1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiếp khuynh thành - Thư ca (HOÀN - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lonna

      Lonna Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      38
      Hay quá mau ra chương mới nha nàng

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Tập 42 : Gặp Lại em nhà bọn họ .

      Bóng cây lắc lư , ánh sáng len lỏi qua các khe hở của nhánh cây xuyên thấu rơi vào bên trong Thu Nguyệt Cung .

      Triệu Tử Duy đứng dưới bóng cây , gió nhẽ thổi lay cành cây ngọn lá , bóng dáng tà mị cùng dung nhan tuấn mĩ khẽ chớp động in bóng trăng tròn vành vạnh , ánh mắt sâu sắc nhìn bóng dáng của nữ tử ngồi bàn thạch , nàng Mộ Dung Ca vẻ mặt lạnh nhạt , tao nhã uống trà .

      Đêm nay , chỉ muốn ở lại Thu Nguyệt Cung , cũng chỉ muốn cùng nàng gần gũi , hàn huyên tâm .

      Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn về phía , cười : “ Hoàng thượng , người ngồi xuông “. từ lúc đến Thu Nguyệt Cung đến giờ , chỉ luôn đứng dưới tàng cây mà nhìn nàng ẩm trà , vẫn chưa lời . qua nửa canh giờ , vẫn là đứng như thế nhúc nhích .

      Triệu Tử Duy theo ánh trăng mơ màng mông lung nhìn dáng vẻ của nàng , vẻ mặt dần dần có chút mê đắm , nhìn dung nhan của nàng , tâm trạng đau đớn vừa mới bình phục lại tiếp tục nhói đau .

      “ Mộ Dung Ca, trẫm thể thả nàng , thể nào thả nàng được .”

      đứng dưới bóng cây , ánh mắt tà mị khắc sâu hình dáng của nàng , nàng nhìn thấy đôi mắt , mũi cao , gò má sâu , đặt biệt là bóng cây cứ chớp sáng gương mặt .Mô Dung mắt quang chớp động , cảm thấy trà trong miệng có vẻ đắng , làm cho nàng muốn nhăn mặt lại . Nàng tươi cười có vẻ hơi ngượng , biết như thế nào đáp lại lời . Rất nhiều lời ra rồi , liền thể rút lại .

      Như Băng đứng ở trước cửa sổ , nhìn ngoài sân thấy bóng dáng của Mộ Dung Ca và Triệu Tử Duy , khẽ cắn cánh môi , hôm nay quả trong lòng nàng lúc nào ên , đơn giản là vì nàng gặp , ra chính là Lan ngọc , lúc trước cho rằng bản thân mình đáng lẽ ra phải chết , ngờ chính lại cứu nàng . Mà bảo nàng đến Tề quốc , là nàng quá bất ngờ , chẵng lẽ sớm biết Mộ Dung Ca chết trong biển lửa ngày trước ? đến cùng là biết được điều gì ? Vì sao mọi chuyện diễn ra đều biết ? nắm trong tay được những gì ? có hay gây bất lợi cho Mộ Dung Ca ? Đáng tiếc nàng tại có bất cứ chứng cớ gì trong tay , mọi thứ đều là do nàng sinh nghi mà thôi.

      Triệu Tử Duy ngắm nhìn nàng lâu , lát sau liền ngồi xuống .

      Ngồi đối diện với nàng , thu hồi ánh mắt thâm tình khi nãy , ôn nhu : “Hai ngày này , đừng nghĩ những việc khác nữa , cứ hảo hảo mà vui vẻ bên nhau , được ?
      Mộ Dung Ca ngẩng đầu , nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm cẩn mà thận trọng của , liền gật đầu : “ Được a”.

      “ Bắt đầu từ hôm nay , nàng cùng ta đến Khánh Lâm vương phủ nhé “. lại tiếp.
      Mộ Dung Ca khẽ nhăn mày , Khánh Lâm vương phủ …nàng cảm thấy sắp có những việc nàng thể nào dự liệu được , lại càng kịp trở tay .

      .....

      Hôm sau.

      Gió thổi qua hàng liễu, trăm hoa đua nở cả vùng hồng tía, từng đợt hương thơm nhàn nhạt từ Tây An lầu thấm qua ruột gan.

      Sau bữa sáng, Triệu Tử Duy cùng nàng ra ngự hoa viên ngắm cảnh.

      Mấy ngày đến đây, ngờ ngự hoa viên được gọt tỉa chỉnh chu, khiến người xem có tâm trạng tốt lên trông thấy.

      “Thế nào ,nàng có thích ?” Triệu Tử Duy cúi đầu nhìn nữ tử mà , dịu dàng hỏi. Ngày thường, tựa hồ nàng rất thích đám hóa lá cỏ cây này, bằng túi hương người nàng sao có được bao hương thơm tươi mới như vậy.

      Nơi này duy chỉ có loài hoa phù dung đen nở rộ trong phủ thái tử, Nguyên Kỳ chỉ mỗi hoa phù dung đen, cũng hoa mẫu đơn diễm lệ, hoặc là tuyết mai trắng xóa. Những thứ cực đoan độc nhất như vậy là thích nhất. Trong mắt , có đôi khi Mộ Dung Ca là mẫu đơn, đôi lúc lại như tuyết mai, rồi có lúc lại như hoa sen gần bùn nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn .

      Vẫn là nàng hay thay đổi, ở trước mặt nhiều người, nàng luôn đeo mặt nạ cũng chỉ là để bảo vệ chính mình.

      Mộ Dung Ca nheo hai mắt lại, ngửi mùi hương độc nhất mà các loài hoa sở hữu, tươi mát có, nồng đậm có. Mỗi loài hoa đều có nét độc đáo của riêng mình. ra kiếp trước nàng thích hoa cho lắm, chỉ thấy chúng dùng để trưng cho đẹp mắt được, nhưng từ khi xuyên đến đây, nhìn những giống hoa chỉ có ở mấy ngàn năm về trước, lại thêm bầu khí trong lành, hai năm nay, nàng chỉ thích mỗi loài trúc, còn thích đủ loại hoa cỏ nữa.

      từng có lúc ngồi cùng tán gẫu , ngờ lại nhớ kỹ như vậy.

      “Rất đẹp.” Nàng ngẩng đầu nhìn tuấn nhan đầy dịu dàng của , cười .

      Triệu Tử Duy hỏi: "Nàng cảm thấy hoa gì hợp với mình nhất?” chưa từng thấy nàng mặc những bộ quần áo màu mè, càng ít thấy áo nàng thêu các loại hoa cỏ. Cho nên, biết nàng thích loại hoa nào.

      Đột nhiên, trong đầu Mộ Dung Ca lên hình ảnh u tối của hắc phù dung, lần đầu tiên thấy chúng, nàng cũng thích lắm, nhưng biết sao về sau lại cảm thấy mớ hoa phù dung ấy độc màu đen thuần túy, đen đến độ có tạp chất cũng rất hay.

      Có điều… nàng có thích ?

      Ánh mắt nàng chớp động, cười đáp: “ có đặc biệt thích loại nào. ra bọn chúng đều có điểm nổi bật của mình, bằng sao lại được thế nhân thích như vậy.”

      Triệu Tử Duy nhìn đôi mắt khép hờ của nàng, hàng lông mi dài có chút run run. Nàng nghĩ gì?

      Là có thích, hay chỉ là muốn cho biết?

      Sau lưng truyền đến giọng bẩm báo của cung nhân: "Nô tài tham kiến hoàng thượng, Thanh phi nương nương."

      Triệu Tử Duy nghiêng đầu nhìn cung nhân, hỏi: "Chuyện gì?"

      "Ngoài cửa cung có nam nữ xin gặp Thanh phi nương nương. người là từng là Tĩnh Nam vương của diệt quốc Lâm Khinh Trần, còn lại là Thiện Nhã công chúa, Lâm Thiện Nhã.” Cung nhân ngay.

      Lâm Khinh Trần, Lâm Thiện Nhã? Mộ Dung Ca nhướng mày, có chút ngoài ý muốn, bọn họ gặp nàng làm cái gì?

      Triệu Tử Duy nhìn sang Mộ Dung Ca, "Nàng có định gặp ?”

      Mộ Dung Ca cười nhạt: "Bọn họ có lòng, vậy cứ gặp .” Nàng cũng muốn xem xem Lâm Khinh Trần và Lâm Thiện Nhã lại muốn làm trò gì !

      .....

      Nửa canh giờ sau, trong đình viên của ngự hoa viên.

      Mộ Dung Ca và Triệu Tử Duy uống được tách trà, Lâm Khinh Trần và Lâm Thiện Nhã đến.

      Bọn họ cũng như hai năm trước, bộ dạng xuất sắc khiến người ta thể rời mắt. Lâm Khinh Trần vẫn dịu dàng tao nhã, mang dáng dấp của bậc công tử quý phái, Lâm Thiện Nhã vẫn cao ngạo, xinh đẹp khuynh thành. Có điều, sau khi gặp qua Kim Lan, ai cũng biết Lâm Thiện Nhã thể bì được, cho nên ta chỉ xếp thứ hai. Đối với ta, cái chết của Kim Lan khiến nàng ta phải thở phào, lần nữa danh hiệu đệ nhất mỹ nhân lại về tay mình.

      Mộ Dung Ca lạnh nhạt nhìn hai người đến gần, khóe môi nhếch lên, chút bất ngờ, cũng có vẻ bức người. Song chính bình tĩnh này khiến Lâm Khinh Trần cảm thấy ổn. Tuy Mộ Dung Ca khác vài năm trước, nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác khác thường! Chính vì nắm bắt được nên mới thấy chột dạ.

      Lâm Thiện Nhã từ rất xa thấy vết sẹo xấu xí mặt Mộ Dung Ca có chút khoái cảm. Bây giờ đến cả dung mạo, Mộ Dung Ca cũng xấu xí như vậy, xem ra nếu phải là Thanh phi, nàng ta còn gì so sánh được với ai.

      Nàng lạnh mắt nhìn Mộ Dung Ca lát, bỗng nghe Triệu Tử Duy phẫn nộ quát: “ xuẩn nữ ngu ngốc , nàng ta là từ đâu đến , mau cút khỏi đây ..."!

      Triệu Tử Duy thấy Lâm Thiện Nhã trước mặt Mộ Dung Ca vẫn cao ngạo xem ai ra gì, dường như cười nhạo nàng vậy, lập tức nổi trận lôi đình, chút lưu tình, giữa đám cung nhân tấp nập chạy chạy lại, còn có Lâm Khinh Trần cả giận đuổi cổ Lâm Thiện Nhã.

      Lâm Thiện Nhã sao ngờ được mình lại bị đối xử như vậy. Nàng kinh ngạc chưa kịp phản ứng lại. Lâm Khinh Trần đứng kế bên liền kéo nàng cái, nhắc nhở: “Bây giờ muội còn là Phong quốc công chúa, phải hành lễ với Tề quốc hoàng thượng và Thanh phi nương nương mới phải.”

      Cái gì? Lâm Thiện Nhã kinh ngạc, trong lòng nào có muốn, muốn nàng cúi đầu hành lễ với Mộ Dung Ca?

      buồn cười làm sao? Mộ Dung Ca à, ả xứng sao?

      Đối lập với vẻ mặt bất định của Lâm Thiện Nhã, Mộ Dung Ca thong thả hớp ngụm trà, vẻ mặt chút tức giận, nàng nhìn Lâm Thiện Nhã từ đầu đến chân, cười : “Mấy năm gặp danh xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ngờ bây giờ gặp lại cũng khác xưa là mấy.”

      Lâm Thiện Nhã sửng sốt, Mộ Dung Ca có ý gì đây?

      Ánh mắt Lâm Khinh Trần nhất thời trở nên căng thẳng.

      "Nhưng cũng có chút đáng tiếc, bây giờ danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân còn thuộc về mình. Nếu muốn đến đây mà hành lễ còn đến làm gì? Hoàng thượng hạ lệnh rồi, mau cút.” Ánh mắt Mộ Dung Ca rất bình tĩnh, vừa nãy còn tinh vạn lý vậy mà bây giờ trở nên lạnh giá giữa mùa tuyết rơi vậy. Hai từ ‘bình tĩnh’ xét cho cùng mà là rét lạnh thấu xương, thậm chí phớt lờ!

      Với nàng mà , Lâm Thiện Nhã vốn là gì cả! Dựa vào gì mà nàng phải nhìn sắc mặt của Lâm Thiện Nhã? ngờ đến lúc này mà Lâm Thiện Nhã còn biết bản thân đứng ở địa vị nào, cũng khó trách nàng ta thể nhìn xuống chút.

      Mày rậm của Triệu Tử Duy nhíu lại, cười thầm, song mặt vẫn phối hợp với nàng: “Người đâu , mau dẫn nữ tử này ra ngoài !”

      Mộ Dung Ca chuyển biến quá nhanh chóng khiến Lâm Khinh Trần mò ra, chỉ hai năm ngắn ngủi có thể biến Mộ Dung Ca trở nên lợi hại như vậy sao? Hay đúng hơn là bản chất đó giờ của nàng là như vậy? Nàng hề chịu ai khống chế…

      Sắc mặt Lâm Thiện Nhã tái nhợt, nàng kinh ngạc nhìn Mộ Dung Ca, “Ngươi…”

      "Cút!" Mộ Dung Ca nhíu mày, tách trà trong tay lập tức ném thẳng xuống chân Lâm Thiện Nhã! Phịch!!

      Hơn phân nửa nước trà bắn thẳng lên gấu váy Lâm Thiện Nhã. Mấy năm nay nàng trở thành quân cờ trong tay họ, chịu họ lợi dụng, hôm nay đến đây gặp nàng, còn muốn diễn trò gì đây? Có quá xem thường Mộ Dung Ca này ? ngu xuẫn!

      Nàng lạnh mắt nhìn Lâm Khinh Trần, “ tại là thảo dân, nên tự biết thân phận mình! Trước mặt bản cung mà bất kính như vậy, cái đầu cổ muốn giữ nữa sao? Hôm nay bản cung có tâm trạng, cút khỏi đây ngay!”

      Đối với con người này, nàng lần vì , cho rằng là bạn tri giao, dù sao năm đó trong yến tiệc, nàng bất đắc dĩ bị Triệu Tử Duy tặng , ra tay cứu giúp, chỉ vài lời vô ý khiến tim nàng ấm áp, nhưng ai ngờ được vật đổi sao dời, bây giờ gặp lại mới phát giác, con người ở thời đại này giỏi đóng kịch!

      Nàng cũng như vậy, cũng phải ngụy trang còn gì.

      Lâm Khinh Trần kinh ngạc nhìn Mộ Dung Ca. Mãi lát sau mới mỉm cười, cũng vẫn tao nhã như vài năm trước mới gặp vậy, "Là xá muội đường đột, thỉnh Thanh phi nương nương thứ lỗi."

      Lâm Thiện Nhã vô pháp chấp nhận , nhưng cục diện trước mặt cho phép nàng làm hỏng việc, chỉ đành quỳ gối xuống đất, chắp tay dập đầu : “Là dân nữ biết lễ nghĩa khiến Thanh phi nương nương vui, thỉnh nương nương lượng thứ.” Nàng thầm nắm chặt tay, nỗi ô nhục này nàng nhất định bỏ qua, ngày sau nhất định có vay có trả! Rồi ngày Mộ Dung Ca quỳ gối trước mặt, dập đầu nhận lỗi!

      Nhưng lúc này, Triệu Tử Duy và Mộ Dung Ca cùng đứng dậy, chuẩn bị rời .

      "Người đâu, mau tiễn bọn họ rời khỏi cung.” Triệu Tử Duy lạnh giọng mệnh lệnh đám cung nhân bên ngoài dịch đình.

      Lâm Thiện Nhã vẫn còn quỳ nền đất, răng nghiến lợi phẫn nộ, Mộ Dung Ca quả dám đặt nàng trong tầm mắt!

      Lâm Khinh Trần vội chau mày, chỉ đành bất lực nhìn Triệu Tử Duy và Mộ Dung Ca rời . Song lúc hai người lướt qua , ràng nghe được giọng lạnh lùng của nàng, “Ngươi muốn thấy gì? vừa ý ngươi chưa?”

      Chỉ hai câu hỏi đủ đẩy Lâm Khinh Trần vào cảnh trời đông giá rét, kinh ngạc nhìn Mộ Dung Ca, rốt cục nàng biết gì? Thái độ lạnh lẽo quyết tuyệt của nàng khi nãy là có ý gì? Liệu Lan Ngọc có biết, Mộ Dung Ca hề dễ khống chế như vậy?

      Phản ứng của Lâm Khinh Trần hoàn toàn nằm trong dự liệu của Mộ Dung Ca, nàng thầm cười lạnh, quả đúng là vậy! Lâm Khinh Trần, Lan Ngọc, xem nàng là cái gì? Còn cả… Tận Nhi? Bọn họ xem nàng là gì?

      Nàng để họ được toại nguyện.

      Khi Mộ Dung Ca và Triệu Tử Duy khá xa, Lâm Thiện Nhã mới ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng nhìn Lâm Khinh Trần, "Ca, thù này tất phải báo."

      Lâm Khinh Trần vẫn còn thất thần, nhìn Mộ Dung Ca xa lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      Lonna thích bài này.

    3. Lonna

      Lonna Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      38
      Nhìn ả Lâm Thiện Nhã bị nhục nhã mà ta vui quá hà. Cực ghét ng tự cao tự đạu như vậy:yoyo17::yoyo17:

    4. Lonna

      Lonna Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      38
      Nhìn ả Lâm Thiện Nhã bị nhục nhã mà ta vui quá hà. Cực ghét ng tự cao tự đạu như vậy:yoyo17::yoyo17:
      Nyanko129 thích bài này.

    5. Lonna

      Lonna Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      38
      Nhìn ả Lâm Thiện Nhã bị nhục nhã mà ta vui quá hà. Cực ghét ng tự cao tự đại như vậy:yoyo17::yoyo17:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :