1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Trùng sinh chi sum vầy đoàn viên - Nhược Nhan(c22)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: J và Q

      Chương 5: Rời

      Thủy U Hàn cảm giác mình chỉ nhắm mắt chút đến canh năm ngày hôm sau, nhũ mẫu đến gọi nàng dậy, giúp đỡ nàng mặc quần áo rửa mặt, tiểu Hồng bưng ly trà nóng đến, mới vừa uống xong có rất nhiều bà tử tới , là phải xuất phát.

      Đồ đạc của Thủy U Hàn nhiều cũng nhiều, ít cũng ít, tối hôm qua lúc thu dọn, nhũ mẫu nhịn được mà khóc, lúc Thủy U Hàn gả đến đây , đồ cưới chỉ có bốn mươi tám cái rương, hơn nữa phần lớn đều đầy đủ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ. Trang sức đắt tiền mà mẹ đẻ Thủy U Hàn để lại, sớm bị Chu thị đoạt mất chỉ để lại vài cây trâm, vòng tay mà ả nhìn thuận mắt. Mấy cuộn vải để lại trong khố phòng chưa đụng tới kia là do nhũ mẫu cầu xin Chu thị cho các nàng. Người nâng đồ cưới , chưa bao giờ nâng đồ cưới nào mà đến vậy, gió lớn chút cũng có thể thổi bay à. Thủy U Hàn vào cửa ngày thứ hai, theo tập tục là phải mở hết mấy rương đồ cưới cho Sở phu nhân nhìn, kết quả rương vừa mở ra, tất cả mọi người đều thoáng ồ lên, từ đó về sau, trong Sở phủ cũng chẳng có ai làm chỗ dựa cho Thủy U Hàn, phỏng chừng cũng có người ở sau lưng coi thường địa vị của tiểu tức phụ này.

      Nhìn òồ vật này nọ, nghĩ đến nha hoàn Sở phủ còn thấy chướng mắt. Thế nhưng cả Thủy U Hàn và nhũ mẫu đều nghĩ đến những ngày về sau gian khổ, mang theo được bao nhiêu mang theo vậy. Hai người cả đêm thu xếp được bao vải lớn ra.
      Bà tử dẫn đường Lý quản chuẩn bị xong xe ngựa, chờ ở cửa bên, ba người liền theo phía sau bà tử. (Q: cưới vào bằng cửa lớn, ra bằng cửa bên, khổ)
      Canh năm ngày hôm sau, hạ nhân Sở phủ đều thức dậy làm việc, quét tước trước sân, nấu cơm nấu nước, mặc dù vội vàng nhưng loạn.

      Dọc theo đường , gặp phải mấy vú già quét dọn, đều cung kính và chào hỏi bà tử, gọi bà là Trần mụ mụ.

      Bốn người tới phía sau hoa viên, Trần mụ mụ đột nhiên đứng lại, xua tay bảo ba người Thủy U Hàn đứng ở bên, sau đó lộ ra gương mặt cười, hướng đoàn người từ trong hoa viên ra hành lễ, “Lão nô xin thỉnh an đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân. Đại thiếu gia vừa mới luyện công phu xong , còn đại thiếu phu nhân hôm nay cũng dậy sớm vậy, trách được mọi người đều đại thiếu phu nhân ngài hiền tuệ, ngài tuổi còn như vậy cũng giống người nào đó tham ngủ thêm lát, đại thiếu phu nhân lại dậy sớm bồi đại thiếu gia luyện công, đúng là phu xướng phụ tùy, làm cho mọi người ai ai cũng hâm mộ .”

      Thủy U hàn chỉ lo gấp rút lên đường, lúc này mới ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy ba nha hoàn vây quanh nam nữ từ trong hoa viên ra.

      Nữ tử kia đương nhiên chính là Triệu Hân Nhã mà hôm qua gặp lần, người cũng mặc bộ trang phục đẹp đẽ quý giá ngày hôm qua, mà là bộ quần áo màu hồng cánh sen, tay áo gọn, lộ ra cổ tay trắng như tuyết, dưới chân mang giày thêu gấm hồng, mặt là son phấn mỏng, chiếc trâm phượng bằng vàng ròng cấm thẳng tóc búi, còn có đóa quyên hao Phù Dung bằng lụa tựa như đóa hoa sen nở. Bên cạnh là nam tử, Thủy U Hàn chắc chắn lắm nhưng có lẽ y cao chừng thước tám mươi mấy (1m80), thân vận lam sắc cẩm bào, thắt lưng đeo đai ngọc, mặt như thoa phấn, môi đỏ như chu sa, sống mũi cao, mày kiếm mắt phượng, người tỏa ra cỗ uy nghi. (J: phong cách điển hình của mấy tên đẹp trai cổ đại)

      Triệu Hân Nhã làm như thấy mấy người Trần mụ mụ, chỉ dựa người nghiêng vào người nam tử bên cạnh, dùng khăn lau mồ hôi mặt y, trong mắt cả hai người chỉ có đối phương, phu thê ân ái, chỉ nguyện làm uyên ương làm tiên.

      Trái lại với Thủy U Hàn―― người nhũ mẫu và tiểu Hồng mang rất nhiều bao hành lý, cũng chỉ mang được sáu, bày bao, cũng quan tâm nó nặng ra sao nhưng nó rất lớn ( bởi vì Thủy U Hàn đem chăn mền của ba người đóng gói lại). Mặc dù cả hai luôn phản đối , cũng có biện pháp chỉ đành để cho Thủy U Hàn mang ba cái bao hành lý còn lại.
      Bây giờ lưng Thủy U Hàn mang cái bao hành lý lớn, trước ngực ôm bao hơn, cánh tay phải còn treo thêm cái. Tuy rằng bao hành lý mà nhũ mẫu chọn cho đều rất là , nhưng thân thể này của Thủy U Hàn vẫn phải tốn chút sức lực. Nhìn quần áo người bị mấy cái bọc đè lên thay đổi. Mười phần giống như tình cảnh khất cái chạy xin cơm ăn.

      Lúc này, nhóm người Triệu Hân Nhã tới trước mặt đám người Thủy U Hàn, tựa hồ mới để ý thấy Trần mụ mụ thỉnh an mình, thích thú dừng chân lại, khéo léo kéo cánh tay của nam tử bên cạnh, nhìn Trần mụ mụ mìm cười , “U, đây phải là Trần mụ mụ sao, quả nhiên là lão nhân gia được việc nhất trong phủ mà, sớm như vậy, bà phải làm việc à?”

      “Bẩm đại thiếu phu nhân, lão nô là phụng lệnh của phu nhân đem mấy người phạm sai lầm này đuổi ra khỏi phủ. nghĩ đến, tình cờ gặp được đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân, đụng phải ngài, xin ngài đại nhân đại lượng so đo cùng với đám người này .”
      Đúng là lão nhân đắc lựa của Sở phủ mà , trong lời còn có ít học vấn.

      Trần mụ mụ vừa chuyện, xoay người lại, đối ba người Thủy U Hàn quát, “Mấy người các ngươi, thấy đại thiếu gia và Đại thiếu phu nhân còn mau hành lễ!” Sau đó, vừa , liền giơ cánh tay lên đánh cái, may mắn làm sao, đánh trúng đầu của Thủy U Hàn . Búi tóc của Thủy U Hàn xõa ra , che khuất diện mạo của nàng. Nhìn Thủy U Hàn bây giờ càng giống dân chạy nạn hơn.

      Thủy U Hàn mắt thấy được, nhưng tai cũng nghe thấy, đối diện truyền đến tiếng cười khanh khách.

      “Nên thỉnh an mẫu thân thôi.” Tiếng giày từng bước xa, tiếng cười của mấy nữ nhân kia cũng theo xa .

      Thủy U Hàn bỏ mấy bao hành lý xuống, “Nhũ mẫu, giúp ta chải đầu lại cho tốt .”

      Nhũ mẫu giúp Thủy U Hàn búi sơ tóc lại, Trần mụ mụ đứng ở bên cạnh sớm còn kiên nhẫn nữa, “Nhanh lên chút, nhanh lên chút, còn bắt ta phải chờ bao lâu hả, ta chỗ này còn nhiều chuyện phải làm đấy, đều bị các ngươi làm nán lại chỗ này, ta phải ăn gió tây bắc mất.”

      Thủy U Hàn cầm bọc hành lý lên, quay lại nhìn Trần mụ mụ cười, “Trần mụ mụ, bà cho rằng bọn ta là ngốc tử sao, chỉ sợ mấy người vô tích bọn ta ở đây lâu mới làm giúp cho bà kiếm được lợi trong chuyện này .”

      Trần mụ mụ vốn còn muốn thêm nữa nhưng thấy gương mặt Thủy U Hàn tràn ngập tiếu ý, biết tại sao trong lòng phát run. Bà lớn tuổi thành tinh rồi, cũng biết nhìn xem tình thế, cũng thêm nữa, liền dẫn đám người Thủy U Hàn qua hoa viên , ra khỏi cửa bên. Quả nhiên chiếc xe ngựa chờ sẵn ở đó, phu xe là gã sai vặt, còn có trung niên hán tử dắt con ngựa , đứng ở bên. Đoán chắc đây chính là Lý quản .

      Trần mụ mụ dẫn ba người Thủy U Hàn giao cho Lý quản , với họ là Nguyệt nương có bảo họ đường phải cẩn thận, đường có quay trở về phủ .

      Lúc này, các chủ tử bên trong Sở phủ cũng rời giường.

      Trong Tĩnh Tâm Trai, Nguyệt nương giúp Sở phu nhân chải đầu.

      Sở phu nhân nhìn búi tóc trong gương sợi nào rơi xuống, đối với Nguyệt nương hết sức hài lòng. Mấy năm nay, trải qua nhiều chuyện như vậy, vài người theo hầu hạ bên cạnh lúc trước cũng chỉ còn lại mình Nguyệt nương, Nguyệt nương chưa bao giờ làm sai cái gì, đây chính là tri kỉ tốt nhất của bà.

      Chủ tớ hai người câu được câu bắt đầu về việc nhà.

      “Thủy thị ra khỏi phủ ?”

      “Đúng vậy, phu nhân, lão nô phái Trần mụ mụ đưa bọn họ rời , lại an bài cho chiếc xe ngựa, do Lý quản theo hộ tống. Phỏng chừng bây giờ ra khỏi thành rồi.”
      “Ai, chuyện này… , hôm nay cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.”

      “Là phu nhân ngài ban ơn, chuyện này mà xảy ra ở những gia đình khác, chủ tớ các nàng e rằng chẳng còn con đường sống, tốt nhất là đưa các nàng đến am ni , cho ở đó đến hết cả đời.”

      “Nguyệt nương, chuyện này, phỏng chừng bà cũng nhìn ra. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bất quá, cũng nên dạy dỗ mấy người các nàng cho tốt lại chút, hai năm qua ta mặc kệ tình ở trong phủ, ta cũng làm như mắt điếc tai ngơ, nếu bây giờ quản các nàng tốt lại , chỉ sợ các nàng đem trời lật ngược lên.”

      “Phu nhân đúng, chuyện này thế nào cũng tính là tốt, có cẩn thận truy cứu tiếp, chẳng có ai chiếm được phần tốt đâu, lão nô cũng biết…nên làm sao đây .”

      “Vốn là ta có nghĩ đến, mình lớn tuổi rồi nên mới giao mọi chuyện trong phủ cho ác nàng quản lí, ta cũng có thể hưởng vài ngày thanh nhàn, đáng trách, các nàng lại hăng hái tranh giành ai chịu thua kém ai, tranh giành nhau thôi nhưng tâm tư lại có phần độc ác, nếu chúng ta ra mặt, chỉ sợ bị các nàng tính kế .”

      Phu nhân ngừng hồi, thấy Nguyệt nương gì, “Tối hôm qua ta có nghe , nha đầu Thanh nhi kia, qua hầu hạ tiểu thư rồi sao?”

      “Đúng là như vậy.”

      Ba thanh vang lên, Nguyệt nương giống như chưa tỉnh, ung dung cúi người xuống, nhặt đoạn trâm bị gãy ở dưới đất lên, để ở bên trong hộp .

      “Cái này… , cái này… , tức chết ta mà, con bé có điểm nào giống nữ nhi của ta, là con ta phải có ba phần giống ta, giờ mà đem con bé tiến cung, ta cũng cần phải lo lắng vì có phú quý, nhưng con bé có thể bảo toàn được chính mình sao. Chính là, bà nhìn xem, chỉ ở trong Sở phủ thôi có mấy người như vậy rồi, con bé còn… Bà mau với nó, sớm bỏ cái tâm tư tiến cung, miễn cho đến lúc đó kéo theo toàn gia chúng ta chôn cùng theo nó nữa .”

      “Phu nhân , xin ngài hãy bớt giận, tức giận làm hại thân thể ngài, bệnh cũ lại tái phát. Dù sao tiểu thư vẫn còn , ngài chỉ bảo thêm chút tiểu thư có thể tiến bộ đấy. Chuyện này, phỏng chừng cũng phải lỗi của tiểu thư. Tiểu thư đối với Ngũ hoàng tử toàn tâm toàn ý, vì cái tính sốt ruột nên mới suy nghĩ kỹ càng, bệnh này phải luôn bám rễ người tiểu thư đó sao .”

      “Bà sai, ta chỉ có vị tiểu thư, cũng thể phá hủy tương lai của nó được. Chút nữa, khi các nàng đến thỉnh an, phải dạy dỗ lại tốt mới được. Tiểu thư bên kia, bà qua với nó, ba ngày cấm túc, mỗi ngày sao chép năm lần nữ giới cho ta. Về phần Thanh nhi, đưa nàng ta đến phòng giặt quần áo. Bảo Phương mụ mụ trong phòng giặt quần áo gíam sát nàng ta chặt chẽ vào .”

      “Đúng vậy, phu nhân. Nhưng mà nha đầu Thanh nhi kia, lưu lại, dù sao…”

      “Cái này, đâu cần chúng ta quan tâm đến. Thanh nhi, phải là con nha đầu đơn giản, Thủy thị đáng thương…, Nguyệt nương, bà xem chúng ta an bài đưa nàng ấy đến đó, ổn thỏa sao?”

      “Phu nhân an bài tự nhiên rất là thỏa đáng. Nơi đó là nguyên quán của Hầu gia và phu nhân, lại cách kinh thành rất xa, nơi đó lại có người của ngài đến trông coi, rất là thỏa đáng. Bên ngoài, ngoại nhân chỉ biết ngài đưa con dâu đến quê nội để dưỡng bệnh, khí hậu nơi đó rất thích hợp, mọi người cũng chỉ có thể ngài nhân từ. Ngay cả Thủy gia cũng thể được gì, miễn làm cho ầm ĩ. “

      “Ân, sai. Nghi sơn, vài năm trở về rồi, ta còn nhớ rất khi còn bé ta theo phụ thân lên núi rừng bắt thỏ hoang, nơi đó là nơi ta gặp Hầu gia lần đầu tiên. Hầu gia, ngài ấy vừa thấy ta liền đem con thỏ mới bắt được cho ta, khi đó, ta mới…”

      Nguyệt nương nhìn vẻ mặt của Sở phu nhân hướng về nơi xa, tựa hồ hoàn toàn rơi vào trong hồi ức ngày xưa, liền lặng lẽ ra ngoài phòng.
      bornthisway011091, Andrenatinaphan thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit : J

      Chương 6: Người ở đường


      Lý quản cưỡi ngựa, hộ tống mã xa đường đến quận Bột Hải, dọc theo đường ngày đêm nghỉ. Cũng có thể nhìn ra, Lý quản đối với con đường đến quận Bột Hải này hết sức quen thuộc, nên lúc nào phải xuất phát, nghỉ trọ ở nơi nào, ở lại khách điếm trọ đêm đều an bài hết sức ràng.

      Thủy U Hàn sau khi ly khai khỏi Sở phủ, vừa muốn giống như con chim giương cánh bay lượn bầu trời, vừa muốn giống đóa hoa nở rộ trước gió. có chút nào giống người mới bị đuổi ra khỏi phủ, về sau còn tìm cách làm cho phu quân hưu mình. Khi đó chính mình có thể chi phối được tất cả.

      bầu trời xanh xa xa còn chưa xuất lỗ thủng tầng ô-zôn, khí trong lành bị ô nhiễm. Bởi vì bây giờ là đầu xuân, có thể ngửi được hương vị của đất dưới lớp băng tan. Núi xa, cầu đá, nước chảy, thôn xóm, khói bếp, đường có tốp năm tốp ba người đường, có người cưỡi ngựa, có người bộ, cũng có người xe ngựa giống như nhóm người Thủy U Hàn, kiếp trước lúc Thủy U Hàn còn , tại quê nhà của bà ngoại tại nông thôn cũng có thấy qua cảnh nay, có điều là chỉ khác nhau tại trang phục mà thôi.

      Có đôi khi cũng qua thành trấn lớn hơn chút, lúc ấy nhìn thấy nhiều người đường hơn, có cửa hàng bên đường, có gia đinh nhà giàu có canh cổng. Phong tục tập quán của dân tộc chính là dạo chơi, Thủy U Hàn nghĩ đến lần này trọng sinh ở thời khác, cho dù có phương tiện đại hóa, nhưng môi trường tự nhiên sinh thái này rất thích hợp để sinh sống.

      Xe ngựa Sở phủ chắc là dùng trang bị giảm chấn động, đường xóc nảy nào giống như trong tưởng tượng, hơn nữa nhũ mẫu còn đem chăn đệm trải ra xe, chậm rãi bố trí, Thủy U Hàn dọc đường hay nhìn ngắm phong cảnh, mệt mỏi đều có thể dựa nghiêng vào nệm để nghỉ ngơi. Rất là thích ý

      Thủy U Hàn rất muốn cùng Lý quản chuyện, để hiểu thêm về bối cảnh trong thời đại này . Thế nhưng sau khi thử hai lần, liền buông tha. Trong lòng cũng có sinh ra chán ghét đối với Lý quản . Lý quản này có thể quản gia có mẫu mực nhất, nhiều, thế nhưng mỗi câu đều thỏa đáng.Với Thủy U Hàn cũng đối xử có lễ nghĩa, nịnh nọt, kiêu ngạo, siểm nịnh, cử chỉ tiến thối đều có mức độ .

      Kiếp trước Thủy U Hàn từng nghiên cứu qua cuốn sách về nghề quản lý có rằng, đối với thư ký làm việc lâu năm , chỉ cần thoáng nhìn qua cử chỉ và lời , là có thể suy đoán ra họ ở trong công ty có tiền đồ hay . Thủy u hàn nhớ lại, Lý quản giống như vậy chắc chắn là vị quản gia có tiền đồ, hơn nữa cái loại cây xanh giống như vầy là nhân tài.

      Thái độ làm việc của gã Lạc Đà đánh xe ngựa ngược hẳn với Lý quản , là thanh niên thích chuyện. Dọc theo đường , phần lớn là cùng tiểu Hồng chuyện phiếm. ra nhà tiểu Hồng trước kia là làm nông, giờ về lại nông thôn liền nhớ lại quang cảnh nơi quê nhà trước đây, làm sao làm ruộng, làm sao để nuôi gà, nuôi vịt, dùng cây đánh heo. Bình thường Lạc Đà hay theo Lý quản con đường này, phong thổ cũng hết sức quen thuộc, hai người trò chuyện rất náo nhiệt. Thủy U Hàn nghe hai người bọn họ bát quái, Lý quản răn dạy Lạc Đà bảo được nhiều, quấy rầy chủ tử. Sau lại thấy Thủy U Hàn phàn nàn gì, hơn nữa Lạc Đà mặc dù lớn miệng nhưng chuyện cũng biết kiêng dè, những lời thô tục, nên cũng mắt nhắm , mắt mở bỏ qua.

      Lúc ở trọ trong khách điếm, Lạc Đà và Lý quản ở cùng phòng, Thủy U Hàn , nhũ mẫu và tiểu Hồng ở trong căn phòng lớn hơn tí. Cũng có vài người bình thường qua khách điếm bình dân này để ăn uống, nghỉ trọ cái nào cũng có. tại Thủy U Hàn cũng biết có món nào ngon, cũng hiểu được rằng chính mình có quyền lựa chọn món ăn, tuy rằng Lý quản khách sáo thỉnh phu nhân gọi món ăn, đương nhiên Thủy U Hàn Lý quản ở bên ngoài lâu như vậy , cũng quen thuộc thói đời, bảo ông tự chọn món là được rồi. Về sau, Lý quản cũng có hỏi gì nữa, liền an bài xong tất cả cơm canh, mời chủ tớ ba người Thủy U Hàn dùng cơm.

      Thủy U Hàn đối với đồ ăn, coi như thoả mãn. Ở đây tựa hồ có thói quen dùng khẩu vị nặng, bỏ nhiều đồ gia vị vô dụng như thế, món ăn bình dân đều giống nhau rất , nguyên nước nguyên vị, rất phù hợp với thói quen dùng cơm của Thủy U Hàn . Đương nhiên thể nào làm ngon như mấy nhà giàu có hay làm rồi, nhưng cũng có , hai món ăn có điểm đặc sắc. Chắc là do chủ quán làm riêng. Thủy U hàn vẫn cho rằng miệng rộng ăn tứ phương chính là phúc khí, kiếp trước Thủy U hàn có thói quen ăn uống điều độ , giảm béo này nọ, cũng có kiêng kỵ bất luận món ăn nào, đến chỗ này càng có gánh nặng về việc béo mập, vì thân thể bây giờ quá gầy cần phải ăn thêm nhiều đồ bổ dưỡng.

      Tuy rằng Lý quản nhiều lắm, nhưng mà có thể tán gẫu cùng với Lạc Đà, còn có những người khác trong khách điếm cũng hay chuyện phiếm, nên Thủy U Hàn có thể lập tức biết được thời thế, bối cảnh bây giờ.

      tại là triều đại nhà Chu, năm nay là năm Chu Khải Tông thứ 23, quốc họ là họ Sài. Vị hoàng đế đảm nhiệm bây giờ là vị Nhâm hoàng đế, nghe mọi người kể vị Chu hoàng đế đầu tiên được hoàng đế cuối cùng của Tống triều nhường ngôi cho, sau khi leo lên làm hoàng đế, xưng là Chu thái tổ, Chu thái tổ sau khi lên ngôi, thế cục của đất nước được tốt lắm, loạn trong giặc ngoài, nội lo là trong triều có tham quan hoành hành, ngoại lo là có giặc ngoại xâm sang xâm phạm. Sau khi Chu thái tổ lên ngôi, chăm lo việc nước, bên trong quét sạch bọn tham quan, bồi dưỡng tinh binh lương tướng, bên ngoài áp dụng chính sách tiên lễ hậu binh [1] , tiêu diệt từng bộ phận , liên tục dùng sách lược bình định giặc Tây Bắc. Trải qua hai đời Chu hoàng đế, đến đời Nhâm hoàng đế, căn bản có thể là quốc thái dân an, thỉnh thoảng ở vùng Tây Bắc lại nổi lên chiến thôi, nhưng phần lớn đều là triệu nhà Chu chiếm ưu thế.


      Có lẽ là do tâm tình được buông lỏng hoặc là do thân thể bị thương quá nghiêm trọng, nên Thủy U Hàn cảm thấy buồn ngủ vô cùng, ở trong xe cũng có thể ngủ gần nửa ngày, bỏ qua nhiều phong cảnh đẹp thể thấy được. Cứ như vậy đường ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nhìn ngắm phong cảnh, nghe chút chuyện bát quái, hơn mười ngày , rốt cuộc cũng đến Vương gia trang dưới chân Nghi sơn.

      đường, Lý quản cũng qua cho Thủy U Hàn biết, lần này Sở phu nhân an bài cho nàng đến Vương gia trang là trong mấy tòa nhà bất động sản để dưỡng bệnh. Cái gai trang này là của hồi môn của Sở phu nhân, ngoại trừ việc hằng năm thuê người đến tu sửa lại bên ngoài, bên trong có lão bộc trông nhà và quét tước. Cách Vương gia trang hai mươi ba dặm là trấn , ở trấn có ba cửa hàng cũng là do mấy bà tử già từng hầu qua Sở phu nhân trông coi.

      ba bước là vào đại trạch, phía trước có người gác cổng, chuồng, gã sai vặt ở bên hiên nhà, hai bước là vào đại sảnh, mấy gian phòng khách, cuối cùng là tiến vào hậu viện, có nhà chính, sương phòng, còn có nha hoàn bà tử ở bên hàng hiên sau nhà. Sau nhà chính là đại hoa viên. Vương gia trang này có nằm trong Vương gia thôn, chỉ cách thôn có hai, ba dặm, nương theo chân núi Nghi sơn mà . Sau vườn là vách đá và rừng cậy rậm rạp, chí có mấy con chim mới có thể bay ra ngoài. Cả tòa nhà chỉ có cửa chính, có cửa bên, cửa sau.

      Đúng là nơi tốt để cho Thủy U Hàn “dưỡng bệnh”

      Lý quản thỉnh Thủy U Hàn vào trong đại sảnh ngồi xuống, rồi dẫn lão bộc ước chừng sáu mươi tuổi đến thỉnh an nàng, rằng:

      “Phu nhân, đây là Hải bá, trước đây theo hầu hạ Vương lão thái gia (phụ thân của Sở phu nhân), sau lại làm đầy tớ cho Hầu gia phu nhân, về sau theo Hầu gia lên chiến trường, bị thương, vốn nên được phong hầu phong tước nhưng Hải bá lại từ chối, chỉ muốn về quê dưỡng lão, lại chịu nhận chu cấp của Sở phủ, Hầu gia phu nhân mới đưa Hải bá đến đây trông coi tòa gia trang này. Lần này phu nhân đến đây dưỡng bệnh, Hầu gia phu nhân có dặn dò , vì để cho ngài có thể an tâm tịnh dưỡng, an bài cho ngài người hầu hạ, Hải bá lại tiện bước vào trong nội viện chỉ có thể trông coi ngoại viện, quét tước sân trước ở ngoại viện, còn bên trong nội viện , phía sau vườn để cho phu nhân tự an bài.

      Thủy U Hàn gật đầu.

      “Còn mấy thứ đồ ăn dùng thường ngày của ngài đều ở trong Vương gia trang hết, trong nhà Hầu gia phu nhân phần lớn là làm ruộng, bởi vì đều là họ Vương nên địa tô chỉ lấy nửa để cho có thôi, vẫn là Hải bá thu rồi sau đó giao cho cửa hàng ở trấn quản lý. Sau này, phu nhân ở đây, địa tô thu được đưa lên trấn mà đưa cho ngài, chắc cũng đủ cho ngài ăn uống rồi. Mặc khác, tiền tiêu vặt mỗi tháng chắc Nguyệt nương cũng cho ngài rồi, mỗi tháng cấp cho ngài năm lượng để cho ngài tiêu dùng. Mỗi tháng, Đông thúc của cửa hàng trấn đến đây giao bạc cho ngài. Ngài xem, an bài như thế có tốt ?”

      Tựa hồ như cũng có gì là tốt cho chính mình , bất quá…Thủy U hàn suy nghĩ chút, vẫn là :

      “Lý quản làm theo an bài của Hầu gia phu nhân rất là tốt, chỉ là ta nghĩ đến năm nay chưa đến thời gian để thu tô, phỏng chừng Hải bá ở đây mình cũng có phần quen thuộc, chủ tớ ba người chúng ta năm nay được đưa đến đây nên biết ăn uống an bài làm sao? ruộng của gia trang có lương thực hay rau xanh gì hay , nên đến đâu lấy? Còn có, tiền tiêu vặt hàng tháng, người mà ông an bài có gì tốt chứ, chỉ là bọn ta mới đến nên có biết nhiều thứ lắm, chỉ sợ phải mua thêm, bằng Lý quản ông đem năm tiền tiêu vặt hàng tháng đưa cho bọn ta , thứ nhất cò thể tự bảo quản được, thứ hai, bọn ta cũng có thể tự an bài cho cuộc sống của mình.”
      Lý quản thấy Thủy U Hàn đạo lý ràng như thế, khỏi vô cùng kinh ngạc, đầu năm tay, nữ tử nhà giàu quần áo đến tay, cơm đưa đến miệng, đâu có khả năng suy nghĩ được nhiều thứ như vậy. Kỳ thực, cũng biết mấy cái tính toán nhặt này ở xã hội kiếp trước của Thủy U Hàn chỉ có thể là bình thường thôi.

      “Phu nhân đừng có lo lắng, nô tài sớm truyền tin bảo Đông thúc đưa gạo đến nơi này rồi, để ở trong kho tại hậu viện của ngài đấy. Rau xanh, cái này…, ngài hãy xin củ mấy người trong thôn , về phần tiêu vặt hằng tháng là do Hầu gai phu nhân phân phó theo lệ cũ, nhưng mà,phu nhân rất có lý, lần này nô tài đưa lần tiền tiêu vặt năm cho ngài.”

      “Đa tạ lý quản khoan dung. Trở về Hầu gia phu nhân có hỏi, Lý quản cứ ăn ngay , là ta kiên trì làm như vậy, cái quản như ông cũng khuyên được.”

      sao, Hầu gia phu nhân lòng dạ từ bi, bởi vì chuyện này mà trách tội nô tài, hoặc là đối với phu nhân có gì bất mãn.”

      Lý quản lấy năm tiền tiêu vặt hàng tháng, giao cho nhũ mẫu, lại để cho Hải bá dẫn nhũ mẫu và tiểu Hồng dạo vòng ở bên trong gia trang, phen chỉ dẫn, liền cáo từ, là muốn trấn tìm Đông thúc chuyện rồi sau đó trở về báo cáo kết quả nhiệm vụ cho Hầu gia phu nhân, trở lại lần nữa.

      Thủy U Hàn vài câu khách khí, liền bảo Nhũ mẫu tiễn khách. Lý quản từ chối, chỉ bảo Hải bá theo ra ngoài, Thủy U Hàn biết có chuyện cần dặn dò Hải bá , liền mang theo nhũ mẫu và tiểu Hồng vào trong nội viện thu xếp.
      =====
      [1] Tiển lễ hậu binh: ngoại giao trước, quân sau
      bornthisway011091, Andrenatinaphan thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit :J

      Chương 7: Cuộc sống ở nông thôn


      Vương gia trang là khu tứ hợp viện cũ, lâu có người ở qua, thế nhưng được bảo trì rất tốt, hơn nữa ràng là trước khi Thủy U Hàn đến đây nơi này được quét dọn sạch .

      Phòng ở cũng đủ , Thủy U Hàn ở tại nhà giữa, còn nhũ mẫu và tiểu Hồng cũng chọn được gian sương phòng tốt để ở, mà cần phải ở trong căn phòng đơn sơ thấp bé. Bởi vì đường mệt mỏi, ba người đều vội vã thu thập chút, nhũ mẫu vội chạy đến trù phòng làm ít cơm canh đơn giản, sau khi ăn xong Thủy U Hàn lên giường ngủ sớm.

      Ngày thứ hai sau khi rời giường, nhũ mẫu đem nước rửa mặt đến cho Thủy U Hàn đánh răng rửa mặt, từ chối nhũ mẫu búi tóc cho, Thủy U Hàn đem hai bên tóc thắt bím lại, dùng miếng vải che đầu, rồi với nhũ mẫu:

      “Nhũ mẫu, ta sau này còn là đại thiếu phu nhân của Sở phủ nữa hoặc là thiên kim của phủ thượng thư, nếu chúng ta muốn tiếp tục sống tại vùng thôn quê phải ăn mặc gọn gàng, trang điểm. Huống hồ, bà cũng biết ở nơi này có cho phép chúng ta cùng người ngoài lui tới. Bất quá chỉ là thay đổi địa phương giam cầm chúng ta mà thôi .”

      “Tiểu thư, để ngài chịu ủy khuất rồi, tuy rằng cuộc sống trước đây của chúng ta tính là tốt, nhưng so với cái nơi thâm sơn cùng cốc này lại tốt hơn rất nhiều .”

      Thủy U Hàn cười lắc đầu. Nàng là người rất dễ thỏa mãn.

      Sau khi dùng xong điểm tâm, Thủy U hàn dạo vòng trong sân, xem xét khắp nơi trong nội viện chút. Đầu tiên là trù phòng, dụng cụ nấu nướng cần thiết đều đầy đủ cả, như dầu, muối, xì dầu,… Mọi thứ trong này chắn chắc là được chuẩn bị từ rất sớm rồi. Sau đó đến khố phòng, vừa nhìn thấy gạo, cũng biết là đủ để dùng cho năm rưỡi, còn có chút hoa màu. Cuối cùng là hoa viên, cái vườn này rộng như cái sân đá banh, có thể trồng được cây ăn quả, còn có khu vườn trúc , giả sơn, đình nghỉ mát và hồ nước, nước ở đây chảy liền và liên thông ra bên ngoài. Xem ra năm đó Vương gia kinh doanh rất phát đạt, khu vườn được bố trí theo phong cách cổ xưa, rất là tự nhiên thú vị.

      Qua thời gian dùng điểm tâm, Thủy U Hàn gọi nhũ mẫu và tiểu Hồng đến, mở miệng :

      “Nhũ mẫu, tiểu Hồng, phỏng chừng chúng ta phải ở chỗ này trong thời gian dài , vừa nãy ta có xem xét mọi thứ xung quanh đây, công việc thường ngày trong nội viện của hai người đại khái phân công như thế này. Việc nặng nhọc như chẻ củi, múc nước, còn có quét tước, chăm sóc hoa viên phải nhờ tiểu Hồng chịu khó giúp cho. Nhũ mẫu phụ trách quét tước trong sân, may vá quần áo, còn có công việc trong trù phòng. Còn chuyện ở trong phòng ta, từ nay về sau ta tự mình động thủ, những thứ khác ta có thể làm nhất định làm.”

      Nhũ mẫu vội vàng xua tay, tiểu Hồng cũng lắc đầu, làm sao có thể để cho tiểu thư làm việc được.

      Thủy U Hàn cũng có muốn lại với hai người lần nữa, nghĩ đến mình chỉ cần đoạt việc để làm, cả hai chậm rãi quen dần.

      “Còn có, tiền tiêu vặt hàng tháng của hai người, ta lấy năm lượng bạc ra chiếu theo quy củ trong phủ các người nhận được bao nhiêu ở đây nhận được nhiêu đó, còn nếu nhiều hơn nữa suy cho cùng cả hai người ở chỗ này, làm việc còn nhiều hơn so với ở trong phủ .”

      Hai người lại từ chối. Nhũ mẫu là người trước tiên: “Tiểu thư, ngài làm như vậy chính là xem nhũ mẫu như người ngoài rồi, năm lượng bạc kia đủ để làm gì, cũng chỉ có thể đủ tiền để mua hai hộp son cho nhị thiếu phu nhân và Tam tiểu thư thôi , ngay cả làm kiện y phục cũng đủ. Hai người nô tỳ lấy tiền tiêu vặt hàng tháng, nhũ mẫu vẫn hầu hạ tiểu thư, nhìn ngài bình an so với mọi thứ đều tốt hơn nhiều .”

      Tiểu Hồng cũng kiên trì nhận tiền tiêu vặt hàng tháng, “Mạng của nô tỳ là do tiểu thư nhặt về, trước đây nô tỳ cũng qua là nô tỳ cần tiền tiêu vặt hàng tháng chỉ cần được ăn là được. Sau khi đến Sở phủ, Sở phủ có phát tiền tiêu vặt hàng tháng, nên nô tỳ muốn tiểu thư lại đưa thêm tiền tiêu vặt hàng tháng nữa.” Do dự chút, lại , “Tiểu thư, kỳ thực năm lượng bạc ở trong mắt người nông gia, chính là món tiền lớn, gia đình bình thường , trong năm cũng thể thấy được năm lượng bạc là như thế nào. Nô tỳ nhớ đến những gia đình nghèo khổ giống như chúng ta vậy, năm chỉ cần có lượng bạc cũng đủ để sống .”

      đường đến đây, Thủy U hàn đại khái cũng nắm bắt được giá hàng ở đây, năm lượng bạc mua được hàng thượng phẩm, giống như Sở phủ mỗi ngày đều ăn vây cá, tổ yến, người mặc lăng la tơ lụa xa xỉ , ngày thường cũng cần lo lắng cái gì .
      Thủy U Hàn lại cùng nhũ mẫu thương lượng chút, lấy ra mấy lượng bạc, bảo nhũ mẫu tìm Hải bá, đến trấn đổi bạc thành đồng tiền để có thể dễ dàng chi tiêu, tiện đường mua thịt, chân giò hun khói, rượu gạo và ít đồ gia vị, lại vào trong thôn mua trứng gà, con gà, đậu hũ. Tiểu Hồng nhóm lửa, nhũ mẫu làm trợ thủ còn Thủy U Hàn đích thân xuống bếp làm chân giò hun khói hầm cải trắng, thịt luộc giã tỏi, thịt nhồi đậu hủ, bánh trứng hấp, gà hầm nồi đất. Ban đầu, nhũ mẫu cho Thủy U Hàn xuống bếp, thế nhưng lại được Thủy U Hàn, thể làm gì khác hơn là đứng ở bên trông chừng .Từ khi Thủy U Hàn xuyên qua đây cho đến bây giờ, đây chính là lần đầu tiên xuống bếp nên dám làm món ăn nào đặc biệt, sợ nhũ mẫu sinh nghi. Cũng may là nhũ mẫu chút nghi ngờ , nghe ý tứ trong lời của bà trước đây ở trong Thủy phủ, Thủy U Hàn cũng có xuống trù phòng là do Chu thị kiếm cớ gây khó dễ. Kết quả là sau nhiều lần bị thương ở tay , Thủy U hàn cũng có thể nấu được vài món ăn.
      Sau khi làm xong đồ ăn, Thủy U Hàn bảo tiểu Hồng mời Hải bá đến đây ăn cơm chung.
      Hải bá tìm mọi cách từ chối , cuối cùng vẫn bị tiểu Hồng kéo đến, nhưng chịu vào trong chĩ đứng ở bên ngoài cửa lời tạ ơn với Thủy U Hàn.

      Thủy U Hàn liền như vậy cũng tốt, bảo tiểu Hồng xớt mỗi món ra chút rồi đưa cho Hải bá. Sau đó Thủy U Hàn cùng nhũ mẫu , tiểu Hồng, ba người ngồi xuống bàn ăn cơm, ngay từ đầu hai người nhũ mẫu và tiểu Hồng muốn ngồi cùng bàn với chủ tử, nhưng bị Thủy U Hàn kiên quyết ấn ngồi xuống , “Về sau, thời điểm chỉ có ba người chúng ta, mấy nghi thức xã giao này đều miễn , hai người có thể theo ta đến đây chịu khổ, ta cũng xem cả hai là ngoại nhân, ba người chúng ta chẳng lẽ còn phải phân chia chỗ ăn sao? Sau này khi ở đây, có chủ tớ, chỉ có nhà ba người. Cách xưng hô cũng phải sửa lại, tiểu Hồng nên xưng là nô tỳ nữa , ta nghe mà thấy khó chịu lắm.”

      Nhũ mẫu và tiểu Hồng lúc này nhăn nhăn nhó nhó ngồi xuống cùng Thủy U Hàn ăn cơm. Thủy U Hàn thấy cả hai đều có mở miệng chuyện, liền nghĩ biện pháp tìm chuyện để , cũng vài câu. Nàng cũng gấp, cho cả hai thêm thời gian để thích ứng từ từ.

      Từ đó, chủ tớ ba người Thủy U Hàn sống trong nội viện Vương gia trang, mỗi ngày Thủy U hàn đều tự mình xuống bếp, từ từ bắt đầu làm món ăn àm mình thích. Mỗi bữa cơm, đều bảo tiểu Hồng đưa đến cho hải bá ít. Hải bá khước từ, tiểu Hồng làm theo lời Thủy U Hàn , xin Hải bá nên để những việc này trong lòng, ba người các nàng mỗi lần làm cơm, đem chút đồ ăn cho hải bá cũng phải là chuyện lớn lao gì, cũng cần hải bá cảm ơn, những nhà ở trong thôn thường đưa cơm qua lại cho nhau. Cũng quản Hải bá có ăn hay , đem đồ ăn trở về. Vài ngày sau, Hải bá cũng tiếp tục từ chối nữa .

      Thủy U Hàn hiểu được, chỉ có thân thể khỏe mạnh mới có thể làm được mọi thứ, liền có ý thức bồi dưỡng lại thân thể mình. Trong thôn có nhà làm đậu hũ, đậu hũ làm ra nổi tiếng trăm dặm, Thủy U hàn mỗi ngày đều nhờ tiểu Hồng đến đó mua sữa đậu nành, đậu hũ, đậu hoa, đậu da hoặc đậu rang đem về. Những thực vật cao cấp như lòng trắng trứng gà này mới có lợi lớn cho làn da và thân thể của con nha. hơn nữa còn thường mua gà vịt về để nấu canh. Ở gần vương gia thôn có con sông, con nít trong thôn bình thường đều đến đó để bắt cá, Thủy U Hàn bỏ tiền mua lại cá của bọn trẻ, hoặc là hấp, hoặc là nấu canh, hoặc là làm thịt kho tàu. Tiểu Hồng còn đào được nhiều cây dương xỉ, cây tể thái [1] , những loại cây này thủy U Hàn thập phần thích, đều là rau dưa bị ô nhiễm.

      Kiếp trước Thủy U Hàn cực kỳ thích ăn da heo và móng heo. Da heo sau khi mua được, rửa sạch , loại bỏ hết lớp lông heo, rồi bỏ vào trong nước sôi ngâm mấy phút, sau đó lấy ra, cạo lớp mỡ lợn còn da heo, cắt da heo thành miếng , bỏ thêm giấm trắng vào món ngon tuyệt vời. Sau đó để vào giữa nồi, đổ thêm ba lần nước lạnh, thêm mộ chút xíu gừng và hành rồi đốt lửa nấu lên. đun lửa nấu khoảng canh giờ, lấy muối bỏ vào trong nồi. Tiếp đó chờ đến khi màu sắc trong nồi đậm dần đem đổ ra dĩa, trang trí thêm, thêm chút gia vị, đây tuyệt đối là món ăn dưỡng nhan. Móng heo, Thủy U hàn kho, mà thêm đậu phộng hoặc đậu nành nấu lên rồi ăn.

      Kiếp trước, nhờ ăn hai món này mà làn da của Thủy U Hàn vô cùng mịn màng, bây giờ da dẻ lại như thế này dĩ nhiên là càng phải ăn hai món này. Thủy U Hàn rất tin tưởng đồ trang điểm thể nào cải thiện làn da tốt đến mức này, chỉ có trị bên trong mới có thể cải thiện làn da, thần sắc tốt .

      Để thuận tiện cho việc xuống bếp, Thủy U Hàn nhờ nhũ mẫu làm cho nàng kiện áo dài như cái tạp dề, cầm áo và ống tay áo nghiêm túc mặc vào, lại nhờ nhũ mẫu dùng khăn búi mái tóc dài lại mỗi khi xuống bếp, miễn cho thân dính đầy khói dầu vị (khói + dầu mỡ).

      Thủy U Hàn có nghĩ đến việc giữ lại nước vo gạo để dùng rửa mặt. Tiến hành đồng bộ bảo dưỡng trong ngoài cơ thể, thề phải làm mỹ nhân khỏe mạnh. Thủy U Hàn để ý thấy người bên ngoài thường tô son điểm phấn, đem dung nhan trang điểm cẩn thận cũng thành mỹ nữ được, thân thể khỏe mãnh, thần sắc tốt, vóc người có da có thịt mới là mỹ nữ, bộ dáng no đủ như thế này của nàng, mọi người đừng bắt chước theo à.

      Khí trời ngày càng trở nên ấm áp, nhũ mẫu thường đem chăn đệm, y phục ra phơi nắng.
      Thủy U Hàn thấy cây ăn quả trong vườn nảy mầm, có cây đào, cây lê, cây sơn tra, cây hồng, cây táo, còn có cây mận và cây hạnh, đến mùa thu có thể ăn được sọt hoa quả tươi rồi. Xem ra chủ nhân trước đây của tòa nhà này phải là hạng người học đòi văn vẻ, toàn bộ cây cảnh nàng trồng ở đây càng phù hợp vơi hoàn cảnh nơi này.

      Đương nhiên, thế cũng thể theo như ý người, Thủy U Hàn tuy rằng cảm giác được khí sắc củ mình , nhũ mẫu và tiểu Hồng ngày càng tốt, thế nhưng hà bao cũng xẹp lại ít. Nếu cứ tiếp tục như vậy cũng phải là biện pháp, mỗi tháng chỉ có năm lượng bạc còn có thể duy trì được, nhưng về sau có năm lượng bạc như thế cho nàng , mặc dù Nguyệt nương như vậy, có thực hay cũng chắc chắn được, Thủy U Hàn có thể khẳng định năm lượng bạc này tiêu dùng hằng ngày đều hoàn hảo, nhưng lỡ có xảy ra chuyện gì chỉ sợ đủ dùng. Hơn nữa, ai mà mong trải qua cuộc sống tốt hơn chút! tại, Thủy U Hàn có thể rằng mình bị giam cầm ở chỗ này, ra ngoài kiếm tiền chỉ sợ có khả năng, như vậy, nàng … ít nhất… Hẳn là…, vẫn là câu kia: Tự mình động thủ, cơm no áo ấm.

      ====

      [1] Cây tể thái: còn gọi là cây mã thầy, là vị thuốc đông y, đây là tên loại cỏ, hoa trắng, khi còn non ăn được, dùng làm thuốc giải nhiệt, lợi tiểu, cầm máu
      bornthisway011091, Andrenatinaphan thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 8: Cuộc sống ở nông thôn (2)


      Edit: Jolene

      Buổi sáng ngày hôm nay, Thủy U Hàn vòng quanh sân và nội viện, đây cũng trở thành thói quen của . Ngủ sớm , dậy sớm, sáng tinh mơ tản bộ, hít sâu khí trong lành, duỗi thẳng tay chân , theo thói quen tập dưỡng sinh. Kiếp trước rất ít khi nào ra ngoài vào lúc sáng sớm để tập thể dục, khi đó ở thành phố, khí cực kỳ ô nhiễm, sáng sớm đa phần toàn là sương mù, nên toàn tập theo kênh hướng dẫn TV, cũng nghĩ đến việc dậy sớm ra ngoài tập thể dục, đương nhiên ra ngoài làm cái máy hút bụi khí.

      Điểm tâm ăn tương đối giản đơn, cây tể thái trộn với thịt làm nhân bánh bao, trứng vịt muối, đậu hủ xào dầu vừng, cháo vịt.

      Sau khi ăn xong, Thủy U Hàn gọi tiểu Hồng đến dặn dò phen, bảo tiểu Hồng ra ngoại viện tìm Hải bá. Sau đó, Thủy U Hàn lại gọi nhũ mẫu đến , đem quyết định của mình cho nhũ mẫu nghe lần.

      Trải qua những ngày vừa qua, nhũ mẫu đối với Thủy U Hàn thập phần tin phục* , ngoại trừ thỉnh thoảng lại hay oán giận Thủy U Hàn nên tự mình động thủ làm việc, sợ Thủy U Hàn làm cho cơ thể mệt nhọc, còn lại đối với Thủy U Hàn gì là nghe nấy. Trong lòng bà cũng cực kỳ vui mừng, cảm giác rằng tiểu hài tử mình chăm sóc từ đến lớn, sau khi trải qua biến cố trưởng thành hơn rất nhiều, lúc còn bé ngoan biết nghe lời, bây giờ cũng có chút mưu ke61trong lòng. Đúng là phu nhân ở trời hiển linh, phù hộ cho các nàng.

      *Tin phục: tin tưởng và nghe theo

      Sau khi thương lượng xong, Thủy U Hàn sửa sang lại y phục, mang theo nhũ mẫu ra ngoại viện, đến đại sảnh ngồi xuống , chỉ sau lúc, tiểu Hồng quả nhiên dẫn hải bá tới.

      Hải bá đầu tiên là thỉnh an Thủy U Hàn, sau đó đứng xuôi tay. Thủy U Hàn vội vàng mời Hải bá ngồi xuống .

      “Hải bá, bá từng hầu hạ qua Vương lão thái gia, Hầu gia và lão phu nhân đúng , càng vất vả công lao càng lớn, mặc dù là đại thiếu gia ở trước mặt bá, cũng phải kính trọng bá vài phần. Nay, ba người đàn bà con bọn ta phải ở chỗ này, mấy ngày qua, làm phiền bá trông coi , còn giúp đỡ mấy chuyện vặt vãnh, ta cảm thấy áy náy vô cùng, xin bá hãy ngồi xuống ta mới dám .”

      Hải bá từ chối được, liền tìm vị trí ngồi xuống.

      “Phu nhân khách sáo quá, ngược lại là mấy ngày qua, ta được phu nhân ban cho rất nhiều thức ăn ngon . Phu nhân có việc gì cần làm, xin cứ việc phân phó, chỉ là lúc trước Lý quản có truyền lệnh của lão phu nhân, xin phu nhân cần làm cho ta khó xử.”

      biết Lý quản này biết được bao nhiêu chuyện, phỏng chừng là cũng biết ràng chuyện xảy ra, nhưng làm sao ông ta lại với Hải bá, Thủy U Hàn cũng có đoán ra được. Chỉ nhìn qua cách làm việc mấy ngày nay của Hải bá , đại khái là muốn cho Thủy U Hàn xuất môn, được lui tới với người khác.

      Thủy U hàn bảo nhũ mẫu châm trà cho hải bá, sau đó mới tiếp: “Lão phu nhân phân phó, Hải bá cứ việc tuân theo, bọn ta đối với lần này cũng . Bá cũng thấy đấy, mấy ngày qua bọn ta chưa gây cho bá phiền toái gì, bọn ta dự định đem mảnh đất hoang bên cạnh gia trang khai hoang , để trồng rau và các loại trái cây, nhà mình cũng có cái để ăn. Hải bá thấy như vậy có được ?”

      Hải bá nghe xong lời Thủy U Hàn ,cũng thở phào nhõm, tiếp đó lại có chút chần chờ.

      “Khai hoang để trồng rau, việc này đối với nhà nông mà là việc bình thường, thế nhưng phu nhân , ngài và… , ” đến đây liền nhũ mẫu và tiểu Hồng, “Thế nhưng ngài luôn sinh hoạt ở chốn khuê phòng, làm sao có thể làm được việc này. Huống hồ, phu nhân ngài vẫn còn có tiền tiêu vặt hàng tháng, tiết kiệm chút cũng đến tình trạng khó khăn như vậy đâu, phu nhân cũng nên biết thân phận của mình, nên tự mình làm cái việc trồng rau này .”

      “Trồng rau để ăn cũng là biện pháp tiết kiệm tiền tiêu vặt hàng tháng đấy, nhưng quan trọng là nhà mình có đất trồng rau, về sau ăn cái gì cũng tiện, cần mua của người khác. Hải bá cũng nên xem bọn ta là kẻ tứ chi cần mẫn, chẳng phân biệt được ngũ cốc vào lương thực. Sĩ – nông – công – thương, tuy rằng “nông” xếp đằng sau “sĩ “, nhưng lại là gốc rễ của mọi việc. Bá thử nghĩ xem, nếu dân chúng trồng được rau ở nơi nào có người đọc sách, lại càng có “sĩ “, chỉ sợ là sớm chết đói cả rồi. Chuyện “tự tay họ Tang làm nông”, cho đến bây giờ vẫn được nhiều người truyền tụng, ngay cả hoàng đế cũng phải tự tay trồng ngũ cốc, làm gương cho bách tính, ta dùng đất để trồng rau , bị người khác nhìn thấy đâu?”

      ‘Hơn nữa, cái thân phận bây giờ của ta, người nào trong các người còn xem ta là đại thiếu phu nhân của Sở phủ, phải đến đường cùng ta cũng làm chuyện này, đây là ta vì tương lai mà suy nghĩ‘ . thủy U hàn thầm oán trong lòng, đương ra khỏi miệng.

      Hải bá nghĩ tới Thủy U Hàn như thế… đạo lí lớn thế này, ngay cả hoàng đế cũng bị lấy ra làm ví dụ, ông còn có thể được cái gì nữa.

      “Phu nhân rất có lí,nhưng mà phu nhân chưa từng ăn qua loại thức ăn này nên cũng biết nó được trồng như thế nào ,…” Tiểu Hồng đứng ở bên cạnh tiếp lời: “Hải bá, bá cần lo lắng, trước đây ta thường làm việc đồng, nên loại nào có thể làm thức ăn, cần trồng rau như thế nào, ta đều biết .”

      “Oh, nếu là như thế…” . Hải bá nhìn thấy tiểu Hồng đối việc trồng rau tựa hồ như rất là quen thuộc, cũng thêm điều gì nữa.

      Bất quá trong lòng vẫn còn phân vân, vị này phu nhân này hay, nhưng việc trồng rau cũng chẳng thoải mái gì, chỉ sợ là nhất thời hứng thú nên mới làm cho thỏa nguyện thôi.

      “Khai hoang, trồng rau, những việc này chủ tớ ba người bọn ta có thể tự mình làm được, chỉ là làm phiền Hải bá giúp bọn ta mua hạt giống, cây non, càng nhiều chủng loại càng tốt .”

      tới chỗ này, hải bá cũng chỉ gật đầu chút.

      “Hạt giống , cây non cũng dễ làm cần phải mua, ta đến thôn xin ít là được. Chỉ là, phu nhân, ngài định xuống ruộng sao, việc này cũng được thỏa đáng lắm .”

      “Hải bá cần lo, đất trồng rau liền chọn ở bên cạnh gia trang là được, cách đường , còn có nhà của người trong thôn và ruộng đồng rất xa, căn bản là có người ngang qua. Mặc khác, ta còn chuẩn bị cái này .” đến đây, liền bảo nhũ mẫu đem đấu lạp *có khăn che vừa mới làm xong đưa cho Hải bá xem.

      *Đấu lạp: nón

      “Hải bá, bá xem, đấu lạp có thêm khăn che, toàn bộ diện mạo đều được che giấu cẩn thận. Khi bọn ta xuống ruộng trồng rau chỉ cần đội nó lên là được. Tuyệt để cho người ta biết bọn ta xuất đầu lộ diện * , lúc ta đường đến đây, nhìn thấy trang phục xuất ngoại của mấy nữ tử, nghĩ đến người trong thôn chỉ có thể ở đàng xa nhìn tới, cũng cái gì .”

      * Xuất đầu lộ diện: xưa chỉ việc người phụ nữ xuất trước đám đông là việc làm mất thể diện, nay dùng để chỉ người nào đó chịu lộ diện, nhưng mang ý mỉa mai

      Kỳ thực nhờ nhũ mẫu làm đấu lạp này , cũng nghĩ đến việc Hải bá cảm thấy lo lắng, nhũ mẫu cũng tán thành. Thứ hai, Thủy U hàn cũng rất lo lắng khi tiếp xúc với ánh mặt trời chói chang làm cho da mình bị tổn thương. Khăn che này chính là băng gạc thượng hạng, từ đấu lạp rũ xuống, có thể che hết được mặt và cổ, lại thông khí, tuyệt đối là công cụ lữ hành cho nữ nhân mỗi khi xuống ruộng.

      Hải bá thấy Thủy U Hàn cân nhắc mọi thứ chu đáo, cũng phản đối nữa. Trái lại chủ động đến khố phòng trước, tìm các công cụ làm nông như xẻng, cuốc sắt cho ba người Thủy U Hàn. thủy U hàn càng vui vẻ hơn, xem như tiết kiệm thêm được khoản tiền đặt mua công cụ.

      Nếu đều chuẩn bị xong, Thủy U hàn nghĩ đến thời gian đợi người, quyết định khởi công làm việc vào hôm nay. Thủy U Hàn trước đổi giầy và y phục, giày thêu , quần dài thích hợp để làm ruộng. Cũng may cái kế hoạch này Thủy U Hàn suy tính cẩn thận ở trong lòng trước, sớm chuẩn bị quần áo và đồ dùng hàng ngày, kiện áo dài bằng vải mịn, dài chừng đến đầu gối, hai bên xẻ tà, lộ ra cái thắt lưng, cũng là phương tiện hành tẩu , phía dưới là chiếc quần may bằng thủ công, có liền váy, dưới chân đổi lại đế giày vải.

      Thủy U Hàn dám mặc như vậy là vì dọc đường đến đây, nhìn thấy phần lớn mọi người còn lưu truyền mặc váy áo của người Hán, nhưng cũng có nhiều trang phục của các dân tộc khác, nay hoàng đế đề xướng dung hợp dân tộc, cũng mở cửa buôn bán thương mại giữa các dân tộc, cho nên đường mới có thể thấy nhiều cách ăn mặc khác nhau, mọi người cũng sớm tập thành thói quen, nên cũng có quá nhiều dị nghị .

      Thay xong y phục, Thủy U Hàn đeo đấu lạp lên, buông màn che xuống, cột chắc, cùng với nhũ mẫu và tiểu Hồng, cả ba cùng nhau cầm cuốc, xẻng, nhờ Hải bá mở cửa phủ, đến mảnh đất hoang bên cạnh .

      Đầu tiên là phải đem tầng đất cùng cỏ hoang hoang xúc lên, làm vậy có thể đem bỏ tầng đất tốt và làm cỏ dại chết , tránh khi đem rau trồng xuống, cỏ dại mọc lên. Sau đó xới đất, ba người chỉ có tiểu Hồng là làm tốt nhất, nhũ mẫu giặt quần áo, làm cơm, may vá, quét tước, chuyện nội trợ đều làm rất tốt nhưng chưa bao giờ làm việc này cả, nên làm việc có chút tốn sức. Mà Thủy U Hàn , mạnh hơn nhũ mẫu nhưng lại thua xa tiểu Hồng.

      Dù sao tiểu Hồng có thể làm việc nặng nhọc, mà Thủy U Hàn lại như thế nào chứ, kế mẫu Chu thị hoặc là ở trong Sở phủ cũng chưa bao giờ bắt làm việc như nấu nước hay đốn củi.

      Xem ra sau này việc trồng rau ruộng phải nhờ hết vào tiểu Hồng. nhưng mà, thủy U Hàn cũng có nản lòng, vẫn tiếp dùng lực, kiên trì làm, tuy vẫn làm chậm hơn người khác chút, nhưng làm rất tốt.

      Chỉ trong vòng ngày, ba người đem hai mảnh đất đầu tiên khai hoang xong, sau đó bàn bạc lại, hai mảnh đất này có thể trồng nhiều loại rau, cũng đủ cho vài người ăn rồi, liền dừng tay lại. Ăn xong buổi tối, Thủy U hàn nhìn từng bọc nước tay mình, từng cơn nhức nhối . Tiểu Hồng và nhũ mẫu đều sao, tiểu Hồng đưa tay ra cho thấy mấy vết chai , rằng phải chọc thủng mấy cái bọc nước này mới bị đau nữa. Nhũ mẫu lấy cây kim thêu ra, hơ ngọn lửa, rồi giúp Thủy U Hàn chọc thủng mấy cái bọc nước, Thủy U Hàn cũng sợ nhũ mẫu lại cằn nhằn, vẫn chịu đau , còn tiếp tục giỡn với hai người họ.

      Sáng sớm hôm sau, Thủy U Hàn thay bộ y phục khác, tay quấn băng, cùng với nhũ mẫu và tiểu Hồng ra ngoài xới đất trồng rau. Rồi chỉnh lại mấy luống rau vừa mới xới, tiểu Hồng dự định trồng ở đây cây cải trắng, cây cải dầu, nơi nào cần trồng dưa leo, đậu sừng, còn có bên cạnh trồng bí đỏ…Tiểu Hồng mảnh đất này rất phì nhiêu, hẳn là loại tốt. Thủy U hàn đồng ý, lúc trước cũng để ý mảnh đất hoang này cỏ cây rậm rạp, với lại cách sông cũng xa.

      Ba người ròng rã bận bịu suốt ba ngày rưỡi, cuối cùng mới có thể đem hai mảnh đất này sắp xếp xong, còn xới luống thẳng rất tốt. Lúc đầu Hải bá thấy ba người bắt đầu làm việc, chỉ lắc đầu trở vào trong gia trang, ông cũng nghĩ rằng mấy người này nhất định làm nổi, nhất định bỏ cuộc ngay thôi nên để ý tới. Chờ đến khi mảnh đất trồng rau được khai hoang lại cho tốt, tay Thủy U hàn quấn đầy băng gạc, tay nhũ mẫu xuất vài bọc nước, mới hơi động dung. Cũng đợi Thủy U Hàn thúc giục, rất nhanh đem đến cho cả ba người nhiều loại hạt giống rau , còn có chút cây non: dưa leo, dây mướp, cà, cây ớt, cải trắng, cây cải dầu, cây du mạch, khoai tây, bí đỏ, cây ngô, cây dưa hồng, … các loại đều có ít, nhớ đến mấy nhà bên cạnh có mấy loại cây này, ông đều xin ít đem tới. Quả nhiên là người có duyên và danh tiếng.
      Việc làm cho Thủy U Hàn cao hứng nhất, chính là Hải bá còn từ trấn đem về ít cây nho non loại tốt cho Thủy U Hàn , là đặc sản ở bên Tây Vực, mấy năm trước được vận chuyển vào Đại Chu, chỉ có gia đình giàu có mới có .

      Lúc này Hải bá cũng đứng ở bên đứng nhìn nữa, cũng xuống ruộng giúp đỡ. Mấy loại rau này được trồng nhanh hơn. Thủy U Hàn đem cây nho non vào trong nội viện, lựa chọn khối đất có ánh sáng mặt trời chiếu xuống nhiều nhất, gieo xuống, còn dùng cành cây và cây gậy trúc cắm xuống tạo thành cái giá đỡ cho cây nho. Cuối cùng , Thủy U hàn lựa chọn thêm vài dây mướp đắng, trồng trước mấy căn phòng trong nội viện. Nhũ mẫu cũng hiểu được, cây mướp đắng có gì đẹp để nhìn đâu, sao lại trồng nó trước cửa phòng. Thủy U hàn chỉ cười mà , về sau nhũ mẫu tự nhiên hiểu được.
      bornthisway011091Andrena thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 9: Cuộc sống ở nông thôn (3)

      Edit: Jo

      Mọi người bận rộn mấy ngày đem mấy loại rau vun trồng xong, buổi tối hôm nay trời bắt đầu đổ mưa, tiểu Hồng hết sức vui vẻ đây là ông trời chiếu cố đến các nàng, vài ngày tới cần tưới nước cho rau rồi. Thủy U hàn giả vờ tức giận, răn dạy tiểu Hồng nên tin cậy vào ông trời để có cái ăn, phải siêng năng tưới nước cho rau đồng, còn phải bón phân. Tiểu Hồng vội vàng nhận lỗi, còn đảm bảo đem đất trồng rau trông nom cho tốt.

      Thủy U Hàn cũng có nhàn rỗi, ngoại trừ diệt cỏ mỗi ngày đều tưới nước cho cây nho, vườn hoa trong nội viện, nhìn cây non màu xanh nhạt mỗi ngày lớn lên, trong lòng tràn ngập vui sướng, thậm chí còn hận giống như Long Miêu biết pháp thuật , đứng mặt đất nhảy nhót, ngày tiếp theo cây non có thể lớn lên (ở kiếp trước lúc còn nữa, giao tiếp lộ ra phong phạm thành thục, nhưng mà rất thích xem phim hoạt hình, trong ngăn kéo thường cất mấy đĩa DVD phim hoạt hình, mấy bản tiếng lồng tiếng ).

      Trải qua trận mưa xuân, cho đến buổi trưa ngày tiếp theo trời mới dừng mưa. Thủy U Hàn đối với văn học có dày công tu dưỡng*, nhưng là vẫn nhớ mấy câu như “Mưa xuân quý như du”, “Nhuận vật tế vô thanh” , quả nhiên mấy cây non vừa mới trồng xuống đất kia đều bắt đầu sinh trưởng, còn mấy hạt giống rau gieo xuống đất nhú mầm, lộ ra ba mảnh chồi non.

      *Dày công tu dưỡng: rèn luyện hằng ngày

      Vào buổi trưa hôm nay, Thủy U Hàn cùng với nhũ mẫu, tiểu Hồng nhổ cỏ tên ruộng trồng rau, Hải bá ở ruộng trồng rau kế bên , cầm thùng nước tắm rửa cho con ngựa mà ông nuôi. Chợt thấy vị phu nhân trung niên dẫn theo tiểu nương tám , chín tuổi , vội vàng theo con đường từ trong thôn nhanh đến chỗ các nàng. Vị phụ nhân kia vừa vừa đổ mồ hôi, vừa đến trước mắt Hải bá, hơi thở liền gấp gáp đều đặn, vội vén áo thi lễ với Hải bá.

      “Hải… Hải bá, xảy ra chuyện lớn, Bành tú tài muốn hưu thê, mọi người đều khuyên được y, xin mời ngài đến xem chút!”

      Hải bá nghe vậy ngây ngẩn cả người, “Vợ Xuân Sinh, ngươi cho ràng xem, phải mấy hôm trước nương tử Bành gia vừa mới sinh con sao? Làm thế nào mà Bành tú tài muốn bỏ vợ ?”

      Phụ nhân kia vẻ mặt bất đắc dĩ, “Còn phải là vì chuyện sinh con ư, bây giờ Bành tú tài đem hai mẹ con từ trong phòng ném ra bên ngoài rồi, đáng thương cho nương tử Bành gia còn ở trong tháng, người lớn khóc lóc, trẻ con náo loạn, người trong thôn đều xuống ruộng rồi, cũng may là ta ở nhà nghe được tiếng kêu la nên mới ra ngoài nhìn , nghĩ chỉ có lão nhân gia ngài mới có năng lực áp chế chuyện này, nên mới chạy nhanh đến đây mời ngài đến hỗ trợ hòa giải .”

      “Hảo, ngươi về trước , ta đem ngựa dẫn vào chuồng xong đến đó.”

      Phụ nhân lên tiếng, vội vàng trở về trong thôn. được mấy bước,mới để ý thấy ba người Thủy U Hàn, cười áy náy, sau đó nhanh như chớp rời . Tiểu nương cùng cũng có rời cùng vị phụ nhân đó, chỉ nhút nhát đứng ở bên ngoài hàng rào tre.
      Thủy u hàn nhìn thấy tiểu nương ấy hiếu kỳ nhìn ba người các nàng, bộ dáng dám đến gần, trông buồn cười. Thủy U Hàn lấy từ trong hà bao tùy thân ra khối hoa quế cao, tới đưa cho tiểu nương. Tiểu nương dám nhận, Thủy U Hàn vội vàng động viên.

      “Chớ sợ, nơi này là nhà của bọn dì, cùng với Hải bá rất là quen thuộc. Khối hoa quế cao này ăn rất ngon, cháu cầm lấy ăn , nếu như thích dì lấy thêm cho cháu .”

      Vừa nghe đến Hải bá, tiểu nương tựa hồ buông lỏng rất nhiều, Thủy U Hàn liền đem khối cao nhét vào trong tay tiểu nương. Tiểu nương cẩn thận ngắt chút khối cao bỏ vào trong miệng nhai nuốt, sau đó mới nhận khối cao Thủy U Hàn đưa , chậm rãi ăn.

      Thủy U hàn cảm giác mình giống như con sói giả làm bà ngoại dụ dỗ bé quàng khăn đỏ quá.

      bé, người kia là mẹ của con sao? Bà ấy tìm Hải bá để làm gì à?”

      “Đúng là mẹ con, thím Bành vừa mới sinh tiểu muội muội, Bành gia đem thím ấy đuổi ra ngoài, cũng cần tiểu muội muội nữa. Mẹ con vội tìm Hải gia gia , để giúp thím Bành.”

      Nhũ mẫu ở bên cạnh nghe xong, hồi thổn thức, sản phụ vừa mới sinh con xong bị đuổi ra khỏi nhà, đây là cái chuyện gì à.

      , Hài bá từ trong gia trang ra, ông muốn vào trong thôn, bảo đám người Thủy U Hàn về sớm chút.

      “Hải bá, bây giờ chỉ sợ người trong thôn đều ở dưới ruộng, trong thôn sản phụ, ta thấy nên để cho nhũ mẫu cùng ngài đến đó, nhìn xem có thể hay hỗ trợ chút.” Thủy U hàn đúng là rất lo lắng cho hai mẹ con chưa gặp mặt này
      Hải bá do dự chút, liền đáp ứng, dẫn theo nhũ mẫu và tiểu nương kia .

      Chỉ còn lại Thủy U Hàn và tiểu Hồng ở trong ruộng trồng rau bận rộn hồi, thấy trong thôn có động tịnh gì liền trở về gia trang.

      Buổi trưa, nhũ mẫu rốt cục trở về, còn mang về bó rau hẹ tươi. Thủy U Hàn kinh hỉ, mấy loại rau hẹ nhà người khác đều lớn như thế này ư.

      Nhũ mẫu bĩu môi, còn tưởng rằng tiểu thư là vạn năng, nguyên lai cũng có biết chuyện, mấy loại rau xanh này trồng vào thời điểm khác biệt, thời gian trưởng thành cũng khác biệt, rau hẹ nhà bọn họ phát triển chậm, đây là nhà Xuân Sinh đưa cho.

      Thủy U hàn thụ giáo, nhìn rau hẹ khả quan*, lại đem trứng gà bỏ sang bên, sau đó cắt rau hẹ, thêm ít tôm khô, muối vào rau hẹ cắt tốt, như vậy có thêm thứ bột nêm để ăn. Còn có thể tiết kiệm được mấy thứ gia vị khác, bởi vì bản thân rau hẹ và tôm khô mùi vị rất thơm.
      *Khả quan: phấn khởi

      Hai người ở tại trù phòng, bên vội vàng bỏ rau hẹ vào hộp, Thủy U Hàn bên hỏi thăm, rốt cuộc tại sao Bành tú tài muốn hưu thê.

      “Thực là nghiệp chướng a!”

      Nghe nhũ mẫu chậm rãi đem nguyên nhân chuyện này kể ra, trong lòng Thủy U Hàn trăm mối cảm xúc phức tạp.

      Nguyên lai Bành tú tài này vốn là thư sinh nghèo, sau lại cưới con duy nhất của Trịnh gia ở thôn bên cạnh. Cuộc sống Trịnh gia rất là khá giả, cho nữ nhi phần hồi môn phong phú. Bành nương tử là người có tính tình dịu ngoan vừa chịu khó, sau khi thành thân liền đem tất cả việc trong nhà ôm đùm làm hết, đem hai người Bành tú tài và Bành lão phu nhân hầu hạ thỏa đáng, lại được nhà mẹ đẻ Trịnh gia ngừng trợ cấp, bành tú tài mới có thể an tâm đọc sách, sau hai năm mới có thể thi đỗ tú tài, hai người cũng có với nhau đứa con .

      Từ đó về sau Bành tú tài lại lòng đọc sách, hoặc là cùng ít chi sĩ ngâm phong lộng nguyệt* , cha mẹ Bành tú tài thấy đỗ tú tài, cảm giác như chính mình là lão thái gia và lão thái phu nhân nên còn để ý đến chuyện đồng áng, chỉ có mình Bành nương tử chèo chống. Tiền tiêu trong nhà ngày lớn, phụ mẫu Trịnh gia lần lượt qua đời, tiền tiêu trong nhà Bành tú tài ngày càng ít .

      *Ngâm phong lộng nguyệt: Ngâm gió ngợi trăng = ngắm trăng làm thơ

      Năm ngoái Bành nương tử lại hoài thai, lúc Bành nương tử sắp sinh, Bành tú tài lại ra cửa thăm bằng hữu, trở lại, trong chỉ có mình Bành nương tử và cha mẹ già yếu của Bành tú tài, Bành nương tử mang thai còn phải hầu hạ nhị lão, tia oán hận. Mấy ngày hôm trước mẹ Bành tú tài đột nhiên muốn ăn bánh, trong nhà lại có ai, Bành nương tử thể làm gì khác hơn là ra ngoài mua đồ, trở về lại làm bánh, nấu canh, nhưng mẹ bành tú tài lại ngại bánh làm cứng, mắng Bành nương tử vài câu. Kết quả Bành nương tử động thai khí, phải sinh sớm. Bành lão nương vội chạy nhanh qua nhà hàng xóm, nhờ hàng xóm gọi bà đỡ gấp, trùng hợp thay, bà đỡ vốn giúp Bành nương tử đỡ đẻ lại tới, vì bà ấy đến thăm nhà con ở xa chưa về. có biện pháp, thể làm gì tốt hơn nên Bành lão nương và vị phụ nhân sinh lần bốn đứa con trai chạy đến giúp đỡ đẻ.

      Kết quả Bành nương tử sinh đến năm, sáu canh giờ , nhưng hài tử vẫn chưa sinh hạ, lại bắt đầu chảy máu ngừng , vị phụ nhân kia thấy chuyện tốt, đây là liên quan đến mạng người, nên để Bành lão nương mời bà đỡ khác đến. Bành lão nương biết làm sao, vì trong vòng mười dặm tám thôn chỉ có bà đỡ, lúc này nên đến chỗ nào tìm bà đỡ khác đây?

      Có người đề nghị mời vị Âu Dương đại phu ở trấn đến, người khác cũng hảo tâm đánh xe ngựa lên trấn suốt đêm mời Âu Dương đại phu.

      Âu Dương đại phu được mời đến, nghe tiếng kêu sợ hãi của Bành lão nương ở trong phòng sinh , còn có tiếng nữ nhân khóc, sau khi biết tình huống, liền nhờ người khác đến hỏi bành lão nương có muốn cho vào phòng sinh cứu người hay . Dù sao nam tử bình thường được vào phòng sinh. Bành lão nương mắt thấy con dâu hấp hối, có tiểu tôn tử liền đáp ứng cho Âu Dương đại phu vào phòng sinh giúp con dâu đỡ đẻ.

      Âu Dương đại phu đầu tiên là châm cứu, giúp cho sản phụ cầm máu, sau đó chỉ huy hai vị phụ nhân khỏe mạnh ở bên cạnh ấn vào bụng sản phụ để trợ sản, bởi vì có ai dám đưa tay vào cửa mình, nên phải ra tay đem thai nhi từ trong bụng sản phụ kéo ra. Lại kê cho sản phụ mấy đơn thuốc, dặn hảo hảo tịnh dưỡng ít ngày, ăn nhiều thứ bổ dưỡng, có chuyện lớn. Sau đó lại chúc mừng Bành lão nương có thêm đứa cháu , mẹ con bình an .

      tình đến đây, phải là vui mừng lớn. Thế nhưng, hắc hắc, mọi chuyện sợ rằng chỉ là như vậy. Mấy ngày sau, Bành tú tài từ nhà bằng hữu trở về, thấy lại thêm đứa con , vợ mình lại đau bệnh nằm ở kháng, lại được người trong thôn chuyện tốt, nhắc nhở Bành tú tài là chính Âu Dương đại phu để cứu vợ con của y , nhắc y đừng quên lời cảm tạ người ta.

      Kết quả Bành tú tài giận dữ, chỉ có cảm kích Âu Dương đại phu ân cứu mạng, lại mắng hủy danh tiết của người khác, lại chỉa mũi nhọn vào nương tử mình, mắng nàng là người phụ nữ có tiết hạnh, y liền muốn viết hưu thư. Bành nương tử khóc lóc cầu xin, bành tú tài cũng để ý tới, đơn giản cuốn nệm chăn của nàng lại, đem nàng đuổi ra khỏi cửa, y lại ngại tiếng khóc của con gây phiền, cũng đem con mới sinh ném cho Bành nương tử, đóng lại cửa lớn, rồi uống rượu cùng bằng hữu
      Thủy U Hàn nghe đến đây khẽ chau mày, vốn tưởng rằng người dân nơi đây chất phác, ngờ còn có tên bại hoại như vậy. Lại hỏi nhũ mẫu: “Nhũ mẫu, sau đó sao?”
      Nhũ mẫu thở dài: “Tiểu thư, ngài thấy Bành nương tử đáng thương cỡ nào đâu, đau bệnh, trong lòng lại ôm đứa con mới sinh, thời điểm bọn ta chạy đến, nàng ấy còn ở bên ngoài sân Bành gia ngồi khóc. Ta cùng với vợ Xuân Sinh đưa nàng ấy vào trong nhà Xuân sinh , cho nàng ấy uống chút nước gừng pha đường đỏ, nấu cho hai quả trứng gà, để nàng ấy ăn. Khuyên nàng ấy nên khóc, sản phụ trong tháng mà khóc hại cho mắt lắm, muốn nàng ấy nghìn vạn lần phải giữ gìn sức khỏe vì hài tử trong lòng .”

      ” Còn Hải bá? Sau lại thế nào?”

      “Hải bá và và hậu sinh trong thôn tìm Bành tú tài về, nghe người ta Bành tú tài muốn trở về, còn là muốn hưu thê, còn là Bành nương tử về sau liên quan gì đến .”

      ” Cha mẹ Bành tú tài như thế nào? Nghe đồn, cái con dâu này rất là hiếu thuận với hai người bọn họ.”

      “Đúng vậy, người trong thôn đều , trong vòng mười dặm tám thônkhó mà tìm được người hiếu thuận như vậy làm con dâu. Bành nương tử đối với cha mẹ chồng đúng là có xoi mói, trước đây còn thường đem tiền cha mẹ cho riêng lấy ra mua đồ ăn, y phục cho cha mẹ chồng. Gia sản của Trịnh gia đều là ruộng đất đưa hết cho nhà Bành tú tài,ai, lại tiếp khỏi làm cho người ta chê cười. Bành tú tài ra ngoài nhưng cha mẹ đều ở nhà, vợ Xuân Sinh đến nhà gõ cửa, hai người bọn họ hãy niệm tình xưa mà cho Bành nương tử trở về nhà để ở cữ. Bành lão nương cứng rắn đuổi ra ngoài, là Bành tú tài sau này làm quan, thể lấy cái loại phụ nhân thất trinh này.”

      “Nhũ mẫu, phải là Bành nương tử rất tốt sao, làm sao lại là thất trinh, chẳng lẽ là vì người đỡ đẻ là nam đại phu ư? Đó cũng là do bất đắc dĩ mà, hơn nữa mẹ chồng phải cũng đáp ứng đó sao .”

      “Cũng phải như vậy, bọn người Hải bá kiên quyết kéo Bành tú tài trở về, rồi tìm thôn trưởng của thôn, Bành tú tài cắn chết cũng là thân thể của vợ bị nam nhân khác nhìn thấy, cho nên mới muốn hưu thê. Cũng có người phản bác, đó là do bất đắc dĩ, hơn nữa chính miệng mẹ của đáp ứng. Nhưng Bành lão nương đột nhiên trở mặt, khi đó mình chỉ lo khóc lóc, kỳ thực là có đáp ứng. Chính tên Âu Dương đại phu kia tự mình xông vào phòng sinh, còn pi lễ con dâu nữa .”

      “Hắc?” Thủy U Hàn cảm thấy dở khóc dở cười, “Lúc đó, phải trong phòng sinh còn người khác sao, họ gì.”

      “Đương nhiên là Bành lão nương tự mình đáp ứng. Mọi người là đều nghe thấy được .”

      ” Kết quả sau đó như thế nào?”

      “Ai, Bành tú tài kiên trì , nam tử từ xưa đến nay được vào phòng sinh, Âu Dương đại phu biết mà còn phạm vào, nể tình cứu Bành nương tử mạng, rộng lượng so đo với người ta, thế nhưng nhất định phải hưu thê. còn , nếu là do hữu duyên mà phụ nhân thất trinh, vậy chẳng khác nào là muốn rối loạn tam cương ngũ thường* . Thôn trưởng bị như vậy cũng thể phản bác câu. Cuối cùng thể làm gì khác hơn là để Bành nương tử ở nhờ trong nhà Xuân Sinh, nhờ vợ Xuân Sinh chiếu cố giúp cho, còn Bành tú tài bên này nhất định chậm rãi khuyên , có lẽ lâu lắm nhớ đến mẹ con Bành nương tử, khi đó lại phục hợp với nhau.”

      *Tam cương ngũ thường:https://vn.answers.yahoo.com/question/index?qid=20090811213729AAk3srE

      “Nhũ mẫu, bà cũng nghĩ là Bành nương tử thất trinh sao? Tất cả mọi người đều cho là như vậy sao? Có hay suy nghĩ kỹ chút, nếu như con mình ở trong tình huống đó, còn muốn mời đại phu đến cứu mạng ư ?”

      Nhũ mẫu chút do dự: “Ai lại đau lòng cho khuê nữ nhà mình, đương nhiên là cứu mạng người là quan trọng hơn. Chuyện này người trong thôn đều hiểu , cũng có ai thèm so đo, chỉ tiếc cho Bành nương tử gặp phải người chồng cổ hủ như Bành tú tài, Bành nương tử đúng là số khổ à .”

      Nội tâm Thủy U Hàn tràn đầy khoan dung, tuy rằng lễ giáo hại người, nhưng mà đại đa số trong lòng người vẫn còn thiện lương. đột nhiên nghĩ đến chuyện khác.

      “Nhũ mẫu, cái vị Âu Dương đại phu đó y thuật rất là cao minh sao, hơn nữa lại còn dám thẳng vào trong phòng sinh cứu sản phụ, phải nam nhân bước vào phòng sinh là muốn tẩu môi vận* ư, nếu như là đại phu khác chỉ sợ chịu giúp người ta đỡ đẻ .”

      * Tẩu môi vận: chạy trốn nhanh

      “Đúng à. Cái vị Âu Dương đại phu này ta nghe người trong thôn qua là người tốt. Đương nhiên đến y thuật cao, người này rất là thiện tâm, gặp bệnh nhân nghèo có tiền mua thuốc , có lúc tự bỏ tiền ra mua thuốc cho. Cũng có người danh tiếng của vị đại phu này tốt lắm ?”

      “Oh, là chuyện gì xảy ra.”

      Nhũ mẫu nhìn Thủy U Hàn chút, “Tiểu thư nên nghe chuyện này, miễn cho dơ cái lỗ tai.”

      Thủy U Hàn nghe theo, “Trong phòng chỉ có ta và nhũ mẫu, sao lại thể . Ta rất muốn biết, đại phu tốt như thế sao lại là danh tiếng tốt.”

      “Kỳ thực cũng thể là danh tiếng tốt. Mẹ Âu Dương đại phu nguyên lai là bà đỡ ở đây, chỉ có mình Âu Dương đại phu là con trai, có người bản lĩnh đỡ đẻ của Âu Dương đại phu là mười phần học ở mẹ mình, còn có bản lĩnh châm cứu, phụ khoa đều am hiểu. Có ít phụ nhân bị bệnh chữa được liền tìm , mà cũng chữa lành bệnh cho nhiều người, cũng có người đem ra để chuyện phiếm. ra người trong thôn cũng tin được, đến bây giờ cũng có ai có thể chỉ ra chuyện xấu mà Âu Dương đại phu làm .”

      Người nào lại đê tiện như thế, chắc mồ mã của y khắc lên mấy chữ tầm thường. từ cổ chí kim, chuyện như vậy xảy ra cũng nhiều.

      “Nhũ mẫu, chúng ta mau nấu canh gà cho Bành nương tử tẩm bổ , ta thấy ấy là đáng thương .”

      “Hảo, tiểu thư vẫn giống như trước kia đều dễ mềm lòng. Chỉ là , hải bá hình như cũng nguyện ý cho chúng ta thân cận với người ngoài, chuyện ngày hôm nay là do ông ấy lo lắng , nên biết ta làm nhũ mẫu lại biết cách chăm sóc sản phụ và hài tử . Ta vốn có suy nghĩ nhiều chỉ chiếu cố hồi Hải bá bảo ta nhanh trở về. hơn nữa, người trong thôn lại hỏi ta chuyển tới đây khi nào, Hải bá ta là họ hàng ở xa của ông ấy, đến đây để dưỡng bệnh, cần được tĩnh dưỡng. Đây phải là cho chúng ta thân cận với người ngoài sao.”

      “Nhũ mẫu nhìn ra rồi sao? Ta thấy mấy ngày qua, Hải bá đối xử với chúng ta so với trước tốt hơn chút. Chúng ta chỉ cần nấu canh gà rồi đưa cho Hải bá và cho ông ấy biết, ông ấy tự nhiên đưa đến cho bành nương tử.”

      “Dạ, lòng người đều là máu thịt, lâu nay mới gặp được người có tâm. biết trong phủ có ai nhắc đến tiểu thư nữa, bất quá mọi người có mắt, đều có thể nhìn ra điểm tốt của tiểu thư .”

      Mấy ngày tiếp theo, Thủy U hàn đều nghĩ ra biện pháp làm chút đồ ăn bổ dưỡng, chính mình ăn chút, còn lại đều đưa cho hải bá. Hải bá biết tâm ý của , đều đưa đến trong thôn, thái độ của ông đối với Thủy U Hàn càng thêm cung kính, cũng tranh nhau chăm sóc ruộng trồng rau.
      bornthisway011091, Andrenatinaphan thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :