1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Trùng sinh kiều thê vô địch - Mị Dạ Thuỷ Thảo (40/242)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      TRÙNG SINH KIỀU THÊ VÔ ĐỊCH

      Tác giả: Mị Dạ Thuỷ Thảo.
      Thể loại: đại, trùng sinh.
      Tình trạng sáng tác: hoàn.
      Độ dài: 242 chương + 1 kết.
      Edit + Beta: phuongquyen98.


      Giới thiệu

      Bạn bè xa lánh, cửa nát nhà tan, Lạc U sống hai mươi lăm năm mãi cho đến lúc chết nàng mới hiểu ở thế giới này người tốt với nàng rốt cuộc là ai. Nếu như có thể nàng muốn cứ như vậy chết , nàng còn chưa cảm ơn người đàn ông kia trong thời điểm nàng khó khăn nhất ra tay trợ giúp, vì nàng mà đồng ý khuynh gia bại sản, hi sinh tính mạng.

      Tại thời điểm nàng bị người ta đẩy từ tòa nhà cao hơn tám mươi tầng xuống, nàng tận mắt thấy người đàn ông ấy theo sát người mình. khắc đó, Lạc U tự với mình nếu như đời người có thể làm lại nàng nhất định đối xử tốt với người đàn ông này, nhất định để cho cuộc đời mình rơi vào thảm cảnh, nàng phải báo ơn và cũng phải báo thù.

      Trong nháy mắt rơi xuống đất, Lạc U cho rằng mình chết rồi nhưng trong chớp mắt nàng phát mình trở lại mười năm trước, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.

      Mê man, tỉnh ngộ, vui mừng. Thiên kim nhà giàu trong nháy mắt thay đổi. Đời này Lạc U xin thề nàng trả lại toàn bộ những người có lỗi với mình, cũng đem người đàn ông cùng thề sống thề chết với nàng đặt vào lòng mình mà thương.

      Diệp Vẫn Thần – con riêng của Diệp gia, đẹp trai lãnh khốc, tàn nhẫn vô tình, thông minh chia làm hai mặt đối lập, dĩ nhiên trước mặt người ngoài cực cao nhưng Lạc U ở trước mặt ngơ ngẩn, ngây ngốc như trung khuyển. Cho dù bị chủ nhân hung ác đá cước cũng chỉ có thể oan ức tiếp tục bảo vệ tốt chủ nhân chưa bao giờ phản bội.

      Diệp Vẫn Thần trong đời có quá nhiều u ám mà Lạc U chính là tia ánh sáng mặt trời duy nhất. Vì bảo vệ ánh mặt trời này đồng ý trả giá toàn bộ tính mạng của , tôn nghiêm của , tất cả những gì mà có.
      AikoNguyen, meolulu.ipu, Nguyen Loc Ha11 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1: Sống lại mười năm trước.

      Khi Lạc U tỉnh lại cảm thấy đầu cực kì đau đớn, loại cảm giác say đó làm cho nàng vừa cảm thấy quen thuộc vừa căm ghét. Nhưng ngoại trừ cảm giác say rượu ở bên ngoài dường như còn nhiều hơn thứ gì đó. Lạc U muốn đứng dậy nhưng cảm thấy toàn thân mình mệt mỏi, động cái nào cũng đều đau, mất công sức mở mắt ra nàng mới phát nơi này phải nơi mà mình biết.

      Trong phút chốc, Lạc U hốt hoảng, dường như suy nghĩ nơi này đến cùng là đâu, nhưng lập tức liền biểu lộ ra thái độ vô cùng kinh ngạc. Nàng nhớ rất ràng rằng mình bị người ta đẩy từ tòa nhà Kinh Hoa Đại Hạ cao tám mươi tám tầng, chẳng lẽ nàng còn chưa chết?

      “Tám mươi tám tầng”. Lạc U nhịn được lòng nhắc tới con số này. Nếu như từ cao như thế ngã xuống mà còn chưa có chết, nàng cảm thấy rằng mình còn là người.

      - Chị Tiểu U, chị rốt cuộc tỉnh rồi, có chỗ nào thoải mái sao, có cần tìm bác sĩ khám hay ?

      Ngay lúc Lạc U kinh ngạc, giọng nữ vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên. Lạc U đưa mắt nhìn tới, biểu kinh ngạc trong nháy mắt bị che lấp.

      - còn dám xuất trước mặt tôi, … .

      Lạc U giọng lạnh như băng im bặt , vẻ mặt bị che lấp cũng trở nên cổ quái, thể tưởng tượng nổi nhìn người phụ nữ trước mặt, có thể .

      - Chị Tiểu U, chị gì vậy? Chị làm sao? Có phải là khó chịu hay ? Chị cần lo lắng, bác sĩ chân trái của chị chỉ bị gãy xương, nghỉ ngơi mấy tháng liền có thể bình phục, để lại di chứng về sau.

      Người con an ủi, trong giọng biểu quan tâm. Chỉ là lời này nghe vào tai Lạc U làm cho nàng có cảm giác cực kì trào phúng. Vào lúc này Lạc U thừa nhận Hứa Quỳnh quan tâm nàng nhưng mười năm sau Hứa Quỳnh lại là người lòng dạ độc ác làm cho nàng thể tiếp nhận quan tâm này.

      Nhìn Hứa Quỳnh so với trong ấn tượng hình dáng còn non nớt rất nhiều, nhớ lại màn này giống như từng quen biết, Lạc U mới phát tình huống này kỳ lạ. Mười năm, nàng từng ở trong mười năm trước bị tai nạn giao thông nhưng quá mức nghiêm trọng chỉ là chân trái bị gãy xương. Khi tỉnh lại người nàng nhìn thấy đầu tiên là Hứa Quỳnh, đồng thời cũng là người chăm sóc nàng, cũng bởi vì tình cảnh đó nàng mới dần dần tiếp nhận người bạn này. Cho đến khi Hứa Quỳnh quyến rũ vị hôn phu của mình, đồng thời cùng nam nhân chết tiệt kia hợp mưu đối phó với nàng, nàng mới kinh ngạc phát mình có mắt tròng khi đem người này làm bạn bè tốt.

      Nếu như phải có đầy đủ lí trí, tại Lạc U hận thể cầm lấy con dao đưa tới trước mặt kết liễu Hứa Quỳnh. Có điều vào giờ phút này nàng còn có chuyện quan trọng hơn muốn làm .

      - Hôm này là ngày mấy?

      Lạc U cố gắng để cho giọng của mình bình thường, lạnh lùng mang theo phong thái của nữ hoàng kiêu ngạo, cao quý, chói mắt. Cho dù nằm giường bệnh cũng làm cho người ta có cảm giác vô cùng áp lực.

      Hứa Quỳnh lui về sau bước, có phần lấy lòng rằng: “Chị làm sao nhớ vậy, ngày hôm qua là sinh nhật của chị, hôm nay là ngày 23 tháng 11. Hôm qua chị uống nhiều như vậy còn đòi tự mình lái xe làm cho mọi người khiếp sợ nhưng cũng may có chuyện gì lớn nếu Tiểu Phong có thể lo lắng muốn chết rồi.”

      Nghe được ba chữ Tiểu Phong sắc mặt Lạc U thêm vài phần khó coi, trong ánh mắt phẫn hận, vẻ mặt gần như nhịn được biểu ra. May mà nàng luôn luôn khống chế tốt tâm tình của mình, chỉ nhàn nhạt đáp tiếng.

      Bên ngoài Lạc U biểu rất lạnh lùng, Hứa Quỳnh cũng có hoài nghi nhiều. Vị tiểu công chúa Lạc gia Lạc U này luôn luôn đều như thế, lạnh nhạt, bá đạo, mạnh mẽ. Mọi người đều tôn thờ đưa nàng làm công chúa, nơi này còn dám thêm cái gì. Nhưng thực tế, vào giờ phút này trong lòng nàng vô cùng bình tĩnh, nàng nhớ tai nạn giao thông mười năm trước cũng chính là ngày sinh nhật của mình, tình cảnh ấy đều giống nhau. Sau đó suy nghĩ cẩn thận, Lạc U khỏi suy đoán ra kết luận vô cùng kinh người.

      Nàng chết rồi nhưng cũng có chết, biết bởi vì nguyên nhân gì nàng trở lại mười năm về trước, khoảng thời gian mà mình vừa vừa hận, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.

      - Chị Tiểu U chị sao chứ, có chỗ nào khó chịu hay , có đói bụng em mua cho chị ít đồ ăn.

      Hứa Quỳnh nhìn Lạc U lời nào có chút bất an hỏi, tuy rằng giọng tận lực quan tâm nhưng trải qua đời Lạc U có thể nghe ra trong đó có mùi vị nịnh nọt. Hóa ra cái gọi là bạn tốt cũng chỉ là người nịnh nọt mà thôi, đáng thương cho chính mình vậy mà cảm thấy Hứa Quỳnh đơn thuần, nhìn lầm nhiều năm như vậy.

      - có chuyện gì, em trở về .

      Lạc U muốn báo thù, nàng có quên chính mình trước khi chết qua những câu kia nhưng vào giờ phút này nàng cảm thấy rất mệt mỏi, đầu và toàn thân đau đớn. Vừa chết lại vừa trùng sinh, mọi thứ đều có chút mê man, trước hết nàng vẫn nên yên tĩnh nghiêm túc suy nghĩ lại.

      - Chị Tiểu U đây là điện thoại di động của chị, em vốn là muốn liên lạc với người nhà chị nhưng điện thoại có mật mã, em có cách nào liên lạc được. Nếu em chờ người nhà của chị đến, chị bị tổn thương ở chân, hành động tiện, em định ở lại chăm sóc chị.

      Hứa Quỳnh trao điện thoại di động cho Lạc U, với vẻ mặt có chút lấy lòng.

      - cần, chị liên hệ, em , đừng quấy rầy chị nghỉ ngơi.

      Lạc U tiếp nhận điện thoại nhưng có ý tứ gọi, trái lại giọng lạnh thêm hai phần, nhìn Hứa Quỳnh bằng ánh mắt lạnh lẽo làm cho Hứa Quỳnh căn bản dám thêm câu gì, câu tạm biệt rồi nhanh chóng rời . xa phòng bệnh rồi mới dám hô hấp.

      Cho dù mười năm trước Lạc U chỉ có mười lăm tuổi nhưng loại khí chất cao quý của nữ hoàng kia cũng phải người bình thường có thể so sánh được. Huống chi lúc Lạc U hai mươi lăm tuổi, nếu có xảy ra chuyện phản bội kia, Lạc U hoàn toàn xứng đáng là nữ hoàng của kinh đô, phong hoa tuyệt đại gì sánh kịp.

      Lạc gia là đại gia tộc, bốn đời đều giống nhau, quân chính thương hắc đều trải qua. Lạc U hoàn toàn xứng đáng là thiên kim thế gia, toàn bộ Trung Quốc cùng nàng so sánh đủ mười vị tiểu thư. Chính là tuổi của nàng so với vài người lớn tuổi hơn, những người trong phạm vi ấy cũng tôn trọng gọi nàng tiếng chị Tiểu U. Thân phận Lạc U đặt tại nơi đó, làm cho những người khác phải cúi đầu.

      Hứa Quỳnh sau khi rời , Lạc U cũng có liên lạc với người nhà, mà là bên vừa ngắm nghía điện thoại bên vừa suy nghĩ, điện thoại biểu ngày chứng thực suy đoán của nàng. Quả nhiên, nàng trở về mười năm trước, chuyện như vậy làm Lạc U nghi hoặc, mê man chút nhưng nhiều hơn là hưng phấn. Nàng vốn phải là người yên ổn, tính tình cũng phải là tốt, người đắc tội với nàng cũng có kết quả tốt. Huống chi làm nàng trở nên thê thảm như vậy, nàng tuyệt đối buông tha.

      Lạc U nghĩ đến những việc trước khi chết mình trải qua, vị hôn phu Trịnh Nghị Phong với người bạn tốt Hứa Quỳnh cùng nhau phản bội, gia tộc bị các thế lực chèn ép đến nguy cấp, đám bạn bè xung quanh người nào đồng ý cứu viện, bản thân nàng ít tin tức cũng bị người ác ý bôi đen. Kiếp trước, nàng ở trong thế giới giải trí, gia thế, tướng mạo, thực lực đều có cả. Vốn là thuận buồm xuôi gió, cho dù ở quốc tế cũng có chút ít danh tiếng nhưng cuối cùng bởi vì các loại scandal mà làm cho sứt đầu mẻ trán. Cuối cùng bị tên chết tiệt Trịnh Nghị Phong tự tay đẩy từ tòa nhà Kinh Hoa Đại Hạ rơi xuống, tất cả làm cho nàng phẫn hận dứt. Nhưng mà nghĩ đến tình cảnh trước khi chết, lại lần nữa tránh khỏi nghĩ đến người đàn ông kia cũng đồng thời theo nàng nhảy xuống.

      Diệp Vẫn Thần, kiếp trước bị nàng kêu là nam nhân biến thái hơn mười năm, bị nàng căm ghét đến trong xương, bị nàng bắt nạt chửi rủa, thậm chí là chèn ép. Tuy rằng ở trong vòng nhất lưu đại thiếu cũng bị nàng bắt nạt đến mức thê thảm, nàng còn công khai tuyên bố nơi mà nàng xuất cho phép Diệp Vẫn Thần ở đó. Hơn nữa bởi vì có liên quan đến nàng, bạn bè của Diệp Vẫn Thần rất ít, mọi người đều bài xích , cuộc sống của vị đại thiếu gia như quả là thê thảm.

      Ngay cả nàng cũng hiểu tại sao mình lại đối xử với Diệp Vẫn Thần như vậy, cho dù bây giờ nghĩ lại, Lạc U cảm thấy mình làm cũng phải là quá đáng, bởi vì người đàn ông này là có chút biến thái.

      Lạc gia cùng Diệp gia xem như là quan hệ nhiều đời, dù sao phạm vi lớn như vậy ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy. Dù sao thân phận của người lớn gần giống nhau, đám con nít đều xấp xỉ tuổi nhau, như vậy tự nhiên cũng cùng nhau. Mà nàng cùng Diệp vẫn Thần tuy rằng cách biệt hai tuổi, nhưng từ lúc bắt đầu tiểu học là bạn cùng lớp.

      Lạc U rất thông minh nhưng cũng có dự định nhảy lớp, sở dĩ học cùng lớp là do Diệp Vẫn Thần có vấn đề, ràng lớn hơn Lạc U hai tuổi nhưng vẫn lưu ban chờ Lạc U. Sau đó trong sáu năm học tiểu học theo Lạc U như hình với bóng, quả thực chính là tiểu tùy tùng theo sát nàng.

      Lúc đó Lạc U hài lòng với tiểu tùy tùng này, gia thế, bối cảnh cùng nàng phân cao thấp, dáng vẻ cũng đẹp trai, tuy rằng lưu ban nhưng rất thông minh giống như người bình thường, chương trình sơ trung đều tự học. Hơn nữa ngày thường trước mặt nàng đều chăm sóc chu đáo, giúp nàng cầm cặp sách, làm bài tập, quét tước vệ sinh lớp học giúp nàng, chuẩn bị cơm trưa. Hễ là có thể vì nàng đều làm, làm cho nàng thỏa mãn thôi, hai gia đình còn đùa bọn họ là thanh mai trúc mã, thiếu chút liền định cho bọn họ hôn ước.

      Thế nhưng vào ngày nào đó tình huống như vậy xảy ra có chút biến hóa, đó là vào thời điểm mùng hai (Tết nguyên tiêu + Lễ tình nhân), nàng cùng Diệp Vẫn Thần vẫn là bạn học cùng lớp, hơn nữa còn ngồi cùng bàn. Tuy rằng nàng lúc ấy chỉ hơn mười tuổi nhưng được công nhận là hoa khôi của trường, rất nhiều bạn trai đều đưa thư tình cho nàng. Nàng đương nhiên nhận những thứ như vậy nhưng cũng từ chối quá khó coi, chỉ là hờ hững kiêu ngạo qua, chưa bao giờ đem chuyện như vậy để trong lòng.

      Thế nhưng nàng để ý có nghĩa là người khác để ý, nàng hiểu tình huống đó nhưng Diệp Vẫn Thần lại lặng lẽ làm rất nhiều chuyện. Đặc biệt là mùng hai năm đó bị nàng tại chỗ bắt gặp được… .
      Phong Vũ Yên, thuyt, minhminhle8 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2: Câu chuyện trong rừng cây.


      tình xảy ra trong rừng cây của vườn trường, rừng cây này là nơi ai quản lí, hút thuốc, đánh nhau, chuyện đương, hễ là có việc vượt quá giới hạn đều xảy ra ở đây chỉ cần quá phận quá đáng, trường cử người đến quản. Ngày thường, Lạc U đều thích những nơi như thế này, nàng có bệnh thích sạch cường độ thấp, thân thể lúc nào cũng tràn đầy sức sống, nàng thích môi trường dơ bẩn, bừa bãi. Đối với thuốc lá, rượu bia lại càng căm ghét, vì lẽ đó dường như nàng chưa bao giờ đến rừng cây này.


      Tuy vậy có rất nhiều chuyện đều ngoài ý muốn, lúc đó Lạc U cũng cố ý gần mảnh rừng kia. Vốn là sau khi tan học nàng muốn trực tiếp về nhà, tiểu tùy tùng Diệp Vẫn Thần như trước đưa nàng lên xe của nàng nhưng xe mở lâu, nàng liền phát điện thoại của mình bỏ quên trong phòng học lúc đó liền lấy. Ngay khi nàng lấy điện thoại xong chuẩn bị về nhà, lại đột nhiên thấy Diệp Vẫn Thần cùng đám người hướng về rừng cây .


      Lạc U có bệnh thích sạch , vì liên quan đến tiểu tuỳ tùng Diệp Vẫn Thần cũng có chút ít sạch . Uống rượu, hút thuốc đương nhiên là cho phép, đánh nhau cũng bị Lạc U cấm, cho nên lúc này Lạc U rất tức giận liền theo. Nàng muốn nhìn chút tiểu tùy tùng rất hay nghe lời sau của nàng làm những gì.


      Nàng đứng sau rừng cây nhìn những việc làm của Diệp Vẫn Thần rất là ràng. Diệp Vẫn Thần mang theo đám người bao vây nam sinh có chút quen mắt, nam sinh kia chính là học sinh của lớp bên cạnh. Sở dĩ có chút quen mắt là bởi vì trước đây lâu nàng nhận được lá thư tình của người này. Diệp Vẫn Thần đầu tiên kêu người đem nam sinh này đánh trận, sau đó giọng lạnh lẽo liền uy hiếp.


      - Lạc U phải người mà mày có thể thích, mày cũng xứng viết thư tình cho ấy, nếu như để tao phát mày còn mơ mộng hão huyền, tao nhất định để mày hối hận khi đến trường.


      Lạc U từ trước đến nay chưa gặp qua Diệp Vẫn Thần hung ác lãnh khốc như thế, mặt nàng cảm giác như bị lừa dối, sau đó là cực kì phẫn nộ. Nàng vẫn tưởng Diệp Vẫn Thần là tùy tùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, quan tâm nhưng tại sau lưng nàng tiểu tùy tùng làm ra những chuyện như vậy. Uy hiếp, đánh đập người theo đuổi nàng, dựa vào cái gì mà làm như thế?


      Lạc U rời khỏi thân cây ngăn Diệp Vẫn Thần lại, Diệp Vẫn Thần có chút kinh hoảng nhìn chăm chú, nàng giương tay liền đánh Diệp Vẫn Thần các tát, sau đó giọng điệu vô cùng lãnh khốc : “ Diệp Vẫn Thần dựa vào cái gì mà quản việc của tôi, có phải cũng thích tôi? rốt cuộc là cái gì chứ, chỉ là đứa con riêng thôi. Nếu như phải tôi cho theo tôi, xách giày cho tôi cũng xứng.”


      Lạc U kiêu ngạo cũng do được nuông chiều từ bé, có người nào làm trái ý nguyện của nàng, cũng có người nào xem được ở trong mắt nàng. Ngoại trừ gia thế bất thường ai bằng, nàng còn thông minh vượt qua những người bình thường . Mặc dù những chuyện nàng gặp qua bao giờ quên được có chút khoa trương nhưng từ đến lớn bất luận là thi cái gì nàng đều đứng thứ nhất, như vậy nàng có cũng có đầy đủ vốn để kiêu ngạo. Cho nên nàng có đem người nào để trong mắt, cho dù Diệp Vẫn Thần cũng như thế.


      Thực ra bây giờ suy nghĩ chút, chính mình vào lúc ấy ngây thơ. Chính mình tài giỏi làm được cái gì, nàng có thể dễ dàng học được bất cứ thứ gì, có thể ung dung lấy được ba bốn học vị nhưng nàng vẫn có cách nào nhìn thấu được lòng người. Người lòng dạ luôn đối tốt với nàng lại bị nàng mắng hơn mười năm, những suy nghĩ đều quan tâm đến nàng, thực là có chút buồn.


      Chuyện xảy ra trong rừng cây làm Lạc U rất tức giận nhưng cũng phải là nguyên nhân để Lạc U xem Diệp Vẫn Thần là người đàn ông biến thái. Chính mình mắng Diệp Vẫn Thần nàng cũng cảm thấy khó nghe, vốn tưởng rằng Diệp Vẫn Thần tức giận nhưng nghĩ tới phản ứng đầu tiên của là xin lỗi nàng.


      - Xin lỗi, tôi sai rồi. Nếu như em thích tôi làm như vậy, sau này tôi bao giờ làm. Tôi xin thề, em đừng có tức giận được hay , tôi thực làm những việc như thế này nữa.


      Bây giờ Lạc U vẫn còn nhớ tới lúc đó Diệp Vẫn Thần mang vẻ mặt lo sợ cầu xin nàng. Nếu như tại, nàng có thể cảm thấy cảm động, dù sao trải qua nhiều chuyện như vậy nàng cũng học được cách quý trọng tình cảm. Nhưng khi đó nàng chỉ cảm thấy người đàn ông này có khí phách, thậm chí còn xem thường. Dù sao lúc ấy người nịnh hót nàng có quá nhiều.


      Trong lòng Lạc u xem thường, biểu càng trở nên kiêu ngạo, giương tay chính là cái tát vào má Diệp Vẫn Thần, sau đó liền xoay người muốn rời khỏi. Thực ra lúc đó nàng cũng có tức giận như vậy . Nếu như có chuyện sau đó qua mấy ngày nàng cũng tha thứ cho Diệp Vẫn Thần. Dù sao tiểu tùy tùng này cũng làm cho nàng tương đối hài lòng. Nhưng mà tình sau đó làm cho mối quan hệ của Lạc U và Diệp Vẫn Thần tới con đường khác.


      Diệp Vẫn Thần cho rằng Lạc U muốn rời khỏi. Thậm chí còn cho rằng Lạc U bao giờ tha thứ cho mình. Trong lúc sợ hãi nghĩ ngợi nhiều, đưa tay liền kéo Lạc U quay lại. Lạc U bị kéo bất ngờ có đứng vững, lập tức muốn ngã. Diệp Vẫn Thần phản xạ nhanh nhẹn liền ôm Lạc U vào trong lòng, kết quả là hai người đồng thời ngã mặt đất, Diệp Vẫn Thần ở dưới, Lạc U ở .


      Lạc U rất tức giận, phản xạ đầu tiên là giãy dụa muốn đứng dậy nhưng trong quá trình giãy dụa, Lạc U đột nhiên phát việc làm nàng vô cùng căm ghét. Nàng nằm dưới thân đàn ông dĩ nhiên có phản ứng, cái vật cứng nóng rực kia dán chặt đùi của nàng.


      - là người biến thái sao? Vào lúc này lại còn động dục. Diệp Vẫn Thần, chết .


      Lạc U thẹn quá thành giận, lúc chuyện đồng thời đưa chân lên đạp chỗ đó của Diệp Vẫn Thần. Sắc mặt của Diệp Vẫn Thần liền trắng bệch, cả người cuộn tròn đất, chật vật được.


      Từ Lạc U được học ít võ thuật, chân này dùng đến mười phần sức mạnh. Mãi cho đến khi nàng rời , Diệp Vẫn Thần cũng có thở gấp, cũng thêm lời gì.


      kiện kia qua , ngày thứ hai trước mặt bạn học cả lớp Lạc U đem Diệp Vẫn Thần từ vị trí ngồi cạnh mình xuống góc bên trong lớp học. Đồng thời vô cùng hung hăng buông lời, nếu như Diệp Vẫn Thần muốn ngồi ở chỗ đó cút ra khỏi lớp này.


      Sau đó Diệp Vẫn Thần tìm nàng nhiều lần để giải thích nhưng mỗi lần phải là nàng đánh cũng là mắng chửi , ra tay càng ngày càng nặng, tiếng mắng chửi càng ngày càng khó nghe. Căn bản cũng cho Diệp Vẫn Thần có bất kì cơ hội để giải thích, dần dần Diệp Vẫn Thần cũng trở nên im lặng, chỉ có thể nhìn nàng từ xa.


      Trong mười năm đó, Lạc U vẫn thể tha thứ cho Diệp Vẫn Thần. Mỗi lần nhắc tới đều thay bằng từ biến thái, hoàn toàn đem xua đuổi trong phạm vi của nàng. Mãi cho đến khi Lạc gia có chuyện, nàng mới lần nữa nhìn thẳng vào tồn tại của người đàn ông này.

      Chương 3: Nàng đều mưu tính tất cả.

      Lạc U hai mươi lăm tuổi, gia thế cường đại, dung mạo xinh đẹp, tài hoa hơn người, toàn bộ xã hội thượng lưu đều công nhận nàng là đệ nhất công chúa, trong thế giới giải trí hoàn toàn xứng đáng là nữ hoàng. Vào lúc ấy, nàng cho rằng đời này nàng và Diệp Vẫn Thần có bất cứ quan hệ gì nhưng ở trong lúc tất cả những thứ này đều thay đổi.

      Lạc gia thất thế, bạn bè xa lánh, các loại scandal liên quan đến nàng đêm bay đầy trời. nàng là dựa vào gia thế hạng nhất, nàng cuộc sống riêng hỗn loạn, vị hôn phu chết tiệt kia nhân cơ hội giải trừ hôn ước với nàng, bạn thân trở thành vị hôn phu mới của . Tất cả những chuyện như vậy đột nhiên phát sinh, làm cho Lạc U chút thời gian phản ứng cũng có, nàng như từ đàn thần (đàn tế thần linh) rơi xuống.

      Kỳ thực ngay cả như vậy Lạc U cũng tuyệt vọng, nàng phải là bình hoa, cũng phải lầ dựa vào bề ngoài của nữ nhân để kiếm sống. Lạc gia tuy rằng thất thế, những người thường ngày vẫn gọi là bạn bè càng bỏ đá xuống giếng nhưng nàng cũng có đầy đủ năng lực để đứng dậy lần nữa. Chỉ là nghĩ đến, tên vị hôn phu kia lại đem nàng từ lầu đẩy xuống.

      Trước đây lâu Lạc U chết, nàng cũng biết ít tin tức, Diệp Vẫn thần dùng hết tất cả các phương pháp để cứu Lạc gia, vì nàng lam rất nhiều chuyện. Diệp gia mặc dù là thế gia nhà giàu nhưng Diệp Vẫn Thần là đứa con riêng được sủng ái. Sau khi quan hệ với Lạc U xấu , càng có ai chú ý đến tồn tại của , chính là ở Diệp gia cũng bị nhiều chèn ép. Nhưng Diệp Vẫn Thần phải là người bình thường, dựa vào thủ đoạn cường hãn cùng đầu óc khôn khéo, dựa vào chính mình tạo dựng nghiệp. Lão đại của hắc đạo, thương gia thành công, tài sản của liệt kê ra cũng là con số lớn nhưng vì trợ giúp Lạc gia chính mình suýt nữa bị phá sản. Sau đó chút do dự theo Lạc U từ toà nhà cao tầng nhảy xuống.

      Lần thứ hai nghĩ đến quá khứ trước kia, tâm tình khỏi trở nên trầm trọng. Nàng có chết mà lại trở về mười năm trước, nàng bây giờ mười lăm tuổi mới vừa bước vào cao học. Diệp Vẫn Thần với nàng vẫn là bạn cùng lớp, mà cái tên Trịnh Nghị Phong chết tiệt kia cùng Hứa Quỳnh đều là bạn cùng lớp với nàng. Chỉ là vào lúc này Trịnh Nghị Phong cũng chỉ là người theo đuổi Lạc U, tuy rằng thân phận gia thế rất đáng gờm, nhưng cũng được Lạc U nhìn ở trong mắt.

      Vì sao Lạc U cùng Trịnh Nghị Phong đính hôn? Kỳ thực cũng phải nàng thích người đàn ông này, chỉ là nàng ở cái tuổi đó, Trịnh Nghị Phong lại theo đuổi nàng hơn mười năm. Thân phận, gia thế của cả hai đều khá tương xứng, các trưởng bối đều cảm thấy thích hợp. Sau khi suy nghĩ nàng liền đáp ứng rồi đính hôn nhưng ngờ những thứ đều là mưu. Trịnh Nghị Phong với Trịnh gia liên hợp với các đại gia tộc lớn khác chèn ép Lạc gia, quan hệ thông gia với Lạc gia đều do Trịnh gia dùng thủ đoạn làm tan rã. Bây giờ nghĩ lại tất cả đều cảm thấy có chút buồn cười.

      Nhưng vào lúc này điện thoại đột nhiên rung lên, Lạc U liếc nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt trở nên cổ quái. Người gọi là Diệp Vẫn Thần, người đàn ông làm cho nàng có cảm giác phức tạp nhất. Nếu là căm ghét, sau khi trải qua sinh tử nàng sao có thể hung ác đối với người đàn ông vì nàng mà hi sinh hết thảy. Nhưng nếu thích, Lạc U cũng cảm thấy quá thực tế. Dù sao căm ghét nhiều năm như vậy cũng phải bởi vì đối phương trả giá bao nhiêu nhất định chuyển thành thích.

      Hiếm thấy Lạc U do dự trong chốc lát, liền nhấc điện thoại. Nàng nhớ tới đời trước, nàng có nghe cuộc gọi này. Nhưng tại nàng sống lại, tất cả đều thay đổi, kết quả bi thảm vẫn nên để cho những người kia.

      - Tôi là Lạc U.

      Điện thoại được kết nối hai giây sau đó, Lạc U cố gắng để giọng mình bình thản .

      Phía bên kia dường như sững sờ giây lát mới phản ứng được, giọng ràng lo lắng yên, vội vã rằng : “Em, em sao rồi ? Tôi nghe em xảy ra tai nạn giao thông, em có chuyện gì là tốt rồi. Tôi quấy rầy em nghỉ ngơi, tạm biệt.”

      thanh của Diệp Vẫn Thần rất có sức hút, mặc dù có chút bất an nhưng vẫn lộ ra ôn nhu. Lạc U nghe được trong tai vừa quen thuộc vừa xa lạ.

      ngoài ý muốn của Lạc U, Diệp Vẫn Thần vẫn phản ứng như thế này. Người đàn ông này trước mặt người ngoài đều mang dáng vẻ lạnh lùng, trong hắc đạo thủ đoạn tàn nhẫn, lãnh khốc vô tình. Nhưng bất kể là lúc nào ở trước mặt nàng, người đàn ông này đều cư xử giống như thế.

      Lạc U có cúp điện thoại mà đầu dây khác người đàn ông tạm biệt cũng có cắt đứt. Trong lúc đó hai người đều trầm mặc, Lạc U suy nghĩ chuyện khác nên trong lúc nhất thời quên phản ứng. Mà Diệp vẫn Thần lại cẩn thận cảm thụ loại cảm giác kì diệu này, bất cứ lúc nào cũng chưa từng chủ động cắt đứt cuộc trò chuyện với Lạc U, lúc trước có, tại lại càng . Đối với , Lạc u đồng ý chuyện với cũng là việc vô cùng hiếm thấy.

      Qua nửa phút, Diệp Vẫn Thần nhịn được liền mở miệng : “Tiểu U, em…em có khoẻ ?”

      Kỳ thực lúc này Diệp Vẫn Thần nghĩ, Lạc U có phải đem điện thoại ném qua bên rồi , chỉ là quên tắt cuộc gọi thôi. Nhưng ngay cả như vậy, Diệp Vẫn Thần vẫn nỡ tắt, rất muốn nghe giọng của Lạc U. Ngoại trừ mắng , Lạc U lâu chuyện với .

      - Tôi được tốt, chân trái gãy xương nằm ở bệnh viện, ai chăm sóc.

      Lạc U suy nghĩ chút mới bình thản trả lời. Nàng trước khi chết từng , nàng nhât định báo đáp người đàn ông này, mà tại nàng sống lại cũng nên tuân thủ lời hứa kia. Đối với Diệp Vẫn Thần, Lạc U cũng biết ràng đối phương muốn chính là cái gì. Người này tâm tâm niệm niệm cũng chỉ có nàng, nàng có thể cho được tình nhưng ở phương diện khác nàng cũng quá keo kiệt. Mà bước đầu tiên chính là cho phép tới gần mình.

      Đầu dây bên kia nhất thời trầm mặc, đối phương dường như suy nghĩ ý nghĩa câu của Lạc U. Lạc U là thiên tài thông minh cực cao, tương tự Diệp Vẫn Thần cũng là tinh trong tinh . Nếu như ám chỉ như vậy còn chưa , như vậy cũng lăn lộn được trong cuộc đời nhưng Diệp Vẫn Thần căn bản tin tưởng được suy đoán của chính mình.

      - Lời này của em là có ý gì ?

      Giọng của Diệp Vẫn Thần có chút run, bên trong giọng dường như còn mang theo tia nghẹn ngào. Ý tứ của Tiểu U đúng là như tưởng tượng sao ? Thế nhưng làm sao có khả năng. Nàng căm ghét chính mình nhưu vậy, làm sao có thể cho phép mình tiếp cận nàng ?

      - Bệnh viện Kinh Cửu, phòng bệnh tự mình tra . Nếu như trong vòng tiếng đến, vậy cũng đừng xuất trước mặt tôi nữa.

      Dứt lời Lạc U liền cúp điện thoại, tuy rằng giọng vẫn lạnh nhạt nhưng khoé miệng vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Kiếp trước bị tai nạn giao thông nàng là chủ động gọi điện thoại kêu người hầu đến chăm sóc. Còn Lạc gia, người thân đều có ai rãnh rỗi, xem như là đến nhìn nàng cũng thể chăm sóc nàng. Nhưng đời này, tất cả đều giống nhau, thiếu nợ nàng đến cùng cũng phải trả. Còn nàng nợ, nàng cũng cố gắng trả lại nhưng cho đến giờ phương thức cụ thể ra sao nàng vẫn còn phải tính toán.
      Last edited: 27/12/14
      Phong Vũ Yên, ly sắc, thuyt11 others thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 4: Xem như là tha thứ có phải hay ?


      Lúc Diệp Vẫn Thần xuất trước mặt Lạc U, thời gian chỉ trôi qua 30 phút, nhưng cho dù thời gian đầy đủ Diệp Vẫn Thần vẫn mồ hôi đầm đìa, dáng vẻ thở hồng hộc.

      - Tiểu U.

      Diệp Vẫn Thần vào phòng bệnh, kêu tiếng nhàng, nhưng đứng cạnh cửa chứ có bước tới gần.

      phải muốn tới gần mà là dám. Cho đến tận bây giờ cũng xác định được vì sao Lạc U lại cho đến đây. tuyệt đối cho rằng Lạc U có người chăm sóc mới tìm đến chính mình. Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có khả năng, chính là tâm tình của Lạc U tốt, có lẽ muốn tìm mình để trút giận.

      Mặc cho đánh, mắng, đây là tình trạng mà Diệp Vẫn Thần ở trước mặt Lạc U hai năm qua. sợ đau, cũng sợ bị nhục nhã nhưng sợ ánh mắt căm ghét và lạnh lẽo của Lạc U, làm cho có cảm giác muốn nghẹt thở. Huống chi, so với thống khổ của chính mình, Diệp Vẫn Thần càng thêm muốn bởi vì mình mà làm hỏng tâm tình của Lạc U. Cũng là sau đó Diệp Vẫn Thần rất ít chủ động tìm Lạc U, chỉ là ở trong bóng tối im lặng nhìn Lạc U.

      Lúc Diệp Vẫn Thần sáu tuổi nhìn Lạc U bốn tuổi, vào lúc ấy mang loại bệnh gọi là độc “Lạc U”. Mà loại chất độc này phản ứng cũng càng ngày càng kịch liệt. Mà lúc đó cũng biết thích là cái gì, liền thích đứa bé quá mức tinh xảo tên Lạc U này. Vì Lạc U mà đợi hai năm sau mới học. Sau đó ở bên cạnh Lạc U, vì Lạc U có thể làm tất cả, cũng chỉ có thể làm Lạc U vui vẻ.

      Lúc này Lạc U nhìn Diệp Vẫn Thần. Trong ấn tượng mười năm trước, Diệp Vẫn Thần điểm cũng thay đổi. Chỉ có mười bảy tuổi mà người Diệp Vẫn Thần cao đến 1m80, mày kiếm mắt sao, sóng mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ nhếch lại lộ ra vẻ quyến rũ. Chẳng trách lại có nhiều thích , thực hình dáng này quá mức mê hoặc, bởi vì lúc trước căm ghét mới có để ý tới.

      - Ta đói.

      Lạc u nhìn Diệp Vẫn Thần, giọng điệu tự nhiên .

      Diệp Vẫn Thần sửng sốt chút mới phản ứng được, có chút sững sờ rằng : “Vậy tôi mua cho em.”

      Diệp Vẫn Thần xong liền chạy ra ngoài phòng bệnh nhưng sau phút liền trở lại, có chút xấu hổ hỏi : “Tiểu U, em muốn ăn gì ?”

      Lạc U có chút buồn cười, người đàn ông trước mặt này hơi đỏ mặt vì xấu hổ làm cho Lạc U cảm thấy đáng . rất nghi ngờ tại sao trước đây mình lại chán ghét người đàn ông này như vậy.

      - Ăn cháo , gần trường học có chỗ bán đó.

      - Cháo tổ yến hay cháo nấm hương ? Lại thêm vài món nữa, em bị thương, cần ăn nhiều chút mớicó nhiều dinh dưỡng.

      cần Lạc U tên Diệp Vẫn Thần liền biết Lạc U là nhà hàng nào. Đối với khẩu vị của Lạc U, Diệp Vẫn Thần thể quen thuộc hơn được. Liên quan đến Lạc U dù là dấu vết cũng bao giờ quên.

      - Cháo nấm hương , còn lại chính tự sắp xếp.

      - Được, vậy tôi đây.

      Diệp Vẫn Thần cẩn thận đóng kĩ cửa, liền vội vã chạy ra bệnh viện. dùng thời gian nửa giờ từ trường học để chạy đến bệnh viện, Lạc U câu thứ hai liền quay lại chỗ trường học. Thậm chí hề nghĩ đến tại sao Lạc U sớm là muốn ăn cháo ở gần trường, chỉ nghĩ đến Lạc U thích ăn cái gì. Hi vọng mình mua nhanh chút, thể để Lạc U đói bụng.

      Lần thứ hai trong phòng bệnh còn mình Lạc U nhưng Lạc U cảm thấy phòng bệnh dường như ấm áp hẳn lên, khoé miệng lên nụ cười rung động lòng người. Tuy rằng bị thương nhưng tâm tình lại tốt đến kì lạ. Việc nặng đời, lần thứ hai nhìn thấy nam nhân ngốc hề này, tâm tình giống nhau, Lạc U cảm thấy thế giới này tốt đẹp biết bao.

      Lúc trở về Diệp Vẫn Thần đầu đầy mồ hôi, dáng vẻ thở hồng hộc như lúc ban đầu. Trong tay mang theo đống đồ ăn bày ra trước mặt Lạc U, sau đó mới cẩn thận từng li từng tí hỏi : “Tiểu U, tôi dìu em ngồi dậy ăn thức ăn được chứ ?”

      Lạc U nằm ở giường nhìn Diệp Vẫn Thần bận rộn. Nghe Diệp Vẫn Thần hỏi như thế liền khe khẽ gật đầu. thích người khác đụng chạm đến mình, dù là cha mẹ cũng như thế. Diệp Vẫn Thần đương nhiên cũng biết thói quen của nhưng lúc nhìn thấy Lạc U đáp ứng, Diệp Vẫn Thần vui vẻ đến mức muốn nhảy lên.

      Rất nhiều người lúc mất mới biết quý trọng, cho dù Diệp Vẫn Thần quý trọng từng li từng tí thời gian ở bên Lạc U nhưng khi bị Lạc U bài xích mới biết ra bị Lạc U căm ghét lại đau khổ như vậy.

      Diệp Vẫn Thần tay run run, cẩn thận đem Lạc U ngồi dậy, sau đó mới điều chỉnh vị trí thích hợp của bàn ăn để lạc U chỉ cần đưa tay liền có thể gắp nhiều món ăn. Còn mang theo nụ cười đứng ở bên. Trong lòng mừng như điên cách nào áp chế được khi Lạc U cho tiếp cận . Hai năm qua, mỗi giờ mỗi phút đều cầu mong chỉ có thế thôi.

      Diệp Vẫn Thần mua rất nhiều đồ ăn, ngoại trừ cháo nấm hương còn chuẩn bị rất nhiều món điểm tâm khác như sủi cảo tôm, bánh bao gạch cua, bánh hấp có nhân đều dùng lồng hấp vô cùng tinh xảo mà đựng. Ba, năm người Lạc U còn chưa ăn hết huống chi có mình Lạc U.

      - Ngồi xuống cùng ăn .

      Lạc U có nhìn Diệp Vẫn Thần xong liền bắt đầu ăn.

      Diệp Vẫn Thần sửng sốt chút mới phản ứng được lời Lạc U , mở miệng dường như muốn điều gì nhưng cuối cùng vẫn . cẩn thận ngồi ở bên giường, yên tĩnh bắt đầu ăn, phát ra chút thanh nhưng hốc mắt của lại lặng lẽ đỏ.

      Con trai được rơi lệ, tự với mình được vô dụng như vậy. Nếu như ở trước mặt Lạc U khóc, nhất định làm cho Lạc U căm ghét mình. Nhưng vẫn có giọt nước mắt xuống cánh tay cầm đồ ăn của .

      Sáu tuổi bắt đầu thích, mười năm cẩn thận bảo vệ, hơn hai năm chịu đựng đau khổ, đòi hỏi thực nhiều. chỉ hi vọng ở bên cạnh dù là vị trí nhất. Dùng năng lực của chính mình bảo vệ để luôn nở nụ cười rực rỡ. Cho dù hai năm qua bị đánh, bị mắng, bị căm ghét, cũng thay đổi dù chỉ là chút tâm ý của mình. Trong lòng , trong mắt đều chỉ có mình .

      “Người ta khoẻ mạnh, tôi liền trời nắng”. Đối với Diệp Vẫn Thần câu này có thể miễn cưỡng hình dung tâm tình của đối với Lạc U. dám ước mong quá cao, cho dù thống khổ cũng với mình chỉ cần Lạc U khoẻ mạnh, đau khổ của cũng là cái gì. Thế nhưng vào giờ phút này câu của Lạc U lại làm cho phát . Hoá ra mong muốn của qua nhiều. Mong có thể đến gần , ở khoảng cách gần bảo vệ , những mong muốn này đều như giấc mộng chiêm bao.

      Diệp Vẫn Thần rất muốn hỏi câu : “Tiểu U, em tha thứ cho tôi rồi phải ?”
      Last edited: 27/12/14
      Phong Vũ Yên, ly sắc, thuyt8 others thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5: Mất mà lại được.

      Lạc U và Diệp Vẫn Thần đều phải là người nhiều, lúc ăn cơm đều có chủ động chuyện. Động tác ăn cơm của Lạc U rất chậm, lộ ra tao nhã. Diệp Vẫn Thần lại có vẻ vô cùng gò bó, chỉ cẩn thận ăn đồ ăn trước mặt, tận lực hạ thấp tồn tại của chính mình.

      Lạc U có bệnh thích sạch , thích bị người khác đụng chạm, cũng thích cùng người ăn chung. Người quen thuộc có thể miễn cưỡng tiếp nhận nhưng nếu là người xa lạ đều kiêng kị, bình thường đều có kết quả tử tế. Dường như tính cách này của mọi người đều biết, dù sao mấy chuyện này cũng rất riêng biệt nhưng lại làm cho Lạc U cực kì chói mắt, thực làm mọi người thể quan tâm. Mà loại tính cách này của cũng bị phóng đại nhiều lần nên mọi người cũng biết .

      Diệp Vẫn Thần có thể tính là người mà Lạc U tương đối thân mật. Tính ra số lần ăn cơm cùng so với người nhà của còn nhiều hơn. Mấy năm tiểu học kia hai người đều là cùng nhau dùng cơm. Mãi cho đến khi hai người cắt đứt mới kéo xa khoảng cách. Mà tại lần thứ hai cùng ăn cơm, tâm tình của Lạc U hết sức phức tạp, tựa như cảnh còn người mất. Còn Diệp Vẫn Thần lại vô cùng kích động, cảm giác như có đĩa bánh từ trời rơi xuống đập trúng .

      Ăn cơm xong, cần Lạc U lên tiếng, Diệp Vẫn Thần liền nhanh chóng dọn dẹp bàn ăn gọn gàng, sau đó đứng bên chờ đợi Lạc U dặn dò.

      Diệp Vẫn Thần thích Lạc U là , nhưng muốn quan hệ của hai người so với kẻ theo đuổi và người bị theo đuổi bằng chủ nhân và tiểu tuỳ tùng. Ở trước mặt Lạc U, Diệp Vẫn Thần như tiểu tuỳ tùng biết nghe lời, Lạc U tuyệt đối hai. Cũng khó trách đời trước Lạc U cảm thấy bị Diệp Vẫn Thần theo đuổi, hơn nữa cho dù là đời này, Lạc U nhìn bộ dạng của Diệp Vẫn Thần cảm giác cũng vẫn là như vậy.

      Phương thức theo đuổi của người đàn ông này là có chút giống người, Lạc U nhịn xuống kích động muốn trợn mắt, giọng điệu bình tĩnh : “Tôi muốn vào phòng vệ sinh rửa tay.”

      Lạc U chân trái bị bó bột, cần hỏi cũng biết là khó di chuyển, Diệp Vẫn Thần đương nhiên cũng nhìn thấy.

      - Tôi đỡ em .

      Diệp Vẫn Thần dò hỏi. Kỳ thực, rất muốn bế Lạc U nhưng cũng sợ Lạc U tức giận. Hai năm trước kiện kia để lại ký ức chưa phai trong . Vào lúc ấy phản ứng thân thể của tuyệt đối phải là cố ý. thậm chí còn chưa kịp phản ứng, việc phát triển đến mức thể cứu vãn.

      Diệp Vẫn Thần biết mình là có chút vấn đề, là trong lòng, là thân thể. nhìn rất nhiều phương diện tâm lý trong sách vở, là người thiên về chịu đựng nhưng cũng có thể khẳng định loại chịu đựng này chỉ nhầm vào người, chính là Lạc U trước mắt.

      Lúc còn cảm thấy Lạc U rất xứng là tiểu công chúa. chỉ muốn theo Lạc U, chính là làm người hầu cũng tốt. Sau đó Lạc U dần dần lớn, khí thế nữ vương càng ngày càng lớn, mà tâm tư ái mộ của cũng càng ngày càng dày đặc. Rất nhiều lần thậm chí còn ảo tưởng, quỳ gối bên chân Lạc U hôn mũi chân của , dáng người hèn mọn quỳ lạy.

      Kỳ thực, rất nhiều lúc Diệp Vẫn Thần cảm thấy, tình cảm của mình đối với Lạc U là thích hay đều thích hợp, phải loại tín ngưỡng tôn sùng. Trong cuộc đời u của Lạc U là tia sáng. Có Lạc U, mới có dũng khí sống sót, mà vì Lạc U nguyện làm bất cứ việc gì.

      Diệp Vẫn Thần nghĩ tới đây, khỏi lần thứ hai nghĩ đến chuyện xảy ra ngày đó trong rừng cây . Đây phải là lần đầu giáo huấn những người theo đuổi Lạc U nhưng sở dĩ làm như thế đơn thuần là đố kị. Bởi vì ở trong nhận thức của người con trai đó căn bản xứng đáng với nữ vương . Cho dù ái mộ đối với Lạc U cũng là loại khinh nhờn, vì lẽ đó cảnh cáo người con trai ấy được mơ mộng hão huyền.

      Sau đó Lạc U xuất , căn bản cho cơ hội giải thích liền giương tay đánh cái tát. Đó là lần đầu tiên Lạc U đánh . Ngoại trừ kinh hoảng ở bên ngoài, cảm thấy bị lăng nhục, thậm chí còn thêm tia hưng phấn. Đặc biệt là dáng vẻ kiêu ngạo của Lạc U, giống như khí thế nữ vương cường hãn, làm cho thân thể của có phản ứng.

      Bị Lạc U đánh, cảm thấy là loại vinh quang, thậm chí là tia hưng phấn, biết là mình có chút bình thường nhưng càng nhiều là cam chịu số phận. chính là dáng vẻ hung hăng của Lạc U, sâu tận xương tuỷ, ghi lòng tạc dạ.

      - Bế tôi .

      Lạc U giọng điệu lạnh nhạt .

      Thân thể Diệp Vẫn Thần cứng ngắc hồi nhưng thêm gì nữa. tới bên Lạc U cẩn thận đem Lạc U bế lên, mùi hương thoang thoảng cũng thuận theo mà đến, ánh mắt của Diệp Vẫn Thần cũng dám nhìn vào người Lạc U.

      Đối với căng thẳng của , cũng cảm nhận được. chỉ mang theo cái nhìn đầy ý nhìn người đàn ông này, có qua nhiều bài xích, cũng quá mức bất ngờ. Nếu gọi người đàn ông này đến, cũng nghĩ đến những tình huống xảy ra như thế này. Chỉ cần quá phận qua đáng, cũng ngại để người đàn ông này dựa vào mình gần chút. Mà người hơi thở nhàng khoan khoái làm thích.

      Diệp Vẫn Thần đem Lạc U đặt xuống đất trong phòng vệ sinh, sau đó mới đỏ mặt : “Tôi ra ngoài chờ em, xong rồi gọi tôi.”

      Cẩn thận đóng cửa phòng vệ sinh, Diệp Vẫn Thần mới thả lỏng thở ra hơi, mặt ửng đỏ cũng dần dần biến mất.

      Mấy phút qua , Lạc U gọi Diệp Vẫn Thần vào. Diệp Vẫn Thần lại bế lên giường, mới đứng bên như lúc đầu nhưng vẫn là dáng vẻ chờ đợi dặn dò. Lạc U nhịn được nhíu mày :“Nếu có việc gì có thể , tìm nơi ngồi xuống, đứng ở chỗ này làm cây cột à?”

      - Tôi có chuyện gì, tôi , tôi ở đây chăm sóc em.

      Diệp Vẫn Thần có chút vội vã giải thích. Sau đó liền nghe lời ngồi ở bên ghế salon dáng vẻ nghiêm chỉnh có thể so với quân nhân.

      Lạc U mỉm cười, trong lòng than tiếng. Người đàn ông này vẫn ngớ ngẩn như vậy, ngày thường khôn khéo lãnh khốc. Lúc ở trước mặt , điểm cũng tìm thấy.

      Lạc U nghĩ, khoé miệng khỏi thêm ý cười, hô hấp chậm chạp, thấm thoát liền ngủ thiếp .

      Diệp Vẫn Thần nhìn tình cảnh này, vẻ mặt càng trở nên ôn nhu, tận lực ảnh hưởnh đến giấc ngủ của Lạc U. Sau đó nhàng tựa lưng lên ghế, ánh mắt nhìn Lạc U rời , cứ như vậy mà nhìn Lạc U, lưu luyến mà thâm tình.

      Mất mà lại được. Diệp Vẫn Thần thầm thề, nhất định quý trọng cơ hội lần này, cũng để hạnh phúc dễ có được này trốn mất
      Phong Vũ Yên, ly sắc, thuyt9 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :