1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Trùng sinh chi đích thân quý nữ - Hỏa Tiểu Huyên (120) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 28 _ Tương kế tựu kế







      Edit: Sally





      Mã di nương bị nhìn mồ hôi lạnh tỏa ra, này là lần đầu tiên Đinh Bằng cùng Vương thị nhìn nàng như vậy, nàng biết nếu như chuyện này qua được, nàng ở thị lang phủ cuộc sống xem như bị trở ngại cực lớn.




      Hung hăng nhéo bắp đùi mình cái, Mã di nương viền mắt bắt đầu đỏ lên, chạy vội hai bước hướng người Liễu Lục đánh: “Ngươi, tiểu nhân muốn tìm đường chết, ta với ngươi oán cừu, ngươi thế nhưng oan uổng ta. Ngươi là nha hoàn Tử Trúc viện, cùng ta có liên quan gì, ngươi tiện nhân, đến chết cũng muốn kéo đệm lưng, bằng ngươi cũng muốn?” xong bàn tay ngừng hướng người Liễu Lục đánh.




      “Tiện nhân, ngươi nghĩ ràng cho ta, cha mẹ ngươi, đệ muội còn tay ta, ngươi nghĩ muốn cả nhà chôn cùng với ngươi cứ tiếp tục cắn răng buông miệng!” Nương theo đánh chửi Liễu Lục, lại thấp giọng uy hiếp, Liễu Lục nghe toàn thân trận run, kinh sợ nhìn Mã di nương, mà Mã di nương tà tà đảo ở bên, hảo xảo bất xảo (lảo đảo qua lại), ngã vào bên chân Đinh Bằng.




      Đinh Bằng sửng sốt, phản xạ đứng dậy đỡ, cúi đầu vừa thấy Mã di nương sớm khóc thành lệ người, ngũ quan đẹp đẻ càng phát ra thủy nhuận sinh động, nhìn thấy ưu thương, trong mắt vô tận ủy khuất kia, lại cắn môi, bộ dáng cầu tha, Đinh Bằng nhìn trong lòng vừa kéo, trong nháy mắt mềm nhũn ra. (Sally: đúng là tên háo sắc).




      “Mau đứng lên, đừng ngồi dưới đất…” Đinh Bằng xong tay nâng Mã di nương dậy, Phương di nương thấy vậy lại chẳng đáng hừ lạnh, “Tỷ tỷ cũng đừng khóc bác đồng tình, việc này cần phải thẩm tra ràng cho thỏa đáng, nhưng ngàn vạn đừng oan uổng bất luận kẻ nào a!” Ý chỉ nhìn phía Mã di nương, Đinh Bằng liền cảm thấy hành vi của mình có chút quá.




      “Đúng, phải thẩm tra ràng, ta thẹn với lương tâm, thế nào có thể gánh trọng trách này! Lần này Bạch Vân am vốn là bởi vì hiểu lầm khiến cho người khác cho rằng quan hệ giữa ta cùng đại tiểu thư có khe hỡ, tại liền tiểu chân này cũng nhân cơ hội xấu ta, đây là nhìn được ta cùng với đại tiểu thư quan hệ hòa hoãn a, như vậy dĩ vãng ta ở trong phủ sao còn có nơi sống yên ổn a! Này trong phủ rốt cuộc là ai nhìn được ta tốt?” Mã di nương ai ai khóc, ánh mắt thỉnh thoảng quét về phía Phương di nương, rất có ý nàng gây xích mích ly gián, Phương di nương tức giận xanh cả mặt, lại thấy Vương thị, Đinh Bằng nhìn sang.




      rất đúng, nhất định phải thẩm tra ràng, ta nhìn đại tiểu thư này liên tiếp bị hãm hại khiếp sợ, nhìn đều thương, đều là làm nương, tại sao có thể ác như vậy!” Phương di nương đỡ bụng, đành lòng nhìn Đinh Tử, Mã di nương ánh mắt lập tức ngoan tầng, lập tức trở về bộ dáng điềm đạm đáng .





      Các nàng tranh luận ngớt, Hỉ nhi chiếu theo phương thuốc Hoàng đại phu khai nấu chén, Đinh Tử ngồi vào bên giường nhìn Hỉ nhi từng muỗng từng muỗng mớm thuốc, lời, mặt tràn đầy đau lòng cùng bất đắc dĩ, chỉ là người nhìn thấy đáy mắt, lại phiếm lãnh ý cùng châm chọc.




      Mã di nương, Phương di nương đều nhìn phía Đinh Tử, nhưng này đương đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm cái nha hoàn biết chết sống, nhưng ra đem các nàng ném ở bên, hai người sinh hờn dỗi, cũng dám tại đây tìm Đinh Tử gây phiền phức.




      , rốt cuộc là ai sai khiến ngươi?” Vương thị nhìn được, nghiêm nghị hỏi Liểu Lục.




      Liểu Lục diện mục mảnh hồng sắc, hai mắt bị đánh xưng, nàng quỳ thân xuống, hướng về phía Đinh Tử liền “Phanh, phanh” dập đầu: “Đại tiểu thư là nô tỳ sai rồi, nô tỳ tâm nhãn , trước đây bị ngài mắng qua hai câu liền ghi hận trong lòng muốn báo thù, nô tỳ tâm gì che mờ, thế nhưng nổi lên tâm tư hại đại tiểu thư. Nô tỳ tự biết tội ác tày trời, nô tỳ sợ chết, muốn Phương di nương chưởng quản việc trong phủ, oan uổng nàng ta cũng miễn chút tội, đại tiểu thư nô tỳ xin lỗi ngài tín nhiệm, nô tỳ tự biết hi vọng còn sống, chỉ hi vọng đại tiểu thư buông tha người nhà của ta, các nàng là vô tội.” Liểu Lục lại là “Bang bang phanh” dập đầu lạy ba cái, sau đó đứng dậy hướng phía sau ngăn tủ hung hăng đánh tới, tử vong tại chỗ, mọi người đều nghĩ tới Liểu Lục làm như thế, đều sợ ra lời.




      Đinh Tử lại lặng im , Liểu Lục lần này vậy giống như ám chỉ Đinh Tử đối xử hạ nhân tốt, làm cho Liểu Lục ghi hận đến bây giờ, nhưng nơi này người lại mấy người tin, đây ràng là thay người gánh tội thay, nhưng chết có đối chứng, người ngoài có thể cái gì?




      “Mà thôi, Liểu Lục sợ tội tự kiềm chế, kéo ra ngoài !” Vương thị khoát khoát tay, liền muốn ngừng chuyện tại đây, Đinh Tử như trước ngồi ở bên giường lời, coi như biết trong phòng còn có người khác, Vương thị mặt có chút hài lòng, lại cũng thể vào lúc này phê bình Đinh Tử, nhìn Mã di nương còn yên lặng lau lệ, hừ lạnh tiếng.




      “Mã di nương chấp chưởng việc trong phủ, lại làm cho trong phủ phát sinh bậc đại này, ngươi thất trách, ngày mai đem sổ sách trong phủ đến Thọ An đường, ngươi ở Lãm Nguyệt viện cho ta đợi cho suy nghĩ biết sai mới thôi! Trong phủ, mọi việc ta chọn tuyển trạch ưu tú.” Mã di nương mặt trắng xanh, hề phản bác.




      Vương thị mắt lệ đảo qua, đối Lâm ma ma : “Liễu Lục ôm loại tâm bẩn này, trù tính thương tổn chủ tử là đại , người cùng phòng thế nhưng hề phát , thất trách chi trách, ngày mai tìm má má (mẹ mìn) bán .“




      “Lão phu nhân khai ân a, nô tỳ, nô tỳ cùng Liểu Lục quen, nô tỳ… Nô tỳ nếu là biết, làm sao làm cho nàng hại đại tiểu thư, nhất định ngăn cản, cầu lão phu nhân khai ân a…” Liễu thúy bị dọa quỳ mặt đất lắp bắp cầu thỉnh, bị phát mại xuất phủ, kia còn có người đứng đắn dám muốn, nàng kiếp này chẳng phải là bị phá hủy.




      người để ý tới Liễu Thúy, nàng bị hai bà tử lôi , Vương thị nhíu mày nhìn Đinh Tử: “Lăn qua lăn lại lâu như vậy, ngươi cũng mệt mỏi, chớ suy nghĩ quá nhiều, ngày mai đến Thọ An đường, ta có chuyện giao cho ngươi.” xong đỡ Đoàn ma ma tay kéo Đinh Trí ra ngoài, Đinh Trí còn muốn gì, lại sợ Vương thị tức giận gây phiền phức cho tỷ tỷ, cẩn thận mỗi bước ly khai.




      Những người khác trong phòng chưa đều sửng sốt, này lão phu nhân vừa mới thu quyền của Mã di nương, liền muốn giao cho Đinh Tử, há phải là chuyện chấp chưởng việc trong phú?




      Mã di nương hận nghiến răng, lại cúi đầu rất nhanh ly khai, nếu ly khai nàng có thể mắng người a, Đinh Tĩnh có thương tích trong người vốn định nhìn Đinh Tử náo nhiệt, ai biết cuối cùng di nương bị đoạt quyền, nàng oán hận trừng Đinh Tử liếc mắt cái, được hạ nhân nâng ly khai.




      Phương di nương mặt lộ vẻ trầm đỡ Đinh Bằng, hai người cùng Hương Mãn viên, những người khác tán tán, trong phòng nhất thời chỉ còn lại có chủ tớ Đinh Tử bốn người.




      Đinh Tử từ trong lòng lấy ra dược hoàn cho vào trong miệng Linh nhi, lát sau Linh nhi nhảy dựng lên, kia nào còn có bố dáng suy yếu vừa rồi.




      “Tiểu thư, ta biểu quá tốt !” Linh nhi cười híp mắt , Đinh Tử cười, nhìn Lâm ma ma ở tủ quần áo nơi đó đào đến đào , lấy ra kiện y phục nam nhân, sắc mặt phát trầm.




      “Tìm chậu than đốt.” Hỉ nhi lĩnh mệnh, cầm chậu than châm, liền ở trong phòng cầm quần áo đốt.




      Đinh Tử nhìn ngọn lửa trong chậu than bay lượn, sắc mặt trầm tĩnh đáng sợ.




      Tủ quần áo kia vốn là của hồi môn của Vân Tề Nhu năm đó, chế tác hoàn mỹ, kỳ ảo nhất chính là bên trong có ngăn bí mật, Đinh Tử lúc còn rất ngẫu nhiên phát liền muốn giữ tới giờ, vẫn đặt ở trong phòng.




      Nếu có tủ quần áo này đem nam y giấu , nếu phải Đinh Tử hiểu chút y thuật làm cho Linh nhi giả ngất tương kế tựu kế, nàng cũng biết bị hãm hại thành thế nào, bất quá lần này chỉ loại bỏ được Liểu Lục còn có Liễu Thúy hồ lộng, rất tốt, kế hoạch nàng xuất phủ cũng có thể bắt đầu hành trình…
      Winter, Dion, Nguyệt Kim9 others thích bài này.

    2. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      quá hay nga

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 29 _ Việc chưởng quản, đổi người cầm quyền







      Edit: Sally







      Ngày hôm sau, Linh nhi được an bài ở gian phòng nghỉ ngơi mấy ngày, trong phòng chỉ có Lâm ma ma, Hỉ nhi hầu hạ.




      Đồ ăn sáng thích đồ đầy mỡ, mấy thứ cháo hoa ăn sáng hợp với ý người, Đinh Tử ở bên ăn, Hỉ nhi cùng Lâm ma ma ở bên thường thường sửa sang lại y phục, bộ dáng thập phần khẩn trương.




      Đinh Tử hạ bát đũa buồn cười : “Ma ma cũng phải là lần đầu tiên Thọ An đường, thế nào khẩn trương như vậy?”




      Lâm ma ma mặt ngượng ngùng, ho : “Tiểu thư, hôm nay nhưng giống a, lão phu nhân nhưng là đem việc chưởng quản trong phủ giao cho ngài, lúc này vạn thể có việc, nếu tất cả liền kiếm củi ba năm thiêu giờ!” Lâm ma ma nghiêm túc, Hỉ nhi cũng ở bên mãnh liệt gật đầu.




      Đinh Tử khóe miệng quyến rũ ra nụ cười giả tạo: “Nàng cho ta, ta nhận sao?”




      “A…” Lâm ma ma cùng Hỉ nhi liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương đều là hiểu, ánh mắt nghi hoặc hướng Đinh Tử.




      “Nàng nếu có lòng, tối hôm qua nên lệnh ta việc chưởng quản, hồi Thọ An đường, các ngươi cũng chỉ cần xem thôi.” Huống chi việc quản thị lang phủ, Đinh Tử còn chướng mắt.




      Trong nháy mắt nhìn thấy tủ quần áo, Đinh Tử híp mắt hỏi: “Lâm ma ma, lúc trước đồ cưới nương đều đặt ở kia?”




      Lâm ma ma lên tia đen tối, : “Đồ cưới chủ mẫu cùng các di nương đều ở đại kho trong phủ, mỗi phòng chi phí đều cần ghi lại, chờ lúc tiểu thư đại hôn, mới có thể lấy đồ cưới của phu nhân.”




      “Ngoại tổ mẫu vẫn rất sủng nương, lúc trước đồ cưới chắc hẳn ít .” Đinh Tử , Lâm ma ma nghĩ đến tiểu thư mất, viền mắt ửng đỏ.




      “Vâng, lão nhân gia nàng đối tiểu thư sủng ái thua các thiếu gia, năm đó đồ cưới tiểu thư chừng trăm hai mươi nâng, toàn bộ kinh thành cũng mấy nhà có phong cảnh gả như nàng.” đến đây, Lâm ma ma có chút phẫn hận.




      Năm đó Đinh Bằng nhất cử đoạt được danh hiệu trạng nguyên, mới ở kinh thành triển tài năng trẻ, cũng bất quá là tiểu quan thất phẩm mà thôi, Vân Tề Nhu coi trọng tài mạo Đinh Bằng, cảm thấy cùng với quý tộc quần áo lụa bình thường là bất đồng, lúc này mới sinh tình, nhưng đích trưởng nữ Hộ Quốc hậu phủ gả cho , kia tuyệt đối gọi gả cho!




      Nhưng Vân Tề Nhu gả xong lại hạnh phúc, Đinh Bằng mặc dù có chút tài hoa, nhưng cùng nam nhân thời đại này bệnh chung như nhau, háo sắc!




      Thành thân bất quá hơn tháng, còn chưa có quá hôn kỳ, liền tiếp Mã di nương, Mã Nguyệt Ny vào phủ, liên tiếp lại là Phương di nương, Bạch di nương, còn có vài nha hoàn thông phòng, rất nhiều nữ nhân tranh sủng.




      Cũng may Vân Tề Nhu tính tình thiện lương, phàm là có ghen cũng chịu đựng.




      Buồn cười nhất chính là, Vân Tề Nhu bên này giúp đỡ Đinh Bằng, cầu đến Hộ Quốc hậu phủ vì Đinh Bằng giúp đỡ, kia Mã di nương mang thai hai tháng, chủ mẫu còn chưa mang thai, nàng lại có, này chẳng những là đánh vào mặt Vân Tề Nhu, cũng đánh vào mặt Đinh Bằng, hiển nhiên hai người lúc Vân Tề Nhu chưa đại hôn quan hệ rồi.




      Lúc trước Vương thị vì vận làm quan của Đinh Bằng, thầm đánh xảy thai đầu của Mã di nương, đối Vân Tề Nhu luôn trấn an, mới làm cho nàng trong cơn tức giận cáo thượng Hộ Quốc hậu phủ, Đinh Bằng tồi, cùng Vân Tề Nhu ở chung nhưng ra tương kính như tân, lại thiếu phân tình ý.




      Sợ cũng là quan hệ Mã di nương mất thai đầu, Đinh Bằng đối với nàng sủng ái so với người khác càng sâu.




      Đinh Tử biết chuyện này được người khác truyền ra, tất cả đều là nguyên thân khắc vào trong trí nhớ , Đinh Tử hồi bé rất bướng bỉnh, thường xuyên len lén chạy đến chỗ ở Vân Tề Nhu, nhìn thấy Vân Tề Nhu thường xuyên thầm gạt lệ, hối hận quyết định của chính mình, những lời này cũng là nàng vô ý thào ra.




      Bây giờ suy nghĩ chút, nàng lại cảm thấy việc lộ ra bình thường, lúc trước ca ca Mã di nương mặc dù có chức quan tam phẩm tại này, so với Đinh Bằng này mới vào quan trường phẩm cấp cao hơn, đích muội gả cho Đinh Bằng làm chính thê cũng có vấn đề gì, sao cam nguyện làm thiếp đây? Theo mấy lần trước hai người giao phong, nàng cũng ràng Mã di nương đối thân phận thiếp này thập phần cấm kỵ, xem ra trong này sợ là có đơn giản như vậy…




      “Đến lúc ta gả, đồ cưới nương còn có thể còn lại bao nhiêu…” Nghĩ tới đây, Đinh Tử trong lòng hơi trầm xuống, “Lâm ma ma ngươi mau chóng đem ngân lượng cùng ít vật phẩm quý trọng trong tay ta có, đổi thành tiền cho ta biết, ta có chỗ hữu dụng.”




      “Vâng, lão nô liền chỉnh lý.” Lâm ma ma thấy sắc mặt Đinh Tử phát trầm, cũng cảm thấy trong đó có việc, tự nhiên càng cẩn thận.




      Hỉ nhi tới vì Đinh Tử sửa sang lại y phục, vật trang sức mái tóc, ba người liền hướng Thọ An đường .




      Vừa đến Thọ An đường, Đoàn ma ma liền cười đón: “Đại tiểu thư tới, lão phu nhân sáng sớm liền mệnh lão nô đến đón.”




      “Làm phiền ma ma, nghĩ chuyện của ta đêm qua khiến tổ mẫu vất vả sợ là dậy trễ, này mới dám quá sớm tới quấy rầy.” Đinh Tử áy náy , Lâm ma ma hiểu ý đặc hai hà bao thêu hồng mai đến tay Đoàn ma ma.




      Đoàn ma ma cười càng ấm áp: “Đại tiểu thư, trong phủ lão phu nhân liền chỉ có đích thân tôn nữ ngài, liên quan đến ngài quan tâm quan tâm ai?”




      “Tổ mẫu có ngươi này thể tâ , đương tiểu bối cũng yên tâm hơn.” Đinh Tử vỗ vỗ tay Đoàn ma ma thành ý , Đoàn ma ma đỡ Đinh Tử vào phòng, cách cửa, giọng , “Các vị tiểu thư, di nương sáng nay đều tới.” Đinh Tử gật gật đầu, đại đổi quản trong phủ, ai đến xem tình huống?




      “Tử nhi thỉnh an tổ mẫu, đêm qua làm cho tổ mẫu bận tâm, Tử nhi tâm đành lòng đặc biệt đến thỉnh tội.” Hôm nay Đinh Tử mặc thân cẩm y thêu đóa hoa sen lớn, chân mang giày vải, đầu chỉ cắm hai cây trâm ngọc bích hoa mai hình thức đơn giản quý khí, lại như mang vào cỗ xuân phong, tươi mát thoát tục, lại hợp với ngũ quan xinh xắn xinh đẹp tuyệt trần kia, thi yên chi liền thôi, trong mơ hồ lộ ra quý khí, mọi người dù là nữ nhân cũng nhìn kinh diễm phen.




      Đinh Tĩnh hôm nay vì dưỡng thương ra viện, nhưng Đinh Ninh Nhi nhìn che giấu được đố kị, cũng có thể tưởng tượng Đinh Tĩnh lúc này có ở đây là biểu tình như thế nào.




      “Thỉnh tội gì, ngươi mới là người đau lòng nhất, mau tới đây cho ta xem, ngày hôm qua ngủ có ngon giấc ?” Vương thị sửng sốt, kế tiếp nóng bỏng kêu Đinh Tử ngồi ở bên, cặp mắt già nua mục tử kia mang theo ti thâm trầm.




      “Làm cho tổ mẫu lo lắng, Tử nhi ngủ coi như hảo.” Đinh Tử lần đầu tiên ngồi ở bên người Vương thị, mặt có chút ngượng ngùng, trong mắt tràn đầy kích động, Vương thị mặt tiếu ý cũng nồng đậm, quay đầu xuống phía dưới nhìn lại.




      “Hôm nay cho các ngươi đến, cũng là chút chuyện gần đây trong phủ, Mã di nương chưởng quản việc trong phủ mấy năm nay, thời gian lúc lâu liền sinh giải đãi, trong phủ xuất đại mưu hại đích nữ là tuyệt đối có thể tha thứ, Mã di nương nên vì mình sai lầm mà bị trừng phạt.” Vương thị lời mất uy nghiêm, Mã di nương hai tay nắm bắt làn váy đầu ngón tay trở nên trắng, thân thể tức giận run nhè , lại thể phản bác.




      “Vâng, lão phu nhân phải, tiện thiếp tự biết hành vi khuyết điểm, tự nhiên tư quá, sớm ngày đạt đến chờ mong lão phu người vì ngài giải ưu.”




      Vương thị chỉ gật gật đầu, ánh mắt quét vòng ở trong đại sảnh, nhìn thấy mọi người thần tình khác nhau, mới chậm rãi : “Phương di nương có thai cách nào quản lý, các tiểu thư trong phủ còn cánh nữa năm nữa đến khiên niên kỷ, cũng là thời gian học thủ đoạn quản lý hảo vì tương lai lập gia đình làm tính toán, trong lòng ta chọn người chính là đích trưởng nữ trong phủ, Tử nhi.”




      Vương thị quyết định trong lòng mọi người đều biết, nhưng chân chính nghe nàng , trong lòng lại tựa như bị đánh, ánh mắt hỏa lạt kia nhìn Đinh Tử, đố kị có, cam có, các biểu tình phức tạp khác nhau.




      Đinh Tử dưới mọi người chú ý ngượng ngùng cười, hướng về phía Vương thị phúc lễ, mới mở miệng…
      Dion, Nguyệt Kim, sanone21129 others thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 30 _ Đinh Tử khéo trốn mưu







      Edit: Sally





      Dưới ánh mắt nóng bỏng của mọi người, Đinh Tử khẽ mím cái miệng nhắn, : “Tổ mẫu, Tử nhi thể nghe theo.”




      Trong đại đường mảnh yên lặng, tràn đầy thể tin nhìn Đinh Tử, cái nhà này tính cánh đều tính , chính là bình thường lại thế nào tranh, đối mặt việc chưởng quản, nắm giữ phủ nào có ai động tâm!




      Đinh Tử thế nhưng muốn, nàng vì sao nghe theo, nàng lại dựa vào cái gì nghe theo?




      Vốn là Đinh Ninh Nhi đố kị phát cuồng, sớm che được biểu tình, oán hận nhìn Đinh Tử, đối với nàng bộ dáng được tiện nghi còn khoe mã này, hận thể nhào lên trảo phá mặt của nàng, dù là người bình thường đều giống gần như trong suốt như Đinh An, cũng sâu nhìn phía Đinh Tử.




      Vừa mới bị đoạt quyền, Mã di nương cần phải , Phương di nương có thai tay , Bạch di nương ngẩng đầu nhìn cái lại cúi đầu.




      Vương thị ngờ Đinh Tử cự tuyệt, mặt có mấy phần tức giận, trầm giọng : “Vì sao nghe theo?”




      Đinh Tử thấy vậy, lại chu miệng lên, oán giận : “Tổ mẫu đau Tử nhi.”





      Trong đại sảnh trận thanh cắn răng, còn đau, đau đem quyền quản phủ cho ngươi sao?




      Đáng trách a, loại này ràng ủng quyền lợi trong tay, lại giả vờ khó chịu ra bên ngoài đẩy người, đối với người muốn lại chiếm được, quả thực gấp thành phẫn hận!




      “A, tổ mẫu đem quyền nắm trong phủ đều giao cho làm ngươi, còn đau ngươi?” Nghe Đinh Tử , Vương thị sắc mặt hòa hoãn cười .




      “Tổ mẫu, Tử nhi mới mười ba, cách ‘khiên niên kỷ’ còn sớm, gần đây Tử nhi khóa quấn thân, ta mới muốn quản chuyện phiền toái này đâu, ta muốn nghỉ ngơi tốt mà thôi. Tổ mẫu nếu như đau Tử nhi, cũng đừng đem việc trong phủ giao cho Tử nhi a, có được ~ tổ mẫu hiểu Tử nhi nhất, nhất định đáp ứng đúng hay ?” Ôm Vương thị cánh tay, Đinh Tử quyết miệng làm nũng, nàng hôm nay mặc vốn là hoạt bát, lại hợp với vẻ mặt này liền giống hài tử chưa lớn, bướng bỉnh vừa đáng , Vương thị trong mắt cũng miễn hơn chút thân thiết. (Sally: rất phục độ đóng kịch của tỷ).




      “Ngươi lại, liền biết ở đây cùng ta múa mép khua môi, cũng biết lúc nào có thể trưởng thành, còn tựa như tiểu hài tử.” Vương thị khỏi quở trách câu, mặt lại mang theo ý cười.




      “Ở trước mặt tổ mẫu, Tử nhi vĩnh viễn đều là trẻ con, tổ mẫu trường mệnh bách tuổi, kia Tử nhi cũng chưa trưởng thành vĩnh viễn phụng dưỡng ngài lấy chồng!” ngừng gật đầu, biểu tình là nghiêm túc.




      “Lại bậy, sao có thể vĩnh viễn lấy chồng!” Vương thị cố tình tức giận nhéo má Đinh Tử, da thịt bóng loáng vào tay có co giãn, còn nhịn được sờ soạng thêm, trong lòng thập phần vui vẻ.




      Người này chỉ sợ là người muốn lão đoản mệnh nhất, biết vì cái gì, Đinh Tử muốn nàng trường mệnh bách niên, chính là trong lòng Vương thị nghĩ, trong lòng đối Đinh Tử tôn nữ này tình thích thêm mấy phần.




      Hai người cười cười , nhưng đem toàn bộ người trong phòng ném sang bên, Mã di nương, Phương di nương xanh cả mặt, vốn là tới tài đề các nàng quan tâm nhất, cái đề tài này lại bị Đinh Tử biết mang đến địa phương nào, cũng biết bao lâu có thể quấn trở về.




      Đinh Ninh Nhi nhìn Vương thị cùng Đinh Tử trò chuyện với nhau vui tràn đầy đố kị phẫn hận, ngày xưa nàng theo bên người Đinh Tĩnh giả trang nhu thuận, thỉnh thoảng mới được Vương thị câu dịu ngoan, tại nàng lại hai câu đem cụ bà này dỗ cười liên tục, trong lòng nàng sao có thể thoải mái?




      Hai người đùa hồi, nhìn phía dưới đống đôi mắt trông mong chờ kế nhiệm việc trong phủ, Vương thị mới sưng mặt lên hỏi: “Ngươi muốn tiếp việc trong phủ, dù sao cũng phải đề cử người cho ta a, nếu trong phủ có quản tránh được lộn xộn.”




      Vương thị thành công làm cho mọi người “Lả tả” nhìn phía Đinh Tử, Đinh Tử giọng thầm : “Người ta sợ phiền phức cũng là muốn tiếp thôi, Mã di nương làm việc sạch gọn gàng cũng phạm sai lầm, Tử nhi tiểu nha đầu càng có năng lực kia.“




      Đinh Tử tuy là thầm, thanh lại đủ làm cho người trong sảnh nghe thấy, Mã di nương nghe vậy thầm tốn hơi thừa lời, lời này chẳng phải là đem chuyện đêm qua lại hái ra , đây là châm chọc nàng sao?




      Thầm hận trừng mắt Đinh Tử, nàng lại : “Ta xem Phương di nương năng lực cũng tệ.” Nhìn Phương di nương mặt lộ vẻ vui mừng, Vương thị sắc mặt hơi trầm xuống, lại , “Bất quá nàng có thai, ta cũng dám chọn nàng, đến lúc đó gặp chuyện may phiền toái, aiz…”




      Đinh Tử rất khó xử nhìn Mã di nương, Phương di nương, nhìn hai người hỗ trừng liếc mắt cái, tức giận nghẹn đỏ mặt, cũng rất áo não nhìn Vương thị: “Tổ mẫu liền giao cho Tử nhi nan đề, Mã di nương, Phương di nương đều là được, vậy chính là Bạch di nương !”




      Mã di nương Phương di nương đen mặt, đồng thời : “Ta đồng ý.”




      “Ta đồng ý.”




      Sau đó đều tàn bạo nhìn phía Bạch di nương, mà nàng ta vẫn cúi đầu bất động như núi ngồi, chỉ là lúc Đinh Tử gọi tên nàng, thầm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn liếc mắt cái, lại là bộ dịu ngoan còn cách nào khác tiếp tục mềm yếu.




      đồng ý, vì sao đồng ý?” Đinh Tử hiểu nghiêng đầu, lời ra có thể làm cho người khác tức nghẹn a.




      “Phương di nương, ngươi có mang cốt nhục của cha, cho rằng trong phủ khai chi tán diệp nặng, ngươi nghĩ trong lòng bàn tay cài gì cũng phải vì trong phủ sinh cái nam oa, làm cho tổ mẫu nhiều nghe giọng nam chút a, nếu ngươi quản vất vả làm bị thương, chẳng phải là đối với cha cùng tổ mẫu bất kính! Mã di nương năng lực tầm thường người toàn phủ đều biết, thế nhưng sai chính là sai rồi, ngài thân là di nương trong phủ là nửa chủ tử, cũng phải vì các nô tài trong phủ tạo tấm gương a, nếu nhân gia đều lấy vì chủ tử phạm sai lầm là có thể đẩy còn mảnh, cuối cùng còn có chuyện gì mà có đây, này nhưng tránh được tác dụng quản thúc.”




      Đinh Tử chậc chậc, thở dài : “Năm đó tổ mẫu tay cầm việc quản chế trong phủ mọi chuyện đều thuận lợi, làm người chính trực nhất lại dễ thân, di nương cần phản cùng tổ mẫu hảo hảo học thêm, như vậy xem ra ta cảm thấy vẫn là tổ mẫu quản chưởng việc trong phủ ổn thỏa nhất.“




      Đinh Tử nóng bỏng nhìn Vương thị, những câu khen làm nàng tâm vui sướng, thẳng đâm Mã di nương cái, Phương di nương cũng trắng mặt, Vương thị mặt lộ vẻ cười, liền nghe thanh xinh đẹp của Đinh Tử: “ dối gạt tổ mẫu, đêm qua Tử nhi là bị dọa, nha hoàn Linh nhi còn nằm ở giường a, nếu phải là tổ mẫu nắm việc giỏi trong lòng bàn tay, Tử nhi trong lòng đều nỡ.”




      Đinh Tử hợp tình hợp lý lo lắng, ngược lại làm cho Vương thị đối với nàng vừa xảo ngôn thiện biện cùng chen nhau đổi tiền mặt, yên lòng, đây mới là biểu người bình thường nên có, lúc Mã di nương nắm quyền nàng bị ủy khuất lớn như vậy, há có thể nghi ngờ là Mã di nương giở trò quỷ, tín nhiệm Mã di nương cũng có thể.




      Vương thị vỗ tay Đinh Tử khuyên giải an ủi : “Yên tâm, kia chẳng qua là tiện tỳ nổi lên tà tâm, trong phủ chứa nô tài như vậy, tổ mẫu tuổi tác lớn, cũng thể mỗi ngày sốt ruột quản chuyện, ta xem việc quản này liền tạm do Bạch di nương quản lý thế nào?”




      Hỏi hướng Đinh Tử, trong mắt lại chân đáng tin, Đinh Tử mãnh liệt gật đầu: “Tổ mẫu chọn người tốt, Bạch di nương hòa khí nhất, chọn nàng tốt nhất.”





      Đinh Tử ngây thơ vỗ tay, Vương thị nhìn nàng mấy lần, yên tâm, lại thâm sâu nhìn Bạch di nương mấy lần.




      Mã di nương cùng Phương di nương đồng thời trừng hướng Bạch di nương, ngờ các nàng giằng co, lại làm cho trứng mềm này lượm tiện nghi, là lớn ý!




      Đinh Tử lại cùng Vương thị chuyện, liền cùng chúng di nương tiểu thư ly khai, bất quá nàng ra Thọ An đường, mà là chuyển thân về phía hậu viện, nơi đệ đệ Đinh Trí ở, Lâm ma ma, Hỉ nhi ở sau lưng nàng vẫn chưa mở miệng, suy nghĩ cẩn thận trước Đinh Tử .




      Kia Bạch di nương vốn là đại nha hoàn bên người lão phu nhân, là người của nàng ta!




      Năm đó Mã di nương lúc nàng (lão phu nhân) sinh bệnh đoạt quyền, này lão phu nhân vẫn hận, nhưng kiêng dè nhà mẹ đẻ Mã di nương, cũng thể có động tác quá lớn, vừa lúc mượn tối hôm qua Mã di nương phạm sai lầm lớn đổi thành người của nàng, người chân chính nắm quyền cũng phải nàng, cuối cùng còn hồ lộng, cùng nhi tử nữ nhi tranh quyền là thanh danh tốt.




      Xem ra hậu viện này, người nên đề phòng nhất chính là Vương thị! Nếu phải tiểu thư thông minh nhận, liền bị Vương thị này biến thành trở thành bia ngắm cho nữ nhân hậu viện! Nàng ta cũng nhân cơ hội làm cho Đinh Tử phạm sai lầm, đến lúc đó việc chưởng quản cũng rơi vào Bạch di nương trong tay sao?




      Lão thái bà này, thực là ngoan a!
      Dion, Nguyệt Kim, sanone21128 others thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 31 _ Nhãn tuyến!







      Edit: Sally





      Chỗ ở Đinh Trí cùng Vương thị tại Thọ An đường cách nhau xa, chỉ cách đàn hoa , ba người đường đến, vì sắp nhìn thấy Đinh Trí xông xuyến, mặt thâm trầm.




      Lúc trước Bạch Vân am Đinh Trí giả bộ bệnh, Vương thị lo lắng chút cho nghỉ bệnh, Bạch Vân am ở lại 5 ngày, cộng thêm trở về hai ngày này, Đinh Trí còn phải trang giả ba ngày.




      Vừa đến viện Đinh Trí, Đinh Tử liền nghe thấy tiếng Đinh Trí đọc sách thanh thúy, cười vào viện, hai bà tử coi chừng viện muốn thông truyền, lại bị Đinh Tử ngăn trở, khóe miệng nàng câu lên ý cười vào phòng.




      Vương thị quả nhiên thích tôn tử hơn, này giữa viện là Thọ An đường, cái nhà hoàn cảnh tốt nhất, chỉ cách Thọ An đường xa, bên trong bày biện đều là đại khí tinh xảo, thể so với Tử Trúc viện của nàng, ở ngoài cửa chính trái phải đều có tùng trúc tả hữu đứng, bên trái tương liên phòng ngủ Đinh Trí, gia cụ đầy đủ đều là tinh phẩm, phía bên phải thẳng , lại là cánh cửa, trong phòng tia sáng sung túc, cái bàn phía trước cửa sổ giá sách đầy đủ hết.




      Đinh Trí lúc này đầu loạng choạng rất là nghiêm túc, cầm sách vở cao giọng nhớ kỹ, bên người tĩnh tĩnh đứng thẳng tiểu nha hoàn mười hai mười ba tuổi, mặc thân vàng nhạt y phục nhất đẳng nha hoàn, tiểu nha hoàn kia niên kỷ mặc dù lớn, cũng có dáng người kiều mỹ, mặt mày thanh tú, đôi mắt ngập nước, mắt nháy mắt nhìn Đinh Trí mặc dù tính trẻ con cũng lộ tuấn mỹ, tức giận nghiêng mặt.




      Đinh Tử con ngươi sâu thẳm trầm xuống, Lâm ma ma, Hỉ nhi phía sau cũng thay đổi sắc mặt.




      “Trí nhi đọc sách nghiêm túc, tỷ tỷ cũng yên tâm.” Tạm bỏ qua bên vui trong lòng, Đinh Tử ôn nhu cười .




      “Tỷ tỷ, ngươi tới nhìn Trí nhi.” Đinh Trí vừa nghe, vung lên vẻ mặt cười nhảy về phía trước hướng Đinh Tử, kia bốc đồng, nếu phải Đinh Tử có điểm võ công hiểu được mượn lực, liền bị gục a.




      “Còn lỗ mãng xúc động như thế, té làm sao bây giờ?” cầm mặt Đinh Trí, Đinh Tử tay ngứa thổi mạnh mũi xinh xắn của Đinh Trí, lui lui cổ, bướng bỉnh le lưỡi, “Tỷ tỷ, tổ mẫu sợ ta khắp nơi chạy, ảnh hưởng đọc sách, ta dám tìm ngươi, ngày đó ngươi thoạt nhìn đau lòng, ngươi phải thương tâm, Trí nhi lớn lên báo thù cho ngươi!” Kéo ống tay áo Đinh Tử, trong mắt Đinh Trí mang theo ti ảo não.




      Đinh Tử mím môi, sờ sờ đầu Đinh Trí, trong mắt lên lãnh ý, tổ mẫu chó má, bọn họ chị em ruột cũng cho thân thiết, sợ nàng dạy Đinh Trí cái gì tốt sao? Thực là cười nhạo!




      Lúc trước nếu phải bị bất đắc dĩ, nàng đem Đinh Trí đưa đến Thọ An đường, bất quá bây giờ xem ra Thọ An đường này cũng thể thập phần an toàn: “Tỷ tỷ có việc gì.” Vỗ vỗ đầu Đinh Trí, Đinh Tử quay đầu nhìn về phía hoàng y nha hoàn kia.




      “Hoàng oanh gặp qua đại tiểu thư.” Thiếu nữ mười hai tuổi này, kêu Hoàng Oanh trổ mã thập phần xinh đẹp, mấy năm nữa xem thế nào câu người, thanh thanh thúy dễ nghe, phúc lễ cũng rất quy cư.




      Đinh Tử cười : “Lớn lên nhưng ra rất xinh đẹp, hảo hảo chiếu cố thiếu gia, ta bạc đãi ngươi.”




      “Tạ đại tiểu thư thưởng thức, nô tỳ nhất định đem hết toàn lực hầu hạ thiếu gia.” Hoàng oanh khuôn mặt nhắn ửng đỏ, trong mắt sợ hãi mang mặt mấy phần sắc mặt vui mừng, phía sau lại vì những lời này của Đinh Tử rất vui vẻ.




      “Được rồi, Trí nhi đọc sách cũng mệt mỏi , ngươi bưng chút hoa quả, ta hôm nay liền cùng Trí nhi dùng bữa, Trí nhi cảm thấy thế nào?” Nắm bắt tay bé Đinh Trí, Đinh Trí ý cười nồng đậm nhìn Đinh Tử gật đầu lia lịa.




      Hoàng oanh trong mắt có chút do dự, khi ánh mắt Đinh Tử đảo qua, lập tức kinh ngạc rời khỏi gian phòng chuẩn bị.




      Đinh Tử ôm Đinh Trí, tỷ đệ hai người chuyện phiếm.




      “Hoàng Oanh là tổ mẫu phái tới?”




      Đinh Trí gật gật đầu: “ ra là nha hoàn nhị đẳng của Thọ An đường, ta tới tổ mẫu liền phái tới cho ta, bình thường làm việc coi như nghiêm túc.” Nháy nháy mắt, Đinh Trí sâu nhìn Đinh Tử, mãn trung tràn đầy nhớ nhung.




      “Thế nào nhìn tỷ tỷ như thế?” Đinh Tử buồn cười ôm chặt Đinh Trí, trong lòng lại trầm xuống, người Thọ An đường, đó là người Vương thị phái vào, hay là người khác xếp vào đây?




      “Trí nhi, ngươi phải biết rằng chủ chính là chủ, nô chính là nô, chủ cùng nô cần có khoảng cách, ngươi phải làm cho các nàng có ý niệm vĩnh viễn dám phản bội ngươi, càng dung túng, càng muốn như vậy, càng biết dưới!” Đinh Tử cũng kiêng dè Lâm ma ma cùng Hỉ nhi ra lời này, nàng đối đãi





      người nhà tốt bao nhiêu là nàng thiện tâm tử tế, nhưng có nghĩa là phần tử tế này có thể làm cho các nàng làm việc lười biếng, xem như là cảnh cáo cũng tốt, cảnh báo cũng được, người như vậy bày thân phận bất chính của mình, sớm muộn muốn thiệt thòi lớn.




      Đinh Trí phải rất ràng ý tứ trong lời của Đinh Tử, nhưng duy có hiểu, đó chính là thể cùng Hoàng Oanh gần gũi quá, nàng chỉ có thể là nô tỳ, thể như tỷ tỷ thân mật như vậy, Đinh Trí bán biết bán giải (nửa hiểu, nửa ) gật đầu.




      bên Lâm ma ma cùng Hỉ nhi đối Đinh Tử lại có quá lớn phản ứng, các nàng vốn là nô, tiểu thư là chủ, đây là lời !




      Hoàng Oanh bưng hai bàn trà quả vào phòng, nhìn thấy Đinh Tử cùng Đinh Trí cười , hai người chỉ ngày gần đây thế nào, ánh mắt Hoàng Oanh chợt lóe, cười bưng trà quả vào phòng, dọn xong, Đinh Tử cùng Đinh Trí ăn chút, lại cùng Đinh Trí đọc thư, ăn ngọ thiện xong, Đinh Tử mang theo Lâm ma ma, Hỉ nhi hồi Tử Trúc viện.




      Mới vừa tiến vào phòng, Đinh Tử liền làm cho Hỉ nhi đóng cửa lại, mặt lập tức trầm xuống: “Hỉ nhi, ca ca ngươi bây giờ làm gì?”




      Hỉ nhi cung kính : “Hồi tiểu thư, ca ta ở trong phủ vẫn được coi trọng, bị an bài làm người hầu ở phía sau.” Trong phủ địa vị thấp nhất chính là người hầu cùng các phòng chạy chân, ca ca Hỉ nhi bởi vì là của môn hồi lúc trước cùng Vân Tề Nhu tới, Vương thị cùng Mã di nương cũng thể làm cho có chức cao, liền vẫn để coi chừng cửa sau.




      Đinh Tử khóe miệng câu ý cười: “ tính nết thế nào?”




      Hỉ nhi mặt vui vẻ, tiểu thư đây là muốn trọng dụng ca ca : “Hồi tiểu thư, ca ta tính tình chất phác miệng ngốc, bất quá tính tình kiên định.”




      Đinh Tử gật gật đầu: “ cho biết bảo vệ tốt cửa sau, ta sau này có trọng dụng.” Quay đầu nhìn về phía Lâm ma ma, “Ma ma ngươi tìm người nhìn chằm chằm Hoàng Oanh chút, Mã di nương, Phương di nương, Bạch di nương, ba vị thứ tiểu thư cũng vậy, nhìn chút, cần gần người nhìn chằm chằm, ta chỉ cần biết các nàng sinh hoạt hằng ngày gần đây là được rồi.“




      “Tiểu thư yên tâm, lão nô sắp xếp thỏa đáng.” Lâm ma ma trong mắt lên đắc ý, tiểu thư quả nhiên lợi hại rất nhiều.




      Lâm ma ma là nha hoàn của hồi môn, những năm gần đây, sau khi Vân Tề Nhu chết liền che chở Đinh Tử bình an lớn lên, trong phủ sao có thể có nhãn tuyến, mà Đinh Tử này đều nghĩ tới.




      Đinh Tử nhìn về nơi xa, nhàn nhạt : “Ta ở ba ngày sau muốn xuất phủ, hung hăng cho Mã di nương hồi đau lòng!”
      Dion, Nguyệt Kim, sanone21128 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :