1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thiếp khuynh thành - Thư ca (HOÀN - ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 20 : Trò chuyện .

      Kim phúc khách sạn hôm nay đột nhiên có đến hai người khách quý, là Hạ quốc thái tử, người còn lại vừa vặn đến trước ngày Tề quốc thái tử.

      Nguyên Kỳ ở đây được ba hôm, người chờ còn ai khác chính là Triệu Tử Duy.

      Triệu Tử Duy sau bữa trưa đồng ý gặp Nguyên Kỳ, hai người cùng ngồi vây quanh bàn cờ.

      Ván này mất hơn nửa canh giờ, nhưng hầu như vẫn chưa phân được thắng bại.

      “Nguyên quốc Khánh vương bây giờ vẫn vỗ ngực ấm ức, hồn nhiên biết tất thảy những điều này đều do tự gieo gió gặt bảo.” Sắc mặt Nguyên Kỳ nhàn nhạt .

      Đôi mắt Triệu Tử Duy ánh lên chút thâm hiểm, đôi môi đỏ sẫm khẽ nhếch lên “Bản cung cũng muốn tạ ơn Hạ quốc thái tử chu toàn!” giương đôi mắt sâu thẳm về phía Nguyên Kỳ.

      Nguyên Kỳ vẫn bình thản đưa đôi mắt hề gợn chút sóng, giọng như tiếng đàn, loại thanh trầm thấp rất dễ nghe, “Tề quốc thái tử khách khí rồi.”

      Hai người đều nhìn nhau cười , nhìn nom như hai người bạn chí thân quen biết nhau lâu, quan hệ rất tốt. Ai lại ngờ được, chỉ qua vài câu , trong ánh mắt vốn giao đấu rồi, thế mới biết được thế nào là mở rộng tầm mắt? Có biết bao nhiêu mưu được che giấu trong đó?

      Thiên hạ phong vân khó dò, hai con rồng đấu với nhau, làm sao tránh khỏi trần cuồng phong a!

      “Hạ quốc thái tử nhìn qua bức tranh này có thấy quen ?” Triệu Tử Duy mang ra bức tranh ghi “gửi Nguyên Kỳ”, khiến cho cũng khỏi tò mò.

      Nguyên Kỳ cầm bức tranh quan sát, trong bức tranh đích thực là mỹ nhân ôn nhu uyển chuyển. Nữ tử này? bình thản dịch đôi ngươi đen láy trầm tĩnh.

      Dưới bức tranh điền là: Phong quốc thái tử phi.

      “Tề quốc thái tử văn võ song toàn khiến bản cung trăm lần bội phục.” Nguyên Kỳ mang sắc mặt lạnh nhạt trao bức tranh cho tỳ nữ kề bên.

      Triệu Tử Duy cười lạnh ba tiếng, con ngươi đen láy tinh khôi: “Phong quốc thái tử Lâm Khinh Trần và Thiện Nhã công chúa vốn cùng do người mẹ sinh ra, tình cảm sâu đậm, mà Phong quốc thái tử đối với cố thái tử phi qua đời vạn phần nhung nhớ, đến nay vẫn phòng , nếu như để nhìn thấy bức tranh ban nãy, biết như thế nào?”

      phải để cho Nguyên Kỳ hiểu chút, cưới Thiện Nhã công chúa là điều tất phải làm!

      Nguyên Kỳ cười thành tiếng, tay nhặt quân cờ trắng, “Tề quốc thái tử là vắt cạn tâm tư. Tốt! Rất tốt!” Chỉ dựa vào nữ tử mà muốn chiếm trọn giang sơn, Triệu Tử Duy đúng là dám nghĩ dám làm, hổ danh mình xem là kỳ phùng địch thủ! Này Phong quốc, này Thiện Nhã công chúa, nếu muốn, đương nhiên để bất cứ ai cướp được!

      Ngoài cửa sổ thổi qua luồng sát khí. Cuồng phong nổi lên, mưa như trút nước. Đúng là mưa gió cũng biến đổi khôn lường. Trong phòng hai bậc kỳ thủ thoáng giật mình nhưng vẫn bình thản như , mỉm cười tiếp tục chơi cờ.

      Đôi mắt Triệu Tử Duy chăm chú tập trung vào ván cờ, lại ngẩng đầu lướt qua Nguyên Kỳ tiếp tục , “Lan Ngọc công tử vốn ở Bạch quốc. ngờ mới nửa năm thôi, Bạch quốc lại phát sinh những biến đổi ngờ được, tin chắc rằng quá ba năm thôi, nhất định khiến người ta thể xem thường. Gần đây, nhận được tung tích của Lan Ngọc công tử, e là chắc huynh ấy cũng làm chuyến du ngoạn đến Phong quốc rồi.”

      Nguyên Kỳ nhặt tiếp viên cờ trắng tạm dừng lại, trả lời: “Nếu có dịp được cùng Lan Ngọc công tử uống rượu hát ca phen, đó cũng là thú vui tao nhã của nhân sinh.”

      Hơn năm năm nay, danh tiếng Lan Ngọc công tử nổi danh khắp thiên hạ, đến cả hai người bọn họ phải là nghe qua. Truyền kỳ về nhiều tả xiết, nào là trợ giúp các tiểu quốc ổn định giang sơn, qua tay , ít nhiều những tiểu quốc này đều có bước phát triển ngờ, hơn nữa lại còn cứu qua ít người. Bách tính trong thiên hạ ai kính phục .

      Hai người bọn họ đều nhận biết đối thủ của mình, có lẽ còn là đối thủ hề ký.



      Khánh vương phủ, Nguyên Quốc

      “Cái gì? Vô dụng, tất cả đều là lũ vô dụng!” Phương Dịch nổi giận quát. Phái hai trăm sát thủ, trong đó còn có 10 tên cao thủ, nhưng tất cả đều chết? Còn phía Triệu Tử Duy ai tử vong! là đám mọt gạo tốn cơm mà.

      Để cho Triệu Tử Duy thoát được, Nguyên quốc ta tất có đại họa! “Cỏ dại đốt đến tận cùng rồi, lại phải gió xuân ngừng thổi tới!

      Giờ phút này, rất hối hận vì bản thân xem Triệu Tử Duy! ngờ được những thân tín bên đều là ngọa hổ tang long, chỉ với hai mươi người, song tất cả đều là đệ nhất cao thủ. cần đến Triệu Tử Duy xuống tay, hai trăm sát thủ đều bị giết sạch!

      nắm chặt hai nắm tay, toàn thân khẽ run lên, biết là do phẫn nộ tột cùng, hay là lộ nét sợ hãi. Tóm lại bây giờ lòng ngũ vị hoa màu, rất muốn tự tay giết Triệu Tử Duy!

      “Vương gia, ngài muốn tiếp tục ám sát?”, trong số những trợ thủ đứng bên cạnh giọng hỏi.

      Phương Dịch liếc mắt sang, lạnh lùng “Ám sát? Lần đầu tiên thành công, càng thể có lần thứ hai. Nguyên quốc ta bây giờ thực lực còn kém xa Tề quốc, làm sao có thể đối kháng lại? Ám sát thành , Tề quốc thái tử ắt nhân cơ hội trả thù, bổn vương bỏ ít tiền của bồi dưỡng nên, nghĩ cách giúp, mà còn lại hỏi ý kiến bổn vương? đám vô dụng cơ mà!”

      Hơn mười tên phụ tác lập tức cúi đầu dám hó hé gì, cái chính là ai cũng nhát sợ, chỉ muốn tự bảo toàn tính mạng mình. Tề quốc nếu công đánh Nguyên quốc, Nguyên quốc chắc chắn bị diệt vong. Lúc này làm gì có ai đủ tâm tư nghĩ cách phò trợ Phương Dịch vượt qua cửa ải khó khăn này chứ.

      Phương Dịch toàn thân căng thẳng, thần sắt dám thả lỏng khắc. phải mau chóng nghĩ cách thôi.

      Đúng rồi! mém tí quên mất còn người, Mộ Dung Ca. Trước đây xuống tay giữ lại nàng tính mạng, bây giờ vừa hay đến lúc dùng người.

      --- ------ ------ ------

      Mãi cho đến ngày thứ ba, người Mộ Dung Ca cuối cùng có thể lấy lại tí sức, có thể xuống giường lại. hổ danh Lưu thái y y thuật cao minh, khoảng ba ngày ngắn ngủi, miệng vết thương bắt đầu khép lại. Quả chỉ cần ba ngày, nàng có thể lại bình thường rồi.

      Đây là lần đầu tiên nàng được ra khỏi phòng kể từ khi đến đây. Vừa bước ra, nàng khỏi kinh ngạc, nơi này phải là hoàng cung, chỉ là khách sạn bình thường thôi sao?

      Mắt nàng chữ a miệng chữ o. Khách sạn này phải hề xa hoa chút… mà là xa hoa tột độ. Khắp nơi tựa hồ đều dùng vàng ròng đúc thành, vạn kim sáng chói, bên cạnh đó các vật trang trí sắp xếp trật tự, càng tôn thêm nét tao nhã vương thất. Tuy rằng huy hoàng rực rỡ, nhưng vẫn mang tục khí.

      Nàng chậm rãi xuống lầu, hôm nay nhất định nàng phải ăn chút cơm với thịt mới được, bằng lát nữa nàng đủ sức chịu đựng xóc nảy xe ngựa khổ.

      ngờ vừa bước xuống, liền thấy ngay Triệu Tử Duy ngồi dùng bữa với Nguyên Kỳ, xung quanh còn có thêm vài tỳ nữ hầu hạ. đúng là lề thói của bậc vương giả.

      bước xuống rồi, hiển nhiên thể trở lại lên lầu, nàng đành kiên trì đứng ở bên đợi vậy.

      Hai ngày qua, nàng nghe các tỳ nữ kháo nhau rằng Nguyên Kỳ ở khách sạn kim phúc rồi. Hơn nữa, hai ngày qua vẫn chưa có ý rời khỏi.

      Mấy ngày gặp, vẫn trước sau như , vẫn cái phong thái ngời ngời thanh hoa ấy. Nàng thầm thở dài trong lòng.

      Kể từ sau khi nàng cự tuyệt lời đề nghị khiếm nhã của Triệu Tử Duy, còn thấy để tâm đến nàng nữa. Mà như vậy cũng đúng ý nàng, sau này dù nàng có bỏ , tuyệt đối hao tổn tâm tư tìm.

      Trong lúc suy tư, bỗng cảm thấy có người quan sát mình. Nàng ngẩng đầu nhìn sang, quả đúng là Nguyên Kỳ nhìn nàng vẻ dò xét. Chỉ là vì sao lại dùng ánh mắt thăm dò này với nàng kia?

      Bắt đầu từ khi nào, kẻ vô danh tiểu tốt như nàng bất giác lại được nhiều “đại boss” tầm cỡ như họ chú ý?

      “Ngươi còn mau về phòng dùng bữa, lát sau mọi người lên đường.” Triệu Tử Duy quay sang, giọng điệu lạnh như băng dặn dò.

      Nghe vậy, tức khắc Nguyên Kỳ lướt qua Triệu Tử Duy, rồi lại hướng ánh mắt đầy thăm dò về phía Mộ Dung Ca. Nữ tử này quả là đặt biệt, đến cả Triệu Tử Duy cũng phát được tâm tư của bản thân chăng?

      Nhưng mà, người như Triệu Tử Duy vì đạt được mục đích, tiếc hy sinh bao nhiêu sinh mạng, huống chi chỉ là người con ? Kỳ thực, về phía bản thân mà nhìn nhận, hai người bọn họ vẫn có chút giống nhau.

      Mộ Dung Ca càng cảm giác có điều gì đó đúng, rốt cục vẫn cảm thấy đôi mắt sâu thẳm của tên Nguyên Kỳ chứa nhiều ý tứ sâu xa, mà nhất định là có liên quan đến nàng.

      Còn về phía Triệu Tử Duy, thấy sắc mặt có gì thay đổi, nên nàng cũng muốn nghĩ nhiều, liền đáp: “Dạ”

      Lúc nàng xoay người trở về phòng, Triệu Tử Duy quay đầu ngước nhìn bóng nàng khuất dần, đôi mắt bất giác mang vẻ u ám. Lại cúi đầu dùng thêm ít điểm tâm, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, bèn nhăn mày. Sao cũng là món ăn như của nàng làm, nhưng sao mùi vị lại khác nhau trời vực, làm sao nuốt được đây.

      Nguyên Kỳ nở nụ cười nhàn nhạt, nhàn tản nhấp hớp trà, rồi tiếp tục dùng bữa.

      Trở lại phòng, Mộ Dung Ca quả nhiên bàn xếp đầy đồ ăn. Tổng cộng ba món mặn món canh, gồm hai món thịt, món rau. Tuy rằng phải cao lương mỹ vị gì. Nhưng đối với người hai hôm nay chỉ toàn húp cháo loãng hiển nhiên là cả tuyệt vời.

      Huống hồ gì khi bụng đói dù ăn dưa muối cũng có thể thành sơn hào hải vị.

      Có điều, ăn liền trong khắc, làm sao tránh khỏi tiêu hóa kịp. Nàng vuốt ve chiếc bụng no căng, nhìn về phía cửa sổ.

      Trước giờ nàng có nghe qua kim phúc khách sạn rồi. Bây giờ người ở đây, lầu hai, nhìn ra phong cảnh bên ngoài quả nhiên đẹp mắt.

      Ông chủ của khách sạn này có tay buôn, tọa lạc tại vị trí tốt, đến cả giá phòng trọ cũng tệ!

      Đôi lông mày khẽ dao động, mặt giãn ra cười khẽ, nếu sau này có dịp, chắc nàng nên thử mở căn nhà hàng khách sạn, biết đâu ngày nào đó vang danh thiên hạ vào chừng.

      Bỗng nhiên, trong đám người dưới phố, hình ảnh gã thiếu niên đập vào mắt nàng trông khá quen thuộc. Tuy rằng vặn áo tang vải thô nữa, nàng vẫn nhận ra .

      Mộ Dung Tận ngửa đầu về phía Mộ Dung Ca, miệng mấp máy : “Tỷ tỷ, Tận Nhi tới cứu người đây.”

      Nàng rưng rưng cảm khái “ là hài tử ngốc”!

      Người thân mình, thế nhưng có thể đuổi theo được đến đây, với vẻ mặt khẩn trương như thế, ánh mắt đầy vẻ quan tâm. Đây là người duy nhất mà nàng xuyên đến giờ vì nàng mà suy nghĩ, mà lo lắng!

      có tà niệm, mưu, chỉ đơn thuần gọi nàng tiếng “tỷ tỷ”. Tuy rằng hai người có quan hệ huyết thống, nhưng trong lòng nàng sớm xem là đệ đệ chí thân rồi.

      Khóe miệng nàng khẽ cong lên, bên môi nở ra nụ cười tươi như bông hoa hiếm hoi bừng nở sau cơn mưa phùn ban sáng, tựa như ánh ban mai chiếu rọi lên vùng băng giá vạn năm, suối nguồn ngọt ngào len lói tuôn chảy vào từng ngóc ngách trong con tim sớm chai sạn.

      Nàng vốn dĩ muốn tự mình đơn thân tác chiến, có lẽ thành công, hoặc giả thất bại, nhưng dù có gì nữa cũng chỉ mình nàng lo lắng, phiền nhiễu, giãy dụa, phải liên lụy đến ai. Nhưng đứa trẻ này khiến cho nàng nhận ra, nàng phải mình đơn độc trong thời loạn thế vạn đổi thay này.

      Ngay lập tức, nàng hướng về phía cậu thiếu niên nhanh nhẹn ra dấu: “Mau tránh , chờ cơ hội.” Đây là kim phúc khách sạn, bốn phía đều có hộ vệ canh chừng, nếu được chưởng quầy cho phép, tuyệt nhiên ai được bước vào, đừng đến là có thể đem người ra ngoài. Huống chi, Triệu Tử Duy còn ở gần đây, nàng nhất định được để cho phát ra hành tung của Mộ Dung Tận, bằng , cậu bé chắc chắn gặp nguy hiểm.

      Nàng lập tức trở về giường cố giữ bình tĩnh gói gém hành trang, nhưng trong lòng trào dâng xúc cảm mãnh liệt. Tận Nhi đến cứu nàng, cơ bản nàng muốn tìm cách bỏ trốn rồi, giờ đây có thể cùng người thân sóng bước bên nhau con đường mưu sinh, đương nhiên tâm tình càng kích động thôi.

      Từ giờ phút này trở , nàng muốn lúc nào cũng phải tranh thủ tìm cơ hội, chỉ cần có thể bỏ trốn, nàng nhất định phải biết nắm bắt thời cơ.

      quá bữa sáng, Cẩm Đức đến tìm nàng, dặn nàng chuẩn bị khởi hành. Lúc này xác định rồi, nơi đến chính là Phong quốc!

      Trong rủi cũng có cái may, vì bị thương nên nàng cần phải sắp xếp hầu hạ Triệu Tử Duy, mỗi ngày chỉ cần tranh thủ lúc đoàn dừng lại mà lỉnh ra ngoài hít thở khí.

      Vốn dĩ nàng nghĩ rằng Triệu Tử Duy cùng lên đường với Nguyên Kỳ, nhưng ngờ Nguyên Kỳ vẫn như cũ, ở lại kim phúc khách sạn.

      Liên tục mười ngày qua, hành trình vẫn có động tĩnh gì, xem ra Phương Dịch còn phái thêm sát thủ đến nữa, nếu biết được mưu ám sát thất bại, Tề quốc nhất định điều động quân binh đánh Nguyên, biết có cảm tưởng gì? Mặt trời lấp sau núi, mọi người quyết định dừng chân tại khách sạn trong trấn nghỉ ngơi đêm. Lúc này muốn bỏ trốn, cũng chưa chắc bị phát .

      Đêm dài tĩnh lặng là lúc thích hợp để nàng tìm cơ hội bỏ trốn, nhưng khi nàng đến cổng sau khách sạn, gã áo đen lặng lẽ xuất theo từ phía sau.

      Quả thực, bên cạnh Triệu Tử Duy chỉ có hai mươi người thân tín, thầm biết còn núp bao nhiêu đại nội thị vệ phía sau. Tại đây, như nhà lao kín kẽ hở, nàng muốn chạy trốn quả khó càng thêm khó, so với trong tưởng tượng của nàng, còn có khăn hơn rất nhiều. Nếu vậy, nàng càng phải cẩn thận, tuyệt đối được xúc động, bằng bị Triệu Tử Duy trách phạt, nếu mất mạng hà gì, nhưng thể liên lụy đến Mộ Dung Tận.
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      Andrenabornthisway011091 thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 21 : Chạy trốn


      Mộ Dung Ca nhìn chằm chằm vào con cá trong thời gian nướng , trong lòng luôn luôn suy nghĩ . Tuy rằng nàng biết bơi , vừa rồi con sông kia quá mức trong suốt , lại sâu , căn bản thể lợi dụng nó được.

      cháy vàng cũng khét lắm , lập tức lấy cá xuống đưa cho Triệu Tử Duy đồng dạng cũng thất thần , " Thái tử , thỉnh dùng ".

      Triệu Tử Duy đôi mắt tối đen sâu thẳm , đáy mắt lóe lên tia sáng ý tứ hàm xúc , vươn tay tiếp nhận cá nướng , mùi hương chỉ cần ngửi thấy thôi cũng muốn ăn ,trong đôi mắt sâu thẳm của nụ cười xuất .

      " Thái tử , còn năm ngày nữa liền đến Phong quốc". gã hộ vệ luôn luôn giữ chức vụ phía trước mở đường , xem xét bản đồ , sau đó bẩm báo với Triệu Tử Duy.

      Triệu Tử Duy gật gật đầu ,ánh mắt phức tạp nhìn qua Mộ Dung Ca cúi đầu say sưa ăn cá , sắp tới cũng nhanh đến Phong quốc , nếu như có điều gì bất trắc xảy ra , đường chắc mang thắng lợi trở về . Chính là .. thể khống chế hai mi nhăn lại , đôi mắt tối đen lãnh liệt làm người ta run sợ.

      Còn năm ngày nữa đến Phong quốc ? Bất tri bất giác thế nhưng qua hai mươi mấy ngày . Mộ Dung Ca nhíu chặt chân mày , nghĩ đến ngày sắp đến Phong quốc , nàng khỏi có chút lo lắng sốt ruột đứng lên . Đến Phong quốc , đám người Triệu Tử Duy lập tức đến hoàng cung Phong quốc ở tạm , hoàng cung giống như là nhà giam , muốn trốn càng khó khăn hơn , cho nên , cơ hội để nàng bắt lấy nhiều lắm . Huống chi , Tận Nhi vẫn còn chờ đợi nàng !

      Cẩm Đức đẩy đẩy Mộ Dung Ca , "Thái tử hỏi chuyện ngươi đó , ngươi sao có thể thất thần đáp lại ? " Hai ngày này nàng có chút phát thái tử đối với Mộ Dung Ca có phần hơi khác biệt , mặc dù thái tử có bắt Mộ Dung Ca làm bữa sáng nữa , nhưng mà, biết vì sao nàng cảm thấy từ sau khi thái tử đến Kim Phúc khách sạn , có điều gì đó thay đổi . Huống hồ , nàng cùng Mộ Dung Ca đoạn thời gian tiếp xúc với nhau phát nàng ấy giống những người khác , tựa hồ nàng ấy là từ nơi khác đến có điểm khác biệt giống các nàng ở đây .

      Mộ Dung Ca giật mình hoàn hồn , nàng lập tức trở lại nét mặt lạnh đối với Triệu Tử Duy : " Thiếp nhất thời thất thần , thỉnh thái tử khoan dung đừng trách cứ . Thái tử người có gì phân phó ? ". Vừa rồi Triệu Tử Duy có cùng nàng chuyện sao ? Nàng như thế thất thần làm sao có thể nghe được vào tai gì .

      " Ngày may liền theo Quất Đào học chút quy củ của Phong quốc , về phần chuẩn bị bữa sáng chuyện này ngươi cần để bụng ". Triệu Tử Duy đôi mắt lạnh lẽo nhìn nàng liếc mắt cái , sau đó cúi đầu nhìn xuống cá nướng vàng óng ánh trong tay , thanh lạnh lùng so với lúc nãy rét lạnh như băng làm cho người ta cảm giác lạnh thấu xương người.

      Dứt lời , thần sắc nhìn càng ngày càng lạnh hơn .

      Nàng cảm giác dưới bàn chân dâng lên luồn khí lạnh , khí lạnh kia rét lạnh thấu xương , làm cho nàng ớn lạnh đến rùng mình . Học quy củ Phong Quốc ? Nàng từng là chi nữ tể tướng của Nguyên quốc , sau lại là Khánh Vương phi , tất cả chức danh đó ít nhiều gì cũng hội tụ được ít lễ nghi , thể biết . Nhưng vì sao còn bắt nàng phải học lễ nghi của Phong quốc ? Thậm chí làm như vậy càng làm cho người ta thể hiểu thái độ ?.

      Kết quả là chuyện gì xảy ra ? Vì sao nàng có thể lâm vào bên trong lớp sương mù mênh mông rộng lớn , mà nếu có thể từ trong sương mù rộng lớn ra , ngay sau đó lại có cái lưới lớn bắt nàng lại . Loại cảm giác này quá mức ổn ! Nàng ý đồ muốn nhìn thần sắc của để lần ra manh mối , nhưng như cũ dung mạo tuấn thần sắc lạnh lùng .

      "Vâng ". Nàng thấp giọng đáp . tại thể biết suy nghĩ gì , như vậy , nàng chỉ có thể chờ đợi.Mà giờ phút này nàng nhất định phải "án binh bất động ", cũng được " đánh rắn động cỏ ". Cho dù đoán ra muốn làm cái gì , nhưng điều mà nàng có thể xác định chính xác là lợi dụng nàng .

      Năm ngày sau,

      đến biên giới Nguyên quốc, nghỉ chân tại trà quán giáp ranh hai nước, nơi đây rất đông cư dân của hai quốc gia ra vào. ông già và đứa trẻ bận rộn phục vụ tới lui.

      lại nhiều ngày, rốt cục cũng có thể tìm được chỗ nghỉ chân, có trà mát để uống, tuy rằng trà ở đây phải là ngon nhất nhưng cũng được cái mát mẻ dễ chịu.

      Triệu Tử Duy hớp ngụm trà chợt nhăn mày, vị trà này tệ, trà ra mùi trà, nếm qua liền biết ngay vốn là loại trà tạp nham chỉ dành cho đám hạ đẳng uống.

      Với xuất của Triệu Tử Duy, những người khách trong quán theo bản năng mà dạt sang bên, thậm chí có kẻ đứng lên bỏ ngay. Có lẽ vì khí chất của lộ ra, cao quý ai sánh được, sợ rằng nếu cẩn thận trêu phải, ắt có án mạng.

      Bên chiếc bàn khác, Mộ Dung Ca vẫn ung dung uống trà.Nàng đối với trà có nghiên cứu gì đặc biệt, chỉ cần mát họng khát là tốt rồi.Quét mắt qua phía Triệu Tử Duy, những lo lắng trong lòng nàng càng nặng nề hơn.Mấy ngày qua, nàng nhọc công phải chỉ vì học tập các dòng nghi cách chào hỏi đứng của Phong quốc, mà là nhiều hơn nữa là để ý nhất cử nhất động của ai đó.Những nghi hoặc trong lòng vốn sớm quên , bất giác lại trào lên cuồn cuộn trong đầu.

      Sau bữa trưa, trời bỗng trở nóng như thiêu đốt, nếu phải nhờ có quán trà nước này để nghỉ tạm, cứ tiếp tục lên đường dưới cái nắng gay gắt này sớm muộn ắt có người ngã bệnh. khí tương đối yên tĩnh, nếu Triệu Tử Duy cất lời, tuyệt nhiên có ai dám gây ra tiếng động gì.Bất luận ai Triệu Tử Duy cùng hai mươi tùy tòng, người qua đường nhất nhất đều khỏi cảm thấy e sợ.

      Sau bữa cơm, trong cái thời tiết nóng bức người này, ai ai đều tránh khỏi cảm thấy rã rời.Ý thức cảnh giác cũng bị buông thỏng ít.

      Thường thường, nguy hiểm đa phần phát sinh ở lúc người ta đương lười nhác cẩu thả đây.

      ánh đao sáng hẹn mà hướng thẳng về phía Triệu Tử Duy, ly trà trong tay Mộ Dung Ca rơi xuống đất vỡ toan. Tiếng vang giòn tan như đánh thức mọi người rằng lại có trận ám sát đến!

      Hiển nhiên, đây là cuộc ám sát bất thình lình, ai ngờ trước!

      Mộ Dung Ca đề cao cảnh giác, nàng biết, đây chính là cơ hội duy nhất! Đám sát thủ này võ công quả nhiên cao cường, cao hơn rất nhiều so với đám sát thủ mà Phương Dịch phái tới!

      Mục tiêu rất ràng, mấy tên sát thủ hẹn mà cùng hướng về phía của Triệu Tử Duy.

      Triệu Tử Duy thần sắc tàn nhẫn quả tuyệt, trầm khủng bố. Ánh mắt sáng như chim ưng chằm chằm nhìn vào sát thủ, đồng thời ngay sau lưng, hai tayđã nắm sẵn ám khí tự lúc nào.

      Những người này mục tiêu công kích ràng là thế nhưng vẫn ai tổn thương được Triệu Tử Duy nửa sợi tóc. Nàng từng bước từng bước lùi lại về phía sau. Từ trà quán đến những người qua đường khác, ai ai nhìn thấy cảnh chém giết này đều kinh sợ, kẻ miệng đập chân run, kẻ kêu to tháo chạy, thậm chí còn có kẻ ngất xỉu giữa đàng. tình huống hỗn loạn sao tả xiết a!

      Đao quang kiếm ảnh, sát khí ngùn ngụt. Đúng là buổi trưa nặng nề, gì kinh ngạc bằng, tràn ngập mũi đầy mùi máu tanh khiến người ta phải buồn nôn!

      Quất Đào dẫn dắt hai mươi người dốc toàn lực chiến đấu, nhưng ít nhiều tránh khỏi bị thương, thậm chí có người tử vong! Triệu Tử Duy nhìn chằm chằm xác nữ nhân kia nằm bất động trong vũng máu, thần sắc bất giác trở nên thô bạo!

      Chỉ thấy tay giơ cao lên, bốn phía xuất hơn ba mươi tên hộ vệ áo đen.

      Những tên hộ vệ mau chóng vây xung quanh Triệu Tử Duy, ánh dao sắc lẹm xử lý mau chóng đám sát thủ hung hãn!

      Tình cảnh vô cùng hỗn loạn, Mộ Dung Ca nhìn thế trận, lúc này đây vừa hay nàng ở trong vòng bảo vệ!

      là nguy hiểm thôi!

      Mọi chú ý cũng đặt người nàng, ánh mắt nàng lóe sáng, cơ hội đây rồi!

      Cơ hội đây rồi!

      cơ hội cực tốt!

      Ánh mắt Triệu Tử Duy nhìn chằm chằm vào đám sát thủ, từng bước lùi về sau để ai phát , dần dần biến mất khỏi tầm mắt nàng.

      Nàng cẩn trọng bước đến phía sau trà quán, còn chưa xác định phương hướng để bỏ trốn, thân hình màu đen nhân lúc nàng chưa kịp phản ứng, liền nắm chặt thắt lưng nàng, kéo nàng thoát ra khỏi nơi nhiễm đầy máu tanh kia cách nhanh chóng.

      “Tỷ tỷ, Tận Nhi đây” Thân hình hắc y kia vào tai nàng.
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      bornthisway011091 thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 22 : Truy Tìm .

      Là Tận Nhi ư.

      Quả là Tận Nhi! Cũng chỉ có thể ở thời khắc nàng gặp nguy hiểm mà để tâm đến an nguy của nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn tiểu tử Mộ Dung Tận cao hơn mình nửa cái đầu, nét mặt cười tươi như hoa, khiến lòng người bất giác cảm thấy ấm áp, “Tận Nhi, chúng ta đều được tự do rồi.”

      Từ thời khắc này, nàng được tự do rồi. Nàng còn là ca kỹ với thân phận thấp hèn ngày nào, lại càng phải làm nữ đầu bếp hầu hạ Triệu Tử Duy. ai có thể lợi dụng nàng nữa, còn nàng cũng phải vì mưu sinh như ngày trước mà cam chịu cuộc sống bình đẳng về giai cấp này.

      “Tỷ, tỷ muốn đâu?” Mộ Dung Tận ôm eo nàng giọng hỏi, vẻ mặt cậu bé hiếm khi được vui vẻ thả lỏng như vậy.

      Hai người vừa chuyện, vừa tranh thủ hành trình nhanh chóng.

      “Hướng này là đến đâu?” Mộ Dung Ca giờ mới để ý quan sát xung quanh, hình như phải con đường trước đây qua, lại quay đầu nhìn, còn trông thấy tiểu trà quán kia nhưng vẫn còn thoáng nhìn thấy ánh đao lấp loáng lóe qua. Xem ra trận chém giết này dễ dàng kết thúc được, nhất định được để Triệu Tử Duy nhìn thấy Tận Nhi.

      Mộ Dung Tận nghe vậy, tạm dừng lại, thần sắc mười phần ôn hòa nhìn Mộ Dung Ca : “Tỷ, nhất định chúng ta thể trở về Nguyên quốc. Mà bây giờ phía Phong quốc là phía quần hùng khắp nơi tụ về, chúng ta cũng thể qua đó. Duy nhất nơi có thể đặt chân chính là Hạ quốc, hoặc Tề quốc. Mà theo con đường này, áng chừng tới nửa tháng là có thể đến được Tề quốc.”

      “Tề quốc?” Mộ Dung Ca nhíu mày, trong lòng lo lắng thôi. Tề quốc là địa bàn của Triệu Tử Duy, tuy rằng có thể trong vòng hai tháng về Tề, có điều nàng vẫn lo Mộ Dung Tận biết được thân phận của . Nhưng nghĩ lại, thường nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. là đứa trẻ thông minh, nếu nàng chịu qua Tề, nhất định truy hỏi tới cùng, bản thân nàng muốn giấu giếm gì .

      Trong thoắt do dự, thần thái Mộ Dung Tận trở nên phấn khởi, “Tỷ, mối thù của Mộ Dung Gia nhất định phải báo, ngày ta tự tay kết liễu tên Phương Dịch trơ tráo ấy! Mà trước đó, nhất định ta phải ghé qua hầu hết các nước .” Mộ Dung gia tộc phú quý là thế, mà chỉ trong đêm khuynh đảo, đến nhà tan cửa nát, đẩy và tỷ tỷ mình vào cảnh màn trời chiếu đất này, thù này làm sao có thể trả, đây cũng là sứ mệnh của .

      Huống hồ, lần này qua Tề, có chuyện quan trọng phải làm, có điều, chuyện này nghĩ tạm thời nên giấu tỷ ỷ. Bây giờ tỷ tỷ là người duy nhất có thể tin tưởng dựa dẫm, lại sợ sau khi biết được việc này, tỷ tỷ rời bỏ .

      “Vì sao?” Thanh nàng có chút run run. Nàng hơi cúi đầu giấu đôi mắt tinh lộ vẻ nghi hoặc. lẽ biết?

      Mộ Dung Tận cười mỉm, cặp mắt tinh ấy trong thoáng ánh lên tia xót xa nhưng được giấu ngay. Môi vẫn mỉm cười, mặt đối mặt nàng, cứ như ngày tháng hai người còn thân cận ở Mộ Dung phủ, “Tỷ tỷ tin tưởng Tận Nhi chứ? Tận Nhi trưởng thành. Từ hôm nay trở , xin hãy để Tận Nhi được bảo vệ tỷ tỷ. Tận Nhi thề, tuyệt đối Tận Nhi để bất cứ kẻ nào làm hại tỷ tỷ. Chỉ cần tỷ tỷ bị thương tí thôi, ta… nhất định lột da róc xương , làm cho sống bằng chết.!” Từng chữ từng câu như dốc cạn tâm tư trong lòng , ánh mắt căm hận kia chút che giấu.

      tuyệt đối buông tha cho Phương Dịch! Trước kia bất lực trơ mắt đứng nhìn, nhưng sau này nhất định phải chính tay đâm Phương Dịch! Còn Triệu Tử Duy… trong mắt nhâm nhi lệ sầu, gã đó sao xứng lấy được lần đầu tiên của chị kia chứ.

      Lúc ngẩng đầu, Mộ Dung Ca vừa vặn chạm mặt cậu thiếu niên vốn trầm tĩnh thấu đáo, giờ đây mắt lại nhòa lệ. Nàng khẽ nhăn mày, lát sau mới giãn ra. Bất luận kẻ nào chỉ cần trải qua biến cố ắt trưởng thành, huống chi lại là . Bên tai còn vang theo lời thề thống thiết chân tâm, nàng mỉm cười: “Tỷ tin đệ.” Có lẽ, những gì nàng thấy được bây giờ còn nhiều hơn so với trong tưởng tượng của nàng. Nhưng thôi, tất cả đều quan trọng nữa.

      Hai người tay nắm chặt tay cùng nhau tiến về phía Tề quốc mà .

      Mà con đường này, có được tự do ?

      Bầu trời chuyển đầy mây đen, tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau như báo hiệu sắp có trận bão táp sắp tới!

      Đây là trận cuồng phong đầm đẫm sát khi, thí bằng mạng và máu. Sau nửa canh giờ được đình chỉ.

      Mặt Triệu Tử Duy sa sầm nét mặt nhìn chằm chằm vào những thi thể chất đầy đất, trận ám sát này làm tổn thất trầm trọng, hai mươi người chết, mười lăm người bị thương nặng, còn mười người ít nhiều cũng tránh khỏi bị thương . Chân đạp trong vũng máu, cả thân hình bất động lạnh lẽo khiến ai cũng phải sợ, “Điều tra ngay cho ta!” muốn biết tên nào tốn tâm tư quản số tiền lớn như vậy để lấy mạng . đáng để lưu tâm!

      “Tuân! Thái tử yên tâm, ty chức nhất định trong ba ngày có câu trả lời vừa ý ngài.” gã hộ vệ áo đen quỳ xuống nhận lệnh, rồi rời ngay sau đó.

      Triệu Tử Duy nhìn xuống mặt đất đầy thi thể khóe miệng bất giác nhếch lên nụ cười lạnh, lại nhìn đến vạt áo dấy phải ít máu tươi. chán ghét nhíu mày, sát khi trong mắt càng lộ , “Mau rời khỏi đây.”

      “Tuân!” đám người bị thương , những đồng đội chết cũng ít, nhưng ai nấy đều ai lộ ra vẻ bi thương đau đớn, hay sảng khoái phấn khởi, bởi vì bọn họ biết , đây phải là lúc kêu đau là có thể lùi bước, đây là nơi nên ở lâu được.

      Triệu Tử Duy vừa bước được hai bước, chuẩn bị lên xe ngựa, chợt dừng chân lại, quay đầu căng ánh mắt lợi hại đầy lạnh lẽo quan sát lượt, trong mắt như có gió lạnh quét qua, gầm lên tiếng: “Mộ Dung Ca đâu?”

      Vừa rồi tâm điểm mọi người vốn đặt mình sát thủ, cũng là tận tâm tập trung bảo vệ Triệu Tử Duy, làm sao còn có thể để ý đến sống chết của Mộ Dung Ca? Huống hồ, đó chỉ là nữ đầu bếp thân phận đê hèn, chết cũng là đáng chết, hiển nhiên có ai rỗi hơi bảo vệ nàng.

      Lúc này đây khi Triệu Tử Duy hỏi Mộ Dung Ca ở đâu, mọi người như tỉnh mộng. Nhìn chung quanh xem xét, ai thấy được bóng hình của Mộ Dung Ca!

      Triệu Tử Duy nhìn khắp dàn người cũng thấy Mộ Dung Ca đâu, đôi mắt lạnh lẽo thoáng tia hoảng loạng, cũng cấp tốc nhìn sang đống thi thể ngổn ngang, cũng tìm thấy hình bóng nàng. lập tức nhìn sang phía thị nữ Quốc Đào, lúc này đây cũng tìm kiếm bóng Mộ Dung Ca.

      Cả người Quốc Đào chấn động, cảm giác có luồng sát khí lạnh lẽo tiến về phía mình, trong nháy mắt sắc mặt nàng tái nhợt! lẽ thái tử biết cú đạp chân hôm nọ là của mình? Ánh mắt cuồn cuộn sát khí dồn đến ép hỏi nàng, có phải Mộ Dung Ca bị nàng giết! Vì cảm nhận được điều này, thân thể Quất Đào càng run động. Đáng lẽ nàng phải sớm giết chết Mộ Dung Ca mới phải.

      Nhìn ánh mắt vì khiếp sợ đến mơ màng của Quốc Đào, Triệu Tử Duy có được đáp án. Đôi mắt tối sầm lại rồi lộ ra nét cười, trong lòng hừ giọng cười lạnh. Cái Mộ Dung Ca giảo hoạt tựa hồ ly kia, nhiều ngày qua ắt nhận ra điều gì đó, nên hôm nay thừa dịp rối loạn mà đào tẩu, nhịn được rồi kia à!

      Có điều, nàng muốn chạy trốn, liệu có thể trốn được ra khỏi bàn tay sao?

      “Lập tức tìm kiếm Mộ Dung Ca!” chậm rãi thu hồi ánh mắt, lạnh giọng ra lệnh.
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      Andrenabornthisway011091 thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 23 : Là ai truy đuổi ta ?

      Cả người Quất Đào đông cứng lạnh như băng , hai chân run lên, sắc mặt tái nhợt thuyên giảm. Thái tử quả là vì Mộ Dung Ca mà chấp nhận làm chậm tiến trình lên đường!

      Tuy rằng vốn e ngại Triệu Tử Duy, từ đó đến giờ bao giờ dám vi phạm mệnh lệnh của nhưng nàng vẫn mực đánh bạo phản đối: “Thái tử hà tất cứ phải vì ca kỹ mà làm chậm trễ hành trình đến Phong quốc? Cũng có thể Mộ Dung Ca bị giết hại!” Đến Phong quốc càng có nhiều chuyện quan trọng phải làm, thiên mệnh của thái tử là phải thống nhất thiên hạ, chỉ vì Mộ Dung Ca mà làm trễ tiến trình, lỡ đại nghiệp, đây tuyệt đối phải là hành động sáng suốt!

      Vừa dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của Triệu Tử Duy đảo qua ngay, “Quất Đào, ngươi vốn biết vi phạm mệnh lệnh của bản cung có kết cục như nào!”

      Quất Đào theo bên Triệu Tử Duy nhiều năm, chưa bao giờ phạm lỗi, lại càng bao giờ làm trái mệnh lệnh của , nàng đương nhiên biết rất , tuyệt đối tha thứ cho thuộc hạ phản bội, càng cho phép có người vi phạm mệnh lệnh của . Có điều hôm nay nàng sốt ruột, sợ nữ nhân mà mất lý trí, làm hỏng đại cuộc, cho nên mới đánh bạo can gián. Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn ấy, nàng ngay lập tức hối hận.

      Có lẽ tự có quyết định của mình. Hơn nữa trông cũng giống vì nữ tử mà buông bỏ mộng nghiệp hùng bá thiên hạ! Nàng cả kinh, quỳ ngay xuống đất, phủ phục mà thỉnh tội, “Xin thái tử trách phạt.”

      “Quất Đào, bản cung cho ngươi cơ hội cuối cùng. Ngươi hãy nhớ cho kỹ, ngươi dù có muốn giấu giếm gì với ai cũng được, nhưng tuyệt nhiên gạt được bản cung đâu! Kẻ biết tuân lệnh, chỉ có con đường là chết. Xuống nhận mười trượng phạt !” Triệu Tử Duy thu hồi ánh nhìn lạnh băng, trong giọng bắt đầu mang theo ít ấm áp len lỏi.

      “Tạ thái tử.” Quất Đào khó nén được kinh sợ, thanh run rẩy. Nàng vốn luôn trầm mặt ổn định, ngờ có ngày lại vì xuất của Mộ Dung Ca mà khiến nàng mất kiên nhẫn, từ nay về sau, nàng nhất định thể vì nóng vội mà hóa sai lầm, bởi vì có gì qua mắt được thái tử cả!

      ... ...... ...... .........

      Kim phúc khách sạn .

      Hạ quốc thái tử ở lại Kim Phúc khách sạn mười ngày hơn, mỗi ngày đều nhàn nhã đọc sách chơi cờ, ngẫu nhiên cũng chỉ đứng ở tầng thượng của Kim Phúc mà thưởng cảnh ngắm thành, có vẻ cũng chẳng vội vàng khởi hành Phong quốc .

      Vào ngày, giữa vây quanh của nhiều người, rốt cuộc cũng hạ quyết định Phong quốc.

      “Bẩm chủ công, Tề quốc thái tử ở biên giới Nguyên gặp ám sát. Nếu như lúc đó thái tử xuất hành Phong quốc trước, ắt cũng tránh khỏi.” gã nam tử ngồi đối diện Nguyên Kỳ, bên đặt hết tâm tư hạ ván cờ, bên với giọng lo lắng.

      Nguyên Kỳ mang ánh mắt nhu hòa, tươi cười thanh nhã nhìn về phía gã nam tử trẻ tuổi đối diện, : “Xưa nay ngươi vốn khôn khéo nổi bậc trong đám phụ tá, nay sao lại hiểu ra tình bên trong.”

      “Phá Lãng ngu muội, xin chủ công chỉ giáo.” Phá Lãng mặt đầy nghi hoặc. có thể cùng thái tử ngồi cùng chiếc xe ngựa, cũng có tư cách cùng thái tử chơi cờ, tuy rằng so với sợi lông mao của thái tử vẫn còn là kém, nhưng so với những phụ tá khác vẫn nổi bật là kẻ mưu trí, thuộc loại trí giả có hai ở Hạ quốc. Có điều những lời thái tử vừa lại khiến cho càng cảm thấy mơ hồ khó hiểu.

      “Đám người ám sát Triệu Tử Duy mặc dù phải là người của phía Khánh vương Nguyên quốc, nhưng tuyệt đối thoát khỏi có mối quan hệ rễ má nào đó.” Nguyên Kỳ cười nhạt. Sau lần đầu tiên bị ám sát, ý định muốn phục binh tấn công Nguyên ắt hẳn truyền đến tai hoàng đế của Nguyên quốc, mặc dù bề ngoài đó là gã hoàng đế đuối nhu nhược, nhưng nếu là kẻ yếu đuối nhu nhược như vậy sao lại ngồi lên ngai vàng được kia chứ?

      Phá Lãng trợn mắt lên, thầm líu lưỡi, “Xem ra lá gan của hoàng đế Nguyên quốc ! Dám cả gan phái người ám sát Thái tử của Tề!”

      “Việc này đơn giản như thế .” Nguyên Kỳ nở nụ cười tươi, thanh mang theo hơi lạnh như có như .

      Chỉ là Nguyên quốc giờ sao có được sát thủ đủ thực lực kia…

      “Cho dù thái tử Tề quốc có đến Phong quốc cũng chỉ là phí công thôi. Thiện Nhã công chúa đó giờ luôn ái mộ chủ công, sánh đôi cùng chủ công vốn là duyên trời định.” Phá Lãng tháo gỡ nghi hoặc, bỗng nhiên nghĩ tới Thiện Nhã công chúa của Phong quốc, bây giờ ai đến Phong quốc cũng thoát khỏi mục đích muốn cưới Thiện Nhã công chúa, nhưng, điểm trọng yếu là Thiện Nhã công chúa đó giờ vốn ái mộ chủ công của .

      Nguyên Kỳ nghe vậy cười , đôi mắt bình thản yên tĩnh tuyệt đối kia tựa hồ trong thoáng chốc trở nên đen tối sâu thẳm.

      ... ...... .......
      Hai ngày sau.

      Mộ Dung Ca hai người đều xe ngựa, đường hướng thẳng đến Tề quốc. May mà người Mộ Dung Ca vẫn còn ít lương khô, nên hai người phải tạm dừng để tiếp lương thực, cả ngày lẫn đêm ở liền xe ngựa cho kịp tiến độ.

      Chờ sau khi ăn sạch lương khô, Mộ Dung Ca cho Tận Nhi bắt ít gà rừng, vịt hoang, thỏ hoang, buổi tối làm bữa thịt nướng phong phú ngoài trời. Âu cũng thú vị lắm a!
      Tận Nhi cầm lấy con gà, dùng sức tách ra rồi như hổ đói lâu ngày, vồ vập vừa ăn vừa khen ngợi ngớt, “Tỷ, tay nghề của tỷ đúng là cả tuyệt vời! Chỉ là gà nướng thôi mà thua bất cứ món sơn hào hải vị nào! Tỷ, đây là lần đầu tiên Tận Nhi được ăn no nhất trong mấy ngày qua.”

      Nhìn Mộ Dung Tận ăn vui vẻ như vậy, từ đôi mắt đến thần thái đều giãn ra đầy phấn khởi, tại biết là do được ăn ngon hay như đứa trẻ được quà nữa. Thấy như vậy, nàng nhịn được cười : “Làm gì khoa trương đến vậy. Nếu đệ thích ăn, về sau tỷ thường xuyên làm cho đệ.”

      Dù sao vẫn còn là đứa trẻ, chỉ là đứa mới mười hai tuổi thôi!

      “Tỷ tốt!” nhìn về phía Mộ Dung Ca phòng bị, hồn nhiên nở miệng cười. Trước kia tỷ tỷ vốn đối xử tốt với rồi, nay tuy rằng tỷ tỷ còn được như trước, nhưng vẫn là người đối xử với tốt nhất thế gian này.

      “Đúng là trẻ con! Dù có ngon cũng nên ăn chậm lại, tỷ có giành của ngươi đâu. Hai ba ngày qua đều ăn nhiều như vậy, đệ cẩn thận khéo lại bị đau bụng đấy.” Nàng khẽ lắc đầu cười, lấy chiếc khăn bên hông nhàng lau cái miệng mỡ màng của , lại dịu dàng dặn dò.

      Ánh mắt Mộ Dung Tận chớp động, chiếc khăn nhàng chạm vào mũi, nhàn nhạt thoảng đến hương thơm dịu duy nhất chỉ có ở tỷ tỷ át cả mùi thịt gà nướng, khuôn mặt chợt đỏ lên như áng mây chiều.

      “Sao nào? Tỷ mới chê đệ hai câu, mà đệ đỏ mặt rồi? Quả đúng là đứa trẻ dễ thương. Lát nữa ngươi cởi quần áo ra đưa tỷ mang ra con sông phía trước, tỷ giặt sạch cho thơm tho rồi đệ lại có thể mặc vào.” Nàng nhìn vào gò má ửng hồng, kiềm được cười ra tiếng, để bớt ngượng, nàng liền chỉ vào quần áo .

      “Tỷ tỷ, đệ trưởng thành rồi. Về sau còn có thể bảo vệ tỷ nữa. Quần náo này đệ có thể tự giặt được .” Khuôn mặt tuấn tú, đôi mi cong lên, cúi đầu vừa ăn chân gà, vừa nặng nề cất tiếng.

      Bầu trời đêm tĩnh lặng, trăng lưỡi liềm treo cao. Gió nhè thổi làm ấm con tim lạnh lùng băng giá.

      Mộ Dung Ca nghe vậy, đuôi mắt cong lên mỉm cười : “Tốt.”

      Hai ngày qua, tuy rằng luôn phải đường, nhưng tâm tư nàng lại rất vui vẻ sung túc. Nàng có thể tạm để khối óc luôn phải tính toán lo sợ được nghỉ ngơi. Tận Nhi dù có khác xưa ít, nhưng đối với nàng, vẫn như thuở nào, vẫn là tiểu hài tử, đứa trẻ mà nàng hết lòng thương !

      Liệu nhân vật Mộ Dung Ca chết ngày trước kia có thể yên lòng nhắm mắt ? Cũng như mẫu thân của Tận Nhi, Mễ quý phi liệu có thể an lòng nơi chính suối chứ?

      Tận Nhi toàn tâm cứu giúp bảo vệ nàng như vậy, đương nhiên nàng cũng dốc toàn lực để bảo vệ .

      Ai nàng đến cái thế giới xa lạ này ai bên cạnh, ai có thể để nàng tin tưởng được kia chứ?

      Đứa trẻ trước mặt này giờ luôn hồn nhiên vô tư gọi nàng là tỷ tỷ , khi chững chạc trưởng thành rồi, có còn xem nàng là người thân duy nhất như thế ?

      " Tỷ , hai ngày này người vất vả rồi . Chờ thêm mấy ngày chúng ta đến được Tề quốc mọi thứ hết thảy đều tốt đẹp hơn ." Mộ Dung Tận tiếp nhận chiếc khăn tay của nàng đưa tới ,xem khăn tay thêu hình hoa lan , động tác tao nhã lau tay đầy dầu ,tựa hồ cúi đầu dồn tất cả chú ý vào đôi bàn tay trắng như ngọc ,thiếu niên thanh ấm áp thập phần trầm thấp .

      Nghe lời , bên phải môi nàng mỉm cười nhè , trong mắt chớp qua tia thương xót , nếu như cậu bé muốn làm , nàng thể ngăn cản , chỉ có thể ở bên nhìn , cứ để cho đệ đệ tự khi nào lạc đường cậu bé ắt tìm ra cách . "Uhm, Tỷ tin ngươi ".

      " Tỷ..." thiếu niên ngẩng đầu nhìn về phía nàng , gọi tiếng .Vốn có ngàn vạn câu để cùng nàng giải thích , vừa tâm suy nghĩ nhưng đột nhiên sinh ra vài tia sợ hãi , nếu như nàng biết giữa bọn họ cùng nhau có quan hệ huyết thống , nàng có thể còn đối tốt với như vậy được sao ? Hay nàng rời bỏ ? Thiếu niên trong đôi mắt ánh thêm vài phần ảm đạm .

      Nàng làm sao mà biết được cậu bé này suy nghĩ cái gì , chỉ là có số việc ra rồi chỉ làm cho người ta thêm thương cảm , có lẽ cũng có khoảng cách . Huống chi , ai mà có bí mật ? Nàng nét mặt giãn ra khẽ cười : " Tận nhi , ngươi chẳng lẽ muốn biết tỷ vì sao lại biết nấu nướng ?.

      Thiếu niên lập tức lắc đầu ," Ta muốn biết , ta chỉ biết là , người là tỷ của ta . Ở tại chỗ này ta đời chỉ còn duy nhất người thân .

      "Ừ" . Nàng gật đầu , nhàng nở nụ cười , tao nhã tươi cười như màu lam của trời , ánh mắt ấm áp như ngày gió mùa xuân .

      Cậu bé nơi hốc mắt thấm vài giọt nước , nàng như vậy vì mà suy tư , biết ràng là có điều gạt nàng , nhưng nàng vẫn như vậy liền thèm để ý , đơn giản vì nàng tin tưởng .

      "Tỷ.."

      "Hửm?"..nàng mặt vẫn tràn đầy tươi cười ấm áp như cũ, tao nhã làm cho người ta động lòng " hồn xiêu phách lạc."

      Cậu bé tính trẻ con chỉ vào ngọn lửa nướng con thỏ giá cây , bá đạo : " Tỷ , đây là của ta ".

      " Ừh".

      Gió nhu phủ liễu , nhàn nhàn ôn nhu thổi , nhè tràn ngập ấm áp trong đêm tối .
      ... ...... ...... ...... ...... ...... ...

      Ngày hôm sau , bong bóng cá trở nên trắng , Mặt trời đỏ ở hướng Đông chậm rãi dâng lên , mặt đất đầy những ánh sáng vàng , nắng sớm sương đọng những cành cỏ dại đong đưa , sáng ngời , khí vô cùng thanh mát trong lành.

      Mộ Dung Ca vươn hai tay lên duỗi thẳng thân người , ngẩng đầu lên bầu trời xanh mát , liền nhìn thấy quang cảnh này . lập tức đứng khen : " Thời tiết đẹp a !" . Nếu trong thời tiết như vậy , có thể mang tâm trạng thoải mái để thưởng ngoạn thư giãn , điều đó là niềm vui thú lớn lao trong cuộc sống của con người.

      "Tỷ , ta đói bụng ! " Thiếu niên biết khi nào thức tỉnh , đôi mắt đen láy như nai con mở to , đôi môi đỏ mọng ầm ĩ kêu đói .

      Mộ Dung Ca đường hắc tuyến , tỏ vẻ biết gì ." Chúng ta bắt hai con cá ".

      "Được !" Cậu bé bừng bừng hứng trí . Tuy rằng hai ngày này luôn luôn là chạy trốn , càng ngang qua các trấn để ngủ lại , ban đêm ở ngoài rừng ngủ đêm , cũng biết thức ăn tốt hay là ăn tốt . Nhưng thân hình nhìn qua thể là gầy .

      Bên dòng sông trong suốt , Mộ Dung Tận bắt đầu cuộn lên ống quần , từng bước bước sông cạn trong vắt , tay cầm cây gậy nhọn , lát liền cắm vào lưng con , hai con cá .

      Mộ Dung Ca nhặt được cá liền lập tức thuần thục xử lý , sau thời gian lâu , hai người ngồi quay quanh đống lửa bắt đầu ăn cá nướng .

      " Chúng ta cũng mau nhanh chóng chạy càng sớm càng tốt . Ta luôn luôn có loại cảm giác , Triệu Tử Duy như thế dễ dàng buông tha ta ." Mộ Dung Ca thần sắc nghiêm túc . phải là nàng tự kỹ nghĩ rằng Triệu Tử Duy thích nàng , mà nàng luôn luôn có trực giác , Triệu Tử Duy sở dĩ dễ dàng buông tha nàng , bởi vì tuyệt đối còn có nguyên nhân khác quan trọng hơn !

      "Uhm". Mộ Dung Tận khi nghe nhắc đến tên Triệu Tử Duy , trong mắt trầm tĩnh xẹt qua tia hắc quang .

      Hai người im lặng nuốt con cá xuống tiếng động , cho dù cá ngon cũng thể xua vẻ lo lắng trong mắt của cả hai người .Bọn họ mười phần hiểu , Triệu Tử Duy phải là Phượng Dịch , có thể hô mưa gọi gió , làm cho người trong thiên hạ đều e dè kiêng kị , liền biết rằng người này đáng sợ như thế nào !

      " Tỷ, trong lòng người hay còn có Khánh vương Phượng Dịch ?". Mộ Dung Tận trầm mặc nửa khắc sau , ngẩng đầu nhìn thẳng Mộ Dung Ca trầm giọng hỏi .

      Mộ Dung Ca kinh ngạc nhìn về phía , " Hả, sao có thể? !" Nếu trước kia là Mộ Dung Ca nàng cam đoan , nhưng mà tại nàng có phải là Mộ Dung Ca đâu , đối với Phượng Dịch nàng ghét , ghê tởm còn chưa đủ hết ở đâu còn có tình cảm dư thừa với hăn.

      Nhìn nàng có vẻ khiếp sợ , Mộ Dung Tận bên trong tâm tản đá to rớt xuống , mở miệng cười : " Vậy là tốt rồi , lúc tỷ gả cho , ta người này tâm tà bất chính , cũng đối với tỷ là người lương thiện .Bây giờ tỷ tỷ rời khỏi phủ Khánh vương , cũng hiệu về , ta an tâm !". Phượng Dịch ngay từ đầu muốn loại bỏ cha , giờ giết được cha ,còn đối xử với tỷ tỷ như thế vô nhân đạo . Ngày sau phải tự tay mình đâm chết Phượng Dịch ! Vì Mộ Dung gia tộc mọi người mà báo thù !

      Giờ khắc này cậu bé thập phần trưởng thành , trong lòng Mộ Dung Ca tràn ngập ấm áp, thực tế đệ đệ rất là khôn ngoan cơ trí , tuổi còn nhìn thấu được lòng người . Nếu ta có thể lớn thêm vài tuổi nữa , có lẽ cùng Triệu Tử Duy tương xứng , dù sao họ cũng là huynh đệ cùng cha khác mẹ .

      Chính là , tại còn , nếu ngày nào đó Triệu Tử Duy vì ngôi vị loại bỏ đệ đệ , như vậy đệ đệ giờ có chỗ nào để dựa vào làm sao mà đối đầu , phản kháng ?

      " Khánh vương phi ! ".

      Bỗng nhiên phía sau hai người vang lên đạo thanh xa lạ.

      Mộ Dung Tận lập tức ném cá nướng , đem Mộ Dung Ca chắn phía sau , đôi mắt lạnh lẽo như vạn năm hàn băng lạnh thấu xương , nhìn thẳng đến người bỗng nhiên xuất .
      ...
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      Andrenabornthisway011091 thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 24 : Đuổi giết .

      phải Triệu Tử Duy !

      Đó là hộ vệ Lâm Nghiệp hàng năm thường theo bên cạnh Phượng Dịch, làm ra những việc vô cùng đáng xấu hổ , võ công cao cường cần phải , nhưng là người vô cùng xảo quyệt , so với Trương cám lợn đỡ hơn tí, đùa bỡn nữ tử .

      Hàng năm theo Phượng Dịch , bây giờ làm sao có thể xuất ở đây ?

      Chẳng lẽ vì nàng mà đến ? Mộ Dung Ca sắc mặt trầm đen lại . " Chuyện gì? Nàng lạnh giọng hỏi.

      "Khánh Vương phân phó , ngươi nếu như giết chết Tề quốc thái tử , tức lưu lại cho Mộ Dung Tận mạng . Nếu như ngươi tuân theo , hai các ngươi đều phải chết! ' Lâm Nghiệp từng bước hướng tới bọn họ , giọng điệu trầm .

      " dựa vào cái gì ? Chỉ bằng ngươi mà dám uy hiếp chúng ta ? Buồn cười ! " Mộ Dung Tận cười lạnh , hoàn toàn đem Lâm Nghiệp đặt vào trong mắt .

      Mộ Dung Ca ánh mắt bình tĩnh nhìn Lâm Nghiệp , tâm tư thay đổi nhanh chóng , Phượng Dịch đúng là *cẩu dồn vào đường cùng rùi còn muốn cắn người ! Hừ , định **giậu đổ bìm leo à ! Nhưng giờ phái Lâm Nghiệp đến , cũng bít đường rồi , chỉ có thể lợi dụng nàng để bảo toàn Nguyên quốc.

      Buồn cười , quả nhiên là buồn cười ! định chơi kiểu Mỹ àh , tưởng ở nước Mỹ hả !

      (* ám chỉ khi ai đó gặp khó khăn, hoạn nạn kẻ khác lợi dụng, lấn át nhằm hại thêm hoặc kiếm chác chút gì đó. Quả là cuộc đời phù thịnh, ít phù suy. ** là con chó đó , hehe..)

      " Chuyển cáo đến Khánh vương , chính là tội thần đắc tội với Tề quốc là nguyên nhân dẫn đến Nguyên quốc diệt vong ! ". Mộ Dung Ca nhếch khoe môi , khinh thường cười .

      Dứt lời , Lâm nghiệp giận dữ , muốn công kích hai người .Nhưng Mộ Dung Tận khinh công rất cao , ôm nàng lùi sau mấy bước , tránh né cách tuyệt vời , giờ cách khoảng mấy thước .

      Lâm Nghiệp kinh ngac nhìn về phía Mộ Dung Tận , " Ngươi thế nhưng lai có võ công ?".

      Ở Nguyên quốc , ai cũng biết phủ tể tướng Mộ Dung Tận là đệ nhất mỹ nam , luôn luôn thơ ca , bao giờ thích các môn võ thuật , huống hồ năm nay chỉ mới mười hai tuổi . Lại làm cho người ta vạn vạn ngờ như thế lại có khinh công tuyệt thế .

      Mộ Dung Tận ghé sát bên tai Mộ Dung Ca thầm : " Tỷ , chúng ta thôi !".

      Mộ Dung Ca gật đầu , gắt gao ôm chặt thắt lưng của , cùng nhanh chóng xuyên qua rừng cây , xẹt qua sông . Lâm Nghiệp võ công thâm hậu , cao cường theo sát phía sau bọn họ . Nếu như lúc này Mộ Dung Tận mình thoát thân , chắc chắn bình yên vô , vì Lâm Nghiệp đuổi kịp . Nhưng lúc này còn kèm luôn Mộ Dung Ca , Mộ Dung Tận giữ khoảng cách xa chút cũng là cố gắng hết sức ùi .

      Nàng ngẩng đầu nhìn lên , thấy cắn chặt môi đỏ mọng của mình , trán chảy ra tầng mồ hôi mỏng . Trái tim nàng thắt chặt căng thẳng , nếu như đệ đệ tiếp tục mang nàng theo , sớm hay muộn Lâm Nghiệp cũng đuổi theo kịp đến nơi.

      " Tận Nhi , ở phía trước có thôn trang , chúng ta nên dừng lại . " Mộ Dung Ca ở tình thế cấp bách phát cách đó xa có thôn trang , trong làng ít người , chỉ có ba bốn hộ gia đình , nhưng tối thiểu cũng là chỗ để thân và nghỉ ngơi . Tận Nhi năm nay vừa mười hai tuổi , cho dù khinh công là siêu đẳng , cơ thể còn chưa phát triển hết , lại càng phải mang nàng theo , nên nghỉ ngơi chút cũng tốt .

      Mộ Dung Tận cắn chặt răng , dùng tốc độ nhanh chóng để đến trước làng . Phía sau , Lâm Nghiệp vẫn truy đuổi từ bỏ.

      Lúc này dân làng trong thời gian bận bịu , trong thôn vô cùng yên tĩnh , tưởng chừng như có người ở . Chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy hoặc hai ba lão nhân ngồi ở phía trước , tụ thành hai , ba đám trò truyện tán gẫu . Bỗng nhìn thấy người lạ xuất , trong số họ ai ai cũng tò mò .

      Mộ Dung Ca kéo tay Mộ Dung Tận ngang qua các lão nhân , thẳng đến thôn phía sau .

      " Tỷ , Lâm Nghiệp đuổi tới !" .Mộ Dung Tận nhíu chặt mi , thanh lạnh lùng .

      Nghe vậy , Mộ Dung Ca quay đầu nhìn lại , vẫn chưa thấy phía sau có ai đến , nàng trong lòng biết đệ đệ có võ công cao cường , thanh ở ngoài trăm mét cũng có thể nghe được . Đối với khoảng cách của bọn họ xa lắm , bọn họ cũng chưa tìm được chỗ để nấp ! Nhưng nhất định , bọn họ thể tùy tiện vào nhà dân mà trốn , bằng liên lụy đến những người dân vô tội.

      Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, trấn định bản thân, trước mắt hầu như đều là những nơi thể náu, nơi duy nhất có thể trốn chỉ là chạy về phía rừng núi xanh um kia!

      Nhưng, vào đó, có lẽ càng nguy hiểm hơn, bất đắc dĩ tuyệt nhiên thể vào.

      hết cách, Mộ Dung Tận kịp nắm thắt lưng nàng tiếp tục tháo chạy. Mộ Dung Ca chợt phát phía sau họ có miệng giếng.

      Nàng để ý quan sát phát mảng đất xung quanh giếng đều khô ráo, màu đất khô khốc như vậy giống mỗi ngày có hơi nước xốc lên. Nàng nâng ngay lên khối đá lớn ném vào trong giếng.

      “Tỷ?” Mộ Dung Tận nhìn là biết ngay nàng định làm gì nên tò mò gọi.

      nghe thấy tiếng nước dội xuống!

      *Tuyệt địa phùng sinh!

      (*có nghĩa là vào trong đất chết tìm cái sống )

      Đây quả khẩu giếng cạn!

      Nàng hướng về phía gật đầu, hiểu ý lập tức ôm lấy lưng nàng chút do dự cùng nhảy xuống khẩu giếng cạn!

      Bên dưới giếng khá hẹp, bốn phía đều là đá tảng, dưới chân còn thoáng chút bùn đất ẩm, xem ra giếng này vừa cạn kiệt lâu.

      Hai người bọn họ ai dám phát ra tiếng động, ánh mắt đều nhìn lên phía miệng giếng.

      Cũng may dưới khẩu giếng cạn này còn có dòng nước chảy mang theo chút tiếng động của nước, che giấu được hơi thở của nàng, khiến cho người ở nghe được tiếng động cũng nghĩ là tiếng vang của nước mà thôi.

      mảnh bóng đen vút qua phía miệng giếng.

      “Sao lại thấy tăm hơi của hai người họ! là kỳ lạ?” Lâm Nghiệp đuổi theo đến phía sau sơn trang, hỏi ông lão trong thôn có thấy Mộ Dung Ca hai người chạy qua phía này, nhưng sao lại tìm thấy tung tích bọn họ? Cũng nhận thấy có người quanh đây? nhìn chằm chằm ngọn núi cách đó xa, lẽ bọn họ trốn lên núi?

      Nếu là như vậy, mình muốn tìm được còn khó hơn lên trời!

      Nhưng, vương gia có lệnh tuyệt đối thể cãi lại! Vì Nguyên quốc, nhất định phải tìm được bọn họ! Toan lên núi, chợt nhìn thoáng qua bên cạnh thấy khẩu giếng, vừa định tiến đến thấy có dân làng mang theo thùng nước hướng qua phía này, bèn nhíu nhíu mày dám lãng phí thời gian, chạy vội lên núi.

      Sau khi Lâm Nghiệp rời , hai người trong giếng thở phào nhõm. May mà phát đây là giếng cạn, bằng hậu quả dám tưởng tượng a.

      Đề phòng Lâm Nghiệp vòng lại, bọn họ đành ngồi tạm trong giếng nghỉ ngơi lát, đợi đến lúc an toàn tuyệt đối hãy leo lên.

      “Tỷ, có dân làng đến.” Giọng Mộ Dung Tận phà sát bên tai.

      Mộ dung Ca gật đầu thôi nghĩ ngợi nhiều. Dù sao bọn họ cũng ở trong khẩu giếng cạn, dù nhóm dân làng có đến đây, cũng ở lại lâu, căn bản thể nào phát ra họ.

      Nhưng tình thường có những biến chuyển thình lình ngờ tới được.

      Nhóm dân làng phải tìm nước, lẽ họ muốn lấp khẩu giếng này a!

      thùng thùng đất được đổ vào trong giếng.

      lâu lúc, hai người bọn họ dính đầy bùn đất.

      “Tỷ, chúng ta phải nhảy ra thôi!” Mộ Dung Tận toan ôm lấy nàng nhảy lên.

      Nếu còn tiếp tục ở lại trong giếng, bảo đảm tránh khỏi bị chôn sống!

      “Trời ạ!” Mọi người dừng lại, có người bất ngờ kêu lên.

      Hình như là có người đến!

      Hai người dám tùy tiện hành động, chỉ bình tĩnh xem xét tình hình, nhìn xem rốt cục là ai tiến lại, liệu có phải Lâm Nghiệp nghi ngờ quay trở lại!

      “Nhất định là quý nhân!” Dân làng hô to.

      “Cần gì phải , cũng chỉ có quý nhân mới có thể vận thân tơ lụa như vậy!” Lại có người phụ họa.

      Quý nhân? Mộ Dung Ca nhíu mày, rốt cục là ai đến?

      Mộ Dung Tận nhếch đôi môi đỏ sẫm, hơi thở người lạnh thấu xương, cường ngạnh, e dè, còn mang theo sát khí.

      Hai người nhìn nhau, trong lòng có đáp án. Nhưng lại có vài phần chắc chắn. Dù sao đối với họ, đáp án này có khác gì gặp Lâm Nghiệp đâu!

      Nàng thở dài ngao ngán, nếu quả như vậy, đúng là ông trời trêu ngươi rồi! Để nàng phải hao tổn tâm cơ tìm mọi cách tháo chạy, như vòng luân hồi, lại cũng để cho tìm được.

      Nếu nàng đoán sai, vậy người bỗng nhiên xuất này là ai? Ai có thể khiến cho đám người này chấn động kia chứ?

      Tay phải Tận Nhi nắm chặt lấy nàng, tay kia nắm ngay thanh kiếm được giắt bên người, dám có chút buông lỏng.

      “Còn cần bản cung phái người xuống dưới bắt sao?”

      Sau tiếng hô hào, chỉ còn lại thanh trầm bổng của dòng nước dưới giếng mà thôi.

      Đúng lúc này, phía bên kia giếng truyền qua thanh quen thuộc, thanh mà Mộ Dung Ca và Mộ Dung Tận tuyệt nhiên mong muốn nghe thấy nhất.

      !

      Là Triệu Tử Duy!

      quả nhiên tìm đến!

      thể tin được có thể tìm đến đây nhanh như vậy!
      Last edited by a moderator: 9/10/15
      Andrenabornthisway011091 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :