1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tiêu hồn hoa nguyệt dạ - Cửu Cửu (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      [​IMG]
      Tiêu hồn Hoa Nguyệt Dạ
      Tác giả: Cửu Cửu
      Thể loại: Huyền Huyễn (HE)
      Convertor: ngocquynh520
      Editor: megau1976
      Giới thiệu:



      thua bởi nữ nhân, từ đó về sau tinh thần và thể xác "Chịu đủ mọi hành hạ" của nàng.

      đoạn từ xuân, thuốc dẫn phát tình

      đoạn hoa bán , thương, mỹ nam thoải mái chuyện tình xưa......

      ma quỷ quái, vô kì bất hữu ......

      Nguyệt Vô Phong là tài tử Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại thêm tài hoa trác tuyệt là đối tượng để các nữ nhân theo đuổi.

      Tiểu nữ nhân kia chỉ là người mặc áo vải thô, bán kẹo hồ lô, nhưng kẹo hồ lô của nàng làm cho thay đổi cuộc đời, chịu đủ mọi uất ức, hành hạ tinh thần và thể xác của , vui buồn lẫn lộn, nàng là Hoa Nhiễm.

      Nhân duyên tao ngộ giữa và nàng vô cùng đặc biệt, trong lúc vô tình ăn xâu kẹo hồ lô khiến điên đảo phụng loan, rơi vào trong tay nàng thể thoát ra. Nguyệt Vô Phong , đời này kiếp này chỉ có mình Hoa Nhiễm.
      tart_trungPecku thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1:


      "Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!" Hoa Nhiễm đứng đường cái nhốn nha nhốn nháo, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên giận dữ khiến toàn bộ người phố cũng có thể nghe được.

      Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, tuấn nhan thoạt đỏ thoạt trắng, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ chỉ có thể nuốt vào lòng, Nguyệt Vô Phong sáng suốt đời, tuy nhiên bị thua trong tay nữ nhân này.

      là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, cộng thêm phần tài hoa là đối tượng để các nữ nhân theo đuổi. Vì vậy mỗi lần ra ngoài, sau lưng xuất ít nữ nhân, mà cũng phải là người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ , xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng người của là vô cùng thích hợp, nhàng mỉm cười cái có thể làm cho những nữ nhân kia kích động cả buổi tối.

      Chỉ là đường đường tài tử Giang Nam như thế, sao lại rơi vào trong tay nữ nhân chanh chua đây? Bởi vì rất đơn giản, thua, thua nàng, sau đó trở thành người của nàng.

      tháng trước, Nguyệt Vô Phong ngang qua thôn Bảo, nhìn thấy nữ nhân ở đường cái bán thuốc, mặc áo vải thô, lớn tiếng kêu la, "Bán thuốc, bán thuốc đây …."

      đường cái người đến, người , nhưng người để ý đến nàng, Nguyệt Vô Phong chỉ cảm thấy nữ nhân này là kẻ điên, người nào để ý nàng. đoạn đường, lại thấy giọng của nàng vẫn rất to, liên miên dứt. khỏi thở dài cái, trời sanh có tính thương hại, đối với người nghèo, luôn chịu nổi.

      " nương, ngươi ở đường công khai bán loại vật này, người dân đến mua sao?"

      Nữ nhân trước mắt ngẩng đầu lên, nàng chính là người nổi tiếng trong thôn này, Hoa Nhiễm. Cùng đến có nhiều tiền lãi? Có bao nhiêu người cần dùng thuốc, nàng có bấy nhiêu tiền lãi. Mặt của nàng dính bụi bậm, có chút bẩn, ánh mắt của nàng tựa như vầng trăng rằm, cong lên, nhìn lướt qua đôi mắt linh động thuần khiết mà , toàn thân nàng chỗ đều là tà ác, nàng xấu xa nở nụ cười, "Công tử là người bên ngoài sao, ngươi có điều biết, những thuốc này ban ngày có ai mua, nhưng đến buổi tối lượng người rất đông đạp hỏng cửa nhà của ta, việc buôn bán của ta vô cùng náo nhiệt".

      Nguyệt Vô Phong nhíu nhíu mày, thấy nữ nhân trước mắt quần áo cũ rách chịu nổi, lại còn mình làm ăn chạy, có quỷ mới tin. nghĩ nghĩ, liền từ trong ngực lấy ra thỏi bạc đưa tới trước mặt nữ nhân này, "Cho ngươi".

      xong, xoay người rời .

      Hoa Nhiễm vừa nhìn sốt ruột, vội vàng kéo lại, "Công tử gia, ta cũng phải là ăn mày, ta cần ngươi bố thí, ngươi cho tiền, hơn nữa vào ban ngày ban mặt, dưới con mắt mọi người mà dám đến mua, ta đưa cho ngươi chút".

      Lúc Hoa Nhiễm đem thuốc đưa tới, Nguyệt Vô Phong dở khóc dở cười, cái kia đâu phải là thuốc, căn bản là kẹo hồ lô, thỏi bạc, đưa nhiều chút, tổng cộng là hai chuỗi. Nữ nhân này là gian thương vậy.

      " nương, ta phải đứa trẻ, cần dùng mứt quả để lừa gạt, tiền coi như ta tặng cho ngươi, , là cho ngươi mượn. . . . . ." nghĩ nghĩ, nếu nàng muốn làm ăn mày cho để cho nàng chút mặt mũi.

      Hoa Nhiễm nghe nam nhân này như thế, nàng cũng vui, những thứ này mới nhìn giống như kẹo hồ lô, ra chính là phương thuốc gia truyền, bên ngoài là lớp vỏ bọc đường nhưng tuyệt đối ảnh hưởng tác dụng khi tan vào miệng, vỗ mạnh bả vai Nguyệt Vô Phong, "Công tử là hiểu biết nông cạn rồi, có thể gọi là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rửa, cái ngươi thấy chưa chắc đúng".

      "Ha ha. . . . . ." Nguyệt Vô Phong nở nụ cười, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rửa, lời này rất có đạo lý.

      Hoa Nhiễm nghe được tiếng cười Nguyệt Vô Phong, liền tức giận, muốn đem thuốc bỏ vào miệng , "Công tử, ngươi tin a, vậy chúng ta đánh cuộc ?"

      Nguyệt Vô Phong cầm thuốc trong tay, "Ta cá là phải!"

      Hoa Nhiễm kịp khuyên can, đem thuốc bỏ vào trong miệng, nhai nuốt hai cái, liếm liếm môi , "Mùi vị đúng là tệ".

      Hoa Nhiễm kinh ngạc nhìn , nên lời, cơn gió thổi qua, Hoa Nhiễm cảm giác hơi lạnh, mà Nguyệt Vô Phong , "Thời tiết nóng quá".

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2:


      Kẹo hồ lô tan vào miệng, chất thuốc rất nhanh sinh ra tác dụng trong thân thể của , luồng khí nóng bắt đầu lan tràn dưới bụng, gương mặt của trở nên đỏ bừng.

      Hoa Nhiễm sớm dọn dẹp trong gian hàng của mình, chuẩn bị chuồn , lại bị Nguyệt Vô Phong phát bắt được, "Đây là thuốc ? Ta thua".

      Đúng vậy, thua, lần đánh cược này thua, thua mất chính là thân thể của .

      Hoa Nhiễm nghĩ thầm, nếu đánh cược, mà có tiền đặt cược, nàng thắng, đúng là thua thiệt. Nếu đem nam nhân này ném đường cái, biết có gặp chuyện may đường hay . Người tốt khó làm nhưng nàng vẫn phải làm người tốt lần vậy.

      Nhà Hoa Nhiễm cách nơi này xa, vì vậy nàng dắt tay Nguyệt Vô Phong tới nhà mình, nàng thả cái giường duy nhất trong nhà, nhà của nàng lớn nhưng rất ấm áp.

      Trong nhà nàng, có rất nhiều loại thuốc, người mua qua cái này đều biết, lúc đưa cho nàng phương thuốc gia truyền, cha mẹ của nàng thuốc này rất bá đạo. Chỉ là bá đạo như thế nào, Hoa Nhiễm nếm thử, dĩ nhiên cũng cách nào hình dung được.

      Hoa Nhiễm nhìn nam nhân giường , "Thanh lâu ở cách đây xa, ngươi nhịn thêm chút nữa, ta lập tức tìm nữ nhân cho ngươi".

      Nàng biết phương pháp hóa giải thuốc này, cho nên tìm nữ nhân chính là phương pháp nhanh nhất. Nhưng nàng vừa mới bước ra hai bước, eo bị hai tay của Nguyệt Vô Phong nắm chặt, thân thể rắn chắc, nóng bỏng ôm lấy từ sau lưng của nàng, nàng ngượng ngùng, toàn thân đỏ bừng như chùm San Hô, nam nhân phía sau lưng giống như nước quấn lấy nàng, sóng biển cuồn cuộn, cả phòng đầy sắc xuân.

      Hoa Nhiễm ngẩn người, xoay lại, vỗ vỗ bả vai Nguyệt Vô Phong, "Công tử, ngươi chờ chút, ta lập tức tìm kiếm mỹ nữ cho ngươi, tuyệt đối nàng làm dơ bẩn con mắt của ngươi, mà ta là bụi hoa cải , tuyệt đối phù hợp với khẩu vị của ngươi".

      Giờ khắc này Hoa Nhiễm cảm giác mình giống tú bà. Giờ khắc này Nguyệt Vô Phong cảm thấy người trước mắt chính là mỹ nữ, đời khó gặp, có hai. Cánh môi nàng hơi khô nứt nhưng cho là mềm mại ướt át, ánh mắt nàng hoảng sợ, nhìn thấy như ngấn nước, gương mặt nàng có chút bẩn thỉu nhưng khi nhìn lại thấy trắng nõn mịn màng, khi chăm chú nhìn, mặt nàng trở nên đỏ bừng.

      liếm liếm môi khô khốc, trúng thuốc kích thích, giờ phút này trở thành sói. Tiếng Hoa Nhiễm liếng thoáng ngừng, cảm thấy ồn ào, đột nhiên rất muốn đem miệng nàng che lại, nhấm nháp cho tốt.

      thực tế, tình luôn phát triển theo hướng máu chó, lý trí Nguyệt Vô Phong sớm bị thuốc kia cắn nuốt, điểm huyệt đạo Hoa Nhiễm, thô lỗ bế nàng ném lên giường. Hoa Nhiễm nằm ở giường thét chói tai, "Công tử. . . . . ."

      Chỉ là miệng nàng rất nhanh im bặt, bởi vì Nguyệt Vô Phong cởi y phục của , cởi sạch, thịt da rắn chắc ra trước mặt nàng. Vòng eo mở rộng, vóc người hoàn mỹ của nam nhân ở người của ra bỏ sót.

      Hoa Nhiễm phải nữ nhân lương thiện, ý này phải nàng ở bên ngoài làm loạn, mà nàng tuân thủ nghiêm ngặt truyền thống phụ nữ, giữ tam tòng tứ đức. Năm nay nàng vừa mới 19 còn chưa gả cho ai nhưng cũng hiểu được tình nam nữ như thế nào, len lén xem qua “Xuân Cung Đồ” (tranh khiêu dâm), len lén nghiên cứu qua những tư thế ướt át kia.

      Hôm nay có mỹ nam còn hoàn mỹ "Sạch " hơn trong sách, đứng trước mặt của nàng, nàng khỏi hít hơi, nước miếng chảy ra, mắt khỏi nhìn nơi kia chút, nam nhân này rất tốt, rất cường đại.

      Hoa Nhiễm nghĩ, nàng vẫn chưa kết hôn, bằng cho lần đầu tiên, sau đó trói chặt .

      ra cho cũng được, nhưng phải cất tiếng thét lớn chói tai, hấp dẫn mọi người tới đây, để cho bọn họ quơ tay múa chân, đến lúc đó, cái gì cũng , nàng giữ được trong sạch, cũng giữ được danh dự. Nàng rất nhanh loại bỏ suy nghĩ này ra ngoài, tiếp theo nàng cảm giác thân thể chợt lạnh, còn chưa hoàn toàn phục hồi tinh thần nam nhân trước mắt này cũng đem y phục của nàng cởi ra chút cũng sót gì.

      Nàng bị cởi sạch, y phục che kín thân thể trong khoảnh khắc cứ như vậy lộ ra trước ánh mắt của nam nhân, nàng ngượng ngùng và hoảng sợ, trong lúc nhất thời toàn bộ lên mặt của nàng.

      Tiếng của nàng còn chưa lên đến cổ họng, đôi môi nóng bỏng của nam nhân kia đặt lên môi nàng, giờ phút này đối với Nguyệt Vô Phong mà , , chỉ muốn hạ hoả thôi, chỉ là muốn nữ nhân phía dưới này cho khoái cảm mãnh liệt, những chuyện khác quản, bộ, cởi quần áo cũng chiếm dụng quá nhiều thời gian, nhẫn nại đạt tới cực hạn.

      Chuyện muốn làm đều quyết, giống như còn lựa chọn khác, thực tế muốn tìm lựa chọn khác cũng thể.

      có màn dạo đầu, bọn họ hòa tan thành nước, vẻ mặt Hoa Nhiễm trong nháy mắt tái nhợt, hàm răng cắn môi chặt, để cho mình lên tiếng, biết lần đầu tiên rất đau, nhưng biết lần đầu tiên lại đau như vậy, đột nhiên nàng muốn khóc, uất ức nước mắt chảy ào ào, nàng gieo gió gặt bão.

      XX ăn kẹo hồ lô của nàng, kết quả nàng bị OO rồi. . . . . .

      Nguyệt Vô Phong vùi đầu ở cổ của nàng, từng giọt đỏ tươi rơi ra, đôi tay giữ eo của nàng chặt. Mắt hơi khép lại, mặt mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống. Toàn thân giác quan đều tập trung vào chỗ, nơi đó ấm áp, như bàn tay bé mềm mại nắm , rất tiêu hồn đến tận xương. Mũi của phát ra tiếng hừ , hưởng thụ có gì so sánh được. Hoặc liếm hoặc cắn, cũng làm cho cảm thấy hưng phấn nên lời, đột nhiên nếm đến nước mắt mặn chát, theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy mặt nàng nước mắt chưa khô, lý trí của hơi quay trở lại.

      Giờ phút này, Nguyệt Vô Phong vẫn bị dục vọng chiếm giữ, nhưng cũng biết mới vừa rồi khác gì cầm thú, thân thể dừng lại bất động, môi hôn nước mắt nàng, giống như gương mặt mềm mại của nàng, khỏi hôn thêm mấy cái, Hoa Nhiễm trong nháy mắt cảm nhận được dịu dàng, tinh thần có chút hoảng hốt, Nguyệt Vô Phong nhìn thấy mặt Hoa Nhiễm có chất trong suốt, biết là nước mắt hay nước miếng, vươn tay thấm ướt loại chất lỏng này, lau sạch gương mặt nàng, sau khi lau sạch , mới phát Hoa Nhiễm tính là Đại Mỹ Nữ, cũng coi là tiểu mỹ nữ.

      thanh khàn khàn hỏi, "Đau ?"

      "Đau, rất đau. . . . . . Ô ô. . . . . ." Hoa Nhiễm khỏi lớn tiếng khóc lên, nàng thắng, lại thua thân thể.

      Nguyệt Vô Phong cố kiềm nén khó chịu, từ trong cơ thể nàng lui ra ngoài, đền bù màn dạo đầu lúc nảy, bàn tay vuốt ve bộ ngực rất tròn của nàng, ngực Hoa Nhiễm phải đặc biệt lớn, nhưng hình dáng đặc biệt đẹp, giống như quả lê tươi sáng, đầy nắm tay.

      Lúc Nguyệt Vô Phong đặt môi lên mút khẽ, có thể cảm thấy thơm mùi sữa nhàn nhạt, đây là hương vị ngọt ngào ngon miệng, bàn tay còn lại của dọc theo đường cong của nàng chảy xuống, còn khẽ vuốt ve nơi dung hợp, nơi đó chất lỏng đỏ tươi lạnh lẽo, cũng chứng minh vừa mới làm việc rất tàn nhẫn.

      bắt đầu dịu dàng đối đãi nàng, muốn để cho nàng từ từ thích ứng, thanh khàn khàn, " tốt chút chưa. . . . . . ?"

      Mặc dù vẫn đau đớn, nhưng có thêm chút nữa chính nàng cũng có khoái cảm , nàng lắc đầu cái, lại gật đầu cái, giờ phút này mới phát huyệt đạo biết từ lúc nào giải khai.

      Bởi vì dịu dàng, Hoa Nhiễm cũng từ từ động tình, ánh mắt sương mù, cám dỗ và luống cuống, Nguyệt Vô Phong cảm nhận được nàng ướt át, khóe miệng nhàng cong lên, "Ta tới đây. . . ."

      lần nữa tiến vào thân thể của nàng, ngọt ngào hít thở thông để cho than ra tiếng, từng phát từng phát kích động, cắn nuốt môi nàng ngâm nga, đầu lưỡi sưởi ấm cánh môi mềm mại của nàng, dường như muốn nuốt vào trong bụng của mình. . . . . .

      Hoa Nhiễm cảm thụ được nàng bị lấp đầy, mỗi cái cử động của cũng mang đến khoái cảm cho nàng, lúc này khoái cảm hoàn toàn xóa đau đớn, hai tay của nàng tự chủ ôm lấy tấm lưng ẩm ướt của , hai chân cuốn lấy bờ eo của .

      Tác dụng của thuốc chậm tan, muốn nàng nhiều lần, đưa nàng mãnh liệt lên thiên đường, trải qua vui vẻ, nếu là Thiên đường địa ngục cũng quan trọng, quan trọng là, cái loại cảm giác thỏa mãn, có thể làm cho người ta sa ngã.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3:


      Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt Vô Phong rốt cuộc tỉnh lại, sau khi tỉnh lại, ý thức của hoàn toàn khôi phục, trần truồng nằm giường, bên cạnh nữ nhân, thân thể cũng trần truồng, hai tay của nữ nhân kia vòng quanh cổ của , hai chân quấn bờ eo của , đầu chôn ở vai , nhàng ngáy khò khò, mặt còn có mồ hôi hơi lạnh.

      Giờ khắc này trong lòng biết nên cười hay nên khóc, thất thân, mới vừa rồi thô lỗ với nàng, đều nhớ. Nếu ăn viên kẹo hồ lô kia, những chuyện này cũng xảy ra, tiếp theo nên làm gì.

      Về chuyện buôn bán, rất thông minh, nhưng lúc này có vẻ luống cuống, nhìn nữ nhân này mới vừa rồi bị đè ở người kêu đau, thương tiếc, vươn tay ra vén lọn tóc ướt mồ hôi của nàng, nhưng vừa mới bỗng nhúc nhích, Hoa Nhiễm mắt liền mở ra, trong mắt mang theo phòng bị sâu, tay Nguyệt Vô Phong trong nhất thời biết để vào đâu, trong mắt của áy náy, biết nên làm sao sao đối mặt nữ nhân này.

      Hoa Nhiễm đột nhiên ôm chặt lấy cổ của Nguyệt Vô Phong, làm hít thở thông, "Nam nhân, ngươi là người của ta, cho phép ngươi trốn, nếu chạy, chân trời góc biển ta cũng đuổi kịp ngươi!"

      Mới vừa rồi Nguyệt Vô Phong còn cho rằng nữ nhân này là người dịu dàng, nàng nằm dưới thân quyến rũ, kêu khóc, vậy mà bây giờ nghe giọng to của nàng, lại cảm thấy nữ nhân này là người đàn bà đanh đá, nhìn sai lầm rồi. Cổ của cũng sắp bị vặn gảy.

      "Ngươi tại phải cưới ta, phải cưới. . . . . ." Hoa Nhiễm gắt gao ôm chặt, dù sao thân thể là của , cái gì xấu hổ cũng cần, nàng chỉ biết tại được đánh mất con cá này, nếu để cho chạy trốn, nàng còn mặt mũi nào với cha mẹ, thừa cơ, từ đầu giường nàng móc ra viên hoàn thuốc nhét vào trong miệng Nguyệt Vô Phong, sau đó đem miệng hợp lại, thuốc kia cũng tan trong miệng.

      "Vẫn là thuốc?" Nguyệt Vô Phong liếc mắt nhìn Hoa Nhiễm, mặt mơ hồ tức giận, mới vừa rồi thứ thuốc này sớm ép khô thể lực , nếu làm lần nữa, hết tinh mà chết. móc cổ nôn ọe, nhưng cái gì cũng nôn ra được.

      " phải!" Hoa Nhiễm gian trá cười lên, "Đây là loại thuốc để cho ngươi ở lại bên cạnh ta, ăn loại thuốc này, võ công của ngươi mất hết, hơn nữa nếu ngươi chạy, trong vòng tháng thất khiếu chảy máu mà chết, cho nên đời này, ngươi nhất định sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cả đời này ngươi cũng đừng muốn chạy trốn khỏi bàn tay của ta".

      Nàng liếc thấy đáy mắt Nguyệt Vô Phong hận hận, tiếp tục cười gian trá, "Ngươi thua, ta thắng, ta nghĩ muốn, chính là ngươi! Cho nên ngươi phải cưới ta".

      Nguyệt Vô Phong vùi đầu vào trong gối nằm mềm mại, hết ý kiến, nữ nhân này là tiểu ác ma, nàng thắng , nàng muốn đem trói cả đời. . . . . . Trong nhà, cha xem xét đối tượng cho , biết là tiểu thư khuê các nhà nhà nào, biết là xinh đẹp như hoa thế nào.

      ", ngươi rốt cuộc có phụ trách phụ trách. . . . . ." Hoa Nhiễm nhất quyết tha, mặc dù chính nàng có chút lo lắng yên, dù sao hai người phải là nhau, hơn nữa chuyện này cũng thể hoàn toàn đẩy trách nhiệm lên người nam nhân này, nhưng nàng hoàng hoa đại khuê nữ, cứ như vậy bị người chiếm đoạt, chuyện này còn làm thế nào a.

      "Ta phụ trách. . . . . .". Đầu đặt bên gối truyền đến giọng rầu rĩ, lúc sau, biết nàng gọi là Hoa Nhiễm, nàng biết gọi là Nguyệt Vô Phong.

      khắc sau, nàng tự cho mình là vị hôn thê của , khắc sau, bắt đầu cảm thán vận mạng công bằng, khắc sau, tất cả mọi người nơi đây đều biết bọn có gian tình, chính bọn cũng bác bỏ chuyện này, thành công nhận. khắc sau, nàng bán thuốc nữa, dẫn theo nam nhân đoạt nàng thân thể về nhà thành thân.

      Trong thôn có nam nhân thổn thức, thuốc dùng tốt như vậy cũng có nữa, trong thôn cũng có nữ nhân ghen ghét, tại sao nữ nhân như vậy câu được chàng rể rùa vàng đây?
      tiếng thở dài lớn, đây là số mệnh a. . . . . .

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4:

      "Bốp…….”

      Thủy Tinh Cầu trong nháy mắt mảnh vụn văng tung tóe, ánh sáng màu xanh dương trong lúc nhất thời chiếu sáng động nham tối đen.

      Thập Dạ vẻ mặt tức giận, nữ nhân thuộc về lại có thể cùng nam nhân khác . . . Mới vừa rồi, Thủy Tinh Cầu chiếu rọi tất cả bí mật. cam lòng, tuyệt đối cam lòng!

      "Dạ, sao lại tức giận?" Chỗ tối ra nữ nhân mê hồn, cái khăn lụa màu đen che mặt kín khuôn mặt nàng, chỉ chừa ra hai ánh mắt, chỉ mơ hồ nhìn thấy sống mũi thẳng tắp và đôi mắt hạnh giễu cợt. Nàng gọi là Lục Thủy Xích Đồng Tử, chỉ vì đôi mắt của nàng, trời sanh có màu đỏ, chẳng qua, tại nàng luyện võ công nên có năng lực khống chế màu sắc đôi mắt của mình.

      Xích Đồng cong khóe miệng, "Dạ, ngươi đúng là. . . . . . Ha ha, " nàng cúi đầu nở nụ cười, "Ngươi vẫn biết ta đối với nam nhân có hứng thú".

      "Vậy ngươi trực tiếp giết ! Ta nhớ ngươi có danh hiệu Độc Vương?"

      Xích Đồng kiều mỵ cười thành tiếng, liếc mắt nhìn đuôi rắn đung đưa mặt đất sau lưng Thập Dạ, "Dạ, hay là ngươi giải quyết bữa trưa hôm nay rồi hãy , lần này cần tìm nữ nhân như thế nào ? Gầy, mập, kiều mỵ, hay lãnh ngạo?"

      "Dù sao là bữa trưa, thế nào cũng được!"

      Thập Dạ mỵ, đôi môi đỏ mọng nhàng nhếch lên, dung nhan tuyệt thế khiến cho bất kỳ nữ nhân nào cũng cảm thấy xấu hổ, mái tóc bạch kim dài rủ xuống mặt đất, phối hợp với áo khoác đỏ rực như máu, cả người phát ra hơi thở tà. Trong nháy mắt tiếp theo, đuôi rắn phía sau biến mất còn bóng dáng, giống như mới vừa rồi, đuôi rắn khổng lồ kia chỉ là ảo giác.

      Lục Thủy Xích Đồng Tử quá nửa nén hương tìm được bốn nữ nhân quyến rũ đến, nàng nhìn bốn nữ nhân này , "Phục vụ cho tốt, chỗ tốt thiếu cho các ngươi".

      Bốn nữ nhân này béo, gầy, tư thái khác nhau. Trước khắc vẫn đường cái, thoát cái xuất ở bên trong động nham tăm tối này, trong lòng các nàng có chút lo lắng nhưng vừa định chạy , lại phát chóp mũi lượn lờ mùi thơm nhàn nhạt, thanh nhã, bốn người họ theo mùi thơm đó tới, ở bên trong mờ mịt hơi nước, nam nhân tóc trắng đứng trong bồn, mái tóc búi lên cao, lộ ra phần lưng trơn bóng như bạch ngọc và thoấp thoáng khe mông, bốn nữ nhân khỏi nhìn chòng chọc.

      thanh dụ hoặc của nam nhân đưa tới, "Còn đứng đó làm gì, tới đây. . . . . ."

      Bốn nữ nhân tự chủ được, dời thân thể về phía trước. Bước chân chậm rãi di động lạo xạo tiến lên.

      Thập Dạ lui về sau bước, tựa người vào thành bồn, tay chân mở ra, bốn nữ nhân đều nín thở, quỳ mặt đất, tự chủ đưa ra bàn tay ngọc thon thon, chia ra làm hai bên trái, phải của , đấm bóp hai vai, huyệt Thái Dương, nặng vừa phải thích hợp, xoay quanh vòng, Thập Dạ thõa mãn thở ra.

      Khi Thập Dạ tắm xong, từ trong nước đứng dậy, sau đó xoay người lại, bốn nữ nhân hô tiếng, trong khoảng thời gian ngắn cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt người trước mắt, dung nhan độc nhất vô nhị, "Đẹp quá. . . . . ."

      Thập Dạ cảm thấy tức giận, khẽ cong đôi môi đỏ mọng, hơi thở như hoa lan, "Đẹp sao?"

      Bốn nữ nhân nghe hỏi, khẽ ngây ngẩn, vội vàng cúi đầu, biết vì ngượng ngùng hay dám bày tỏ thẳng với nam nhân trước mắt này. Trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.

      "Cởi y phục xuống, đem thân thể tắm rửa sạch . . . . . ." Thập Dạ nhìn dáng vẻ bốn nữ nhân, khỏi cong khóe miệng, chỉ có nữ nhân kia mới dám ở trước mặt của càn rỡ. Nhớ tới nữ nhân kia, đột nhiên cảm thấy bốn nữ nhân trước mắt có chỗ thua kém, mặc dù quyến rũ hay vóc người của nàng đều kém bọn họ, nhưng nàng, oán than, hối hận.

      đứng lên, đôi chân trơn bóng đạp lên tấm thảm lông bên cạnh bồn, dùng khăn lông lau thân thể của , từng dòng nước theo thân thể xuống bắp thịt, hấp dẫn nên lời. người phát ra hơi ấm làm cho nước người trong nháy mắt khô ráo, mái tóc bạch kim dài xõa xuống, che đậy cảnh xuân sau lưng.

      Nữ nhân phía sau nghẹn họng nhìn trân trối, miệng đắng lưỡi khô, có khi càng thêm mê hoặc. Suy nghĩ của các nàng dừng lại, khi thấy vật đặc trưng của nam nhân phía trước bụng , chỉ cảm thấy dưới bụng oanh tiếng, mơ hồ dậy sóng.

      ra có lúc, đánh vào thị giác chính là tán tỉnh tốt nhất.

      "Đem thân thể lau khô, sạch , đến trong phòng tìm ta!" Thập Dạ đưa tay lên, ánh sáng xung quanh tối lại chút, ánh sáng màu hồng mờ mịch chiếu vào da thịt trắng như tuyết của , trông vô cùng quỷ dị.

      Các nữ nhân xiêm áo hầu như còn, đứngtrước chiếc giường êm ái rộng rãi của Thập Dạ, Thập Dạ nằm nghiêng giường, tay gối đầu, người miễn cưỡng khoác tấm áo choàng màu đỏ chót, vạt áo rộng mở, mặc cho tơ lụa xiêm áo chảy xuống vai, lộ ra tảng lớn da nõn nà trắng như tuyết.

      Thập Dạ đưa ra ngón tay ngoắc ngoắc bọn họ, khóe miệng tươi cười tà mị, giống như bông hoa sinh trưởng vách đá cứng, nở rộ, xinh đẹp khác thường, "Bắt đầu ".

      Ánh mắt bốn nữ nhân nhìn ngực Thập Dạ, biết bởi vì vẻ đẹp tuấn mỹ của Thập Dạ dụ hoặc bọn họ, hay cử động kia dụ dỗ bọn họ, mặt của các nàng có vẻ xấu hổ, ngay sau đó, giống như con rắn quấn lấy .

      nữ nhân tiến lên đem đôi môi đỏ mọng đưa tới, lúc sắp chạm vào đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của Thập Dạ, giơ ngóa tay thon thon như ngọc ra, nhàng đặt lên môi của nàng, trong ánh mắt hấp dẫn, ra lệnh, "Nơi này, ngươi thể đụng đến".

      Tám cánh tay mềm mại xương, rất có kỷ xảo vuốt người của , nhàng cởi bỏ tấm áo choàng màu đỏ người , thân thể giường phối hợp với tấm áo choàng màu đỏ làm nổi bậc vẻ mặt tinh xảo hoàn mỹ, xinh đẹp làm cho người ta thể rời bỏ tầm mắt.

      Tay của nữ nhân vuốt từ cổ của đến ngực, da thịt mịn màng giống như tơ lụa thượng hạng, họ vuốt khẽ bộ ngực nổi lên của , dùng ngón tay xoa , bụng có miếng thịt dư thừa, trực tiếp trợt xuống, vuốt ve nơi bụng dưới của , khẽ vuốt ve, cho đến chỗ đó từ từ trở nên thẳng tắp.

      Bốn nữ nhân đều động tình, giữa đùi bọn họ ào ạt chảy, giọng Thập Dạ khàn khàn, "Từng người , tiến lên. . . . . ."

      nữ nhân nhịn được, tiến lên giạng chân ở phần eo của , quay trái quay phải, thân thể của nàng lập tức bị phình lên, chuyển động, vừa thõa mãn rên rỉ, tiếng rên rỉ phát ra càng lớn . . . . . .

      Xích Đồng đứng ngoài cửa, nghe tiếng rên rỉ, lạnh lùng cảm thán, "Những nữ nhân này, ai cũng lẳng lơ. . . . . . tinh lực của Dạ tốt, mỗi ngày cỡi vài người. . . . . . Hừ!"

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :