1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiên tài khí phi - Ngọc Khuyết (C167) HOÀN đã có ebook

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      THIÊN TÀI KHÍ PHI

      [​IMG]
      Tác giả: Ngọc Khuyết
      Thể loại: Xuyên , nữ cường, nam cường, tranh đấu, HE...

      Editor Sunny Út
      Beta: Sally


      Giới thiệu:


      Đầu năm nay, xuyên qua đáng sợ!

      Nhưng xuyên qua tỉnh lại thấy mình ngay tại bãi tha ma, vậy có chút đáng sợ !

      Vân Y mở to mắt, đôi thủy mâu liễm diễm sinh huy ra cỗ khí chất tuyệt thế tao nhã!

      Bề ngoài yếu đuối, kì thực là sườn phi tâm ngoan thủ lạt , tốt lắm!

      Mặt ngoài hiền lương, kì thực là di nương mưu ngừng , tốt lắm!

      Biểu tượng ôn nhu thiện lương, kì thực là thứ muội tâm cơ kín đáo, tốt lắm!

      Còn có tổ mẫu bạc đãi, phụ thân giả nhân giả nghĩa, chồng trước cuồng ngạo tự phụ, đều tốt lắm!

      ngày, Vân Y tao nhã trở về, những người đó từng người từng người nàng đều muốn giẫm lên, làm cho những địch nhân này vô lực phản kháng.

      Hồi phủ, đấu di nương, đấu thứ muội, đấu tổ mẫu, tóm lại là muốn đấu đổ hết thảy.

      Mẫu Đơn hội, nàng kinh thế tuyệt diễm, thu hút vô số ánh nhìn.

      Quỳnh Hoa yến, nàng tuyệt thế tao nhã, kỹ thuật nhảy như tiên, làm cho bao nhiêu nhân như si như túy.

      Tài hoa xuất chúng, khí chất thản nhiên, nhưng cũng bởi vậy có vô số ghen ghét cùng ám sát tìm đến.

      Con bà nó, nàng phát uy, cho rằng nàng là chỉ con mèo ôn nhu, mỗi người đều có thể bắt nạt sao?

      Bàn tay mềm vừa nhấc, nàng đoạt quốc khố!

      Bàn tay trắng nõn vung lên, nàng diệt vương gia tạo phản !

      Thủy mâu vừa nháy, nàng tướng phủ đương triều bị hủy!

      Yên tĩnh như liên, tuyệt thế như tiên, nữ tử đứng nhất Yến kinh, nàng hoàn toàn xứng đáng!

      Dị thế, nàng nghĩ chính mình có thể toàn thân trở ra, cuối cùng vẫn là bị kéo vào cuộc.

      Lòng yên tĩnh như nước, nàng nghĩ đến chính mình chỉ cần lo thân mình, cuối cùng vẫn vì nam tử tuấn mỹ như thần kia mà sợ sinh tử.

      Tuấn mỹ như thần, tâm tính lãnh bạc, cuối cùng vẫn là vì nữ tử kia đột nhiên xâm nhập nội tâm, khuynh tẫn thiên hạ

      Dưới tàng cây hoa đào, với nàng:“Ta nguyện thú ngươi làm vợ, ngươi cả đời, cả đời nhất thế đôi nhân.”​

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 15/1/15
      myuyen, Duong Minh Tam, hoadaoanh2 others thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 1: Hãm hại




      Lúc này trời chạng vạng, bên ngoài cuồng phong gào thét, sắp có hồi bão táp kéo tới, tiếng sấm trung ngừng nổ vang.



      Thính Vũ các trong Dạ vương phủ, lúc này rất im ắng, trong phòng chỉ nhìn thấy mảnh lụa mỏng bị gió thổi bay lên.



      Vân Mộng Vũ trong giấc mộng mê man bừng tỉnh lại, kỳ quái, hôm nay vì sao ngủ mê mang như thế, dường như cả ngày nàng có tỉnh lại. Vân Mộng Vũ chậm rãi ngồi dậy, chỉ cảm thấy đầu hỗn loạn.



      Đột nhiên cảm thấy dường như có chỗ nào đó đúng, Vân Mộng Vũ vừa nghiêng đầu, thấy nam tử xiêm y chỉnh tề dựa đầu ở giường vẻ mặt dâm tà nhìn nàng. Cúi đầu xuống, Vân Mộng Vũ phát xiêm y của chính mình cũng chỉnh tề, muốn kêu cứu.



      Đột nhiên tiếng rầm vang lên, cửa phòng bị người vào cước đá văng. Sở Dạ Vương mang theo đám người xông vào. Khi thấy tình hình trong phòng, Sở Dạ tức giận đến gân xanh nỗi lên, hai đấm tay nắm chặt phát ra thanh răn rắc.



      “Đem đôi cẩu nam nữ này tách ra cho ta.”



      Lập tức có hai bà tử cường tráng tiến lên đem hai người tách ra, ném cách thô lỗ tới trước mặt Sở Dạ. Cảm nhận được Sở Dạ tức giận khiến nhiệt độ xung quanh y dường như ngày càng hạ xuống lạnh băng đến tận cùng, Vân Mộng cảm thấy có dấu hiệu ổn. Nàng lập tức túm vạt áo Sở Dạ, khẩn cầu mong có thể được Dạ vương thương tiếc.



      “Vương gia, xin nghe ta giải thích.......”



      “Cút ngay!” Sở Dạ chán ghét cước đá văng nàng. Vân Mộng Vũ bị đá hướng cạnh cái bàn ngã xuống, trán đập vào cạnh bàn nhất thời máu cứ thế tuông ra, lâm vào hôn mê.



      Tuyết sườn phi nhìn cảnh này, trong mắt lên chút đắc ý. Nàng đến bên người Sở Dạ cánh tay nhàng kéo y, ôn nhu mở miệng khuyên nhủ:“Vương gia, tỷ tỷ có lẽ là do nhất thời hồ đồ, vương gia hãy tha thứ cho nàng lần này .”



      “Tiện nhân này cũng dám làm ra loại chuyện đồi phong bại tục này, tuyệt thể dễ dàng tha nàng. Người tới, canh giữ toàn bộ gian phòng này cho bất luận kẻ nào tới gần.”



      “Nhưng vương gia, tỷ tỷ nàng.......”



      Thấy Tuyết Nhi còn muốn vì tiện nhân kia cầu tình, Sở Dạ khỏi hạ khẩu khí an ủi :“Tuyết Nhi, ngươi tâm địa thiện lương, đồng tình đáng thương nàng, nhưng người như nàng sớm có thuốc nào cứu được , Tuyết Nhi ngươi cần vì nàng hao tổn tinh thần. Ta còn có chút việc cần xử lý ngươi về phòng trước .”



      “Nô tì cung tiễn vương gia.” Tuyết sườn phi chỉ có thể bất đắc dĩ tiễn bước Sở Dạ, nhưng y có nhìn thấy Tuyết sườn phi luôn luôn nhu nhược trong mắt chứa đắc ý cùng thâm độc.



      Ở thư phòng Dạ vương phủ, Sở Dạ khoanh tay đứng trước cửa sổ, phân phó tình cho quản gia.



      “Chuyện này phải giải quyết cách sạch , đem tam phu nhân cùng những người biết chuyện này xử lý toàn bộ. Tuyên bố bên ngoài do vương phi phạm vào thất điều nên bị hưu đuổi khỏi Vương phủ.”




      “Vương gia yên tâm, thuộc hạ nhất định giải quyết tốt chuyện này.”



      “Ừ, xuống .” Quản gia rồi, Sở Dạ vẫn đứng phía trước cửa sổ.
      Vân Mộng Vũ, nên trách , muốn trách trách chính nàng quá ngu dốt, căn bản thể đảm nhiệm vị trí Dạ vương phi.



      Ngày kế, trong Thính Vũ các, Vân Mộng Vũ nhìn hưu thư trong tay, nhất thời mặt còn chút huyết sắc, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Nàng khó có thể tin, nàng thế nhưng bị hưu. Nàng nên làm cái gì bây giờ, nếu rời Vương phủ nàng sống như thế nào.
      Lúc này, ngoài cửa phòng trận tiếng bước chân vang lên, Vân Mộng Vũ ngẩng đầu nhìn Tuyết sườn phi Vương Tuyết Nhi chân thành hướng nàng tới. Cũng vội vàng tiến lên lôi kéo tay Vương Tuyết Nhi, khóc : “Muội muội, ngươi đến là tốt rồi, chỉ cần ngươi ở trước mặt vương gia thay tỷ tỷ lời hay, vương gia nhất định hội tha thứ tỷ tỷ.”



      Vân Mộng Vũ xong, trong lòng hy vọng ngẩng đầu lên, vốn tưởng rằng nhìn thấy được vẻ mặt lo lắng, ai ngờ nhìn thấy vẻ mặt Vương Tuyết Nhi chán ghét cùng khinh thường.



      “Muội muội......”



      Vân Mộng Vũ bối rối hô tiếng.



      Vương Tuyết Nhi thế nhưng có đáp lại nàng, mà phen đem nàng đẩy ra.



      “Vân Mộng Vũ, ngươi chắc ngờ ngươi có hôm nay. Ngươi có biết vì sao , ta nghĩ ngươi khẳng định biết, ngươi ngốc như vậy mà. Ngươi nhất định rất kỳ quái vì sao ngươi lại mê man rồi làm ra cái loại chuyện như vậy, đó là bởi vì ta ở trong ly trà của ngươi hạ mê dược. Mà nam tử trong phòng ngươi lại là người ta phái tới, thế nào tỷ tỷ thân ái của ta, đối với , ngươi có vừa lòng hay ?”



      “Ngươi sợ vương gia biết hay sao?”



      “Vương gia làm sao có thể biết được, ta đem chuyện này giá họa cho tam phu nhân, buồn cười cái nữ nhân kia còn tưởng rằng cử người báo ngươi thông dâm lập công lớn, từ nay về sau có thể được vương gia sủng ái, kết quả lại thoát được vận mệnh bị diệt khẩu. Nàng cũng ngẫm lại loại tình như thế này, vương gia vì danh dự của làm sao có thể lưu lại nàng.”



      “Vì sao, ta đối đãi ngươi như thân tỷ muội, ngươi vì sao phải hãm hại ta như thế?” Vân Mộng Vũ khó có thể tin hỏi.



      “Vì sao ư, bởi vì ngươi đoạt thứ vốn nên thuộc về ta, ta cùng Dạ vương lưỡng tình tương duyệt, ta vốn có thể trở thành Dạ vương phi cao quý, bởi vì ngươi mà ta chỉ có thể làm sườn phi, cho nên ngươi nhất định đáng chết.”



      “Ta vì ngươi liều mạng.” Vân Mộng Vũ đột nhiên trở nên mất trí muốn cùng Vương Tuyết Nhi đồng quy vu tận, lại bị thị vệ Vương Tuyết Nhi mang đến gắt gao bắt lấy.
      Tuyết Nhi đến trước mặt nàng giáng cái tát mạnh, khiến khóe miệng nàng chảy ra tia máu.



      “Tiện nhân, biết tự lượng sức mình, người tới rót thuốc cho ta.” Nghe được mệnh lệnh, thị vệ bưng chén dược đến trước mặt Vân Mộng Vũ, tay cầm lấy cằm Vân Mộng Vũ, tay đem dược mạnh mẽ đỗ vào miệng nàng. Vân Mộng Vũ cam lòng giãy dụa, nhưng lại thể làm gì được, dược cứ thế toàn bộ đổ vào miệng nàng.
      Vân Mộng Vũ chậm rãi ngã xuống, ánh mắt tràn ngập hận ý nhìn Vương Tuyết Nhi, cuối cùng chỉ có thể cam lòng nhắm hai mắt lại.



      “Đem nàng quăng đến bãi tha ma cho ta.” Nhìn kết quả thấy vừa lòng, Vương Tuyết Nhi khóe miệng mang theo ý cười xoay người rời .



      Ngoài bãi tha, khối thi thể mọi người vốn nghĩ chết lại nhàng giật giật ngón tay......
      minhminhleChris thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 2: Xuyên qua





      khát, Vân Y chỉ cảm thấy yết hầu khô khốc khó chịu như hỏa thiêu. Vân Y mở to mắt, đôi thủy mâu long lanh như ánh sáng ngọc. Nàng chậm rãi ngồi dậy, đánh giá bốn phía xung quanh, đập vào mắt nàng là mảnh đất hoang sơ vắng vẻ.



      Đột nhiên đầu cảm thấy đau đớn, lượng tin tức lớn tiến vào trong đầu nàng, Vân Y hai tay ôm đầu hy vọng có thể giảm bớt chút đau đầu. Sau lát, đau đớn biến mất, Vân Y cũng tiêu hóa xong tin tức những tin trong đầu. Vân Y chậm rãi đứng lên, nàng ngừng đánh giá bốn phía, hy vọng có thể tìm ra chút manh mối. Vân Y cúi đầu nhìn bàn tay mình, mười ngón tay thon dài, bàn tay xinh đẹp tỳ vết như tác phẩm nghệ thuật. Nhìn bàn tay hoàn mỹ, Vân Y toàn thân như bị hút hết sức lực ngã ngồi mặt đất.



      “Làm sao có thể, vì sao có thể như vậy, ta nên cảm tạ lão thiên gia sao, cho ta cơ hội trọng sinh. Nhưng, ta bỏ xuống được, ta như thế nào có thể bỏ cha mẹ ta mình ở đại chứ. Bọn họ chỉ có mình ta là con , bọn họ thống khổ như thế nào khi mất ta chứ. Lão thiên gia, cầu ngươi, cầu ngươi cần cùng ta vui đùa như vậy.......”



      Đối với ông trời kêu than, Vân Y hai tay ôm mặt lớn tiếng khóc. Khóc đau tận nội tâm, thương tâm muốn chết, như tiểu hài tử bị người thân vứt bỏ.



      Cha nàng là doanh nhân thiên tài, mẹ là kỳ tài giới nhạc. Vân Y nàng kế thừa toàn bộ ưu điểm của cha mẹ, chỉ có bộ dạng xinh đẹp, chỉ số thông minh cao tới hai trăm, được xưng là thiên tài. Vân Y vừa tốt nghiệp, bị an bài đến công ty cha nàng làm. Công tác xuất sắc, đạt được kết quả xuất sắc từ công ty, nghiệp phát triển rộng mở, tiền đồ sáng lạng. Nhưng ai ngờ trong lần chạy tới buổi tiệc của công ty đường lại xảy ra xe mà đến nơi này.



      Khóc lâu lâu, khóc khàn cả giọng. Vân Y dần dần bình tĩnh trở lại, nhất định có biện pháp trở về , nếu có thể đến nơi này, vậy nhất định có thể trở về. Nàng thể từ bỏ, nàng nhất định phải trở về gặp cha m, tiếc đại giới, Vân Y trong lòng thầm hạ quyết tâm. tại đầu tiên cần phải làm là làm sao có thể tồn tại ở nơi này, sau đó lại tìm biện pháp trở về.



      Vân Y phân tích tin tức trong đầu, hiểu biết được tình cảnh tại. Chủ nhân khối thân thể này là đích nữ của đương triều hữu tướng, chính phi Dạ vương, tin lần người, cuối cùng bị hãm hại chết.



      Phân tích mọi chuyện xong, Vân Y khỏi thầm than, thiên a, Vân Mộng Vũ này làm sao có thể ngốc như vậy, đúng, hẳn là đơn thuần, rất đơn thuần. Đơn thuần nên mới tin nữ nhân kia bề ngoài nhu nhược kì thực tâm như rắn rết, lừa gạt. Thế nhưng đem những thân tín bên người đám đuổi , hoặc là nhìn họ ở trước mặt nàng bị người hại chết.



      Con bà nó, tại tiểu tam đều kiêu ngạo như vậy sao. Nếu có Vương Tuyết Nhi, nàng tại có thể hay còn ở đại, ở trong bệnh viện nhận trị liệu. Trong ấn tượng, nàng chỉ bị đụng đầu vào tay lái, hôn mê mà thôi. Vương Tuyết Nhi, Sở Dạ, nàng nhớ kỹ, tương lai bọn họ nhất định thực thảm.......



      Mấu chốt là tại nên làm cái gì bây giờ đây, nay thiên hạ thất phân, còn có các loại thế lực minh ám. Mà nay trong thế lực thất quốc thân ở Sở quốc đứng hàng thứ ba, đương kim hoàng đế mặc dù chăm lo việc nước, nhưng so với những đế vương các nước khác, mưu lược vẫn còn khiếm khuyết chút. May mắn có thái tử Sở Thụy Phong, hòa diễm vương Sở Diễm hiệp trợ mới có thể làm cho Sở quốc ở thất quốc được như tại. Nhưng trong triều sóng ngầm vẫn mãnh liệt, các quốc gia cũng gió nổi mây phun.



      Thế đạo như vậy, mặt ngoài mảnh tường hòa, kì thực khắp nơi nguy cơ tứ phía, chỉ cần chút cẩn thận, liền có khả năng tan xương nát thịt, nàng nên như thế nào mới có thể trong thời loạn thế này sống sót, tăng thế lực cho chính mình, sớm ngày tìm được phương pháp trở lại đại. Vân Y nheo mi tự hỏi hồi, liền có chủ ý.



      tháng sau, trong tửu lâu Minh Nguyệt_tửu lâu lớn nhất Yến kinh, Vân Y thân tiểu nhị bận rộn ở trong đại đường. Bước đầu tiên của nàng đó là trước tìm chỗ đặt chân cùng tìm hiểu tin tức mình cần.



      “Tiểu nhị, cho bình hảo tửu, vài món đểm tâm sáng.”



      “Tốt, khách quan chờ chút, rượu cùng đồ ăn lập tức đến.” Vân Y bên lau bàn, bên thuần thục trả lời.



      “Trương huynh lần này như thế nào trở lại, Trương huynh phải ở Hứa vương phủ làm việc sao, làm sao có thể xuất ở Yến kinh này? Chẳng lẽ là vì ở Hồng Diễm lâu mới tới hoa khôi thần bí, khuynh thành chi mạo mà cố ý gấp gáp trở về?”



      phải vậy, Lý huynh sai rồi. Tuy rằng ta trở về nhất định muốn tới đó. Nhưng lần này trở về cũng là phụng mệnh báo trước tin Hứa vương hồi kinh trở về”



      “Hứa vương về kinh, làm sao có thể, Hứa vương từ hai mươi năm trước hướng thiên hoàng hứa bàn về chuyện chính nữa, từ nay về sau sống những ngày nhàn vân dã hạc, lần này như thế nào đột nhiên trở lại?”



      “Chẳng lẽ Lý huynh quên bốn năm lần ở Quỳnh Hoa yến sao?”



      “Quỳnh Hoa yến? Chẳng lẽ là......”



      “Lý huynh đưa tai lại đây, ta ngươi nghe.”



      Vân Y tiếp tục ở đại đường, trong lòng lại ở cân nhắc tin tức vừa rồi nghe được. Ít nhiều Vân Y đối thanh mẫn cảm cùng tinh thông khẫu ngữ (chắc à nhìn khẫu hình miệng đoán), thế mới có thể ở Minh Nguyệt Lâu này nhận được những tin tức tin cậy được.
      Hứa vương phải về kinh , người hai mươi năm trước vang danh thất quốc_chiến thần vương gia, sắp sửa mang theo Du Nhiên quận chúa hồi kinh. Nghe hai người bàn luận vừa rồi Du Nhiên quận chúa là người tướng mạo song toàn, hơn nữa ý muốn ở Quỳnh Hoa yến tỏa ánh sáng mong được nổi danh thiên hạ. Hứa vương này tuyệt đối phải kẻ dễ bắt nạt, tại ước hẹn thất quốc Quỳnh Hoa yến sắp đến, thời điểm hồi kinh trong đó tất có nguyên do.



      Xem ra Yến kinh này càng ngày càng đông, bất quá, càng đông càng tốt. Như vậy có lợi cho nàng nhân cơ hội đục nước béo cò, sớm ngày đạt tới mục đích của nàng mà dẫn người chú ý.



      Kỳ quái, như thế nào lại có cảm giác này, nàng cảm giác có ánh mắt đạm mạc, thâm thúy ở chỗ rất gần nhìn nàng. Loại cảm giác này làm cho nàng sợ hãi lại làm cho nàng tò mò. Đến tột cùng là người thế nào mới có thể có ánh mắt thâm thúy như vậy, chỉ là bị nhìn chằm chằm như vậy làm nàng cảm giác giống như bị rơi vào hố sâu. Nhưng khi quay đầu tìm kiếm, lại thu hoạch được gì.



      Quên nghĩ nữa, dù sao ánh mắt kia phần chiếm đa số là tìm tòi nghiên cứu mà thôi, cũng ác ý. Hơn nữa nửa tháng gần đây nàng cũng đình chỉ rất nhiều hoạt động. Tường thúc cùng Linh Lung bên kia cũng vào quỹ đạo, nàng cần lo lắng. Cho dù muốn liên hệ cũng là những mật mã nàng dạy , tuyệt đối bị người khác phát . Cho dù ở cổ đại, cũng thể cảm thán, khoa học kỹ thuật là sức sản xuất đứng nhất. tại phải là cho mình thân phận thích hợp. Thân phận......, đích nữ hữu tướng, thân ngoại tôn nữ hộ quốc tướng quân mộc nguyên, thân phận này thực tệ.....



      Hữu tướng phủ, nàng trở lại, nàng kia bề ngoài di nương hiền lương còn có bọn muội muội mặt ngoài ôn nhu thiện lương, các nàng hãy chuẩn bị tốt mà nghênh đón nàng. Nàng chuẩn bị tốt cùng các nàng hảo hảo ở chung nha, hồi lâu gặp, rất tưởng niệm các nàng đây....... Vân Mộng Vũ tâm tư phức tạp nghĩ.
      Phiên Nhiên, minhminhleChris thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 3: Hồi phủ




      Đứng ở trước cửa tướng phủ, nhìn tướng phủ tráng lệ, khóe miệng Vân Y nhàng gợi lên, trong mắt cũng là mảnh băng hàn. Từng trí nhớ trong đầu Vân Mộng Vũ ngừng lên trong đầu Vân Y. Di nương giả nhân giả nghĩa, muội muội bề ngoài ôn nhu kì thực tâm như rắn rết, Vân Mộng Vũ đơn thuần bị các nàng khi dễ trong mười mấy năm.
      Vân Mộng Vũ ngoài mặt là đại tiểu thư hữu tướng phủ, ngoại tôn nữ của hộ quốc đại tướng quân, địa vị tôn quý, nhưng thực tế nàng ngay cả nha hoàn cũng bằng, khắp nơi đều bị khinh bỉ. Quản gia bên người Lí di nương bên ngoài ở trước mặt Vân Mộ luôn biểu ra bộ dáng ôn nhu thiện lương, sau lưng lại nhân cơ hội chèn ép Vân Mộng Vũ. Nàng luôn có thể tìm được các loại lý do lừa gạt Vân Mộ, cũng nhân cơ hội ly gián quan hệ cha con giữa Vân Mộng Vũ cùng Vân Mộ. Mà Vân Mộ luôn luôn tìn nhiệm Lí di nương, cửu nhi cửu chi liền làm bất hòa quan hệ giữa Vân Mộng Vũ và cha nàng, cuộc sống của Vân Mộng Vũ ngày càng khó khăn.



      Vân Mộ, hữu tướng đương triều, nàng hận nhưng vẫn tha thứ , hận coi thường nàng, tha thứ vì biết tình (chữ tình này ta hiểu ý tác giả là gì nhưng có lẽ là ‘tình hình’ phải ak)......



      Vân Y nhàng lắc đầu, tự giễu tự cười, nàng làm sao vậy, thế nhưng lại giống như tử khuê phòng ở cổ đại, luôn đa sầu đa cảm, là lo sợ đâu. Ngẩng đầu nhìn trời, ở trong lòng Vân Y đối Vân Mộng Vũ thầm thề. Mộng Vũ chết, nàng thay nàng ta đòi lại công bằng hết thảy. Những thứ nàng ta để tâm, nàng vì nàng ta thủ hộ. Những gì nàng ta tiếc nuối, nàng thay nàng ấy thực . tại, nàng chính là Vân Mộng Vũ.



      Định hình tốt tất cả những suy nghĩ trong đầu, Vân Mộng Vũ (từ giờ ta kêu Vân Y là Vân Mộng Vũ luôn nha các nàng), nâng bước chân tao nhã tiêu sái vào tướng phủ. Hai hộ vệ nhìn thấy Vân Mộng Vũ, khỏi mở to hai mắt, điều này sao có thể, đại tiểu thư thế nhưng còn sống, hơn nữa trở lại.



      tháng trước, có tin truyền đến đại tiểu thư bị Dạ vương hưu đuổi ra khỏi phủ, sau đó biết tung tích, tướng gia vì nghĩ đến tình cảm cha con từng phái người khắp nơi tìm kiếm. Nhưng nhiều ngày vẫn có chút tin tức nào, mọi người đều nghĩ đại tiểu thư chắc là còn nên mới từ bỏ, tìm kiếm nữa. Hơn nữa bởi vì đại tiểu thư còn, tướng gia liền đem phù chính giao cho Lí di nương, tại đại tiểu thư thế nhưng trở lại......



      Vân Mộng Vũ để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người dọc theo đường tới thiên thính tướng phủ. Lúc này, bọn họ hẳn là cả nhà hoà thuận vui vẻ dùng cơm .
      Quả nhiên, tại đại sảnh hữu tướng đại nhân cùng ba di nương mỹ mạo của cùng bốn nhi nữ như hoa như ngọc sung sướng dùng ngọ thiện. Hơn nữa, Lí Như_Lí di nương lại ngồi ở vị trí chủ mẫu. Lí Như, chi nữ lại bộ Thượng Thư Lí Nghị, năm đó đối với Vân Mộ có chút tình ý, tiếc làm thiếp Vân Mộ, thay Vân Mộ sinh hai nữ nhi xuất sắc, là nhị tiểu thư Vân Dung và tam tiểu thư Vân Ngọc.



      Vân Dung là tài nữ đứng nhất Yến kinh, Vân Ngọc cùng sườn phi Dạ vương Vương Tuyết Nhi, cháu phó tả tướng đều xưng là tam đại mỹ nhân Yến kinh.



      Lí Như khổ tâm kinh doanh nhiều năm, bồi dưỡng hai nữ nhi vĩ đại như thế, hơn nữa hiền danh bên ngoài, ngồi vị trí hữu tướng phu nhân hẳn là việc nước chảy thành sông.
      Nhưng bởi vì hộ quốc tướng quân Mộc gia từng cứu tân hoàng, mẫu thân Vân Mộng Vũ, Mộc Lâm được ban ân phong làm quận chúa. Mà Mộc Lâm sớm mất nên đương kim hoàng thượng vì vị trí đích nữ tướng phủ của Vân Mộng Vũ, mệnh hữu tướng thể lại cưới vợ. Lí Như chỉ có thể thầm hận trong lòng. Mà nay Vân Mộng Vũ mất tích, chắc hơn nửa phần hương tiêu ngọc vẫn, Lí Như cũng có cơ hội phù chính, trong lòng vô hạn đắc ý, nhưng vẫn lường trước được việc Vân Mộng Vũ trở về lúc này.



      Bên cạnh còn có Trầm di nương cùng Lan di nương, hai người cũng có 1 nhi nữ, nhưng bị mẹ con Lí Như thầm chèn ép, hãm hại nên được Vân Mộ thích. Nhưng hai người các nàng cũng phải người tốt gì, chỉ biết phủng cao thải thấp (nịnh nọt người ăn hiếp người dưới yếu đuối), trước kia thường xuyên khi dễ Mộng Vũ.



      Vân Mộng Vũ cứ như vậy đứng ở trước cửa thiên thính, tiến cũng lui, nhìn màn trước mặt, ánh mắt bình tĩnh như nước, vô hỉ cũng vô bi.



      Đột nhiên Vân Mộ có cảm giác đúng, ngẩng đầu lên, thấy Vân Mộng Vũ đứng trước cửa.



      khắc kia, thời gian tựa hồ chạy ngược về mười bảy năm trước, nữ tử xinh dưới ánh mặt trời quay đầu nhìn thản nhiên cười yếu ớt tựa hồ lại trở lại, tốt đẹp như vậy, yên tĩnh như vậy.



      Nhận thấy được động tác của Vân Mộ, Lí di nương cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt cũng khỏi ngẩn ra. thân Vân Mộng Vũ, thân trang phục bình thường màu xanh nhạt, đầu cũng có cài phụ tùng gì thêm, chỉ có duy nhất cây trâm xanh biếc. Bộ dạng như vậy so với những nương khác có thể là cực kỳ đơn giản, nhưng Mộng Vũ giờ phút này lại làm cho người ta cảm giác giống như hoa sen tiên tử, thanh nhã mà phiêu dật. Thường phục người nàng thể che dấu được cổ khí chất thoát tục siêu phàm người nàng.



      Nàng chỉ đứng tùy ý như vậy, lại làm cho người ta cảm giác bản thân vô cùng thiếu sót, kém cỏi, mong muốn mà thể thành, xinh đẹp gì có thể so sánh. bàn cơm lúc này, mọi người cũng nhận ra có điểm đúng, đều đồng loạt nhìn lại đây, thấy người tới che giấu được mà ngốc lăng chốc lát.



      Người có phản ứng trước hết là Lí Như, nhìn Vân Mộng Vũ bình yên trở về, lại thấy Vân Mộ nhìn Vân Mộng Vũ lộ ra vẻ mặt nhớ nhung cùng si mê. Lí Như khỏi hận thiếu chút nữa cắn nát môi mình, trong mắt tràn đầy độc.



      Lí Như thầm điều chỉnh lại tâm tình của mình, lập tức đứng dậy, bước nhanh đến trước người Vân Mộng Vũ. Làm bộ dáng như thể tin lẩm bẩm ,“Vũ nhi, ngươi trở lại, ngươi rốt cục trở lại. Ngươi nơi nào, như thế nào chút tin tức cũng báo cho người nhà biết? Ngươi có biết, ngươi mất tích mấy ngày nay, ta và phụ thân ngươi có bao nhiêu lo lắng ? Ta cả ngày ăn ngon, ngủ yên, thường xuyên hướng bồ tát cầu nguyện, chỉ cần ngươi có thể bình an trở về, ta nguyện ý giảm thọ mười năm. ngờ ông trời nghe được khẩn cầu của ta, rốt cục đem Vũ nhi trả lại cho ta.”



      xong, như vui mừng lấy tay cẩn thận vuốt ve hai má Vân Mộng Vũ, mà mặt Lí Như từ lâu là lê hoa mang vũ (hix ta hiểu câu này lắm nên để luôn câu gốc). Mộng Vũ cụp mi mắt xuống, nhìn thần sắc trong mắtcủa nàng lúc này,bộ dáng nhu thuận để Lí Như đụng vào.



      Nhưng trong lòng Vân Mộng Vũ lúc này cực kỳ khinh thường , khá lắm Lí Như, nếu ở đại khẳng định là diễn viên Áo Tư Tạp, hành động này, là rất xuất sắc, biết người tại là Vân Mộng Vũ nghĩ đến nàng ta (Lí Như) có bao nhiêu đau lòng cho Vân Mộng Vũ nàng đây. Nhưng thực tế, trong lời của nàng ta câu nhưng có hai ý nghĩa, là ám chỉ Vân Mộng Vũ hiểu chuyện để người nhà lo lắng, hai là thể Lí Như hiền lương thục đức.



      Quả nhiên, Lí Như vừa dứt câu, mọi người bàn cơm cũng đều phục hồi tinh thần lại.
      Nghe được lời của Lí Như, Vân Mộ lập tức bước nhanh tới, ôm Lí Như, giọng an ủi “Tốt lắm, ngươi cần lại khóc, vì loại bất hiếu này ngươi khóc đến hại thân thể làm sao đây (Sally: ông này đáng ghét, chẳng làm tròn trách nhiệm của người cha gì hết, vậy còn ra vẻ như người tốt hiểu chuyện). Nghịch nữ này ở nhà chính là người bốc đồng, vốn tưởng rằng sau khi gả cho người ta có thể an phận thủ thường, ai ngờ thế nhưng ghen tị, còn bị Dạ vương hưu. là gia môn bất hạnh a, ta làm sao có thể có loại này nữ nhi đây.” (Sally: ta hựn, ta hựn…)



      xong, cũng quay đầu hướng Mộng Vũ quát: “Ngươi nghịch nữ này, còn trở về làm cái gì, còn ngại đủ dọa người sao, còn khiến cho di nương ngươi lo lắng.” Vừa rống xong, cúi đầu cũng nghe được thanh khóc nức nở ở trong thiện phòng im lặng vang lên.



      Lí Như trong lòng đắc ý, vừa định thêm vào chút lửa, lại nghe thấy đạo thanh hơi nghẹn ngào truyền đến, nghe xong những lời này, mọi người trong phòng đều ngoài ý muốn nhìn Vân Mộng Vũ, Lí Như lại cả kinh mà ngẩng đầu lên, còn Vân Mộ lại nhìn Vân Mộng Vũ với ánh mắt phức tạp.
      minhminhleChris thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 4: Kinh ngạc


      Vân Mộng Vũ từ trong tay áo rút ra cái khăn lụa, che mặt khóc, vừa khóc vừa nghẹn ngào “Di nương chớ vì Vũ nhi mà thương tâm, lần này là Vũ nhi làm sai. Vũ nhi nên làm trái ý tứ vương gia, Vũ nhi nên đồng ý cho Tuyết sườn phi làm chính thê. Nhưng vì ta sợ chuyện này ảnh hưởng đến uy vọng phụ thân cùng ngoại công, cho nên liền cùng vương gia tranh cãi vài câu, nghĩ tới vương gia như thế, vì muốn Tuyết sườn phi lên làm vương phi thế nhưng....... Sau khi Vũ nhi bị hưu, ta tự biết mình thể hồi tướng phủ, sợ mang đến rắc rối cho phụ thân, nhất thời luẩn quẩn trong lòng, nên ta nhảy hồ, sau lại may mắn được nông gia cứu. Sau khi Vũ nhi rơi xuống nước bệnh thương hàn, nằm giường dậy nổi, hôm nay tốt hơn mới trở về. Vũ nhi nghĩ, cho dù như thế nào củng phải tái kiến phụ thân, ngoại công, di nương, những người luôn thương Vũ nhi. Nhất là Lí di nương, từ đối đãi với Vũ nhi như chính mình thân sinh, hôm nay trở về nhìn thấy di nương hết thảy đều mạnh khỏe, Vũ nhi cũng an tâm. Phụ thân cần khó xử, Vũ nhi rời .” xong nhấc chân bước ra khỏi thiện phòng. (Sally: haha chị diễn còn hơn Lí Như mà bày đặt người ta)



      Nghe được lời này, Lí Như cả kinh, ngẩng đầu lên. Nha đầu này từ khi nào trở nên biết ăn như vậy. Mặc dù trong lời , chính nàng mình sai, nhưng khi nghe lại thấy nàng nửa điểm sai cũng có, chỉ có có sai, ngược lại lòng hiếu thuận càng có thêm. Mà trong lời , lại ám chỉ Lí Như nàng, tuy rằng ở mặt ngoài khổ sở, nhưng thực tế cũng chỉ là xem kịch mà thôi.



      Quả nhiên, Vân Mộng Vũ vừa xong, Vân Mộ với ánh mắt hoài nghi lập tức nhìn về hướng nàng. Lí Như tại câm điếc giống như ăn hoàng liên, có khổ nên lời. Vốn tưởng rằng Vân Mộng Vũ sớm ở nhân thế, vị trí chủ mẫu là vật trong bàn tay, liền thả lỏng cảnh giác, biểu có điểm quá mức vui vẻ. Ai ngờ, tại lại bị Vân Mộng Vũ, chỉ câu khiến nàng ta á khẩu trả lời được. Lí Như tức giận đến mặt chuyển xanh trắng, tại chỉ thể biểu ra chút bất mãn đối Vân Mộng Vũ, càng phải kiệt lực giữ nàng lại, nếu kinh nghiệm nhiều năm kinh doanh của nàng ta cũng chỉ là nước chảy qua cầu mà thôi.



      Lập tức có quyết đoán, Lí Như lập tức tiến lên lôi kéo cánh tay Vân Mộng Vũ, than thở khóc lóc khuyên nhủ, “Vũ nhi, chớ nên như thế, lão gia chỉ là nhất thời nổi nóng, qua vài ngày tức giận cũng liền tiêu hết. Vũ nhi nên rời , nếu , ngươi còn có thể đâu, nơi này chính là nhà của ngươi a.” xong, ôm chầm lấy Vân Mộng Vũ, làm như thực sợ hãi nàng rời . Sau khi Lí Như xong, Vân Mộng Vũ ưu thương trở lại: “Di nương, nên như thế, ta nên rời là tốt nhất, Vũ nhi thể làm cho phụ thân khó xử.” xong liền trầm giọng khóc .



      Vân Mộ ánh mắt phức tạp nhìn Vân Mộng Vũ, Vũ nhi dù sao cũng là nữ nhi thân sinh chính mình a, nàng là đứa của mình cùng Lâm nhi . Tuy rằng bị hưu, nhưng nguyên nhân chân chính trong chuyện này , mình làm sao có thể đối xử như thế với nàng. Nếu Vũ nhi thực có nổi khổ, chính mình nên như thế nào hướng hộ quốc tướng quân phủ đòi công đạo, như thế nào hướng Lâm nhi công đạo. Nghĩ xong, Vân Mộ đến bên người Vân Mộng Vũ, bàn tay to vỗ về đỉnh đầu Vân Mộng Vũ, ôn nhu an ủi : “Vũ nhi, là phụ thân đúng, tha thứ phụ thân được ? Đêm đó, vương đối đãi ngươi như thế, phụ thân tuyệt tha thứ . Vũ nhi, ngươi yên tâm, nơi này vĩnh viễn là nhà của ngươi.” Nghe được đáp án vừa lòng, Vân Mộng Vũ thanh ôn nhu cảm ơn phụ thân.
      Nghe được lời của Vân Mộ, Lí Như tức giận đến bàn tay nắm chặt lại. Vân Mộng Vũ cảm nhận được biến hóa của Lí Như, khóe miệng nhàng cong lên.



      Vân Dung nhìn tình phát triển cho tới bây giờ, trong mắt lên đạo mũi nhọn. Vân Mộng Vũ lần này trở về, như thế nào lại trở nên khác trước như vậy, chuyện gì xảy ra, khẳng định đơn giản. Vân Ngọc lại tức giận đến nổi ngừng vò nát tấm khăn lụa trong tay, chết tiệt, phế vật này như thế nào lại trở lại. Nàng trở lại, mẫu thân thể phù chính, nàng lại như trước kia chỉ có thể làm thứ nữ.



      Mà giờ phút này, hai di nương còn lại cùng hai muội muội của nàng, vẻ mặt vui mừng nhìn màn cha con hòa hảo. Kì thực nếu nhìn kĩ thấy trong mắt họ đều lên đạo tinh quang. Vân Mộng Vũ trở về là tốt rồi, tuy rằng phế vật này có tác dụng gì. Nhưng chỉ cần có thể kiềm chế Lí Như chút, chỉ cần cho Lí Như nhà hưởng lợi lớn, nữ nhi của các nàng mới có thể cơ hội.



      Đem phản ứng của các nàng thu vào trong mắt, Vân Mộng Vũ khỏi cảm thấy thú vị trong lòng, về sau mỗi ngày quá nhàm chán, có các nàng chế thuốc chút, khẳng định có thú (vị) rất nhiều. Bất quá trăm ngàn cần quá mức nha, bởi vì tính nhẫn nại của nàng vốn tốt lắm.



      Cảm thấy thời điểm thích hợp, Vân Mộng Vũ ngẩng đầu lên ôn nhu đối với Vân Mộ : “Phụ thân, Vũ nhi mệt mỏi, trước xuống nghỉ ngơi.” Nghe Vân Mộng Vũ , đợi Vân Mộ trả lời, Lí Như giành trước: “Lão gia, nếu Vũ nhi mệt mỏi, ta trước bồi nàng xuống nghỉ ngơi.”



      “Như vậy cũng tốt.” Vân Mộ ôn nhu đáp ứng. Lí Như được cho phép, liền dắt Vân Mộng Vũ rời khỏi thiện phòng, hướng nơi trước khi Vân Mộng Vũ xuất giá mà .



      Nhìn bóng dáng các nàng rời , trong mắt Vân Mộ có chút đăm chiêu. “Phụ thân, ta cùng muội muội cũng qua xem tỷ tỷ.” Vân Dung thanh mềm ở bên tai vang lên, kéo Vân Mộ ra khỏi suy nghĩ. Vân Mộ nhìn Vân Dung cùng Vân Ngọc với mấy người Trầm di nương, mở miệng : “Cũng tốt, hai tỷ muội các ngươi . Còn Trầm di nương các ngươi cũng lui ra .” xong Vân Mộ đứng thẳng ở tại chỗ như rơi vào khoảng ký ức nào đó.



      Nhìn phụ thân như vậy, Vân Dung trong lòng cảnh báo mãnh liệt. Vân Mộng Vũ, mặc kệ ngươi thay đổi như thế nào, ta đều khiến cho ngươi hối hận vì trở về.......(
      minhminhleChris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :