1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Trúc mã nhà tôi - Tiểu Yêu Vô Yêu (76 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Trúc mã nhà tôi

      [​IMG]


      [​IMG]
      (Tên gốc: Trúc mã của tôi là chàng trai ấm áp)

      Tác giả: Tiểu Yểu Vô

      Editor: Sam (p3104)

      Raw: Shiyuka @ tangthuvien

      Thể loại: đại, thanh mai trúc mã

      Độ dài: 76 chương

      Nguồn edit: box literature @ kitesvn.com


      Ebook: Sam (p3104)
      [​IMG]

      Văn án

      Thế nào là chàng trai ấm áp, là chỉ chàng trai tựa như ánh nắng buổi sớm, có thể cho người ta cảm giác ấm áp.

      Tiêu Quý may mắn, gặp được, lại có được, hạ gục, hơn nữa đóng dấu chỉ thuộc về mãi mãi.

      Sáu tuổi, Tiêu Quý lần đầu tiên trông thấy Mễ Tu, thầm với chính mình, nhất định phải có được .

      Mười ba tuổi, Mễ Tu và Tiêu Quý “tự định chung thân”, lặng lẽ an ủi chính mình, đây chỉ là trò chơi gia đình.

      Thế nhưng, ngày nào đó vào tháng năm nào đó, Mễ Tu lại kinh ngạc phát giác, trò chơi “gia đình” này vẫn muốn tiếp tục.

      [​IMG]
      Last edited by a moderator: 12/9/14
      tart_trunglion3012 thích bài này.

    2. ngocanh

      ngocanh Active Member

      Bài viết:
      195
      Được thích:
      224
      mong chờ mong chờ :yoyo48:

    3. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 1: Mở đầu

      Năm Tiêu Quý sáu tuổi, ông Tiêu buôn bán có lời rất nhiều, ông đưa gia đình tới sống trong căn hộ mới, cũng chính là lúc ấy, lần đầu tiên bé trông thấy Mễ Tu, mềm mịn, trắng ngần, còn giống búp bê hơn cả bé, chẳng qua là cậu bé. Tiêu Quý miệng ngậm kẹo que, hai má phồng lên, đôi mắt to tròn chớp nháy, bé ngơ ngác nhìn Mễ Tu đắp cát ở phía trước. Con mắt xoay tròn mấy vòng, bàn chân bé sải bước qua, đặt mông ngồi thành cát Mễ Tu vừa mới đắp xong, kẹo que từ trong miệng bé lấy ra còn mang theo nước bọt trong suốt, rồi bé đưa cho Mễ Tu vẻ mặt ngây thơ.



      Mễ Tu vô tội…



      Năm Tiêu Quý mười tuổi, phải theo bố mẹ chuyển nhà, trước khi , gõ cửa nhà Mễ Tu. Đúng lúc Mễ Tu mở cửa chuẩn bị ra ngoài, thấy Tiêu Quý, cậu chào hỏi rất thân thiện, sau đó Tiêu Quý khóc hu hu, Mễ Tu nhất thời luống cuống, tỏ vẻ xin lỗi, tuy rằng cậu biết mình làm sai cái gì. Rồi sau đó, Tiêu Quý cực kỳ đáng khinh, lợi dụng người ta lúc gặp khó khăn mà hôn Mễ Tu cái, rồi thụt lùi ba bước, vừa vô lại mà trịnh trọng , cậu đóng dấu của tớ chính là người của tớ, cậu lớn lên rồi nhớ tới nhà tớ cầu hôn.



      Mễ Tu vô tội…



      Năm Tiêu Quý mười ba tuổi, trong nhà xảy ra chuyện, rơi vào thời kỳ nổi loạn, trốn học đánh nhau hư hỏng, còn bắt chước côn đồ nhuộm tóc, đem mình trở thành bảng màu vẽ. Mẹ Mễ Tu vẫn luôn thích Tiêu Quý, sợ học thói xấu, vì thế bà nghĩ ra chiêu. Bà gọi Mễ Tu chuyên tâm học hành, với cậu, Tiêu Quý rất nghe lời con, con phải cứu con bé thoát khỏi bể khổ, cho nên con hãy với con bé để con bé làm bạn của con. Trong nháy mắt Mễ Tu vặn bàn tay, , con chỉ mới mười ba tuổi. Mẹ Mễ Tu tỏ vẻ rất văn minh , sao, con .



      Mễ Tu vô tội…



      Năm Tiêu Quý mười lăm tuổi, thi trung học cùng Mễ Tu, nhưng cuộc sống mỗi ngày cũng rất phấn khích. Ăn cơm, ngủ, đến trường, tìm Mễ Tu. Vào mỗi cuối tuần được nghỉ, Tiêu Quý ngại cực khổ mà chạy xe đạp đến nhà Mễ Tu, cùng cậu làm bài tập. Chỉ là cái miệng chưa bao giờ ngừng nghỉ, bình thường, luôn hỏi thế này. A Tu, khi nào chúng mình nắm tay nhau, nghe Lam Lam ở lớp bên cạnh ôm bạn trai rồi. A Tu, cậu phải dũng cảm cự tuyệt những nữ sinh có ý xấu với cậu, bằng tớ khóc đấy. A Tu, rốt cuộc khi nào cậu đến nhà tớ cầu hôn, cậu được rũ bỏ trách nhiệm nha. A Tu, nếu tớ làm con dâu nuôi từ bé của nhà cậu nhé.



      Mễ Tu vô tội…



      Năm Tiêu Quý mười bảy tuổi, Mễ Tu đột nhiên đến chỗ làm thêm, hoàn thành nụ hôn đầu tiên chân chính của bọn họ, tuy rằng hàm răng của va vào môi , khiến ngượng ngùng vui vẻ. Bắt đầu từ lúc đó, cảm thấy mình và Mễ Tu trở thành đôi tình nhân . Mễ Tu với , chăm chỉ học hành, mỗi ngày đều hướng về phía trước, cùng thi lên đại học B. Tuy rằng Tiêu Quý hứa, nhưng trong lòng vẫn gào to, chỗ đó thực nhìn tới mà.



      Năm Tiêu Quý mười tám tuổi, Mễ Tu thi đậu đại học B, mà ngoài ý muốn thi rớt, cách xa điểm chuẩn tới hai mươi mấy điểm. tìm góc người, lặng lẽ khóc lóc. Mễ Tu tìm được , nhàng ôm lấy , , sao, ở đại học B chờ em. Em chỉ cần vì mà cố gắng vào lúc này, những năm tháng còn lại hãy để cố gắng.



      Năm Tiêu Quý hai mươi tuổi, đúng hẹn tới thành phố B, như mong muốn thi đậu đại học B.

    4. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 2: Tiểu Quý báo danh

      “Cốc cốc cốc”



      Du Phong đá Đường Tam Thận cắt móng chân bàn cước, ta ngẩng mặt lên mà ra lệnh , mở cửa . Tam Thận phồng lên hai má trắng mịn, kiêu ngạo hừ tiếng, có cốt khí đứng dậy mở cửa.



      Ngoài cửa là hai xinh đẹp đứng, chính là Doãn Cách Tử và Vương Điềm cùng khoa. Tam Thận nhếch môi, lộ ra hai má lúm đồng tiền rất sâu, trong đôi mắt tròn tròn tràn đầy ý cười.



      “Hi, hai vị mỹ nữ, biết đêm khuya đến thăm có gì ?”



      Doãn Cách Tử và Vương Điềm đối diện cười cười, đáp lại lời trêu chọc của Đường Tam Thận mà nghiêng người vào cửa.



      Du Phong đứng lên, hướng về phía hai hơi gật đầu, dù chưa cười nhưng mặt mũi lộ vẻ ôn hoà. Họ đều là bạn học, hơn nữa cùng làm thêm tại công ty, quan hệ đương nhiên rất thân thiết, Doãn Cách Tử và Vương Điềm cũng hay đến nhà trọ của bọn họ thảo luận số việc học tập hoặc là công tác, hai sớm quen thuộc với chỗ này, vì thế chẳng có chút câu nệ khách khí.



      “Sao chỉ có hai người các cậu, Mễ Tu đâu?” Vương Điềm hỏi, ánh mắt lại nhìn về phía Doãn Cách Tử đứng bên cạnh, nhàng nháy mắt mấy cái, ra vẻ trêu ghẹo.



      Doãn Cách Tử hơi cúi đầu, khoé miệng nhoẻn cười, đôi mắt lóng lánh, dịu dàng tả hết.



      “A Tu ra ngoài hồi trưa, là đón người.” Du Phong thản nhiên , liếc mắt quan sát Doãn Cách Tử mấy lần, đồng tử ta hơi u ám.



      “Đúng vậy, ăn trưa xong , trước khi còn bắt tôi và Phong Tử quét dọn vệ sinh toàn diện, nghiêm trọng cảnh cáo chúng tôi thu lại tất cả vật dụng cá nhân, làm như là gặp mặt lãnh đạo quốc gia ấy.” Đường Tam Thận bắt chéo chân, bất đắc dĩ nhún vai.



      “Đón người? Ai nhỉ?” Vương Điềm hỏi.



      đón bạn .” Tam Thận mau chóng trả lời, đôi mắt lắm chuyện chớp chớp.



      Doãn Cách Tử ngẩng đầu nhìn về phía ta, đôi mi thanh tú nhíu lại.



      Vương Điềm thấy thế, điều đình : “Bạn gì chứ, Mễ Tu luôn viện cớ này, học chung năm, ai gặp qua bạn cậu ấy chứ, tôi thấy đây đều là viện cớ để từ chối những nữ sinh kia.”



      “Ai biết, dù sao trước khi cậu ấy thế.” Tam Thận than thở .



      Du Phong mải miết nhìn Doãn Cách Tử vẫn chưa chuyện. Doãn Cách Tử lại tao nhã ngồi xuống, trong ánh mắt có thêm mấy phần đăm chiêu.



      Lúc này di động của Tam Thận vang lên.



      “Alo, A Tu, hả, cái gì? Được rồi, tuân lệnh!” Đường Tam Thận huyên thuyên vài câu với ống rồi cúp máy, sau đó ta đứng lên, thấy ba người trong phòng nhìn chăm chăm vào mình nên : “A Tu bảo tôi xuống làm thợ khuân vác, là mệnh khổ mà, chao ôi!” xong, ta hoá thành cơn gió mà bay .



      Du Phong day day huyệt thái dương giật giật, chịu đựng nỗi xung động muốn hành hung gã họ Đường nào đó trận. Doãn Cách Tử và Vương Điềm ngồi ở phía khác im lặng cúi đầu, khuôn mặt nhắn nhịn được mà phì cười.



      Rất nhanh, cánh cửa mở ra, bạn xách theo túi hành lý trong tay trái, tay phải cầm cán va ly, cổ treo ba lô nữ, vẻ mặt căm uất, là gài bẫy ông mà. phải là bạn Đường Tam Thận của chúng ta là ai chứ?



      ta im lặng đến phía trước vài bước, đặt xuống hành lý trong tay, chậm rãi xoay người, nhìn về phía cửa. Sau đó, chờ vở kịch lên sân khấu.



      Mễ Tu cõng nữ sinh vào! lại cõng nữ sinh, giống cái, phái nữ, phải là sinh vật đứng tiểu, oh my god!



      Cả phòng kinh ngạc, tất cả mọi người đứng lên, đều trố mắt khó tin nhìn Mễ Tu chậm rãi vào, còn có lưng dường như ngủ rất say.



      “Mễ Tu.” Doãn Cách Tử mở miệng trước, vẻ kinh ngạc khó nén được trong giọng . Học chung năm cùng Mễ Tu, chưa bao giờ thấy quá thân mật với nữ sinh nào, cho dù là bản thân ta, cũng duy trì khoảng cách thích hợp. Tuy rằng luôn có bạn , nhưng tất cả mọi người đều cho rằng chỉ viện cớ để từ chối số nữ sinh, nhưng hôm nay xem ra… Doãn Cách Tử nắm chặt hai tay, trong lòng siết chặt chút.



      “Cách Tử đến à, còn có Vương Điềm.” Mễ Tu ôn hoà cười , ngũ quan tuấn có thêm vẻ dịu dàng mà ngày thường chưa bao giờ thấy.



      “Cậu cõng ai thế?” Vương Điềm nhịn được hỏi.



      “Bạn tôi.” Mễ Tu thản nhiên , trở tay vỗ sau lưng , hai má cọ cọ khuôn mặt xinh xắn hồng hào của , thanh mềm mỏng: “Tiểu Quý, tới rồi, đừng ngủ, lát nữa đến phòng ngủ tiếp.”



      Cả phòng lại kinh ngạc. Thử hỏi có ai thấy Mễ Tu chủ động thân mật với nữ sinh nào chưa? Lại còn má cọ má, rất kinh dị nha!



      Bạn Đường Tam Thận kinh hãi vươn ngón tay ngọc ngà, run rẩy chỉ vào Mễ Tu, đôi mắt vốn tròn bởi nhìn quá chăm chú mà giống như chuông đồng: “A Tu, cậu náo loạn gì đấy? Người lưng cậu là ai? Chẳng lẽ là bạn mà cậu sao?”



      Mễ Tu lười trả lời ta, vươn tay véo má của sau lưng, dịu dàng lại cẩn thận. mặt nhăn nhíu mày, từ từ mở đôi mắt lim dim, cọ cọ vai Mễ Tu, rồi ngẩng đầu, đôi mắt dần dần sáng trong.



      “Ơ…đây là đâu thế? Sao lại nhiều người vậy? Sao em lại ở đây? Bọn họ nhìn em gì chứ?” lẩm bẩm , hiển nhiên còn chưa tỉnh ngủ.



      Mễ Tu tì trán mình lên trán , đồng tử trong vắt tràn đầy ý cười, cố ý hạ giọng : “Đây đều là bạn học của .”



      mở to hai mắt, nhìn lướt qua mấy người trước mặt, nam tuấn nữ xinh đẹp, nhất là cái mặt búp bê tròn tròn kia, rất đáng nha, muốn véo quá chừng. buông hai tay ôm chặt cổ Mễ Tu, từ từ trượt xuống, đến đằng trước Mễ Tu, vươn bàn tay, cười đến đôi mắt cong lên, rất vui vẻ : “Chào các bạn, tôi là bạn của A Tu, tôi tên Tiêu Quý.”



      Làm vỡ nát trái tim của những người trong phòng. Có khiếp sợ, có lạ lùng, có khó tin, còn có tan nát cõi lòng thiếu nữ.



      Tiêu Quý chớp mắt, kéo góc áo của Mễ Tu, thấp giọng hỏi: “Bọn họ sao thế?”



      Mễ Tu cười cười, ôm vai Tiêu Quý, thanh ấm áp : “Bị sắc đẹp của em làm hoảng hồn.”



      Tiêu Quý khẽ cười, trốn phía sau Mễ Tu, nhàng ngoéo đầu ngón tay của .



      ấy là bạn của cậu?” Vương Điềm nghi hoặc hỏi.



      Tất cả mọi người nhìn về phía Mễ Tu, tỏ vẻ có cùng nghi vấn.



      Tiêu Quý vui, trộm véo ngón tay Mễ Tu.



      “Tôi sớm qua mình có bạn , chúng tôi ở bên nhau sắp bảy năm rồi.” trở tay nắm lấy tay Tiêu Quý, thanh ấm áp cất lời.



      Bảy năm?! vài chữ này có ý nghĩa sâu xa cỡ nào! Mễ Tu năm nay chẳng qua mới năm thứ hai thôi!



      “A Tu.” Đường Tam Thận : “ được tàn bạo nhi đồng đâu.”



      “…” Mễ Tu, Tiêu Quý…



      Chúng tôi chẳng qua sớm mà thôi, thể xác và tinh thần rất khoẻ mạnh nha!



      Phớt lờ mọi người vẫn khó tin, Mễ Tu nhìn Tiêu Quý, giọng : “Ngồi xe lâu như vậy, em mệt rồi, mau nghỉ ngơi .”



      “Vâng.” Tiêu Quý ngoan ngoãn đáp lời.



      Mễ Tu nắm tay Tiêu Quý vào phòng.



      Doãn Cách Tử khẽ cắn môi dưới, đôi mắt xinh đẹp hơi đỏ ngầu, nhìn thấy đôi nam nữ trước mặt thân mật, ta nhịn được kêu lên: “A Tu.” thanh có chút run rẩy.



      Mễ Tu xoay người, mỉm cười: “Cách Tử, lát nữa để Du Phong đưa cậu và Vương Điềm trở về ký túc xá nhé, vấn đề học hành đợi đến trường rồi cùng nhau thảo luận sau.” Dứt lời vào phòng.



      Cửa phòng vừa đóng lại, Đường Tam Thận liền nhón chân lén lút qua, dán lỗ tai cánh cửa, cả người toát ra bản chất dung tục.



      Du Phong day mi tâm, chịu đựng nỗi xung động muốn đem gã họ Đường nào đó đóng gói gửi , ta hơi quay đầu, nhìn về phía Doãn Cách Tử ở bên cạnh có chút hồn bay phách lạc, trong lòng ta bứt rứt căng thẳng.



      Trong phòng, Tiêu Quý nằm dài giường, lăn mấy cái, giọng mềm càu nhàu mấy tiếng: “Mệt chết, mệt chết.”



      Mễ Tu buông hành lý trong tay, cười nhìn người lăn lộn giường : “Có mệt cũng phải tắm rửa thay quần áo.”



      Tiêu Quý ràng hoà thành thể với chiếc giường.



      Mễ Tu lắc đầu bật cười, từ trong túi hành lý lấy ra bộ áo ngủ màu hồng nhạt, bước đến trước giường, nhận mệnh giúp thay đồ.



      Ai ngờ Mễ Tu vừa ngồi giường, mềm mại liền lăn vào trong lòng , hai tay bé quấn lấy thắt lưng , hai má ửng hồng cọ cọ trước ngực Mễ Tu, tìm tư thế thoải mái nhất, sau đó rất thoả mãn mà say sưa ngủ.



      Mễ Tu buông áo ngủ trong tay nay cần dùng đến, nhìn người trong lòng, cười dịu dàng.



      Hồi nãy vừa tiến vào phòng, điều hoà còn chưa kịp mở, tại người lại quấn người khác, cơ thể tự động nóng lên, giống như đốt lửa trong người Mễ Tu, người trong lòng cố tình còn an phận, cọ cọ bất cứ lúc nào, hai cái đùi lại kẹp trong đùi .



      Mễ Tu cười khổ, vươn tay vén tóc rối trán Tiêu Quý, khẽ khàng lau mồ hôi dính ướt trán . Nhặt lấy bụi bặm dính tóc, rồi vỗ đầu .



      trong lòng thoải mái thở dài tiếng, hai tay lại ôm chặt hơn.

      * * *
      tart_trung thích bài này.

    5. Nhộng Béo

      Nhộng Béo Well-Known Member

      Bài viết:
      1,285
      Được thích:
      825
      Chương 3: Mễ Tu nhà tôi

      Sáng sớm tháng chín, trời dần toả sáng, sau đó ánh nắng rực rỡ chiếu vào.



      Mễ Tu mở to mắt, hơi nhúc nhích cơ thể, lập tức nhíu mày. Tối hôm qua vừa ngồi giường Tiêu Quý quấn lấy , vì muốn quấy nhiễu , Mễ Tu động đậy gì cả, tựa vào đầu giường ngủ cả đêm. giờ toàn thân đau nhức, tay chân lại tê dại.



      thử nâng chân lên, nhưng vừa động cái người trong lòng liền nhíu lại đôi mày thanh tú, cánh tay bé vòng quanh thắt lưng càng chặt hơn, cọ cọ trong lòng miệng còn lẩm bẩm tiếng, mò mẫm, mềm mềm êm êm. Mễ Tu khẽ cười, hai chân lại duỗi thẳng tắp, vẫn duy trì tư thế lúc ban đầu, hề dịch chuyển nửa phần. Tầm mắt hơi rũ xuống, chăm chú nhìn người trong lòng mình.



      Mễ Tu vươn tay xoa mái tóc hơi dày của Tiêu Quý, ánh mắt càng chuyên chú dịu dàng hơn. Bởi vì giấc ngủ mà hai má đỏ au, cái mũi xinh xắn khẽ động phối hợp cùng hô hấp, đôi môi đỏ mọng hé mở, trong suốt óng ánh, trơn bóng mê người. Ngón tay trắng nõn thon dài của Mễ Tu lướt từ đuôi tóc tới cằm Tiêu Quý, nhàng vuốt ve, ánh mắt dịu dàng lại sâu thẳm hơn. Đầu ngón tay khều khều, lưu luyến đôi môi xinh xắn khẽ nhếch lên, vuốt ve đường vân đó, quyến luyến rời.



      Đột nhiên, Mễ Tu nhíu mày, xúc cảm nóng ướt từ ngón tay khiến run lên.



      Tiêu Quý cắn ngón tay lưu luyến môi , chiếc lưỡi đinh hương vươn ra nặng mà hút vào, giống như là húp thạch quả, đáng mà…khiến người ta thèm ăn.



      Mễ Tu cảm giác ràng dòng khô nóng từ chỗ nào đó dưới bụng dâng lên, đầu ngón tay mềm mại dinh dính biến thành luồng điện trêu người, đồng tử đen láy nhuộm sắc thái đậm đà nào đó, từ từ cúi người, từ từ nhắm mắt lại.



      “A Tu, em đói bụng…” Tiêu Quý ngậm ngón tay của Mễ Tu, cất giọng ràng lắm.



      Mễ Tu ngừng động tác, mở mắt ra, trông thấy đôi mắt to tròn trước mặt nhìn mình, ánh mắt đói khát, người cắn ngón tay mình phồng má lên. nhẫn mà vô lực : “Ừ, vậy rời giường , cũng đói bụng.” Đàn ông vào sáng sớm rất dễ đói nha.



      “Ờ.” Tiêu Quý buông ngón tay Mễ Tu ra, êm ái trả lời tiếng.



      Mễ Tu vẫy vẫy ngón tay dính nước bọt hơi ươn ướt, cổ họng trượt lên trượt xuống, vừa muốn ngồi dậy người “nặng ngàn cân”.



      Bạn học Tiêu Quý đói đến mức bụng đói ăn quàng xoay người nhảy lên, khoá ngồi eo Mễ Tu, chu cái miệng nhắn, mặt mày tươi cười nhìn , lông mày uốn cong tựa như ánh trăng trong vắt nơi chân trời.



      “A Tu nhà em có ngoan ?” thanh êm ái ngọt ngào, lông mi lướt qua cái mũi cao thẳng của Mễ Tu, hà ra hơi nóng mang theo mùi hương.



      “Có.” Giống như từ trong cổ họng tràn ra tiếng, Mễ Tu cười nuông chiều, chăm chú nhìn thiên hạ gần ngay trước mắt cách mến, đồng tử đen láy lóng lánh sáng bóng.



      “Có trêu hoa ghẹo nguyệt hay ?” Tiêu Quý trầm mê sâu thẳm trong ánh mắt nuông chiều kia, càng bĩu môi tinh nghịch hơn.



      có.” Mễ Tu xoa hai gò má ửng hồng của , đầu ngón tay lưu luyến nơi trắng nõn mê người kia.



      “Có với những người rắp tâm bất lương rằng A Tu nhà em là cây có chủ ?” Ngón tay thon dài của đến gần khuôn mặt, Tiêu Quý càng kề sát hơn.



      “Có.” Hô hấp dần dần nóng bỏng, Mễ Tu bất giác nhắm mắt lại.



      “Rất ngoan!” Tiêu Quý cúi người in xuống nụ hôn.



      Tựa như chuồn chuồn lướt qua nước, Tiêu Quý muốn đứng dậy, nhưng phía sau đầu lại giữ vững được. đàn ông vào sáng sớm rất dễ đói bụng mà!



      Sáng sớm, phong cảnh xinh đẹp.



      Thế nhưng…



      “Tình của tôi mênh mông như chân trời, hoa nở bên dưới những ngọn đồi xanh, loại nhịp điệu nào mạnh mẽ nhất, loại tiếng ca nào là vô tư nhất!”



      “Vô tư nhất!”



      “…” Mễ Tu, Tiêu Quý…



      Cảnh đẹp trong phòng bị tiếng leng keng đanh thép và giọng hát như đinh ốc làm tan biến trong nháy mắt.



      Tiêu Quý chớp mắt, hô hấp hơi dồn dập, lông mi lướt qua mí mắt Mễ Tu, uỷ khuất : “…Em đói bụng.”



      “…Ừm.” Người đói nhất nên là chứ.



      Mễ Tu đứng dậy, mở tủ quần áo lấy đồ ra tắm rửa, xoay người với Tiêu Quý: “ tắm trước, lát nữa đến phiên em.” phải vào phòng vệ sinh dọn dẹp trước .



      “Được.” Tiêu Quý khoanh chân ngồi giường, ngoan ngoãn đáp lời.



      Mễ Tu rồi, Tiêu Quý vô cùng giỏi giang dọn dẹp giường, cười tủm tỉm lấy ra chiếc áo thun và quần jeans trong va ly hành lý. Cầm lấy nắm cửa, vừa định mở cửa ra ngoài lại nghe thấy tiếng ngọt ngào ở bên ngoài, mà còn gọi tên Mễ Tu nhà .



      Tiêu Quý chớp mắt, đồng tử quay tròn, xoay người buông quần áo trong tay, rồi lấy ra chiếc váy liền màu xanh nhạt mà mẹ Mễ Tu mua cho .



      Mễ Tu tắm xong ra thấy Doãn Cách Tử và Du Phong, còn có Đường Tam Thận ăn gì đó trong phòng khách, bước bước sau đó mỉm cười : “Doãn Tử đến rồi.” thanh nhàn nhạt, dường như có cảm xúc gì.



      Doãn Cách Tử cười ngọt ngào với , : “Mau tới đây ăn , tớ mua bánh bao mặn và cháo khoai tím mà cậu thích ăn nhất.” Tối hôm qua ta có chút thất thố, dù sao thấy người mình thích thân mật với nữ sinh khác như vậy, trong lòng ta khó tránh khỏi khó chịu. Nhưng mà sau khi bình tĩnh, ta thông suốt, mỗi người đều có tự do thích người khác, nhưng Mễ Tu chưa kết hôn, còn có quyền lựa chọn lần nữa, huống hồ tự xưng là bạn của Mễ Tu chẳng có gì hơn ta, ta có lý do gì bỏ cuộc. Trước kia ta rất kiêu ngạo, thể bỏ xuống tự phụ, tình huống lúc này, ta chỉ có thể chủ động ra trận, Mễ Tu là người ưu tú như thế, ta muốn để vuột mất.



      Mễ Tu muốn chuyện cánh tay đột nhiên ấm áp, nghiêng đầu, đối diện với cặp mắt trong veo, lấp loé nhìn .



      Mễ Tu cười chiều, : “Em ra rồi, ăn gì nhé, phải bảo đói bụng từ sớm sao?” Đồng tử đen láy lướt qua làn váy màu xanh lay động người Tiêu Quý, màu mắt dần đậm sâu, vươn tay đặt ngón tay mềm mại của Tiêu Quý.



      “Vâng.” Tiêu Quý cười ngọt ngào.



      theo Mễ Tu đến trước bàn, chào hỏi với mấy người ở trước mặt: “Chào các bạn!”



      Du Phong khẽ gật đầu, Doãn Cách Tử liếc qua ngón tay trắng nõn nằm cánh tay Mễ Tu, ta hơi nhếch khoé miệng, xem như đáp lại.



      Bạn Đường Tam Thận niềm nở nhất, lấy ra khí thế vừa mới hát bài “Bản sắc dân tộc đẹp nhất” khi nãy, bỏ xuống bánh bao trong tay, ta vẫy tay với Tiêu Quý: “Hi, hi…” Má lúm đồng tiền mặt như như .



      “…Hi.” Tiêu Quý tình cảm thấy gương mặt búp bê ở trước mắt vẫy tay với quá đáng đến có thiên lý, rất muốn véo nó nha!



      Sau đó mọi người ngồi vây quanh bàn, bắt đầu ăn sáng.



      Đường Tam Thận nhiệt tình bắt đầu hỏi đủ loại vấn đề từ khi Tiêu Quý ngồi xuống, tên họ là gì nhà ở đâu, học mẫu giáo nào, số nhà là số mấy, thích bánh bao mặn hay là bánh bao sữa, cùng với tối qua có ngủ ngon , vân vân…



      Sắc mặt Doãn Cách Tử càng tệ hơn, nhất là nhắc tới vấn đề “ngủ” đêm qua, ta quên, đêm qua bọn họ ngủ chung phòng.



      “Tôi vẫn cho rằng A Tu có bạn là hù người khác thôi, ngờ gặp mặt người sống!” Đường Tam Thận nhìn nàng như nước trong veo đối diện, ríu rít .



      Tiêu Quý cúi đầu ăn bánh bao. Ừ, là người sống.



      “Ăn chút cháo .” Mễ Tu đẩy cái bát trước mặt mình về phía Tiêu Quý, giọng .



      Tiêu Quý thuận tay cầm cái bát trước mặt, húp hơi hết phần cháo còn lại.



      Vẻ mặt Doãn Cách Tử đầy kinh ngạc, trong lòng càng căm tức. Tuy rằng Mễ Tu đối với ai cũng khiêm tốn, ôn hoà có lễ độ, nhưng những người quen đều biết rằng, có chút nghiện sạch , mặc dù đến mức khiến người khác khó mà chấp nhận, nhưng đối với thức ăn từ trước đến giờ đều nghiêm túc cẩn trọng, thứ nào dính nước bọt của người khác chưa bao giờ chạm vào, nhưng bây giờ lại dùng chung bát đĩa với kia. Hơn nữa giữa hai người bọn họ đầy ăn ý và tự nhiên như vậy, hoàn toàn để cho người khác chen vào.



      “Ăn xong rồi dẫn em cắt tóc, sau đó quay về trường.” Mễ Tu khẽ .



      Tiêu Quý ngẩng đầu: “Tại sao phải cắt tóc?” A Tu phải thích con để tóc dài sao?



      sờ sờ mái tóc dày của hơi rối bời, rồi : “Em lại lười buộc tóc, cứ cắt ngắn , thoải mái chút.” Lúc trước từng với Tiêu Quý mình thích con để tóc dài, nhưng khi đó chẳng qua là vì để giữ quy củ, đừng tạo những kiểu mẫu hiếm lạ quái đản. giờ tóc của dài, lại buộc tóc, trông có vẻ mệt nhọc.



      “Ờ.” Tiêu Quý chớp mắt, đáp lời. Nếu vì thi vào trường cao đẳng cắt tóc lần, tại tóc ước chừng qua vai, cũng rối bời như giờ.



      Tiêu Quý liếc nhìn mái tóc dài ngang eo của Doãn Cách Tử, thầm thở dài. cách khí chất mỹ nhân xa lắm, vẫn nên con đường thoải mái thôi.



      Tiêu Quý và Mễ Tu tay trong tay dạo tại sân trường của đại học B, bóng cây lay động, chiếc bóng rũ xuống điềm đạm. ngẩng đầu nhìn về phía người ấm áp bên cạnh, nhoẻn môi cười, chân mày đều mang vẻ hạnh phúc. thực ước hẹn với , cùng vào đại học, tuy rằng đến muộn năm, nhưng cuối cùng cũng làm được rồi. Sau này mỗi sớm chiều, mỗi lần vui vẻ và ưu sầu, đều ở bên . Thời gian đẹp nhất, có thể ở bên cạnh người mình nhất, cả đời như thế cũng đủ rồi.



      “Được rồi, tiết học, em đến ký túc xá nữ xem trước, bây giờ chắc là có bạn học đến rồi, lên với em, đợi tan học qua đó đón em.” Mễ Tu vén tóc rối ở giữa mi tâm Tiêu Quý, dịu dàng . Mới vừa cắt tóc xong, cả người Tiêu Quý thoạt nhìn rất xinh đẹp quyến rũ, vốn trưởng thành thanh tú hoạt bát, cắt thế này để lộ trọn vẹn khuôn mặt, đôi mắt to đen láy linh hoạt, cánh môi đỏ tươi vểnh lên tự nhiên, chiếc cằm nhọn, đôi má hồng hào, vô cùng xinh xắn.



      “Ừm, em qua đó, lát nữa người ta tự trở về, chăm chỉ học nhé.” Tiêu Quý điển hình là loại người ít cười, lúc này lại cười tươi cong lên đôi mắt.



      “Được.” Mễ Tu , lập tức nghiêng về phía trước, khẽ thơm lên cánh môi đỏ mọng mê người trước mắt.



      Tiêu Quý hướng về hình bóng tuấn của Mễ Tu ở phía trước mà vẫy vẫy bàn tay bé, sau đó xoay người vào ký túc xá nữ sinh.



      Ngày mai mới là ngày sinh viên mới báo danh, hôm nay trong ký túc xá cũng đông người, Tiêu Quý thẳng tới, có số ba mẹ giúp con mình thu dọn giường chiếu, khẽ cười cười, Tiêu Quý đến trước cửa ký túc xá phòng 308, giơ tay gõ cửa, bên trong ai trả lời, liền đẩy cửa vào.



      Tiêu Quý lúc này ngờ rằng, mấy sinh vật sống trong cánh cửa này làm cho cuộc sống đại học của trở nên thú vị.

      * * *

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :