng có thể hoàn thành. Bắt đầu nàng ta còn múa đơn, sau đó bốn cung nữ mặc hồng y lên, cùng vây quanh nàng ta, khi nàng ta bắt đầu chuyển động, đồng thời bốn người cũng vũ động theo.

      “Nhìn gì! Nhìn nữa ta moi mắt ngươi ra!” Bên cạnh đột nhiên vang lên câu hung hăng, Mộ Dung Gấm thiếu chút nữa đem rượu trong miệng phun ra, kỳ quái quay đầu nhìn về phía Sở Linh Nhi. Theo ánh mắt của nàng, thấy được vẻ mặt phi sắc ngậm xuân của Đông Phương Hiểu, mà cặp mắt kia càng nhiều tình ý, nhìn lên đâì cao. phải là nhìn Sở Dạ hay sao?

      Đông Phương Hiểu thích Sở Dạ nàng biết, nàng vẫn luôn cảm thấy có gì, nhưng giờ phút này thấy ánh mắt trực bạch* của nàng ta, vì sao nàng lại có cảm giác thoải mái? giống như đồ đạc của mình bị người đoạt vậy!



      *Trực bạch: trắng trợn, trực tiếp

      Mặc dù nàng hết sức để mắt đến, nhưng ánh mắt Đông Phương Hiểu nhìn Sở Dạ lộ liễu, nàng muốn nhìn cũng được. Trong lòng buồn bực khó chịu, nàng đứng dậy chuẩn bị rời . Nhưng trong khi nàng vừa bước được bước đầu tiên, liền nghe thấy thanh ‘kinh ngạc’ của Tôn Phi Phỉ ở đài cao: “Ô! Nhiều người cũng biểu diễn như vậy, vì sao thấy Cẩm Hoa quận chúa vậy?”

      Mộ Dung Gấm dừng bước lại, sắc mặt lạnh xuống.

      Đông Phương Hiểu vừa mới tiếp nhận cảm thán của mọi người, nện bước cao ngạo trở về vị trí của mình, nghe vậy cười : “Hoàng tẩu người cũng đừng làm khó Cẩm Hoa, mặt mũi nàng ta mỏng, chừng còn gấp hơn tỷ!”

      Lời này của nàng ta uyển chuyển, ngoài mặt là giữ mặt mũi cho Mộ Dung Gấm, thực tế trong lời biểu đạt ý tứ ràng: người ta có tài nghệ dám lên dài, tỷ ra, cẩn thận người ta ghi hận tỷ!

      “Ha ha! Công chúa kỳ quái, Cẩm Hoa quận chúa có thể được phụ hoàng sắc phong phẩm vị ngũ phẩm, chắc chắn nhất định thông tuệ hơn người, tài nghệ nhất định cũng là vô song. Hôm nay chưa thể , chừng muốn là người thi đấu ấp trục*!” Mặc dù mục đích của hai người giống nhau,đều muốn Mộ Dung Gấm bị bêu xấu, nhưng vẫn nhịn được muốn sẵng giọng.

      • Áp trục:Màn chót của vở tuồng, vở kịch. Còn gọi là Áp trụ — từ. (Từ điển Nguyễn Quốc Hùng)

      Áp trục? Đông Phương Hiểu bị hai từ này làm cho tức chết rồi, nàng mới là áp trục: “Hừ! Hoàng tẩu tin tưởng Cẩm Hoa quận chúa như vậy, đến luc đó đừng có mà thất vọng!”

      “Khốn kiếp! Tức chết ta rồi! Lại dám Cẩm nhi tỷ tỷ của ta như vậy!” Sở Linh Nhi nghe hai người kia ngươi câu ta câu hàm ý châm chọc, nhất thời giận đến giơ chân. Muốn lên lý luận, nhưng lại bị Đường Trúc kéo xuống: “Ngươi ngăn ta làm gì thế? Họ như vậy, ràng là vũ nhục tỷ tỷ, ta muốn dạy dỗ bọn họ!”



      Đường Trúc mặt đổi sắc: “Ngươi ra ngoài chỉ đển cho tiểu thư thêm phiền phức, cứ ngồi yên chỗ !”

      “Ngươi lại dám ra thêm phiền, có tin hay ta đánh ngươi!” xong, Sở Linh Nhi lắc lư quả đấm của nàng.

      Đường Trúc như thái sơn ổn tọa: “Ngươi có thể đánh thắng ta hãy !”

      Nghe vậy Sở Linh Nhi cũng như dưa chuột nghỉ cơm, nàng cùng nàng ta đánh nhau còn ít sao? Trong khoảng thời gian ngoài sáng trong tối biết bao nhiêu chiêu, kết quả cuối cùng đều là nàng bại hoàn toàn. Võ công đánh lại, vậy chơi trò ác : hạ thuốc tiêu chảy? Những cuối cùng thuốc tiêu chảy chạy đến trong chén của mình. Vãi phấn ngứa lên y phục của nàng ta, kết quả mình ngứa ngày. Cắt bỏ râu ria? Nàng ta có. Giả quỷ hù dọa nàng ta? Đáng tiếc lá gan của nàng ta lớn đến kinh người, cuối cùng còn dùng cước đạp nàng ra ngoài……

      Dùng hết biện pháp cũng thắng được nàng, kết quả mình trở thành tò hề, Sở Linh Nhi coi như là phục. Hôm nay nghe được những lời này của nàng ta, nàng còn có thể gì? Ngồi yên chỗ vậy!

      Mà lúc này, Mộ Dung Gấm lướt qua họ lên đài, Mộc Hương theo bên cạnh nàng, bưng khay gì đó, thận trọng đầu cũng dám ngẩng đầu lên. Ngồi ở phía dưới nàng nhất định nhàm chán, đứng ở đài cao vạn người chú ý này, nàng lập tức tức giận.

      Mộ Dung Gấm khẽ cúi người tui lễ: “Cẩm Hoa tham kiến hoàng thượng!”

      “Miễn!” Đông Phương Khải giơ tay lên miễn lễ nàng, ngay sau đó hỏi: “Cẩm Hoa hôm nay chuẩn bị tài nghệ gì vậy?”

      Mộ Dung Gấm tu dưỡng cực tốt đứng lại, khẽ cười : “Hồi hoàng thượng, Cẩm Hoa biết đánh đàn cũng vẽ tranh, sợ là khiến hoàng thượng thất vọng!”

      “Xích!” Đông Phương Hiểu bật cười đầu tiên, mắt lộ ra khinh thường. Nàng ta cũng biết Mộ Dung Gấm có bản lãnh gì, ra ngoài chỉ có bêu xấu.

      Tôn Phỉ Phỉ cũng bày ra tư thái xem kịch vui, nàng ta quên được chuyện nàng ta bị uy hiếp lần trước, hôm nay muốn đòi lại thể. Về phần những người khác cũng khác như vậy, ngay cả khi bọn họ biết thân phận của Mộ Dung Gấm, cũng rất nhiều người nghĩ tới muốn lôi kéo, nhưng khi có thể nhìn kịch hay, họ cũng bỏ qua.



      Mộ Dung Gấm để ý đến bọn họ, giơ tay lên vén vải che khay Mộc Hương bưng: “Cẩm Hoa cũng có tài nghệ khác, nhưng đối với dược liệu lại biết đôi điều, cho nên dùng bách hoa hái trước kia làm chút phấn, kếp hợp với lộ thủy, dùng bí pháp chế luyện, cho nên phấn này có tư vị của phần son, sau khi sử dụng chỉ có mùi thơm!”

      “Hừ! Ai biết có phải hay ngươi cầm ít phấn mua ở ngoài lấy lệ?” Đông Phương Hiểu châm chọc .

      Mộ Dung Gấm cũng có tức giận, ngược lại nhìn về phía Ngô đại nhân bên thái y viện: “Cẩm Hoa muốn mời Ngô đại nhân lên nghiệm chứng giúp tay, biết Ngô đại nhân có bằng lòng ?”

      Ngô viện trưởng nghe vậy đứng dậy: “Hoàng thượng, có muốn thần xem chút?”

      Đông Phương Khải gật đầu: “Được!”

      Ngô viện trưởng mở hộp ra, hương thơm xông vào mũi, trong nháy mắt trợn tròn hai mắt, kích động tìm vài vị thái y cùng nhau tra xét. Tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc, nhìn sâu vào mắt Mộ Dung Gấm, Ngô viện trưởng nhìn về đài cao: “Hồi hoàng thượng, đây chính là phấn thượng đẳng, thần khẳng định bên trong có bách hoa lộ thủy cùng cánh hoa, nhưng lại biết dùng loại phương pháp nào để chế luyện thành, quả chí có hương hoa!”

      “Hả? Trình lên!” Đông Phương Khải cũng hứng thú.

      “Dạ!” Mộ Dung Gấm sai Mộc Hương đem son phấn giao cho thái giám, bao lâu liền lên đến đài cao. Đông Phương Khải cẩm ngửi chút, nhịn được gật đầu ‘ừ’ tiếng: “Quả rất thơm, hơn nữa có chán ngấy như phấn son, thấm vào ruột gan, mùi thơm ngát vô cùng!”

      “Ồ! Hoàng thượng có thể hay cho nô tì xem chút?” phi tần ở bên cạnh nhẫn nại được, son phấn thể nghi ngờ chính là chọc đúng tâm của bọn họ.

      Đông Phương Khải phất tay cho thái giám bưng qua cho các nàng nhìn, thuận tiện đưa hộp cho Sở Dạ vẫn gì: “Sở hoàng cũng ngửi !”

      Sở Dạ nhận lấy, trong mắt lướt qua hoa quang giống như hắc diệu thạch. Mở hộp ra, bên trong quả có mùi thơm như mọi người xông vào mũi. Hộp phấn hao sen tay, ngay cả hương thơm son phấn, cũng cảm thấy bì kịp với hương thơm nhàn nhạt cơ thể Mộ Dung Gấm. Ánh mắt rơi lên người Mộ Dung Gấm, nàng bình tinhx đứng ở nơi đó, tính là xuất chúng nhưng gương mặt lại có sắc thái mê người, da thịt óng ánh trong suốt dưới ánh mặt trời trắng muốt. Chẳng biết tại sao, nhìn xa như vậy cũng khiến cho có cảm giác miệng đắng lưỡi khô.

      Cuối cùng, mấy hộp phấn của Mộ Dung Gấm đều được nữ nhân thích, ngay cả Hàn Tĩnh Ngọc vô dục vô cầu, khi chọn được hộp phấn hoa mai cũng thích buông tay. Mặc dù mất chút sức, nhưng cuối cùng qua được cửa ải này.

      --- --------lời ngoài mặt---- ---------

      tại nữ chủ danh tiếng, nhưng mà sau này nhất định vượt qua họ, rống rống!
      tú cầuDion thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 41: Gây

      Sau đó Mộ Dung Gấm mới biết, cái gọi là tài nữ tranh tài lại là đặc biệt chuẩn bị vì Sở Dạ. Vào ngày thứ hai, bài danh tài nữ được thông báo, trừ việc Đông Phương Hiểu đột nhiên xảy lên xếp hạng thức nhất, hạng vị năm người kia cơ hồ vẫn nhúc nhích.

      Tiếp đó đạo thánh chỉ được tuyên cáo trong lúc lâm triều, vì an bình hai nước, bát công chúa Đông Phương Hiểu hòa thân Sở quốc, năm ngày sau liền !

      Trong nháy mắt nghe được tin kia, Mộ Dung Gấm có chút sững sờ, ngay sau đó liền đè cảm giác khó chịu trong lòng xuống. Nàng thừa nhận nàng có chút để ý chuyện liên quan đến Sở Dạ, nhưng cũng có khả nang thao túng tâm tình của nàng, ít nhất tại Sở Dạ đối với nàng có cũng được mà có cũng sao!

      “Hoàng huynh! Tại sao người huynh cưới phải là Cẩm nhi tỷ tỷ? Tại sao huynh lại phải cưới cái công chúa gì gì kia?” Sở Linh Nhi đau lòng, nàng cho là hoàng huynh và Cẩm nhi tỷ tỷ là đôi, nàng cho là lần này hoàng huynh cưới Cẩm nhi tỷ tỷ. Nhưng kết quả làm sao lại biến thành như vậy?

      Sở Dạ bất đắc dĩ, từ trước luôn lạnh lùng với người khác, nhưng cố tình hạ được độc ác với nha đầu này, dẫn đến tại nàng có gan lớn chất vấn như thế này: “Đừng hỏi nhiều!”

      “Đừng! Hoàng huynh, huynh nhất định phải cưới Cẩm nhi tỷ tỷ. Nếu muội liền để ý đến huynh!” Sở Linh Nhi vung tay Sở Dạ, làm như giận .

      Sở Dạ làm sao có thể nhìn ra tiểu nha đầu này đanh uy hiếp , thế nhưng uy hiếp cũng quá rồi? Môi mỏng vô tình vẽ lên đường cong: “Muội cứ như vậy thích nàng?”

      “Ừm!” Sở Linh Nhi nghe vậy nhanh chóng gật đầu, nhưng ngay sau đó lại cau mày: “Cẩm nhi tỷ tỷ giống như thích muội!”

      Lần này ngược lại Sở Dạ có chút ngạc nhiên: “Vậy muội thích nàng ở điềm nào?”

      “Điểm nào?” Sở Linh Nhi nghiêng đầu suy nghĩ chút: “Nàng……Nàng vô cùng…….Cái đó…..”

      Suy nghĩ hồi lâu, nàng cũng nghĩ ra mình thích Mộ Dung Gấm ở điểm nào. Ngày đó nàng cũng chỉ la nghe Dương Hạo hoàng huynh hình như thích, sau đó kịp chờ đợi muốn đến xem người có thể khiến hoàng huynh động lòng người, sau đó nàng bỏ chạy. Tuy nhiên nàng lại bị nàng lạnh lẽo cự tuyệt, còn phái người đánh đuổi nàng. Sau đó lại vì chuyện nàng phá vỡ chuyện tốt của nàng cùng hoàng huynh, cho nên bắt đầu quang minh chánh đại vào. Nhưng sau đó đều là do Mộc Hương bồi nàng, sau đó cùng Đường Trúc đánh nhau. Hình như….Cẩm nhi tỷ tỷ căn bản có để ý nàng…….

      Nghĩ tới đây, Sở Linh Nhi có kích động muốn khóc, nhưng……: “Nhưng muội chính là thích nàng! Nàng bất đồng với những người khác, muội rất thích nàng làm hoàng tẩu của muội!”

      Sở Dạ hé môi muốn điều gì, nhưng nhìn thấy người tới lập tức ngừng .

      Rất nhanh, người nọ chập chờn thân thể tới: “Gặp qua Sở hoàng!”

      ngờ Sở hoàng cùng công chúa ở nơi này ngắm hoa, tỳ nữ của ta làm chút bánh ngọt, bằng hai vị cùng nhau nếm thử chút !” Tôn Phỉ Phỉ lấy vẻ mặt mỵ hoặc, ánh mắt nháy cái nhìn chằm chằm Sở Dạ, bộ dáng kia hận chính mình dính lên.

      Sở Linh Nhi thấy bộ dáng này của ta muốn nôn, ràng thành thân còn muốn quyến rũ hoàng huynh của mình, có liêm sỉ: “Hoàng huynh, muội ra ngoài chơi!”

      Dứt lời cũng quản hai người nét mặt gì, trực tiếp xoay người rời .Trong lòng khó chịu Sở Linh Nhi chú ý đường phía trước, cho nên vừa đúng đụng phải người đối diện. mặt ngại ngã mặt đất, mông trong nháy mắt cảm thấy đau đớn vô cùng, nhất thời cả giận: “Đáng chết, ngươi bộ nhìn à?”

      Đông Phương Nhuận vốn cũng muốn phát giận, nhưng nhìn ràng đối phương là công chúa Sở quốc nhịn xuống, nghĩ đến đối phương lập tức mắng lên, mặt đỏ bừng: “Rốt cuộc là ai nhìn đường? ràng chính ngươi đụng tới, người của Sở quốc chính là lễ phép như vậy à?”

      “Cái gì?” Sở Linh Nhi vụt dậy từ mặt đất, đợi thấy nhìn khuôn mặt của người đối diện, nhất thời còn giận hơn. tại gương mặt này nàng muốn nhìn thấy nhất: “Ngươi mới có lễ phép, nam nhân có gương mặt nữ nhân, có lễ phép!!”

      Đông Phương Nhuận giận: “Mặt của ta làm sao? Lại nhìn mặt của ngươi , quắc mắt trừng mi, mũi to, dáng dấp xấu , hơn nữa còn hung hãn như vậy, ra ngoài còn có thể hù chết đống người. nếu ta là ngươi sớm dám gặp người khác rồi.”

      “Ngươi….Ngươi…..” Sở Linh Nhi vẫn là lần đầu tiên bị người mắng như vậy, chưa bao giờ có người dám nàng xấu xí, giơ tay lên cho Đông Phương Nhuận quyền, đánh ngã xuống đất, sau đó chưa hết giận xông lên đánh tiếp.

      “Ai! Làm sao ngươi đánh người?” Đông Phương Nhuận bị đánh đau, chỉ đành che đầu tránh né, thái giám bên trợn mắt há hốc mồm, lập tức quên động tác.

      “Nhanh lên chút, can bọn họ ra!” Dạo chơi hoa viên, Đông Phương Hiểu nhìn màn này, nhất thời nóng nảy. Năm sáu người mới kéo được Sở Linh Nhi ra, có thể thấy được nha đầu này mạnh như thế nào.

      “Ưm……” Đông Phương Nhuận bị Sở Linh Nhi hù chết, đau đến đứng lên được, bị người đỡ dậy, giận dữ nhìn chằm chằm Sở Linh Nhi: “Xú nữ kia, chuyện cứ , đánh người tính gì là hùng hào hán!”

      “Đánh cho ngươi đấy như thế nào?” Sở Linh Nhi mặt ‘còn muốn đánh tiếp’.

      ‘Đủ rồi!” Đông Phương Hiểu đột nhiên quát lạnh tiếng, bất mãn nhìn Sở Linh Nhi: “Ngươi đường đường là công chúa, còn ra thể thống gì!”

      Nghe vậy Sở Linh Nhi cười lạnh: “Ta có ra thể thông hay cần tới ngươi dạy dỗ!”

      quá mấy ngày nữa bản công chúa là hoàng tẩu của ngươi, chẳng lẽ còn thể dạy dỗ ngươi sao?” Đông Phương Hiểu kiêu ngạo ngẩng đầu, ánh amwts nhìn Sở Linh Nhi đều là khinh thường. Giờ phút này nàng ta nghiệm nhiên lấy thân phận hoàng hậu Sở quốc để dùng.

      Sở Linh Nhi cười càng lớn hơn: “Chỉ bằng suy nghĩ của ngươi? Bản công chúa cho ngươi biết, chỉ cần bản công chúa ở đây, tuyệt đối để cho ngươi tốt hơn! Hoàng tẩu của ta tuyệt đối là ngươi…ngươi cứ nằm mơ !”

      Đông Phương Hiểu sắc mặt run lên, thể nghi ngờ Sở Linh Nhi khiêu chiến ranh rới cuối cùng của nàng ta, cắn răng cười lạnh: “Xem ra cần bổn cung dạy dỗ ngươi cái gì gọi là tôn trưởng!”

      Sở Linh Nhi quẫy người cái, phát mình bị mấy ma ma kiềm chế nhúc nhích được, bột thuốc người cũng dùng hết rồi, mắt thấy Đông Phương Hiểu tới, nhất thời trợn to hai mắt: “Ngươi dám!”

      Đông Phương Nhuận cũng cả kinh: “Dừng tay!”

      “Hừ!” Đông Phương Hiểu hừ lạnh tiếng, xuống tay lưu tình, ‘bốp’ tiếng thanh thúy, bàn tay vung lên mặt Sở Linh Nhi. Sở Linh Nhi bị đau lệch bên mặt, khuôn mặt trắng noãn nhất thời sưng đỏ.

      “Cút ngay!” Đông Phương Nhuận hất tay thái giám dìu mình, hai bước lên kéo Đông Phương Hiểu giơ tay lần nữa: “Muội dừng tay cho ta!”

      Đông Phương Hiểu giễu cợt: “Ngươi là cái thá gì, cút ngay cho ta, cẩn thận ngay cả ngươi ta cũng đánh!”

      Đông Phương Nhuận tay kéo nàng ta ra, Đông Phương Hiểu kịp chuẩn bị thiếu chút nữa ngã xuống đất. Sau khi ổn định thân thể liền giận dữ, sau đó trực tiếp sử dụng văng Đông Phương Nhuận ra, hướng cung nữ ở bên cạnh quát chói tai: “Nhìn cái gì, còn bắt lại cho ta!”

      Đông Phương Nhuận bị người ta tóm lấy, giận đến giãy giụa, tuy nhiên cũng thoát khỏi tay của mấy nha đầu kia.



      Sở Linh Nhi ngờ liếc nhìn Đông Phương Nhuận, ngay sau đó châm chọc : “Ngay cả đệ đệ của mình cũng xuống tay được, lòng của ngươi đúng là phải là độc bình thường. Người như vậy, xách giày cho hoàng huynh ta cũng xứng!”

      “Ngươi im miệng cho ta!” Đông Phương Hiểu lệ rống, nàng ta nhẫn lại cực hạn với Đông Phương Nhuận rồi. Trong khoảng thời gian này vì Sở Dạ, nàng ta hết sức muốn lấy lòng Sở Linh Nhi, nhưng nàng chẳng những xem ra gì, còn nhiều lần khiên cho nàng mất sạch thể diện. Nếu phải nàng ta là công chúa Sở quốc nàng sớm để yên cho nàng. Hôm nay hôn của nàng ta và Sở Dạ định, nàng ta cũng cần cố kỵ nữa. Huống chi là nàng động thủ trước, nàng ta cũng chỉ là ‘thay mặt’ đệ đệ của mình, coi như đánh nàng cũng ai dám gì. Nghĩ tới đây, nụ cười hiểm của nàng ta càng sâu thêm.
      Dion thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 42: Bao che

      “Ngươi im miệng cho ta!” Đông Phương Hiểu lệ rống, nàng ta nhẫn lại cực hạn với Sở Linh Nhi rồi. Trong khoẳng thời gian này vì Sở Dạ, nàng ta hết sức muốn lấy lòng Sở Linh Nhi, nhưng nàng chẳng những xem ra gì, còn nhiều lần khiên cho nàng mất sạch thể diện. Nếu phải nàng ta là công chúa Sở quốc nàng sớm để yên cho nàng. Hôm nay hôn của nàng ta và Sở Dạ định, nàng ta cũng cần cố kỵ nữa. Huống chi là nàng động thủ trước, nàng ta cũng chỉ là ‘thay mặt’ đệ đệ của mình, coi như đánh nàng cũng ai dám gì. Nghĩ tới đây, nụ cười hiểm của nàng ta càng sâu thêm.

      “Thế nào? Thẹn quá thành giận?” Sở Linh Nhi sợ trời sợ đất, giờ phút này càng thêm ghét hận cực điểm với Đông Phương Hiểu, thậm chí muốn cho nàng ta đánh mình, sau đó hoàng huynh tuyệt đối lấy lữ nhân này rồi.

      “Ngươi cứ phách lối ! Ngược lại ta muốn xem sau này ngươi phách lối được nữa hay !” Đông Phương Hiểu lần nữa tới, vẻ mặt hung ác, giơ tay lần nữa tát xuống mặt Sở Linh Nhi!

      Sở Linh Nhi cười lạnh nhìn nàng ta, hình như sợ bị đánh, chỉ cần khiến hoàng huynh đừng cưới nữ nhân này, điểm này nàng chịu khổ!

      Nhưng là, mong đợi của nàng hề đánh xuống, mùi thuốc nhàn nhạt xông tới, tay Đông Phương Hiểu bị người nắm giữa trung, nếu như nhìn kỹ có thể thấy được tay bị cầm của Đông Phương Hiểu biến hình. thanh lạnh tanh vang lên: “Đây cũng phải là người ngươi có thể đánh!”


      Đông Phương Hiểu nhìn người tới, nhanh chóng rút tay của mình về, tay kia như đứt lìa mảnh, đau đến cắn răng, hận nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Gấm: “Ngươi dám mạo phạm bản công chúa. Muốn chết hả? Còn có ta dạy dỗ người mắc mớ gì tới ngươi?”

      “Cẩm nhi tỷ tỷ!” Sở Linh Nhi sau kinh hãi chính là vui mừng, ngờ Cẩm nhi tỷ tỷ có thể biết chạy đến cứu nàng, nhất thời hanh phúc tất cả đều lâng lâng. Mà Đường Trúc đứng cách đó mấy trượng cũng khiếp sợ, cư nhiên tiểu thư lại lộ võ công của mình xông tới, thậm chí quên cả ra lệnh cho nàng!

      Mộ Dung Gấm liếc nhìn Sở Linh Nhi, lại nhìn Đông Phương Nhuận, khẽ cau mày: “Trước tới thái y viện bôi thuốc!”

      “Ai cho phép bọn họ ?” Đông Phương Hiểu vừa quát, những nha đầu kia lập tức bắt lại hai người.

      Sắc mặt Mộ Dung Gấm lạnh lẽo, sát khí người rốt cuộc nhịn được, lóe lên chút, quỷ mị hư vô dán lên Đông Phương Hiểu. tay bóp cổ nàng ta, nhìn Đông Phương Hiểu nét mặt khinh hãi như gặp quỷ, thanh vẫn bình thản như cũ, nhưng lại khiến Đông Phương Hiểu sợ toàn thân phát run: “Ta muốn làm dơ bẩn bàn tay của ta, nhưng ngươi cứ thử lần, ngược lại ta ngại dùng thêm chút lực!”

      Chờ khi Đông Phương Hiểu từ trong khiếp sợ hồi hồn, Mộ Dung Gấm mang theo hai người rời , sợ hãi trong lòng vẫn còn, nhất thời dưới chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất!



      “Oa! Cẩm nhi tỷ tỷ, vừa rồi tỷ uy vũ, cái gì công chúa kia cũng bị tỷ hù sợ, động được chút nào nha! Sở Linh Nhi ôm cánh tay Mộ Dung Gấm lắc lắc, mặc dù mặt còn sưng đỏ nhưng nàng để ý chút nào, chỉ lo hưng phấn : “Tỷ biết đâu, muội cho nàng đánh muội a. Nhưng ngờ cuối cùng tỷ lại đến cứu muội, muội vui vẻ, chưa bao giờ vui vẻ như vậy……”

      Vẫn nghe Sở Linh Nhi cằn nhằn, môi Mộ Dung Gấm cũng nhịn được giơ lên. Mà nụ cười này tuyệt đối là chân . Vừa rồi nàng tới nơi đó, nhìn thấy chính là Đông Phương Hiểu giơ tay muốn đánh, àm Sở Linh Nhi vẻ mặt tuyết quyệt ánh mắt khuất phục. Trong nháy mắt đó đột nhiên nàng cảm thấy rất thương nàng. Hơn nữa thân thể nhanh hơn suy nghĩ bước, đợi đến khi nàng hồi hồn là sau khi cứu Sở Linh Nhi rồi, thậm chí tiếc tiết lộ võ công uy hiếp Đông Phương Hiểu ----- được rồi! Nàng thừa nhận nàng bao che!

      Quay đầu liếc nhìn Sở Linh Nhi cười đến rực rỡ, bất đắc dĩ lắc đầu, biết tại sao mình lại lưu tâm với nha đầu này!

      Đông Phương Nhuận yên lặng để cho người ta bôi thuốc, bị đụng phải vết thương đau đến nhe răng trợn mắt. Ánh mắt liếc thấy Sở Linh Nhi vẻ mặt cười đến vô cùng rực rỡ, nhất thời hận được tát mình hai cái. Thua thiệt vừa rồi mình còn cầu tình thay nàng ta!

      Như nhận thấy được ánh mắt bất mãn của Đông Phương Nhuận, Sở Linh Nhi xoay đầu lại, tà ác cười tiếng. Trải qua chuyện vừa rồi, tự nhiên nàng đánh đồng Đông Phương Nhuận với ả Đông Phương Hiểu ghê tởm đó. Nhưng nàng cũng quên chuyện xấu mình. Mà Sở Linh Nhi nàng nổi danh có thù phải trảm coi như có thù, nàng cũng có thể trả thù……



      Nhìn thấy ánh mắt tốt của Sở Linh Nhi, nhất thời Đông Phương Nhuận có loại dự cảm xấu. Thấy nàng ta tới, nhất thời lạnh cả sống lưng: “Ngươi….Ngươi ngươi đừng tới đây!”

      Sở Linh Nhi nghiêm nhiên cười tiếng: “Vì cảm tạ ngươi cứu ta, bằng ta tới cấp cho ngươi ít thuốc trị thương!”

      Dứt lời, nàng trực tiếp đoạt bình thuốc trong tay thái y, keo kiệt lấy ít, sai đó mang theo nụ cười vô cùng dịu dàng, hung hăng nhấn mạnh vào vết thương của Đông Phương Nhuận……..

      “A…….Ngươi mưu sát ta a………”

      --- --------lời ngoài mặt---- ---------

      Sở Linh Nhi là đứa bé rất đơn thuần, lòng hy vọng mọi người thích nàng!

      Lời của nhuandong: Có khi nào Sở Linh Nhi và Đông Phương Nhuận thành đôi ta??????????
      Dion thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 43: xảy ra chuyện

      Khi Mộ Dung Gấm về nhà, Sở Linh Nhi mặt dày mày dạn theo. Mặc dù Mộ Dung Gấm vẫn như cũ để ý tới nàng, nhưng căn bản nàng cũng quan tâm. Nàng chỉ biết Cẩm nhi tỷ tỷ phải là thích nàng chút nào là được. Hơn nữa khi đó nàng chú ý, tại nghĩ kỹ lại, dường như nàng phát bí mật rất lớn của Cẩm nhi tỷ tỷ, nhưng nàng chắc chắc từ, ngay cả hoàng huynh cũng phải giữ bí mật. Bởi vì Cẩm nhi tỷ tỷ vì nàng mới bại lộ, hắc hắc!

      “Hí…..” Bởi vì cười quá mức, kết quả cẩn thận động tới vết thương mặt, là vui quá hóa buồn a!

      Xe ngựa dừng ở đại môn phủ tướng quân, Sở Linh Nhi dẫn đầu nhảy xuống, sau đó giơ tay lên nâng Mộ Dung Gấm xuống, chọc cho Mộ Dung Gấm khẽ cau mày: “Ngươi là công chúa của nước lại……”

      đợi Mộ Dung Gấm niệm xong kinh của Đường Tăng Tạng, Sở Linh Nhi vội vàng phất tay: “Được rồi được rồi! Tỷ tỷ tốt của muội, công chúa là để cho người khác nhìn, trước mặt người thân muội phải là công chúa, phải tỷ gọi muội là Linh Nhi sao? Như vậy nghe thân thiết hơn nhiều!”

      Mộ Dung Gấm bất đắc dĩ, bị Sở Linh Nhi nửa nâng nửa kéo xuống xe ngựa, Nhưng khi Mộ Dung Gấm vừa mới bước xuống đất, biến cố bộc phát. Mười mấy ngự lâm quân cưỡi ngựa xông lại bao vây cả xe ngựa, người dẫn đầu dùng trường thương chỉ vào Mộ Dung Gấm, quát lên: “Hoàng thượng có lệnh, Cẩm Hoa quận chúa mưu hại thái tử phi, lệnh cho bọn ta mang về trong cung hậu thẩm!”

      “Cái gì!” Sở Linh Nhi và Mộc Hương đồng thời kêu lên sợ hãi: “Điều này sao có thể?”

      Đường Trúc đứng ở bên Mộ Dung Gấm, hữu ý vô ý chặn lại những lưỡi đao sắc bén, bảo vệ Mộ Dung Gấm ở phía sau.
      Mộ Dung Gấm hơi kinh ngạc, nhưng mặt vẫn có biểu gì, bình tĩnh nhìn người nọ: “Xin hỏi tướng quân, chuyện gì xảy ra? Cẩm Hoa lý do làm sao lại mưu hại thái tử phi?”

      ”Đúng vậy, tỷ tỷ hại người, nhất định là có người vu hãm!” Sở Linh Nhi cũng bày ra giá thế, duy trì trạng thái, bộ dáng kia giống như là ai dám lên ta liền liều mạng với kẻ đó.

      Tên cầm đầu nhận ra đây là công chúa Sở quốc, dám sẵng giọng với nàng, chỉ với Mộ Dung Gấm: “Vừa rồi thái tử phi đột phát mẩn đỏ, thái y tình huống nghiêm trọng, tra ra hình như là do phấn của Cẩm Hoa quận chúa tặng. Hoàng thượng giận dữ, cho nên sai chúng ta mang quận chúa vào cung tra hỏi!”

      “Làm sao có thể, phấn của tiểu thư là tốt nhất, làm sao có thể nổi mẩn đỏ?” Mộc Hương mặc dù dám khen ngợi tài nghệ của tiểu thư nhà mình, nhưng tôn sùng y thuật của nàng như thần. Nàng tin tưởng ai có thể hơn được tiểu thư nhà mình, cho nên phấn kia thể nào có vấn đề.

      Mộ Dung Gấm giơ tay lên ý bảo họ dừng lại: “Ta và các ngươi !”

      “Tiểu thư!” “Tỷ tỷ!” Ba người có chút nóng nảy. Mặc dù bọn họ biết chuyện gì xảy ra, nhưng chuyến này của Mộ Dung Gấm khẳng định dữ nhiều lành ít, tại sao bọn họ có thể trơ mắt nhìn nàng vào biển lửa?

      Mộ Dung Gấm bình tĩnh quét qua khuôn mặt lo lắng của ba người bọn họ, ánh mắt bình thản có sóng lại vô cùng kiên định nhất thời khiến cho các nàng biết nên gì, sau đó chỉ có thể trơ mắt nhìn Mộ Dung Gấm bị mang .

      “Đáng chết!” Sở Linh Nhi cắn răng, hung hăng giẫm mấy cái: “Ta tìm hoàng huynh, nhất định hoàng huynh cứu Cẩm nhi tỷ tỷ!” Dứt lời, trực tiếp sử dụng khinh công bay .

      Mộc Hương đứng ở bên cạnh Đường Trúc, mặt luôn luôn đơn thuần vui vẻ thâm thầm xuất nụ cười yếu ớt: “Ai! Đường Trúc, tiểu thư nhất định trở về, đúng ?”

      Đường Trúc gật đầu cái: “Ừm!” Mặc dù nàng lo lắng cho Mộ Dung Gấm, nhưng lại cảm thấy những người này có thể làm gì tiểu thư nhà mình. Nàng hiểu tiểu thư của mình, tiểu thư cũng giống nàng. Nếu như người khác làm tổn thương nàng, nàng có thể thờ ơ, nhưng nếu có người làm tổn thương người nàng quan tâm nhất, tiểu thư biến thành ma quỷ.

      Tiểu thư quan tâm nhất chính là tướng quân, nếu như tiểu thư bị thương hoặc là gặp chuyện may, tướng quân biết nhất định đau lòng. Tiểu thư để cho tướng quân đau lòng, cho nên nàng để cho mình gặp chuyện! Nàng tin chắc như vậy!

      Mộ Dung Gấm bị mang , phải qua hoàng cung mà là thiên lao! chính xác hơn là đường tới hoàng cung đột nhiên có người truyền đến thánh chỉ, lấy tội nàng mưu hại hoàng thân giam vào thiên lao!

      Mộ Dung Gấm vẫn thản nhiên chớp mắt tiếp tục theo, chỉ là bất đồng với khi tới , tay của nàng có thêm bông hoa sen.

      Mới vừa đến thiên lao, quan viên hơn 40 tuổi, dáng dấp có chút xấu xí tới, chắp tay cười với Mộ Dung Gấm: “Quân chúa chớ sợ, đây chỉ là hình thức, chờ khi chân tướng minh bạch, hạ quan tự mình đưa quận chúa về!”

      Mộ Dung Gấm nhíu mày: “Làm phiền đại nhân!”

      “Ha ha! Quận chúa xin mời!”

      biết bởi vì thân phận của Mộ Dung Gấm hay là vì cái gì, phòng giam của nàng là tốt nhất, có giường, có chăn, còn có bàn ghế trà nước, so với phòng giam bình thường cao cấp hơn rất nhiều.

      Bên ngoài phòng giam. Đội trưởng nhà lao hiểu nhìn đại nhân nhà mình: “Đại nhân, làm sao lại giam nàng vào phòng giam chỉ các vương gia mới có tư cách vào? Nàng cũng chỉ là quận chúa nho , hơn nữa tại phạm vào tội lớn mưu hại thái tử phi!”

      Quan viên kia liếc mắt cái: “ từng có Hoài An vương phạm vào tội cưỡng hiếp hoàng phi, cuối cùng phải cũng ra ngoài hay sao? Những nhân vật lớn này, đội trưởng nho có thể nghị luận hay sao? Vị bên trong kia chính là nãi nãi, cần phải hầu hạ!”

      Đội trưởng nhà lao đầu óc mơ hồ tìm ra manh mối, lần đầu tiên có người phạm trọng tội vào trong thiên lao còn có người hầu hạ.

      Trong hoàng cung

      ra ngoài! ra ngoài, cút ra ngoài!” Tôn Phỉ Phỉ để ý hình tượng đấm đá cung nhân thái giám trước mặt, cả người quần áo xốc xêch, tóc hỗn loạn, giống như bà điên.

      Đông Phương Trạch cau mày, trong mắt thoáng qua chán ghét, nhưng vẫn dịu dàng khuyên nhủ: “Tôn phi, trước nàng cú ra ngoài cho thái y xem chút , nếu sau này còn nghiêm trọng hơn!”

      ….Ta muốn……Ta muốn…..” Tôn Phỉ Phỉ liều mạng né tránh, ánh mắt lộ ra bên ngoài tràn đầy hoảng sợ, nhất là khi nhìn thấy Sở Dạ đứng ở bên cạnh Đông Phương Khải mặt nàng ta hoàn toàn là tuyệt vọng. Nàng ta cũng chỉ là muốn lấy được ưu ái của , cho dù chỉ chút mà thôi. Nhưng đột nhiên toàn thân nổi lên mẩn đỏ, từng nốt từng nốt đầy cả khuôn mặt, chính là nàng cũng dám nhìn, khẳng định cũng cảm thấy rất ghê tởm, khẳng định là muốn nhìn mình……

      Đáng chết, đều là do Mộ Dung Gấm chết tiệt, nàng muốn nàng ta phải chết, nhất định phải chết. Ánh mắt hung ác từ trong mắt nàng ta phát tán ra, Tôn Phỉ Phỉ đẩy cung nhân ra, chạy gấp mấy bước, chợt té nhào xuống trước mặt Đông Phương Khải, nước mắt rơi, thanh thê thảm: “Phụ hoàng, người nhất định phải báo thù cho thần tức. Phụ hoàng, đều là do Mộ Dung Gấm hại ta, nàng ta cố ý, nàng ta muốn phá hủy ta. Phụ hoàng, thần tức cầu xin người, cầu xin người giết nàng, giết nàng!”

      Tôn Phỉ Phỉ kích động gào thét, ngay cả khuôn mặt mình lộ hết ra ngoài cũng phát . mà Đông Phương Khải nhìn thấy khuôn mặt bị hủy ra mặt người, ghét bỏ lui ra sau nửa bước, trầm giọng : “Trẫm đem nàng giam vào thiên lao rồi, trước ngươi cho thái y xem chút, chờ thân thể tốt hơn rồi định luận!”

      !” Tôn Phỉ Phỉ nhào tới nắm lấy vạt áo của Đông Phương Khải: “Phụ hoàng, thần tức muốn người lập tức giết nàng, lập tức!”

      Đông Phương Khải tức giận rút vạt áo của mình về, sắc mặt càng thêm khó coi: “Trẫm tự có chủ trương, ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt ! Ngươi là thái tử phi, ngươi nhìn ngươi bây giờ thành ra cái dạng gì ?”

      xong liếc nhìn Đông Phương Trạch liền xoay người rời , mà những người khác cũng mang theo vẻ mặt chán ghét hoặc hả hê rời . Tôn Phỉ Phỉ thường ngày luôn có dạng phi dương bạt hổ, có ai ưa nàng ta cả.

      ….” Tôn Phỉ Phỉ tuyệt vọng gào thét, còn muốn xông lên, nhưng rất nhanh bị người đánh ngất. Đông Phương Trạch cũng nhìn nàng ta nữa, chỉ phân phó thái y chăm sóc, xoay người ra ngoài.

      “Két!!!!” tiếng cửa tù mở ra, Mộ Dung Gấm thức tỉnh ngẩng đầu, có chút ngoài ý muốn khinhìn thấy người tới. Nàng có nghĩ qua người đầu tiên tới gặp mình, có thể là thái tử phi. Bởi vì nàng đoán tại chừng nàng ta hận thể róc xương lóc thịt nàng. Có thể là Đông Phương Trạch, cũng có thể là Sở Linh Nhi, nhưng thế nào cũng nghĩ là ?

      Thu hồi suy nghĩ, đứng dậy hành lễ: “Cẩm Hoa gặp qua vương gia!”

      --- --------lời ngoài mặt---- ---------

      Chương sau, trước diệt Tôn Phỉ Phỉ, rống rống!!!!
      Dion thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 44: thể giải thích

      “Két!!!!” tiếng cửa tù mở ra, Mộ Dung Gấm thức tỉnh ngẩng đầu, có chút ngoài ý muốn khinhìn thấy người tới. Nàng có nghĩ qua người đầu tiên tới gặp mình, có thể là thái tử phi. Bởi vì nàng đoán tại chừng nàng ta hận thể róc xương lóc thịt nàng. Có thể là Đông Phương Trạch, cũng có thể là Sở Linh Nhi, nhưng thế nào cũng nghĩ là ?

      Thu hồi suy nghĩ, đứng dậy hành lễ: “Cẩm Hoa gặp qua vương gia!”

      Đông Phương Thực qua tự mình nâng nàng dậy, lại bị Mộ Dung Gấm khéo léo tránh khỏi. tay trống cũng tức, chỉ : “Bổn vương biết nàng làm chuyện như vậy, bổn vương đích thân cầu phụ hoàng, nhất định xin phụ hoàng xử lý khoan hồng, ngươi cú yên tâm!”

      Mộ Dung Gấm khẽ khom người: “Cám ơn vương gia!”

      Nơi Mộ Dung Gấm nhìn thấy, Đông Phương Thực cười khinh miệt hả hê, sau đó lập tức khôi phục lại, tiến lên bắt lấy tay Mộ Dung Gấm, lần này cho nàng cự tuyệt: “Cẩm Hoa, mẫu phi rất ưa thích ngươi, chờ sau khi ngươi ra ngoài, có thời gian tới cung mẫu phi chút. Bổn vương cũng thường thăm mẫu phi đây!”

      [chỉ có tại ***************]
      Mộ Dung Gấm nghe ý đồ của , trong lòng cười lạnh, sắc mặt thay đổi: “Cẩm Hoa sợ rằng mình học tài sơ cạn, đến lúc đó làm dơ bẩn nghe nhìn của quý phi nương nương!”

      “Ngươi…..” Đông Phương Thực nghí tới nàng cự tuyệt, sắc mặt cứng đờ, sau đó khẽ xệ mặt xuống: “Cẩm Hoa, ngươi hiểu hay là giả hiểu vậy? cho ngươi biết, mẫu phi cầu xin phụ hoàng cấp chỉ cho chúng ra. bao lâu nữa ngươi phải là trắc vương phi của ra, ngươi có đường cự tuyệt!”

      Mộ Dung Gấm trầm mặt lạnh, mặc dù biểu tình biến hóa nhiều, nhưng nhiệt độ khí giảm xuống nhiều: “Lời của vương gia là như thế nào đây, Cẩm Hoa thể nào gả cho vương gia!”

      “Ngươi cái gì? Ngươi cho rằng ngươi có thể kháng thánh chỉ?” Đông Phương Thực ngẩng đầu, cúi đầu miệt thị nhìn Mộ Dung Gấm.

      Mộ Dung Gấm thu hồi hơi thở của mình, ngược lại cười: “Trước cứ chờ có thánh chỉ, vương gia mới nên với ta những lời này!” Nàng gả cho ai nàng biết, nhưng tuyệt đối phải là người trước mắt, ít nhất Đông Phương Trạch để cho nàng gả !

      “Hừ! Ngươi chờ xem!” Đông Phương Thực đãnghĩ xong đến lúc đó phải làm nhục Mộ Dung Gấm như thế nào để trả thù cho việc ngày hôm nay. Thậm chí còn ảo tưởng Mộ Dung Gấm bị hành hạ đến ngừng cầu xin tha thứ, cuối cùng tâm tình cũng tệ.

      Mộ Dung Gấm khinh thường nhếch môi. Mặc dù Đông Phương Thực đối địch với Đông Phương Trạch, nhưng chỉ là do thế lực Hàn quý phi đằng sau mà thôi. Nếu có thế lực này, căn bản tạo thành chút uy hiếp đối với Đông Phương Trạch. Bởi vì trí khôn của bì kịp Đông Phương Trạch.

      Người thứ hai đến gặp Mộ Dung Gấm đương nhiên chí là tiểu gia hỏa Sở Linh Nhi, còn kéo theo hoàng huynh của nàng. Nàng lôi kéo Mộ Dung Gấm, lần lại lần đảm bảo mình cứu nàng ra, tuyệt đối để cho nàng bị khổ, thiếu chút nữa khô cả miệng. lúc này mới ra khỏi phòng giam, mập mờ nhìn hoàng huynh mình cái, sau đó nhảy lên bỏ .

      [chỉ có tại ***************]
      Mộ Dung Gấm ngước mắt nhìn về phía Sở Dạ. Vẫn thần tiên tuấn mỹ như cũ, cứ như vậy tùy ý đứng ở nơi đó, thân khí phách thiên địa chi khí tự do, khiến cho người ta thể bỏ qua, cũng thể kính sợ. Mộ Dung Gấm nhếch môi, vẻ mặt lại thoáng cau lại, có lẽ bọn họ cũng quá quen thuộc: “Chưa bao giờ biết Sở haongf lại có thể tự nhiên qua lại thiên lao của Thiên Khải!”

      Thiên lao là bí mật của nước, so với hậu cung cũng nghiêm mật hơn. Người của nước khác, tuyệt đối để cho vào thiên lao.

      Sở Dạ vốn nhu hòa vì giọng bình thản xa lạ của nàng trở lê lăng lệ, đôi mắt hắc diệu thạch giống như tụ tất cả bóng đêm. Nhìn bóng dáng Mộ Dung Gấm, khóe môi nâng lên nụ cười như có như : “ vương còn biết có chỗ nào thể !”

      Nghe vậy, Mộ Dung Gấm nghẹn lời. Quả , , hoàng đế nước chuyện vượt tường cợt nhã nương cũng làm được, thiên lao hình như tính là khiêu chiến…….

      “Nghe ít ngày nữa Sở hoàng cưới bát công chúa làm vợ, ta phải nên chúc mừng Sở hoàng?” Mộ Dung Gấm bật cười hỏi.

      [chỉ có tại ***************]
      Sở Dạ vẻ mặt thay đổi, chỉ : “Hoàng thất Sở quốc còn nhiều vương gia hoàng tử, hòa thân cũng cần là vương, tại sao chúc mừng?”

      phải ngươi?” Mộ Dung Gấm có chút ngoài ý muốn, nhưng tuyệt đối có vui mừng. Dù sao nàng cũng phải rất quan tâm cưới người nào.

      “Hình như ngươi rất thất vọng?” Sở Dạ mỉm cười, nhưng giọng cũng thêm phần lạnh lẽo.

      Mộ Dung Gấm chống lại ánh mắt của , mới phát ra đôi mắt của lại vô cùng đẹp mắt. Hoàn mỹ mà hơi nhếch lên, bên trong là tròng mắt hắc bạch phân minh. Đồng tử đen tuyền, giống như hai dòng nước xoáy sâu, muốn đem hút nàng vào, sau đó khóa chặt lại, trói buộc. Mộ Dung Gấm mở to mắt, lại dám nhìn thẳng, trong lòng thầm mắng: quả nhiên là nghiệt. Chẳng trách Tôn Phỉ Phỉ có phu quân Đông Phương Trạch tốt như vậy còn si mê .

      Trong ánh mắt nhìn nhau kia Sở Dạ ràng cảm thấy Mộ Dung Gấm bị hấp dẫn. phát này khiến cho tâm tình của bất chợt vui vẻ, cũng làm khó nàng nữa, chỉ xoay ngươi rời . Lưu lại Mộ Dung Gấm nhìn cửa nhà lao, vẻ mặt hiểu!

      Mộ Dung Gấm ở trong phòng giam cả đêm, ngày thứ hai liền có người đến với nàng. Chỉ là phải là thăng đường thẩm vấn, mà là chữa bệnh cho Tôn Phỉ Phỉ.

      Đêm qua Tôn Phỉ Phỉ sau khi bị đánh ngất xỉu về, thái y tiến hành trị liệu da của nàng ta. Nhưng sáng nay, mặt của nàng ta nhưng khỏi, lại bắt đầu ngứa ngáy. Da mặt bị nàng ta liều mạng gãi, cũng bắt đầu chảy máu, hơn nữa càng ngày càng nhiều, càng ngày càng ngứa. Thái y cũng bó tay, bất đắc dĩ đành phải gọi Mộ Dung Gấm tới.

      Mộ Dung Gấm đến đông cung của thái tử thấy rất nhiều người ở đó. Hoàng hậu mang theo hậu phi ngồi ở bên, tất cả vương gia cũng có ở đây, Đông Phương Khải ngồi chính giữa. Hôm nay Sở Dạ có ở đây.

      “Thần nữ tham kiến hoàng thượng, gặp qua hoàng hậu nương nương!”

      Sắc mặt Đông Phương Khải uy nghiêm thâm trầm, nhưng cũng bày tỏ trách móc nặng nề đối với Mộ Dung Gấm, giơ tay lên: “Bình thân!”

      “Tạ hoàng thượng!”

      Sắc mặt nàng bình tĩnh, buồn vui, trấn định tự nhiên. Đông Phương Khải thấy vậy cũng có chút than thở. Ban đầu cho là Mộ Dung Gấm nhát gan mềm yếu, cho nên mới có bộ dáng này. tại mới phát , Cẩm Hoa quận chúa phong đúng là tầm thường. Phần khí độ này, sợ rằng hậu cung có người nào có được.

      “Thái tử phi bởi vì dùng phấn mẫu đơn của ngươi, sắc mặt nổi lên mẩn đỏ, còn ngứa ngáy, ngươi đây là chuyện gì xảy ra?”

      Chỉ là giọng điệu thăm hỏi, có ý tứ trách tội. Mọi người nhất thời sáng tỏ, xem ra hoàng thượng cấp cho Mộ Dung Gấm cơ hội sửa lại án sai.

      [chỉ có tại ***************]
      Mộ Dung Gấm lần nữa khom người: “Khởi bẩm hoàng thượng, phấn của thần nữ hề có vấn đề. Ngày đó có Ngô viện trưởng cùng với các vị thái y tại chỗ nghiệm chứng, dĩ nhiên là có độc. Cho nên chuyện này liên quan với thần nữ!”

      liên quan? Vậy ngươi chút thái tử phi gặp chuyện gì?”

      Mộ Dung Gấm suy nghĩ chút : “Hoàng thượng có thể hay để cho thần nữa xem thương thế của thái tử phi?”

      Đông Phương Khải suy nghĩ chút, được!

      VÌ tôn phỉ phỉ mực gãi mặt mình, dưới bất bất đắc dĩ lần nữa bị đánh ngất xỉu. Mà mấy dấu vết bộ mặt tuyệt mẩn đỏ nhìn phải thấy ghê. Mộ Dung Gấm cũng cảm thấy có cái gì, phát bệnh xuất tâm tình này đều là chuyện bình thường, ghê tởm hơn nữa nàng cũng trải qua.

      Khom lưng nhìn người nàng ta chút, cuối cùng ngửi được mùi thơm nhàn nhạt lạ lùng, nhất thời sáng tỏ. Đột nhiên Tôn Phỉ Phỉ tỉnh lại, nhìn thấy Mộ Dung Gấm, trong nháy mắt bạo khởi, như ké điên nhào tới: “Mộ Dung Gấm, tiện nhân ngươi, ta muốn giết chết ngươi……”

      Mộ Dung Gấm nhanh tay đẩy móng vuốt của nàng ta ra, người bên ngoài cũng chạy vào. Đông Phương Trạch chắc ở trước mặt Mộ Dung Gấm, ngăn Tôn Phỉ Phỉ lại, sắc mặt ôn hòa cũng biến thành bén nhọn: “Đủ rồi!”

      , ta muốn giết nàng, đều là do nàng ta làm hại ta hủy dung, đều do nàng!” Tôn Phỉ Phỉ nhất quyết tha, hận ý trong mắt làm cho người ta nhịn được lui về phía sau. Dung mạo của nữ tử lớn hơn sinh mạng. Hôm nay dung mạo nàng ta vẫn kiêu ngạo bị hủy, thậm chỉ còn để cho Sở Dạ thấy, nàng ta làm sao có thể hận, tuyệt vọng?

      “Cẩm Hoa quận chúa, ngươi có thể giải thích?” Hoàng hậu nhìn về phía Mộ Dung Gấm, sắc mặt nhìn ra hỉ nộ, chỉ là tùy ý hỏi.

      Mộ Dung Gấm nghe vậy khe khẽ mỉm cười: “Cẩm Hoa có chỗ nào giải thích,cũng cần giải thích!”
      Dion thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :