1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tiểu Yêu Tinh - Cố Tranh

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. 1900

      1900 Well-Known Member VIP

      Bài viết:
      236
      Được thích:
      1,470

      TIỂU TINH
      Cố Tranh
      Thế giới Tống Tải (12): Chân tướng
      Editor: Serena Bùi


      “Vì thế… Là tôi lừa sao?” Văn Kiều nhìn chằm chằm, “Tôi lừa cái gì? Cho đến tận bây giờ tôi vẫn . Cái mũ này, sao có thể chụp lên đầu tôi như vậy? Nga, bởi vì phát mình nhận nhầm người năm đó, lại muốn thừa nhận sai lầm của mình, liền đem cái tội này đổ lên đầu tôi sao?”

      phải…” Lệ Thừa Trạch thấp giọng cãi lại.

      Ngày này Văn Kiều chờ mong lâu.

      muốn thay thế nguyên thân, ra mọi khổ sở ủy khuất của ấy.

      Đương nhiên, ở thế yếu. luôn cường thế, gắt gao mà đè ép bọn họ dưới chân.

      Nên, sao lại để cho bọn họ có cơ hội cãi lại cơ chứ?

      ta cứu , liền nâng ta lên. Lệ Thừa Trạch, hai tháng trước, là ai cứu khỏi bọn bắt cóc?” Văn Kiều vừa châm chọc vừa bi thương , “Sớm biết vậy, khi đó tôi nên cứu , cũng có kết quả như bây giờ, vị hôn phu trước cùng người con khác ở bên nhau, còn muốn lấy nội tạng của mình nữa.”

      Trong đầu Lệ Thừa Trạch bỗng rung động ngơ ngác, những ký ức chôn giấu trong đầu lập tức quay cuồng.

      Đúng là vậy…

      Ngày đó, Văn Kiều cứu .

      Đôi tay của , chưa từng làm việc nặng, nhưng sau ngày đó, đều là vết thương lớn .

      Thân mang bệnh, còn cố gắng cứu .

      Lúc ấy, còn thề, phải đối xử tốt với cơ mà.

      Đầu quay cuồng, dường như muốn loại bỏ đoạn ký ức này.

      tại, người tôi thích là An An.” Lệ Thừa Trạch dứt khoát , “Bỏ qua gút mắc của chúng ta, ấy phải đổi tim cho , tại thân thể khỏe, nhưng ấy …”

      Khóe miệng Lệ Viễn hơi hơi gợi lên, lộ ra ý cười châm chọc, nâng cằm, “Thân thể Vu tiểu thư sao chứ?”

      “Bởi vì giải phẫu đổi tim, làm tăng gánh nặng của thận, khiến bên bị suy kiệt…”

      “Đổi tim? Tim Vu tiểu thư phải vẫn ở trong ngực ấy sao?”

      ấy đổi tim cho Văn Kiều rồi.”

      “Cháu trai, mày bậy gì thế?” Ánh mắt Lệ Viễn lạnh lùng nhìn thẳng qua, “Trái tim của Văn tiểu thư, là tao tìm đươc từ bé bị tai nạn xe cộ bất hạnh qua đời. Mày còn biết xấu hổ hay sao, lại muốn lấy công lao này đặt lên người Vu An An?”

      , phải vậy! Ngươi láo, muốn thay đổi để giúp ta sao?”

      Lệ Viễn gõ gõ lên tay vịn, giọng chút độ ấm, “ cho mày biết, việc mày bao dưỡng Vu An An, ý đồ muốn đổi tim cho Văn tiểu thư, tao sớm biết. Lúc ấy tao cũng tìm được trái tim thích hợp nên an bài để bác sĩ phẫu thuật. Lúc ấy tao còn suy nghĩ, sai lầm ngu xuẩn vi phạm đạo đức thế này mà mày cũng dám làm. vậy còn cho rằng mình vĩ đại, sau đó có hậu quả xấu lại muốn để Văn tiểu thư gánh vác.”

      Lúc này mới thấy Lệ Viễn cười cái, “Vì vậy, tao liền nghĩ, cũng đừng ra làm gì, coi như quạt chút gió cho củi thêm lửa. Sau đó, tao liền có cơ hội.”

      Lệ Thừa Trạch như bị đánh quyền mạnh vào đầu.

      cắn răng, lạnh lùng nhìn Lệ Viễn, “ có khả năng…”

      “Ngươi gặp qua người nào vừa phẫu thuật thay tim, có thể lập tức lên giường với người khác sao?” Lệ Viễn giơ tay chỉ Vu An An, “Chẳng phải thời gian hai người thân mật còn rất lâu hay sao?”

      Lời đều bị Lệ Viễn ra, bác sĩ nam ở đó cũng tái mặt, sau đó sắc mặt cũng trầm xuống, giọng khàn khàn, “Sau khi làm giải phẫu xong, có khả năng vận động kịch liệt nhanh như vậy, đương nhiên cũng có khả năng mang thai. Vu tiểu thư có thể có con nhanh như vậy…”

      “Chứng minh từ đầu tới cuối Vu tiểu thư đều khỏe mạnh.” Văn Kiều tiếp lời.

      Sau đó, làm bộ dáng mệt mỏi giơ tay xoa huyệt thái dương.

      có khả năng!” Vu An An giọng kêu lên.

      Cả người ta run rẩy, chẳng sợ người ở trong chăn cũng vẫn thấy lạnh từ xương.

      Sao lại có thể như vậy chứ? Sao lại như vậy? Nhất định Văn Kiều thay đổi tim của ta!

      Văn Kiều lấy tim của ta rồi! Văn Kiều sai! Văn Kiều là kẻ ác độc! Văn Kiều là kẻ lừa đảo! Văn Kiều cướp mọi thứ của ta!

      Lâu nay Vu An An đều cho rằng bản thân mình cao thượng, đạo đức tốt.

      Dù Văn Kiều có giỏi mọi mặt, nhưng tim tốt, là dùng trái tim của ta mới có thể sống sót.

      Vì điểm này, làm Vu An An cảm nhận được ưu tú của bản thân. Làm ta cảm thấy chỉ cần mình ra tay, Văn Kiều dám làm gì cả. Bởi vì Văn Kiều là người hại ta.

      “Mày xem, Vu tiểu thư kích động như vậy, cũng có vấn đề gì, chứng tỏ thân thể ta rất khỏe mạnh nha.” Lệ Viễn lại chậm rì rì mà đâm thêm nhát.

      Giọng điệu này vô cùng nhàng. Bởi vì biết, qua hôm nay, Văn Kiều hoàn toàn xé rách quan hệ với cháu trai ngoan của , hai người có cái gọi là tương lai nữa.

      “Băng gạc, lúc ấy tôi làm phẫu thuật xong còn thấy trước ngực mình có băng gạc!” Vu An An cao giọng, sắc mặt ta đỏ bừng, cả mặt đầy mồ hôi.

      “À, chẳng qua tôi muốn cháu mình nghĩ lầm thôi, nó nghĩ cuộc phẫu thuật thành công chứ sao. Chẳng lẽ hy vọng mình bị moi tim à? Lúc đó tôi làm vậy, là vì muốn tốt cho thôi. Rốt cuộc tôi giống , có ham mê lấy tim người khác.”

      Cả người Vu An An run rẩy, “ có khả năng, tôi cảm thấy tim mình đau quá, đau quá…”

      Văn Kiều cũng che giấu thất vọng cùng bi phẫn mặt, nàng nhìn Lệ Thừa Trạch, lại nhìn Vu An An, “ nghe qua điển cố Nghi Người Trộm Rìu sao? và Lệ Thừa Trạch đều là loại người. phát mình bị Lệ Thừa Trạch đưa lên bàn giải phẫu, tức giận nhưng lại nỡ ta, liền đem mọi tội lỗi đổ lên đầu tôi, trong đầu luôn luôn nghĩ là tôi lấy tim của , người sai là tôi. Sau đó có thể tiếp tục ở bên ta. Lệ Thừa Trạch phát mình nhận sai người, lại chịu thừa nhận lỗi lầm của mình, vì vậy lại đổ tội cho tôi, cho rằng tôi lừa .”

      Lúc này giọng điệu Văn Kiều vừa thất vọng, vừa châm cọc, “Hai người đôi trời đất tạo lên.”

      Tra nam xứng tiện nữ.

      Nguyên nhân là vậy sao?

      Bác sĩ nhắm mắt, bất đắc dĩ lại đau buồn nhìn Vu An An, “ ra người lừa gạt người khác chính là .”

      , , tôi …” Vu An An bất lực biết biện minh thế nào cho mình, thân mình càng run rẩy, thậm chí ta còn thấy cơ thể mình toàn thân đều đau đớn.

      “Bản báo cáo kia đều là tôi tạo ra, bởi vì tôi cho rằng ta bị hãm hại.” Bác sĩ đau đầu, cắn rứt lương tâm ra chân tướng, “ ta bị suy kiệt thận gì cả, đương nhiên, nếu tôi kiểm tra cũng có thể phát tim ta có bị đổi hay .”

      Bác sĩ là người chính nghĩa, lựa chọn nghề y, là hy vọng có thể giúp đỡ người khác.

      Nhưng tại, thực tế cho ta biết, cái ta gọi là y đức, tự cho chính nghĩa, lại bị người ta lừa gạt, khiến bản thân ta trở nên ngu ngốc như vậy.

      Xấu hổ và giận dữ khiến ta căm giận chính mình, càng giận diện mạo sen trắng kia.

      Nháy mắt có quá nhiều thông tin được tuôn ra. Lệ Thừa Trạch tức giận lại phẫn nộ, lại biết nên làm sao.

      “Ta muốn về nhà.” Văn Kiều cúi đầu bi thương .

      Lệ Viễn nghĩ thương tâm, vì thế duỗi tay ôm lên, “Được, trở về, đưa em trở về.”

      cảnh này đánh sâu vào thị giác của Lệ Thừa Trạch. chút nghĩ ngợi liền hô lên, “Đứng lại!”

      Văn Kiều quay đầu nhìn , “Bây giờ còn muốn lấy thận của tôi nữa sao?”

      Những lời này hóa thành lưỡi dao sắc bén, hung hăng chọc thẳng vào ngực .

      Lệ Viễn ôm Văn Kiều ra ngoài.

      Những người còn lại vẫn canh giữ ngoài cửa phòng bệnh, nét mặt lạnh nhạt còn có chán ghét, chế giễu, bọn họ đều nghe câu chuyện trong phòng, chưa bao giờ thấy người ghê tởm như vậy… Còn muốn hại Văn tiểu thư hay sao?

      Lúc này Vu An An nắm chăn chặt, ta tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt. “, nhất định Văn Kiều đổi tim của tôi, là ta sai, phải tôi, tôi là người bị hại, là người bị hại…’’

      Từ sau khi ra ngoài phòng bệnh, Văn Kiều vẫn luôn im lặng.

      Lệ Viễn nhịn được xoa tóc , thấp giọng, “Đừng khổ sở, chúng ta đều cho Vu An An cơ hội, chỉ cần ta nghiêm túc điều tra, phát mình bị đổi tim. Nhưng ta vì ghen ghét phẫn nộ mà làm ra việc vô đạo đức như vậy… Càng tới, ta còn cầm ngàn vạn. ta phải người vô tội. Em đừng suy nghĩ tới bọn họ nữa.”

      Văn Kiều tránh né .

      Lúc này cùng hệ thống líu ríu về đôi tra nam tiện nữ kia.

      lần nhận sai người, lại lần hiểu lầm tôi. Lòng tự trọng của nam chính kia hẳn bị đạp đổ, tam quan cũng suy sụp rồi nhỉ.” Văn Kiều cười hì hì.

      “Xé rách toàn bộ cái mà bọn họ cho là lương thiện, lại còn trước mặt bao người nữa…” Hệ thống dừng chút, giọng, “Lão đại lợi hại!”

      “Sau đó sao?”

      “Trước khi Lệ Viễn đánh gục Lệ Thừa Trạch, lại ngược thêm chút .” Văn Kiều nghĩ nghĩ rồi tiếp, “Đột nhiên phát mình vẫn vị hôn thê trước, nhưng chính mình làm ra sai lầm thể tha thứ, vị hôn thê trước ở bên người đàn ông khác, từ đây đầu mọc lùm cây xanh rì. Ngược hay ?”

      “Lệ Thừa Trạch có thể ý thức được điều này sao?”

      “Đương nhiên rồi. tại, chỉ cần nhìn thấy Vu An An, chắc chắn nhớ tới tôi.”



      Lệ Viễn mang Văn Kiều về Văn gia, lại kiếm đợt hảo cảm trước mặt cha mẹ Văn hồi. Tranh thủ cơ hội thường xuyên hẹn Văn Kiều ăn chơi.

      Lạ lần hội yến…

      ít người lại gần kính rượu Lệ Thừa Trạch, những người này cũng biết chuyện Lệ gia, tươi cười chúc phúc, “Chúc mừng Lệ đại thiếu. Chuẩn bị làm cha rồi. Gần đây Lệ thị lại nhận được hạng mục lớn, song hỷ lâm môn a!’’

      Người này vừa dứt lời, Lệ Viễn liền bước tới, bên cạnh còn có Văn Kiều.

      Hôm nay Văn Kiều mặc thân váy dài trắng, làn váy dài kéo dài mặt đất. Lệ Viễn bên cạnh cũng thân tây trang màu trắng.

      Lệ Thừa Trạch thừa biết người chú này của mình, ta là người lạnh lùng trầm, chưa bao giờ mặc đồ màu sáng như vậy.

      Sắc mặt Lệ Thừa Trạch đen rồi.

      Song hỷ lâm môn chó má!

      Làm cha cái rắm!

      Lệ Thừa Trạch nghe tới đứa , liền nghĩ tới Vu An An, lại nghĩ tới lời Văn Kiều hôm đó, toàn là dao chọc thẳng vào tim , nhắc nhở ngu xuẩn của , lỗi lầm bao giờ được tha thứ…

      Mà hai người cùng xuất trước mặt ta, tim càng như bị đâm tới nát bét vậy.

      Đàn ông luôn như vậy, thời điểm ta áy náy, mọi thứ đều được khơi ra, quá khứ, chính ta mới là người luôn bên Văn Kiều…

      Lúc này, dường như Văn Kiều bị trẹo chân.

      Trước mặt mọi người, Lệ Viễn ngồi xổm xuống, để Văn Kiều chống lên vai mà đứng vững, sau đó mới nâng chân lên, ung dung chỉnh lại dây giày, nâng niu như thể trân bảo.

      Tất cả mọi người trong bữa tiệc đều sôi trào.

      Thời trẻ Lệ Viễn cũng nổi danh trong cái vòng tròn này, mà sau khi trở về, thanh thế chút giảm bớt. Tất cả mọi người đều biết lão nhị Lệ gia lãnh đạm cấm dục, lại là người đặt nặng quy củ.


      Điển cố [ NGHI NGƯỜI TRỘM RÌU ]: “Có người bị mất cây rìu, bèn nghi ngờ đứa con của người hàng xóm ăn cắp. Do đó, ta thường xuyên theo dõi cậu thanh niên ấy, thấy nó đường giống y như người ăn cắp cái rìu của mình, nghĩ thầm:

      – Bước phát ra thanh nào cả, xem ra là tay điêu luyện.

      Rồi hôm ông ta nghe cậu thanh niên chuyện với người khác, liền nghĩ:

      mà phát ra thanh the thé, dường như sợ người khác nghe thấy, là gian xảo.

      Ông ta cảm thấy dáng của cậu thanh niên giống tên trộm, thành tiếng giống tên trộm, tóm lại, toàn thân từ xuống dưới, nhất cử nhất động, có chỗ nào giống kẻ trộm.

      Sau này, ông ta tìm thấy cây rìu bị mất, ra là khi chặt củi núi, do cẩn thận làm rìu rơi xuống khe núi.

      Ngày hôm sau, ông ta lại nhìn thấy cậu con trai người hàng xóm, liền cảm thấy dáng của khác gì người thường, lời cũng bình thường, chẳng giống tên ăn trộm tí nào cả.”

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :